Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 902: Đế Quốc Tan Rã: Tuyên Ngôn Khắp Nơi

Tiếng gió đêm vẫn còn vương vấn trên mặt hồ sen, nhưng khi bình minh hé rạng, mang theo ánh sáng màu ngọc bích len lỏi qua từng kẽ lá, bầu không khí tĩnh mịch của đêm đã bị xé tan bởi một thứ áp lực vô hình, nặng nề hơn cả sương sớm. Lâm Dịch không còn ở bên hồ. Hắn đã đứng trong thư phòng chiến lược của mình từ trước khi gà gáy, nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ Đại Hạ Vương Triều khổng lồ trải rộng trên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng. Tấm bản đồ ấy, vốn là biểu tượng của một đế chế rộng lớn, giờ đây trong mắt hắn lại giống như một tấm da thuộc cũ kỹ, đang mục nát và nứt toác từng mảng.

Mùi giấy cũ, mực và trà nóng pha lẫn với mùi mồ hôi thoang thoảng của những người vừa vượt đường xa, tạo nên một thứ hỗn tạp đặc trưng của những giờ phút khẩn cấp. Tiếng giấy sột soạt, tiếng bút lông quẹt nhanh trên những tấm mật báo, và thỉnh thoảng là tiếng thở dài nặng nề của Tô Mẫn, người cố vấn tài ba của hắn, vang vọng trong căn phòng vốn được thiết kế để giữ sự yên tĩnh. Trần Nhị Cẩu đứng bên cạnh Lâm Dịch, vẻ mặt căng thẳng, đôi mắt lấp lánh sự lo lắng. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt Lâm Dịch, sẵn sàng nhận bất cứ mệnh lệnh nào.

Căn phòng, với những kệ sách cao chất đầy binh thư, địa lý chí, và cả những cuốn sách Lâm Dịch mang theo từ thế giới cũ, giờ đây mang một vẻ ảm đạm lạ thường. Ngọn đèn dầu trên bàn tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, không đủ để xua đi bóng tối của sự bất an đang bao trùm. Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, mỗi giây trôi qua đều có thể mang đến một tin tức chấn động khác.

"Bẩm Đại nhân, tin khẩn!"

Tiếng hô gấp gáp của một người đưa tin vừa chạy vào, hơi thở dồn dập, làm cắt ngang sự im lặng đầy áp lực. Hắn là một trong những tay chân nhanh nhẹn của Lâm Dịch, được huấn luyện đặc biệt để mang tin tức từ những vùng xa xôi nhất. Khuôn mặt người đưa tin đỏ bừng vì mệt mỏi, mồ hôi ướt đẫm trán, nhưng ánh mắt hắn vẫn lộ rõ sự kinh hoàng.

"Tỉnh Thanh Châu... đã tuyên bố ly khai, tự lập triều đình riêng! Hoàng đế dường như đã bỏ kinh thành, tung tích không rõ! Các quan lại triều đình đã bỏ chạy tứ tán, hoặc đầu hàng các thế lực địa phương nổi dậy!" Người đưa tin lắp bắp, từng lời như những nhát búa giáng mạnh vào không khí.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, một nụ cười nhạt nhòa hiện trên môi. "Cuối cùng thì cũng đến," hắn thầm nghĩ. "Dự đoán của Lão Tăng Viên Giác, và cả của chính mình, đã trở thành hiện thực nhanh hơn ta tưởng." Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén như dao cạo quét qua bản đồ, dừng lại ở vị trí kinh đô Đại Hạ, nơi giờ đây chỉ còn là một chấm mực vô nghĩa trên một đế quốc đang tan rã. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, một câu nói quen thuộc từ thế giới cũ lại vang vọng trong tâm trí. "Và nó cũng chẳng quan tâm đến những mong muốn nhỏ nhoi của một kẻ xuyên không muốn tìm bình yên."

Tô Mẫn, với vẻ mặt thanh tĩnh nhưng đôi mắt đầy vẻ ưu tư, đẩy gọng kính lên sống m��i. "Đại nhân, các tuyến đường vận chuyển hàng hóa đã bị cắt đứt gần hết. Nhiều thương nhân lớn đã ngừng hoạt động, không dám mạo hiểm. Tình hình tài chính của chúng ta sẽ sớm bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Lương thực, vật tư y tế, và cả vật liệu xây dựng cho kế hoạch 'Pháo Đài Vĩnh Cửu' có thể thiếu hụt trầm trọng nếu không có biện pháp ứng phó kịp thời." Giọng nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, nhưng ai cũng nhận ra sự lo lắng ẩn chứa bên trong.

Ngay lúc đó, Binh trưởng Triệu, người đã đứng lặng lẽ trong góc, bước tới. Khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má khiến hắn trông càng thêm kiên nghị. "Đại nhân, tình hình biên giới cũng không mấy khả quan. Quân đội triều đình ở các tiền tuyến đã tan rã hoàn toàn. Binh lính đào ngũ, không có lương thực, không có kỷ luật, đã biến thành giặc cướp, tràn về các làng xã lân cận. Chúng cướp bóc, giết người, gây ra vô số tội ác. Chúng ta cần tăng cường phòng thủ ngay lập tức, không chỉ ở biên giới mà còn ở các thôn làng xa xôi nhất." Giọng Binh trưởng Triệu trầm khàn, đầy vẻ nghiêm trọng.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mực và bụi bẩn trong không khí. Hắn đưa tay xoa nhẹ thái dương, cố gắng sắp xếp lại mớ thông tin hỗn độn. "Bình yên là một khái niệm xa xỉ trong thời loạn lạc. Nhưng bảo vệ sự bình yên cho những người tin tưởng ta, đó là trách nhiệm." Hắn nghĩ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, ưu tiên đó đòi hỏi phải hành động quyết đoán hơn bao giờ hết."

Hắn quay người, đối mặt với ba người đang đứng trước mình, ánh mắt quét qua từng người, như đang truyền đi một luồng ý chí kiên cường. "Cứu trợ những người chạy nạn, nhưng phải kiểm soát chặt chẽ." Giọng hắn bình tĩnh đến lạ thường, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng không thể chối cãi. "Thiết lập các trạm kiểm soát dọc các tuyến đường chính. Phân loại người tị nạn, những người có kỹ năng, có sức khỏe sẽ được sắp xếp vào các công việc phù hợp trong kế hoạch 'Pháo Đài Vĩnh Cửu'. Những người yếu thế sẽ được cung cấp nơi ăn chốn ở tạm thời và trợ cấp t��i thiểu. Nhưng tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào lợi dụng tình hình để gây rối."

Hắn nhìn Tô Mẫn. "Tô Mẫn, lập tức liên hệ với các đối tác tin cậy của chúng ta ở phía Nam và phía Đông, tìm kiếm con đường vận chuyển mới. Chúng ta cần thiết lập một mạng lưới giao thương ngầm, dù có tốn kém đến đâu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin cũng vậy. Hãy đảm bảo chúng ta vẫn có thể tiếp cận được những gì cần thiết."

Rồi hắn quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, huy động toàn bộ binh lính chính quy, dân quân tự vệ, và cả những người có khả năng cầm vũ khí. Tăng cường tuần tra, không chỉ ở biên giới mà còn sâu bên trong vùng đất của chúng ta. Sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Bất kỳ ai dám xâm phạm vào vùng đất này, dù là giặc cướp hay binh lính đào ngũ, đều phải bị trừng trị nghiêm khắc." Hắn nói, giọng điệu cuối cùng mang theo một chút lạnh lẽo.

Trần Nhị Cẩu không chút do dự, ánh mắt kiên định. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lập tức quay người, vội vã chạy ra ngoài truyền l��nh, tiếng bước chân dồn dập vọng lại từ hành lang. Tô Mẫn cúi đầu, bắt đầu ghi chép nhanh chóng vào một cuốn sổ tay nhỏ, những nét bút sắc sảo như chính khả năng phân tích của nàng. Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm.

Lâm Dịch quay lại tấm bản đồ, ngón tay hắn lướt trên những đường biên giới, trên những con sông, ngọn núi. Hoàng đế đã bỏ kinh thành, các tỉnh tuyên bố ly khai. Điều này có nghĩa là Đại Hạ Vương Triều đã chính thức sụp đổ, ít nhất là trên danh nghĩa. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, một kỷ nguyên của hỗn loạn và tranh giành. Hắn không muốn tranh giành, nhưng hắn biết, nếu không đủ mạnh mẽ, nếu không đủ kiên cường, thì ngay cả sự bình yên nhỏ bé mà hắn muốn bảo vệ cũng sẽ bị nuốt chửng bởi cơn bão táp này. Hắn vẫn nhớ cảm giác ấm áp của Cổ Ngọc Phù trong túi áo, như một lời nhắc nhở về những bí ẩn còn chưa được giải đáp, về một cuộc chiến không chỉ giới hạn ở phàm tục. Nhưng trước mắt, hắn phải giải quyết cuộc chiến phàm tục này đã.

***

Giữa trưa, ánh nắng gay gắt đổ xuống khu chợ trung tâm của vùng đất, nhưng không khí nhộn nhịp thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, chỉ bị phá vỡ bởi những tiếng bàn tán xôn xao, thỉnh thoảng là tiếng khóc thút thít của trẻ con hay tiếng thở dài não nề của người lớn. Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu bước đi chậm rãi giữa những quầy hàng thưa thớt. Mùi thức ăn vẫn bốc lên từ vài gánh hàng rong còn sót lại, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi khói lo âu và sự bất an đang bao trùm. Nhiều tiểu thương đã đóng cửa hàng, những tấm ván gỗ chắn ngang cửa sổ, như những đôi mắt nhắm nghiền trước một tương lai bất định.

Những nhóm người tụ tập lại, ánh mắt họ đầy sợ hãi và hoang mang. Tin tức về sự sụp đổ của Đại Hạ, về việc hoàng đế bỏ chạy, về những cuộc nổi dậy và giặc cướp tràn lan, đã lan truyền nhanh chóng như một dịch bệnh. Dù Lâm Dịch đã cố gắng kiểm soát thông tin, nhưng trong thời đại nhiễu nhương này, tin đồn luôn có cách để tìm đến tai người dân.

"Nghe nói kinh thành đã thất th��� rồi!" Một tiểu thương nhỏ tuổi, gương mặt xanh xao, thì thầm với người bên cạnh, giọng run rẩy. "Liệu chúng ta có yên ổn được không? Cha mẹ ta ở phía Bắc, không biết giờ ra sao..."

Người bên cạnh hắn, một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón, thở dài thườn thượt. "May mà có Đại nhân Lâm Dịch. Nếu không, không biết chúng ta sẽ ra sao trong cái thời loạn lạc này." Hắn liếc nhìn về phía Lâm Dịch đang bước tới, ánh mắt pha lẫn sự kính trọng và một chút hy vọng mong manh.

Lâm Dịch lắng nghe, gương mặt hắn không biểu lộ cảm xúc nào rõ rệt, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại lướt nhanh qua từng gương mặt, từng ánh mắt, cố gắng đọc vị cảm xúc và tâm lý của người dân. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của họ, hiểu sự mong manh của niềm tin. Niềm tin ấy, giờ đây, là thứ duy nhất chống đỡ cho họ giữa bão tố. Trần Nhị Cẩu đi cạnh hắn, đôi khi cố gắng trấn an một vài người dân quen thuộc bằng những lời lẽ đơn giản, nhưng nụ cười thường trực trên môi hắn giờ đây cũng đã nhạt đi rất nhiều.

Khi đi đến cuối chợ, Lâm Dịch thấy Lão Hồ, người đàn ông gầy gò với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, đang ngồi bên một quán trà vắng vẻ. Lão Hồ không bán hàng, chỉ ngồi đó, lặng lẽ nhìn dòng người qua lại. Khi Lâm Dịch đến gần, lão khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt nheo lại, một nụ cười khổ hiện trên môi.

"Đại nhân Lâm Dịch." Lão Hồ khẽ gật đầu chào, giọng trầm khàn. "Bão tố đã đến thật rồi... Ta cứ tưởng mình đã nhìn đủ cảnh đời, đủ biến cố. Nhưng xem ra, vẫn còn những cơn sóng lớn hơn chờ đợi." Lão thở dài, nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang dần tích tụ. "Cây lớn đổ, cây con ngả nghiêng. Chỉ mong những cái cây có rễ sâu như chúng ta có thể trụ vững."

Lâm Dịch gật đầu, hiểu ý Lão Hồ. "Chúng ta sẽ trụ vững, Lão Hồ." Hắn nói, giọng điệu không có chút do dự. "Bằng mọi giá." Hắn dừng lại một chút, nghĩ về những lời Lão Hồ nói. Cây lớn đổ, cây con ngả nghiêng. Đại Hạ Vương Triều là cái cây lớn đã đổ. Giờ đây, hàng vạn cái cây con đang hoang mang tìm chỗ dựa, hoặc tự mình vươn lên. Vùng đất này, với hắn, là một cái cây con đã cố gắng bén rễ sâu, nhưng liệu rễ có đủ sâu để chống chọi với cơn bão lớn nhất mà hắn từng chứng kiến?

Hắn nhớ lại cảm giác ấm áp của Cổ Ngọc Phù, một lời nhắc nhở về những yếu tố siêu nhiên đang dần hiện hữu. Nhưng ngay cả khi có những quyền năng vượt quá tầm hiểu biết của phàm nhân, thì cơ sở vẫn là con người, là sự đoàn kết, là ý chí sinh tồn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lặp lại trong đầu, không chỉ là tri thức về xây dựng, về quản lý, mà còn là tri thức về con người, về cách giữ vững niềm tin và hy vọng trong một thế giới đang sụp đổ.

Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lão đầy vẻ thấu hiểu. "Đại nhân có lòng, có trí. Nhưng lòng người khó đoán, tham vọng không đáy. Mong Đại nhân giữ vững tâm can, đừng để bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực. Bình yên quý giá hơn vạn lần ngai vàng."

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Lão Hồ đã nhìn thấu một phần nỗi bận tâm trong lòng hắn. "Có nên nắm lấy quyền lực, để có thể bảo vệ tốt hơn?" Câu hỏi đó đã ám ảnh hắn kể từ khi nhận ra sự sụp đổ không thể tránh khỏi của Đại Hạ. Nhưng hắn đã chọn con đường bình yên, và hắn sẽ kiên định với nó. "Không tranh giành vương quyền, nhưng bảo vệ bằng mọi giá." Đó là lời thề của hắn.

Hắn quay lại, bước đi giữa khu chợ đang dần chìm trong sự lo lắng. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì gánh nặng của hàng vạn sinh linh đang đặt niềm tin vào hắn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ một lần nữa, "nhưng sinh tồn không chỉ là sống sót, mà còn là sống có ý nghĩa, sống để bảo vệ những giá trị mình trân trọng." Và những giá trị đó, trong mắt hắn, chính là sự bình yên, là cuộc sống an lành của những người dân ở vùng đất này.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, tô điểm những ngọn núi xa xăm bằng sắc cam và tím than rực rỡ. Tại Đồn Gác Biên Giới, ánh chiều tà hắt lên những bức tường đá sừng sững, lên tháp canh cao vút và những mái doanh trại giản dị, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ u buồn. Gió thổi mạnh, mang theo hơi lạnh của vùng đất biên viễn, làm vạt áo của những người lính tuần tra bay phần phật, và cả vạt áo của Lâm Dịch đang đứng trên tháp canh cao nhất.

Tiếng lính tuần tra hô hoán, tiếng vũ khí va chạm nhẹ nhàng khi họ kiểm tra trang bị, và tiếng gió rít qua những khe hở trên tường đá, tạo nên một bản giao hưởng khô khốc của sự cảnh giác. Mùi bụi đất, mồ hôi, và kim loại lạnh lẽo của vũ khí hòa quyện vào không khí, nhắc nhở về sự khắc nghiệt của cuộc sống nơi đây. Bầu không khí căng thẳng, kỷ luật, và cảnh giác cao độ.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi trong bộ giáp trụ gọn gàng, đang kiểm tra từng chốt gác một cách tỉ mỉ. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, từ độ chắc chắn của dây cung đến độ sắc bén của lưỡi giáo. Khi Lâm Dịch đến, bước chân vững chãi và ánh mắt sắc lạnh, Binh trưởng Triệu lập tức quay người, nghiêm trang chào.

"Đại nhân." Binh trưởng Triệu báo cáo, giọng trầm nhưng rõ ràng. "Chúng tôi đã phát hiện một toán quân số lượng lớn, không rõ danh tính, đang tiến về phía Đông, cách biên giới của chúng ta khoảng hai ngày đường. Quân số ước chừng hơn ba ngàn người, trang bị đầy đủ, di chuyển có tổ chức. Có vẻ không phải là cướp bóc thông thường hay binh lính đào ngũ đơn lẻ."

Lâm Dịch nheo mắt nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Đôi mắt hắn dường như có thể xuyên qua màn đêm, nhìn thấy những đội quân đang di chuyển. "Hơn ba ngàn người... Có tổ chức." Hắn lẩm bẩm, nội tâm bắt đầu phân tích. "Đó chắc chắn là một trong những thế lực mới nổi. Chúng đã không đợi lâu." Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận vị lạnh của không khí tràn vào phổi. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nó cũng sẽ không cho phép bất kỳ ai sống yên ổn nếu không đủ mạnh để tự bảo vệ."

"Đại nhân, chúng ta có nên cho người thăm dò kỹ hơn không?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng có chút lo lắng. "Nếu là một thế lực lớn, chúng ta cần biết rõ mục đích của chúng."

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không cần. Mục đích của chúng ta đã quá rõ ràng: mở rộng lãnh thổ, cướp bóc tài nguyên, hoặc thu nạp nhân lực. Trong thời loạn lạc này, không ai di chuyển một đội quân lớn như vậy mà không có ý đồ." Hắn quay lại nhìn Binh trưởng Triệu, ánh mắt kiên định. "Tăng cường cảnh giác. Đừng chủ quan. Đây mới chỉ là khởi đầu. Các thế lực mới sẽ sớm lộ diện, không chỉ một mà còn nhiều hơn nữa. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, nhưng cũng phải nắm lấy cơ hội."

"Cơ hội?" Binh trưởng Triệu nhíu mày, không hiểu ý Lâm Dịch.

"Đúng, cơ hội." Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm hơn, mang theo một chút suy tư. "Cơ hội để vùng đất của chúng ta trở thành một điểm tựa vững chắc giữa bão tố. Cơ hội để chứng minh rằng ngay cả trong hỗn loạn, trật tự và bình yên vẫn có thể được xây dựng. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta phải mạnh mẽ."

Hắn đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù trong túi áo. Sự ấm áp quen thuộc lan tỏa, nhắc nhở hắn về những điều kỳ lạ mà Lão Tăng Viên Giác đã nói, về "linh khí mỏng manh" và thế giới tu hành. Có lẽ, những thế lực mới nổi này, hay những thế lực lớn hơn ẩn mình sau đó, cũng không hoàn toàn là phàm tục. Nhưng dù là gì đi nữa, hắn sẽ đối mặt.

Lâm Dịch lại nhìn ra xa, nơi ánh trăng lưỡi liềm bắt đầu treo mình trên bầu trời đen kịt, thay thế cho ánh hoàng hôn đã tắt. "Vùng đất này, và những con người nơi đây, là tất cả những gì ta có. Ta sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá. Dù là phàm tục hay siêu nhiên, dù là quyền lực hay tai ương, ta sẽ đối mặt." Gió thổi mạnh hơn, làm vạt áo của Lâm Dịch bay phần phật, như một lá cờ không ngừng vẫy gọi giữa phong ba bão táp. Hắn đứng đó, sừng sững như một ngọn núi bạc giữa biển lửa, ánh mắt chứa đựng sự kiên định và ý chí bất khuất. Binh trưởng Triệu cúi đầu nhận lệnh, gương mặt hắn đầy vẻ quyết tâm. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng với Lâm Dịch dẫn dắt, họ sẽ không lùi bước. Tiếng gió từ phương xa mang theo mùi máu tanh và khói lửa đã rất gần, nhưng ở Đồn Gác Biên Giới, Lâm Dịch đã sẵn sàng đối diện.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free