Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 906: Cẩn Trọng Giữa Loạn Thế: Bước Đầu Dựng Vùng Đất An Toàn

Sương sớm vẫn còn lãng đãng vương trên những cành liễu rủ ven hồ, mang theo hơi lạnh mơn man da thịt. Bình minh vừa ló dạng, nhuộm hồng dải mây phía chân trời, nhưng ánh sáng yếu ớt ấy dường như chưa đủ sức xua tan đi màn đêm dày đặc đang bao trùm cả Đại Hạ. Tại Hồ Sen Tĩnh Mịch, nơi mặt nước phẳng lặng như gương phản chiếu bầu trời đang chuyển mình, Lâm Dịch đứng đó, bất động như một bức tượng tạc từ đá. Hắn mặc một bộ y phục vải thô giản dị, mái tóc đen bù xù thường ngày được buộc vội phía sau gáy, để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng thường trực vẻ trầm tư. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn đã ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, giờ đây lại c��ng thêm nặng trĩu những suy tư.

Trong tay hắn, chiếc Hắc Mộc Lệnh lạnh lẽo, nặng trĩu. Từng đường vân gỗ sần sùi in hằn vào lòng bàn tay hắn, như nhắc nhở về một gánh nặng, một trách nhiệm mà hắn đã tự nguyện gánh vác. Hắn nhớ lại những lời cuối cùng của mình đêm qua, khi quyết định đã được định hình rõ ràng trong tâm trí: "Đại Hạ đã sụp đổ. Một kỷ nguyên của những kẻ tranh giành quyền lực đã bắt đầu. Nhưng đó không phải là con đường của mình. Hắc Mộc Lệnh này... là một con đường, nhưng không phải con đường ta muốn đi. Ta sẽ không trở thành một vị vua, mà là một người bảo vệ."

Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, hòa cùng tiếng ếch kêu vang vọng từ bụi lau sậy, tạo nên một bản hòa âm bình dị đến lạ. Mùi hương sen thanh khiết thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi đất ẩm và hơi nước đọng, len lỏi vào từng hơi thở của hắn, như một liều thuốc an thần dịu nhẹ giữa bão tố. Cảnh vật xung quanh yên bình, thanh bình đến mức gần như vô thực, đối lập hoàn toàn với bức tranh hỗn loạn, đổ nát mà hắn đã phác họa trong đầu về thế giới bên ngoài. Hắn tự hỏi, liệu sự bình yên này có thể tồn tại được bao lâu, khi những con sói đói khát quyền lực đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ?

"Sự bình yên này không phải là sự yếu đuối," hắn thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm khẽ, "mà là nguồn sức mạnh để ta đối mặt với thế giới bên ngoài." Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể mình, tìm kiếm sự kiên cường và ý chí. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng' như những nhân vật chính trong tiểu thuyết hắn từng đọc. Cái hắn có, chỉ là một cái đầu biết suy nghĩ, một trái tim muốn bảo vệ, và một ý chí không bao giờ khuất phục. Tri thức là vũ khí mạnh nhất của hắn, và hắn sẽ dùng nó để bảo vệ "thiên đường" nhỏ bé này.

Hắn nhớ về những cuộc tranh luận trong đầu, về con đường "xưng vương, xưng bá" mà những kẻ xuyên không khác thường lựa chọn. Hắn biết, với tư duy hiện đại, với khả năng tổ chức và mưu lược của mình, hắn hoàn toàn có thể làm được điều đó. Hắn có thể kiến tạo một vương triều, mang lại trật tự cho một thế giới đang lầm than. Nhưng rồi, sự bình yên mà hắn đã dày công xây dựng cho gia đình, cho những con người tin tưởng hắn, lại hiện rõ mồn một trong tâm trí. Lâm phụ, Lâm mẫu hiền lành, chất phác; Lâm Tiểu Nguyệt hồn nhiên, vui tươi; Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu, Binh trưởng Triệu, Tô Mẫn... tất cả họ đều đã đặt niềm tin vào hắn, vào một cuộc sống ổn định, đủ ăn đủ mặc, không bị chiến tranh tàn phá.

"Nếu ta tham gia tranh bá, ta sẽ trở thành một phần của sự hỗn loạn đó," hắn suy ngẫm, "và chẳng có gì đảm bảo rằng ta sẽ có thể bảo vệ được bất kỳ ai. Ngược lại, ta có thể sẽ mất đi tất cả." Danh vọng, quyền lực, ngai vàng... tất cả những thứ đó đều chỉ là phù du, hắn đã chứng kiến sự sụp đổ của Đại Hạ Vương Triều vĩ đại, một minh chứng hùng hồn cho sự vô thường của quyền lực. Cái hắn muốn, là sự thật, sự bình yên cho những người thân yêu. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lẩm bẩm, một câu nói quen thuộc thường trực trong tâm trí hắn. "Và ta cũng không thể gánh vác cả thiên hạ. Trách nhiệm của ta, trước hết, là với những người này, với vùng đất này."

Hắn siết chặt chiếc Hắc Mộc Lệnh thêm lần nữa, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó thấm sâu vào tận xương tủy, như một lời nhắc nhở về những quyết định khó khăn sắp tới. Nó là một công cụ, một vũ khí, nhưng giờ đây, nó sẽ được dùng theo cách của hắn, không phải để chinh phạt, mà để che chắn. Nó không phải là con đường dẫn đến ngai vàng, mà là con đường bảo vệ một cuộc sống bình dị. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương sen thanh khiết thấm vào từng tế bào, như tiếp thêm sức mạnh cho tâm hồn. Sự bình yên của nơi này không phải là sự yếu đuối, mà là nguồn sức mạnh để hắn đối mặt với thế giới bên ngoài. Hắn đứng thẳng người, ánh mắt nhìn thẳng vào bóng tối phía trước, nơi những thế lực mới đang chực chờ nuốt chửng tất cả. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhở bản thân, "và để sinh tồn, ta phải chiến đấu, nhưng không phải bằng kiếm, mà bằng trí óc."

Quyết định đã được củng cố, ý chí đã được mài sắc. Lâm Dịch cẩn thận cất chiếc Hắc Mộc Lệnh vào trong áo, cảm nhận nó áp vào lồng ngực, như một lời thề thầm lặng. Hắn quay lưng rời đi, từng bước chân vững chãi và kiên định. Gương mặt hắn, vốn trầm tư, giờ đây hiện rõ nét quyết đoán. Ánh nắng ban mai dần lên cao, rọi sáng con đường nhỏ dẫn hắn ra khỏi Hồ Sen Tĩnh Mịch, hướng về phía phòng nghị sự. Một ngày mới đã bắt đầu, và cùng với nó, những thách thức mới sẽ ập đến.

***

Không khí trong phòng nghị sự của Lâm Dịch nặng nề đến ngột ngạt, dù ánh nắng giữa ngày đã len lỏi qua ô cửa sổ, rọi sáng căn phòng một cách rõ ràng. Trên bức tường chính, tấm bản đồ Đại Hạ Vương Triều cũ kỹ đã được thay thế bằng một tấm bản đồ mới, chi chít những ký hiệu màu đỏ, đen, và xanh lam đánh dấu các vùng chiến sự, các cứ điểm của thế lực mới nổi, và những con đường di dân. Hương trà nóng pha lẫn mùi mực, mùi gỗ mới của bàn ghế, và một chút gì đó của s�� lo âu phảng phất trong không khí.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người gầy gò của hắn dường như không tương xứng với trọng trách đang đè nặng. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư thường lệ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén, quét một lượt qua những người đang có mặt: Tô Mẫn, Binh trưởng Triệu, Trần Nhị Cẩu, và Lão Hồ. Tất cả đều là những cánh tay đắc lực, những người đã cùng hắn xây dựng nên vùng đất này từ con số không.

Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và gương mặt thông minh, đang đứng trước tấm bản đồ, cầm một cây gậy nhỏ chỉ vào các điểm nóng. Nàng mặc bộ trang phục nhã nhặn, gọn gàng, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng ẩn chứa vẻ ưu tư rõ rệt. "Thưa chủ công," nàng bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sức thuyết phục, "tình hình kinh tế đang đối mặt với những thách thức chưa từng có. Sau sự sụp đổ của Đại Hạ, chuỗi cung ứng thương mại gần như đứt gãy hoàn toàn. Các con đường vận chuyển hàng hóa bị cướp bóc, các thương hội lớn nhỏ đều đang tìm cách co cụm hoặc dựa vào các thế lực mới để bảo vệ lợi ích." Nàng chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Giá cả lương thực, vải vóc và các nhu yếu phẩm cơ bản đang tăng vọt ở khắp nơi. Các mỏ quặng, xưởng đúc vũ khí cũng bị các thế lực lớn tranh giành quyết liệt."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. "Chúng ta đã chuẩn bị nguồn lương thực và vật tư dự trữ thế nào, Tô Mẫn?"

Tô Mẫn gật đầu. "Nhờ sự tiên liệu của chủ công, chúng ta đã tích trữ đủ lương thực cho cư dân trong vòng ba năm, và các xưởng dệt, xưởng rèn của chúng ta vẫn hoạt động hết công suất. Tuy nhiên, nguồn nguyên liệu thô đang trở nên khan hiếm và đắt đỏ hơn. Chúng ta cần tìm kiếm các nguồn cung cấp mới, hoặc phát triển khả năng tự cung tự cấp mạnh mẽ hơn nữa."

Tiếp lời Tô Mẫn là Binh trưởng Triệu. Dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má khiến hắn trông càng thêm dũng mãnh. Luôn mặc giáp trụ gọn gàng, Binh trưởng Triệu bước đến bên bản đồ, giọng nói đầy căng thẳng. "Tình hình quân sự cũng không mấy khả quan, thưa chủ công. Sau trận Biên Quan thảm bại và sự sụp đổ của kinh đô, quân đội Đại Hạ đã tan rã thành nhiều mảnh. Một số đầu quân cho các thế lực mới, số khác trở thành loạn quân cướp bóc. Làn sóng người tị nạn đổ về vùng đất của chúng ta ngày càng lớn. Trong ba ngày qua, đã có hơn mười ngàn người kéo đến cổng thành, và con số này vẫn đang tiếp tục tăng." Hắn chỉ vào các con đường lớn dẫn vào vùng đất của Lâm Dịch. "Họ đói khát, kiệt sức, và mang theo cả bệnh tật. Mặc dù chúng ta đã thiết lập các trạm tiếp tế và y tế, nhưng việc quản lý một lượng lớn người như vậy đang là một thách thức lớn. Ngoài ra, trong số người tị nạn, có thể trà trộn cả gián điệp hoặc những kẻ có ý đồ xấu."

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. "Về vấn đề người tị nạn, chúng ta phải làm hết sức mình. Thiết lập các trại tạm trú, cung cấp lương thực và thuốc men cơ bản. Dù khó khăn thế nào, chúng ta cũng không thể quay lưng lại với những người cùng khổ. Nhưng Binh trưởng Triệu nói đúng, phải tăng cường kiểm soát an ninh. Phân loại kỹ càng, nắm rõ lai lịch từng người. Những ai có thể lao động thì sắp xếp công việc, ưu tiên các ngành nghề cần thiết như nông nghiệp, xây dựng. Những ai có kỹ năng đặc biệt thì ghi nhận để sử dụng sau này. Và đặc biệt, tăng cường tuần tra biên giới, đề phòng loạn quân hoặc các thế lực khác lợi dụng tình hình để xâm nhập."

Trần Nhị Cẩu, cánh tay phải trung thành của Lâm Dịch, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, lập tức ghi chép cẩn thận những chỉ thị của chủ công. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" hắn khẳng khái đáp, vẻ lo lắng cho cục diện vẫn hiện rõ trên nét mặt. "Em sẽ đích thân đốc thúc việc này."

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi vuốt chòm râu. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, quan sát kỹ lưỡng từng người. "Thưa chủ công," ông cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Tình hình dân chúng bên ngoài đang vô cùng hoảng loạn. Họ mất phương hướng, mất niềm tin. Các thế lực mới nổi đang ra sức chiêu mộ nhân tài, thu phục lòng người bằng những lời hứa hẹn hào nhoáng. Chúng ta có lợi thế là đã xây dựng được một vùng đất yên bình, có quy củ. Người tị nạn đổ về đây không chỉ vì lương thực, mà còn vì họ tìm thấy hy vọng. Tuy nhiên, chúng ta cũng phải đề phòng. Các sứ giả từ Tuyên Dương Hầu, từ các thủ lĩnh cát cứ ở phía Đông, thậm chí từ cả Tây Bộ, đều đã cử người đến. Họ không còn thăm dò nữa, mà trực tiếp đưa ra những 'yêu cầu' hoặc 'lời mời gọi' hấp dẫn, thậm chí là ép buộc."

Lâm Dịch gật đầu. Đây chính là điều hắn đã dự đoán. "Vậy họ đã đến chưa, Lão Hồ?"

"Một sứ giả từ phía Tuyên Dương Hầu đã đến cổng thành sáng nay, thưa chủ công," Lão Hồ đáp. "Hắn muốn diện kiến chủ công ngay lập tức. Ta đã yêu cầu Nhị Cẩu sắp xếp cho hắn chờ ở khách xá, nói rằng chủ công đang bận việc quân cơ trọng đại."

Lâm Dịch trầm ngâm một lát. "Tốt lắm. Trần Nhị Cẩu, lát nữa ngươi hãy đích thân ra cổng, tiếp đón hắn. Đừng quá nhiệt tình, nhưng cũng đừng tỏ ra lạnh nhạt. Hãy cho hắn thấy sự nghiêm cẩn của chúng ta. Và sau đó, ta sẽ đích thân ra mặt." Hắn nhìn quanh một lượt. "Mục tiêu của chúng ta là bảo vệ sự độc lập của vùng đất này, không tham gia tranh bá. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta phải khéo léo. Không thể đắc tội trực tiếp, nhưng cũng không thể để họ coi thường. Phải cho họ thấy rằng chúng ta có khả năng tự vệ, và rằng việc ép buộc chúng ta sẽ không mang lại lợi ích gì."

Hắn chỉ tay lên bản đồ, khoanh tròn vùng đất của mình. "Tô Mẫn, hãy lập tức rà soát lại toàn bộ nguồn lực, lên kế hoạch chi tiết cho việc tự cung tự cấp trong trường hợp bị phong tỏa. Binh trưởng Triệu, tăng cường huấn luyện binh lính, bố trí lại các cứ điểm phòng thủ, đặc biệt là các tuyến đường vào. Lão Hồ, hãy tiếp tục thu thập thông tin về các thế lực khác, tìm hiểu điểm mạnh, điểm yếu của họ, và đặc biệt là ý đồ của họ đối với chúng ta."

Mỗi người đều gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. Họ hiểu rằng, đây là cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại là cuộc chiến sinh tử. Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra xa. Những ngôi nhà san sát, những cánh đồng xanh mướt, những con người đang lao động cần mẫn. Đó là tất cả những gì hắn muốn bảo vệ.

"Chúng ta không thể trở thành một vương quốc," Lâm Dịch nói khẽ, giọng nói đầy suy tư, "nhưng chúng ta có thể trở thành một ốc đảo." Hắn quay lại, ánh mắt kiên định. "Một ốc đảo vững chãi giữa biển lửa loạn lạc."

***

Ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ lên bầu trời. Gió nhẹ thổi qua cổng chính của vùng đất của Lâm Dịch, mang theo mùi bụi đường, mồ hôi và cả tiếng khóc yếu ớt của những người tị nạn vẫn đang kéo đến từ phương xa. Cổng thành, được xây dựng kiên cố bằng gỗ lim và đá ong, vẫn giữ vẻ thân thiện nhưng uy nghiêm. Lính gác đứng nghiêm trang, ��nh mắt cảnh giác quét qua từng đoàn người. Bên ngoài cổng, hàng trăm, hàng ngàn người tị nạn rách rưới, đói khát đang chờ đợi được tiếp nhận, gương mặt họ vừa hiện rõ sự tuyệt vọng, vừa le lói một chút hy vọng mong manh.

Giữa khung cảnh hỗn tạp ấy, một đoàn sứ giả với cờ xí lộng lẫy, ngựa cao xe lớn, tiến đến cổng. Y phục của họ làm từ gấm vóc quý giá, cử chỉ ngạo mạn, tạo nên sự đối lập gay gắt với những người dân thường xung quanh. Người đứng đầu đoàn, một nam nhân trung niên với vóc dáng cao lớn, khuôn mặt tròn trịa và đôi mắt sắc bén dò xét, mặc bộ bào phục màu xanh thẫm thêu hoa văn phức tạp, ngồi trên lưng ngựa chiến phủ gấm. Hắn chính là sứ giả của Tuyên Dương Hầu, một trong những thế lực mới nổi đang khuynh đảo thiên hạ.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, đứng đó, một tay đặt lên cán đao, vẻ mặt tỉnh táo và cảnh giác. "Xin hỏi quý khách là ai, đến đây có việc gì?" hắn hỏi, giọng điệu không quá lạnh lùng nhưng cũng không hề nịnh bợ.

Sứ giả của Tuyên Dương Hầu, họ Lưu, khẽ hừ mũi, ánh mắt lướt qua Trần Nhị Cẩu một cách khinh khỉnh. "Hừ, kẻ hèn mọn, không biết lễ nghi! Ta là Lưu Mẫn, sứ giả của Tuyên Dương Hầu. Mau gọi chủ nhân của các ngươi ra đây diện kiến! Hầu gia nhà ta có lời muốn nói với hắn." Giọng điệu hắn đầy vẻ tự mãn và kiêu ngạo, như thể hắn đang ban phát ân huệ.

Trần Nhị Cẩu không hề nao núng. "Thưa quý sứ giả, chủ công của chúng tôi, Lâm Dịch, đang bận việc quân cơ trọng đại, không tiện gặp mặt ngay. Nếu quý sứ giả có lòng, xin mời vào khách xá nghỉ ngơi. Khi nào chủ công rảnh rỗi, sẽ đích thân tiếp kiến." Hắn nói một cách chậm rãi, rõ ràng, không để lộ một chút cảm xúc thừa thãi nào.

Lưu Mẫn nhíu mày, có vẻ bất ngờ trước thái độ không hề khép nép của Trần Nhị Cẩu. "Hừ, to gan! Một tiểu tử không danh không phận, dám để Tuyên Dương Hầu gia ta phải chờ đợi sao?" Hắn định tiếp tục lớn tiếng, nhưng đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, mặc y phục vải thô giản dị, bước ra từ phía cổng. Chính là Lâm Dịch.

Lâm Dịch bước ra, dáng vẻ ung dung tự tại, không hề có chút vẻ vội vàng hay lo lắng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua Lưu Mẫn, rồi lướt qua đoàn tùy tùng phía sau, cuối cùng dừng lại ở những người tị nạn đang chen chúc bên ngoài cổng. Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm cảm thán "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng."

"Là Lâm Dịch tại hạ, không biết quý sứ giả có điều gì chỉ giáo?" Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, không hề mang theo vẻ kiêu ngạo hay sợ hãi. Hắn không cúi đầu, cũng không tỏ vẻ cung kính thái quá. Hắn đứng đó, đơn giản là một chủ nhân của vùng đất này, tiếp đón một vị khách.

Lưu Mẫn có chút bất ngờ trước vẻ ngoài bình thản của Lâm Dịch. Hắn từng nghe đồn Lâm Dịch là một thiếu niên gầy gò, xanh xao, nhưng sự tự tin toát ra từ con người này lại khiến hắn phải dè chừng. "Ngươi chính là Lâm Dịch?" Lưu Mẫn hỏi lại, giọng điệu có phần dịu đi một chút, nhưng vẫn còn đó sự kiêu ngạo. "Hầu gia nhà ta nghe danh ngươi đã lâu, biết ngươi là người tài năng, có khả năng tổ chức. Nay Đại Hạ đã sụp đổ, thiên hạ đại loạn, Hầu gia muốn chiêu mộ nhân tài, cùng nhau kiến tạo một kỷ nguyên mới. Hầu gia có lời mời ngươi gia nhập dưới trướng, hứa sẽ phong cho ngươi chức danh cao quý, ban cho quyền lực và bổng lộc không nhỏ. Ngươi sẽ được toàn quyền quản lý vùng đất này, và còn có thể mở rộng thêm."

Lưu Mẫn dừng lại, chờ đợi phản ứng của Lâm Dịch. Hắn tin rằng bất kỳ kẻ nào trong thời loạn lạc này cũng sẽ không thể cưỡng lại được cám dỗ của quyền lực và danh vọng. Hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén dò xét từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt đối phương.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa nhiều suy tư. "Đa tạ Tuyên Dương Hầu gia đã tin tưởng và có lòng ưu ái. Lâm Dịch tại hạ cảm kích vô cùng." Hắn dừng lại một chút, như đang cân nhắc từng lời nói. "Tuy nhiên, tại hạ tự biết mình tài hèn sức mọn, chỉ là một thiếu niên ở vùng biên thùy nghèo khó, không có thiên phú tu luyện, cũng không có bất kỳ 'bàn tay vàng' nào. Việc quản lý vùng đất nh��� bé này đã khiến tại hạ đau đầu, ngày đêm lo lắng. Làm sao dám nhận trọng trách lớn lao mà Hầu gia ban cho, e rằng sẽ làm hỏng đại sự của Hầu gia."

Hắn nói một cách khiêm tốn, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. "Vả lại, tại hạ đã quen với cuộc sống bình dị nơi đây, chỉ mong được an ổn cùng gia đình và những người dân chất phác. Tranh giành quyền lực, xưng bá thiên hạ... đó không phải là con đường mà Lâm Dịch tại hạ muốn đi. Hơn nữa, tại hạ cũng không muốn vùng đất nhỏ bé này bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh và loạn lạc. Chúng tôi chỉ muốn là một ốc đảo bình yên, không can dự vào các cuộc tranh giành của các thế lực lớn."

Lưu Mẫn cau mày. Hắn không ngờ Lâm Dịch lại từ chối một cách khéo léo nhưng dứt khoát như vậy. Hắn đã chuẩn bị sẵn một bài diễn thuyết dài, nhưng Lâm Dịch đã chặn đứng mọi lối thoát bằng sự khiêm tốn giả tạo và ý chí sắt đá. "Lâm công tử nói vậy là không phải rồi," Lưu Mẫn cố gắng thuyết phục, "Thế giới này không có chỗ cho sự bình yên tuyệt đối. Chỉ có kẻ mạnh mới có thể tồn tại. Nếu công tử không dựa vào một thế lực lớn, e rằng vùng đất này sớm muộn cũng sẽ bị nuốt chửng bởi kẻ khác. Hầu gia nhà ta là lựa chọn tốt nhất cho ngươi."

Lâm Dịch vẫn giữ nụ cười nhẹ. "Sứ giả nói chí lý. Lâm Dịch tại hạ cũng hiểu rõ điều đó. Tuy nhiên, chúng tôi tin rằng, một vùng đất dù nhỏ bé, nhưng nếu lòng người đồng thuận, ý chí kiên cường, và biết cách tự cường, vẫn có thể tự bảo vệ mình giữa bão tố. Chúng tôi không muốn gây thù chuốc oán với bất kỳ ai, nhưng cũng không dễ dàng bị chèn ép. Tại hạ tin rằng, Tuyên Dương Hầu gia là một vị anh hùng cái thế, chắc chắn sẽ không muốn làm khó một vùng đất nhỏ bé chỉ mong cầu sự an ổn như chúng tôi."

Hắn khéo léo vừa bày tỏ sự "yếu đuối" của mình, vừa ngầm cảnh báo về sự khó khăn nếu muốn ép buộc. Ánh mắt hắn lướt qua những người tị nạn đang được binh lính của hắn hướng dẫn vào bên trong, rồi quay lại nhìn thẳng vào Lưu Mẫn, không một chút sợ hãi. Sự tự tin và thái độ không sợ hãi của hắn, cùng với sự sắp xếp trật tự của vùng đất này ngay cả trong bối cảnh hỗn loạn, đã làm Lưu Mẫn phải suy nghĩ. Hắn nhìn thấy những binh lính của Lâm Dịch, dù trang phục không quá hào nhoáng, nhưng ánh mắt họ kiên định, vũ khí sắc bén, và sự kỷ luật toát ra từ họ không hề thua kém quân đội chính quy.

"Vậy ra ý của Lâm công tử là muốn đứng ngoài cuộc tranh giành thiên hạ?" Lưu Mẫn hỏi, giọng điệu có chút lạnh lùng.

"Tại hạ chỉ mong muốn bảo vệ một cuộc sống bình yên cho những người dân tin tưởng mình," Lâm Dịch đáp, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. "Dù là ai lên ngôi hoàng đế, chúng tôi cũng sẽ tuân thủ. Chúng tôi chỉ muốn làm một vùng đất nhỏ bé, không tranh giành, không gây sự. Hy vọng Hầu gia có thể hiểu cho tâm ý này."

Lưu Mẫn nhìn Lâm Dịch thêm một lúc lâu, cố gắng tìm kiếm một kẽ hở, một dấu hiệu của sự giả dối, nhưng hắn không thấy gì ngoài sự chân thành và kiên định. Hắn biết, nếu ép buộc lúc này, e rằng sẽ gây ra phản ứng dữ dội, và Tuyên Dương Hầu gia hiện tại không muốn có thêm kẻ thù. "Thôi được," Lưu Mẫn nói, giọng điệu có vẻ miễn cưỡng. "Ta sẽ chuyển lời của công tử về Hầu gia. Hy vọng công tử sẽ không hối hận với quyết định này."

Hắn quay ngựa, ra hiệu cho đoàn tùy tùng. "Chúng ta đi!"

Lâm Dịch khẽ cúi đầu chào tiễn, một cử chỉ lịch sự nhưng không hề hạ thấp thân phận. Hắn nhìn đoàn sứ giả rời đi khuất dạng, rồi quay lại nhìn Trần Nhị Cẩu. "Dặn dò binh lính tăng cường cảnh giác. Sẽ còn nhiều sứ giả khác đến, và họ sẽ không dễ dàng như thế này đâu."

Trần Nhị Cẩu gật đầu, gương mặt nghiêm nghị. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em đã hiểu."

Lâm Dịch quay lại nhìn những người tị nạn đang được hướng dẫn vào bên trong. Một làn sóng người mới lại đang ở phía xa. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những thử thách cam go. Việc Lâm Dịch khéo léo từ chối sứ giả báo hiệu rằng sẽ có nhiều sứ giả khác đến, và các 'lời mời gọi' sẽ ngày càng gay gắt, thậm chí biến thành áp lực hoặc đe dọa. Các kế hoạch phòng thủ và tiếp nhận người tị nạn sẽ là nền tảng cho sự phát triển và củng cố vùng đất của Lâm Dịch trong tương lai, biến thử thách thành cơ hội. Hắn cảm nhận chiếc Hắc Mộc Lệnh trong áo, nó vẫn còn đó, là một con bài tẩy, một công cụ mà hắn chưa dùng đến, nhưng chắc chắn sẽ có vai trò quan trọng hơn trong việc bảo vệ vùng đất của anh khỏi những thế lực lớn hơn khi thời cơ chín muồi.

Ánh chiều tà dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Lâm Dịch đứng đó, một mình giữa cổng thành, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. "Và để sinh tồn, ta phải chiến đấu, nhưng không phải bằng kiếm, mà bằng trí óc." Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free