Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 899: Bí Mật Linh Khí: Lời Giảng Từ Cổ Tăng

Ánh sáng từ Cổ Ngọc Phù vẫn cuộn trào trong lòng bàn tay Lâm Dịch, không còn là vệt sáng mờ ảo mà là một dòng chảy ấm áp, rực rỡ, tựa hồ một mạch đập sống động đang hòa cùng huyết quản hắn. Nó bừng tỉnh, phản ứng mạnh mẽ đến kinh ngạc, như một lời khẳng định đanh thép cho những gì Thẩm Đại Nhân vừa tiết lộ. Thế giới tu hành, cái mà hắn vẫn luôn cố gắng đẩy lùi vào góc khuất tâm trí, giờ đây đã không thể chối bỏ. Nó không còn là những lời đồn đại, những câu chuyện phiếm, hay những bóng hình thoắt ẩn thoắt hiện trong đêm tối của Trần Nhị Cẩu. Nó đã hiện hữu, sờ sờ trước mắt, và thậm chí còn vươn bàn tay thô bạo can thiệp vào cái thế giới phàm tục mà hắn đang dốc sức bảo vệ.

Lâm Dịch siết chặt ngọc phù, cảm giác ấm nóng lan tỏa tới tận khuỷu tay. Hắn nhìn chằm chằm vào vật phẩm cổ xưa, một cảm giác hoang mang xen lẫn tò mò dâng lên. Cái cổ ngọc này, vốn chỉ là một món đồ trang sức vô tri, lại có thể phản ứng dữ dội đến thế trước những khái niệm về "sức mạnh siêu phàm" và "linh khí." Phải chăng nó là một loại thiết bị cảm ứng, một cổ vật có khả năng tương tác với một trường năng lượng mà khoa học hiện đại của hắn chưa thể lý giải? Hay nó còn ẩn chứa một bí mật sâu xa hơn, một mối liên kết đến tận gốc rễ của thế giới này?

"Thẩm Đại Nhân... thế lực siêu nhiên... không thể nào là ngẫu nhiên." Lâm Dịch thì thầm, giọng nói nội tâm nặng trĩu. Sự kiêu ngạo và điên loạn của Thẩm Đại Nhân không phải là không có căn cứ. Hắn ta đã được "ban cho sức mạnh," và những "người nắm giữ quyền năng" kia đã giúp hắn ta. Điều đó có nghĩa là có một tổ chức, một nhóm, thậm chí là một môn phái, đang âm thầm thao túng, đang tìm cách gây ảnh hưởng đến thế giới phàm tục. Đây không còn là cuộc chiến giữa người và người, giữa quyền lực và tri thức, mà là một cuộc đối đầu với những thế lực vượt ngoài tầm hiểu biết, vượt ngoài quy luật tự nhiên mà hắn từng tin tưởng.

Hắn đứng dậy, bước ra giữa thư phòng. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn chiếu rọi lên bản đồ Đại Hạ rộng lớn, nơi những chấm đỏ đánh dấu "Vùng Đất An Toàn" của hắn giờ đây trông thật nhỏ bé và mong manh. Những khu vực màu xám, đại diện cho các thế lực cát cứ, các vương triều đang suy tàn, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Liệu có bao nhiêu trong số chúng cũng đang ngầm liên kết với những "thế lực siêu nhiên" đó? Liệu có bao nhiêu kẻ đang lợi dụng sự hỗn loạn để mưu đồ những chuyện lớn hơn, vượt xa cái gọi là quyền lực thế tục?

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Trí óc của một người hiện đại, vốn được huấn luyện để phân tích, mổ xẻ và tìm kiếm logic trong mọi vấn đề, giờ đây phải đối mặt với một thực tại hoàn toàn khác biệt. Hắn đã luôn tin vào khoa học, vào tri thức, vào sức mạnh của con người để thay đổi số phận. Nhưng liệu những công cụ đó có còn hiệu quả khi đối mặt với những kẻ có thể "bay lượn trên tr��i" hay "điều khiển nguyên tố" như lời Trần Nhị Cẩu đã kể?

"Cổ Ngọc Phù này... nó có ý nghĩa gì đây? Lão Tăng Viên Giác có lẽ biết." Hắn thầm nghĩ. Trong tất cả những người mà hắn từng gặp ở thế giới này, Lão Tăng Viên Giác là người duy nhất mang đến cho hắn một cảm giác khác biệt, một sự bình yên nhưng cũng ẩn chứa sự thông tuệ sâu sắc. Vị lão tăng già nua ấy, với ánh mắt từ bi và những lời nói ẩn ý, dường như thấu hiểu những điều mà người phàm không thể. Hắn đã từng nghĩ Lão Tăng chỉ là một nhà hiền triết ẩn dật, nhưng giờ đây, hắn chợt nhận ra, vị lão tăng ấy có thể là cầu nối duy nhất giúp hắn hiểu rõ hơn về thế giới mới này, thế giới của linh khí và tu hành.

Hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm đã về khuya, không khí se lạnh sau cơn mưa lớn. Bầu trời quang đãng, những vì sao lấp lánh như vô vàn con mắt đang dõi theo. Dưới kia, "Vùng Đất An Toàn" của hắn vẫn chìm trong giấc ngủ, những ngọn đèn dầu nhỏ bé vẫn tỏa sáng, như những đốm lửa hy vọng giữa đêm đen loạn lạc. Hắn đã bỏ bao công sức để xây dựng nơi này, để bảo vệ những con người đã tin tưởng hắn. Hắn không thể để nó bị phá hủy bởi những thế lực mà hắn còn chưa hiểu rõ.

Sự lo lắng dần nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*. Câu nói đó không chỉ áp dụng cho cá nhân hắn, mà còn cho cả cộng đồng mà hắn đã dày công gây dựng. Và để sinh tồn, hắn cần tri thức. Tri thức về kẻ thù, về quy luật vận hành của thế giới này, và cả về những công cụ mà hắn có thể sử dụng. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn, cùng với những lời nói bí ẩn của Thẩm Đại Nhân, chính là manh mối đầu tiên.

Hắn bước đến bản đồ, ngón tay lướt qua những ngọn núi chập chùng của Linh Thú Sơn Mạch, nơi Lão Tăng Viên Giác ẩn cư. Đó là một vùng đất hoang vu, hiểm trở, nơi mà người phàm ít khi đặt chân tới. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành điểm đến duy nhất mà Lâm Dịch có thể nghĩ tới. Hắn cần một câu trả lời, một sự chỉ dẫn.

"Trần Nhị Cẩu!" Hắn gọi khẽ, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát. Cửa phòng mở ra, Trần Nhị Cẩu, vẫn còn ngái ngủ, lập tức xuất hiện, dáng vẻ nhanh nhẹn như một con chồn. "Đại ca có gì phân phó?"

"Chuẩn bị ngựa, lương khô, và hành trang gọn nhẹ nhất. Sáng sớm mai, chúng ta lên đường." Lâm Dịch ra lệnh, ánh mắt không rời khỏi bản đồ.

Trần Nhị Cẩu thoáng ngạc nhiên, nhưng không hỏi thêm. Hắn đã quá quen với những quyết định đột ngột của Lâm Dịch. "Dạ, Đại ca. Đi đâu vậy ạ?"

"Linh Thú Sơn Mạch. Ta cần gặp một người." Lâm Dịch đáp, giọng nói mang theo sự khẩn trọng. "Chuyến đi này phải hết sức bí mật. Không được để bất kỳ ai biết."

"Rõ, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu dứt khoát đáp, đôi mắt sáng lên vẻ trung thành. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn quay người, nhanh chóng thi hành mệnh lệnh, để lại Lâm Dịch một mình trong thư phòng, đối mặt với bản đồ rộng lớn và những bí ẩn đang chờ đợi. Ánh sáng từ Cổ Ngọc Phù trong tay hắn dần dịu đi, nhưng cảm giác ấm áp vẫn còn đó, như một lời hứa hẹn, hay một lời cảnh báo, về một hành trình đầy thử thách sắp tới.

***

Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn giăng mắc khắp các ngọn cây kẽ lá, hai bóng người đã lặng lẽ rời khỏi 'Vùng Đất An Toàn', hòa mình vào khung cảnh mờ ảo của núi rừng. Không khí se lạnh của buổi sớm mai luồn qua kẽ áo, mang theo hương vị ẩm ướt của đất đai và mùi cỏ cây mục ruỗng. Tiếng vó ngựa bị bọc vải dày để giảm âm thanh, khẽ khàng lướt qua những con đường mòn phủ đầy lá khô, chỉ để lại những dấu vết mờ nhạt.

Trần Nhị Cẩu đi trước, đôi mắt tinh anh liên tục quét ngang dọc, kiểm tra từng bụi cây, từng tảng đá ven đường. Vóc dáng trung bình của hắn ẩn hiện trong lớp áo khoác màu đất, hòa lẫn vào cảnh vật xung quanh. Dù gương mặt có chút ngây ngô khi ở cạnh Lâm Dịch, nhưng lúc này, vẻ mặt hắn lại tràn đầy sự cẩn trọng và tập trung. Hắn biết rõ tầm quan trọng của chuyến đi này, và trách nhiệm đảm bảo an toàn cho Đại ca của mình.

Lâm Dịch theo sau, ánh mắt trầm tư nhìn thẳng về phía trước. Cái lạnh của buổi sớm không làm hắn nao núng, mà trái lại, nó giúp hắn giữ được sự tỉnh táo cần thi��t. Hắn đã trải qua quá nhiều gian khổ, đã chứng kiến quá nhiều cái chết và sự mất mát, nên những điều nhỏ nhặt như cái lạnh hay sự mệt mỏi thể xác không còn là vấn đề. Điều khiến hắn bận tâm là những bí ẩn đang dần được hé lộ, và tương lai bất định của 'Vùng Đất An Toàn'.

Chuyến đi kéo dài gần một ngày. Đến khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, họ mới đến được chân núi Linh Thú Sơn Mạch. Những ngọn núi sừng sững, trùng điệp, ẩn hiện trong màn sương chiều, trông thật hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ u tịch. Tiếng chim kêu xa xăm vọng lại từ thung sâu, cùng với tiếng gió xào xạc luồn qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của tự nhiên.

"Đại ca, chúng ta nên dừng lại nghỉ ngơi một chút. Đường lên núi rất hiểm trở, e rằng không thể đi trong đêm được." Trần Nhị Cẩu khẽ nói, chỉ tay về phía một con suối nhỏ.

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết Nhị Cẩu nói đúng. Sự mệt mỏi sẽ làm giảm sự cảnh giác, và trên núi rừng hiểm ác này, một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá đắt. Họ dựng lều đơn giản, nhóm lửa sưởi ấm và dùng bữa tối với lương khô mang theo. Trong suốt bữa ăn, Lâm Dịch không nói gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng nhìn về phía những đỉnh núi mờ ảo, như đang cố gắng nhìn thấu những bí ẩn ẩn chứa bên trong.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa len lỏi qua kẽ lá, xé toang màn sương dày đặc, họ lại tiếp tục hành trình. Địa hình càng lúc càng dốc, những con đường mòn trở nên hẹp hơn, quanh co hơn, đôi khi còn bị che phủ bởi những lớp rêu phong ẩm ướt. Tiếng nước nhỏ giọt từ những khe đá, tiếng suối chảy róc rách dưới thung lũng, và tiếng côn trùng vo ve, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian yên tĩnh đến lạ lùng.

Sau nhiều giờ leo trèo, cuối cùng họ cũng đến được một khu vực tương đối bằng phẳng trên sườn núi. Trước mắt họ là một vách đá lớn, bị che khuất bởi những cây cổ thụ rậm rạp. Trần Nhị Cẩu dừng lại, đưa mắt dò xét. Hắn đã được Lâm Dịch chỉ dẫn về vị trí của Thạch Động Ẩn Cư dựa trên những thông tin từ trước, nhưng việc tìm thấy nó giữa rừng núi này không hề dễ dàng.

"Đại ca, ta nhớ Lão Tăng từng nói động đá này nằm ẩn mình sau một thác nước nhỏ, hoặc một dòng suối chảy qua..." Trần Nhị Cẩu thì thầm, đôi mắt vẫn không ngừng tìm kiếm.

Lâm Dịch gật đầu, hắn cũng đang quan sát kỹ lưỡng. Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở một khe nứt nhỏ trên vách đá, nơi một dòng suối nhỏ chảy ra, tạo thành một màn nước mỏng manh. Dòng nước ấy không đủ để tạo thành thác, nhưng lại đủ để che khuất một phần của vách đá phía sau.

"Ở kia!" Lâm Dịch chỉ tay, giọng nói khẽ nhưng chắc chắn.

Họ cẩn thận tiến lại gần. Đúng như dự đoán, phía sau màn nước mỏng là một lối vào hang động được che giấu khéo léo. Không khí ẩm ướt từ dòng suối phả vào mặt, mang theo mùi đất và đá. Trần Nhị Cẩu là người đi trước, dùng kiếm gạt đi những dây leo chằng chịt, mở đường cho Lâm Dịch.

Bên trong hang động, không gian khá rộng rãi. Mùi đất ẩm và một chút khói nhẹ thoang thoảng trong không khí. Ánh sáng mờ ảo từ khe đá nhỏ trên trần động chiếu xuống, đủ để nhìn rõ mọi vật. Chính giữa hang động, trên một tảng đá phẳng, một thân ảnh gầy gò đang ngồi thiền định. Đó chính là Lão Tăng Viên Giác, mặc chiếc áo cà sa cũ kỹ, gương mặt hiền từ, đôi mắt nhắm nghiền, hoàn toàn tĩnh lặng như một pho tượng.

Trần Nhị Cẩu nhìn Lão Tăng, rồi quay sang Lâm Dịch, giọng thì thầm: "Đại ca, ta sẽ canh gác bên ngoài. Cẩn thận..." Hắn biết, cuộc nói chuyện sắp tới giữa Lâm Dịch và Lão Tăng có thể không dành cho tai người phàm nghe.

Lâm Dịch gật đầu, trấn an: "Không cần quá lo lắng, ta tin vào Lão Tăng." Hắn tin vào trực giác của mình, và Lão Tăng Viên Giác chưa bao giờ làm hắn thất vọng.

Trần Nhị Cẩu lùi ra ngoài, ẩn mình giữa lùm cây gần cửa động, đôi mắt cảnh giác quét khắp xung quanh.

Lâm Dịch bước vào sâu hơn trong hang động. Tiếng bước chân hắn vang vọng nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch. Khi hắn cách Lão Tăng khoảng vài bước chân, đôi mắt của vị lão tăng từ từ mở ra. Chúng không hề có vẻ ngạc nhiên hay bối rối, mà chỉ chứa đựng sự bình thản và trí tuệ vô tận, như thể ngài đã biết trước sự xuất hiện của Lâm Dịch từ lâu.

Một nụ cười hiền từ nở trên môi Lão Tăng Viên Giác. "施主 (Thí chủ) đã đến rồi. Mời ngồi." Giọng nói của ngài trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua khe đá, mang theo một sự an nhiên lạ lùng.

Lâm Dịch hành lễ cung kính, rồi ngồi xuống tảng đá đối diện với Lão Tăng. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy như mình đã bước vào một thế giới khác, một không gian tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, hỗn loạn của thế giới bên ngoài.

***

Không gian bên trong Thạch Động Ẩn Cư hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe nứt trên trần động, tạo nên một nhịp điệu đều đều, tựa hồ tiếng tích tắc của thời gian. Mùi hương đất ẩm hòa quyện với một chút hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ, như xoa dịu đi sự căng thẳng trong lòng Lâm Dịch. Bầu không khí trang nghiêm, tràn đầy sự minh triết, bao trùm lấy hai con người ngồi đối diện nhau. Ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài len lỏi vào, chiếu rọi lên gương mặt gầy gò, hiền từ của Lão Tăng Viên Giác và vẻ trầm tư của Lâm Dịch.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu câu chuyện của mình, giọng nói trầm tĩnh nhưng chất chứa vô vàn thắc mắc. Hắn kể về những sự kiện gần đây, về âm mưu của Thẩm Đại Nhân, về những lời lẽ điên cuồng của kẻ đó khi nhắc đến "sức mạnh siêu nhiên" và "người nắm giữ quyền năng". Hắn cũng không quên nhắc đến sự phản ứng mạnh mẽ, bất thường của Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay hắn, và cả những báo cáo của Trần Nhị Cẩu về những "người bay lượn trên trời" hay "điều khiển nguyên tố".

"Lão Tăng," Lâm Dịch nói, ánh mắt nhìn thẳng vào vị lão tăng. "Con vốn là người tin vào những điều mắt thấy tai nghe, tin vào quy luật tự nhiên. Nhưng những gì đang xảy ra, những gì con đã chứng kiến, dường như đã vượt ra ngoài mọi lẽ thường. Con muốn hỏi, 'linh khí mỏng manh'... có phải chỉ là sự suy yếu tự nhiên, hay còn ẩn chứa bí mật nào khác?"

Lão Tăng Viên Giác lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt khép hờ, gương mặt bình thản. Khi Lâm Dịch dừng lời, ngài chậm rãi mở mắt, ánh mắt từ bi nhìn thẳng vào hắn.

"Thí chủ, câu hỏi của ngài rất sâu sắc." Lão Tăng cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. "Thế gian vạn vật, đều có chu kỳ sinh diệt, thịnh suy. Linh khí cũng không ngoại lệ. Nó có những lúc dồi dào, có những lúc cạn kiệt. Nhưng nguyên nhân của sự 'mỏng manh' hiện tại không chỉ đơn thuần là tự nhiên."

Ngài dừng lại một chút, như để Lâm Dịch có thời gian suy ngẫm, rồi tiếp tục: "Nó là một chu kỳ, đúng vậy. Nhưng cũng có thể bị ảnh hưởng bởi tham lam của nhân loại, hoặc những 'vết nứt' trong thế giới này. Linh khí là nguồn gốc của sự sống, của vạn vật, là cầu nối giữa trời và đất. Khi con người vì dục vọng mà khai thác quá mức, tranh giành, sát phạt, thì linh khí tự nhiên sẽ bị hao tổn, bị ô nhiễm. Đó là một phần của sự 'mỏng manh'."

Lâm Dịch nhíu mày, những khái niệm này nghe có vẻ tương đồng với những vấn đề môi trường, khai thác tài nguyên quá mức ở thế giới hiện đại c��a hắn. "Vết nứt... Lão Tăng có thể giải thích rõ hơn không?"

"Vết nứt là những điểm yếu trong kết cấu của thế giới, những nơi mà ranh giới giữa các cõi trở nên mỏng manh. Chúng có thể là cổng không gian, khe nứt thời gian, hoặc những điểm hội tụ năng lượng bất thường. Qua những 'vết nứt' này, những thực thể, những thế lực từ những chiều không gian khác, hoặc những thế giới khác, có thể tìm cách xâm nhập, hoặc lợi dụng để thao túng linh khí, mưu đồ những chuyện lớn hơn." Lão Tăng Viên Giác chậm rãi giải thích, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự uyên thâm. "Có những kẻ không muốn phàm nhân tiếp cận sức mạnh đó, hoặc muốn thâu tóm nó cho riêng mình. Chúng xem linh khí như một nguồn tài nguyên vô tận để củng cố quyền lực, kéo dài tuổi thọ, hoặc đạt được những mục đích ích kỷ."

Lâm Dịch cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. "Vết nứt"... "thế lực từ những chiều không gian khác"... Những lời này không chỉ giải thích sự can thiệp của Thẩm Đại Nhân, mà còn mở ra một bức tranh rộng lớn hơn, đáng sợ hơn về bản chất của thế giới này. Nó không chỉ là một thế giới cổ đại với những quyền lực thế tục, mà còn là một chiến trường tiềm ẩn của những thế lực siêu nhiên, những kẻ tranh giành nguồn năng lượng căn bản của sự sống.

Lão Tăng Viên Giác đưa ánh mắt nhìn xuống Cổ Ngọc Phù đang nằm trong lòng bàn tay Lâm Dịch. "Vật này... có duyên với linh khí. Nó không chỉ là ngọc, mà là một 'chìa khóa' để cảm nhận và tương tác với nó."

Ngài vươn một ngón tay gầy gò, chạm nhẹ vào Cổ Ngọc Phù. Ngay lập tức, ngọc phù phát ra một ánh sáng mờ ảo, ấm áp hơn bao giờ hết, tựa hồ đang hưởng ứng sự chạm nhẹ của vị lão tăng. Lâm Dịch cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ, không phải là sự tu luyện, mà là một sự "kết nối" mạnh mẽ với thế giới xung quanh, một cảm giác hòa mình vào dòng chảy của linh khí, dù chỉ trong chốc lát. Nó không giống với bất kỳ cảm giác nào mà hắn từng trải qua, không phải dòng điện, không phải nhiệt lượng, mà là một sự "sống động" từ bên trong.

"Thí ch���, ngài không có linh căn, không có thiên phú tu luyện như những người khác." Lão Tăng Viên Giác nói tiếp, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Nhưng ngài có 'tâm' và 'trí'. Đó cũng là một loại 'duyên' khác, một loại 'khí vận' đặc biệt."

"Tâm và Trí?" Lâm Dịch lặp lại, cảm thấy tò mò.

"Tâm là sự thiện lương, là lòng trắc ẩn, là ý chí muốn bảo vệ những điều tốt đẹp. Trí là sự thông tuệ, là khả năng nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ, là tri thức để giải quyết khó khăn. Linh căn giúp con người hấp thụ linh khí để tu luyện sức mạnh cá nhân. Nhưng Tâm và Trí của ngài, lại giúp ngài thấu hiểu và sắp đặt trật tự, kiến tạo và bảo vệ sự sống. Trong thời loạn lạc này, khi linh khí mỏng manh và đạo đức suy đồi, Tâm và Trí của ngài còn quý giá hơn cả linh căn." Lão Tăng Viên Giác giải thích, giọng nói trầm bổng, như một lời sấm truyền.

"Và Cổ Ngọc Phù này, nó là một vật phẩm có khả năng cộng hưởng với linh khí, giúp người cầm nó cảm nhận được sự tồn tại và biến động của linh khí. Nó sẽ là kim chỉ nam cho ngài trong việc tìm hiểu về thế giới này, và cũng là một công cụ để ngài có thể 'kết nối' với nó, dù ngài không thể tự mình tu luyện."

Lâm Dịch trầm ngâm. Hắn không có linh căn, điều này hắn đã biết từ lâu. Nhưng "tâm" và "trí", những thứ mà Lão Tăng Viên Giác vừa nhắc đến, chính là bản chất của hắn, là những gì hắn mang theo từ thế giới hiện đại. Kiến thức khoa học, khả năng phân tích logic, tư duy hệ thống, và cả ý chí kiên cường muốn bảo vệ những người yếu thế – đó chính là "trí" và "tâm" của hắn. Lão Tăng đang gợi ý rằng hắn có thể đối phó với thế giới tu hành không bằng cách tu luyện, mà bằng cách sử dụng chính những phẩm chất đã giúp hắn sinh tồn và phát triển 'Vùng Đất An Toàn' bấy lâu nay.

"Vậy, những kẻ như Thẩm Đại Nhân, những thế lực tu hành đã giúp hắn ta... chúng có phải là những kẻ đang thao túng linh khí, hoặc lợi dụng 'vết nứt' đó?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói mang theo sự lạnh lẽo.

"Đúng vậy. Có những kẻ chỉ nhìn thấy lợi ích cá nhân, tìm cách thâu tóm linh khí để phục vụ dục vọng của mình. Chúng không ngần ngại phá vỡ sự cân bằng của thiên địa, thậm chí gây hại cho sinh linh. Nhưng cũng có những thế lực khác, những người bảo vệ chân chính của thế giới này, những người hiểu rõ sự quan trọng của việc duy trì cân bằng. Họ vẫn đang âm thầm gìn giữ, chờ đợi thời cơ." Lão Tăng Viên Giác nhìn xa xăm, ánh mắt như xuyên thấu qua vách đá, nhìn vào một tương lai xa xăm. "Cuộc chiến tranh giành linh khí, và sự bảo vệ thế giới khỏi những 'vết nứt' đang ngày càng trở nên rõ ràng. Đại Hạ sụp đổ, trật tự cũ tan vỡ, cũng là lúc những bí ẩn được hé lộ, và những lựa chọn khó khăn phải được đưa ra."

Lâm Dịch cảm thấy như một bức màn lớn vừa được vén lên trước mắt mình. Thế giới này không chỉ có những cuộc chiến tranh giành quyền lực phàm tục, mà còn có một cuộc chiến ngầm vĩ đại hơn, sâu sắc hơn, liên quan đến bản chất của vũ trụ và số phận của vạn vật. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Hắn từng tin vào điều đó. Và giờ đây, hắn nhận ra, tri thức về thế giới tu hành, về linh khí, về những "vết nứt" và những thế lực ẩn mình, sẽ là vũ khí tối thượng giúp hắn bảo vệ những gì hắn trân trọng.

Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, cảm giác ấm áp từ nó như một lời nhắc nhở. Lão Tăng Viên Giác đã mở ra cho hắn một con đường mới, một con đường độc đáo mà hắn phải tự mình khám phá. Hắn không có linh căn, nhưng có "tâm" và "trí", và giờ đây, hắn có cả một "chìa khóa" để bước vào thế giới bí ẩn kia.

"Con hiểu rồi, Lão Tăng." Lâm Dịch nói, giọng nói không còn sự hoang mang mà thay vào đó là sự kiên định. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và con, sẽ tự mình kiến tạo con đường đó."

Ánh mắt hắn nhìn về phía lối vào hang động, nơi Trần Nhị Cẩu đang ẩn mình canh gác. Ngoài kia, thế giới vẫn đang hỗn loạn, Đại Hạ vẫn đang trên đà sụp đổ. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một quyết tâm mới đã nhen nhóm. Hắn sẽ không né tránh. Hắn sẽ tìm hiểu, sẽ đối phó, và nếu cần, sẽ liên kết với những thế lực "chính đạo" mà Lão Tăng đã nhắc đến. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy những th��ch thức, những hiểm nguy từ cả thế tục lẫn thế giới tu hành. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn sẽ dùng tri thức, mưu lược, và khả năng thích nghi của mình để tìm kiếm một ý nghĩa đích thực cho cuộc sống, không phải để trở thành hoàng đế hay tiên nhân, mà là để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng, giữa một thế giới đang dần hé lộ những bí mật động trời. Ánh sáng từ Cổ Ngọc Phù vẫn tỏa ra ấm áp trong đêm tối, như một ngọn hải đăng dẫn lối cho hành trình đầy thử thách sắp tới của hắn, trên con đường mà "tâm" và "trí" sẽ là linh căn của riêng mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free