Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 897: Mạng Lưới Giăng Rộng: Dòng Chảy Nhân Tài và Bóng Dáng Tiên Môn

Màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo luồn qua khung cửa sổ thư phòng, khiến ngọn đèn dầu trên bàn chập chờn như một linh hồn lạc lối. Lâm Dịch ngồi đó, bóng lưng đổ dài trên vách tường phủ đầy bản đồ và những ký hiệu khó hiểu. Hắn đã chìm sâu vào một sự trầm tư đặc quánh, đôi mắt sâu thẳm hằn lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng ánh lên sự sắc bén, từng trải. Mùi mực mới, mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ từ chiếc bàn cổ và chút hương thảo mộc khô từ bình trà nguội không đủ xua đi cái không khí nặng nề, tập trung đang bao trùm căn phòng.

Những báo cáo về sự thành công của các cuộc trấn áp vừa qua đã được đặt gọn gàng trước mặt hắn. Vài ngày trước, hắn đã hạ lệnh dứt khoát dập tắt những mầm mống quấy phá từ tàn quân và giang hồ nhỏ lẻ. Kết quả đã vượt xa mong đợi, củng cố uy tín của Vùng Đất An Toàn và gửi đi một lời cảnh báo không thể rõ ràng hơn đến các thế lực xung quanh. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, sự hài lòng chỉ thoáng qua như một cơn gió nhẹ. Hắn biết, đó chỉ là những con cá nhỏ thử cắn câu, một phép thử đơn giản mà bất kỳ kẻ săn mồi khôn ngoan nào cũng phải vượt qua. Những thử thách thực sự, những "con cá lớn hơn", đang dần lộ diện, và thậm chí còn có cả "những con quái vật ẩn mình trong biển sâu" mà hắn chưa thể hình dung rõ ràng.

Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh nhưng vẫn giữ vẻ ưu tư thường trực, đứng bên cạnh, tay cầm cuốn sổ ghi chép, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên từng dòng chữ. Nàng luôn là người tỉ mỉ, cẩn trọng và hiệu quả. "Chúa công, các báo cáo đều cho thấy hiệu quả ngoài mong đợi. Cả hai chiến dịch đều thành công mỹ mãn," nàng nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự hài lòng. "Uy danh của chúng ta sẽ được củng cố mạnh mẽ sau những hành động dứt khoát này. Các bang phái giang hồ và tàn quân khác chắc chắn sẽ phải suy nghĩ kỹ trước khi dám hành động tương tự." Nàng dừng lại một chút, khẽ ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt sắc sảo chờ đợi phản ứng.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Hắn quay đầu, ánh mắt nhìn vào bản đồ Đại Hạ Vương Triều đang dần tan rã, nơi những vùng đất màu mỡ từng thuộc về triều đình giờ đây bị xé lẻ bởi vô số lãnh chúa mới nổi. "Những trận càn quét vừa qua chỉ là phép thử," hắn trầm giọng, lời nói mang một sự kiên định không lay chuyển, nhưng trong nội tâm lại thoáng qua một nỗi lo lắng mơ hồ. "Kẻ thù lớn hơn không chỉ nằm ở triều đình mục nát hay các lãnh chúa mới nổi, mà còn ở những điều chúng ta chưa hiểu rõ." Hắn nhớ lại những lời đồn đại, những câu chuyện huyền bí mà hắn từng cho là mê tín dị đoan ở thế giới cũ, nhưng ở đây, chúng lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. "Sự thiếu hiểu biết chính là mối đe dọa lớn nhất."

Chu Thiên, dáng người thư sinh, râu dài, vẻ mặt trầm tư uyên bác, đang lật giở một cuốn sổ ghi chép cũ kỹ, bìa sách đã sờn rách, mực viết đã phai mờ theo thời gian. Ông là kho tàng kiến thức sống, là người giúp Lâm Dịch hiểu hơn về lịch sử, địa lý và cả những truyền thuyết của thế gi���i này. "Thưa chủ công, theo kế hoạch của chúng ta, các đoàn thương nhân và học giả đã bắt đầu đổ về. Chính sách ưu đãi và sự ổn định nơi đây đã tạo được tiếng vang lớn," Chu Thiên tiếp lời Tô Mẫn, ánh mắt ông lướt qua những ghi chép của mình. "Và ta đã tổng hợp những tin đồn gần đây từ các thương nhân đường xa, những lữ khách từng đi qua nhiều vùng đất. Có vẻ như những 'người tu hành' mà chúng ta từng nghe đến đang hoạt động tích cực hơn, đặc biệt là ở những vùng đất có 'linh khí mỏng manh'." Giọng ông trở nên nhỏ hơn, như thể sợ rằng những lời nói đó sẽ bị nghe thấy bởi một thế lực vô hình nào đó.

Lâm Dịch nhíu mày, ánh mắt sắc bén. "Linh khí mỏng manh?" Hắn lặp lại, từ ngữ ấy không còn xa lạ. Lão Tăng Viên Giác từng nhắc đến nó, và Cổ Ngọc Phù trong túi áo hắn cũng đã nhiều lần phát ra ánh sáng mờ nhạt khi hắn suy nghĩ về những điều siêu phàm. "Chi tiết hơn, Chu tiên sinh." Hắn ra hiệu cho ông.

Chu Thiên khẽ đẩy gọng kính, đưa cuốn sổ đến gần ánh đèn hơn. "Những tin đồn này rất mơ hồ, nhưng có một điểm chung: sự xuất hiện của những người có khả năng phi thường. Có người nói đã thấy họ bay lượn trên không trung, có người kể về việc họ có thể triệu hồi lửa, băng, hay thậm chí là chữa lành vết thương chỉ bằng một cái chạm. Đặc biệt là ở vùng Linh Thú Sơn Mạch, những sự kiện này ngày càng trở nên thường xuyên." Ông dừng lại, nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa sự lo lắng. "Tất cả những điều này đều vượt quá phạm trù hiểu biết của người phàm tục, chủ công."

Lâm Dịch chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Hắn cảm nhận được cái lạnh ẩm của không khí, và trong lòng, một cảm giác bất an len lỏi. Hắn không sợ hãi những trận chiến, những mưu đồ chính trị hay sự tàn khốc của loạn thế. Nhưng thế giới tu hành, với những quy tắc hoàn toàn khác biệt, những sức mạnh vượt ngoài tầm kiểm soát của tri thức hiện đại, lại là một ẩn số đáng sợ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, cố gắng trấn an bản thân. "Nhưng làm sao để có được tri thức về một thế giới mà ngay cả sự tồn tại của nó cũng còn là một nghi vấn?"

Hắn quay lại, ánh mắt quét qua Tô Mẫn và Chu Thiên. "Tăng cường tuần tra, củng cố tình báo, và gửi thông điệp cảnh báo đến các thế lực xung quanh. Hãy cho chúng thấy Vương Hổ sẽ phải trả giá như thế nào vì đã dám khiêu khích Vùng Đất An Toàn. Đồng thời, cũng cần liên lạc với Thiên Phong Thương Hội, cho họ thấy sự hiệu quả của chúng ta. Điều đó sẽ củng cố liên minh và mang lại nhiều lợi ích hơn cho chúng ta." Lâm Dịch đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một con đường thương mại quan trọng. "Và quan trọng nhất, hãy thu thập mọi thông tin, dù là nhỏ nhất, về những hiện tượng siêu phàm. Hãy tìm hiểu về những người được gọi là 'tu sĩ', về những 'linh khí mỏng manh' đó. Chúng ta cần hiểu rõ kẻ địch để có thể đối phó."

Tô Mẫn và Chu Thiên đồng loạt cúi đầu, thể hiện sự đồng tình và sẵn sàng thực hiện. Tô Mẫn cẩn thận ghi chép từng lời dặn của Lâm Dịch vào sổ tay, nét chữ thanh thoát và nhanh nhẹn. Chu Thiên thì tay vẫn giữ chặt cuốn sách, ánh mắt suy tư, dường như ông đã bắt đầu liên hệ những thông tin mới với những truyền thuyết cổ xưa mà ông từng nghiên cứu.

Lâm Dịch dành một khoảnh khắc trầm tư, bàn tay vô thức chạm vào Cổ Ngọc Phù trong túi áo. Hắn cảm nhận sức nặng của trách nhiệm trên vai. Từ một người đàn ông hiện đại chỉ mong muốn sinh tồn, hắn đã trở thành một nhà lãnh đạo, một người kiến tạo trật tự trong loạn thế. Con đường này gập ghềnh và đầy chông gai, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Sự bình yên mà hắn khao khát không thể có được nếu không có sự bảo vệ. Và để bảo vệ, hắn phải trở nên mạnh mẽ, phải đối mặt với mọi thử thách, dù là chiến loạn phàm tục, hay bí ẩn tu hành.

Cổ Ngọc Phù lại khẽ phát ra một ánh sáng mờ nhạt, ấm áp, như một lời thì thầm từ một thế giới khác, một lời nhắc nhở về những điều chưa biết, về những sức mạnh siêu phàm đang dần hiển lộ. Ánh sáng đó yếu ớt, nhưng đủ để khiến Lâm Dịch nhận ra rằng, những thử thách sắp tới có thể không chỉ dừng lại ở thế giới phàm tục, mà còn liên quan đến yếu tố tu hành. Những lời đồn đại về 'người có phép thuật', về 'kiếm khách bay trên trời' không còn là chuyện viển vông nữa. Chúng đang dần trở thành hiện thực mà hắn phải đối mặt. Hắn siết chặt bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm khuya và sự ấm áp của ngọc phù. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. Với hai nguyên tắc ấy, hắn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường đã chọn, bảo vệ Vùng Đất An Toàn, và tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống trong chính hành trình đầy thử thách này.

***

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, nhuộm vàng những mái nhà ngói xám và con đường đất trong Thành Thiên Phong, một bầu không khí náo nhiệt và tràn đầy sức sống đã bao trùm khu Chợ Linh Dược. Nắng ấm, trời quang đãng, xua đi chút ẩm ướt còn vương lại từ cơn mưa đêm. Tiếng rao hàng lanh lảnh hòa cùng tiếng mặc cả rộn ràng, tiếng bước chân vội vã của người mua kẻ bán, và cả tiếng leng keng của tiền đồng va vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống mới.

Các quầy hàng mở rộng, lều tạm được dựng lên san sát, cờ hiệu rực rỡ với đủ màu sắc bay phấp phới trong gió nhẹ, giới thiệu đủ loại mặt hàng. Mùi hương là thứ dễ nhận biết nhất ở đây: mùi nồng của gừng, quế, đinh hương, xen lẫn mùi thanh mát của bạc hà, mùi đất của nhân sâm, và đôi khi là mùi hăng nồng, lạ lẫm của những loại thảo dược chưa từng thấy. Chợ Linh Dược không chỉ là nơi trao đổi hàng hóa, mà còn là một trung tâm giao lưu văn hóa, một bằng chứng sống động cho sự phục hồi và phát triển của Vùng Đất An Toàn.

Các đoàn xe ngựa chở đầy hàng hóa và gia đình, từ những chiếc xe thô sơ đến những cỗ xe được chạm khắc tinh xảo, nối đuôi nhau đổ về từ các vùng đất khác, mang theo hy vọng và những câu chuyện về một thế giới đang dần mục ruỗng. Mã Đại Ca, dáng người cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, với nụ cười sảng khoái thường trực trên môi, đang bận rộn hướng dẫn một đoàn thương nhân mới đến. Đôi mắt ông sáng rực niềm vui và sự tự hào. "Cứ theo lời ta nói, ở đây Lâm đ��i nhân đãi người như vàng!" ông vỗ vai một thương nhân trung niên, giọng nói sang sảng vang vọng khắp khu chợ. "Có tài thì có đất dụng võ, có của thì có chốn làm ăn. Hơn hẳn cái nơi loạn lạc kia! Ở đây, chỉ cần làm ăn lương thiện, chăm chỉ, Lâm đại nhân sẽ đảm bảo cho các ngươi một cuộc sống ổn định, an toàn."

Bên cạnh, Trương Quản Sự, đại diện của Thiên Phong Thương Hội, với vẻ ngoài khôn ngoan, thực dụng, đang tươi cười bắt tay một học giả trung niên gầy gò, áo quần dù đã cũ nhưng vẫn giữ được sự chỉnh tề. "Vị tiên sinh đây cứ yên tâm, chính sách an dân của Lâm đại nhân là thật. Chúng tôi sẽ sắp xếp chỗ ở và tạo điều kiện tốt nhất cho ngài phát triển học vấn," Trương Quản Sự nói, ánh mắt đánh giá nhưng cũng đầy thiện ý. Hắn hiểu rằng, để xây dựng một vùng đất vững mạnh, không chỉ cần của cải, mà còn cần cả tri thức và nhân tài.

Vị học giả nọ, tên là Lý Thanh, vẻ mặt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi của chuyến đi dài, nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự kinh ngạc khi nhìn quanh khu chợ sầm uất. "Không ngờ giữa thời loạn lạc này lại có một vùng đất như tiên cảnh. Quả là phúc lớn cho dân chúng Đại Hạ!" ông thốt lên, giọng nói run run vì xúc động. Ông đã trải qua bao vùng đất bị chiến tranh tàn phá, chứng kiến bao cảnh lầm than, đói khổ. Việc tìm thấy một nơi chốn yên bình, trù phú như thế này giữa loạn thế là điều ông chưa từng dám mơ tới.

Lâm Dịch, cùng với Trần Nhị Cẩu, đang đi lại trong chợ, quan sát mọi thứ từ xa. Hắn mặc một bộ trang phục đơn giản, thô sơ, hòa mình vào dòng người, không gây sự chú ý. Đôi mắt hắn lướt qua những gương mặt mới đến – có người mang vẻ hy vọng, có người mang vẻ khắc khổ, có người lại ánh lên sự tính toán. Hắn nhìn những đứa trẻ con chạy nhảy vui đùa, những người phụ nữ trao đổi hàng hóa với nụ cười trên môi. Cảnh tượng này, dù chỉ mới là khởi đầu, nhưng đã mang lại cho hắn một sự thỏa mãn sâu sắc.

Trong nội tâm Lâm Dịch, một dòng suy nghĩ cuộn trào: *Nhân tài là gốc, thương nghiệp là ngọn. Càng thu hút nhiều, gốc rễ càng sâu, ngọn càng vươn cao.* Hắn hiểu rõ giá trị của con người trong bất kỳ xã hội nào. Dù là ở thế giới hiện đại hay cổ đại, nhân lực và trí tuệ luôn là yếu tố quyết định sự phát triển. Hắn đã xây dựng một môi trường an toàn, một hệ thống công bằng để thu hút họ, và giờ đây, thành quả đã bắt đầu hiển hiện. Hắn biết, trong số những người mới đến này, có thể có những người mang theo kỹ năng đặc biệt, những người có tri thức quý giá, hoặc thậm chí là những kẻ ẩn mình mang theo bí mật. Việc sàng lọc và sử dụng họ một cách hiệu quả sẽ là một thách thức lớn.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, luôn theo sát Lâm Dịch. Anh ta thỉnh thoảng khẽ gật đầu, hoặc mỉm cười khi thấy một cảnh tượng vui vẻ. Anh ta là hiện thân của sự trung thành và nhiệt huyết. "Đại ca, ngài xem kìa! Từ khi chúng ta dẹp loạn, người dân kéo đến đông hẳn. Chợ búa lại tấp nập như xưa rồi!" Trần Nhị Cẩu nói, giọng đầy phấn khích. Anh ta không chỉ là một người thi hành mệnh lệnh mà còn là một tấm gương phản chiếu niềm tin của người dân vào Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua những gương mặt mới đầy hy vọng, nhưng cũng không quên những ánh mắt dò xét, cảnh giác. Hắn cảm nhận được sự sống động của khu chợ, mùi vị của những món ăn vặt mới xuất hiện, tiếng cười nói rộn ràng. Đây chính là những gì hắn đã cố gắng xây dựng. Tuy nhiên, sự bình yên này vẫn còn rất mong manh. Hắn biết rằng, với sự phát triển nhanh chóng này, Vùng Đất An Toàn cũng sẽ thu hút sự chú ý của nhiều thế lực khác, bao gồm cả những thứ mà hắn vẫn còn đang mơ hồ.

*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn nghĩ. *Sự ổn định phải được giành lấy và bảo vệ bằng mọi giá.* Sự phát triển này không phải là ngẫu nhiên, mà là kết quả của sự tính toán tỉ mỉ, những quyết sách dứt khoát và nỗ lực không ngừng nghỉ. Và để duy trì nó, hắn phải tiếp tục cảnh giác, tiếp tục chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn, đặc biệt là khi những tin đồn về thế giới tu hành ngày càng trở nên rõ ràng. Hắn cần những con mắt, những đôi tai ở khắp mọi nơi, không chỉ để đối phó với kẻ thù phàm tục, mà còn để thám thính về những điều siêu phàm. Trần Nhị Cẩu chính là người hắn tin tưởng giao phó nhiệm vụ quan trọng này.

***

Đêm đã về khuya, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, đập nhẹ vào mái ngói của Quán Trọ Lạc Nguyệt, tạo nên một âm thanh rì rào đều đặn, êm ái nhưng cũng đầy cô đơn. Trong một căn phòng bí mật nằm sâu dưới tầng hầm, ánh đèn dầu leo lét, lay động những bóng đổ kỳ dị trên bức tường đá ẩm ướt. Mùi đất ẩm và chút hương trầm cũ kỹ từ bát hương trên bàn không đủ xua đi cái không khí căng thẳng, tập trung đang bao trùm căn phòng.

Trần Nhị Cẩu, gương mặt đã không còn vẻ ngây ngô thường ngày mà thay vào đó là sự nghiêm túc, tập trung cao độ, trải một tấm bản đồ thô sơ lên mặt bàn. Bản đồ này không phải là bản đồ hành chính thông thường, mà là một tấm bản đồ được vẽ tay, chi chít những ký hiệu, những vòng tròn và những đường nối không rõ ý nghĩa, đánh dấu những địa điểm và những sự kiện mà mạng lưới tình báo của hắn đã thu thập được. Hắn chỉ tay vào các điểm đánh dấu trên bản đồ, giọng nói thì thầm, gần như bị át đi bởi tiếng mưa bên ngoài.

Lâm Dịch ngồi đối diện, ánh mắt sắc bén như chim ưng, dõi theo từng cử chỉ của Trần Nhị Cẩu. Hắn mặc một bộ y phục màu tối, hòa mình vào bóng tối của căn phòng, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng rực. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn lại bắt đầu ấm lên, một cảm giác quen thuộc mỗi khi hắn đối mặt với những điều liên quan đến thế giới tu hành.

"Đại ca," Trần Nhị Cẩu bắt đầu, giọng anh ta nhỏ đi, nhưng rõ ràng từng chữ. "Mạng lưới của chúng ta đã giăng ra, và tin tức đang đổ về. Ngoài những tin tức về tàn quân và giang hồ, gần đây có nhiều chuyện lạ. Một vài người dân ở vùng biên giới kể về những 'người bay lượn trên trời', hoặc 'người có thể điều khiển lửa, nước'. Những câu chuyện này trước đây chỉ là lời đồn, nhưng giờ đây chúng lại xuất hiện với tần suất dày đặc hơn, và từ nhiều nguồn khác nhau, rất đáng tin cậy."

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, ngón tay vô thức vuốt ve mặt ngọc phù. "Chi tiết hơn. Những người đó trông như thế nào? Có để lại dấu vết gì không? Có liên quan đến những hiện tượng 'linh khí mỏng manh' mà Lão Tăng Viên Giác từng nói không?" Hắn cố gắng sắp xếp những mảnh thông tin rời rạc này vào một khung logic, một điều vốn dĩ rất khó khăn khi đối mặt với những điều siêu nhiên. Hắn cần bằng chứng, cần những điểm chung để phân tích, chứ không phải là những câu chuyện thần thoại.

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, chỉ vào một khu vực được đánh dấu bằng một vòng tròn lớn màu đỏ trên bản đồ, nơi đó là Linh Thú Sơn Mạch. "Họ thường mặc y phục khác lạ, không giống người phàm. Hành tung bí ẩn, xuất hiện rồi biến mất không dấu vết. Có người nói họ có thể đi trên mặt nước, hoặc xuyên qua tường. Và có vẻ như họ thường tụ tập ở những nơi hẻo lánh, đặc biệt là quanh vùng Linh Thú Sơn Mạch. Tin đồn về 'Linh Thú Sơn Mạch' cũng ngày càng nhiều, có người nói đã nhìn thấy linh thú xuất hiện... và cả những kẻ lạ mặt tìm cách vào đó. Chúng ta đã cử người theo dõi, nhưng rất khó tiếp cận."

Lâm Dịch trầm ngâm, tay vô thức siết chặt Cổ Ngọc Phù. Hắn cảm nhận được sự ấm nóng của nó, và một luồng ánh sáng mờ nhạt, yếu ớt nhưng rõ ràng, lóe lên rồi nhanh chóng biến mất trong lòng bàn tay hắn, như một phản ứng với những thông tin vừa được tiết lộ. *Đây không còn là lời đồn nữa,* hắn nghĩ. *Đây là thực tế đang dần xâm lấn thế giới phàm tục.* Nỗi lo lắng trong hắn không phải là sự sợ hãi đơn thuần, mà là sự lo lắng của một người hiện đại đối mặt với những điều không thể giải thích bằng khoa học, những thế lực có thể phá vỡ mọi trật tự mà hắn đang cố gắng xây dựng.

"Những kẻ lạ mặt đó, chúng có mục đích gì khi muốn vào Linh Thú Sơn Mạch?" Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm hơn, chứa đựng sự thận trọng. "Họ có vẻ ngoài như thế nào? Có dấu hiệu của võ công, hay là... những thứ khác?" Hắn đang cố gắng phân loại, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể giúp hắn hiểu rõ hơn về những "tu sĩ" này.

Trần Nhị Cẩu lắc đầu. "Rất khó để nói, đại ca. Những người của chúng ta chỉ có thể quan sát từ xa. Họ di chuyển quá nhanh, quá bí ẩn. Nhưng có một điều chắc chắn, họ không phải người thường. Một số người trong mạng lưới của chúng ta đã cố gắng tiếp cận, nhưng đều không thành công, thậm chí có vài người đã biến mất một cách kỳ lạ, không để lại dấu vết." Giọng Trần Nhị Cẩu lộ rõ sự lo lắng và bất lực.

Lâm Dịch nhắm mắt lại. *Biến mất một cách kỳ lạ.* Đó là một từ ngữ đáng sợ, gợi lên những điều không lành. Hắn mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hơn. "Tiếp tục theo dõi. Nhưng tuyệt đối không được mạo hiểm. Chúng ta cần thông tin, không phải những cái chết vô ích. Hãy tìm hiểu cách họ tương tác với môi trường, với người phàm. Tìm hiểu xem họ có mục đích gì, có quy tắc nào không." Hắn chỉ vào một khu vực nhỏ được đánh dấu bằng một biểu tượng đặc biệt trên bản đồ. "Và đặc biệt chú ý đến những nơi mà những tin đồn về 'linh khí mỏng manh' tập trung nhiều nhất. Có thể đó là những cánh cửa, những điểm kết nối giữa hai thế giới."

Hắn biết, đây là một cuộc chiến hoàn toàn mới. Một cuộc chiến không dùng binh đao mà dùng tri thức, sự kiên nhẫn và khả năng thích nghi. Mục tiêu của hắn vẫn là bảo vệ Vùng Đất An Toàn, bảo vệ những con người đã tin tưởng hắn. Nhưng để làm được điều đó, hắn phải hiểu rõ về thế giới tu hành, về những "con quái vật" ẩn mình kia.

Cơn mưa bên ngoài vẫn tiếp tục rơi, tiếng rì rào đều đặn, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của thế giới. Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào bản đồ, vào những điểm đánh dấu bí ẩn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn sẽ không để những điều mình không hiểu trở thành mối đe dọa. Hắn sẽ tìm cách hiểu, tìm cách đối phó, và nếu cần, tìm cách sử dụng cả những sức mạnh siêu phàm ấy, để bảo vệ những gì hắn trân trọng. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những cuộc đụng độ đầu tiên với các lãnh chúa mới nổi đã cận kề, và xa hơn nữa, là sự tương tác ngày càng sâu sắc với thế giới tu hành, nơi những quy tắc hoàn toàn khác biệt ngự trị. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn sẽ dùng tri thức, mưu lược và khả năng thích nghi của mình để tìm hiểu, để đối phó, để kiến tạo một con đường riêng cho Vùng Đất An Toàn giữa loạn thế. Ánh sáng mờ nhạt từ Cổ Ngọc Phù trong tay hắn lại lóe lên, như một lời cam kết thầm lặng, một lời khẳng định cho hành trình đầy thử thách sắp tới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free