Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 900: Tuyên Ngôn Bất Khả Xâm Phạm: Lời Thề Giữa Loạn Thế

Lâm Dịch đứng bên cửa sổ thư phòng, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời đang dần ửng hồng. Bình minh đầu tiên sau cuộc gặp gỡ với Lão Tăng Viên Giác dường như mang một sắc thái hoàn toàn khác. Không còn là sự trong trẻo đơn thuần của một ngày mới, mà là sự pha trộn giữa hy vọng le lói và một nỗi lo lắng vô hình, như thể bầu trời đang hé lộ một phần bí mật của nó. Cổ Ngọc Phù trong túi áo hắn, thứ mà Lão Tăng Viên Giác đã nói là “kim chỉ nam” và “chìa khóa”, vẫn còn vương vấn chút hơi ấm, một sự hiện diện thầm lặng nhưng đầy quyền năng.

Hắn nhắm mắt, hít sâu mùi đất ẩm và cỏ cây còn đọng sương đêm, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép tri thức mà Lão Tăng đã trao cho. "Linh khí mỏng manh... chu kỳ... khai thác... vết nứt..." Những từ ngữ ấy, ban đầu chỉ là những khái niệm mơ hồ, giờ đây đã kết nối lại thành một bức tranh đáng sợ về bản chất của thế giới này. Thẩm Đại Nhân, kẻ đã bị đánh bại, lại vô tình trở thành một điềm báo, một minh chứng sống động cho sự thật rằng mối nguy hiểm không chỉ đến từ những thế lực phàm tục tranh giành quyền lực, mà còn từ một tầng lớp cao hơn, bí ẩn hơn, nơi những kẻ mang danh tu hành lại sẵn sàng lợi dụng sự suy thoái của linh khí để phục vụ dục vọng cá nhân.

Lâm Dịch từng tin rằng mình đã hiểu rõ sự khắc nghiệt của Đại Hạ vương triều, đã quen với quy luật sinh tồn tàn khốc nơi đây. Hắn đã dùng tri thức hiện đại của mình để xây dựng một vùng đất an toàn, một ốc đảo giữa cơn bão loạn lạc. Nhưng giờ đây, tấm màn che phủ đã được vén lên, và hắn nhận ra, cái “cơn bão” ấy còn lớn hơn, dữ dội hơn gấp vạn lần những gì hắn từng tưởng tượng. Nó không chỉ là bão cát của chiến tranh hay lũ lụt của đói nghèo, mà còn là một cơn bão linh khí, một sự biến động sâu xa đến tận bản chất của thiên địa.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn lặp lại câu nói quen thuộc trong đầu. "Và ta, sẽ tự mình kiến tạo con đường đó." Nhưng con đường đó, giờ đây, không chỉ dẫn qua những cánh đồng khô cằn hay chiến trường đẫm máu. Nó còn phải xuyên qua những màn sương bí ẩn của thế giới tu hành, đối mặt với những kẻ có sức mạnh vượt xa khỏi lý lẽ phàm tục. Hắn không có linh căn, không thể tu luyện theo cách thông thường, nhưng Lão Tăng Viên Giác đã nói, "Tâm và Trí của ngài còn quý giá hơn cả linh căn." Chính "tâm" và "trí" đó – khả năng phân tích, tư duy logic, ý chí kiên cường, và hơn hết là khao khát bảo vệ những người yếu thế – sẽ là "linh căn" đặc biệt của hắn trong thế giới mới này.

Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn sự hoang mang mà thay vào đó là một vẻ kiên định đến sắt đá. Hắn không thể lùi bước, cũng không thể né tránh. Trách nhiệm mà hắn gánh vác không chỉ là bảo vệ vùng đất nhỏ bé này khỏi những cường hào ác bá hay tàn quân, mà còn là bảo vệ nó khỏi những thế lực có thể thao túng cả linh khí, có thể lợi dụng "vết nứt" để gây họa. Điều đó đòi hỏi một sự thay đổi chiến lược hoàn toàn, một tầm nhìn mới mẻ và táo bạo hơn.

Bàn tay Lâm Dịch siết nhẹ Cổ Ngọc Phù, cảm nhận từng đường nét cổ kính trên mặt ngọc. Nó như một lời nhắc nhở về sứ mệnh mới, về con đường độc đáo mà hắn phải tự mình khám phá. Hắn không thể biến mình thành một tu sĩ, nhưng hắn có thể dùng tri thức của mình để hiểu và kiểm soát, để tạo ra một lá chắn vững chắc cho những người hắn yêu thương. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, khái niệm "sinh tồn" đã được mở rộng ra một tầm vóc vĩ đại hơn nhiều. Không chỉ là sinh tồn về thể xác, mà còn là sự sinh tồn của một cộng đồng, của một lý tưởng, giữa một thế giới đang dần hé lộ những bí mật động trời.

Hắn quay người, bước đến bàn làm việc. Mùi mực và giấy cũ vương vấn trong không khí tĩnh lặng của thư phòng. Đặt bút xuống, Lâm Dịch bắt đầu soạn thảo một mệnh lệnh triệu tập khẩn cấp. Mệnh lệnh này, tuy chỉ là vài dòng chữ đơn giản, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, đánh dấu một bước ngoặt lớn trong hành trình của hắn và số phận của vùng đất này. Sáng nay, hắn sẽ không chỉ triệu tập những người cùng chí hướng, mà còn công bố một sự thật mới, một mối đe dọa mới, và một quyết định mang tính sống còn. Gió nhẹ luồn qua khe cửa, khẽ rít lên như một khúc nhạc báo hiệu cho những biến cố sắp xảy ra.

***

Buổi chiều cùng ngày, gió bắt đầu nổi lên mạnh hơn, mang theo hơi ẩm và làm bầu trời trở nên âm u. Trong thư phòng riêng của Lâm Dịch, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Mùi mực, giấy và mùi trà thảo dược thoang thoảng trong không gian, cố gắng xoa dịu phần nào sự lo lắng đang hiện rõ trên gương mặt của những người có mặt. Bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa nghe như một lời thì thầm, cô lập căn phòng khỏi thế giới bên ngoài, tạo nên một cảm giác bí mật và quan trọng cho cuộc họp.

Quanh chiếc bàn gỗ lớn, những gương mặt thân quen và đáng tin cậy nhất của Lâm Dịch đã tề tựu. Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt có phần ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, ngồi ngay cạnh hắn, sẵn sàng lắng nghe mọi mệnh lệnh. Đối diện là Tô Mẫn, dáng người thanh tú nhưng ánh mắt sắc sảo ẩn chứa vẻ ưu tư, tay đặt nhẹ trên quyển sổ ghi chép. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác in hằn một vết sẹo nhỏ trên má, ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định. Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, luôn mặc giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ nghiêm túc, tập trung. Lý Hổ, vạm vỡ và có phần hung dữ với vết sẹo trên lông mày, ngồi hơi nghiêng người, vẻ mặt háo hức, sẵn sàng đối mặt với bất cứ thử thách nào. Cuối cùng là Lão Hồ, thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ nhưng đôi mắt tinh anh, đang trầm tư nhấp một ngụm trà.

Lâm Dịch đứng giữa, ánh mắt quét qua từng người, từng gương mặt mà hắn đã cùng nhau xây dựng nên vùng đất này. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu nói, giọng trầm nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thư phòng.

"Chư vị, hôm nay ta triệu tập mọi người không phải để bàn về việc mở rộng lãnh thổ hay đối phó với tàn quân Đại Hạ. Mối hiểm họa mà chúng ta sắp đối mặt... vượt xa những gì chúng ta từng biết."

Một làn sóng xôn xao nhẹ nhàng lan ra. Trần Nhị Cẩu hơi nhổm dậy, ánh mắt lộ vẻ bất ngờ. Tô Mẫn khẽ nhíu mày, nét mặt càng thêm nghiêm trọng.

"Ngài muốn nói... về sự kiện Thẩm Đại Nhân?" Tô Mẫn hỏi, giọng điệu sắc bén, trực tiếp đi vào trọng tâm vấn đề. "Thế lực tu hành? Ngài tin Thẩm Đại Nhân không nói dối?"

Lâm Dịch gật đầu chậm rãi. "Hắn không nói dối. Hoặc ít nhất, phần hắn nói về 'sự giúp đỡ từ thế lực siêu nhiên' là sự thật. Ta đã đi gặp Lão Tăng Viên Giác, và những gì lão nói đã xác nhận điều đó."

Lão Hồ khẽ đặt chén trà xuống, đôi mắt tinh anh nheo lại, nhìn Lâm Dịch với vẻ thâm trầm. "Quả thật, những năm gần đây, có những câu chuyện kỳ lạ lưu truyền trong dân gian, những hiện tượng không thể giải thích... lão phu cứ ngỡ là lời đồn đại. Nhưng xem ra, những 'điều kỳ lạ' ấy không phải không có căn cứ." Giọng lão Hồ trầm bổng, mang theo chút suy tư. "Thế giới này, e là còn nhiều điều mà phàm nhân chúng ta chưa thể hiểu hết."

Vương Đại Trụ đập mạnh nắm đấm xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên. "Dù là thần tiên hay quỷ quái, nếu dám động đến vùng đất của chúng ta, Đại Trụ này nguyện dốc sức chiến đấu! Chúng ta đã dựng xây nơi này bằng xương máu, không thể để ai tùy tiện phá hoại!" Giọng anh ta to, rõ ràng, dù hơi cục cằn nhưng tràn đầy khí phách.

Lý Hổ gật đầu lia lịa, vẻ mặt hung dữ nhưng ánh mắt đầy hào hứng. "Đúng vậy! Cứ ra lệnh đi Đại ca, Lý Hổ này không sợ gì cả!"

Lâm Dịch giơ tay ra hiệu cho mọi người giữ yên lặng. "Ta biết chư vị đều trung thành và dũng cảm. Nhưng cuộc chiến này không thể chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp. Đây là một cuộc chiến của tri thức, của mưu lược, và của sự thích nghi." Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. "Lão Tăng Viên Giác đã tiết lộ cho ta rằng 'linh khí mỏng manh' không chỉ là sự suy yếu tự nhiên, mà có thể là một chu kỳ, hoặc thậm chí là sự thao túng của các thế lực cổ xưa. Có những kẻ lợi dụng sự suy thoái này, tìm cách thâu tóm linh khí để phục vụ dục vọng của mình, không ngần ngại phá vỡ sự cân bằng của thiên địa, gây hại cho sinh linh. Đó là những gì chúng ta đã thấy qua Thẩm Đại Nhân."

"Và còn hơn thế nữa," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói chậm rãi nhưng đầy sức nặng. "Thế giới này còn có những 'vết nứt', những điểm yếu trong kết cấu của nó, mà qua đó, những thực thể hoặc thế lực từ chiều không gian khác có thể xuất hiện, hoặc được lợi dụng. Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, nơi ranh giới giữa phàm tục và siêu nhiên đang dần bị xóa nhòa."

Tô Mẫn cau mày sâu hơn. "Vậy thì, kế hoạch của chúng ta là gì, thưa ngài? Làm sao chúng ta có thể đối phó với một mối hiểm họa mà chúng ta thậm chí còn chưa hiểu rõ, lại không thể dùng vũ lực thông thường để trấn áp?"

"Đó là lý do ta triệu tập chư vị." Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ không chiến đấu theo cách mà chúng ta đã từng. Chúng ta sẽ dùng tri thức để bảo vệ tri thức, dùng sự kiên cường để chống lại sự mục ruỗng. Ta đã chuẩn bị một kế hoạch toàn diện, một kế hoạch nhằm biến vùng đất này thành một pháo đài không chỉ vững chắc về vật chất, mà còn kiên cố về tinh thần và tri thức, một 'Pháo Đài Vĩnh Cửu' giữa loạn thế."

Hắn trải ra một cuộn bản đồ lớn trên bàn, chỉ vào những khu vực chiến lược. "Đầu tiên, chúng ta sẽ tăng cường hệ thống phòng thủ hiện có, nhưng theo một cách khác. Chúng ta sẽ xây dựng các công trình phòng thủ đặc biệt, có thể lợi dụng địa thế và thậm chí là những nguồn năng lượng tự nhiên mà Lão Tăng Viên Giác đã gợi ý. Ta sẽ nghiên cứu Cẩm Nang Kế Sách sâu hơn, tìm kiếm những kỹ thuật cổ xưa, có thể kết hợp với kiến thức hiện đại của ta, để tạo ra những 'lá chắn' và 'vũ khí' mà các thế lực tu hành chưa từng nghĩ tới."

Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt tập trung vào bản đồ. "Công trình phòng thủ đặc biệt? Ngài muốn nói đến những công trình như những gì chúng ta đã xây dựng cho kho lương và thành lũy, nhưng ở một quy mô lớn hơn và phức tạp hơn?"

"Chính xác." Lâm Dịch đáp. "Nhưng còn hơn thế nữa. Ta cần một mạng lưới tình báo chuyên biệt, không chỉ để theo dõi các thế lực phàm tục, mà còn để thu thập thông tin về những hiện tượng siêu nhiên, về các thế lực tu hành, về những 'vết nứt' mà ta đã nói. Chúng ta cần hiểu rõ kẻ thù, hiểu rõ quy luật của chúng, trước khi chúng ta có thể đánh bại chúng."

Trần Nhị Cẩu ghi chép lia lịa, nét mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Mạng lưới tình báo siêu nhiên... ta sẽ đích thân chỉ đạo, Đại ca. Sẽ tìm kiếm những người có khả năng đặc biệt, những người có giác quan nhạy bén với những điều kỳ lạ."

"Và quan trọng nhất," Lâm Dịch nói, giọng hắn trở nên mạnh mẽ hơn, "chúng ta sẽ củng cố nội bộ, giáo dục người dân về tầm quan trọng của sự đoàn kết và tự cường. Vùng đất này không chỉ là nơi trú ẩn, mà sẽ là một biểu tượng, một nơi mà mọi người đều có thể tìm thấy sự an toàn và ý nghĩa."

Các cố vấn lắng nghe, từ ánh mắt hoài nghi ban đầu dần chuyển sang sự thán phục và quyết tâm. Họ đã chứng kiến Lâm Dịch biến một ngôi làng nghèo khó thành một vùng đất thịnh vượng, đã thấy hắn đối phó với vô số mối hiểm nguy. Họ tin vào tri thức, vào mưu lược và vào ý chí sắt đá của hắn. Mối hiểm họa mới này, dù đáng sợ đến đâu, cũng không thể lay chuyển niềm tin của họ vào vị lãnh đạo của mình.

Lão Hồ khẽ gật đầu, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên môi. "Thời thế tạo anh hùng. Có lẽ, đây chính là lúc những 'tâm' và 'trí' như ngài, mới thực sự tỏa sáng, Lâm Dịch."

Cuộc họp kéo dài cho đến khi trời tối hẳn. Khi mọi người rời đi, trong thư phòng chỉ còn lại Lâm Dịch và tiếng gió rít bên ngoài. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm buông xuống che phủ vùng đất của mình. Nỗi sợ hãi về việc bị cuốn sâu hơn vào vòng xoáy quyền lực và mất đi cuộc sống bình yên ban đầu vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một quyết tâm mạnh mẽ hơn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và giờ đây, hắn phải đảm bảo sự sinh tồn của tất cả mọi người.

***

Sáng ngày hôm sau, trời quang mây tạnh, gió nhẹ thổi bay những đám mây còn sót lại sau cơn gió đêm qua. Quảng trường trung tâm của vùng đất Lâm Dịch đã chật kín người. Âm thanh xôn xao của đám đông, tiếng cờ xí phấp phới trong gió, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm pha lẫn chút hồi hộp và tò mò. Mọi người đều biết có một sự kiện trọng đại sắp diễn ra, nhưng không ai đoán được nội dung thực sự của nó.

Trên bục cao, Lâm Dịch xuất hiện trong trang phục giản dị, không áo bào thêu rồng, không mũ miện quyền quý, chỉ là bộ quần áo vải thô quen thuộc, nhưng toát lên một khí phách đặc biệt. Đứng cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu, Tô Mẫn, Vương Đại Trụ, Binh trưởng Triệu, Lý Hổ và Lão Hồ, tất cả đều nghiêm nghị, ánh mắt hướng về phía đám đông.

Một sự im lặng bao trùm quảng trường khi Lâm Dịch bước ra. Hắn quét mắt qua hàng ngàn gương mặt đang ngước nhìn mình. Hắn nhìn thấy những nông dân chất phác, những thợ thủ công cần mẫn, những binh lính kiên trung, những người mà hắn đã từng bước bảo vệ và cùng họ xây dựng nên vùng đất này.

"Hỡi những người dân của ta!" Giọng Lâm Dịch vang vọng, không quá lớn nhưng rõ ràng và đầy uy lực, lan tỏa khắp quảng trường. "Hôm nay, ta đứng đây để nói với chư vị về một sự thật. Một sự thật mà chúng ta không thể né tránh, một sự thật sẽ định hình tương lai của chúng ta."

Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào lòng người. "Đại Hạ vương triều... đã suy tàn. Triều đình đã mục ruỗng, vua chúa đã mất hết nhân tâm, và loạn lạc đã lan rộng khắp mọi nơi. Trật tự cũ đã tan vỡ, và một kỷ nguyên mới đang bắt đầu."

Những tiếng thì thầm, xôn xao nổi lên trong đám ��ông. Ai cũng biết Đại Hạ đang suy yếu, nhưng nghe trực tiếp từ Lâm Dịch, lời tuyên bố này vẫn khiến họ bàng hoàng.

"Nhưng ý chí của chúng ta thì không!" Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn trở nên mạnh mẽ hơn, như một lời thề. "Chúng ta đã cùng nhau dựng xây nơi này từ hoang tàn, biến nó thành một ốc đảo an toàn giữa biển lửa loạn lạc. Chúng ta đã bảo vệ nhau khỏi đói nghèo, khỏi giặc cướp, khỏi những kẻ cường hào ác bá. Và chúng ta sẽ tiếp tục làm điều đó!"

Hắn giơ tay lên, chỉ vào lá cờ mới đang được cuộn lại bên cạnh. "Từ giờ phút này, vùng đất này, với tên gọi mới... sẽ là một thành trì độc lập, một nơi mà không thế lực nào, dù là phàm tục hay siêu nhiên, có thể tùy tiện xâm phạm!"

Một làn sóng reo hò, vỗ tay vang dội như sấm. Người dân, vốn đã quen với sự lãnh đạo của Lâm Dịch, đón nhận lời tuyên bố này với sự phấn khích và tự hào. Họ không quan tâm đến vương quyền hay bá nghiệp, họ chỉ quan tâm đến sự an toàn và cuộc sống bình yên mà Lâm Dịch đã mang lại cho họ.

"Chúng ta sẽ không tranh giành vương quyền, không ham mê danh vọng!" Lâm Dịch tiếp tục nói, giọng hắn vang vọng, đầy khí phách. "Nhưng chúng ta sẽ bảo vệ từng tấc đất, từng người dân, từng gia đình. Ai dám nhòm ngó, ai dám gây họa, sẽ phải đối mặt với ý chí sắt đá của chúng ta! Chúng ta sẽ dùng trí tuệ để phòng thủ, dùng sức mạnh để đẩy lùi, và dùng sự đoàn kết để tạo nên một bức tường thành không thể xuyên phá!"

Đám đông lại reo hò vang dội hơn nữa. Cổ Ngọc Phù trong túi áo Lâm Dịch khẽ rung lên, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể hắn, như một sự đồng điệu với lời tuyên bố của hắn, như thể cả thiên địa đang lắng nghe và chứng giám cho lời thề này. Hắn cảm thấy một sự gắn kết sâu sắc hơn với vùng đất, với những con người này, và với cả thế giới rộng lớn đang dần hé lộ những bí mật của nó.

Dưới sự chứng kiến của toàn thể người dân và binh lính, Lâm Dịch giương cao một lá cờ mới. Trên nền vải màu xanh thẫm, một ngọn núi vững chãi màu bạc hiện lên, sừng sững giữa những đám mây bão tố màu xám, biểu tượng cho sự kiên cường và bất khuất của vùng đất này giữa thời loạn lạc. Gió thổi mạnh, lá cờ mới phấp phới trong nắng, như một ngọn hải đăng giữa biển cả sóng gió, báo hiệu một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu.

Tuyên bố độc lập này không chỉ là một lời tuyên chiến với các thế lực phàm tục, mà còn là một lời khẳng định về sự tồn tại của một 'Thành Trì Bất Khả Xâm Phạm' trước cả thế giới tu hành. Lâm Dịch biết, điều này sẽ thu hút sự chú ý, sẽ gây ra sóng gió. Nhưng hắn đã không còn lựa chọn nào khác. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," và giờ đây, hắn đã có tri thức về mối hiểm nguy mới. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn, hắn phải chủ động kiến tạo con đường của riêng mình, không phải bằng cách xưng bá thiên hạ, mà bằng cách bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng, giữa một thế giới đang dần hé lộ những bí mật động trời, nơi "tâm" và "trí" sẽ là linh căn của riêng hắn. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Ngọn núi b���c trên nền cờ xanh thẫm, vững chãi giữa bão tố, là lời thề của hắn, lời hứa của hắn với chính mình và với những người dân đã đặt trọn niềm tin vào hắn.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free