Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 910: Uy Danh Lẫy Lừng: Đòn Phản Công Củng Cố Vị Thế

Lâm Dịch bước đi trên con đường mòn quen thuộc, tiếng bước chân nhẹ nhàng của hắn dường như không làm xáo động màn đêm tĩnh mịch. Nhưng trong tâm trí hắn, sự tĩnh lặng ấy lại bị phá vỡ bởi vô vàn suy nghĩ chồng chéo. Hắn vừa trải qua một đêm không ngủ, một đêm mà chiến thắng đã được định đoạt, nhưng cũng là một đêm khắc sâu vào tâm trí hắn sự tàn khốc của loạn thế. Bình yên, hắn tự nhủ, là một thứ xa xỉ. Và để giữ được nó, hắn sẽ phải chiến đấu không ngừng nghỉ. Quyết tâm ấy, tuy đã được củng cố, nhưng không hề làm vơi đi sự mệt mỏi đang gặm nhấm thể xác và tinh thần hắn.

Hắn nhắm mắt lại một thoáng, cảm nhận hơi sương lạnh thấm vào da thịt, cố gắng gột rửa đi mùi máu và khói súng vẫn còn vương vấn trong ký ức. Khi bình minh hé rạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua lớp sương mù dày đặc, nhuộm một màu vàng nh��t lên Đồn Gác Biên Giới. Nơi đây, chỉ vài giờ trước, là một chiến trường đẫm máu, giờ đây hiện ra vẻ tiêu điều, hoang tàn.

Lâm Dịch, trong bộ giáp nhẹ màu xám bạc đã nhuốm bẩn bởi bụi đất và vài vết xước, dáng người gầy gò của hắn nổi bật giữa không khí u ám của buổi sớm. Khuôn mặt thanh tú của hắn hơi xanh xao vì thiếu ngủ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén, kiên định. Tóc đen bù xù, được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán càng làm tăng thêm vẻ trầm tư. Hắn bước đi dọc theo chiến trường với Binh trưởng Triệu và một vài thuộc hạ đi theo sau. Mùi bụi đất, mồ hôi, và cả mùi máu tanh đã khô quyện lại, tạo thành một thứ hỗn tạp khó chịu. Tiếng lính tuần tra rì rầm, tiếng vũ khí va chạm lanh canh đâu đó vọng lại, cùng tiếng gió rít qua các khe tường đá lạnh lẽo. Dưới chân hắn, đất đá lởm chởm, vài vũng máu đen sẫm đã khô lại, in hằn dấu vết của cuộc chiến khốc liệt. Xác cường đạo nằm rải rác, một số bị lật ngửa, ánh mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời đang chuyển mình. Số khác co quắp trong những tư thế đau đớn, minh chứng cho sự bất lực trước cái chết.

Lâm Dịch dừng lại bên một công sự tạm bợ bằng gỗ và đất, kiểm tra kỹ lưỡng những vết nứt, những dấu hiệu hư hại. Hắn khẽ chạm tay vào một mũi tên vẫn còn găm sâu vào thân gỗ, cảm nhận sức công phá của nó. Những chi tiết nhỏ nhặt này, trong mắt người khác có thể là điều hiển nhiên, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, chúng là những dữ liệu quý giá để đánh giá hiệu quả của hệ thống phòng thủ mà hắn đã dày công xây dựng. Hắn đã dành không ít đêm trắng để tính toán, điều chỉnh từng chi tiết nhỏ, từ góc độ của hàng rào, độ sâu của hào nước, cho đến vị trí của từng tháp canh. Và giờ đây, chúng đã được chứng minh là có tác dụng.

“Tình hình thương vong thế nào, Binh trưởng Triệu?” Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm ấm nhưng mang theo sự mệt mỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi công sự. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo trên má nổi bật, bước đến gần. Y mặc bộ giáp trụ gọn gàng, dù vừa tr���i qua một đêm chiến đấu căng thẳng, vẫn giữ được vẻ nghiêm túc và kỷ luật. Y đứng thẳng, hai tay chắp sau lưng, báo cáo rành mạch: “Bẩm đại nhân, chúng ta có mười hai người bị thương nhẹ, hầu hết là trầy xước do va chạm. Ba người bị thương nặng hơn do trúng tên và lưỡi dao, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, đã được đưa về chữa trị. Kẻ địch có năm mươi tên bỏ mạng tại chỗ, hai mươi tên bị bắt sống, trong đó có cả tên Thổ phỉ đầu lĩnh.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Mười hai người bị thương nhẹ, ba người bị thương nặng – một cái giá quá rẻ cho một chiến thắng trước một nhóm cường đạo đông đảo và hung hãn. Điều đó cho thấy những nỗ lực huấn luyện và phòng bị của hắn không hề uổng phí. “Tên đầu lĩnh đó, mang đến đây,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm xuống, mang theo một chút lạnh lẽo. “Ta có chuyện muốn nói với hắn.” Hắn quay người lại, nhìn về phía những tên cường đạo bị bắt sống đang quỳ gối run rẩy trong một góc, tay chân bị trói chặt. Chúng trông tiều tụy, gương mặt hằn rõ sự sợ hãi và tuyệt vọng.

Trong khi chờ đợi, Lâm Dịch đi đến từng nhóm dân binh đang thu dọn chiến trường. Hắn cúi người kiểm tra vết thương của một dân binh trẻ tuổi, vỗ nhẹ vào vai cậu ta: “Làm tốt lắm. Các ngươi đã bảo vệ được vùng đất này.” Đôi mắt của dân binh trẻ ánh lên sự ngưỡng mộ và tự hào. Lâm Dịch hiểu rằng, những hành động nhỏ này sẽ củng cố niềm tin và sự trung thành của họ, điều quan trọng hơn bất kỳ lời hứa hẹn nào. Hắn biết, trong thời loạn lạc này, con người cần một lý do để chiến đấu, một niềm tin để bám víu. Và hắn, bằng cách này hay cách khác, đang xây dựng niềm tin đó.

Chẳng bao lâu sau, tên Thổ phỉ đầu lĩnh được hai lính áp giải đến trước mặt Lâm Dịch. Hắn ta là một kẻ vạm vỡ, râu ria xồm xoàm, gương mặt bặm trợn giờ đây tái mét đi vì sợ hãi và căm phẫn. Đôi mắt hắn ta tóe lửa nhìn Lâm Dịch, một sự hỗn độn giữa khinh miệt và kinh ngạc. Hắn ta không ngờ rằng một đám dân binh ô hợp lại có thể đánh bại được băng nhóm của mình. Lâm Dịch đứng đối diện hắn, ánh mắt sắc bén, bình thản nhưng đầy uy áp. Hắn ta vẫn còn cố giữ vẻ cứng rắn, nhưng đôi chân thì run rẩy không kiểm soát.

“Ngươi là thủ lĩnh của bọn chúng?” Lâm Dịch hỏi, giọng điệu không biểu cảm, như thể đang hỏi về thời tiết. Thổ phỉ đầu lĩnh hừ lạnh một tiếng, không đáp. Lâm Dịch không vội, hắn đưa mắt nhìn quanh, đảm bảo không có ai khác ngoài những người thực sự cần thiết đang có mặt. Hắn không muốn một màn kịch phô trương, mà là một thông điệp rõ ràng, cần được truyền đi một cách hiệu quả nhất.

“Ngươi nghĩ chúng ta sẽ làm gì với các ngươi?” Lâm Dịch tiếp tục, không cần đợi câu trả lời. “Giết ư? Không. Giết chóc là việc làm vô ích, nhất là khi kẻ bị giết không còn giá trị.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt xuyên thấu vào kẻ đang run rẩy trước mặt. “Các ngươi đã xâm phạm vào vùng đất này, cướp bóc và gây rối. Theo luật lệ của ta, các ngươi đáng chết.” Hắn thấy tên đầu lĩnh nuốt khan, sự kiêu ngạo ban đầu đã bị thay thế bằng nỗi sợ hãi tột độ.

“Nhưng ta cho các ngươi một cơ hội.” Lâm Dịch nói, giọng điệu đột ngột thay đổi, trở nên lạnh lẽo hơn. “Ngươi và những tên còn lại sẽ được thả. Nhưng với một điều kiện.” Hắn ta ngẩng phắt dậy, đôi mắt đầy nghi hoặc. “Điều kiện gì?” hắn ta lắp bắp.

“Ngươi sẽ mang theo một thông điệp.” Lâm Dịch đáp, giọng nói như đóng băng. “Một thông điệp đến tất cả những kẻ đang có ý định dòm ngó vùng đất này. Hãy nói với chúng rằng, vùng đất này có răng nanh, và chúng ta biết cách dùng chúng. Hãy nói với chúng rằng, đây không phải là một nơi để kiếm chác dễ dàng. Và hãy nói với chúng rằng, bất kỳ kẻ nào dám đặt chân trái phép vào đây, dù là để cướp bóc hay gây sự, sẽ phải trả giá đắt.” Hắn đưa mắt nhìn thẳng vào tên đầu lĩnh, không một chút dao động. “Ngươi sẽ được thả, nhưng ngươi sẽ không bao giờ được phép quay lại. Nếu ta thấy mặt ngươi hoặc bất kỳ tên nào trong số bọn ngươi ở đây một lần nữa, ta sẽ chặt đầu cả bọn, không tha một ai.”

Thổ phỉ đầu lĩnh nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, trong mắt hắn ta là sự kinh ngạc tột độ. Hắn ta đã chuẩn bị cho cái chết, hoặc ít nhất là bị tra tấn dã man. Nhưng không, kẻ trước mặt hắn không hề phô trương sức mạnh bằng bạo lực, mà bằng một sự lạnh lùng tính toán, một lời đe dọa trực tiếp và hiệu quả hơn bất kỳ nhát kiếm nào. Hắn ta biết, lời nói của Lâm Dịch không phải là lời nói suông. Hắn ta đã tận mắt chứng kiến sự hiệu quả của những công sự, sự kiên cường của dân binh.

“Những kẻ còn lại, ta sẽ biến chúng thành lao động cải tạo,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu lại trở về vẻ bình thản. “Chúng sẽ làm việc để chuộc lại tội lỗi của mình, xây dựng lại những gì chúng đã phá hoại, và đóng góp vào vùng đất này. Đó là một cách để chúng có thể sống sót, và là một bài học cho những kẻ khác.” Lâm Dịch nhìn Binh trưởng Triệu, ra hiệu. “Binh trưởng, sắp xếp cho bọn chúng ăn uống, sau đó thả tên đầu lĩnh này đi. Còn những tên còn lại, đưa chúng đến khu lao động. Giám sát chặt chẽ.”

Binh trưởng Triệu gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng trong lòng lại dâng lên một sự thán phục sâu sắc. Y đã theo Lâm Dịch đủ lâu để hiểu rằng đằng sau vẻ ngoài trầm lặng, vị đại nhân này luôn có những tính toán vượt xa suy nghĩ của người thường. Việc thả tên đầu lĩnh không chỉ là một hành động răn đe, mà còn là một cách để truyền tin, để tạo ra một hiệu ứng lan tỏa mà không cần phải tốn công sức hay nguồn lực.

Lâm Dịch quay người đi, để lại tên Thổ phỉ đầu lĩnh với một nỗi sợ hãi chưa từng có, và một nhiệm vụ bất đắc dĩ. Hắn biết, tên này sẽ không dám làm trái lời. Hắn sẽ là một sứ giả hiệu quả hơn bất kỳ ai. Mùi máu, khói, và đất ẩm dần nhạt đi trong không khí khi mặt trời lên cao hơn, xua tan lớp sương mù. Nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, những hình ảnh đó vẫn còn, nhắc nhở hắn về cái giá của bình yên. Hắn đã dùng mưu lược, dùng trí tuệ để giảm thiểu thương vong và đạt được mục tiêu. Đó là tri thức, là vũ khí mạnh nhất của hắn trong thế giới loạn lạc này.

***

Buổi trưa cùng ngày, quảng trường trung tâm của vùng đất Lâm Dịch đã biến thành một biển người. Nắng ấm sau một buổi sáng có sương mù, chiếu rọi khắp nơi, xua tan đi vẻ ảm đạm của chiến trường. Âm thanh reo hò, tiếng nói cười rộn rã hòa lẫn với tiếng nhạc mừng rỡ từ những nhạc cụ thô sơ. Mùi thức ăn hấp dẫn từ các gian hàng tạm bợ, hương rượu nhẹ thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí hân hoan, tràn đầy sức sống. Những vết thương của đêm qua dường như đã được xoa dịu bởi niềm vui chiến thắng.

Trên một đài cao tạm được dựng lên bằng gỗ, Lâm Dịch đứng đó, trong bộ thường phục đơn giản, không phải giáp trụ. Dáng người gầy gò của hắn vẫn vậy, khuôn mặt thanh tú giờ đây đã bớt đi vẻ xanh xao, thay vào đó là sự kiên định, pha lẫn một chút mệt mỏi nhưng đầy tự hào. Đôi mắt hắn quét một lượt qua đám đông, cảm nhận được từng ánh mắt tin tưởng, ngưỡng mộ đang đổ dồn về phía mình. Bên cạnh hắn, Tô Mẫn, Lão Hồ, Binh trưởng Triệu, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cũng có mặt, mỗi người mang một vẻ mặt khác nhau nhưng đều chung một niềm vui chiến thắng.

Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo của nàng quan sát tỉ mỉ phản ứng của dân chúng. Nàng biết, khoảnh khắc này không chỉ là một buổi ăn mừng, mà còn là một nghi thức củng cố lòng tin, một buổi lễ khẳng định uy quyền của Lâm Dịch. Lão Hồ, thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại, mỉm cười hài lòng. Ông đã sống đủ lâu để hiểu rằng sự ủng hộ của dân chúng là nền tảng vững chắc nhất cho bất kỳ thế lực nào.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, tiếng reo hò dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự im lặng đầy mong đợi. “Hỡi các huynh đệ, tỷ muội!” Giọng hắn vang vọng, không quá lớn nhưng đủ để mọi người nghe rõ, mang theo một sức nặng khó tả. “Hôm qua, chúng ta đã chứng kiến sự tàn bạo của loạn thế. Những kẻ mang theo sự tham lam và bạo lực đã dám đặt chân đến vùng đất này, cướp bóc và gây rối.”

Một làn sóng xì xào phẫn nộ dâng lên trong đám đông, nhưng nhanh chóng bị dập tắt khi Lâm Dịch giơ tay ra hiệu. “Nhưng cũng hôm qua,” hắn tiếp tục, giọng điệu trở nên mạnh mẽ hơn, “chúng ta đã chứng minh rằng, vùng đất này không dễ bị xâm phạm! Chúng ta đã chứng minh rằng, khi đoàn kết lại, chúng ta có thể đánh bại bất kỳ kẻ thù nào!” Tiếng reo hò bùng nổ, mạnh mẽ hơn ban đầu, như một lời khẳng định cho những gì Lâm Dịch vừa nói.

“Ta nhìn thấy sự dũng cảm của các ngươi, sự kiên cường của các huynh đệ dân binh, sự khéo léo của những người đã xây dựng công sự, và cả sự tin tưởng của mỗi người dân vào một tương lai tốt đẹp hơn!” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt quen thuộc trong đám đông, từ những nông dân chất phác đến những người thợ thủ công, những người phụ nữ, trẻ nhỏ. “Chiến thắng này không phải của riêng ai. Đây là chiến thắng của tất cả chúng ta!”

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, đứng phía dưới, reo hò phấn khích: “Đại ca nói đúng! Chiến thắng là của chúng ta!” Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, cũng hò reo theo, tràn đầy tự hào. Niềm tin của họ vào Lâm Dịch không chỉ là sự phục tùng, mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng lãnh đạo của hắn.

“Trong thời loạn lạc này, bình yên là thứ xa xỉ nhất,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn trầm lắng hơn, mang theo một chút suy tư. “Nhưng ta hứa với các ngươi, ta sẽ bảo vệ thứ xa xỉ ấy bằng mọi giá. Ta sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ mỗi người trong số các ngươi, và bảo vệ tương lai của chúng ta. Nhưng ta không thể làm điều đó một mình. Ta cần sự đoàn kết của tất cả mọi người. Mỗi người chúng ta, từ người lính cầm kiếm đến người nông dân cầm cuốc, đều là một phần không thể thiếu của pháo đài này.”

Hắn ngừng lại, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. Hắn biết, những lời hứa suông không có giá trị bằng hành động cụ thể. “Để ăn mừng chiến thắng, và để tri ân những người đã góp phần vào sự an nguy của vùng đất, ta ra lệnh: tất cả lương thực, thuốc men thu được từ chiến lợi phẩm sẽ được phân phát cho những gia đình khó khăn, cho những người đã bị thương. Và trong ba ngày tới, chúng ta sẽ mở tiệc ăn mừng, để mọi người cùng nhau vui vẻ, nghỉ ngơi sau những ngày căng thẳng.”

Lời tuyên bố của Lâm Dịch tạo nên một làn sóng hò reo, vỗ tay vang dội. Niềm tin của dân chúng vào hắn không chỉ là sự tôn kính, mà còn là sự biết ơn. Hắn không chỉ là người lãnh đạo tài ba, mà còn là người quan tâm đến cuộc sống của họ. Những chiến lợi phẩm thu được từ cường đạo, thay vì bị cất giữ, lại được chia sẻ, điều này củng cố thêm hình ảnh một người lãnh đạo công bằng và nhân ái.

Lâm Dịch nhìn xuống đám đông, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn không muốn danh vọng, không muốn quyền lực, nhưng hắn lại đang đứng ở vị trí mà quyền lực và danh vọng tự tìm đến. Hắn chỉ muốn bảo vệ những giá trị và con người hắn trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn phải trở thành một người lãnh đạo mạnh mẽ, kiên định, và biết cách truyền cảm hứng. Hắn hiểu rằng, chiến thắng này không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà còn là một chiến thắng về lòng người. Nó đã củng cố niềm tin vào hệ thống mà hắn đã xây dựng, vào khả năng của vùng đất này để tự bảo vệ mình giữa một thế giới đang hỗn loạn.

Khi buổi lễ kết thúc, dân chúng dần tản đi, tiếng nói cười vẫn còn vương vấn trong không khí. Lâm Dịch bước xuống từ đài cao, cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể. Nhưng trong lòng hắn, một tia hy vọng mới đã được nhen nhóm. Hắn đã chứng minh được rằng, dù không có thiên phú tu luyện hay bất kỳ bàn tay vàng nào, tri thức và mưu lược của hắn vẫn là những vũ khí mạnh mẽ nhất. Và quan trọng hơn, hắn đã xây dựng được một cộng đồng đoàn kết, một pháo đài không chỉ bằng tường thành mà còn bằng ý chí của con người.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím cam lên bầu trời, không khí trở nên mát mẻ hơn sau một ngày nắng ấm. Trong thư phòng của Lâm Dịch, ánh nến lung linh chiếu sáng gương mặt trầm tư của hắn. Hương trà thanh nhẹ tỏa ra từ chén trà đặt trên bàn, quyện với mùi mực và gỗ đánh bóng, tạo nên một không gian tĩnh lặng, đầy suy tư. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, làm cho ngọn nến khẽ rung rinh, đổ bóng Lâm Dịch dài ngoẵng trên bức tường.

Trên bàn là những bản đồ cũ kỹ, những báo cáo tình hình được viết tay cẩn thận. Lâm Dịch ngồi đối diện Tô Mẫn và Lão Hồ, trong tay là một cuộn giấy nhỏ, có vẻ là thông tin mới nhất. Tô Mẫn, dáng người thanh tú, vẫn giữ vẻ bình thản nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng lại ẩn chứa sự lo lắng. Lão Hồ, lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại, vuốt chòm râu bạc, vẻ mặt trầm tĩnh như thường lệ.

“Theo các kênh của chúng ta, tin tức về trận chiến đã lan đi rất nhanh,” Tô Mẫn bắt đầu, giọng nói của nàng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, từng lời đều mang sức nặng của thông tin đáng tin cậy. “Chỉ trong vài canh giờ, các thương nhân qua lại đã truyền tin đến các trấn lân cận, và có lẽ, đã đến tai các thế lực lớn hơn. Một số thế lực đã bắt đầu chú ý đến chúng ta, đặc biệt là cách chúng ta xử lý nhóm cường đạo.” Nàng ngừng lại, đưa mắt nhìn Lâm Dịch, chờ đợi phản ứng của hắn.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, đặt cuộn giấy xuống bàn. “Đúng như ta dự đoán. Một chiến thắng gọn gàng, ít thương vong, lại còn biến kẻ thù thành sứ giả và lao động… điều đó sẽ khiến không ít kẻ phải suy nghĩ lại về vùng đất này.” Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng. “Vấn đề là, chúng sẽ nghĩ gì? Rằng chúng ta mạnh mẽ, hay rằng chúng ta là một mục tiêu đáng giá để chiêu mộ, hoặc thôn tính?”

Lão Hồ lên tiếng, giọng ông trầm tĩnh nhưng đầy uyên bác. “Uy danh đã lập, nhưng cũng là cái cớ để người khác dòm ngó. Sóng gió lớn hơn sẽ ập đến, Lâm Dịch. Kẻ mạnh thường muốn lôi kéo kẻ yếu hơn vào vòng xoáy của mình, hoặc nghiền nát những mầm mống có thể đe dọa chúng.” Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy thấu hiểu. “Con đường bình yên mà con muốn đi, e rằng sẽ không dễ dàng như con nghĩ. Nó sẽ là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, nhưng không phải bằng gươm đao, mà bằng mưu trí và sự kiên định.”

Lâm Dịch thở dài một hơi, đặt chén trà xuống. “Đúng như ta dự đoán. Vậy kế hoạch tiếp theo của chúng ta là gì? Chúng ta không thể mãi bị động chờ đợi những lời mời gọi hay những mối đe dọa.” Hắn đứng dậy, bước đến bên bản đồ treo trên tường, ngón tay khẽ lướt qua những đường biên giới giả định. Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng không trông đợi một sự công bằng nào. Hắn chỉ có thể tự mình tạo ra sự công bằng cho vùng đất của mình.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Một Người đưa tin nhanh nhẹn bước vào, trang phục gọn gàng, vẻ mặt nghiêm túc và thận trọng. Hắn cúi đầu chào Lâm Dịch, sau đó đưa ra một phong thư được niêm phong cẩn thận. “Bẩm đại nhân, đây là thư từ một thương hội lớn ở phía Đông, xin được gửi đến ngài. Kẻ đưa thư nói rằng đây là một lời mời gọi hợp tác, nhưng có vẻ ẩn chứa nhiều điều hơn thế.”

Lâm Dịch nhận lấy phong thư, mở ra. Bên trong là một lá thư được viết bằng chữ viết tinh xảo, văn phong khách sáo nhưng ẩn chứa nhiều tầng lớp ý nghĩa. Nó không chỉ là một lời mời gọi hợp tác thương mại, mà còn là một lời thăm dò, một lời mời gọi gián tiếp để Lâm Dịch thể hiện thái độ của mình đối với cục diện chính trị đang thay đổi.

“Một lời mời gọi gián tiếp,” Lâm Dịch lẩm bẩm, ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ. “Chúng ta không chỉ chứng minh được sức mạnh quân sự, mà còn chứng minh được khả năng tổ chức và quản lý. Chúng đang muốn biết, chúng ta sẽ đứng về phía nào, hay tự mình xây dựng một thế lực riêng.” Hắn quay lại bàn, đặt lá thư xuống, vẻ mặt trầm tư. “Tô Mẫn, cô hãy phân tích kỹ lá thư này, tìm ra những ẩn ý đằng sau từng câu chữ. Lão Hồ, ông nghĩ sao về động thái này?”

Tô Mẫn nhận lấy lá thư, đôi mắt sắc sảo của nàng nhanh chóng lướt qua từng dòng. “Đây không chỉ là một lời mời gọi, mà còn là một bài kiểm tra, đại nhân. Chúng muốn thăm dò thái độ của ngài, và cũng là một cách để chúng ta hiểu rõ hơn về ý đồ của họ.” Nàng nói, giọng điệu chắc chắn.

Lão Hồ vuốt râu, chậm rãi nói: “Kẻ mạnh không bao giờ chỉ dùng một con đường. Chúng sẽ dùng cả cây gậy và củ cà rốt. Lá thư này là củ cà rốt. Nhưng nếu chúng ta không cẩn thận, củ cà rốt có thể biến thành cây gậy.”

Lâm Dịch gật đầu. “Ta hiểu. Chúng ta cần phải củng cố nội lực hơn nữa, cả về quân sự lẫn kinh tế. Và quan trọng nhất, chúng ta phải giữ vững lập trường của mình. Không tham gia vào vòng xoáy tranh bá, nhưng cũng không thể để bị coi là yếu thế.” Hắn lấy ra một cuốn sổ nhỏ từ ngăn bàn, cuốn Cẩm Nang Kế Sách mà hắn vẫn thường dùng để ghi chép những suy nghĩ và kế hoạch của mình. Hắn lật đến một trang trắng, cầm bút lông lên, bắt đầu ghi chép.

“Chúng ta sẽ đáp lại lời mời gọi này,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn kiên định, ngón tay cầm bút vững vàng. “Nhưng chúng ta sẽ đáp lại một cách khéo léo, không quá nhiệt tình, cũng không quá lạnh nhạt. Chúng ta sẽ mở rộng giao thương, nhưng với những điều khoản có lợi cho chúng ta. Và chúng ta sẽ gửi đi thông điệp rằng, vùng đất này là một vùng đất trung lập, sẵn sàng hợp tác với bất kỳ ai tôn trọng sự bình yên của chúng ta, nhưng cũng sẵn sàng chống trả bất kỳ kẻ nào dám xâm phạm.” Hắn viết nguệch ngoạc những ý chính vào cuốn sổ, những nét chữ mạnh mẽ và dứt khoát.

Hắn cũng biết, quyết định không giết chóc vô cớ những tên cường đạo mà dùng chúng để truyền tin và lao động cải tạo sẽ tạo ra một tiền lệ. Nó sẽ khiến các thế lực khác phải suy nghĩ lại về cách đối phó với vùng đất này. Nó là một dấu hiệu của sức mạnh, nhưng cũng là một dấu hiệu của sự khác biệt.

“Hãy chuẩn bị cho những cuộc đàm phán,” Lâm Dịch nói, ngẩng đầu lên nhìn Tô Mẫn và Lão Hồ. “Chúng ta sẽ cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng, tìm hiểu rõ về đối phương, và vạch ra những giới hạn mà chúng ta không thể vượt qua. Cuộc chiến giành lấy bình yên, chỉ vừa mới bắt đầu. Và nó sẽ không chỉ là một cuộc chiến bằng vũ lực, mà còn là một cuộc chiến bằng trí tuệ, bằng lời nói, bằng những lựa chọn.”

Ánh nến trong thư phòng vẫn lung linh, chiếu sáng gương mặt mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết tâm của Lâm Dịch. Hắn biết, con đường phía trước còn rất nhiều gian nan. Những lời mời gọi từ các thế lực lớn sẽ đến, và hắn sẽ phải đối mặt với những cuộc đấu tranh nội tâm giữa danh vọng và bình yên. Nhưng hắn không hối hận về lựa chọn của mình. Hắn tin vào giá trị của sự bình yên, và hắn sẽ làm mọi cách để bảo vệ nó, biến vùng đất này thành một nơi trú ẩn an toàn giữa bão tố loạn lạc, một pháo đài bất khả xâm phạm bằng cả tường thành và ý chí con người.

Hắn khép cuốn Cẩm Nang Kế Sách lại, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Đây chỉ là khởi đầu. Và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng cho tất cả.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free