Lạc thế chi nhân - Chương 896: Lời Khẳng Định Quyền Uy: Dập Tắt Mầm Loạn
Bình minh của một kỷ nguyên mới đã thực sự ló dạng, và Lâm Dịch, người kiến tạo của kỷ nguyên ấy, đã sẵn sàng nghênh đón. Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi những bí ẩn của thế giới đang chờ đợi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Với hai nguyên tắc ấy, Lâm Dịch tin rằng hắn có thể vượt qua mọi phong ba bão táp, bảo vệ Vùng Đất An Toàn, và tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống trong chính hành trình đầy thử thách này.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang loạng choạng leo qua đỉnh núi phía Đông, rải rác những vệt vàng nhạt lên mái ngói của Vùng Đất An Toàn, Lâm Dịch đã ngồi sau bàn làm việc trong thư phòng của mình. Căn phòng, được xây dựng theo phong cách tối giản nhưng hiệu quả, toát lên vẻ nghiêm túc và tập trung. Một tấm bản đồ lớn được vẽ tay tinh xảo, chi tiết đến từng con suối, ngọn đồi, treo thẳng thớm trên bức tường đối diện. Trên bàn gỗ mun bóng loáng, giấy tờ xếp ngay ngắn, bút lông và nghiên mực đặt gọn gàng, toát lên mùi hương nhẹ của mực mới và gỗ đánh bóng, hòa quyện với không khí trong lành của buổi sớm mai. Tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng khi Tô Mẫn lật dở một trang sổ, cùng tiếng gió nhẹ vi vu lướt qua khung cửa sổ đóng kín, tạo nên một bản nhạc nền trầm lắng cho buổi họp.
Lâm Dịch, thân hình vẫn hơi gầy gò nhưng giờ đây toát lên một khí chất lãnh đạo mạnh mẽ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén và từng trải, đang chăm chú nhìn vào tấm bản đồ. Trên đó, vài điểm đỏ mới được đánh dấu, nhỏ bé nhưng chói chang như những đốm lửa báo hiệu nguy hiểm. Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh nhưng hiện rõ vẻ ưu tư, đứng bên cạnh, một tay nhẹ nhàng chỉ vào những điểm đó. Bên kia bàn, Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo ngang má, đứng thẳng tắp như một cây tùng, hai tay đặt ra sau lưng, ánh mắt kiên nghị. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt sáng như sao, đang cung kính đứng chờ, trên tay cầm một cuộn giấy nhỏ.
“Đại ca,” Trần Nhị Cẩu lên tiếng, giọng hơi khẩn trương nhưng đầy tự tin, “Tin tức từ mật thám cho biết Bang Long Hổ ở khu vực Tây Nam, do tên Vương Hổ cầm đầu, đã bắt đầu có động thái. Chúng định cướp một chuyến hàng lớn của Thiên Phong Thương Hội đang trên đường qua biên giới phía Tây của chúng ta. Mật thám của chúng ta đã cài cắm thành công vào nội bộ, biết rõ lộ trình và lực lượng của chúng.”
Lâm Dịch gật đầu nhẹ, ánh mắt không rời khỏi bản đồ. Hắn đã dự liệu được điều này. Việc hắn công bố "Vùng Đất An Toàn" và "Kế Hoạch Vạn Niên" không khác gì một lời tuyên chiến ngầm với những kẻ muốn lợi dụng sự hỗn loạn để trục lợi. Những con rắn hổ mang nhỏ bé này sẽ là những kẻ đầu tiên thử thăm dò giới hạn của hắn. "Bang Long Hổ... chúng có bao nhiêu người? Vũ khí thế nào? Chuyến hàng của Thiên Phong Thương Hội có gì đặc biệt?"
Trần Nhị Cẩu trả lời ngay lập tức, thông tin rõ ràng và chi tiết: “Bẩm Đại ca, Bang Long Hổ ước chừng có khoảng hơn ba trăm người, chủ yếu là côn đồ ô hợp, nhưng tên Vương Hổ này khá xảo quyệt. Chúng có khoảng năm mươi tên tinh nhuệ, trang bị khá tốt với đao kiếm, vài cây nỏ. Chuyến hàng có vẻ quan trọng, theo tin tức, có một lô dược liệu quý hiếm và một số vũ khí thô sơ mà Thiên Phong Thương Hội định vận chuyển đến một nơi nào đó. Chúng ta nghi ngờ có thể là cho một lãnh chúa mới nổi ở phía Nam.”
“Dược liệu quý hiếm và vũ khí…” Lâm Dịch lẩm bẩm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Chúng đã bắt đầu thể hiện sự tham lam của mình. Và những tàn quân của Đại Hạ thì sao, Binh trưởng Triệu?"
Binh trưởng Triệu bước lên một bước, giọng trầm hùng, mạnh mẽ: “Bẩm chúa công, tàn quân của Lý Tướng Quân, một tàn dư của phiên trấn Đại Hạ đã bị tiêu diệt, đang bắt đầu quấy phá các làng nhỏ ở phía Đông Nam. Chúng không có tổ chức chặt chẽ, chỉ là những toán cướp nhỏ lẻ, nhưng gây ra không ít phiền toái cho dân chúng. Lực lượng của chúng ta ở các đ��n biên phòng đã sẵn sàng, nhưng cần lệnh của chúa công để tiến hành trấn áp.”
Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Không khí trong phòng hơi căng thẳng, nhưng dưới sự hiện diện của hắn, lại có một sự tự tin tiềm ẩn. Hắn đã chuẩn bị cho những ngày này từ rất lâu. Hắn biết rõ, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để tồn tại và bảo vệ những gì mình trân trọng, đôi khi phải dùng đến nắm đấm, và phải dùng một cách dứt khoát, không khoan nhượng. "Chúng ta đã dự liệu được," hắn mở mắt, ánh mắt sắc lạnh lướt qua từng người. "Giờ là lúc cho chúng thấy cái giá phải trả khi chạm vào ranh giới của chúng ta. Chúng ta không thể để một tên nào nghĩ rằng 'Vùng Đất An Toàn' này là một miếng mồi ngon."
Tô Mẫn, mặc dù gương mặt vẫn còn chút lo lắng, nhưng ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng vào Lâm Dịch. Nàng khẽ gật đầu, sẵn sàng ghi lại mọi mệnh lệnh.
Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trầm lắng nhưng đầy uy lực: "Trần Nhị Cẩu, ngươi dẫn đội Tình báo và một phần đội trinh sát tinh nhuệ của Lý Hổ. Không cần giao chiến trực diện, hãy dùng mưu trí và sự nhanh nhẹn của các ngươi để dập tắt Bang Long Hổ. Ta muốn Vương Hổ phải sống, để hắn biết ai mới là chủ nhân của vùng đất này. Chuyến hàng của Thiên Phong Thương Hội phải được bảo vệ nguyên vẹn. Sau đó, hãy dùng chính Vương Hổ làm 'tấm gương' để răn đe các bang phái khác. Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy, phải không?"
Trần Nhị Cẩu lập tức nở nụ cười tươi roi rói, ánh mắt lấp lánh sự hăng hái: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Xin Đại ca cứ yên tâm, Bang Long Hổ sẽ phải hối hận vì đã dám nhòm ngó đến Vùng Đất An Toàn!"
"Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch quay sang vị tướng quân già dặn, "Ngươi đích thân dẫn một đội quân tinh nhuệ, bao gồm Lý Hổ và Vương Đại Trụ, đến khu vực Đông Nam. Tàn quân của Lý Tướng Quân phải bị quét sạch. Ta không muốn một bóng dáng giặc cướp nào còn tồn tại trên lãnh thổ của chúng ta. Hãy dùng tốc độ và sự áp đảo để chúng không kịp trở tay. Không cần bắt sống, nhưng cũng không cần lãng phí sức lực đu��i bắt. Hãy cho chúng thấy sự nghiêm minh của quân kỷ và sức mạnh của Vùng Đất An Toàn."
Binh trưởng Triệu gật đầu mạnh mẽ, giọng nói chắc nịch: "Rõ, chúa công! Thuộc hạ sẽ không để một tên nào làm vẩn đục sự bình yên của dân chúng!"
Lâm Dịch nhìn Tô Mẫn: "Nàng Tô, hãy phối hợp với Chu Thiên, chuẩn bị các văn bản cần thiết. Sau khi các hành động trấn áp hoàn tất, ta muốn một thông điệp mạnh mẽ được gửi đến tất cả các thế lực xung quanh, rằng Vùng Đất An Toàn không phải là nơi để thử thách. Đồng thời, tăng cường tuần tra, đặc biệt là ở các khu vực biên giới và các tuyến đường thương mại."
Tô Mẫn cúi đầu: "Thiếp đã rõ. Sẽ không để xảy ra bất kỳ sơ suất nào."
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thị trấn đang dần bừng tỉnh trong ánh nắng ban mai. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây và đất ẩm. "Đây mới chỉ là khởi đầu," hắn trầm tư nói, giọng nói mang một chút suy nghĩ nội tâm của người hiện đại, "một bài kiểm tra nho nhỏ cho lời tuyên bố của chúng ta. Chúng ta phải vượt qua nó một cách xuất sắc, để củng cố niềm tin của dân chúng và khiến những kẻ khác phải dè chừng." Hắn biết, việc thiết lập trật tự trong loạn thế đòi hỏi sự quyết đoán, đôi khi là tàn nhẫn. Nhưng đó là cái giá phải trả để bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng.
Hắn quay lại nhìn Tô Mẫn, Binh trưởng Triệu và Trần Nhị Cẩu, những người vẫn đứng đó, chờ đợi mệnh lệnh cuối cùng. Trong mắt họ là sự tin tưởng tuyệt đối, điều mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng qua bao năm tháng. "Đi đi. Hãy cho ta thấy kết quả."
***
Chiều tối hôm ấy, một luồng gió mạnh bắt đầu nổi lên, mang theo những đám mây xám xịt từ phía chân trời, báo hiệu một đêm trời u ám và có thể có mưa. Tại một đồn gác biên giới nằm sâu trong khu vực Đông Nam, nơi những bức tường đá sừng sững vươn lên giữa vùng hoang dã, ánh lửa bập bùng từ các bếp dã chiến và tiếng lính tuần tra bước đều trên tháp canh tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng đầy kỷ luật. Mùi bụi đất, mồ hôi của lính tráng, và mùi kim loại từ vũ khí hòa quyện vào làn gió lạnh, tạo nên một cảm giác chân thực đến gai người.
Binh trưởng Triệu, khoác trên mình bộ giáp trụ gọn gàng, đứng trên một gò đất cao, ánh mắt sắc như chim ưng quan sát khu rừng rậm phía trước. Bên cạnh ông là Lý Hổ và Vương Đại Trụ, cả hai đều vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt nghiêm túc và dũng mãnh. Lý Hổ với vết sẹo nhỏ trên lông mày, tay nắm chặt cán đao, còn Vương Đại Trụ, khuôn mặt chất phác nay hằn lên vẻ kiên định, vết sẹo nhỏ trên má do tai nạn hồi nhỏ ẩn hiện dưới ánh lửa trại. Quân lính của họ, những người lính tinh nhuệ của Vùng Đất An Toàn, được trang bị tốt và huấn luyện bài bản, đang ẩn mình trong bóng tối của rừng cây, chờ đợi hiệu lệnh.
"Chúng đang đến," Lý Hổ thì thầm, đôi mắt tinh tường đã phát hiện những bóng đen lấp ló qua kẽ lá. "Khoảng ba mươi tên, đúng như thông tin báo cáo, đang tiến về phía làng Dũng An."
Binh trưởng Triệu gật đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực: "Nhanh chóng, chính xác! Không để một k�� nào chạy thoát! Nhớ lời chúa công, quét sạch chúng, không cần bắt sống."
Lý Hổ và Vương Đại Trụ lập tức truyền lệnh xuống các binh sĩ. "Đại Trụ, giữ vững bên cánh trái! Nhắc nhở người của chúng ta không được lơ là, cảnh giác với bất kỳ sơ hở nào!" Lý Hổ ra lệnh, giọng đầy khí thế.
Vương Đại Trụ gật đầu, giọng nói to rõ ràng, không hề pha lẫn chút sợ hãi nào: "Rõ! Anh em, chuẩn bị! Đừng để lũ khốn này làm vẩn đục đất đai của chúng ta!"
Chỉ vài khắc sau, những toán tàn quân của Lý Tướng Quân, với trang phục rách rưới và vũ khí thô sơ, mang theo vẻ hung hãn của những kẻ đói khát và tuyệt vọng, bắt đầu tiến vào khu vực mai phục. Chúng không hề hay biết về cái bẫy đang chờ đợi. Tiếng bước chân thô kệch, tiếng lầm bầm của chúng vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch, tạo nên một bức tranh hỗn loạn và đáng sợ.
Đúng lúc đó, một tiếng còi hiệu sắc lẹm vang lên, xé tan màn đêm. "Tấn công!" Binh trưởng Triệu hô lớn, giọng ông như sấm dậy.
Các binh sĩ của Vùng Đất An Toàn lập tức lao ra từ bóng tối, như những con hổ vồ mồi. Tiếng kiếm va vào giáp, tiếng la hét kinh hoàng của tàn quân vang lên. Cuộc giao tranh ngắn nhưng khốc liệt bùng nổ. Quân lính của Lâm Dịch thể hiện sự huấn luyện bài bản và tinh thần kỷ luật cao. Mỗi đòn tấn công đều dứt khoát, mạnh mẽ, không thừa không thiếu. Họ di chuyển ăn ý, tạo thành những mũi nhọn sắc bén xuyên thủng đội hình hỗn loạn của kẻ địch. Lý Hổ dẫn đầu một nhóm, thanh đao trong tay y vung lên như vũ bão, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh của một con hổ. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, dùng một cây trường côn, mỗi cú vung đều quét đổ vài tên địch, tạo ra một bức tường thép vững chắc ở cánh trái.
Tàn quân của Lý Tướng Quân, vốn chỉ là một đám cướp bóc ô hợp, nhanh chóng bị đánh tan tác. Chúng không thể chống cự trước sức mạnh và sự kỷ luật của quân đội Vùng Đất An Toàn. Kẻ thì bị hạ gục ngay tại chỗ, kẻ thì hoảng loạn bỏ chạy tán loạn vào rừng sâu, nhưng không thể thoát khỏi sự truy đuổi của các đội trinh sát đã được chuẩn bị sẵn.
Cùng lúc đó, cách đó không xa về phía Tây, Trần Nhị Cẩu cũng đang thực hiện nhiệm vụ của mình một cách tinh vi hơn. Hắn không dùng đến bạo lực trực diện. Mạng lưới mật thám của hắn đã cung cấp thông tin chi tiết về lộ trình và thói quen của Bang Long Hổ. Trần Nhị Cẩu cùng một toán trinh sát tinh nhuệ, được ngụy trang kỹ lưỡng như những thương nhân bình thường, đã chờ sẵn tại một đèo núi hiểm trở. Khi Bang Long Hổ, với vẻ mặt hớn hở vì sắp cướp được mẻ lớn, tiến vào khu vực, chúng không hề hay biết rằng mình đang bước vào một cái bẫy hoàn hảo.
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu lẩm bẩm với chính mình, đôi mắt sáng lên vẻ tinh quái. Hắn đã bố trí người của mình chặn hai đầu đèo bằng những chướng ngại vật ngụy trang khéo léo. Sau đó, một tiếng pháo hiệu nhỏ vang lên. Ngay lập tức, những sợi dây thừng giăng mắc khắp nơi được kéo căng, khiến ngựa và người của Bang Long Hổ ngã nhào trong sự hỗn loạn. Một nhóm trinh sát khác, được Lý Hổ đích thân huấn luyện, nhanh chóng lao ra, không phải đ�� giết chóc, mà để vô hiệu hóa và bắt giữ. Chúng dùng những kỹ thuật cận chiến điêu luyện, chỉ nhắm vào các huyệt đạo, khiến đối thủ mất khả năng phản kháng mà không gây ra vết thương nghiêm trọng.
Vương Hổ, thủ lĩnh Bang Long Hổ, một gã đàn ông béo lùn với đôi mắt ti hí, còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị một sợi dây thừng quấn chặt, rồi một cú đánh mạnh vào gáy khiến hắn ngã gục. Khi hắn tỉnh lại, hắn thấy mình đang bị trói chặt, miệng bị nhét vải, và xung quanh là những gương mặt lạnh lùng của quân lính. Đoàn thương nhân của Thiên Phong Thương Hội, ban đầu hoảng loạn, giờ đây đã được giải cứu an toàn, đứng nhìn với ánh mắt kinh ngạc và biết ơn.
Không có tiếng súng nổ, không có máu đổ quá nhiều. Chiến thuật của Trần Nhị Cẩu nhanh gọn, dứt khoát, và cực kỳ hiệu quả. Hắn đã dập tắt âm mưu cướp bóc một cách tài tình, bắt giữ thủ lĩnh mà không để lại bất kỳ tổn thất nào cho Vùng Đất An Toàn. "Báo cáo về Đại ca," Trần Nhị Cẩu ra lệnh, giọng nói tự tin, "Bang Long Hổ đã bị d��p yên, Vương Hổ đã bị bắt sống, và chuyến hàng đã được bảo vệ nguyên vẹn." Hắn nở một nụ cười mãn nguyện.
***
Đêm đã khuya. Trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, rọi ánh bạc xuống Vùng Đất An Toàn, khiến không khí trở nên se lạnh. Trong thư phòng của Lâm Dịch, ánh đèn dầu ấm áp tỏa ra, xua đi cái lạnh và bóng tối. Không khí trong phòng đã bớt căng thẳng hơn, nhưng vẫn còn sự nghiêm túc cần thiết. Tiếng thì thầm báo cáo của Tô Mẫn, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng thở phào nhẹ nhõm, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Mùi mực, giấy và hương trà nhẹ nhàng thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác thư thái hiếm có sau một ngày đầy biến động.
Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Hắn vừa nhận báo cáo chi tiết về thành công của các cuộc trấn áp. Binh trưởng Triệu đã quét sạch tàn quân Lý Tướng Quân, không để lại mầm mống họa loạn. Trần Nhị Cẩu đã dẹp yên Bang Long Hổ, bắt sống thủ lĩnh Vương Hổ và bảo vệ an toàn chuyến hàng của Thiên Phong Thương Hội. Không có thiệt hại đ��ng kể nào cho 'Vùng Đất An Toàn', và các thế lực quấy phá đã nhận được một bài học đắt giá, một lời cảnh báo sắc lạnh về quyền uy mới.
Tô Mẫn, với vẻ mặt đã bớt ưu tư hơn, ghi chép cẩn thận vào sổ tay. Nàng tổng hợp các báo cáo, ánh mắt vẫn sắc sảo như mọi khi. "Chúa công, các báo cáo đều cho thấy hiệu quả ngoài mong đợi. Cả hai chiến dịch đều thành công mỹ mãn. Uy danh của chúng ta sẽ được củng cố mạnh mẽ sau những hành động dứt khoát này. Các bang phái giang hồ và tàn quân khác chắc chắn sẽ phải suy nghĩ kỹ trước khi dám hành động tương tự."
Chu Thiên, người thường chịu trách nhiệm về kinh tế và hậu cần, nay cũng có mặt, ông đang phân tích thông tin về nguồn gốc các nhóm giang hồ, cố gắng tìm ra những mối liên hệ ẩn giấu. "Theo điều tra sơ bộ, Bang Long Hổ có vẻ như được một lãnh chúa nhỏ ở phía Nam ngấm ngầm chống lưng. Chúng muốn thăm dò thái độ của chúng ta, đồng thời cũng muốn cướp lô hàng đó để tự củng cố lực lượng."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm vào màn đêm. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Những con cá nhỏ đã thử cắn câu. Sắp tới sẽ là những con cá lớn hơn, và thậm chí là những con quái vật ẩn mình trong biển sâu. "Đây mới chỉ là khởi đầu, nàng Tô," hắn trầm giọng nói, giọng điệu mang một chút hoài niệm về những ngày tháng yên bình đã qua, nhưng cũng đầy quyết đoán. "Cây lớn phải chịu gió lớn. Hãy chuẩn bị cho những cơn bão thực sự."
Hắn quay lại, ánh mắt quét qua Tô Mẫn và Chu Thiên. "Tăng cường tuần tra, củng cố tình báo, và gửi thông điệp cảnh báo đến các thế lực xung quanh. Hãy cho chúng thấy Vương Hổ sẽ phải trả giá như thế nào vì đã dám khiêu khích Vùng Đất An Toàn. Đồng thời, cũng cần liên lạc với Thiên Phong Thương Hội, cho họ thấy sự hiệu quả của chúng ta. Điều đó sẽ củng cố liên minh và mang lại nhiều lợi ích hơn cho chúng ta."
Tô Mẫn và Chu Thiên đồng loạt cúi đầu, thể hiện sự đồng tình và sẵn sàng thực hiện.
Lâm Dịch dành một khoảnh khắc trầm tư. Hắn cảm nhận sức nặng của trách nhiệm trên vai. Từ một người đàn ông hiện đại chỉ mong muốn sinh tồn, hắn đã trở thành một nhà lãnh đạo, một người kiến tạo trật tự trong loạn thế. Con đường này gập ghềnh và đầy chông gai, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Sự bình yên mà hắn khao khát không thể có được nếu không có sự bảo vệ. Và để bảo vệ, hắn phải trở nên mạnh mẽ, phải đối mặt với mọi thử thách, dù là chiến loạn phàm tục, hay bí ẩn tu hành.
Trong túi áo hắn, Cổ Ngọc Phù lại khẽ phát ra một ánh sáng mờ nhạt, ấm áp, như một lời thì thầm từ một thế giới khác, một lời nhắc nhở về những điều chưa biết, về những sức mạnh siêu phàm đang dần hiển lộ. Ánh sáng đó yếu ớt, nhưng đủ để khiến Lâm Dịch nhận ra rằng, những thử thách sắp tới có thể không chỉ dừng lại ở thế giới phàm tục, mà còn liên quan đến yếu tố tu hành. Những lời đồn đại về 'người có phép thuật', về 'kiếm khách bay trên trời' không còn là chuyện viển vông nữa. Chúng đang dần trở thành hiện thực mà hắn phải đối mặt.
Hắn siết chặt bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm khuya và sự ấm áp của ngọc phù. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. Với hai nguyên tắc ấy, hắn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường đã chọn, bảo vệ Vùng Đất An Toàn, và tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống trong chính hành trình đầy thử thách này.
Lâm Dịch đã chấp nhận vai trò lãnh đạo, đặt nền móng cho việc hắn sẽ trở thành một nhân vật quan trọng trong cục diện thế giới mới, không chỉ là người bảo vệ một vùng đất nhỏ, mà còn là một người tiên phong, một người kiến tạo trật tự mới. Những hành động dứt khoát hôm nay chỉ là lời khẳng định đầu tiên về quyền uy của hắn. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những cuộc đụng độ đầu tiên với các lãnh chúa mới nổi đã cận kề. Và xa hơn nữa, là sự tương tác ngày càng sâu sắc với thế giới tu hành, nơi những quy tắc hoàn toàn khác biệt ngự trị. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn sẽ dùng tri thức, mưu lược và khả năng thích nghi của mình để tìm hiểu, để đối phó, để kiến tạo một con đường riêng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.