Lạc thế chi nhân - Chương 908: Nội Lực Kiên Cố: Xây Dựng Tấm Lá Chắn Giữa Loạn Thế
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng, nhưng không nuốt chửng được ý chí kiên cường của Lâm Dịch. Hắn đứng đó, bên Hồ Sen Tĩnh Mịch, cảm nhận sự mát lạnh của không khí thấm vào da thịt, sự tĩnh lặng của vạn vật bao trùm lấy tâm hồn. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, như vô vàn ánh mắt dõi theo, nhưng hắn không thấy cô độc. Ý chí sắt đá đã được tôi luyện qua bao ngày tháng, qua bao lựa chọn khó khăn, giờ đây lại càng thêm vững chãi. Hắn đã sẵn sàng cho những gì sắp đến, dù con đường phía trước có đầy chông gai, máu và nước mắt. Hắn sẽ chiến đấu, không phải để tranh bá, mà để sinh tồn, để bảo vệ. Và đó, đối với Lâm Dịch, là ý nghĩa cao cả nhất của cuộc đời.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên còn đang rón rén len lỏi qua rặng núi phía Đông, nhuộm vàng đỉnh tháp canh nơi biên thùy, Lâm Dịch đã c�� mặt tại căn phòng họp đơn sơ nhưng ngăn nắp. Căn phòng được dựng tạm bằng gỗ thông và đá, nhưng luôn được giữ gìn sạch sẽ, phản ánh sự kỷ luật và trật tự mà Lâm Dịch muốn xây dựng. Trên chiếc bàn gỗ sần sùi đặt giữa phòng, một tấm bản đồ lớn được trải ra, vẽ chi tiết địa hình vùng đất tự trị của hắn, cùng với những chấm đỏ, gạch chéo đánh dấu các vùng xung đột lân cận mà người đưa tin đã báo cáo. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ không có kính, chỉ là một lỗ khoét vuông vức trên vách tường, chiếu thẳng vào trung tâm tấm bản đồ, làm nổi bật những nét vẽ cẩn trọng của Lâm Dịch và Tô Mẫn.
Không khí trong phòng họp tràn ngập sự tập trung, xen lẫn chút căng thẳng. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ gầy gò của hắn dường như càng thêm thanh mảnh dưới lớp y phục vải thô bạc màu. Gương mặt hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người đến từ thế giới khác, giờ đây đang gánh vác vận mệnh của cả một vùng đất. Hắn nhìn quanh, lướt qua từng gương m���t quen thuộc: Tô Mẫn, người con gái thông minh sắc sảo luôn kề vai sát cánh; Binh trưởng Triệu, một cựu binh già dặn với gương mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, biểu tượng của sự kiên trung; Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, người cố vấn dân sinh đầy kinh nghiệm.
"Tình hình bên ngoài ngày càng phức tạp," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm và rõ ràng, đủ để mọi người trong phòng nghe thấy giữa tiếng gió lùa khe khẽ qua kẽ gỗ. "Những báo cáo từ các người đưa tin không mấy lạc quan. Các thế lực mới nổi đang tranh giành từng tấc đất, từng nguồn lực. Làn sóng tị nạn sẽ còn tiếp tục đổ về. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Mục tiêu của chúng ta không phải là tranh bá, mà là tạo dựng một nơi an toàn cho mọi người, một ốc đảo thực sự giữa biển lửa loạn lạc này. Để làm được điều đó, chúng ta phải tự mình đứng vững."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, như đang tìm kiếm sự đồng lòng. Hắn thấy được sự quyết tâm trong ánh mắt Tô Mẫn, sự kiên định nơi Binh trưởng Tri��u, và sự thấu hiểu nơi Lão Hồ. Những người này, họ không chỉ là thuộc hạ, mà là cộng sự, là những người cùng hắn gánh vác trách nhiệm. Trong thâm tâm, Lâm Dịch hiểu rằng, tri thức của hắn, dù hiện đại đến đâu, cũng chỉ là một phần. Sức mạnh thực sự nằm ở sự đồng lòng, ở khả năng tổ chức và ở niềm tin của những người dân nơi đây.
"Về sản xuất, chúng ta cần mở rộng thêm các vùng đất canh tác và tối ưu hóa năng suất." Tô Mẫn lên tiếng, giọng nàng bình tĩnh nhưng đầy tự tin. Nàng mặc một bộ y phục nhã nhặn, gọn gàng, tay cầm một cuộn giấy ghi chép chi chít. "Tôi đã có kế hoạch về việc sử dụng luân canh, kết hợp với các giống cây trồng mới mà chúng ta đã thử nghiệm thành công trên quy mô nhỏ. Ngoài ra, việc cải tạo đất và sử dụng phân bón hữu cơ cũng sẽ được đẩy mạnh. Dự kiến, nếu thời tiết thuận lợi, chúng ta có thể tăng sản lượng lương thực lên ba phần mười trong vụ tới, đủ để nuôi sống người dân hiện có và tiếp nhận thêm một lượng lớn người tị nạn nữa."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt khen ngợi. Tô Mẫn luôn là cánh tay phải đắc lực của hắn trong việc quản lý kinh tế và hậu cần. Tri thức về nông nghiệp hiện đại mà hắn truyền thụ đã được nàng tiếp thu một cách nhanh chóng và ứng dụng linh hoạt vào thực tế. "Kế hoạch rất tốt, Tô Mẫn. Hãy triển khai ngay lập tức. Cần bao nhiêu nhân lực, vật lực, hãy cứ báo cáo."
Tiếp theo, Binh trưởng Triệu đứng dậy, thân hình rắn rỏi, gương mặt khắc khổ nhưng tràn đầy tinh thần chiến đấu. "Lâm đại nhân, dân binh đã sẵn sàng. Chúng tôi đã tổ chức lại thành các đội nhỏ hơn, mỗi đội có một chỉ huy và có trách nhiệm tuần tra một khu vực cụ thể. Chúng ta sẽ tăng cường huấn luyện ngày đêm, tập trung vào chiến thuật phòng thủ cơ động, phối hợp nhóm nhỏ và sử dụng hiệu quả các loại vũ khí thô sơ. Các công sự phòng thủ dọc biên giới cũng đang được gia cố, các tháp canh được dựng thêm. Chúng ta không thể có một đội quân tinh nhuệ như triều đình cũ, nhưng chúng ta có tinh thần, và quan trọng hơn, chúng ta chiến đấu vì nhà cửa, vì người thân."
Lâm Dịch l��ng nghe từng lời, trong lòng thầm so sánh với những bài học về chiến tranh hiện đại. Dù ở thế giới này không có súng đạn, không có vũ khí tối tân, nhưng nguyên tắc về tinh thần chiến đấu, về chiến thuật linh hoạt và sự đoàn kết vẫn là bất biến. "Rất tốt, Binh trưởng Triệu. Tinh thần của binh lính là điều quan trọng nhất. Hãy đảm bảo họ hiểu rõ vì sao họ chiến đấu. Về vũ khí, chúng ta sẽ cố gắng tận dụng tối đa những gì có được, và tìm cách cải tiến thêm. Trần Nhị Cẩu sẽ hỗ trợ ông trong việc phân phát và quản lý vật tư."
Cuối cùng, Lão Hồ chậm rãi lên tiếng, giọng ông trầm ấm và đầy suy tư. "Dân chúng rất tin tưởng vào ngài, Lâm Dịch. Họ nhìn thấy sự công bằng, sự chăm lo mà ngài dành cho họ. Sự ổn định nội bộ, sự đồng lòng của mọi người chính là sức mạnh lớn nhất của chúng ta. Tôi sẽ tiếp tục đi khắp các làng xóm, trò chuyện với mọi người, trấn an họ và giúp họ hiểu rõ tầm quan trọng của việc đồng lòng, cùng nhau xây dựng vùng đất này. Dù có khó khăn đến mấy, chỉ cần lòng người không loạn, chúng ta sẽ vượt qua."
Lâm Dịch nhìn Lão Hồ, trong lòng dâng lên một sự kính trọng sâu sắc. Ông lão này không có võ công, không có quyền lực, nhưng lại là một cột trụ tinh thần vững chắc cho vùng đất. "Cảm ơn Lão Hồ. Sự ổn định từ bên trong là điều kiện tiên quyết cho mọi thành công. Xin nhờ ông tiếp tục công việc quan trọng này."
Hắn đứng dậy, đi về phía tấm bản đồ, ngón tay lướt nhẹ qua những đường biên giới. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta sẽ áp dụng mọi phương pháp, mọi kinh nghiệm để giữ vững nơi này. Các ngươi hãy nhớ, mỗi tấc đất khai hoang, mỗi binh sĩ được huấn luyện, mỗi hạt giống được gieo trồng đều là một phần của tấm lá chắn. Nó không chỉ bảo vệ thân xác, mà còn bảo vệ hy vọng. Chúng ta không tìm kiếm danh vọng, chỉ tìm kiếm một cuộc sống bình yên." Ánh mắt hắn quét qua các cộng sự, và hắn thấy họ đều gật đầu kiên định. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất khó khăn, nhưng với những người này ở bên, hắn có đủ niềm tin để bước tiếp.
***
Giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh, đổ những tia nắng chói chang xuống Cánh Đồng Bất Tận, một khung cảnh lao động hăng say đang diễn ra. Cánh đồng, từng là một vùng đất hoang sơ, khô cằn với những lùm cỏ dại và bụi rậm mọc lổm chổm, giờ đây đã được khai phá thành những luống đất thẳng tắp, trải dài tít tắp đến tận chân trời. Mùi đất mới vỡ, mùi cỏ non và hương hoa dại thoang thoảng trong làn gió nhẹ, tạo nên một không khí trong lành, xua tan đi phần nào cái nóng bức của buổi trưa hè. Tiếng cuốc xẻng va vào đất, tiếng người trò chuyện râm ran, tiếng chim hót đâu đó từ xa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên bản nhạc của sự sống, của hy vọng.
Hàng trăm người dân, cả đàn ông, đàn bà và những thanh niên khỏe mạnh, đang miệt mài lao động. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt họ ánh lên vẻ quyết tâm và hy vọng. Họ không chỉ làm việc để kiếm miếng ăn, mà còn làm việc để xây dựng tương lai, để bảo vệ mảnh đất bình yên mà Lâm Dịch đã mang đến cho họ.
Lâm Dịch cùng Tô M���n và Vương Đại Trụ đang đi bộ giữa các luống đất, kiểm tra tiến độ và trò chuyện với người dân. Lâm Dịch mặc bộ y phục vải thô giản dị, mái tóc đen bù xù được buộc gọn gàng sau gáy. Dù thân hình vẫn có vẻ gầy gò, nhưng bước đi của hắn đã vững vàng hơn nhiều so với những ngày đầu tiên xuyên không. Đôi mắt hắn không ngừng quan sát, đánh giá, và đôi khi dừng lại để đưa ra một vài lời khuyên hoặc chỉ dẫn.
"Mùa vụ này chúng ta phải đạt năng suất cao nhất có thể," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng trong không gian rộng lớn. "Lương thực là nền tảng cho sự ổn định của vùng đất. Không có lương thực, không có mọi thứ. Ta biết mọi người đã vất vả, nhưng hãy cố gắng thêm chút nữa."
Tô Mẫn, với dáng người thanh tú nhưng đầy năng lượng, đang ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ của mình. Nàng cúi xuống nhặt một nắm đất, ngắm nghía rồi ngửi nhẹ. "Kỹ thuật gieo trồng mới này có vẻ hiệu quả hơn hẳn. Các luống đất được cày sâu hơn, hạt giống được gieo với khoảng cách hợp lý, giúp cây có đủ không gian để phát triển. Chúng ta nên nhân rộng mô hình này ra các vùng khác, đặc biệt là những khu đất mới khai hoang."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn đã truyền thụ cho Tô Mẫn những kiến thức cơ bản về nông nghiệp khoa học mà hắn biết từ thế giới hiện đại: luân canh, xen canh, chọn giống, cải tạo đất, và cả việc sử dụng phân bón hữu cơ. Dù không thể có máy móc hiện đại, nhưng với sự thông minh và cần mẫn của Tô Mẫn cùng người dân, những nguyên lý đó đã mang lại hiệu quả đáng kinh ngạc. Hắn nhìn thấy những cây non xanh mướt, những luống đậu, luống ngô đang vươn mình đón nắng, và trong lòng dâng lên một niềm tự hào thầm lặng. Đây chính là thành quả của sự lao động, của tri thức, và của niềm tin.
Đột nhiên, một thanh niên gầy gò, đen nhẻm, với đôi mắt tò mò và hăng hái chạy lại. Đó là A Phúc, một trong những thanh niên trẻ nhất trong làng, người luôn nỗ lực học hỏi mọi điều từ Lâm Dịch. "Lâm đại nhân, loại cây này có cần bón thêm phân chuồng không ạ? Con thấy đất ở đây có vẻ hơi cằn hơn so với bên kia."
Lâm Dịch mỉm cười, vỗ nhẹ vai A Phúc. "Đúng vậy, A Phúc. Ngươi quan sát rất tinh tường. Với loại cây này, và đặc biệt là đất ở khu vực này, chúng ta cần bổ sung thêm phân chuồng đã ủ hoai mục. Hãy nói với Vương Đại Trụ, tập trung vận chuyển phân bón đến đây trước tiên."
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, và gương mặt chất phác, đang hì hụi vác một bao tải hạt giống từ xe bò xuống. Nghe thấy Lâm Dịch nhắc đến mình, hắn quay lại, lau mồ hôi trên trán. "Cứ theo lời Lâm đại nhân và Tô cô nương mà làm, chắc chắn sẽ không đói! Mấy hôm nay, ai cũng thấy cây cối lớn nhanh hơn hẳn. Nhờ có Lâm đại nhân chỉ dẫn, dân làng mình giờ không còn lo đói nữa rồi!" Giọng hắn to, rõ ràng, tràn đầy sự tin tưởng.
"Đại Trụ nói đúng," Lâm Dịch nói, ánh mắt lướt qua những người dân đang làm việc. "Mỗi hạt giống các ngươi gieo xuống, mỗi giọt mồ hôi các ngươi đổ ra, đều đang xây dựng nên bức tường thành vững chắc nhất cho vùng đất này. Lương thực dồi dào sẽ là nền tảng để chúng ta có thể đối phó với mọi biến động. Đây là cuộc chiến của chúng ta, cuộc chiến để sinh tồn và bảo vệ." Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi trong xương khớp, nhưng niềm vui khi nhìn thấy thành quả lao động của mọi người đã xua tan đi tất cả. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở, "nhưng sức mạnh của tri thức chỉ thực sự được phát huy khi có sự đồng lòng của con người."
***
Buổi chiều, khi gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ vùng núi xa xăm, tại Đồn Gác Biên Giới, không khí lại hoàn toàn khác. Không còn sự yên bình của cánh đồng, thay vào đó là sự căng thẳng, kỷ luật và cảnh giác. Những bức tường thành tạm bợ, được dựng lên từ những ngày đầu Lâm Dịch đến đây, giờ đây đang dần được gia cố bằng những khối đá lớn, những thân cây gỗ chắc chắn và lớp đất sét nện chặt. Tiếng búa đập, tiếng cưa xẻ gỗ, tiếng người hô hoán chỉ đạo, tiếng vũ khí va chạm lanh canh, tất cả hòa thành một bản giao hưởng của sự phòng bị. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi của những người thợ và binh lính, mùi kim loại của vũ khí, và đôi khi là mùi khói bếp từ những căn lều dã chiến, lẩn quẩn trong không khí.
Lâm Dịch đứng trên tháp canh cao nhất, nơi có thể bao quát toàn bộ khu vực biên giới. Gió lớn táp vào mặt hắn, làm tóc hắn bay tán loạn, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén, quét qua từng góc đồn gác, từng động tác của binh lính. Bên dưới, Binh trưởng Triệu, với bộ giáp trụ gọn gàng và vẻ mặt nghiêm nghị, đang chỉ huy một đội dân binh luyện tập.
"Nhanh hơn! Mạnh hơn! Sinh mạng của các ngươi và gia đình phụ thuộc vào sự rèn luyện này!" Giọng Binh trưởng Triệu vang dội, đầy uy lực. Ông cầm một thanh kiếm gỗ, không ngừng chỉnh sửa động tác cho từng người lính. Những người lính, phần lớn là dân làng hoặc người tị nạn được tuyển chọn, dù còn vụng về nhưng đều cố gắng hết sức mình. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo, nhưng không ai dám lơ là.
Phía xa hơn, Trần Nhị Cẩu, với dáng vẻ nhanh nhẹn và nhiệt tình, đang hô hoán chỉ đạo một đội khác. "Đội ba, tập trung vào phòng thủ cánh trái! Lâm đại nhân đang quan sát đấy! Ai lơ là, tối nay không có rượu thịt đâu!" Trần Nhị Cẩu có vẻ hơi cục cằn, nhưng lời nói của hắn lại đầy nhiệt huyết và có tác dụng khích lệ tinh thần rất tốt. Hắn đã thay đổi rất nhiều kể từ ngày đầu gặp Lâm Dịch, từ một thiếu niên ham chơi thành một người đàn ông có trách nhiệm, trung thành tuyệt đối với Lâm Dịch.
Lâm Dịch quan sát, trong lòng thầm suy tính. Hắn biết, đội quân này không thể so sánh với những đội quân chính quy được huấn luyện bài bản của triều đình cũ, hay những thế lực giang hồ lớn mạnh. Nhưng họ có một thứ mà những đội quân khác có thể không có: sự gắn kết và tinh thần chiến đấu vì một mục đích rõ ràng. "Sức mạnh không chỉ nằm ở số lượng, mà còn ở tinh thần và sự đoàn kết," hắn nghĩ. "Họ phải tin rằng mình đang chiến đấu vì một điều gì đó đáng giá, không phải vì một ông vua hay một thế lực xa lạ, mà là vì chính gia đình, vì ngôi nhà, vì cuộc sống bình yên mà họ đang cùng nhau xây dựng."
Hắn quay sang Binh trưởng Triệu, người vừa leo lên tháp canh sau khi hoàn thành bài tập. "Binh trưởng, tình hình huấn luyện thế nào rồi? Các công sự phòng thủ có gặp khó khăn gì không?"
Binh trưởng Triệu khẽ thở dài, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. "Thưa Lâm đại nhân, việc huấn luyện tiến triển tốt. Dân binh tuy còn non nớt, nhưng họ rất có ý chí. Chúng tôi đang tập trung vào các bài tập phối hợp đội hình nhỏ, sử dụng địa hình để tạo lợi thế. Về công sự, chúng ta đã gia cố thêm ba tầng tường đất, bên trong là hàng rào gỗ nhọn, và đã đào th��m hào sâu. Tuy nhiên, nguồn nhân lực và vật lực vẫn còn hạn chế. Chúng ta cần thêm đá và gỗ cứng để hoàn thiện các tháp canh và cổng chính."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, đây là một cuộc chạy đua với thời gian và tài nguyên. Hắn không có 'bàn tay vàng' để triệu hồi vật liệu hay quân đội. Mọi thứ đều phải dựa vào sức người, vào sự tổ chức và vào tri thức. "Cứ tiếp tục theo kế hoạch. Ta sẽ nói Tô Mẫn điều động thêm nhân công và sắp xếp vận chuyển vật liệu. Quan trọng nhất là giữ vững tinh thần của binh lính. Hãy đảm bảo họ ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi hợp lý. Một đội quân mệt mỏi sẽ không thể chiến đấu hiệu quả." Hắn đặt tay lên thành tháp canh, cảm nhận sự thô ráp của đá và gỗ mới. Những công trình phòng thủ này, dù được xây dựng vội vã, nhưng chứa đựng hy vọng và quyết tâm của toàn bộ vùng đất. Hắn biết, chúng sẽ sớm được thử thách bởi các cuộc tấn công hoặc thăm dò từ bên ngoài.
***
Tối muộn, khi vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đen kịt, tỏa ánh sáng bạc xuống vạn vật, Lâm Dịch lại tìm về Hồ Sen Tĩnh Mịch. Sau một ngày dài làm việc và chỉ đạo không ngừng nghỉ, sự mệt mỏi thấm sâu vào từng thớ thịt, từng khớp xương, nhưng tâm trí hắn vẫn không ngừng suy tư. Hắn đứng một mình bên bờ hồ, ánh trăng phản chiếu lung linh trên mặt nước, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, bình yên đến nao lòng. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng ếch kêu râm ran, và tiếng lá sen xào xạc trong làn gió nhẹ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng dịu êm, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào, căng thẳng của một ngày vừa trôi qua.
Mùi nước tươi mát, hương hoa sen thoang thoảng và mùi đất ẩm bốc lên, thanh lọc tâm hồn hắn. Hắn hít thở sâu, cố gắng rũ bỏ đi những lo toan, những tính toán trong đầu. Hồ sen này, đối với hắn, không chỉ là một nơi để tìm về sự tĩnh lặng, mà còn là một tấm gương phản chiếu nội tâm, nơi hắn có thể đối diện với chính mình, với những lựa chọn và gánh nặng mà hắn đang mang.
"Mỗi tấc đất khai hoang, mỗi binh sĩ được huấn luyện, mỗi hạt giống được gieo tr��ng đều là một phần của tấm lá chắn," hắn thì thầm, giọng nói như tan vào không khí đêm. "Nó không chỉ bảo vệ thân xác, mà còn bảo vệ hy vọng. Nhưng liệu có đủ không? Liệu bình yên này có thể kéo dài?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, như một lời nguyền, một sự tự vấn không ngừng. Hắn đã cố gắng hết sức, đã dồn mọi tri thức, mọi kinh nghiệm của một người đến từ thế giới hiện đại vào việc xây dựng vùng đất này. Hắn đã từ chối mọi lời mời gọi quyền lực, bỏ qua mọi cơ hội để vươn lên đỉnh cao, chỉ để giữ lấy sự bình yên cho những người hắn yêu thương, cho vùng đất mà hắn đã dày công tạo dựng.
Nhưng thế giới bên ngoài đang thay đổi quá nhanh, quá tàn khốc. Mỗi ngày, những tin tức về chiến tranh, cướp bóc, chết chóc lại đổ về, như những đợt sóng dữ đang chực chờ nuốt chửng ốc đảo của hắn. Áp lực đè nặng lên vai hắn, đôi khi khiến hắn cảm thấy ngột ngạt. "Danh vọng, quyền lực... chúng hấp dẫn đến thế sao? Hay chỉ là một cái bẫy ngọt ngào để người ta lãng quên đi điều mình thực sự muốn?" Hắn lại nhớ về những lời mời gọi từ các thế lực lớn, những lời hứa hẹn về một vị thế cao sang, một cuộc sống an nhàn không phải lo toan. Nếu hắn chấp nhận, có lẽ hắn đã không phải đối mặt với những gánh nặng này một mình. Hắn có thể trở thành một vị tướng quân uy phong, một quan chức cấp cao, được che chở bởi một thế lực hùng mạnh. Nhưng đó có phải là điều hắn thực sự muốn?
Không, hắn đã lựa chọn rồi. Từ rất lâu rồi, hắn đã quyết định. "Không phải vì không dám tranh, mà vì ta biết đích đến của mình không nằm ở ngai vàng. Gia đình, những người tin tưởng ta, vùng đất này... Đó mới là tất cả." Trong tâm trí hắn, hình ảnh Lâm phụ, Lâm mẫu, Lâm Tiểu Nguyệt, Bạch Vân Nhi, và cả những gương mặt của những người dân tị nạn mà hắn đã cưu mang hiện lên rõ nét. Họ là lý do để hắn chiến đấu, là động lực để hắn kiên cường. Họ là những người đã đặt trọn niềm tin vào hắn, vào một người đàn ông không có võ công, không có 'bàn tay vàng', nhưng lại có một trái tim kiên định và một trí óc sắc bén.
Hắn khẽ thở dài, rồi ánh mắt kiên định trở lại. "Phải đủ. Nhất định phải đủ." Hắn tự nhủ, giọng nói quả quyết hơn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta cũng không mong cầu sự công bằng từ nó. Ta chỉ mong cầu được bảo vệ những gì thuộc về mình, bảo vệ những giá trị mà ta tin tưởng." Hắn cảm nhận được chiếc Hắc Mộc Lệnh trong áo, một vật phẩm mà hắn vẫn chưa sử dụng, một con bài tẩy mà hắn biết sẽ có lúc phát huy tác dụng. Nó là một biểu tượng của quyền lực, nhưng đối với hắn, nó chỉ là một công cụ để bảo vệ.
Đứng dưới ánh trăng, Lâm Dịch không còn là một thiếu niên gầy gò của vùng biên thùy nữa. Hắn là một người lãnh đạo, một kiến trúc sư của hy vọng, một tấm lá chắn sống cho những người hắn yêu thương. Hắn quay người, bước đi với một quyết tâm mới, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên con đường mòn quen thuộc. Con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Những công trình phòng thủ đang được xây dựng, những cánh đồng đang đâm chồi nảy lộc, và những binh lính đang miệt mài luyện tập – tất cả sẽ là nền tảng vững chắc để vùng đất của hắn trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm, một nơi trú ẩn an toàn giữa bão tố loạn lạc. Hắn tin vào điều đó, và hắn sẽ làm mọi cách để biến nó thành hiện thực.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.