Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 907: Bão Tố Nổi Lên: Làn Sóng Xung Đột Lan Rộng

Ánh chiều tà dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Lâm Dịch đứng đó, một mình giữa cổng thành, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. "Và để sinh tồn, ta phải chiến đấu, nhưng không phải bằng kiếm, mà bằng trí óc." Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Đêm khuya, trong căn Phòng Nghiên Cứu và Chiến Lược, chỉ có ánh nến leo lét trên những giá đỡ bằng đồng cổ kính. Ánh sáng vàng vọt hắt bóng lên tấm bản đồ Đại Hạ rộng lớn treo tường, vẽ chi chít những con sông, dãy núi và thành trì, giờ đây như một tấm da cừu cũ kỹ, nhuốm màu tang thương của một vương triều đã lụi tàn. Mùi mực, giấy cũ và gỗ đánh bóng quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc quánh sự căng thẳng và trầm tư. Không gian im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng giấy sột soạt khi Tô Mẫn lật dở các báo cáo, tiếng bút tre gõ nhẹ lên bản đồ của Lâm Dịch, và cả tiếng thở dài khe khẽ của Lão Hồ.

Lâm Dịch, với vóc người gầy gò, hơi xanh xao vì những đêm dài thức trắng, vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. Hắn khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm vào bản đồ, nơi những mũi tên đỏ và đen đan xen nhau, đánh dấu những điểm nóng trên khắp Đại Hạ. Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh nhưng đôi mắt sắc sảo nay lại ẩn chứa vẻ ưu tư rõ rệt, đang sắp xếp lại những mảnh thông tin rời rạc. Binh trưởng Triệu, thân hình rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo dài trên má càng làm tăng vẻ nghiêm nghị, đứng cạnh bản đồ, ánh mắt không rời những vùng biên giới. Trần Nhị Cẩu, dù vóc dáng trung bình và gương mặt vẫn giữ nét nhanh nhẹn vốn có, nhưng sự bồn chồn lo lắng hiện rõ trên từng nét mặt, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu. Lão Hồ, gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại, trầm tĩnh ngồi một góc, tay vuốt chòm râu bạc.

Bỗng, cánh cửa bật mở, một người đưa tin trẻ tuổi, người đầy bụi đường, thở hổn hển lao vào. Hắn ta, dù trang phục gọn gàng, nhưng gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và sợ hãi. "Bẩm đại nhân, tin khẩn!" Tiếng nói của hắn ta lạc đi trong không khí tĩnh mịch.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ra hiệu hắn ta tiếp tục.

"Bẩm đại nhân, quân của Tuyên Dương Hầu đã vượt qua Hãn Hải Quan, giao tranh ác liệt với quân của Trấn Bắc Vương tại vùng đệm Hắc Thủy! Người dân bỏ chạy tán loạn, đường xá tắc nghẽn, khói lửa ngút trời... Quân đội hai bên đều tổn thất nặng nề, nhưng Tuyên Dương Hầu chiếm ưu thế hơn, đã đẩy lùi Trấn Bắc Vương về phía Tây Bắc!" Người đưa tin nói một tràng, giọng gấp gáp, như trút hết nỗi kinh hoàng vừa chứng kiến. Hắn ta không dám nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt dáo dác nhìn xung quanh.

Trần Nhị Cẩu lập tức lên tiếng, giọng mang chút bồn chồn: "Phía Đông, bang phái Xích Hổ lại đột kích các thôn làng nhỏ, cướp bóc lương thực. Chúng ngày càng táo tợn hơn, không còn e dè quan quân nữa. Bọn chúng đã đốt phá ba thôn, bắt đi không ít thanh niên trai tráng và phụ nữ, có vẻ đang muốn mở rộng địa bàn ra sát biên giới của chúng ta." Ánh mắt hắn hướng về phía Lâm Dịch, đầy vẻ lo lắng.

Tô Mẫn cau mày, đặt xuống một chồng giấy tờ. "Thương lộ cũng đang gặp khó khăn. Các đội buôn bị chặn đường, hàng hóa bị cướp. Giá lương thực và vật tư thiết yếu đang tăng vọt. Một số thương nhân lớn đang có ý định rút lui khỏi khu vực này, điều đó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến nguồn cung của chúng ta." Nàng nhấn mạnh từng từ, ánh mắt sắc sảo quét qua Lâm Dịch, chờ đợi chỉ thị.

Lâm Dịch vẫn trầm tĩnh, đưa tay lên bản đồ, chậm rãi khoanh vùng các điểm nóng mà các cộng sự vừa báo cáo. Hắn nhìn vào những vùng đất đỏ lửa, những mũi tên giao tranh, rồi lại nhìn về phía vùng đất của mình, nơi hắn và mọi người đã dày công xây dựng. Trong tâm trí hắn, một bức tranh toàn cảnh về sự hỗn loạn đang dần hiện rõ. Đây không còn là những xung đột cục bộ, mà là dấu hiệu của một cơn bão lớn hơn, đang dần nuốt chửng toàn bộ vương triều. Hắn hít một hơi th��t sâu, mùi giấy và mực cũ dường như càng làm đầu óc hắn thêm tỉnh táo.

"Vậy là, bão tố đã thực sự nổi lên," Lâm Dịch nói, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng, vang vọng trong căn phòng. "Chúng ta không thể né tránh mãi được. Binh trưởng Triệu," hắn quay sang Binh trưởng Triệu, ánh mắt kiên định. "Kế hoạch phòng thủ biên giới đã sẵn sàng chưa? Ta muốn biết chi tiết về việc bố trí lực lượng, các chốt phòng thủ, và khả năng phản ứng nhanh."

Binh trưởng Triệu lập tức đáp lời, giọng dứt khoát: "Bẩm đại nhân, chúng tôi đã tăng cường tuần tra ngày đêm ở tất cả các tuyến biên giới, đặc biệt là ở phía Đông và Tây Bắc, nơi giáp với vùng tranh chấp. Các chốt tiền tiêu đã được củng cố, và chúng tôi đã bố trí thêm các đội quân nhỏ để phản ứng nhanh với bất kỳ động thái nào từ bên ngoài. Lương thực, vũ khí và thuốc men đã được dự trữ đủ cho ba tháng cho toàn bộ quân đội và dân binh, và chúng tôi đang tiếp tục thu mua thêm."

Lâm Dịch gật đầu, ngón tay hắn gõ nhẹ lên bản đồ, khoanh một khu vực. "Tuyên Dương Hầu và Trấn Bắc Vương giao tranh ở Hắc Thủy, đó là vùng đệm rộng lớn, địa hình phức tạp, nhưng cũng là nơi có thể dễ dàng xâm nhập vào lãnh thổ chúng ta nếu một trong hai bên thua cuộc hoặc cố ý mở rộng. Còn Xích Hổ Bang ở phía Đông, chúng là lũ giặc cỏ, nhưng lại rất tháo vát trong việc cướp bóc và quấy phá. Chúng ta không thể xem thường. Trần Nhị Cẩu, các đội tuần tra của ngươi đã mở rộng phạm vi chưa? Cần phải nắm rõ động thái của Xích Hổ Bang hơn nữa."

Trần Nhị Cẩu vội vàng đáp: "Bẩm đại ca, chúng tôi đã cử thêm các đội nhỏ, cải trang thành dân thường, len lỏi vào các thôn làng lân cận để thăm dò tin tức. Nhưng bọn Xích Hổ Bang rất xảo quyệt, chúng thường di chuyển nhanh chóng, khó mà đoán trước được hướng đi."

Lâm Dịch trầm ngâm. "Chúng ta không thể chỉ bị động phòng thủ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta cần phải nắm bắt được ý đồ của đối phương, hiểu rõ điểm yếu của chúng. Tô Mẫn, việc quản lý người tị nạn đến đâu rồi? Họ là nguồn lực quý giá, nhưng cũng là gánh nặng nếu không được sắp xếp hợp lý. Ta cần một báo cáo chi tiết về số lượng, tình trạng sức khỏe, và khả năng lao động của họ."

Tô Mẫn nhanh chóng trình bày: "Bẩm đại nhân, chúng tôi đã tiếp nhận thêm gần hai ngàn người tị nạn trong ba ngày qua. Họ hầu hết đều trong tình trạng kiệt sức và đói khát. Chúng tôi đã thiết lập các trại tạm trú ở phía Nam thị trấn, cung cấp lương thực và thuốc men cơ bản. Một số người có sức khỏe tốt đã được phân công vào các đội xây dựng, hoặc phụ giúp trong nông nghiệp. Tuy nhiên, nguồn cung lương thực của chúng ta đang chịu áp lực lớn. Chúng ta cần phải có kế hoạch dài hạn hơn."

Lão Hồ, nãy giờ vẫn im lặng, bất chợt cất tiếng, giọng khàn khàn nhưng đầy suy tư. "Thế sự đã loạn, người không tranh thì thiên hạ cũng không buông tha. Lâm công tử, người đã chọn con đường này, con đường của sự bình yên giữa bão tố, thì càng phải cẩn trọng gấp bội. Một vùng đất nhỏ bé, muốn tự cường, sẽ phải đối mặt với áp lực từ mọi phía. Hầu gia bên ngoài không ép buộc được người, nhưng những kẻ khác thì chưa chắc đã có cùng sự kiêng nể." Ánh mắt Lão Hồ lóe lên một tia sáng, như thể nhìn thấu được những gì đang ẩn chứa trong tâm trí Lâm Dịch. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, thấu hiểu. Hắn biết Lão Hồ đang nhắc nhở hắn về sự hiểm ác của thế cục, rằng không phải ai cũng sẽ chấp nhận sự "độc lập" mà hắn đang cố gắng xây dựng. "Đúng vậy, Lão Hồ. Chúng ta không thể tự lừa dối mình rằng chỉ cần không gây sự thì sẽ được yên ổn. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở mỗi người, truyền đi một sự kiên định. "Chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những người dân tin tưởng chúng ta. Bằng mọi giá." Hắn đặt tay lên bản đồ, vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng sâu trong đôi mắt là một ngọn lửa ý chí mãnh liệt.

***

Sáng sớm hôm sau, trời lạnh cắt da cắt thịt, sương mù giăng mắc như một tấm màn trắng xóa, che phủ cả chân trời. Trên đồn gác biên giới mới được củng cố ở phía Đông, nằm trên một ngọn đồi nhỏ nhìn ra vùng bình nguyên, không khí căng thẳng nhưng đầy kỷ luật. Tiếng gió lùa qua các tháp canh tạo thành những âm thanh rít gào não nề, hòa lẫn với tiếng bước chân tuần tra đều đặn trên mặt đất đóng băng và tiếng vũ khí va chạm nhẹ khi các binh lính kiểm tra trang bị. Mùi đất ẩm, gỗ mới từ những công trình vừa được xây dựng, và cả mùi mồ hôi của những người lính sau một đêm dài canh gác quyện vào nhau, tạo nên một thứ không khí đặc trưng của chiến trường cận kề. Từ xa, phía dưới chân đồi, khói bếp từ trại lính phụ bốc lên lờ mờ, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu.

Lâm Dịch, trong bộ trang phục dày dặn nhưng vẫn không che giấu được thân hình gầy gò, cùng Binh trưởng Triệu đích thân đi kiểm tra các chốt gác. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tư, nhưng đôi mắt sắc bén không ngừng quan sát mọi ngóc ngách, mọi dấu hiệu bất thường. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, gương mặt sạm nắng, luôn đi sát bên Lâm Dịch, sẵn sàng giải đáp mọi thắc mắc.

"Đại nhân, chúng tôi đã tăng cường thêm hai chốt tiền tiêu ở phía Đông, nơi giáp với vùng tranh chấp của Xích Hổ Bang," Binh trưởng Triệu báo cáo, giọng nói dứt khoát, hơi thở phả ra làn khói trắng trong không khí lạnh lẽo. "Chúng tôi đã bố trí các đội tuần tra cơ động, thay phiên nhau liên tục để đảm bảo không có kẻ địch nào có thể lọt qua mà không bị phát hiện. Lương thực và vũ khí cũng đã được dự trữ đủ cho ba tháng tại mỗi chốt, và chúng tôi đã xây dựng thêm hầm trú ẩn kiên cố cho binh lính."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lướt qua những binh lính đang miệt mài luyện tập. Nhiều người trong số họ là cựu dân tị nạn, những người đã mất tất cả và tìm thấy một tia hy vọng ở vùng đất này. Họ không có những bộ giáp trụ hào nhoáng hay vũ khí tối tân, nhưng ánh mắt họ kiên định, động tác dứt khoát, và sự kỷ luật toát ra từ họ không hề thua kém quân đội chính quy. Lâm Dịch dừng lại bên một chốt gác, nói chuyện với một lính gác trẻ tuổi, hỏi thăm tình hình và căn dặn những điều cần thiết. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng và lòng trung thành của họ, điều đó càng làm nặng thêm gánh trách nhiệm trên vai hắn.

"Tốt," Lâm Dịch nói, quay lại nhìn Binh trưởng Triệu. "Nhưng chúng ta không chỉ cần phòng thủ thụ động. Việc tăng cường chốt gác và tuần tra là cần thiết, nhưng chúng ta cần phải có mạng lưới tai mắt sâu hơn vào các vùng đó. Nhị Cẩu, việc đó giao cho ngươi."

Trần Nhị Cẩu, người đã theo sát Lâm Dịch từ sáng sớm, lập tức tiến lên. "Đã rõ, đại ca. Tôi sẽ cử người thân tín nhất, những người thông thạo địa hình và biết cách ẩn mình, đi thăm dò sâu hơn vào các thôn làng bị Xích Hổ Bang quấy phá, và cả những khu vực mà Tuyên Dương Hầu và Trấn Bắc Vương đang giao tranh. Đảm bảo tin tức về sẽ nhanh nhất có thể, và quan trọng nhất là phải chính xác." Hắn nói, ánh mắt lộ rõ sự quyết tâm. Trần Nhị Cẩu hiểu rằng, trong thời buổi loạn lạc này, thông tin là vàng, là máu. Một tin tức sai lệch có thể dẫn đến thảm họa.

Lâm Dịch nhìn vào gương mặt căng thẳng của Trần Nhị Cẩu. "Nhớ kỹ, an toàn là trên hết. Không đư���c liều lĩnh. Ta cần tin tức, không cần những cái chết vô ích." Hắn dặn dò, giọng điệu có chút nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự quan tâm.

"Vâng, đại ca. Nhị Cẩu đã hiểu," Trần Nhị Cẩu cúi đầu đáp. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

Lâm Dịch quay lại nhìn về phía chân trời mờ sương, nơi những cuộc chiến đang diễn ra. Hắn biết, ẩn sau màn sương lạnh lẽo kia là khói lửa, là máu và nước mắt. Những thông tin mà hắn nhận được chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Các cuộc xung đột nhỏ lẻ này sẽ sớm leo thang thành những cuộc đối đầu lớn hơn, phức tạp hơn. Vùng đất của hắn, dù kiên cố đến mấy, cũng không thể đứng ngoài vòng xoáy chiến tranh mãi được. Sự gia tăng các cuộc xung đột nhỏ lẻ báo hiệu những cuộc đối đầu lớn hơn, phức tạp hơn mà Lâm Dịch sẽ phải đối mặt. Việc Lâm Dịch cử người thăm dò sâu hơn vào các vùng xung đột cho thấy anh đang chuẩn bị cho những bước đi chủ động hơn, không chỉ phòng thủ. Hắn cảm thấy một cơn gió lạnh buốt lùa qua, mang theo mùi của sự bất an.

Trong tâm trí Lâm Dịch, hắn đang cố gắng hình dung ra những kịch bản xấu nhất, và tìm cách ứng phó. Hắn không thể dựa vào may mắn. Trong một thế giới tàn khốc như thế này, may mắn là một thứ xa xỉ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở mình. Hắn phải biết rõ đối thủ của mình là ai, chúng mạnh yếu thế nào, ý đồ của chúng ra sao. Chỉ có như vậy, hắn mới có thể bảo vệ được vùng đất này, bảo vệ được những người mà hắn trân trọng.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình, lòng bàn tay chai sạn vì lao động, nhưng vẫn nắm chặt lấy cán kiếm đeo bên hông. Hắn không phải là một chiến binh xuất chúng, nhưng hắn là một người lãnh đạo, một người có khả năng nhìn xa trông rộng, và quan trọng nhất, là một người có ý chí sắt đá. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lẩm bẩm, rồi hít một hơi thật sâu, đón nhận cái lạnh của buổi sáng sớm biên thùy. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Tại Hồ Sen Tĩnh Mịch, không gian bao trùm bởi sự bình yên đến lạ lùng, một sự đối lập hoàn toàn với không khí căng thẳng ở biên giới. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, và tiếng lá sen xào xạc trong làn gió nhẹ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên. Mùi nước tươi mát, hương hoa sen thoang thoảng và mùi đất ẩm bốc lên, thanh lọc tâm hồn.

Lâm Dịch đứng bên bờ hồ, bóng anh đổ dài trên mặt nước, hòa cùng vẻ trầm tư của cảnh vật. Hắn nhìn những cánh sen đang từ từ khép lại khi màn đêm dần buông, như một lời tạm biệt cuối ngày. Hắn đã dành cả ngày để xử lý các báo cáo, đưa ra chỉ thị, và giờ đây, hắn cần một khoảnh khắc tĩnh lặng để suy ngẫm.

"Bình yên..." Hắn thì thầm, giọng nói như tan vào không khí. "Cái giá phải trả cho sự bình yên này thật không hề nhỏ." Trong suốt thời gian qua, từ một thiếu niên nghèo khó ở biên thùy, hắn đã dần xây dựng được một vùng đất nhỏ bé, một "ốc đảo" giữa biển lửa của loạn lạc. Nhưng giờ đây, cơn sóng dữ đã đến, đe dọa nuốt chửng mọi thứ mà hắn đã dày công tạo dựng. Hắn cảm thấy mệt mỏi, một sự mệt mỏi thấm sâu vào xương tủy, nhưng không hề nao núng.

"Liệu mình có đủ sức để giữ vững nó giữa bão tố này không?" Hắn tự hỏi. "Danh vọng, quyền lực... chúng hấp dẫn đến thế sao? Hay chỉ là một cái bẫy ngọt ngào để người ta lãng quên đi điều mình thực sự muốn?" Hắn nhớ lại những lời mời gọi từ các thế lực lớn, những lời hứa hẹn về quyền uy, về một vị thế cao sang. Nếu hắn chấp nhận, có lẽ hắn đã không phải đối mặt với những gánh nặng này một mình. Hắn có thể trở thành một vị tướng quân uy phong, một quan chức cấp cao, được che chở bởi một thế lực hùng mạnh. Nhưng đó có phải là điều hắn thực sự muốn?

Không, hắn đã lựa chọn rồi. Từ rất lâu rồi, hắn đã quyết định. "Không phải vì không dám tranh, mà vì ta biết đích đến của mình không nằm ở ngai vàng. Gia đình, những người tin tưởng ta, vùng đất này... Đó mới là tất cả." Trong tâm trí hắn, hình ảnh Lâm phụ, Lâm mẫu, Lâm Tiểu Nguyệt, Bạch Vân Nhi, và cả những gương mặt của những người dân tị nạn mà hắn đã cưu mang hiện lên rõ nét. Họ là lý do để hắn chiến đấu, là động lực để hắn kiên cường.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự mát lạnh của làn gió đêm. Hắn cảm thấy chiếc Hắc Mộc Lệnh trong áo, một vật phẩm mà hắn vẫn chưa sử dụng, một con bài tẩy mà hắn biết sẽ có lúc phát huy tác dụng. Nó là một biểu tượng của quyền lực, nhưng đối với hắn, nó chỉ là một công cụ để bảo vệ.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, giọng quả quyết hơn. "Và ta cũng không mong cầu sự công bằng từ nó. Ta chỉ mong cầu được bảo vệ những gì thuộc về mình, bảo vệ những giá trị mà ta tin tưởng." Ánh mắt hắn dần trở nên kiên định hơn, đôi bàn tay nắm chặt rồi lại buông lỏng, như đang tự trấn an chính mình trước những gánh nặng và lựa chọn. Tâm lý kiên định của Lâm Dịch giữa bão tố gợi ý rằng anh sẽ không dễ dàng bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực, nhưng con đường giữ vững bình yên sẽ vô cùng chông gai.

Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, như những con mắt của thiên hạ đang dõi theo. Lâm Dịch đứng đó, một mình, nhưng không hề cô độc. Hắn đã sẵn sàng cho những gì sắp đến. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy máu và nước mắt. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ chiến đấu, không phải để tranh bá, mà để sinh tồn, để bảo vệ. Và đó, đối với Lâm Dịch, là ý nghĩa cao cả nhất của cuộc đời.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free