Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 904: Hoàng Hôn Định Mệnh: Thất Thủ Biên Quan

Ánh trăng đã lùi sâu về phía Tây, nhường chỗ cho rạng đông mơ hồ, báo hiệu một ngày mới chuẩn bị vén màn. Mùi hương thanh khiết của sen và đất ẩm vẫn còn vương vấn trên áo Lâm Dịch, nhưng tâm trí hắn đã hoàn toàn thoát ly khỏi sự tĩnh mịch của Hồ Sen. Quyết định đã được đưa ra, con đường đã được định rõ, và giờ là lúc đối mặt với thực tại.

Hắn trở về phòng làm việc của mình, nơi ánh đèn dầu vẫn còn cháy leo lét, tỏa ra một vầng sáng vàng vọt, yếu ớt trong không gian đặc quánh sự lo lắng. Trên bàn, những tấm bản đồ cũ kỹ đã sờn mép, những báo cáo mật được viết bằng nét chữ vội vã, và những chồng thư từ khẩn cấp chất cao như núi, chờ đợi sự phán quyết của hắn. Tiếng bút sột soạt trên giấy, dù khẽ khàng, cũng đủ để phá vỡ sự im lặng nặng nề, gợi lên một nhịp điệu dồn dập, căng thẳng đến nghẹt thở. Gió lạnh từ khe cửa sổ rít qua, mang theo cái ẩm ướt của đêm tàn và một dự cảm chẳng lành. Mùi mực, mùi giấy cũ, và mùi khói đèn dầu hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của những đêm thức trắng để cân não.

Lâm Dịch ngồi xuống ghế, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng chữ trên một báo cáo vừa được chuyển đến. Hắn gầy gò, hơi xanh xao vì thiếu ngủ và áp lực liên miên, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ sắc sảo, tỉnh táo đến lạ thường. Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh nhưng hiện rõ vẻ ưu tư, đang đứng cạnh bàn, tay cầm chồng báo cáo mới, chuẩn bị trình lên. Binh trưởng Triệu, với thân hình rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, vết sẹo dài trên má càng khiến hắn thêm vẻ phong trần, đang kiểm tra lại thanh đao bên hông, ánh mắt đầy lo âu. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt vốn có chút ngây ngô nay cũng lộ rõ vẻ căng thẳng, đứng nép mình ở một góc, sẵn sàng chờ đợi mệnh lệnh. Không khí trong phòng đặc quánh sự nặng nề, dồn dập, như thể mọi người đang nín thở chờ đợi một tai họa sắp ập đến.

Đúng lúc đó, cánh cửa đột ngột mở ra, một người đưa tin lao vào, quần áo rách nát, mặt mày lấm lem bùn đất và mồ hôi. Hắn ta thở dốc, hai tay chống đầu gối, ngực phập phồng kịch liệt như thể vừa chạy xuyên qua cả ngàn dặm đường. Mùi bụi bặm và mồ hôi người tị nạn thoang thoảng theo gió lùa vào, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

“Báo… báo cáo… Đại nhân!” Người đưa tin gắng gượng thốt ra từng tiếng, giọng đứt quãng, tràn ngập sự tuyệt vọng. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn. “Biên Quan… Biên Quan thất thủ rồi! Tướng quân Vương… tử trận! Quân ta… tan rã!”

Lời nói cuối cùng của người đưa tin như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Trần Nhị Cẩu rụt rè lùi lại một bước, ánh mắt thất thần. Binh trưởng Triệu, người vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh của một võ tướng dày dạn kinh nghiệm, nay cũng run rẩy. Hắn siết chặt cán đao, giọng nói khản đặc, đầy bi quan: “Không thể nào… đó là phòng tuyến cuối cùng của triều đình ở phía Tây. Nếu nó sụp đổ…” Hắn không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý nghĩa đằng sau những lời đó. Phòng tuyến cuối cùng đã sụp đổ, điều đó đồng nghĩa với việc cổng thành của Đại Hạ đã mở toang, và cơn bão loạn lạc sẽ không còn gì cản trở.

Lâm Dịch không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt báo cáo xuống. Vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh đến lạ thường, nhưng đôi mắt lại ánh lên một tia sắc lạnh. Hắn hít một hơi thật sâu, dường như đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn đang bủa vây. Hắn đã dự đoán được sự sụp đổ này, nhưng tốc độ và mức độ thảm khốc của nó vẫn vượt quá sức tưởng tượng. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nhủ, “nhưng ngay cả tri thức cũng không thể ngăn cản bánh xe lịch sử khi nó đã lao dốc.”

Hắn đứng dậy, bước đến tấm bản đồ lớn treo trên tường, đôi tay gầy gò khoanh tròn một điểm đỏ trên bản đồ, chính là vị trí của Biên Quan. Dưới ánh đèn dầu leo lét, gương mặt hắn càng thêm vẻ trầm tư. Hắn không hề nổi giận hay hoảng loạn, mà ch��� tập trung vào việc phân tích tình hình. “Tô Mẫn,” hắn cất tiếng, giọng bình tĩnh nhưng đầy uy lực, khiến mọi người giật mình. “Tổng hợp tất cả thông tin về trận chiến này. Mức độ tổn thất, hướng rút lui của tàn quân, và đặc biệt là động thái của quân nổi dậy sau khi chiếm được Biên Quan. Hãy chuẩn bị một bản báo cáo chi tiết nhất có thể.”

Tô Mẫn nhanh chóng lấy bút và giấy, ghi chép lại lời của Lâm Dịch. Dù khuôn mặt nàng vẫn còn vẻ lo lắng, nhưng sự bình tĩnh của Lâm Dịch đã truyền cho nàng một phần nào đó sự trấn an. “Vâng, thưa Đại nhân.”

Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu, ánh mắt kiên định. “Binh trưởng Triệu, dựa trên thông tin này, hãy đánh giá lại năng lực phòng thủ hiện tại của chúng ta. Chúng ta cần biết chính xác những điểm yếu, điểm mạnh, và cần chuẩn bị những gì để đối phó với một làn sóng loạn quân hoặc tàn quân triều đình có thể tràn qua bất cứ lúc nào. Đừng bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào.”

Binh trưởng Triệu khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy kiên nghị. “Rõ, Đại nhân. Thuộc hạ sẽ lập tức điều động binh lính, tăng cường tuần tra và củng cố phòng tuyến.” Hắn biết rằng đây không còn là lúc để bi quan, mà là lúc phải hành động.

“Trần Nhị Cẩu,” Lâm Dịch gọi. Trần Nhị Cẩu giật mình, vội vàng tiến lên. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” hắn nói, giọng có chút run rẩy nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự trung thành tuyệt đối.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. “Cử những người tin cậy nhất của ngươi đi xác minh thông tin, đặc biệt là hướng di chuyển của tàn quân và loạn quân. Chúng ta cần phải biết rõ chúng sẽ đi đâu, và liệu chúng có ý định tiến về phía chúng ta hay không. Đồng thời, chuẩn bị các trạm kiểm soát dọc các con đường chính, sẵn sàng tiếp nhận hoặc đối phó với người tị nạn.”

Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời: “Vâng, Đại ca! Nhị Cẩu sẽ lập tức đi làm!” Hắn quay người, nhanh nhẹn rời đi, dường như sự lo lắng đã được thay thế bằng quyết tâm hành động.

Người đưa tin, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đã ngã quỵ xuống đất, kiệt sức. Tô Mẫn l���p tức ra hiệu cho lính canh đưa hắn đi nghỉ ngơi và chăm sóc. Nàng quay lại nhìn Lâm Dịch, vẻ mặt ưu tư. “Đại nhân, nếu Biên Quan thất thủ, dòng người tị nạn sẽ đổ về đây. Các thế lực khác cũng sẽ không ngồi yên.” Lời nói của nàng như một lời khẳng định cho những lo lắng của Lâm Dịch. Cuộc chiến tranh giành thiên hạ giờ đây đã thực sự bùng nổ, và vùng đất của hắn sẽ không thể đứng ngoài vòng xoáy đó.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi sâu. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những sự kiện kinh hoàng. Sự sụp đổ của một phòng tuyến chiến lược như Biên Quan sẽ tạo ra một hiệu ứng domino, kéo theo sự tan rã của cả một vương triều. Và vùng đất của hắn, với sự ổn định và trật tự hiếm hoi trong bối cảnh hỗn loạn này, sẽ trở thành một mục tiêu hấp dẫn cho cả người tị nạn lẫn những kẻ tham vọng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ hơn bất cứ khi nào." Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Cuộc chiến không phải để xưng bá, mà l�� để bảo vệ những gì mình trân quý, đã chính thức bắt đầu.

***

Sáng hôm sau, bầu trời âm u, u ám, như thể cũng đang than khóc cho số phận của Đại Hạ. Tin tức về thất bại thảm hại ở Biên Quan lan truyền khắp vùng đất của Lâm Dịch với tốc độ chóng mặt, nhanh hơn cả ngọn lửa lan trên thảo nguyên khô hạn. Nó không chỉ là một tin tức, mà là một cú sốc, một đòn giáng mạnh vào niềm tin mong manh cuối cùng của dân chúng vào sự tồn tại của vương triều.

Tại khu chợ sầm uất ngày nào, giờ đây chỉ còn là một khung cảnh hỗn loạn và nặng nề. Tiếng khóc than của trẻ nhỏ lẫn với tiếng xì xào bàn tán lo lắng của người lớn. Những gánh hàng hóa thưa thớt, những tiếng rao hàng yếu ớt, lạc lõng giữa không khí u ám. Dòng người tị nạn từ các vùng lân cận, những con người khốn khổ với đôi mắt thất thần và quần áo rách rưới, đổ về như một dòng lũ không ngừng nghỉ. Họ mang theo mùi bụi bặm, mồ hôi, và những câu chuyện kinh hoàng về cướp bóc, giết chóc, về sự tan rã của trật tự xã hội. Mùi thuốc bắc thoang tho���ng từ các nhà thuốc nhỏ cũng không thể xoa dịu được nỗi sợ hãi đang bao trùm.

Lâm Dịch cùng Tô Mẫn đi thị sát khu chợ và các khu vực tiếp nhận người tị nạn. Hắn vẫn mặc bộ trang phục thô sơ, vá víu, nhưng dáng vẻ của một thiếu niên nghèo khó ngày nào đã được thay thế bằng khí chất trầm ổn, kiên định của một người lãnh đạo. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, từng dáng hình gầy gò, tiều tụy. Hắn tận mắt chứng kiến sự tuyệt vọng của dân chúng, những người đã mất tất cả và không biết phải đi đâu về đâu.

Một Đại Nương Lý, người vốn nổi tiếng với gánh rau tươi ngon ở chợ, giờ đây đang ngồi co ro bên một góc tường, ôm chặt đứa cháu nội gầy gò. Nước mắt lã chã rơi trên những nếp nhăn đã hằn sâu trên khóe mắt. “Trời ơi, loạn rồi! Loạn thật rồi!” Bà khóc nấc. “Sống không yên nữa rồi! Không biết bao giờ tai họa mới kết thúc đây!”

Cách đó không xa, một nhóm người tị nạn đang được Trần Nhị Cẩu và vài người lính hỗ trợ phân phát cháo loãng. Một người đàn ông trung niên, gương mặt đen sạm vì nắng gió và đói khát, giọng khàn đặc kể lại câu chuyện của mình: “Chúng tôi chạy từ ba ngày ba đêm không nghỉ… Quân lính triều đình giờ chỉ còn là lũ cướp bóc. Chúng chặn đường, cướp của, giết người… Chúng tôi không biết đi đâu, về đâu… May mắn thay, vùng đất của Đại nhân Lâm Dịch đây vẫn còn giữ được sự bình yên…”

Lâm Dịch lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt hắn đầy vẻ suy tư. Hắn đã từng đọc qua vô số tài liệu lịch sử về sự sụp đổ của các triều đại. Luôn luôn là sự hỗn loạn, là sự tan rã của đạo đức, là cảnh lầm than của dân chúng. Nhưng đọc và tận mắt chứng kiến là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt. “Cảnh tượng này… không khác gì những gì mình từng đọc trong sách sử,” hắn thầm nghĩ. “Một vương triều sụp đổ mang theo bao nhiêu sinh linh, bao nhiêu gia đình tan nát. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự sống sót luôn là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ.”

Tô Mẫn đi bên cạnh hắn, vẻ mặt nàng cũng đầy ưu tư. “Đại nhân, chúng ta cần thiết lập trạm cứu trợ khẩn cấp. Nếu không, dịch bệnh và đói kém sẽ bùng phát trong số những người tị nạn này. Lương thực và thuốc men cũng cần được phân phát đều đặn. Dòng người vẫn đang tiếp tục đổ về.” Nàng nói, giọng trầm xuống, mang theo sự lo lắng về gánh nặng mà vùng đất sắp phải gánh chịu.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi dòng người tị nạn. Hắn hiểu rõ những nguy cơ tiềm ẩn. Một vùng đất ổn định giữa loạn lạc sẽ thu hút người tị nạn, nhưng cũng sẽ thu hút cả những kẻ muốn lợi dụng sự yếu kém. “Trần Nhị Cẩu,” hắn gọi, giọng dứt khoát. “Cử thêm người hỗ trợ việc tiếp nhận và phân phát lương thực. Phải đảm bảo an ninh trật tự, tuyệt đối không để xảy ra cướp bóc hay bạo loạn. Những người tị nạn cần được đối xử tử tế, nhưng cũng cần được giám sát chặt chẽ. Tô Mẫn, lập tức soạn thảo một kế hoạch chi tiết về việc thiết lập các trạm cứu trợ, phân loại người tị nạn, và kiểm soát dịch bệnh. Lương thực và thuốc men phải được sử dụng một cách hiệu quả nhất.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, lập tức chạy đi thực hiện mệnh lệnh. Tô Mẫn cũng nhanh chóng quay về để bắt tay vào công việc.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Trong túi áo, hắn cảm nhận được sự ấm áp quen thuộc của Cổ Ngọc Phù. Hắn nhớ lại lời Lão Tăng Viên Giác về “linh khí mỏng manh” và thế giới tu hành ẩn giấu. Liệu trong số những kẻ đang gây ra loạn lạc này, có những thế lực siêu nhiên nào đang nhúng tay vào? Hắn không biết, nhưng hắn biết rằng, dù đối thủ là gì, hắn cũng phải chuẩn bị. Sự hỗn loạn này không chỉ là một cuộc chiến giữa các phe phái phàm tục, mà còn có thể là một cuộc thử thách lớn hơn, một cuộc thử thách cho sự tồn tại của chính hắn và những người hắn muốn bảo vệ. Bảo vệ một vùng đất bình yên giữa một thế giới đang vỡ vụn, đó mới là mục tiêu tối thượng của hắn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, mang theo vẻ đẹp bi tráng của một ngày tàn. Sau một ngày dài căng thẳng với hàng loạt quyết định và chỉ đạo kh��n cấp, Lâm Dịch lại tìm đến Hồ Sen Tĩnh Mịch. Nơi đây, dù thế giới bên ngoài có hỗn loạn đến đâu, vẫn giữ được vẻ thanh bình vốn có, như một ốc đảo an yên giữa dòng chảy thời gian nghiệt ngã.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế đá nhỏ bên bờ hồ, đôi mắt mệt mỏi nhìn những cánh sen trắng muốt đang khẽ lay động trong làn gió nhẹ. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, tiếng lá sen xào xạc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, giúp hắn tạm thời quên đi những âm thanh hỗn loạn của tiếng khóc than, tiếng rao lệnh, và mùi tanh nồng của chiến tranh đang đến gần. Mùi hương của nước tươi, của hoa sen thanh khiết, và của đất ẩm bốc lên, bao trùm lấy không gian, làm dịu đi phần nào những suy nghĩ hỗn độn đang dày vò hắn.

Cái chết của Đại Hạ đã được báo trước từ lâu, những dấu hiệu suy tàn đã hiện rõ qua từng triều đại, từng cuộc nổi dậy. Nhưng chứng kiến nó diễn ra một cách thảm khốc, nhanh chóng như vậy vẫn là một trải nghiệm đau lòng. Một vương triều đã tồn tại hàng ngàn năm, với bi���t bao công lao và tội lỗi, giờ đây đang tan rã như một lâu đài cát trước bão lớn. Và hắn, một người đàn ông đến từ tương lai, lại đang ở giữa tâm điểm của cơn bão đó.

Trong lòng Lâm Dịch dâng lên một sự day dứt khó tả. Hắn tự hỏi liệu mình có đang làm đúng khi kiên quyết từ chối tham gia vào cuộc tranh bá, khi bên ngoài hàng triệu người đang chịu cảnh lầm than, sống không bằng chết. Phải chăng hắn chỉ là một kẻ ích kỷ, chỉ muốn bảo vệ “thiên đường” riêng của mình, mặc kệ số phận của cả thiên hạ?

“Danh vọng, quyền lực… tất cả rồi cũng sẽ tan như mây khói,” hắn thầm thì trong tâm trí. “Chỉ có sự bình yên cho những người mình yêu thương mới là thật. Nhưng liệu sự bình yên này có thể tồn tại được bao lâu trong một thế giới loạn lạc như thế này?” Hắn nhớ lại những lời mời gọi từ Tuyên Dương Hầu, những lời hứa hẹn về cơ nghiệp, về vị thế. Giờ đây, những lời mời gọi đó chắc chắn sẽ trở nên quyết liệt hơn, thậm chí là ép buộc. Các thế lực mới nổi sẽ không ngồi yên nhìn vùng đất của hắn trở thành một ốc đảo hòa bình, một nơi trú ẩn cho những người không muốn tham gia cuộc chiến của họ.

Hắn đưa tay vào túi áo, chạm vào miếng Hắc Mộc Lệnh lạnh lẽo. Nó là biểu tượng của một quyền lực đen tối, của những mối quan hệ ngầm trong giới giang hồ mà hắn đã gây dựng. Hắn đã từng nghĩ rằng nó sẽ là một lá chắn, một công cụ để bảo vệ. Nhưng liệu nó có đủ sức chống lại cơn bão lớn đang ập đến? Hắn không mơ mộng trở thành hoàng đế, cũng không khao khát quyền lực tột đỉnh. Mục tiêu của hắn vẫn luôn đơn giản: sống sót, bảo vệ những người hắn trân trọng, và xây dựng một cuộc sống ổn định. Nhưng để đạt được mục tiêu đó, hắn nhận ra, không thể chỉ dựa vào sự may mắn hay khéo léo. Hắn cần phải mạnh mẽ, phải kiên định.

Lâm Dịch nhặt một viên đá nhỏ, nắm chặt trong lòng bàn tay. Cái lạnh của viên đá truyền đến, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo. Hắn khẽ ném viên đá xuống mặt hồ. Một tiếng “tõm” nhỏ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Những gợn sóng lan tỏa ra, từ tâm điểm nhỏ bé, dần dần mở rộng, cho đến khi chạm vào bờ và biến mất. Hắn nhìn theo những gợn sóng, ánh mắt dần trở nên kiên định hơn.

“Tuyên Dương Hầu… và những kẻ khác,” hắn thầm nhủ. “Chúng sẽ không dừng lại. Chúng sẽ không chấp nhận một vùng đất không thuộc về chúng. Mình phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của trí tuệ và sự kiên định. Một cuộc chiến để giữ vững lập trường, để bảo vệ mảnh đất này, biến nó thành một pháo đài vững chắc giữa biển lửa.”

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương sen thanh khiết thấm vào từng tế bào. Sự bình yên của nơi này không phải là sự yếu đuối, mà là nguồn sức mạnh để hắn đối mặt với thế giới bên ngoài. Hắn đứng dậy, quay lưng lại với Hồ Sen Tĩnh Mịch, bước đi vững chãi. Bóng hắn đổ dài trên mặt đất, như một ngọn núi bạc sừng sững giữa ánh hoàng hôn đang dần tắt. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng hắn không còn đơn độc, và mục tiêu của hắn còn quý giá hơn bất kỳ ngai vàng hay danh vọng nào. Đại Hạ đã đến hoàng hôn định mệnh của mình, nhưng vùng đất của Lâm Dịch, dưới sự dẫn dắt của hắn, sẽ tìm thấy một con đường mới, một bình minh mới giữa loạn lạc.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free