Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 903: Những Lời Mời Gọi Giữa Loạn Lạc

Gió vẫn rít qua những khe đá trên tháp canh, mang theo cái lạnh cắt da thịt của vùng biên viễn. Nhưng khi ánh bình minh đầu tiên hé rạng, xua tan màn đêm đen kịt, không khí ở Đồn Gác Biên Giới dường như đặc quánh thêm một tầng căng thẳng vô hình. Những tin tức về đội quân lạ mặt đang tiến về phía Đông, cùng với sự sụp đổ chóng vánh của Đại Hạ Vương Triều, đã gieo vào lòng mỗi người một nỗi lo lắng sâu sắc. Riêng Lâm Dịch, nỗi lo ấy không phải là sự sợ hãi, mà là một sự mệt mỏi dằng dặc, như một chiếc gông xiềng vô hình đang siết chặt lấy tâm trí hắn. Hắn đã đứng đó, nhìn về phía chân trời, cho đến khi những tia nắng đầu tiên nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm.

Mùi đất ẩm và sương đêm còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi khói bếp mới nhóm và tiếng loảng xoảng của những khẩu phần ăn sáng sớm. Dù bên ngoài thế giới đang cuộn sóng, nhịp sống ở vùng đất tự trị của Lâm Dịch vẫn cố gắng duy trì một trật tự kỷ luật đến đáng kinh ngạc. Đó là nhờ vào sự kiên trì và tầm nhìn của hắn, cũng như sự tận tụy của những người đi theo hắn.

Lâm Dịch rời tháp canh, bước chân vững chãi nhưng đôi vai hơi trùng xuống dưới sức nặng của những suy tư không dứt. Hắn không về tẩm thất, mà đi thẳng đến thư phòng của mình – một căn phòng đơn giản nhưng đầy đủ tiện nghi, nằm ngay giữa trung tâm quản lý. Vách tường được xây bằng đá xám kiên cố, mái lợp ngói xanh đậm, tạo cảm giác an toàn và vững chãi. Bên trong, không gian không quá rộng lớn, nhưng được bố trí gọn gàng, ngăn nắp. Một chiếc bàn gỗ lim lớn kê giữa phòng, trên đó la liệt những bản đồ, giấy tờ, bút lông và nghiên mực. Phía sau bàn là một giá sách cao ngất, chứa đầy các sách vở từ khắp nơi mà Lâm Dịch đã sưu tầm được, từ kinh điển Nho giáo đến các bản ghi chép về kỹ thuật nông nghiệp, y học, thậm chí cả các tác phẩm du ký và sử liệu. Mùi mực tàu, mùi gỗ lim, và mùi giấy cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trầm mặc, của tri thức và sự tĩnh lặng.

Lâm Dịch ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn bóng, day day thái dương. Đêm qua, hắn đã không chợp mắt lấy một khắc. Đầu óc hắn như một cỗ máy không ngừng vận hành, phân tích, suy luận, dự đoán. Hắn lật giở những bản báo cáo mới nhất về tình hình lương thực, về số lượng dân nhập cư, về tiến độ xây dựng các công trình phòng thủ. Từng con số, từng dòng chữ đều được hắn nghiền ngẫm kỹ lưỡng. Nét mặt hắn vẫn thanh tú, nhưng ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực, xen lẫn sự sắc bén của một người đã trải qua quá nhiều biến cố. Mái tóc đen bù xù, không được chải chuốt cẩn thận, càng làm nổi bật vẻ trầm tư của hắn.

“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. “Và nó cũng sẽ không cho phép bất kỳ ai sống yên ổn nếu không đủ mạnh để tự bảo vệ.” Câu nói ấy, một triết lý mà hắn đã thấm nhuần từ những ngày đầu xuyên không, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết, thời khắc của sự lựa chọn đã đến.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên.

“Vào đi.” Lâm Dịch nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi những con số trên giấy.

Cánh cửa gỗ chậm rãi mở ra, một người đưa tin bước vào. Hắn là một trong những cận vệ tinh nhuệ, được Lâm Dịch huấn luyện đặc biệt cho công việc truyền tin và do thám. Vóc dáng nhanh nhẹn, trang phục gọn gàng, nhưng gương mặt hắn lộ rõ vẻ khẩn trương, có chút lo lắng. Mùi mồ hôi và bụi đường vẫn còn vương trên người hắn, cho thấy hắn vừa trải qua một hành trình dài.

“Bẩm đại nhân,” người đưa tin cúi mình, giọng nói trầm ổn nhưng vẫn có chút gấp gáp. “Có một bức thư khẩn. Từ Tuyên Dương Hầu của quân Bắc Cảnh.” Hắn đưa ra một bức thư được gói kỹ, không niêm phong chính thức bằng ấn triện của Hầu phủ, nhưng có một dấu ấn riêng biệt, một hình con sói đang gầm, được đóng trên một mảnh lụa đỏ thẫm buộc quanh bức thư. “Họ nói là ‘lời thăm hỏi từ một người bạn cũ, m��i cùng chung tay gây dựng cơ nghiệp mới’.”

Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua người đưa tin, rồi dừng lại trên bức thư. Cảm giác nặng nề trong lòng hắn càng tăng thêm. “Tuyên Dương Hầu…” Hắn lẩm bẩm, nội tâm bắt đầu phân tích ngay lập tức. “Một trong những kẻ đầu tiên nổi lên ở phương Bắc, sau khi Đại Hạ lâm vào hỗn loạn. Hắn ta đã không kiềm chế được lâu. Quả nhiên, những thế lực này đã bắt đầu rục rịch rồi.”

Hắn vươn tay nhận lấy bức thư. Bìa thư được làm từ loại giấy tốt, không phải loại giấy thô sơ mà dân thường hay dùng. Chữ viết trên đó uyển chuyển, tinh tế, nhưng nội dung ẩn chứa sự kiêu ngạo và đầy rẫy mưu toan. Ngay cả khi chưa đọc kỹ, Lâm Dịch đã có thể cảm nhận được luồng khí thế ngạo mạn, xem trời bằng vung của kẻ vừa chiếm được một vùng đất rộng lớn, có trong tay binh hùng tướng mạnh.

“Ngươi vất vả rồi, lui xuống đi,” Lâm Dịch nói, giọng hắn vẫn bình thản, không một chút biểu lộ cảm xúc. Người đưa tin cúi đầu, lặng lẽ rời đi, đ�� lại Lâm Dịch một mình với bức thư và những suy nghĩ nặng trĩu.

Hắn mở bức thư. Mùi hương nhẹ nhàng của giấy và mực lan tỏa. Tuyên Dương Hầu không dùng những lời lẽ hoa mỹ để che đậy dã tâm của mình, mà lại chọn cách khoe khoang sự vươn lên nhanh chóng của hắn, sự tan rã của triều đình, và “thời cơ vàng” để “những anh hùng hào kiệt như chúng ta cùng nhau xây dựng một kỷ nguyên mới”. Hắn ta ca ngợi Lâm Dịch là một “nhân tài hiếm có, có tầm nhìn xa trông rộng, có khả năng tổ chức và quản lý xuất chúng,” và bày tỏ mong muốn được “kết giao bằng hữu, cùng nhau làm nên đại sự, gây dựng cơ nghiệp vĩ đại.” Những lời lẽ ấy, tưởng chừng là sự tôn trọng, nhưng thực chất lại là lời dụ dỗ, một lời mời gọi đầy cám dỗ vào vòng xoáy tranh giành quyền lực.

Lâm Dịch đọc từng chữ, từng câu, đôi mắt hắn nheo lại, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười châm biếm nội tâm. “Kỷ nguyên mới? Đại sự? Đúng là một chiêu bài cũ rích,” hắn nghĩ. “Tài năng cần được trọng dụng, nhưng trọng dụng để làm gì? Để trở thành một quân cờ trong ván cờ tranh bá của hắn sao?”

Hắn đặt bức thư xuống bàn, tay khẽ gõ lên mặt gỗ, tạo ra những âm thanh đều đặn, trầm lắng trong thư phòng tĩnh mịch. Từng nhịp gõ như từng nhịp đập của trái tim đang suy tính. Hắn nhớ đến những lời ghi trong “Cẩm Nang Kế Sách” mà hắn đã đọc được: *“Trong thời loạn lạc, kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu. Kẻ yếu hơn, nếu không đủ sức tự cường, sẽ bị ép buộc chọn phe, hoặc trở thành mồi ngon cho bầy sói.”*

Tuyên Dương Hầu, với binh lực ước chừng vài vạn quân, cùng với sự táo bạo và dã tâm, đã nhanh chóng chiếm lĩnh một vùng đất rộng lớn ở phía Bắc, trở thành một trong những thế lực đáng gờm nhất. Lời mời gọi này, bề ngoài là sự “kết giao”, nhưng thực chất là một lời thăm dò, một sự lôi kéo. Nếu Lâm Dịch chấp thuận, vùng đất của hắn sẽ trở thành một phần của đế chế Tuyên Dương Hầu, cung cấp nhân lực, tài nguyên và khả năng quản lý mà hắn đã dày công xây dựng. Nếu từ chối, liệu Tuyên Dương Hầu có dễ dàng bỏ qua một “nhân tài” và một vùng đất ổn định, trù phú như thế này không?

Lâm Dịch hít một hơi sâu, cảm nhận vị lạnh của không khí tràn vào phổi. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bình yên của vùng đất mình. Những ngôi nhà nhỏ nhắn, những cánh đồng đang vào vụ gieo trồng, những con người đang cần mẫn lao động. Họ đã tin tưởng hắn, đã cùng hắn xây dựng nên tất cả. Hắn không thể phản bội niềm tin ấy, không thể kéo họ vào một cuộc chiến tranh giành quyền lực mà hắn chưa bao giờ mong muốn.

“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn lại lẩm bẩm. “Nhưng sinh tồn không có nghĩa là phải quỳ gối. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta sẽ dùng nó để bảo vệ những gì mình trân trọng.”

Hắn quay lại bàn, nhìn chằm chằm vào bức thư. Tuyên Dương Hầu có binh lực. Lâm Dịch có tri thức, sự kiên cường và một vùng đất được tổ chức vững chắc. Cuộc đối đầu này, không phải là một cuộc chiến bằng binh đao ngay lập tức, mà là một cuộc đấu trí, một ván cờ cân não. Hắn cần phải thật cẩn trọng, từng bước đi ��ều phải được tính toán kỹ lưỡng. Đây mới chỉ là khởi đầu, hắn biết, sẽ còn nhiều lời mời gọi nữa, từ nhiều phe phái khác nhau, và mỗi lời mời sẽ là một thử thách, một cám dỗ.

***

Buổi chiều muộn, mây đen bắt đầu kéo đến, bao phủ lấy bầu trời. Gió lạnh thổi qua những khe cửa sổ của phòng họp chiến lược, nằm sâu bên trong Pháo Đài Vĩnh Cửu, mang theo hơi ẩm và mùi đất sắp mưa. Ánh sáng trong phòng trở nên lờ mờ, tạo cảm giác u ám, nặng nề.

Phòng họp không quá xa hoa, nhưng toát lên vẻ kiên cố, thực dụng. Bàn gỗ lim lớn đặt ở trung tâm, trên đó trải một tấm bản đồ lớn của Đại Hạ, với những đường viền được vẽ thêm, đánh dấu các vùng đất đã tuyên bố ly khai, các thế lực mới nổi lên. Tấm bản đồ ấy giờ đây trông như một bức tranh bị xé vụn, chắp vá, thể hiện rõ sự hỗn loạn đang bao trùm khắp nơi.

Lâm Dịch đứng trước tấm bản đồ, tay chỉ vào một khu vực được đánh dấu màu đỏ tươi ở phía Bắc, nơi Tuyên Dương Hầu đang kiểm soát. Nét mặt hắn nghiêm trọng, nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Bên cạnh hắn là Tô Mẫn, dáng người thanh tú trong bộ y phục nhã nhặn, gương mặt thông minh nhưng đôi mắt sắc sảo ẩn chứa vẻ ưu tư. Nàng đang cầm một chồng giấy tờ, ghi chép cẩn thận từng thông tin.

Đối diện họ là Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt vốn có chút ngây ngô giờ đây cũng trở nên nghiêm nghị. Hắn đứng thẳng, tay nắm chặt chuôi đao bên hông, đôi mắt sáng, nhanh nhẹn không ngừng liếc nhìn bức thư từ Tuyên Dương Hầu đang đặt giữa bàn. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo ngang má, vẫn mặc bộ giáp trụ gọn gàng. Hắn đứng hơi lùi lại một chút, khoanh tay, vẻ mặt đầy suy tư và lo lắng về tình hình loạn lạc.

Bức thư của Tuyên Dương Hầu đã được đọc đi đọc lại nhiều lần, và giờ đây, nó trở thành tâm điểm của cuộc họp.

“Tuyên Dương Hầu,” Tô Mẫn lên tiếng, giọng nàng trầm ổn nhưng đầy sức nặng, “một tướng lĩnh cũ của Đại Hạ, từng có tiếng tăm ở biên cương phía Bắc. Nhưng hắn ta luôn ôm mộng xưng vương, không cam chịu dưới trướng người khác. Ngay khi triều đình lâm nguy, hắn là một trong những kẻ đầu tiên giương cờ khởi nghĩa, lấy danh nghĩa ‘phục hưng Đại Hạ’ nhưng thực chất là để xây dựng cơ đồ riêng.” Nàng đưa mắt nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn bức thư. “Lời mời này, rõ ràng là muốn lôi kéo sự ảnh hưởng và tài nguyên của chúng ta. Vùng đất này của chúng ta, với sự ổn định và khả năng tự cung tự cấp, là một miếng mồi ngon mà bất kỳ thế lực nào cũng thèm muốn.”

Trần Nhị Cẩu nghe vậy, không kìm được sự nóng nảy của mình. Hắn bước lên một bước, giọng có chút bực dọc: “Đại ca, cứ từ chối thẳng thừng đi! Chúng ta tự xây dựng nên tất cả, cần gì phải dựa vào bọn chúng để chúng lợi dụng! Hơn nữa, Tuyên Dương Hầu đó nghe nói là kẻ tàn bạo, chỉ giỏi cướp bóc mà thôi.” Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt kiên định, “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kể cả có phải liều mạng cũng không sợ!”

Lâm Dịch khẽ nhấc tay, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu giữ bình tĩnh. Hắn hiểu sự trung thành của Nhị Cẩu, và cũng hiểu nỗi lo lắng của hắn. Vùng đất này là mồ hôi, xương máu của họ.

Binh trưởng Triệu lúc này mới lên tiếng, giọng hắn trầm hơn, mang theo sự thận trọng của một người lính dạn dày kinh nghiệm. “Nếu từ chối, liệu có chuốc lấy phiền phức không, đại nhân?” Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng. “Hầu phủ có binh lực mạnh, quân số của chúng ta tuy tinh nhuệ, nhưng so về số lượng vẫn còn kém xa. Nếu chúng ta từ chối thẳng thừng, có thể hắn ta sẽ coi đó là sự khiêu khích và tiến đánh. Chúng ta cần một kế sách vẹn toàn, vừa không mất lòng, vừa giữ được độc lập. An nguy của binh lính và dân chúng là trên hết.”

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, tay hắn khẽ gõ nhẹ lên tấm bản đồ, tạo ra những tiếng động khô khốc, đều đặn. “Phiền phức là điều khó tránh,” hắn nói, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa sự kiên định. “Vấn đề là cách chúng ta đối mặt với nó. Một khi Đại Hạ sụp đổ hoàn toàn, những lời mời gọi như thế này sẽ không ngừng ��ến. Tuyên Dương Hầu chỉ là kẻ đầu tiên. Sẽ còn nhiều hơn nữa.”

Nội tâm Lâm Dịch lại hiện lên những dòng chữ từ “Cẩm Nang Kế Sách”: *“Trong thời đại hỗn loạn, kẻ yếu thường bị kẹp giữa những thế lực lớn, bị buộc phải chọn phe để sinh tồn. Nhưng cũng có những kẻ chọn con đường độc lập, tự cường, biến mình thành một hòn đá tảng giữa dòng nước xiết, tuy cô độc nhưng vững chãi.”* Hắn biết, con đường mình chọn là con đường thứ hai.

“Tô Mẫn,” Lâm Dịch quay sang cố vấn của mình, “nàng hãy phân tích kỹ lưỡng hơn về thế lực của Tuyên Dương Hầu. Không chỉ binh lực, mà còn là các mối quan hệ của hắn ta với các thế lực láng giềng khác, điểm yếu, điểm mạnh, và dã tâm thực sự của hắn. Ta muốn biết rõ từng chi tiết nhỏ nhất.”

Tô Mẫn cúi đầu. “Rõ, đại nhân. Nàng sẽ cho người do thám kỹ lưỡng hơn.”

“Binh trưởng Triệu,” Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt hắn chuyển sang người chỉ huy quân sự, “tình hình phòng thủ hiện tại của Pháo Đài Vĩnh Cửu thế nào? Các điểm yếu cần khắc phục, và khả năng chúng ta có thể chống đỡ một cuộc tấn công quy mô lớn trong bao lâu? Ta muốn một báo cáo chi tiết về mọi mặt, từ lương thảo đến trang bị, từ tinh thần binh sĩ đến khả năng ứng cứu của các chốt gác.”

Binh trưởng Triệu nghiêm mặt. “Bẩm đại nhân, chúng tôi đã đẩy mạnh công tác huấn luyện và củng cố phòng thủ theo lệnh của ngài. Nhưng đối mặt với một đội quân vài vạn người có tổ chức, chúng ta cần một kế hoạch phản ứng toàn diện hơn. Ta sẽ cho người tổng hợp lại và báo cáo sớm nhất.”

Lâm Dịch gật đầu. Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đen đang vần vũ, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập đến. Cũng như tình hình bên ngoài, một cơn bão lớn đang hình thành, và vùng đất của hắn, dù nhỏ bé, cũng không thể tránh khỏi bị cuốn vào. Nhưng hắn sẽ không để nó chìm trong bão tố.

“Chúng ta sẽ không tham gia vào bất kỳ cuộc tranh giành quyền lực nào,” Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng trong căn phòng. “Nhưng chúng ta cũng không thể tự cô lập mình. Ta sẽ không từ chối thẳng thừng Tuyên Dương Hầu, cũng không chấp thuận. Chúng ta sẽ áp dụng chiến lược ‘kiên thủ tự cường’, vừa thể hiện sự độc lập, vừa cho thấy sức mạnh đủ để không bị ai dễ dàng chèn ép.”

Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Dù vẫn còn nhiều băn khoăn, nhưng ánh mắt họ ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào vị đại nhân của mình. Họ biết, Lâm Dịch luôn có những kế sách mà họ không thể lường trước.

“Kế hoạch của chúng ta là gì, đại nhân?” Tô Mẫn hỏi, ánh mắt sắc sảo của nàng nhìn thẳng vào Lâm Dịch, chờ đợi.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép. “Chúng ta sẽ gửi một bức thư phúc đáp, bày tỏ sự ‘cảm kích’ đối với lời mời của Tuyên Dương Hầu, nhưng đồng thời cũng nhấn mạnh rằng vùng đất của chúng ta đang trong giai đoạn xây dựng và ổn định nội bộ, không tiện tham gia vào các cuộc chiến tranh giành bên ngoài. Chúng ta sẽ đề nghị thiết lập mối quan hệ ‘hữu hảo, thông thương’, và nhấn mạnh rằng chúng ta không có ý định gây hấn với bất kỳ ai, nhưng cũng sẽ không dung thứ cho bất kỳ sự xâm phạm nào.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. “Và quan trọng nhất, chúng ta phải chứng minh rằng chúng ta có đủ sức mạnh để giữ vững lời hứa đó. Phải cho Tuyên Dương Hầu thấy, lôi kéo chúng ta thì có lợi, nhưng tấn công chúng ta thì tổn thất sẽ rất lớn, thậm chí không đáng.”

Tô Mẫn gật đầu, hiểu ý. “Một nước cờ vừa mềm dẻo, vừa cứng rắn. Vừa giữ thể diện cho Tuyên Dương Hầu, vừa khẳng định vị thế độc lập của chúng ta.”

Lâm Dịch quay lại tấm bản đồ. Ánh mắt hắn vẫn kiên định. “Đây mới chỉ là khởi đầu. Các thế lực mới sẽ sớm lộ diện, không chỉ một mà còn nhiều hơn nữa. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, nhưng cũng phải nắm lấy cơ hội.”

***

Đêm khuya, sau cuộc họp chiến lược căng thẳng, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng. Ánh trăng lưỡi liềm đã nhường chỗ cho vầng trăng tròn vành vạnh, treo lơ lửng trên bầu trời đen kịt, tỏa ra thứ ánh sáng bạc huyền ảo, chiếu rọi khắp vùng đất. Gió đã ngớt, không khí se lạnh, mang theo chút hơi ẩm của những đám mây đã tan.

Lâm Dịch một mình bước đi trên con đường đá dẫn đến Hồ Sen Tĩnh Mịch. Tiếng bước chân hắn khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự yên bình của màn đêm. Hồ Sen Tĩnh Mịch, với những đài sen trắng muốt đang hé nở dưới ánh trăng, là nơi hắn thường tìm đến để suy tư, để gột rửa những muộn phiền trong tâm trí.

Hồ nước rộng lớn, mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu trọn vẹn vầng trăng và muôn vàn vì sao. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, tiếng lá sen xào xạc trong gió nhẹ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi hương của nước tươi, của hoa sen thanh khiết, và của đất ẩm bốc lên, bao trùm lấy không gian, làm dịu đi phần nào những suy nghĩ hỗn độn đang dày vò Lâm Dịch.

Hắn ngồi xuống một chiếc ghế đá nhỏ bên bờ hồ, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hình ảnh phản chiếu của vầng trăng trên mặt nước. Sự bình yên của nơi đây đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà hắn vừa phải đối mặt trong phòng họp, và cả sự hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài bức tường thành.

“Quyền lực? Danh vọng?” Lâm Dịch khẽ lẩm bẩm, giọng hắn trầm hơn, mang theo một chút chua chát. “Ta đã từng khao khát nó sao? Hay chỉ là để có đủ sức bảo vệ những gì mình trân quý?” Hắn nhớ lại những ngày đầu xuyên không, khi hắn chỉ là một thiếu niên gầy gò, đói khát ở vùng biên thùy nghèo khó. Khi ấy, hắn chỉ mong có một cuộc sống ổn định, đủ ăn đủ mặc, và bảo vệ được gia đình nhỏ bé của mình.

Những lời mời gọi từ Tuyên Dương Hầu, và những thế lực khác sắp sửa xuất hiện, giống như những sợi dây vô hình, đang cố gắng kéo hắn vào vòng xoáy tranh đoạt. Mỗi lời nói hoa mỹ, mỗi lời hứa hẹn về “cơ nghiệp vĩ đại” đều là một cám dỗ, một con đường dẫn đến quyền lực, nhưng cũng là một con đường dẫn đến chiến tranh, máu đổ, và sự mất mát.

Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng thấm vào từng tế bào. Trong tâm trí hắn hiện lên hình ảnh của Lâm phụ, Lâm mẫu, với những nếp nhăn đã hằn sâu trên khóe mắt, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự hiền từ và yêu thương. Rồi đến Lâm Tiểu Nguyệt, cô em gái nhỏ với nụ cười trong sáng, hồn nhiên. Và Bạch Vân Nhi, cô gái thông minh, mạnh mẽ, người đã cùng hắn vượt qua bao sóng gió. Những gương mặt thân thuộc ấy, những con người mà hắn đã thề sẽ bảo vệ bằng mọi giá, không được phép bị cuốn vào cuộc chiến này.

“Không,” Lâm Dịch tự nhủ, giọng hắn kiên định hơn bao giờ hết. “Ta sẽ không để họ bị cuốn vào cuộc chiến này. Bình yên… đó mới là đích đến thực sự của ta.”

Hắn đưa tay khẽ chạm vào Cổ Ngọc Phù trong túi áo. Sự ấm áp quen thuộc lan tỏa, như một lời nhắc nhở về những điều kỳ lạ mà Lão Tăng Viên Giác đã nói, về “linh khí mỏng manh” và thế giới tu hành ẩn giấu. Có lẽ, những thế lực mới nổi này, hay những thế lực lớn hơn ẩn mình sau đó, cũng không hoàn toàn là phàm tục. Nhưng dù là gì đi nữa, hắn sẽ đối mặt. Hắn không mơ mộng trở thành hoàng đế hay tiên nhân. Mục tiêu của hắn vẫn là sống sót, bảo vệ những gì mình trân trọng, và xây dựng một cuộc sống ổn định.

Lâm Dịch mở mắt. Ánh mắt hắn hiện rõ sự kiên định, không còn chút dao động nào. Con đường đã được định rõ. Hắn sẽ không tranh bá, nhưng hắn sẽ đủ mạnh để bảo vệ vùng đất của mình. Hắn sẽ biến nơi đây thành một điểm tựa vững chắc giữa bão tố, một nơi mà trật tự và bình yên vẫn có thể được xây dựng, ngay cả khi thế giới bên ngoài đang sụp đổ.

Hắn đứng dậy, bước đi vững chãi, không còn một chút mệt mỏi hay do dự. Bóng hắn đổ dài trên mặt hồ, như một ngọn núi bạc sừng sững giữa đêm đen. Tiếng gió từ phương xa mang theo mùi máu tanh và khói lửa đã rất gần, nhưng ở vùng đất của Lâm Dịch, hắn đã sẵn sàng đối diện. Những lời mời gọi sẽ không ngừng đến, và những cuộc đấu trí sẽ còn tiếp diễn. Nhưng hắn tin rằng, với tri thức và sự kiên cường, hắn có thể vượt qua tất cả, bảo vệ được lựa chọn của mình. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng hắn không đơn độc, và mục tiêu của hắn còn quý giá hơn bất kỳ ngai vàng hay danh vọng nào.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free