Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 898: Bàn Tay Hắc Ám: Âm Mưu Cuối Cùng và Bí Mật Lộ Diện

Tiếng mưa rì rào bên ngoài vẫn chưa dứt hẳn, nhưng không khí trong trướng của Lâm Dịch đã nóng lên bởi hàng loạt tin tức khẩn cấp đổ về. Hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ, nơi những vòng tròn đỏ và dấu X đen sì đang phủ kín các khu vực trọng yếu của Vùng Đất An Toàn, cảm giác như những gì hắn lo sợ nhất đang dần trở thành hiện thực. Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay vẫn còn vương hơi ấm, nhưng cái ánh sáng mờ nhạt lóe lên đêm qua giờ đây đã bị thay thế bằng một dự cảm nặng nề. *Đây không còn là lời đồn, cũng không phải những dấu vết mơ hồ. Đây là một đòn giáng trực diện.*

Đêm đó, một ngọn lửa lớn bất ngờ bùng lên tại kho lương thực chính ở ngoại ô, thiêu rụi gần một nửa số ngũ cốc dự trữ. Ngay sau đó, tin dữ lan ra rằng một số giếng nước công c���ng ở khu dân cư mới xây đã bị nhiễm độc, gây ra những triệu chứng quái lạ cho những người uống phải, khiến họ đau đớn quằn quại. Tồi tệ hơn, khi lực lượng tuần tra cố gắng dập lửa và phong tỏa khu vực nhiễm độc, họ phát hiện thi thể của ba học giả và hai thợ thủ công tài năng – những nhân vật cốt cán mà Lâm Dịch đã vất vả chiêu mộ – nằm rải rác ở những vị trí chiến lược, rõ ràng là bị ám sát có chủ đích.

"Đại ca, tình hình rất hỗn loạn!" Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem tro bụi và mồ hôi, lao vào trướng, giọng nói đầy sự hốt hoảng. "Lửa ở kho lương đã được khống chế, nhưng thiệt hại nặng nề. Nước giếng đã được phong tỏa, chúng ta đang phát nước sạch từ các nguồn dự phòng, nhưng người dân vẫn rất hoang mang. Còn mấy học giả kia... bọn chúng ra tay quá tàn độc, không để lại dấu vết gì rõ ràng."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt quét qua từng chi tiết trên bản đồ, rồi chuyển sang Trần Nhị Cẩu. "Không phải thổ phỉ, cũng không phải tàn quân. Kẻ ra tay rất chuyên nghiệp, và có vẻ không quan tâm đến của cải." Hắn chỉ vào những điểm ám sát trên bản đồ. "Bọn chúng nhắm vào nhân tài, vào nguồn sống, vào sự ổn định. Đây là một cuộc tấn công vào nền tảng của Vùng Đất An Toàn." Hắn dừng lại một chút, suy nghĩ sâu xa. "Tìm thấy được gì không? Bất kỳ mảnh vải, vật phẩm nào bị bỏ lại?"

Trần Nhị Cẩu lắc đầu lia lịa. "Chúng ra tay cực kỳ cẩn trọng, không để lại dấu vết gì đáng kể. Duy chỉ có một điểm... Chúng tôi đã bắt được vài tên thủ ác tại hiện trường kho lương. Chúng khai là được một 'lão già' bí ẩn thuê, dùng thủ đoạn rất quái dị để trà trộn vào. Bọn chúng không có vẻ gì là giang hồ chuyên nghiệp, chỉ là những kẻ liều mạng bị tiền bạc cám dỗ. Nhưng cách chúng đột nhập, cách chúng phối hợp để đốt kho lương, không giống với những kẻ chỉ biết liều chết vì tiền." Hắn rụt rè nói tiếp, "Có một tên, trước khi tắt thở, đã lẩm bẩm về một loại 'phép thuật' gì đó, nói rằng 'lão già' kia có thể khiến chúng trở nên vô hình trong chốc lát."

Lâm Dịch nhíu mày. *Phép thuật?* Hắn biết, trong thế giới cổ đại này, ranh giới giữa mê tín dị đoan và những khả năng phi phàm đôi khi rất mờ nhạt. Nhưng những thông tin từ Trần Nhị Cẩu về 'những người bay lượn trên trời' hay 'điều khiển nguyên tố' đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm ngờ vực, rằng có thể có một loại sức mạnh nào đó tồn tại ngoài sự hiểu biết của hắn. "Những kẻ bị bắt, còn sống không?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm tĩnh.

"Chỉ còn hai tên, nhưng chúng bị thương rất nặng, có vẻ như đã bị tra tấn trước khi đến đây, hoặc bị chính đồng bọn của chúng làm bị thương để bịt đầu mối." Trần Nhị Cẩu thở dài, "Chúng chỉ lặp đi lặp lại rằng 'lão già' kia hứa sẽ cho chúng một cuộc sống giàu sang nếu làm theo lời hắn, và hắn có 'sức mạnh' có thể giúp chúng hoàn thành nhiệm vụ mà không bị phát hiện."

Lâm Dịch day thái dương. *Một 'lão già' bí ẩn, thủ đoạn 'quái dị', 'phép thuật', 'sức mạnh'…* Tất cả đều gợi lên một mối liên hệ mà hắn không muốn tin vào lúc này. Hắn nhớ lại những tin tức về 'linh khí mỏng manh' và 'những kẻ lạ mặt' tìm cách vào Linh Thú Sơn Mạch mà Trần Nhị Cẩu đã báo cáo. "Cứu chữa cho những kẻ đó. Cho dù chúng là kẻ thù, chúng vẫn là một nguồn thông tin. Và ta cần một bản vẽ chi tiết về các phù văn hay dấu hiệu lạ trên thi thể chúng, nếu có."

Hắn quay sang Tô Mẫn, người từ nãy đến giờ vẫn đứng im lặng lắng nghe, ánh mắt sắc sảo quan sát từng cử chỉ của Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu. "Tô Mẫn, cô nghĩ sao?"

Tô Mẫn chậm rãi tiến lại gần bản đồ, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ qua những điểm bị tấn công. "Như Đại nhân đã nói, đây là một cuộc tấn công có chủ đích, nhắm vào xương sống của Vùng Đất An Toàn. Kho lương, nguồn nước, và đặc biệt là những nhân tài. Kẻ đứng sau không muốn cướp bóc, mà muốn phá hủy, muốn gieo rắc sự hoảng loạn và nghi ngờ." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch. "Thẩm Đại Nhân. Hắn là kẻ duy nhất có đủ động cơ để làm điều này, và hắn đã bị chúng ta dồn vào đường cùng."

Lâm Dịch gật đầu. "Động cơ thì có, nhưng khả năng... Hắn đâu có binh lực, cũng không có mạng lưới giang hồ đủ lớn để tổ chức một cuộc tấn công tinh vi và quy mô như vậy. Hắn đã mất hết quyền lực, chỉ còn là một kẻ bị ruồng bỏ."

"Chính vì thế mà ta mới nói, chắc chắn có kẻ đứng sau, hoặc hỗ trợ hắn." Tô Mẫn tiếp lời, giọng điệu kiên định. "Thẩm Đại Nhân không có khả năng tổ chức một mạng lưới ám sát và phá hoại tinh vi đến vậy trong tình cảnh hiện tại. Hắn không có binh quyền, không có tiềm lực tài chính dồi dào, và cũng không có loại 'phép thuật' mà tên thủ phạm nhắc đến. Hắn chỉ là một quan lại già nua, tham lam và xảo quyệt, nhưng không hề mạnh mẽ. Điều duy nhất hắn còn có là mối hận thù sâu sắc với Đại nhân, và sự tuyệt vọng."

Lâm Dịch trầm ngâm, tay vô thức vuốt ve Cổ Ngọc Phù trong túi áo. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc đang dần thức tỉnh bên trong nó, như thể nó đang phản ứng với những lời nói của Tô Mẫn. "Sự tuyệt vọng có thể khiến người ta làm những điều điên rồ. Nhưng để tổ chức được việc này, hắn phải có một sự hậu thuẫn rất lớn, hoặc ít nhất là một loại 'công cụ' nào đó vượt quá tầm hiểu biết thông thường."

Trần Nhị Cẩu lúc này chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng lên tiếng. "Đại ca, ta nhớ rồi! Khi khám nghiệm thi thể của những tên bị bắt sống mà sau đó đã chết vì vết thương quá nặng, chúng tôi tìm thấy một loại phù văn lạ trên da thịt chúng, ở vùng ngực và cánh tay. Nó không giống bất kỳ thứ gì trong giang hồ hay quân đội mà chúng tôi từng biết. Một số thuộc hạ của ta nói rằng nó trông giống như những ký hiệu mà các đạo sĩ hay dùng để yểm bùa, nhưng lại phức tạp và cổ quái hơn nhiều."

Lâm Dịch ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu lấy ra những ký hiệu mà bọn chúng đã cố gắng vẽ lại từ trí nhớ. Hắn nhìn chằm chằm vào những nét vẽ nguệch ngoạc, nhưng vẫn toát lên một vẻ bí ẩn, cổ xưa. Những phù văn này hoàn toàn xa lạ với hắn, nhưng lại có một sự tương đồng kỳ lạ với những hình vẽ mà hắn từng thoáng thấy trong một số ghi chép cổ mà hắn tìm được ở thư viện của một vị quan triều đình cũ, liên quan đến các môn phái ẩn dật và những truyền thuyết về 'người tu hành'.

"Đây là..." Lâm Dịch thì thầm, ngón tay lướt trên những nét phù văn phức tạp. Hắn nhớ lại những lời kể của Trần Nhị Cẩu về 'những kẻ bay lượn trên trời' và 'điều khiển nguyên tố', những người mà hắn vẫn luôn nghi ngờ là tồn tại. *Phải chăng, Thẩm Đại Nhân đã tìm được một 'người thầy' hay một thế lực nào đó từ thế giới tu hành?* Cái ý nghĩ đó khiến hắn rùng mình, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác bất lực trước một thế lực mà tri thức hiện đại của hắn chưa thể lý giải hoàn toàn.

Tô Mẫn khẽ thở dài. "Nếu quả thật như vậy, thì đây không còn là một cuộc chiến phàm tục nữa. Thẩm Đại Nhân đã đi quá xa, chạm đến những điều mà chúng ta chưa từng đối mặt." Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự lo lắng. "Đại nhân, chúng ta phải làm gì? Nếu những kẻ tu hành đó thực sự tồn tại và can thiệp vào thế sự, thì mọi kế hoạch, mọi mưu lược của chúng ta đều có thể trở thành vô nghĩa trước sức mạnh siêu phàm của họ."

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn hình dung lại những cảnh tượng hỗn loạn ở Vùng Đất An Toàn, những gương mặt hoảng sợ của dân chúng, những thi thể lạnh lẽo của những người đã tin tưởng hắn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Nhưng giờ đây, sự sinh tồn không chỉ đơn thuần là chống lại đói nghèo, áp bức hay chiến tranh nữa. Nó đã biến thành một cuộc chiến chống lại những điều vượt ra ngoài lẽ thường. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn phải tìm hiểu, phải hiểu rõ về thế lực tu hành này, về những phù văn này, về nguồn gốc của chúng.

"Chúng ta sẽ điều tra sâu hơn về những phù văn này. Cử người đến các thư viện cổ, tìm kiếm những ghi chép về các môn phái ẩn dật, về những kẻ có khả năng phi phàm." Lâm Dịch nói, giọng đầy kiên quyết. "Đồng thời, tăng cường cảnh giác ở Linh Thú Sơn Mạch. Nếu có bất kỳ sự xuất hiện nào của những kẻ lạ mặt, lập tức báo cáo. Nhưng tuyệt đối không được đối đầu trực tiếp, chỉ quan sát và thu thập thông tin."

Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là những cuộc đụng độ với c��c lãnh chúa mới nổi, mà còn là sự đối mặt với một thế giới hoàn toàn khác biệt. Nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn đã xây dựng Vùng Đất An Toàn này, đã hứa sẽ bảo vệ những người dân này. Và để làm được điều đó, hắn phải chấp nhận đối mặt với mọi thử thách, kể cả những điều siêu nhiên nhất.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai yếu ớt đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù còn vương lại từ đám cháy đêm qua. Cảm giác lạnh lẽo của không khí u ám không làm nản lòng hắn. Trái lại, nó càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng Lâm Dịch. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn sẽ không ngồi đợi sự công bằng, hắn sẽ tự mình kiến tạo nó, bằng mọi giá.

***

Trong khi Lâm Dịch đang căng não phân tích từng mảnh thông tin rời rạc, cố gắng xâu chuỗi chúng thành một bức tranh hoàn chỉnh, thì cách đó không xa, trong một mật thất tối tăm và ẩm thấp dưới lòng đất, một âm mưu đen tối đang được vén màn.

Thẩm Đại Nhân, giờ đây trông tiều tụy và gầy gò hơn bao giờ hết, với chòm râu bạc phơ rối bời và đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ điên dại, đang cười khùng khục như một kẻ mất trí. Hắn không còn vẻ uyên bác giả tạo thường thấy, thay vào đó là một sự cuồng loạn cố hữu, ánh lên tia sáng kỳ dị dưới ánh nến leo lét. Mật thất này, nằm sâu dưới một ngôi miếu hoang đã bị bỏ quên từ lâu ở rìa Linh Thú Sơn Mạch, dường như bị bao phủ bởi một thứ khí tức u ám, lạnh lẽo, ngay cả tiếng gió rít bên ngoài cũng trở nên trầm thấp và ghê rợn khi lọt vào đây. Mùi đất ẩm mốc hòa quyện với một thứ hương lạ, ngai ngái nhưng lại có phần cay nồng, khiến không khí càng thêm nặng nề.

"Ha ha ha... Lâm Dịch! Ngươi nghĩ ngươi có thể bình yên sao?" Thẩm Đại Nhân thốt ra từng tiếng, cổ họng khản đặc, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ đắc thắng. Hắn nắm chặt một bức thư cũ kỹ trên tay, trên đó vẽ những phù văn kỳ lạ, giống hệt những ký hiệu mà Trần Nhị Cẩu vừa báo cáo với Lâm Dịch. Bức thư này không phải là một văn kiện thông thường, nó được viết trên một loại da thú màu xám tro, và những phù văn trên đó dường như ẩn chứa một loại năng lượng nào đó, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo mỗi khi Thẩm Đại Nhân siết chặt.

Đối diện hắn, trên bức tường đá lạnh lẽo, là một biểu tượng được vẽ bằng máu khô, hình một con mãng xà khổng lồ đang quấn quanh một cây cổ thụ, đôi mắt nó được khảm bằng hai viên ngọc màu đỏ sẫm, phát ra thứ ánh sáng yếu ớt nhưng đầy ma mị. Đó là dấu hiệu của thế lực đã giúp đỡ hắn, một thế lực bí ẩn mà ngay cả Thẩm Đại Nhân cũng không hoàn toàn hiểu rõ, nhưng hắn tin tưởng vào sức mạnh của chúng một cách mù quáng.

"Ngươi chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng, Lâm Dịch! Ngươi không hiểu sức mạnh thực sự là gì đâu!" Hắn cười phá lên, tiếng cười vang vọng khắp mật thất, nghe chói tai và rợn người. "Ngươi dựa vào cái gọi là 'tri thức', 'mưu lược' của kẻ phàm tục, nhưng trước sức mạnh của Thượng Giới, tất cả chỉ là trò cười! Ta đã được ban cho sức mạnh đó, và ngươi sẽ phải trả giá!"

Lão Quản Gia, người vẫn luôn trung thành đi theo Thẩm Đại Nhân dù trong hoàn cảnh khốn cùng nhất, đứng ở một góc mật thất, gương mặt già nua của lão phủ đầy vẻ cung kính, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Lão đã chứng kiến sự thay đổi đáng sợ của chủ nhân mình kể từ khi Thẩm Đại Nhân bắt đầu liên hệ với "thế lực kia". Ban đầu, lão chỉ nghĩ đó là những kẻ lừa đảo, nhưng sau khi chứng kiến những điều "kỳ diệu" mà chúng có thể làm, lão bắt đầu tin, và cả sợ hãi. Lão biết, chủ nhân của mình đã dấn thân vào một con đường không lối thoát, một con đường mà lão, một kẻ phàm tục, không thể nào hiểu nổi.

"Lão gia, mọi chuyện đã hoàn thành. Vùng Đất An Toàn của Lâm Dịch chắc chắn sẽ chìm trong hỗn loạn." Lão Quản Gia khẽ nói, giọng run rẩy. "Liệu chúng ta có nên... rút lui không?"

Thẩm Đại Nhân quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Lão Quản Gia. "Rút lui? Ngươi nói gì vậy?" Hắn phẫn nộ gầm lên. "Đây mới chỉ là khởi đầu! Ta đã chờ đợi giây phút này quá lâu rồi! Lâm Dịch đã cướp đi tất cả của ta, hắn đã hủy hoại danh tiếng, quyền lực của ta! Giờ là lúc hắn phải trả giá! Ta sẽ khiến hắn phải quỳ gối, phải chứng kiến tất cả những gì hắn xây dựng bị tan nát, giống như ta đã từng phải chịu đựng!"

Hắn siết chặt bức thư trong tay, những phù văn trên đó lại lóe lên một lần nữa, lần này mạnh mẽ hơn, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo nhưng lại mang theo một cảm giác quyền năng kỳ lạ. Một âm thanh trầm thấp, như tiếng thì thầm của gió nhưng lại có phần giống tiếng gầm gừ của một loài thú lớn, vang lên từ phía bức tường có biểu tượng mãng xà, như một lời đáp lại sự cuồng loạn của Thẩm Đại Nhân. Lão Quản Gia rùng mình, cảm thấy một luồng khí lạnh buốt xương sống. Lão biết, đó là dấu hiệu của "thế lực kia" đang lắng nghe, đang theo dõi.

Thẩm Đại Nhân dường như không hề bận tâm đến sự sợ hãi của Lão Quản Gia. Hắn lại quay về phía biểu tượng mãng xà, nở một nụ cười ghê rợn. "Sức mạnh... ta có được sức mạnh! Lâm Dịch, ngươi sẽ phải hối hận vì đã đối đầu với ta! Ngươi sẽ thấy, thế giới này không chỉ có những thứ mà ngươi có thể lý giải bằng cái đầu ngu xuẩn của mình!" Hắn tựa như một con nghiện đang say sưa với liều thuốc độc của quyền lực, hoàn toàn mất đi sự kiểm soát và lý trí. Lão Quản Gia chỉ có thể cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt điên dại của chủ nhân, trong lòng lão là một nỗi tuyệt vọng vô bờ. Lão biết, vận mệnh của Thẩm Đại Nhân đã được định đoạt, và có lẽ, cả của lão nữa.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không gian trong thư phòng của Lâm Dịch lại tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió se lạnh lùa qua khe cửa, tạo nên những âm thanh vi vu như lời than vãn. Lâm Dịch ngồi một mình trước bàn, ánh nến lung lay chiếu rọi khuôn mặt trầm trọng của hắn. Trên bàn là một lá thư, không phải được gửi đến một cách đường hoàng, mà là một thông điệp khiêu khích được tìm thấy gắn trên một cây cung cắm vào cổng Vùng Đất An Toàn, ngay sau khi các vụ tấn công xảy ra.

Nét chữ ngoằn ngoèo, điên loạn, nhưng không khó để Lâm Dịch nhận ra đó là của Thẩm Đại Nhân. Hắn đã đọc đi đọc lại lá thư ���y nhiều lần, từng câu từng chữ như một mũi kim đâm vào tâm can hắn.

"Ngươi nghĩ ngươi đã hiểu thế giới này? Ngươi chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng, Lâm Dịch!" Lá thư viết, giọng điệu đầy sự khinh miệt và thù hận. "Ngươi dựa vào những thứ phàm tục, những mưu mẹo nhỏ nhen mà ngươi cho là thông minh! Nhưng ngươi không biết rằng, có những sức mạnh mà kẻ phàm tục như ngươi không bao giờ chạm tới được! Ta đã được ban cho sức mạnh đó, sức mạnh của Thượng Giới, và ngươi sẽ phải trả giá vì sự ngu dốt và kiêu ngạo của mình! Ngươi sẽ chứng kiến Vùng Đất An Toàn của ngươi, cái mà ngươi đã vất vả xây dựng, bị tan nát dưới bàn tay của ta, dưới sự giúp sức của những người thực sự nắm giữ quyền năng!"

Lâm Dịch thở dài, nắm chặt lá thư. Hắn không thể tin được Thẩm Đại Nhân lại có thể điên loạn đến mức này, dám công khai khiêu chiến và tiết lộ về "người giúp đỡ" của hắn. Những phù văn lạ mà Trần Nhị Cẩu đã vẽ lại, những lời khai của bọn thủ ác về "phép thuật" và "sức mạnh quái dị", và giờ là lá thư này... Tất cả đều chỉ về một sự thật duy nhất: Thẩm Đại Nhân đã liên hệ với thế lực tu hành, và chúng đã can thiệp trực tiếp vào thế tục.

*Thẩm Đại Nhân... ngươi đã đi quá giới hạn.* Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nói nội tâm nặng trĩu. *Và ta, e rằng, cũng không thể tiếp tục đứng ngoài cuộc nữa.* Hắn vẫn luôn cố gắng tránh xa thế giới tu hành, xem đó là một lĩnh vực nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn, một mối đe dọa tiềm tàng mà hắn chưa đủ khả năng đối phó. Hắn muốn bảo vệ Vùng Đất An Toàn, bảo vệ những con người đã tin tưởng hắn, bằng tri thức và mưu lược của một người hiện đại, chứ không phải bằng những sức mạnh siêu phàm mà hắn không hiểu.

Nhưng giờ đây, bức tường ngăn cách giữa thế giới phàm tục và thế giới tu hành đã bị Thẩm Đại Nhân phá vỡ một cách tàn bạo. Kẻ thù của hắn không còn chỉ là những quan lại tham lam, những lãnh chúa khát máu hay tàn quân cướp bóc. Kẻ thù của hắn giờ đây còn là những thế lực bí ẩn, những kẻ sở hữu sức mạnh vượt xa trí tưởng tượng của người phàm.

Bất chợt, Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay Lâm Dịch phát sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một luồng ánh sáng ấm áp, rực rỡ nhưng dịu nhẹ, tỏa ra từ nó, bao trùm lấy bàn tay hắn, và dường như cả căn phòng. Nó không còn là ánh sáng mờ nhạt như những lần trước, mà là một sự bừng tỉnh rõ ràng, như một lời khẳng định, một sự phản ứng dữ dội với những thông tin vừa được hé lộ, với sự can thiệp của thế giới tu hành vào thế tục. Lâm Dịch ngỡ ngàng nhìn ánh sáng từ Cổ Ngọc Phù, cảm thấy một nguồn năng lượng kỳ lạ đang chảy trong huyết quản, kết nối hắn với vật phẩm bí ẩn này, và xa hơn nữa, với một thế giới mà hắn vẫn luôn tìm cách né tránh.

Cái cảm giác ấm áp từ Cổ Ngọc Phù dường như trấn an hắn, nhưng cũng đồng thời báo hiệu một sự thay đổi lớn lao. Nó không chỉ là một vật phẩm liên quan đến linh khí, mà còn là chìa khóa, là cầu nối giúp hắn đối phó với thế giới tu hành.

Lâm Dịch siết chặt Cổ Ngọc Phù, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, và những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen kịt. Cái cảm giác cô đơn và lo lắng trước những điều chưa biết dần được thay thế bằng một quyết tâm sắt đá. *Sự sụp đổ của Đại Hạ đã tạo ra một khoảng trống quyền lực, không chỉ ở thế tục mà còn cả những thế lực ẩn mình.* Việc Thẩm Đại Nhân, một kẻ tưởng chừng đã hết thời, lại có thể dựa vào thế lực tu hành cho thấy sự tuyệt vọng của các cựu thần Đại Hạ, và cách họ đang tìm kiếm bất kỳ sức mạnh nào để duy trì ảnh hưởng của mình.

Hắn biết, mình sẽ không thể ngồi yên nữa. Hắn phải chủ động. Phải tìm hiểu, phải đối phó, và nếu cần, phải tìm cách sử dụng cả những sức mạnh siêu phàm ấy để bảo vệ những gì hắn trân trọng. Có lẽ, đã đến lúc hắn phải tìm kiếm sự giúp đỡ hoặc thông tin từ những người như Lão Tăng Viên Giác, những người có thể hiểu rõ hơn về những bí ẩn này. Con đường phía trước sẽ không còn là những cuộc chiến tranh phàm tục đơn thuần. Đó là một con đường đầy rẫy những bí ẩn, những thế lực siêu phàm, và những quy tắc hoàn toàn khác biệt. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn sẽ dùng tri thức, mưu lược, và khả năng thích nghi của mình để tìm hiểu, để đối phó, và để kiến tạo một con đường riêng cho Vùng Đất An Toàn giữa loạn thế, bất kể nó phải đối mặt với những thách thức nào. Ánh sáng từ Cổ Ngọc Phù vẫn tỏa ra ấm áp trong đêm tối, như một ngọn hải đăng dẫn lối cho hành trình đầy thử thách sắp tới của hắn.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free