Lạc thế chi nhân - Chương 905: Hồi Kết Của Một Vương Triều: Báo Hiệu Loạn Thế
Bóng đêm buông xuống, nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một bình minh mới đã ló rạng, không phải của một triều đại, mà của một ý chí kiên định. Hắn đã đứng dậy, quay lưng lại với Hồ Sen Tĩnh Mịch, mang theo quyết tâm sắt đá. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ không trải hoa hồng, mà là một mê cung của những lựa chọn nghiệt ngã và những cuộc đối đầu không khoan nhượng. Đại Hạ đã đến hoàng hôn định mệnh của mình, nhưng vùng đất của Lâm Dịch, dưới sự dẫn dắt của hắn, sẽ tìm thấy một con đường mới, một bình minh mới giữa loạn lạc.
Sáng hôm sau, một màn sương mù nhẹ vương vấn khắp vùng đất tự trị của Lâm Dịch, phủ lên mọi vật một màu xám bạc. Không khí ảm đạm, se lạnh, như thể chính đất trời cũng đang nín thở chờ đợi một biến cố lớn lao. Trong căn nhà chính của mình, nơi vốn được cải tạo từ một kho thóc cũ thành một không gian làm việc và họp bàn rộng rãi, Lâm Dịch đang cùng Tô Mẫn và Binh trưởng Triệu bàn bạc về kế hoạch mở rộng hệ thống thủy lợi. Trên bàn gỗ sồi đã cũ kỹ, một tấm bản đồ phác thảo chi tiết các kênh dẫn nước, đập ngăn và hồ chứa được trải ra, bên cạnh là những chồng giấy tờ ghi chép cẩn thận về lượng mưa, dòng chảy, và nhu cầu canh tác của dân làng. Mùi mực và giấy cũ quyện với mùi gỗ mộc mạc, tạo nên một không khí làm việc nghiêm túc, tập trung.
“Với lượng phù sa từ thượng nguồn, chúng ta có thể cải tạo thêm ba mươi mẫu ruộng ở phía Tây Bắc. Tuy nhiên, việc dẫn nước tới đó đòi hỏi phải xây thêm một kênh nhánh dài ít nhất ba dặm, và chúng ta cần tính toán kỹ lưỡng độ dốc để đảm bảo dòng chảy ổn định,” Tô Mẫn, với gương mặt thanh tú và đôi mắt sắc sảo, đang chỉ vào một điểm trên bản đồ, giọng nói cô rõ ràng và dứt khoát. Nàng vẫn mặc bộ trang phục nhã nhặn thường ngày, nhưng ánh mắt lướt qua Lâm Dịch vài lần, ẩn chứa một sự lo lắng khó tả mà chỉ những người thân cận mới nhận ra. Nàng biết, dù bề ngoài Lâm Dịch vẫn bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng đêm qua, tin tức về trận bại trận ở Biên Quan chắc chắn đã gieo vào lòng hắn những hạt giống bất an.
Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, gật gù lắng nghe. Một vết sẹo mờ trên má hắn càng làm tăng thêm vẻ từng trải. Hắn mặc giáp trụ gọn gàng, dù đang trong cuộc họp nội bộ, thể hiện sự cảnh giác thường trực của một quân nhân. “Vấn đề vật liệu và nhân công thì không khó, Lâm gia. Dân chúng trong vùng đều rất hăng hái. Nhưng nếu muốn hoàn thành trước mùa mưa tới, chúng ta cần huy động thêm lực lượng đáng kể. Liệu có ảnh hưởng đến việc tuần tra biên giới và phòng thủ không?” Hắn cau mày, sự lo lắng không giấu giếm được trong giọng nói trầm khàn. Đối với hắn, an ninh luôn là ưu tiên hàng đầu, đặc biệt là trong bối cảnh tình hình thiên hạ đang như dầu sôi lửa bỏng.
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng. Hắn gật đầu, đặt tách trà xuống bàn một cách nhẹ nhàng. “Phòng thủ vẫn phải là ưu tiên số một, Binh trưởng Triệu. Tuy nhiên, việc cải thiện sinh kế cho dân chúng cũng quan trọng không kém. Một vùng đất ổn định, no ấm mới có thể tạo ra sức mạnh thực sự. Chúng ta cần tìm một sự cân bằng.” Ánh mắt hắn lướt qua bản đồ, rồi dừng lại trên khuôn mặt Tô Mẫn. “Cô nghĩ sao, Tô Mẫn? Liệu chúng ta có thể điều phối nhân lực như thế nào để vừa đảm bảo tiến độ thủy lợi, vừa không ảnh hưởng đến an ninh?”
Tô Mẫn đang định trả lời thì một tiếng động lớn đột ngột vang lên từ bên ngoài, phá tan sự tĩnh lặng của buổi họp. Cánh cửa chính bật mở, và một bóng người lao vào, lảo đảo như sắp ngã. Hắn ta là một người đưa tin trẻ tuổi, quần áo tả tơi, rách rưới, dính đầy bùn đất và máu khô. Khuôn mặt hắn tái mét, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn và sợ hãi, hơi thở gấp gáp như một con cá mắc cạn. Hắn gục xuống sàn nhà, cơ thể run rẩy bần bật, m��i mồ hôi lo lắng và mùi đất ẩm từ quần áo hắn phả ra khắp căn phòng.
“Bẩm... bẩm Lâm gia… Lâm gia…” Người đưa tin thều thào, cố gắng gượng dậy nhưng không thành, chỉ có thể quỳ rạp trên đất, cơ thể co rúm lại. Giọng hắn khản đặc, đứt quãng, như thể đã chạy bộ không ngừng nghỉ suốt mấy ngày liền.
Binh trưởng Triệu lập tức rút thanh kiếm bên hông ra một nửa, ánh mắt sắc lẹm đầy cảnh giác. Tô Mẫn đứng phắt dậy, mặt nàng tái mét, nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình. Lâm Dịch vẫn ngồi yên, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn đã thu hẹp lại, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên. Hắn đã dự cảm được điều tồi tệ nhất.
“Bình tĩnh lại. Có chuyện gì? Nói rõ!” Lâm Dịch trầm giọng ra lệnh, cố gắng giữ cho giọng nói mình không run rẩy, dù trong lòng hắn đã dậy sóng.
Người đưa tin hít một hơi thật sâu, như thể gom góp toàn bộ hơi tàn còn lại. “Bẩm... Lâm gia... Kinh đô... kinh đô thất thủ rồi! Hoàng Đế... đã băng hà… Triều đình Đại Hạ... tan rã!” Những lời cuối cùng bật ra khỏi miệng hắn như những tiếng nức nở đau đớn, vang vọng trong căn phòng bỗng chốc trở nên im lặng đến đáng sợ.
Tô Mẫn lùi lại một bước, tay ôm lấy miệng, đôi mắt nàng ngấn lệ. “Không... không thể nhanh đến vậy được!” Nàng thì thầm, giọng run rẩy, khó tin vào những gì mình vừa nghe. Dù đã lường trước, nhưng sự thật vẫn là một đòn giáng mạnh. Binh trưởng Triệu siết chặt chuôi kiếm, khuôn mặt hắn biến sắc, vẻ nghiêm trọng và lo lắng hiện rõ. Hắn là một quân nhân trung thành với triều đình, dù biết sự mục ruỗng, nhưng vẫn mong một phép màu. Giờ đây, mọi hy vọng đã tan vỡ.
Trong khi đó, Lâm Dịch cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. "Ngày này cuối cùng cũng đến... nhưng lại đột ngột hơn mình tưởng," hắn thầm nhủ trong tâm trí. Hắn đã chuẩn bị cho sự sụp đổ này, đã nhìn thấy những dấu hiệu suy tàn từ lâu, nhưng khi nó thực sự xảy ra, vẫn là một cú sốc. Một vương triều đã tồn tại hàng ngàn năm, với biết bao công lao và tội lỗi, giờ đây đã tan rã như một lâu đài cát trước bão lớn. Và hắn, m��t người đàn ông đến từ tương lai, lại đang ở giữa tâm điểm của cơn bão đó. Sự đau đớn không phải vì triều đình, mà vì số phận của hàng triệu dân chúng vô tội sẽ phải gánh chịu hậu quả của sự hỗn loạn này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nghĩ, "và bây giờ, sự tàn khốc sẽ được phơi bày rõ nhất."
Bên ngoài, tiếng xôn xao bắt đầu lan rộng trong dân chúng. Tiếng bước chân vội vã, tiếng bàn tán lao xao, rồi những tiếng kêu thất thanh, tiếng khóc than bắt đầu vọng vào. Sự hoảng loạn, sợ hãi như một thứ dịch bệnh, lây lan nhanh chóng. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải giữ bình tĩnh. Đây không phải lúc để biểu lộ cảm xúc. Hắn phải là trụ cột.
“Binh trưởng Triệu,” Lâm Dịch nói, giọng hắn vang lên dứt khoát, cắt ngang tiếng ồn ào bên ngoài. “Lập tức phái quân phong tỏa tất cả các ngả đường chính dẫn vào vùng đất. Tăng cường tuần tra gấp đôi, không cho bất kỳ kẻ nào có ý đồ xấu lợi dụng tình hình hỗn loạn mà xâm nhập. Đồng thời, chuẩn bị lều trại, lương thực, thu���c men. Sẽ có một làn sóng người tị nạn khổng lồ đổ về. Chúng ta phải sẵn sàng tiếp nhận họ. Cử người của Trần Nhị Cẩu đi trấn an dân chúng, đảm bảo trật tự. Ai dám gây rối, xử lý nghiêm.”
Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn, thoát khỏi vẻ bàng hoàng ban đầu. “Rõ, Lâm gia! Thuộc hạ sẽ lập tức thi hành!” Hắn quay người, bước nhanh ra ngoài, tiếng giáp trụ va chạm lách cách.
Lâm Dịch quay sang Tô Mẫn, ánh mắt hắn dịu đi một chút nhưng vẫn đầy sự tập trung. “Tô Mẫn, cô hãy ngay lập tức tập hợp tất cả thông tin có thể về tình hình kinh đô. Ai là người đứng sau sự sụp đổ này? Các thế lực khác đang có động thái gì? Đặc biệt là Tuyên Dương Hầu. Chúng ta cần biết rõ kẻ thù, bạn bè, và những kẻ cơ hội.”
Tô Mẫn gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên sắc sảo, sự lo lắng ban đầu đã được thay thế bằng sự tập trung cao độ. “Vâng, Lâm gia. Thuộc hạ sẽ làm ngay.” Nàng biết, từ giờ trở đi, công việc của nàng sẽ tăng lên gấp bội, và những quyết định sắp tới sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của cả vùng đất này.
Lâm Dịch nhìn người đưa tin vẫn đang quỳ trên đất, thở dốc. “Ngươi đã làm tốt lắm. Hãy đi nghỉ ngơi đi. Sẽ có người chăm sóc ngươi.” Hắn biết, tin tức này chỉ là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của hỗn loạn và tranh giành. Và vùng đất của hắn, một ốc đảo an yên giữa dòng chảy nghiệt ngã, sẽ không còn được phép an yên nữa. Nó sẽ phải trở thành một pháo đài.
***
Buổi chiều cùng ngày, bầu trời vẫn u ám, những đám mây đen kịt vần vũ như báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập đến. Gió thổi mạnh hơn, hằn học, cuốn theo bụi đất và những chiếc lá khô xơ xác. Trong đại sảnh họp chiến lược, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Căn phòng, vốn được thiết kế để mang lại cảm giác rộng rãi và uy nghiêm, giờ đây lại như bị nén chặt bởi những tin tức dồn dập và những ánh mắt đầy lo lắng. Mùi mồ hôi và mùi gỗ cũ quyện vào nhau, tạo nên một sự ngột ngạt khó chịu.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt hắn sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt trong phòng. Bên cạnh hắn là Tô Mẫn, tay nàng vẫn không ngừng ghi chép, cố gắng tổng hợp những thông tin rời rạc. Đối diện là Binh trư��ng Triệu, dáng vẻ mệt mỏi nhưng vẫn đầy cảnh giác, và Trần Nhị Cẩu, gương mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ hốt hoảng xen lẫn căm phẫn.
“Tình hình người tị nạn đang rất nghiêm trọng, Lâm gia,” Binh trưởng Triệu báo cáo, giọng hắn trầm khàn, mang theo sự nặng nề. “Các con đường từ phía Đông, đặc biệt là từ vùng biên giới cũ của Đại Hạ, đang có hàng vạn người đổ về. Họ mang theo những câu chuyện kinh hoàng về sự tàn phá, cướp bóc của loạn quân và các thế lực mới nổi. Chúng ta đã thiết lập các trạm tiếp nhận, phân phát lương thực và thuốc men, nhưng số lượng người quá lớn, e rằng không thể đáp ứng đủ.” Hắn dừng lại, ánh mắt đầy lo lắng. “Hơn nữa, trong số đó có cả những kẻ trà trộn, những gián điệp, hoặc những tên cướp cơ hội. Chúng tôi đã bắt được vài tên, nhưng việc kiểm soát toàn bộ là vô cùng khó khăn.”
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và đôi mắt nhanh nhẹn, tiếp lời, giọng hắn đầy phẫn nộ. “Đúng vậy, Lâm gia! Có tên còn dám nói, nếu chúng ta không ‘hợp tác’ với chúng, sẽ cử quân đến ‘giúp đỡ ổn định’! Những kẻ này ăn nói ngang ngược, ngông cuồng vô cùng! Chúng còn đòi gặp Lâm gia, nói là mang ‘thư chiêu an’ từ Tuyên Dương Hầu, từ Cát Châu Vương, từ cả một tên tự xưng là ‘Thiên Hạ Chí Tôn’ ở phía Nam nữa. Chúng không còn giữ thái độ ‘mời gọi’ như trước mà chuyển sang ‘yêu cầu’ chúng ta phải quy phục, hoặc ít nhất là cống nạp tài nguyên để ‘góp phần ổn định thiên hạ’.” Hắn siết chặt nắm đấm, vẻ trung thành và căm ghét những kẻ ngang ngược hiện rõ trên gương mặt. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nếu chúng dám làm càn, Nhị Cẩu nguyện xông lên chém chết chúng!”
Lâm Dịch khẽ nhướng mày. "Chúng đã bắt đầu thể hiện răng nanh rồi," hắn thầm nhủ. Đây chính là điều hắn đã dự đoán. Sự sụp đổ của một đế chế luôn đi kèm với sự trỗi dậy của vô số kẻ tham vọng, những kẻ sẽ không chấp nhận một vùng đất không thuộc về chúng. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn nghĩ. “Và bây giờ, ta cần phải dùng nó để chống lại những kẻ chỉ biết dùng vũ lực và sự hống hách.”
Hắn nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. “Nhị Cẩu, ta hiểu sự phẫn nộ của ngươi. Nhưng đây không phải lúc để hành động nóng vội. Càng loạn lạc, chúng ta càng phải giữ cái đầu lạnh. Ngươi hãy tiếp tục cùng Binh trưởng Triệu đảm bảo an ninh, đặc biệt chú ý đến những kẻ tự xưng là ‘sứ giả’ đó. Đừng để chúng gây rối hay do thám quá sâu. Nhưng tuyệt đối không được động đến một sợi tóc của chúng, trừ khi chúng dám ra tay trước.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu, dù vẫn còn chút bực bội nhưng đã hiểu ý Lâm Dịch. “Vâng, Lâm gia. Nhị Cẩu hiểu rồi.”
Lâm Dịch quay sang Tô Mẫn. “Tô Mẫn, cô đã thu thập được bao nhiêu thông tin về các thế lực này? Tuyên Dương Hầu, Cát Châu Vương, và cái tên ‘Thiên Hạ Chí Tôn’ kia… Chúng ta cần một bức tranh tổng thể về sức mạnh, ý đồ, và các mối quan hệ của từng phe phái. Họ có liên minh với nhau không? Hay đang tự đánh lẫn nhau?”
Tô Mẫn lướt qua những ghi chép của mình. “Thưa Lâm gia, thông tin vẫn còn rời rạc. Tuy nhiên, có vẻ như Tuyên Dương Hầu là kẻ mạnh nhất ở phía Bắc, hắn ta đã chiếm được một vùng đất rộng lớn và có một đội quân tinh nhuệ. Cát Châu Vương thì ở phía Tây, là một thế lực cũ đã nung nấu ý định phản loạn từ lâu, giờ có cơ hội nên bùng phát. Còn ‘Thiên Hạ Chí Tôn’ ở phía Nam có vẻ là một giáo phái thần bí, tập hợp những kẻ giang hồ và dân nghèo, hứa hẹn một ‘thời đại mới’. Chúng hiện tại đang chủ yếu tranh giành lãnh thổ riêng, nhưng chắc chắn sẽ sớm va chạm với nhau. Điều đáng lo ngại là, chúng đều coi vùng đất của chúng ta như một miếng mồi béo bở, một vị trí chiến lược, hoặc một nguồn tài nguyên chưa được khai thác.”
Lâm Dịch gật đầu. “Vậy thì rõ rồi. Chúng sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta trở thành một ốc đảo hòa bình. Chúng sẽ dùng mọi cách để ép chúng ta phải lựa chọn phe phái, phải cống nạp, hoặc tệ hơn là chiếm đoạt. Tô Mẫn, cô hãy ngay lập tức chuẩn bị các phương án đối phó. Chúng ta sẽ ‘tiếp đón’ các sứ giả này một cách cẩn trọng, thể hiện sự cứng rắn nhưng khéo léo. Ta sẽ tự mình gặp chúng. Không thể để chúng coi thường, nhưng cũng không thể để chúng có cớ gây chiến. Hãy chuẩn bị một bản thống kê chi tiết về nguồn lực của chúng ta, nhưng nhớ là phải có sự điều chỉnh, không thể phơi bày hết thực lực. Đồng thời, tìm hiểu xem những thế lực này đang thiếu gì nhất – lương thực, binh khí, hay nhân lực. Chúng ta sẽ dùng những điểm yếu đó làm đòn bẩy cho các cuộc đàm phán.”
Lâm Dịch ngừng lại, ánh mắt lướt qua bản đồ Đại Hạ đang dần nhuốm màu hỗn loạn. Hắn biết, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, một kỷ nguyên mà sự tồn tại của vùng đất này sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào trí tuệ, sự kiên định và khả năng mưu lược của hắn. Anh tự nhủ phải giữ vững lập trường, bảo vệ gia đình và những người tin tưởng anh. Lão Hồ, một người già trong làng, với đôi mắt tinh anh và thường nheo lại, đã từng nói với hắn: “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người.” Những lời ấy giờ đây vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch, như một lời nhắc nhở về sự phức tạp của thế giới sắp tới. Hắn sẽ phải đối mặt với những con người ẩn giấu nhiều mưu toan, và mỗi bước đi đều phải tính toán kỹ lưỡng.
***
Đêm khuya, một mình Lâm Dịch đứng bên Hồ Sen Tĩnh Mịch. Bầu trời tối đen như mực, trăng mờ bị những đám mây đen che khuất hoàn toàn, chỉ còn những vì sao lấp lánh yếu ớt. Không khí se lạnh, hơi ẩm từ mặt hồ phả lên, thấm vào da thịt. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, tiếng lá sen xào xạc trong gió, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc, một thứ âm thanh bình yên đến nao lòng. Mùi hương của nước tươi, của hoa sen thanh khiết, và của đất ẩm bốc lên, bao trùm lấy không gian, làm dịu đi phần nào những căng thẳng đã tích tụ suốt một ngày dài.
Bóng hắn in dài trên mặt nước hồ gợn sóng, méo mó và hư ảo. Trong tay anh là chiếc Hắc Mộc Lệnh, nặng trĩu. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là biểu tượng của một quyền lực đen tối, của những mối quan hệ ngầm trong giới giang hồ mà hắn đã gây dựng. Nó từng là m���t cơ hội, một con đường để hắn vươn lên giữa loạn lạc, một công cụ để bảo vệ. Nhưng giờ đây, nó lại mang một ý nghĩa khác, nặng nề hơn.
Lâm Dịch nhớ lại những lời mời gọi, những áp lực từ các thế lực mới nổi. Những lời lẽ ngang ngược của các sứ giả, những lời đe dọa ẩn chứa sau vẻ ngoài khách sáo. Nội tâm hắn đấu tranh dữ dội. Liệu có nên nắm lấy cơ hội này để xưng vương, để có quyền lực tuyệt đối bảo vệ tất cả? Với trí tuệ và khả năng của một người đến từ tương lai, hắn biết mình hoàn toàn có thể làm được điều đó. Hắn có thể trở thành một vị vua mới, kiến tạo một vương triều khác, mang lại trật tự cho thiên hạ. Đó là con đường mà nhiều người xuyên không khác đã chọn trong những câu chuyện hắn từng đọc.
Nhưng rồi, hình ảnh gia đình hiện lên trong tâm trí hắn: Lâm phụ, Lâm mẫu hiền lành, chất phác, Lâm Tiểu Nguyệt hồn nhiên, vui tươi. Rồi những gương mặt thân quen khác: Vương Đại Trụ, Lý Hổ, những người đã cùng hắn đổ mồ hôi, xương máu để xây dựng vùng đất này. Cái mà hắn muốn bảo vệ, không phải là một ngai vàng, một đế chế, mà là sự bình yên cho những con người này, một cuộc sống ổn định, đủ ăn đủ mặc, không bị chiến tranh tàn phá.
“Danh vọng, quyền lực… tất cả rồi cũng sẽ tan như mây khói,” hắn thầm thì trong tâm trí. “Chỉ có sự bình yên cho những người mình yêu thương mới là thật. Nhưng liệu sự bình yên này có thể tồn tại được bao lâu trong một thế giới loạn lạc như thế này?” Hắn tự hỏi, liệu mình có quá ích kỷ khi chỉ muốn bảo vệ “thiên đường” nhỏ bé này, mặc kệ số phận của cả thiên hạ đang lầm than? Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra, nếu hắn tham gia vào cuộc tranh bá, hắn sẽ trở thành một phần của sự hỗn loạn đó, và chẳng có gì đảm bảo rằng hắn sẽ có thể bảo vệ được bất kỳ ai. Ngược lại, hắn có thể sẽ mất đi tất cả.
Lâm Dịch siết chặt chiếc Hắc Mộc Lệnh trong tay, cảm nhận cái lạnh lẽo của nó thấm vào lòng bàn tay. "Đại Hạ đã sụp đổ. Một kỷ nguyên của những kẻ tranh giành quyền lực đã bắt đầu. Nhưng đó không phải là con đ��ờng của mình," hắn lặp lại trong đầu, lời khẳng định vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết. "Hắc Mộc Lệnh này... là một con đường, nhưng không phải con đường ta muốn đi. Ta sẽ không trở thành một vị vua, mà là một người bảo vệ."
Ánh mắt hắn từ trầm tư chuyển sang kiên định. Hắn đã đưa ra quyết định cuối cùng. Hắn sẽ không tham gia vào cuộc tranh giành vương quyền. Hắn sẽ không xưng đế, không xưng bá. Mục tiêu của hắn vẫn luôn đơn giản: sống sót, bảo vệ những người hắn trân trọng, và xây dựng một cuộc sống ổn định. Nhưng để đạt được mục tiêu đó, hắn nhận ra, không thể chỉ dựa vào sự may mắn hay khéo léo. Hắn cần phải mạnh mẽ, phải kiên định. Hắn sẽ dùng mọi trí tuệ và mưu lược của mình để bảo vệ sự độc lập và bình yên cho vùng đất này, ngay cả khi phải đối đầu với toàn bộ thiên hạ.
Những gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phản chiếu ánh sáng yếu ớt của những vì sao, như những dấu hiệu của một tương lai bất định. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, sự bất định đó đã được thay thế bằng một ý chí vững vàng. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy những cuộc đàm phán căng thẳng, những trận chiến không tiếng súng của trí tuệ, và có thể là cả những xung đột quân sự quy mô nhỏ. Làn sóng người tị nạn sẽ là một thử thách lớn về quản lý và nhân đạo, nhưng cũng có thể là nguồn lực quý giá nếu được khai thác đúng cách.
Lâm Dịch xoay chiếc Hắc Mộc Lệnh trong tay, cảm nhận từng đường vân gỗ. Nó vẫn là một công cụ, một vũ khí, nhưng giờ đây, nó sẽ được dùng theo cách của hắn, không phải để chinh phạt, mà để che chắn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương sen thanh khiết thấm vào từng tế bào, như tiếp thêm sức mạnh cho tâm hồn. Sự bình yên của nơi này không phải là sự yếu đuối, mà là nguồn sức mạnh để hắn đối mặt với thế giới bên ngoài. Hắn đứng thẳng người, ánh mắt nhìn thẳng vào bóng tối phía trước, nơi những thế lực mới đang chực chờ nuốt chửng tất cả. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhở bản thân, "và để sinh tồn, ta phải chiến đấu, nhưng không phải bằng kiếm, mà bằng trí óc."
Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu. Kỷ nguyên của sự hỗn loạn, của những kẻ tranh giành quyền lực. Nhưng vùng đất của Lâm Dịch sẽ không bị cuốn vào vòng xoáy đó. Nó sẽ là một pháo đài vững chắc giữa biển lửa, một nơi trú ẩn cho những ai khao khát bình yên. Và Lâm Dịch, người đàn ông đến từ tương lai, sẽ là người bảo vệ cuối cùng của nó.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.