Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 901: Bão Tố Nổi Lên: Tiếng Vọng Từ Đế Đô

Gió vẫn mơn man thổi qua quảng trường, cuốn theo những tiếng reo hò phấn khích của người dân và binh lính, hòa vào tiếng lá cờ mới phấp phới trong nắng sớm. Lá cờ xanh thẫm, với ngọn núi bạc sừng sững giữa bão tố, như một lời tuyên ngôn hùng hồn, một lời thề son sắt vang vọng khắp vùng đất. Lâm Dịch đứng đó, tấm lưng gầy gò ẩn sau bộ y phục thô sơ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn đã nói ra những lời cần nói, đã vạch ra con đường cần đi. Giờ đây, trách nhiệm càng thêm nặng nề, nhưng cũng rõ ràng hơn bao giờ hết.

Buổi sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ thư phòng, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gỗ cũ. Không khí trong phòng vẫn mang mùi mực, mùi giấy và thoang thoảng hương hoa dại từ khu vườn bên ngoài, một sự yên bình đến lạ thường, gần như mâu thuẫn với dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn ngồi trước bàn làm việc rộng rãi, trên đó trải ra một tấm bản đồ Đại Hạ đã ngả màu, chi chít những ký hiệu, những đường gạch chéo đánh dấu các vùng bất ổn. Những chồng báo cáo từ các trạm tiền tiêu, từ mạng lưới thương nhân, được sắp xếp gọn gàng nhưng lại ẩn chứa những thông tin ngày càng đáng lo ngại.

Lâm Dịch lật từng trang, đôi mắt hắn lướt nhanh qua những dòng chữ, những con số, những miêu tả sơ sài về tình hình. "Mấy ngày qua, giặc cướp hoành hành tại Châu X, quan lại Châu Y không chống trả mà bỏ chạy, dân chúng Châu Z lưu tán khắp nơi..." Những tin tức rời rạc, tưởng chừng không liên quan, nhưng trong đầu Lâm Dịch, chúng lại dần kết nối thành một bức tranh đáng sợ. Hắn dùng ngón tay thon dài, hơi xanh xao lướt trên bản đồ, từ vùng biên viễn phía tây, qua những con đường thương mại chính, cho đến tận kinh đô xa xôi. Mỗi điểm đến là một vết loang lổ của sự hỗn loạn, của mất mát và suy tàn.

"Bão tố đã bắt đầu... nhanh hơn mình nghĩ." Hắn lẩm bẩm, giọng nói chìm vào sự tĩnh lặng của căn phòng. Sự sụp đổ của Đại Hạ, điều mà hắn đã dự đoán từ lâu, điều mà Lão Tăng Viên Giác đã ngầm xác nhận, giờ đây không còn là một mối đe dọa xa vời. Nó đang diễn ra, từng chút một, gặm nhấm vương triều từ bên trong, như một căn bệnh ung thư đã di căn khắp cơ thể. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bất lực của một người hiện đại khi đối mặt với một thế giới cổ đại đang trên đà tan rã. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, câu nói quen thuộc như một lời nhắc nhở tàn nhẫn. Sự sụp đổ này không phải do hắn, nhưng nó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến hắn, đến những người hắn đã thề bảo vệ.

Trong lòng bàn tay, Cổ Ngọc Phù khẽ ấm lên, một cảm giác quen thuộc như một lời thì thầm từ một thế giới khác. Kể từ sau cuộc gặp gỡ với Lão Tăng, sự ấm áp này dường như càng rõ ràng hơn, như thể Cổ Ngọc Phù đang đáp lại những lo lắng, những suy tư của hắn. Lão Tăng đã nói về linh khí mỏng manh, về những vết nứt, về sự can thiệp của thế lực tu hành. Những tin tức phàm tục này, liệu có phải là hệ quả của một cuộc chiến lớn hơn mà người phàm không thể nhìn thấy? Lâm Dịch biết, hắn không có linh căn, nhưng "tâm" và "trí" của hắn, như Lão Tăng đã nói, là "duyên" đặc biệt. Chính cái "trí" ấy đang giúp hắn xâu chuỗi mọi thứ, dự đoán bước đi tiếp theo.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, cắt ngang dòng suy tư của Lâm Dịch. "Đại ca, các báo cáo mới nhất đã đến."

Trần Nhị Cẩu bước vào, dáng vẻ vẫn nhanh nhẹn nhưng gương mặt hiện rõ vẻ lo lắng. Hắn đặt một xấp thư tín mới lên bàn, khẽ liếc nhìn tấm bản đồ và những báo cáo cũ. "Đại ca, các báo cáo này... có vẻ không ổn chút nào." Nhị Cẩu, với sự nhạy bén của một người đã trải qua nhiều thăng trầm cùng Lâm Dịch, có thể cảm nhận được sự bất an đang lan tỏa, dù hắn chưa thể hiểu hết được ý nghĩa sâu xa của những con chữ đó. Vóc dáng trung bình, gương mặt ngây ngô thường ngày của hắn giờ đây cũng trở nên nghiêm túc hơn.

Lâm Dịch gật đầu, không nói gì, chỉ cầm lấy xấp báo cáo mới. Hắn đọc nhanh, từng từ ngữ như những lưỡi dao cứa vào sự bình yên giả tạo. "Thành Vĩnh An bị tấn công bởi giặc cỏ, tướng quân tử trận... Binh lính vùng Long Châu nổi loạn, cướp bóc dân lành... Sứ giả từ kinh đô bị chặn đường, tin tức thất lạc..."

"Nhị Cẩu, ngươi thấy đấy," Lâm Dịch khẽ thở dài, chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Các mạch máu giao thông chính đang bị cắt đứt. Các trấn giữ biên cương đang sụp đổ. Triều đình không còn khả năng kiểm soát nữa." Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời trong xanh bên ngoài. "Tuyên bố của chúng ta ngày hôm qua, có lẽ đã đến đúng lúc. Hoặc cũng có thể, nó sẽ khiến chúng ta trở thành mục tiêu."

Trần Nhị Cẩu siết chặt tay. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Dù có là gì, chúng ta cũng sẽ cùng nhau đối mặt." Lòng trung thành tuyệt đối của hắn là một điểm tựa vững chắc cho Lâm Dịch.

"Không chỉ là đối mặt," Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. "Chúng ta phải chủ động. Tập hợp Tô Mẫn và Binh trưởng Triệu. Chúng ta cần một cuộc họp khẩn cấp. Mạng lưới tình báo cần phải mở rộng gấp đôi, tập trung vào các tuyến đường chính ra vào vùng đất của chúng ta và các thông tin từ kinh đô. Đồng thời, cho người kiểm tra lại tất cả các tuyến phòng thủ, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống."

"Vâng, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu lập tức rời đi, bước chân vội vã, mang theo mệnh lệnh khẩn cấp.

Lâm Dịch một mình đứng giữa thư phòng, nhìn lại tấm bản đồ Đại Hạ. Những vết loang lổ của chiến loạn, của suy tàn, ngày càng lan rộng, như những vết mực đen đổ ra trên nền giấy trắng. Hắn biết, thời kỳ bình yên đã chính thức kết thúc. Cuộc chiến sinh tồn mới, có thể sẽ còn khốc liệt hơn bất kỳ cuộc chiến nào hắn từng trải qua, đang ở ngay ngưỡng cửa. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lẩm bẩm, "nhưng liệu tri thức có đủ để đối phó với một thế giới đang tự xé nát chính mình?" Cổ Ngọc Phù trong túi áo vẫn ấm, như một lời hứa hẹn, hay một lời cảnh báo, về những b�� ẩn còn chưa được giải đáp. Hắn biết, hắn không thể chỉ dựa vào tri thức phàm tục nữa.

***

Không khí trong phòng họp chiến lược đặc quánh sự căng thẳng. Ánh nắng trưa gay gắt xuyên qua những ô cửa sổ, nhưng dường như không thể xua đi cái vẻ nghiêm trọng đang bao trùm căn phòng. Một bàn gỗ lớn được đặt giữa phòng, xung quanh là ghế, và trên tường, tấm bản đồ Đại Hạ chi tiết được treo trang trọng, giờ đây lại mang một vẻ u ám. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt trầm tư, đôi mắt quét qua từng người đang có mặt: Tô Mẫn, Binh trưởng Triệu, và Trần Nhị Cẩu. Mùi gỗ mới xen lẫn mùi mực, và một chút mồ hôi thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí của sự tập trung cao độ, pha lẫn lo lắng.

"Tin tức mới nhất không mấy khả quan," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm thấp, nhưng rõ ràng từng chữ. "Chúng ta đã nhận được xác nhận từ nhiều nguồn khác nhau. Các tuyến đường giao thương chính đã gần như tê liệt hoàn toàn. Các trấn giữ biên cương phía đông và phía nam của Đại Hạ đang rơi vào tay giặc cướp hoặc các thế lực nổi loạn. Và quan trọng nhất..." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt, "Tin tức từ kinh đô cho thấy triều đình đã mất kiểm soát một số khu vực trọng yếu, kể cả các thành phố lớn ở vùng nội địa. Đại Hạ... sắp sụp đổ rồi."

Lời nói của Lâm Dịch như một tiếng sét đánh ngang tai, dù mọi người đều đã chuẩn bị tinh thần. Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, siết chặt tay. Vết sẹo trên má hắn như càng hằn sâu hơn. Hắn đã phục vụ Đại Hạ nhiều năm, nhưng giờ đây, hắn phải đối mặt với sự thật phũ phàng này. Tô Mẫn, dáng người thanh tú, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, khẽ thở dài. Nàng đã dự đoán được điều này, nhưng khi nó trở thành hiện thực, cảm giác vẫn vô cùng nặng nề. Trần Nhị Cẩu thì im lặng, gương mặt trẻ tuổi của hắn lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn Lâm Dịch, chờ đợi mệnh lệnh.

"Đây không còn là dự đoán nữa," Lâm Dịch tiếp tục, chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Đây là thực tế đang di���n ra. Và chúng ta phải sẵn sàng." Hắn chuyển ánh mắt sang Tô Mẫn. "Tô Mẫn, cô đã phác thảo kế hoạch 'Pháo Đài Vĩnh Cửu'. Bây giờ, chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ. Đặc biệt là về việc đảm bảo nguồn cung lương thực và vật tư. Với việc các tuyến đường bị cắt đứt và các vùng xung quanh chìm vào hỗn loạn, chúng ta sẽ phải dựa vào chính mình."

Tô Mẫn gật đầu, giọng nàng bình tĩnh và lý trí, đúng như phong thái cố vấn chiến lược của nàng. "Vâng, chủ nhân. Chúng tôi đã dự trữ đủ lương thực cho một năm, và các nhà xưởng cũng đang hoạt động hết công suất để sản xuất vật tư cần thiết. Tuy nhiên, việc Đại Hạ sụp đổ sẽ kéo theo một làn sóng người tị nạn khổng lồ. Chúng ta cần phải có kế hoạch tiếp nhận và sắp xếp họ, không chỉ để duy trì nhân lực mà còn để tránh những bất ổn xã hội. Đồng thời, chúng ta phải tăng cường công tác tuần tra biên giới để ngăn chặn những kẻ thừa nước đục thả câu trà trộn vào." Nàng cầm bút lông, ghi chép những điểm cần lưu ý, ánh mắt vẫn không rời bản đồ. "Về kinh tế, chúng ta cần tập trung vào tự cung tự cấp, và tìm kiếm các tuyến đường thương mại mới, dù khó khăn đến mấy."

Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, tình hình quân sự của chúng ta thế nào?"

Binh trưởng Triệu đứng thẳng người, giọng hắn dứt khoát. "Thưa chủ nhân, quân đội đang duy trì cảnh giác cao độ. Chúng tôi đã tăng cường tuần tra các chốt biên phòng và các tuyến đường trọng yếu. Tuy nhiên, nếu loạn lạc thực sự bùng phát trên diện rộng, chúng tôi sẽ cần thêm quân số và trang bị để bảo vệ toàn bộ vùng đất khỏi những kẻ nhòm ngó. Đặc biệt là những kẻ cướp bóc, những tàn quân vô kỷ luật từ các nơi khác." Hắn chỉ vào một vài vị trí trên bản đồ. "Chúng ta cần xây dựng thêm các chốt phòng thủ kiên cố ở những điểm yếu, và huấn luyện thêm dân binh. Mỗi người dân đều phải sẵn sàng tự bảo vệ mình và gia đình."

Lâm Dịch gật gù, ánh mắt hắn lại hướng về bản đồ. "Chúng ta không thể trông chờ vào bất kỳ ai khác. Tuyên bố độc lập của chúng ta không chỉ là lời nói suông. Nó là lời hứa chúng ta sẽ tự bảo vệ mình, bằng mọi giá." Hắn dừng lại, suy nghĩ một lát. "Về người tị nạn, Tô Mẫn nói đúng. Chúng ta không thể đóng cửa hoàn toàn. Hãy thiết lập các trạm tiếp nhận có kiểm soát chặt chẽ. Cần phải phân loại rõ ràng: những người thực sự cần giúp đỡ, và những kẻ có ý đồ xấu. Lương thực và nước uống sẽ được cấp phát, nhưng bất kỳ hành vi gây rối nào sẽ bị xử lý nghiêm khắc."

"Và binh trưởng Triệu," Lâm Dịch tiếp tục, "hãy tăng cường huấn luyện. Không chỉ binh lính chính quy, mà cả dân binh. Chúng ta cần mọi người dân đều có thể cầm vũ khí khi cần. Hệ thống báo động cũng phải được nâng cấp, đảm bảo tin tức được truyền đi nhanh nhất có thể." Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục duy trì mạng lưới tình báo. Bất kỳ động thái bất thường nào từ các thế lực lân cận, hay từ các nhóm giặc cướp lớn, đều phải được báo cáo ngay lập tức. Chúng ta cần phải biết 'bão tố' sẽ đến từ đâu, và mạnh đến mức nào."

Mỗi người đều gật đầu, ghi nhớ mệnh lệnh. Lâm Dịch biết, gánh nặng trên vai hắn là vô cùng lớn. Hắn không chỉ phải đối phó với những mối đe dọa phàm tục, mà còn phải chuẩn bị cho những hiểm nguy siêu nhiên mà Lão Tăng đã cảnh báo. Kế hoạch "Pháo Đài Vĩnh Cửu" không chỉ là xây dựng những bức tường đá, mà còn là xây dựng một hệ thống tự cường về mọi mặt: kinh tế, quân sự, văn hóa, và cả tinh thần. Hắn muốn vùng đất này không chỉ là một nơi an toàn, mà còn là một ngọn hải đăng của trật tự và hy vọng giữa biển loạn lạc.

"Đây là một cuộc chiến lâu dài," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm lắng nhưng tràn đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn, nhiều hy sinh. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ bảo vệ từng tấc đất, từng người dân, từng giá trị mà chúng ta đã cùng nhau dựng xây. Các ngươi có hiểu không?"

"Rõ, chủ nhân!" Ba người đồng thanh đáp, giọng nói vang vọng trong phòng họp, mang theo sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối vào người lãnh đạo của họ. Ánh mắt Lâm Dịch lướt qua họ, từng gương mặt, và hắn cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ. Đây là những con người đã cùng hắn tạo nên kỳ tích. Và họ sẽ cùng hắn vượt qua bão tố sắp đến.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Dịch một mình tìm đến Hồ Sen Tĩnh Mịch. Nơi đây, vào mỗi buổi chiều tà, luôn mang một vẻ đẹp thoát tục, như tách biệt hẳn khỏi thế giới phàm trần đầy rẫy nhiễu nhương. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, và tiếng lá sen xào xạc trong gió nhẹ tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu tâm hồn. Hương hoa sen thoang thoảng, hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi nước tươi mát, mang đến một cảm giác thư thái hiếm hoi.

Lâm Dịch ngồi xuống một tảng đá phẳng bên bờ hồ, ánh mắt lơ đãng ngắm nhìn những đóa sen đang khẽ rung rinh trong gió. Phía xa, dưới bóng cây liễu rủ, một ông già câu cá vẫn ngồi bất động, áo tơi đội nón lá, cần câu thả lơ lửng trên mặt nước. Ông lão như một phần của phong cảnh, tĩnh tại và vô lo, dường như tách biệt hoàn toàn khỏi những biến động của thế sự. Hình ảnh đó, một lần nữa, khiến Lâm Dịch suy ngẫm về sự mong manh của bình yên.

"Bình yên... liệu có thể tồn tại giữa loạn lạc?" Hắn tự hỏi trong thâm tâm, giọng nói chỉ là một tiếng vọng không thành lời. Cuộc họp chiều nay đã phác thảo một tương lai đầy thử thách. Đại Hạ sụp đổ, các thế lực nổi lên, những làn sóng tị nạn, những kẻ cướp bóc... Hắn đã chọn con đường không tranh giành quyền lực, không màng danh vọng, chỉ muốn xây dựng một ốc đảo an toàn. Nhưng liệu lựa chọn đó có phải là một giấc mộng hão huyền giữa một thế giới đang chìm trong bão tố? Liệu hắn có đang cố gắng níu giữ một điều gì đó không thể giữ được?

Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn. Hắn không chỉ là người lãnh đạo, mà còn là người cha, người chồng, người anh của những con người đã đặt trọn niềm tin vào hắn. Mỗi quyết định của hắn không chỉ ảnh hưởng đến bản thân, mà còn đến vận mệnh của hàng vạn sinh linh. Áp lực từ bên ngoài, cùng với sự thôi thúc nội tại về việc liệu hắn có nên hành động mạnh mẽ hơn, tham gia vào cuộc tranh giành quyền lực để thực sự đảm bảo an toàn, hay kiên định với con đường đã chọn, khiến tâm trí hắn rối bời. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn nhớ lại câu nói của chính mình. Nhưng sinh tồn có nghĩa là gì trong một thế giới mà trật tự đã vỡ vụn, nơi mà những bí ẩn siêu nhiên đang dần hé lộ?

Hắn đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù trong túi áo. Nó vẫn ấm, một sự ấm áp nhẹ nhàng, như một nhịp đập của sự sống. Cổ Ngọc Phù, với những bí mật về linh khí, về thế giới tu hành, dường như là một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến không chỉ diễn ra trên mặt đất. Có một chiều không gian khác, một cuộc chiến khác, mà hắn vẫn chưa thể hiểu hết. Lão Tăng Viên Giác đã nói rằng hắn có "tâm" và "trí" là "duyên" đặc biệt. Liệu "duyên" đó có đủ để dẫn lối hắn qua cơn bão này?

Tiếng động khẽ khàng từ phía ông già câu cá thu hút sự chú ý của Lâm Dịch. Lão vẫn ngồi im lìm, nhưng giọng nói già nua, trầm khàn của lão bỗng cất lên, không nhìn về phía Lâm Dịch, như thể đang nói với chính mình, hoặc với dòng nước. "Nước trong hồ vẫn vậy, dù bên ngoài có bão tố..."

Lâm Dịch khẽ giật mình, lời nói của lão như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Nước trong hồ vẫn vậy, bình lặng và trong xanh, bất chấp những gì đang diễn ra bên ngoài. Nó không thay đổi bản chất của mình. Và vùng đất này, vùng đất mà hắn đã cùng mọi người xây dựng, liệu có thể giữ vững bản chất của nó, giữ vững sự bình yên và trật tự của nó, giữa cơn bão táp của thời đại?

"Bão tố chưa đến, nhưng ta đã nghe tiếng gió rồi," Lâm Dịch thầm nghĩ, cảm nhận từng luồng gió nhẹ lướt qua mặt hồ, mang theo hơi lạnh của đêm đang dần buông. Nhưng tiếng gió ấy, trong tai hắn, không chỉ là tiếng gió tự nhiên. Đó là tiếng gầm gào của một thế giới đang sụp đổ, là tiếng gọi của một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng cảm nhận sự tĩnh lặng của hồ sen, để nó thấm vào tâm hồn hắn.

Khi mở mắt ra, ánh hoàng hôn đã phai dần, chỉ còn lại những vệt tím than và cam đỏ cuối cùng trên nền trời. Trong đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch, sự ưu tư vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã lựa chọn con đường của mình, và hắn sẽ không hối hận. Bình yên là điều hắn khao khát, và hắn sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá. Dù là phàm tục hay siêu nhiên, dù là quyền lực hay tai ương, hắn sẽ đối mặt.

Hắn đứng dậy, đưa tay một lần nữa chạm vào Cổ Ngọc Phù. Sự ấm áp quen thuộc lan tỏa, như một lời động viên, hay một lời hứa hẹn. Ngọn núi bạc trên lá cờ xanh thẫm, vững chãi giữa bão tố, là lời thề của hắn. Hắn sẽ là ngọn núi ấy, bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những con người này. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Tiếng gió từ phương xa mang theo mùi máu tanh và khói lửa, nhưng ở đây, bên Hồ Sen Tĩnh Mịch, Lâm Dịch đã tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình, đủ để đối diện với mọi giông bão.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free