Lạc thế chi nhân - Chương 909: Biên Cương Nổi Sóng: Thử Thách Đầu Tiên Của 'Vùng Đất Bình Yên'
Lâm Dịch bước đi trên con đường mòn quen thuộc dẫn về dãy nhà chính sau buổi tối trầm tư bên Hồ Sen Tĩnh Mịch. Từng bước chân hắn nhẹ nhàng, nhưng trong lòng lại mang một trọng trách ngàn cân. Hắn đã tin vào những điều mình đang làm, đã tin vào con đường mình chọn, nhưng cái thế giới tàn khốc này chưa bao giờ ngừng thử thách lòng tin ấy. Hắn chưa kịp đặt chân vào phòng, một tiếng gõ cửa dồn dập đã vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng hiếm hoi của đêm khuya.
Hắn khẽ nhíu mày, trực giác mách bảo đây không phải là một tin tức tốt lành. Mở cửa, Trần Nhị Cẩu đứng đó, gương mặt thường ngày hay cười giờ đây tái mét, mồ hôi lấm tấm.
“Đại ca!” Nhị Cẩu thở dốc, “C�� tin khẩn từ Đồn Gác Biên Giới!”
Lâm Dịch không nói gì, chỉ gật đầu, ra hiệu Nhị Cẩu dẫn đường. Hắn biết, cơn bão đã đến. Hắn đã dự cảm được điều này từ lâu, từ những báo cáo liên tục về tình hình hỗn loạn ở các vùng lân cận. Vùng đất này, một ốc đảo bình yên giữa biển lửa chiến tranh, hiển nhiên sẽ trở thành miếng mồi ngon trong mắt những kẻ đói khát.
Đồn Gác Biên Giới cách nơi hắn ở không xa, nhưng trong ánh trăng mờ nhạt, con đường dường như dài hơn gấp bội. Tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ ven đường như một lời thì thầm của số phận, một khúc dạo đầu cho tai ương sắp đến. Khi họ đến nơi, toàn bộ đồn gác đã sáng đèn. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, mùi bụi và mồ hôi của những người lính tuần tra trộn lẫn với mùi kim loại han gỉ từ vũ khí, tạo nên một thứ hỗn tạp đặc trưng của chiến tranh.
Binh trưởng Triệu đang đứng giữa sân, chỉ huy đám lính di chuyển thùng gỗ, sắp xếp lại các chướng ngại vật. Khuôn mặt sạm nắng của y giờ đây càng thêm phần nghiêm ngh���, vết sẹo trên má như hằn sâu hơn dưới ánh đuốc chập chờn. Vừa thấy Lâm Dịch, y liền bước nhanh đến, dáng người rắn rỏi, giáp trụ chỉnh tề.
“Lãnh chúa,” y nói, giọng trầm đục, “có biến.”
Cùng lúc đó, một người lính hớt hải chạy vào từ cổng chính, vấp ngã ngay ngưỡng cửa. Anh ta gượng dậy, thở hổn hển, quần áo rách rưới, mặt mũi lấm lem bùn đất và máu khô.
“Báo! Báo!” Người đưa tin gắng sức thốt lên, giọng lạc đi vì kiệt sức. “Cường đạo... rất đông! Chúng... đã đốt cháy làng X... đang tiến về phía này!”
Người lính đổ gục xuống đất, ngất lịm đi. Binh trưởng Triệu lập tức ra hiệu cho hai người lính khác đưa anh ta vào trong. Y quay sang Lâm Dịch, ánh mắt kiên định.
“Số lượng bao nhiêu? Vũ khí thế nào?” Binh trưởng Triệu hỏi dứt khoát, hướng về phía một người lính khác vừa chạy đến từ vọng gác. “Nhị Cẩu, mau đi xác nhận lại thông tin, cẩn thận đừng để bị phát hiện! Đại Trụ, tập hợp dân binh, trang bị đầy đủ, đợi lệnh!”
Trần Nhị Cẩu lập tức gật đầu, ánh mắt nhanh nhẹn quét qua Lâm Dịch rồi biến mất vào màn đêm. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng đầy nghĩa khí, đã có mặt từ lúc nào. Y đứng cạnh Binh trưởng Triệu, tay nắm chặt cán rìu, ánh mắt rực lửa căm phẫn.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ lắng nghe. Hắn chậm rãi bước đến chiếc bàn gỗ đặt giữa sân, nơi một tấm bản đồ thô sơ của vùng đất được trải ra. Ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, từng nhịp một, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu. Làng X, hắn nhớ. Đó là một ngôi làng nhỏ nằm cách vùng biên của hắn không xa, nơi sinh sống của vài chục hộ dân. Việc cường đạo dám tấn công một ngôi làng, thậm chí đốt phá, chứng tỏ sự manh động và quy mô của chúng đã vượt ngoài dự liệu ban đầu.
Hắn hít một hơi sâu, mùi đất ẩm và cái lạnh của đêm khuya len lỏi vào phổi. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Và những kẻ đó cũng không mong cầu sự công bằng từ ta. Chúng chỉ mong cướp bóc, phá hoại. Nếu muốn bảo vệ, chỉ c�� thể dùng sức mạnh mà đáp trả."
Trong đầu hắn, những suy nghĩ hiện đại bắt đầu vận hành với tốc độ chóng mặt. Hắn không có võ công, không có sức mạnh siêu phàm, nhưng hắn có tri thức, có khả năng phân tích và mưu lược. Đó là vũ khí mạnh nhất của hắn, và bây giờ, nó sẽ phải được phát huy đến mức tối đa. Hắn đã dành hàng tháng trời để thiết kế các công sự phòng thủ, huấn luyện dân binh, chuẩn bị cho ngày này. Liệu chúng có đủ mạnh mẽ để chống lại cơn sóng dữ?
Hắn nhìn Binh trưởng Triệu, ánh mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự sắc bén. “Triệu huynh, tình hình ở Làng X thế nào? Có thông tin về thương vong không?”
Binh trưởng Triệu lắc đầu, nét mặt nặng trĩu. “Người đưa tin nói chúng ra tay rất tàn bạo, không tha một ai. Ngôi làng đã bị san phẳng. Có lẽ không còn ai sống sót.”
Một làn sóng căm phẫn dâng lên trong lòng Lâm Dịch, nhưng hắn nhanh chóng dằn xuống. Giờ không phải lúc cho cảm xúc. Giờ là lúc phải hành động.
“Ngọn lửa đã bén đến tận cửa rồi,” Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói khẽ như gió thoảng nhưng lại đầy sức nặng. Hắn quay sang Vương Đại Trụ. “Đại Trụ, tình hình dân binh thế nào? Tinh thần ra sao?”
Vương Đại Trụ siết chặt rìu, nói to, rõ ràng: “Thưa Lãnh chúa, anh em dân binh đã sẵn sàng. Ai nấy đều căm phẫn những kẻ cường đạo. Chúng tôi sẽ bảo vệ vùng đất này đến cùng!”
Lâm Dịch gật đầu. Đó là điều hắn cần nghe. Tinh thần chiến đấu. Điều đó quan trọng hơn bất cứ vũ khí nào. Hắn biết, nhiều người trong số họ là những người tị nạn, những người đã mất tất cả vì chiến tranh và cường đạo. Vùng đất này là nơi trú ngụ cuối cùng của họ, là hy vọng duy nhất của họ. Họ sẽ chiến đấu.
Hắn đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một con đường mòn duy nhất dẫn vào vùng đất của hắn từ phía Làng X. “Chúng sẽ phải đi qua con đường này. Đây là điểm yếu duy nhất. Nhưng cũng là nơi chúng ta có thể giăng bẫy.”
Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ chăm chú lắng nghe. Lâm Dịch bắt đầu phác thảo kế hoạch tác chiến nhanh chóng, sử d��ng kinh nghiệm và tri thức của một người đến từ thế giới hiện đại. Hắn biết cách tận dụng địa hình, biết cách bố trí lực lượng để tối ưu hóa hiệu quả, dù cho quân số của hắn ít hơn.
“Kế hoạch cơ bản không đổi,” Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. “Phòng tuyến thứ nhất sẽ chặn đứng chúng tại đèo đá, sử dụng đá lăn và cung nỏ để làm giảm tốc độ. Phòng tuyến thứ hai sẽ là các công sự phụ trợ dọc theo con suối. Và phòng tuyến cuối cùng, quan trọng nhất, là tại đây, Đồn Gác Biên Giới. Chúng ta sẽ không để chúng bước qua cánh cổng này.”
Hắn nói xong, ngước nhìn bầu trời. Những đám mây đen kịt đang bắt đầu kéo đến, che khuất ánh trăng. Gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo. Có lẽ, trời sắp mưa. "Cũng tốt," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Mưa sẽ làm giảm tầm nhìn của chúng, và làm đất thêm lầy lội, cản bước chân của chúng. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Chúng ta sẽ phải giành lấy cả ba."
Hắn cảm nhận được chiếc Hắc Mộc Lệnh trong áo, một vật phẩm mà hắn vẫn chưa sử dụng, một con bài tẩy mà hắn biết sẽ có lúc phát huy tác dụng. Nó là một biểu tượng của quyền lực, nhưng đối với hắn, nó chỉ là một công cụ để bảo vệ. Hắn sẽ không dùng nó một cách tùy tiện, chỉ khi thực sự cần thiết, khi mọi thứ đã đến bước đường cùng. Nhưng hắn cũng tin, với sự chuẩn bị kỹ càng, hắn sẽ không cần dùng đến nó trong trận chiến này. Đây là vùng đất của hắn, và hắn sẽ tự bảo vệ nó bằng chính sức lực của mình, bằng chính những gì hắn đã dày công xây dựng.
***
Mặt trời lên cao, nhưng những đám mây đen vẫn quần tụ, giăng kín bầu trời, phủ một màu xám xịt lên toàn bộ vùng biên cương. Gió lạnh buốt từng cơn, thi thoảng mang theo vài hạt mưa lất phất, như báo hiệu một trận giông lớn sắp đến. Từ trên tháp canh cao nhất của Đồn Gác Biên Giới, Lâm Dịch cùng Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ đang dõi mắt về phía Đông, nơi con đường mòn uốn lượn ẩn mình giữa những vách đá lởm chởm. Không khí căng thẳng đến tột độ, mỗi người lính, mỗi dân binh đều đứng vào vị trí được phân công, im l���ng chờ đợi.
Dưới chân tháp canh, các công sự phòng thủ đã được hoàn tất. Hàng rào gỗ nhọn hoắt được cắm dày đặc, xen kẽ là những cạm bẫy bằng dây thép gai thô sơ nhưng hiệu quả. Hào nước rộng hơn hai trượng, sâu hơn một trượng, đầy nước bùn và những chông tre sắc nhọn, như một con rắn khổng lồ há miệng chờ đợi. Những tháp canh phụ được dựng lên dọc theo bức tường đá, mỗi tháp đều có vài cung thủ ẩn mình, sẵn sàng nhả tên.
Lâm Dịch đưa ống nhòm tự chế của mình lên mắt, cẩn thận quan sát. Hắn đã cho người đặt các vọng gác tiền tiêu xa hơn, và giờ đây, những báo cáo liên tục truyền về.
“Bẩm Lãnh chúa, chúng đã qua đèo đá, số lượng ước chừng hơn ba trăm người!” Một người lính truyền tin hớt hải chạy đến, cúi đầu báo cáo.
Hơn ba trăm người. Con số đó lớn hơn dự kiến ban đầu của Lâm Dịch. Hắn nhíu mày, nhưng không để lộ ra sự lo lắng. Hắn nhớ lại những lời hắn đã thầm nhủ bên Hồ Sen. "Phải đủ. Nhất định phải đủ." Sự chuẩn bị của hắn, sự kiên cường của những người dân này, liệu có đủ để chống lại con số áp đảo đó?
“Chúng đông hơn dự kiến,” Lâm Dịch trầm ngâm nói, giọng hắn bình tĩnh đến lạ thường, như thể đang phân tích một bài toán chứ không phải đối mặt với sinh tử. “Nhưng lộ trình vẫn như cũ. Chúng sẽ bị dồn vào con đường hẹp, nơi các công sự của chúng ta phát huy tác dụng tối đa.”
Hắn quay sang Binh trưởng Triệu. “Triệu huynh, kế hoạch không thay đổi. Tuyệt đối không được manh động. Chờ lệnh của ta. Chúng ta sẽ đánh phủ đầu, sau đó dụ chúng vào bẫy.”
Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt rực lửa. “Rõ, Lãnh chúa! Chúng sẽ phải trả giá cho sự ngu xuẩn của mình!” Y siết chặt thanh kiếm bên hông, toàn thân toát ra khí thế sẵn sàng xông pha.
“Đại Trụ,” Lâm Dịch nói tiếp, hướng về phía Vương Đại Trụ, “nhắc nhở anh em dân binh không được manh động, phải giữ vững vị trí. Quan trọng nhất là tinh thần, đừng để bị áp đảo bởi số lượng của chúng.”
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. “Thưa Lãnh chúa, anh em ai nấy đều quyết tâm. Chúng tôi sẽ không làm Lãnh chúa thất vọng!” Dứt lời, y quay người, dáng người vạm vỡ nhanh chóng khuất dạng xuống dưới, đi truyền đạt mệnh lệnh cuối cùng cho đội dân binh của mình.
Lâm Dịch một lần nữa nhìn về phía xa. Trong màn mưa lất phất và bóng tối của những đám mây, hắn bắt đầu thấy rõ bóng dáng của những kẻ cường đạo. Chúng như một dòng lũ đen ngòm, ầm ầm đổ về. Tiếng hò hét của chúng bắt đầu vọng đến, theo sau là tiếng trống trận dồn dập, nặng nề, như tiếng đập của trái tim quỷ dữ. Âm thanh ấy vang vọng khắp thung lũng, như muốn nuốt chửng sự tĩnh lặng của vùng đất này, muốn gieo rắc nỗi sợ hãi vào lòng những người phòng thủ.
Nhưng Lâm Dịch không hề nao núng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi kim loại trong không khí, mùi đất ẩm và mùi mưa lạnh. Hắn đã chuẩn bị cho điều này. Hắn đã dành toàn bộ tâm trí mình để xây dựng nên hệ thống phòng thủ này, để huấn luyện những người dân này trở thành chiến binh bảo vệ quê hương.
"Đây không chỉ là một trận chiến thông thường," hắn thầm nghĩ. "Đây là một cuộc thử nghiệm. Thử nghiệm cho tất cả những gì ta đã xây dựng, cho tất cả những hy vọng mà ta đã gieo trồng." Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói với chính mình: "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Và để sinh tồn, đôi khi, phải chiến đấu.
Hắn nắm chặt tay, cảm nhận sự cứng rắn của chiếc Hắc Mộc Lệnh qua lớp áo. Nó vẫn ở đó, như một lời nhắc nhở về những quyền lực tiềm ẩn mà hắn đang nắm giữ. Nhưng quyền lực thật sự, hắn biết, nằm ở ý chí của hắn, ở trí óc của hắn, và ở lòng tin của những người đang đứng sau lưng hắn.
Tiếng trống trận của cường đạo ngày càng gần, ngày càng dồn dập. Tiếng hò hét của chúng vang vọng, đầy vẻ hung hãn và tự mãn. Chúng nghĩ rằng đây sẽ là một cuộc cướp bóc dễ dàng, một chiến thắng không cần tốn sức. Nhưng chúng đã lầm. Vùng đất này không phải là một miếng bánh mềm. Nó là một pháo đài. Và người lãnh đạo pháo đài này, dù không phải anh hùng kiếm khách, lại có một cái đầu sắc bén hơn bất kỳ thanh kiếm nào.
Binh trưởng Triệu đã xuống dưới, Lâm Dịch đứng một mình trên tháp canh, như một pho tượng đá giữa trời đất. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua từng chi tiết của chiến trường tương lai. Mưa bắt đầu rơi nặng hạt hơn, những giọt nước lạnh buốt táp vào mặt hắn, nhưng hắn không hề nhúc nhích. Mọi thứ đã sẵn sàng. Trận chiến, không thể tránh khỏi, đã đến.
***
Trận chiến nổ ra dữ dội khi những tên cường đạo đầu tiên chạm vào phòng tuyến biên giới. Mưa vẫn rơi lâm thâm, làm tầm nhìn giảm đáng kể, khiến không khí càng thêm phần mờ ảo và hỗn loạn. Từ vị trí quan sát trên tháp canh cao, Lâm Dịch có thể thấy rõ dòng lũ người ô hợp, hung hãn của cường đạo đang dồn dập tiến đến. Chúng là một đám đông thiếu tổ chức, nhưng lại tràn đầy sự khát máu và tham lam.
Thổ phỉ đầu lĩnh, một gã đàn ông vạm vỡ với bộ râu ria xồm xoàm và vẻ mặt bặm trợn, dẫn đầu đám đông, tay vung một thanh đao lớn, miệng gào thét những lời lẽ thô tục, thúc giục đàn em xông lên. Chúng nghĩ rằng những công sự bằng gỗ và đất đá này sẽ chẳng thấm vào đâu.
Nhưng chúng đã lầm.
Ngay khi đám cường đạo vừa bước vào tầm bắn, lệnh của Lâm Dịch được truyền đi bằng cờ hiệu và tiếng tù và. Hàng loạt mũi tên, được tẩm độc và lửa, từ trên tháp canh và các công sự phụ trợ đồng loạt bay ra, xé toạc màn mưa. Tiếng rít của tên và tiếng la hét của những kẻ trúng tên vang lên giữa tiếng mưa rơi. Đồng thời, những tảng đá lớn, những khúc gỗ sắc nhọn được thả xuống từ vách núi hai bên con đường hẹp, tạo thành một cơn mưa chết chóc, đè bẹp những tên cường đạo đi đầu.
“Phòng tuyến thứ nhất, giữ vững!” Binh trưởng Triệu gầm lên, giọng y vang dội giữa tiếng hỗn loạn, tay vung kiếm chặt đứt đầu một tên cường đạo đang cố gắng leo lên hàng rào. Y dẫn đầu đội lính chính quy, những người lính đã được huấn luyện bài bản, chiến đấu với sự kỷ luật và hiệu quả.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đứng giữa hàng ngũ dân binh. Y không có vũ khí tinh xảo, chỉ có một cây rìu lớn và tấm khiên gỗ, nhưng mỗi nhát bổ, mỗi cú đỡ của y đều đầy sức mạnh và sự kiên cường. “Cung tiễn thủ, bắn! Phía Tây, giữ vững!” Y gào to, giọng nói khàn đặc nhưng vẫn đầy uy lực. Dân binh, ban đầu còn có chút sợ hãi, nhưng được sự dẫn dắt của Đại Trụ và sự tin tưởng vào Lâm Dịch, họ đã chiến đấu bằng tất cả sức lực của mình.
Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như một con sóc, thoắt ẩn thoắt hiện giữa các vị trí, truyền đạt mệnh lệnh của Lâm Dịch, ��ồng thời tự mình tham gia chiến đấu khi cần thiết. Đôi mắt nhanh nhẹn của hắn không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, và hắn luôn có mặt đúng lúc để hỗ trợ.
Lâm Dịch đứng trên tháp canh, không hề tham gia vào cuộc chiến trực diện, nhưng tầm quan trọng của hắn không hề thua kém. Hắn là bộ não của cả đội quân. Từ vị trí của mình, hắn quan sát toàn cảnh trận chiến, theo dõi từng cử động của quân địch, từng lỗ hổng trong phòng tuyến của mình. Hắn nắm chặt chiếc Cẩm Nang Kế Sách mà hắn đã chuẩn bị từ lâu, thỉnh thoảng liếc nhìn vào đó để xác nhận lại các phương án đã định.
“Đội cung thủ cánh trái, tập trung hỏa lực vào trung tâm địch! Đội giáo binh, giữ vững tuyến sau, đừng để chúng đột phá!” Lâm Dịch nói khẽ, nhưng lời hắn được truyền đạt nhanh chóng qua những người lính truyền tin.
Hắn nhận thấy Thổ phỉ đầu lĩnh đang cố gắng tập hợp lại lực lượng, đẩy mạnh tấn công vào một điểm yếu trên phòng tuyến của dân binh. “Đại Trụ, chi viện cánh phải! Nhị Cẩu, dẫn một đội nhỏ lính tinh nhuệ vòng ra sau, cắt đường rút lui của chúng!”
Lời Lâm Dịch vừa dứt, Nhị Cẩu đã biến mất vào màn mưa và bóng tối. Vương Đại Trụ gầm lên, dẫn theo một nhóm dân binh cường tráng lao đến chi viện, lấp đầy lỗ hổng.
Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí, trộn lẫn với mùi đất ẩm và mùi mưa. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng vũ khí va chạm tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Một tên dân binh trẻ tuổi tên A Phúc, gầy gò và đen nhẻm, ban đầu run rẩy khi đối mặt với cường đạo, nhưng khi thấy Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu chiến đấu dũng mãnh, và đặc biệt là khi nghe những mệnh lệnh rõ ràng từ Lâm Dịch, hắn như được tiếp thêm sức mạnh. Hắn cầm chắc ngọn giáo, đâm thẳng vào một tên cường đạo đang cố gắng vượt qua hào nước.
“Vì Lãnh chúa! Vì vùng đất của chúng ta!” A Phúc gào lên, giọng hắn run rẩy nhưng đầy quyết tâm. Hắn đã mất gia đình vì cường đạo, và vùng đất này, dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, là nơi duy nhất hắn có thể tìm thấy sự an toàn. Hắn sẽ không để nó bị cướp đi một lần nữa.
Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Cường đạo tuy đông nhưng thiếu sự phối hợp, chỉ dựa vào sức mạnh và sự hung hãn. Trong khi đó, quân của Lâm Dịch, dù ít hơn, lại được tổ chức tốt, chiến đấu có kỷ luật và chiến thuật rõ ràng. Các công sự, các bẫy đã phát huy hiệu quả tối đa, gây ra tổn thất lớn cho quân địch.
Thổ phỉ đầu lĩnh, sau nhiều lần bị chặn đứng, bắt đầu nhận ra rằng đây không phải là một cuộc cướp bóc thông thường. Hắn gầm lên, cố gắng tập hợp tàn quân. Nhưng đã quá muộn. Đội quân nhỏ của Trần Nhị Cẩu đã vòng ra phía sau, cắt đứt đường rút lui của chúng. Cường đạo rơi vào vòng vây, bị đánh từ cả hai phía.
Tiếng trống trận của cường đạo dần tắt ngúm, thay vào đó là tiếng la hét thất thanh và tiếng xin hàng. Thổ phỉ đầu lĩnh, sau khi bị Binh trưởng Triệu đánh trọng thương, cuối cùng cũng bị bắt sống, thân thể bê bết máu.
Lâm Dịch nhìn xuống chiến trường đang dần yên ắng. Hàng chục thi thể cường đạo nằm la liệt trên mặt đất, máu của chúng hòa vào nước mưa, tạo thành những dòng suối đỏ tươi chảy xuống hào nước. Quân của hắn cũng có thương vong, nhưng không đáng kể so với kẻ địch. Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại không có chút vui mừng chiến thắng nào.
Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Đêm đã về khuya, những đám mây đen cuối cùng cũng tan biến, nhường chỗ cho vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa trời, tỏa ánh sáng bạc xuống mặt đất. Sau trận chiến ác liệt, toàn bộ Đồn Gác Biên Giới chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những vết nứt trên tường đá và tiếng lính canh tuần tra thỉnh thoảng vang lên. Mùi máu và khói súng đã được mưa gột rửa phần nào, nhưng vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc vừa diễn ra.
Lâm Dịch, sau khi đã xử lý xong mọi việc, từ việc an ủi binh lính, dân binh, đến việc sắp xếp thu dọn chiến trường và thẩm vấn tên Thổ phỉ đầu lĩnh, lặng lẽ rời khỏi đồn gác. Hắn không muốn ở lại đó quá lâu, không khí nặng nề của chiến trường khiến hắn cảm thấy ngột ngạt. Bất giác, đôi chân hắn lại dẫn hắn về Hồ Sen Tĩnh Mịch, nơi hắn thường tìm về để tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn.
Ánh trăng vằng vặc chiếu xuống mặt hồ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lung linh. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng ếch kêu râm ran, và tiếng lá sen xào xạc trong làn gió nhẹ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng dịu êm, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào, căng thẳng của trận chiến vừa kết thúc.
Mùi nước tươi mát, hương hoa sen thoang thoảng và mùi đất ẩm bốc lên, thanh lọc tâm hồn hắn. Hắn hít thở sâu, cố gắng rũ bỏ đi những hình ảnh tàn khốc, những âm thanh chết chóc vẫn còn văng vẳng trong đầu. Hắn bước đến bờ hồ, ngồi xuống một tảng đá quen thuộc, nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt nước.
Chiến thắng đã đến. Vùng đất của hắn đã được bảo vệ. Những người hắn trân trọng đã an toàn. Nhưng nỗi lo lắng về những thử thách tiếp theo vẫn đè nặng trong lòng hắn, không hề vơi bớt. Thậm chí, nó còn lớn hơn. Trận chiến này, tuy quy mô không lớn, nhưng đã chứng minh một điều: bình yên, trong thời loạn lạc này, là một thứ xa xỉ. Và để giữ được nó, hắn sẽ phải tiếp tục dùng vũ lực, tiếp tục chiến đấu.
“Bình yên... có lẽ là thứ xa xỉ nhất trong thời loạn lạc này,” Lâm Dịch thì thầm, giọng nói của hắn như tan vào không khí đêm. “Nhưng ta sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.” Hắn nhớ lại những lời hắn đã tự nhủ: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Và hắn cũng không trông đợi một sự công bằng nào. Hắn chỉ mong được bảo vệ những gì thuộc về mình, bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng.
Trận chiến này đã kiểm chứng hiệu quả của những gì hắn đã dày công xây dựng. Những công sự, những bẫy, những phương pháp huấn luyện dân binh, tất cả đều đã phát huy tác dụng. Quân số ít ỏi của hắn đã đánh bại một nhóm cường đạo đông hơn gấp bội. Điều đó khiến hắn tự hào, nhưng cũng khiến hắn lo lắng.
Sự thất bại của nhóm cường đạo này chắc chắn sẽ đến tai các thế lực khác. Chúng sẽ đánh giá lại sức mạnh của vùng đất Lâm Dịch. Có thể, chúng sẽ cử những đội quân lớn hơn, những thế lực mạnh hơn đến để thăm dò, hoặc thậm chí là tấn công. Hoặc tệ hơn, chúng sẽ tìm cách lôi kéo hắn vào vòng xoáy tranh bá, biến vùng đất này thành một quân cờ trong trò chơi quyền lực của chúng.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm trăng. Hắn không muốn danh vọng, không muốn quyền lực. Hắn chỉ muốn một cuộc sống bình dị, an yên, bên cạnh những người thân yêu. Nhưng dường như, con đường đó lại gập ghềnh và đầy chông gai hơn bất kỳ con đường nào khác.
Hắn lại nghĩ về những lời mời gọi từ các thế lực lớn, những lời hứa hẹn về một vị thế cao sang, một cuộc sống an nhàn không phải lo toan. Nếu hắn chấp nhận, có lẽ hắn đã không phải đối mặt với những gánh nặng này một mình. Hắn có thể trở thành một vị tướng quân uy phong, một quan chức cấp cao, được che chở bởi một thế lực hùng mạnh. Nhưng đó có phải là điều hắn thực sự muốn?
Không, hắn đã lựa chọn rồi. Từ rất lâu rồi, h���n đã quyết định. "Không phải vì không dám tranh, mà vì ta biết đích đến của mình không nằm ở ngai vàng. Gia đình, những người tin tưởng ta, vùng đất này... Đó mới là tất cả."
Hắn cảm nhận được chiếc Hắc Mộc Lệnh trong áo, một vật phẩm mà hắn vẫn chưa sử dụng, một con bài tẩy mà hắn biết sẽ có lúc phát huy tác dụng. Nó là một biểu tượng của quyền lực, nhưng đối với hắn, nó chỉ là một công cụ để bảo vệ. Hắn sẽ không dùng nó một cách tùy tiện, chỉ khi thực sự cần thiết, khi mọi thứ đã đến bước đường cùng.
Ánh mắt hắn kiên định trở lại. Hắn đứng dậy, bóng hắn đổ dài trên mặt hồ sen. Con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Trận chiến này chỉ là một lời nhắc nhở. Một lời nhắc nhở rằng thế giới bên ngoài sẽ không bao giờ để hắn được yên ổn hoàn toàn. Hắn sẽ phải tiếp tục củng cố sức mạnh, cả về quân sự lẫn ngoại giao. Hắn sẽ phải tiếp tục dùng tri thức của mình để đối phó với những âm mưu, những thách thức mới.
Đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy cam go. Nhưng Lâm Dịch không hề hối hận về lựa chọn của mình. Hắn tin vào những gì mình đang bảo vệ. Hắn tin vào giá trị của sự bình yên. Và hắn sẽ làm mọi cách để biến vùng đất này thành một pháo đài bất khả xâm phạm, một nơi trú ẩn an toàn giữa bão tố loạn lạc, dù cho điều đó có nghĩa là hắn sẽ phải chiến đấu không ngừng nghỉ.
Hắn quay người, bước đi với một quyết tâm mới, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên con đường mòn quen thuộc. Trời đã khuya, nhưng Lâm Dịch biết, hắn còn rất nhiều việc phải làm. Cuộc chiến giành lấy bình yên, chỉ vừa mới bắt đầu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.