Lạc thế chi nhân - Chương 895: Vùng Đất An Toàn: Lời Tuyên Ngôn Kỷ Nguyên
Ánh tà dương cuối cùng đã tắt, để lại bầu trời một màu xám tro, rồi dần chuyển sang đen thẫm, điểm xuyết bởi những vì sao xa xăm. Lâm Dịch vẫn đứng đó, trên ban công của tư dinh, gió đêm lùa qua, mang theo cái lạnh se sắt của buổi giao mùa. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn đã không còn phát ra ánh sáng mờ nhạt như khi hoàng hôn còn vương, nhưng sự ấm áp của nó vẫn hằn sâu trong lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở không ngừng về con đường mà hắn đang đi, về những bí ẩn đang chờ đợi.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất đai, của cây cỏ dại và cả mùi khói than còn vương vấn từ những mái nhà bên dưới. Một cảm giác nặng nề, nhưng cũng đầy kiên định trỗi dậy trong lòng hắn. "Vùng Đất An Toàn..." Hắn thầm thì, cái tên đ�� được hắn ấp ủ bấy lâu, cái tên sẽ được hắn tuyên bố vào sáng mai. Nó không chỉ là một cái tên, mà là một lời hứa, một lời cam kết. Lời hứa với những con người đã đặt trọn niềm tin vào hắn, và cả lời hứa với chính bản thân hắn, rằng hắn sẽ bảo vệ nơi này, dù là trước chiến loạn phàm tục hay trước những bí ẩn tu hành mà hắn từng cố gắng né tránh.
Những lời của Lão Tăng Viên Giác lại vọng về trong tâm trí hắn, về "linh khí mỏng manh" đang dần cạn kiệt, về sự thay đổi của đất trời, về thế giới tu hành ẩn mình đằng sau bức màn của phàm trần. Lâm Dịch, với tư duy logic của một người hiện đại, từng xem những điều đó như những câu chuyện huyền hoặc, chỉ tin vào những gì mắt thấy tai nghe, những gì có thể phân tích và kiểm chứng. Nhưng giờ đây, quá nhiều dấu hiệu, quá nhiều sự kiện đã chứng minh rằng thế giới này không đơn giản chỉ là những cuộc tranh giành quyền lực, những mưu toan chính trị hay những trận chiến đẫm máu. Có một tầng lớp hiện thực khác, một sức mạnh khác đang tồn tại, và nó không còn chịu nép mình trong bóng tối nữa.
Hắn không còn là Lâm Dịch của những ngày đầu xuyên không, một thiếu niên gầy gò, đói khát, chỉ biết co ro tìm cách sinh tồn. Hắn đã trưởng thành, đã tôi luyện qua bao thử thách. Từ một kẻ vô danh, hắn đã xây dựng nên tất cả những gì đang hiện hữu dưới chân hắn: những con đường thẳng tắp, những ngôi nhà vững chãi, những cánh đồng xanh tươi. Tất cả đều là thành quả của "Kế Hoạch Vạn Niên", của tri thức và mưu lược mà hắn đã mang từ thế giới cũ sang. Hắn đã không mơ mộng trở thành anh hùng, không tìm kiếm "bàn tay vàng" hay thiên phú tu luyện. Hắn chỉ đơn thuần là một người đàn ông hiện đại, cố gắng tái tạo lại những giá trị mà hắn tin là đúng đắn, là cần thiết để tồn tại và phát triển trong một thế giới tàn khốc.
Nhưng giờ đây, sự tồn tại của "Vùng Đất An Toàn" không chỉ đơn thuần là sự tự chủ, mà còn là một tuyên ngôn. Một tuyên ngôn thách thức đến những lãnh chúa cát cứ đang nổi lên như nấm sau mưa, đến tàn quân Đại Hạ Vương Triều vẫn còn vương vãi khắp nơi, và có lẽ, cả đến những thế lực tu hành đang dần lộ diện. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có những thử thách mà hắn chưa từng tưởng tượng. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Sự chuẩn bị đã hoàn tất. Hắn đã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi bóng đêm vẫn còn bao trùm nhưng bình minh của một kỷ nguyên mới sẽ ló dạng.
***
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, nhuộm hồng cả một góc trời phía đông, quảng trường trung tâm mới được xây dựng của vùng đất đã đông nghịt người. Một lễ đài đơn giản, vững chắc được dựng lên ở giữa quảng trường, trang trí bằng những dải lụa màu đỏ và vàng – màu của may mắn và thịnh vượng theo quan niệm bản địa, nhưng với Lâm Dịch, đó còn là màu của sự kiên cường và hy vọng. Không khí trang trọng bao trùm, nhưng cũng tràn đầy sự mong đợi và phấn khích. Tiếng trò chuyện xôn xao của hàng ngàn người dân hòa lẫn vào tiếng gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi đất mới, mùi thức ăn đơn giản từ các quầy hàng nhỏ vừa mới dọn, và cả mùi gỗ mới từ những công trình đang dần hoàn thiện. Từ trên lễ đài, Lâm Dịch có thể nghe thấy cả tiếng cờ xí phấp phới trên những cột cao vút, mang theo những biểu tượng của vùng đất mới.
Hắn đứng trên lễ đài, ánh mắt quét qua hàng vạn gương mặt bên dưới. Những gương mặt chất phác, khắc khổ vì lao động, nhưng giờ đây lại rạng rỡ niềm tin và hy vọng. Những ánh mắt ấy nhìn hắn với sự tôn kính, pha lẫn một chút bối rối, như thể họ đang chứng kiến một điều vĩ đại, một khoảnh khắc lịch sử mà họ là một phần trong đó. Bên cạnh hắn, Tô Mẫn thanh tú và thông minh, đôi mắt sắc sảo ẩn chứa một chút lo âu nhưng cũng đầy quyết tâm, đứng thẳng tắp. Chu Thiên thư sinh, râu dài, đeo kính, tay vẫn giữ chặt một cuốn sách cũ, ánh mắt ông lộ rõ vẻ tự hào về thành quả của mình và của Lâm Dịch. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo trên má, đứng nghiêm trang trong bộ giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ kỷ luật và sẵn s��ng. Vương Đại Trụ vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, đứng cạnh Binh trưởng Triệu, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn, nhiệt huyết, ánh mắt lấp lánh như thể không thể chờ đợi hơn để được nghe Lâm Dịch nói.
Phía dưới, hòa vào dòng người, Lâm phụ, Lâm mẫu, Lâm Tiểu Nguyệt cũng có mặt. Lâm phụ, người đàn ông chất phác với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp, đứng cạnh Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với ánh mắt lo âu nhưng cũng đầy kiên cường. Cả hai đều không giấu được vẻ tự hào trên khuôn mặt khi nhìn đứa con trai của mình đứng ở vị trí cao nhất. Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn, ngây thơ, không ngừng vẫy tay về phía anh trai, hồn nhiên và vui vẻ. Gần đó, Lão Hồ, thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại quan sát mọi thứ với vẻ bình tĩnh. Cạnh ông là Đại Nương Lý, khuôn mặt phúc hậu, tay chân chai sạn, ánh mắt bà tràn đầy hy vọng và biết ơn. Mọi người đều im lặng, nín thở chờ đợi.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí mát lành của buổi sáng sớm lấp đầy lồng ngực. Tiếng huyên náo dần lắng xuống, chỉ còn tiếng gió và tiếng cờ phấp phới. Hắn đưa mắt nhìn một lượt, rồi chậm rãi, cất tiếng. Giọng hắn không quá lớn, nhưng rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường nhờ vào một kỹ thuật khuếch đại âm thanh đơn giản mà hắn đã chỉ Chu Thiên nghiên cứu và phát triển, dựa trên nguyên lý cộng hưởng âm học của thế giới cũ.
"Hỡi những người dân của ta!" Giọng hắn trầm ấm, vang dội, mang theo một sức nặng khó tả. "Hôm nay, ta đứng đây, không phải để tuyên bố chiến thắng, mà là để tuyên bố một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên của sự tự cường, của an toàn và của công bằng! Kỷ nguyên này, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng nó, dựa trên những nguyên tắc đã được định hình từ 'Kế Hoạch Vạn Niên' mà ta và các cộng sự của mình đã dày công nghiên cứu."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói thấm vào từng người. Rồi hắn tiếp tục, ánh mắt kiên định, không hề dao động. "Từ nay, vùng đất này – nơi chúng ta đã cùng nhau đổ mồ hôi, nước mắt và cả máu – sẽ được gọi là Vùng Đất An Toàn!"
Một tiếng reo hò bùng nổ, mạnh mẽ và vang dội hơn bất kỳ tiếng sấm nào, như thể hàng ngàn trái tim đang đập cùng một nhịp. "Vùng Đất An Toàn! Vùng Đất An Toàn!" Tiếng hô vang vọng, lan tỏa khắp nơi, đến tận những ngóc ngách xa xăm nhất của trấn. Lâm Dịch giơ tay ra hiệu, và đám đông dần lắng xuống, mặc dù sự phấn khích vẫn còn hiện rõ trên từng khuôn mặt.
"Chúng ta sẽ xây dựng Vùng Đất An Toàn dựa trên ba trụ cột chính," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn. "Thứ nhất, là sự TỰ CHỦ. Chúng ta sẽ không phụ thuộc vào bất kỳ thế lực bên ngoài nào cho sự sống còn của mình. Chúng ta sẽ phát triển nông nghiệp để tự cung tự cấp lương thực, phát triển thủ công nghiệp để tự sản xuất ra mọi thứ chúng ta cần, từ công cụ lao động đến vũ khí phòng vệ." Hắn nhấn mạnh từng từ, ánh mắt lướt qua những người nông dân, những người thợ thủ công trong đám đông, và thấy họ gật gù tán thành. "Chúng ta sẽ không còn phải chịu đói kém, không còn phải chịu cảnh bị áp bức bởi những kẻ nắm giữ nguồn lực!"
Một tràng vỗ tay vang lên, xen lẫn tiếng reo hò. Nhiều người dân đã từng trải qua cảnh đói kém, bị thế gia địa phương bóc lột, bị quan lại mục ruỗng chèn ép, nên những lời của Lâm Dịch chạm đến tận đáy lòng họ.
"Thứ hai, là sự CÔNG BẰNG." Lâm Dịch nói, ánh mắt dừng lại ở Lão Hồ và Đại Nương Lý. "Trong Vùng Đất An Toàn này, mọi người đều bình đẳng trước luật pháp. Sẽ không có chuyện kẻ mạnh hiếp yếu, kẻ giàu chèn ép kẻ nghèo. Mọi tranh chấp sẽ được giải quyết công bằng, minh bạch. Mọi người đều có quyền được học hành, được chữa bệnh, được sống một cuộc sống ấm no và yên bình. Tri thức sẽ là vũ khí mạnh nhất của chúng ta, và chúng ta sẽ trao vũ khí đó cho tất cả mọi người!"
Những lời này lại một lần nữa gây ra sự xúc động mạnh mẽ. Chu Thiên, người đã dành bao tâm huyết để xây dựng hệ thống giáo dục sơ khai, không kìm được mà siết chặt cuốn sách trong tay. Ông biết, những lời này không phải là hão huyền, mà là hiện thực đang dần được kiến tạo.
"Và thứ ba, là sự AN TOÀN." Lâm Dịch nâng cao giọng. "Trong thời buổi loạn lạc này, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Chúng ta sẽ xây dựng một lực lượng phòng vệ vững mạnh, đủ sức bảo vệ vùng đất này khỏi bất kỳ mối đe dọa nào, dù là từ những toán cướp bóc, những tàn quân vô kỷ luật, hay những thế lực tham lam muốn xâm chiếm chúng ta. Mỗi người dân đều có trách nhiệm và quyền lợi trong việc bảo vệ Vùng Đất An Toàn. Chúng ta sẽ không cúi đầu trước bạo lực, chúng ta sẽ không lùi bước trước bất kỳ kẻ thù nào!"
Binh trư��ng Triệu và Vương Đại Trụ đứng thẳng hơn nữa, ánh mắt bừng bừng ý chí. Tiếng hô vang dậy, không chỉ là sự tán thành, mà còn là lời thề từ tận đáy lòng của những người đã từng chịu đựng quá nhiều mất mát.
"Ta biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng," Lâm Dịch kết luận. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chúng ta, những người dân của Vùng Đất An Toàn, sẽ tự mình kiến tạo sự công bằng ấy. Chúng ta sẽ tự mình giành lấy sự an toàn, tự mình gây dựng sự thịnh vượng. Hãy tin tưởng vào nhau, hãy đoàn kết một lòng, và chúng ta sẽ cùng nhau viết nên một trang sử mới, một kỷ nguyên mới cho vùng đất này!"
Khi Lâm Dịch kết thúc bài phát biểu, cả quảng trường như vỡ òa. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội không ngớt, kéo dài mãi không dứt. Lâm phụ lau nước mắt, Lâm mẫu ôm chặt lấy Lâm Tiểu Nguyệt, trên môi nở nụ cười mãn nguyện. Lão Hồ gật gù, ánh mắt tinh anh lộ rõ vẻ tán thành. Đại Nương Lý chắp tay vái Lâm Dịch, như thể ông là một vị thần. Trần Nhị Cẩu hăng hái hô vang "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!", kéo theo Vương Đại Trụ cũng cười lớn, vỗ vào vai Binh trưởng Triệu. Các cố vấn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tôn kính và tin tưởng. Lâm Dịch đứng đó, đón nhận những tình cảm ấy, lòng hắn ấm áp, nhưng cũng hiểu rõ hơn bao giờ hết gánh nặng trách nhiệm đang đè nặng lên vai mình. Đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Chiều muộn, sau buổi lễ tuyên bố long trọng, thư phòng của Lâm Dịch chìm trong sự tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với không khí sôi động của quảng trường buổi sáng. Ánh sáng chiều tà hắt qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, phủ lên căn phòng một màu vàng dịu. Thư phòng rộng rãi, bày biện đơn giản nhưng đầy đủ, với những giá sách cao chất đầy các loại sách vở, từ lịch sử, địa lý đến các bản vẽ kỹ thuật và ghi chép về nông nghiệp. Trên chiếc bàn lớn ở giữa phòng, trải rộng một tấm bản đồ chi tiết của vùng đất, cùng với những chồng báo cáo và văn kiện. Mùi giấy cũ, mực và trà thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí tập trung, căng thẳng nhẹ, nhưng cũng đầy quyết tâm.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện hắn là Tô Mẫn, Chu Thiên, Binh trưởng Triệu. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi ở hai bên. Một ấm trà nóng được đặt ở giữa, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo hương trà dịu nhẹ. Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và ấm nóng lan tỏa trong cơ thể, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo cần thiết.
"Tô Mẫn, cô hãy báo cáo về những phản ứng ban đầu từ phía thương hội và tình hình kinh tế," Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm tĩnh, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy uy quyền.
Tô Mẫn khẽ gật đầu, mở một cuốn sổ ghi chép. Dáng người thanh tú, gương mặt thông minh của cô toát lên vẻ tự tin và hiệu quả. "Thưa chủ công, sau lời tuyên bố của ngài sáng nay, đã có thêm nhiều thương nhân từ các vùng lân cận, thậm chí là từ những phủ thành xa xôi, cử người đến đây để tìm hiểu và bày tỏ mong muốn được thiết lập quan hệ giao thương. Các chính sách về thuế khóa hợp lý, cùng với sự đảm bảo an ninh tuyệt đối mà chúng ta đã và đang triển khai, đang phát huy hiệu quả rõ rệt. Lượng hàng hóa lưu thông tăng vọt, và giá cả các mặt hàng thiết yếu cũng dần ổn định. Nguồn thu từ thương nghiệp dự kiến sẽ tăng ít nhất ba thành trong quý tới."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. "Tăng ba thành... đó là con số đáng mừng. Nhưng cô có nhận thấy bất kỳ dấu hiệu bất thường nào từ các thương hội lớn không? Những kẻ đã từng có quan hệ với Thẩm Đại Nhân, hay những kẻ có thể bị các lãnh chúa khác gây áp lực?"
Tô Mẫn suy nghĩ một lát. "Có một vài thương hội lớn tỏ ra dè dặt. Họ không trực tiếp phản đối, nhưng cũng chưa vội vàng bày tỏ sự ủng hộ. Có lẽ họ đang quan sát động thái của chúng ta, và cả phản ứng từ các thế lực khác. Tuy nhiên, Thiên Phong Thương Hội của Liễu Thanh Y đã gửi một bức mật thư, bày tỏ sự ủng hộ tuyệt đối và sẵn sàng mở rộng hợp tác, thậm chí là cung cấp những nguồn lực đặc biệt nếu chúng ta cần."
Lâm Dịch gật đầu. "Liễu Thanh Y... cô ấy luôn là một đồng minh đáng tin cậy. Vậy còn về mặt xã hội, Chu Thiên, ông thấy thế nào?"
Chu Thiên đẩy gọng kính, râu dài khẽ rung động. "Bẩm chủ công, dân chúng vô cùng phấn khởi. Tinh thần đoàn kết và ý chí xây dựng Vùng Đất An Toàn đang dâng cao. Các chính sách về giáo dục, y tế và pháp luật mà chúng ta đã bắt đầu triển khai trước đó giờ đây lại càng được đón nhận nồng nhiệt. Đặc biệt, việc tuyên bố về sự công bằng và cơ hội cho mọi người đã chạm đến trái tim của họ. Nhiều người dân tự nguyện tham gia vào các công trình công cộng, không đòi hỏi thù lao, chỉ mong muốn góp sức xây dựng. Họ xem Vùng Đất An Toàn là tương lai của mình."
"Đó là điều quan trọng nhất," Lâm Dịch nói, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. "Sự đồng lòng của dân chúng là nền tảng vững chắc nhất cho bất kỳ thế lực nào. Binh trưởng Triệu, tình hình quân sự và biên giới?"
Binh trưởng Triệu đứng dậy, dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng càng thêm nghiêm nghị. "Bẩm chủ công, sau lời tuyên bố của ngài, chúng tôi đã tăng cường tuần tra và bố trí các trạm gác mới dọc theo các tuyến biên giới. Có một vài động thái nhỏ từ tàn quân Đại Hạ ở phía Tây, những kẻ vẫn còn vương vãi và quấy phá các làng mạc nhỏ lẻ. Tuy nhiên, chúng tôi đã sẵn sàng. Các đội tuần tra của Vương Đại Trụ cũng đã báo cáo về việc phát hiện một số nhóm thám tử lạ mặt, có vẻ là từ các lãnh chúa mới nổi ở phía Nam và Đông, đang thăm dò tình hình của chúng ta."
"Đó là điều ta đã dự liệu," Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc bén quét qua bản đồ. "Kỷ nguyên mới sẽ không dễ dàng. Khi một trật tự cũ sụp đổ, khoảng trống quyền lực sẽ luôn thu hút những kẻ tham vọng. Chúng ta phải chuẩn bị cho cả những phản ứng mạnh mẽ hơn, không chỉ là những toán cướp hay thám tử. Chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc đối đầu quy mô lớn."
Vương Đại Trụ, người vẫn còn có chút choáng ngợp trước vai trò mới nhưng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, vỗ ngực nói to: "Chủ công cứ yên tâm! Đội của ta đã được huấn luyện kỹ càng. Bất cứ kẻ nào dám bén mảng đến Vùng Đất An Toàn, chúng ta sẽ cho chúng biết tay!"
Trần Nhị Cẩu, ngồi bên cạnh Vương Đại Trụ, nhanh nhẹn xen vào: "Đúng vậy, Đại ca! Mạng lưới tai mắt của Nhị Cẩu cũng đã thu thập được nhiều tin tức từ bên ngoài. Dân gian vẫn đang xôn xao về 'Vùng Đất An Toàn' của chúng ta. Có kẻ ca ngợi, có kẻ ghen ghét. Nhưng điều đáng chú ý là, những lời đồn đại về 'người có phép thuật' hay 'kiếm khách bay trên trời' lại càng ngày càng nhiều. Có người còn nói rằng, ở một số vùng đất xa xôi, có những ngôi chùa cổ đã bị phá hủy, và những tàn tích kỳ lạ được tìm thấy. Có vẻ như... thế giới bên ngoài đang trở nên hỗn loạn hơn chúng ta nghĩ."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú. Những lời của Trần Nhị Cẩu một lần nữa nhắc nhở hắn về những bí ẩn của thế giới tu hành. Hắn đã cố gắng hết sức để xây dựng một trật tự phàm tục vững chắc, nhưng có lẽ, hắn không thể mãi mãi làm ngơ trước những điều siêu nhiên ấy.
"Tất cả những thông tin này đều rất quan trọng," Lâm Dịch nói, ánh mắt trở nên sâu thẳm. "Chúng ta phải tiếp tục củng cố nội bộ, và đồng thời, không ngừng thu thập tin tức từ bên ngoài. Bất cứ dấu hiệu nào của sự bất ổn, dù là phàm tục hay... khác thường, đều phải được báo cáo ngay lập tức. Kỷ nguyên mới đã đến, và chúng ta phải sẵn sàng cho mọi thứ." Hắn nhìn từng người một, ánh mắt kiên định, truyền đi một thông điệp không lời về sự quyết tâm sắt đá. "Chúng ta đã đi quá xa để có thể lùi bước. Và ta tin tưởng vào tất cả các ngươi."
***
Hoàng hôn lại buông xuống, nhuộm đỏ rực chân trời phía Tây. Tại một đồn gác kiên cố trên một ngọn đồi cao, nhìn ra vùng đồng bằng rộng lớn, Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ đứng trên vọng gác, ánh mắt dõi về phía xa. Gió rít mạnh, lùa qua những ngọn cỏ khô, mang theo tiếng binh lính tuần tra vọng lại từ phía dưới. Mùi bụi đất, mồ hôi và khói than từ bếp ăn của quân lính hòa lẫn vào không khí, tạo nên một cảm giác vừa khắc nghiệt vừa chân thực. Bầu không khí nơi đây luôn cảnh giác, nghiêm túc, nhưng cũng toát lên vẻ vững chãi, kiên cường.
Một toán kỵ binh nhỏ, khoảng chục người, đang di chuyển xa xa trên đường cái, bụi tung mù mịt. Họ ăn mặc khá tề chỉnh, nhưng cờ hiệu lại không rõ ràng, có vẻ là thám tử từ một lãnh chúa mới nổi nào đó đang thăm dò tình hình. "Những con chuột nhắt này lại bắt đầu bén mảng rồi," Vương Đại Trụ gằn giọng, bàn tay vô thức siết chặt chuôi thanh đại đao bên hông. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây lộ vẻ kiên quyết, không còn chút nào ngây ngô như ngày trước. "Chúng ta đã gửi thông điệp. Giờ thì chờ xem ai sẽ là người đầu tiên thử sức."
Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, vẫn giữ vẻ bình tĩnh hơn. "Cứ để chúng thăm dò. Càng thăm dò, chúng càng nhận ra sự khác biệt giữa Vùng Đất An Toàn của chúng ta và những vùng đất loạn lạc khác. Hơn nữa, việc này cũng giúp chúng ta rèn luyện khả năng cảnh giác và phản ứng." Anh nhìn về phía xa, nơi bóng tối dần nuốt chửng những mảng sáng cuối cùng của hoàng hôn. "Mỗi bước đi của chúng ta đều đã được chủ công tính toán kỹ lưỡng. Chúng ta chỉ cần làm tốt phần việc của mình."
Đúng lúc đó, một con chim ưng từ trên trời cao sà xuống, đáp gọn gàng vào cánh tay của một binh sĩ gác cổng bên dưới. Nó mang theo một ống tre nhỏ buộc ở chân – một thông điệp từ mạng lưới tình báo của Trần Nhị Cẩu. Binh sĩ nhanh chóng chuyển thư lên cho Binh trưởng Triệu. Anh mở ra, đọc lướt qua, rồi nhíu mày. "Lãnh chúa Bàng ở phía Nam đã bắt đầu tập hợp quân lính. Hắn ta tuyên bố sẽ 'trừ gian diệt bạo, thống nhất biên giới'..." Binh trưởng Triệu khẽ cười khẩy. "Chà, một kẻ tham vọng. Hắn ta không biết rằng 'Vùng Đất An Toàn' của chúng ta không phải là miếng mồi ngon dễ nuốt."
Vương Đại Trụ nghe vậy, ánh mắt lóe lên sự phấn khích. "Vậy là sắp có việc để làm rồi! Lâu lắm rồi ta chưa được múa đao." Hắn hùng dũng nói, dù trong lòng cũng có chút choáng ngợp trước những diễn biến mới, nhưng niềm tin vào Lâm Dịch thì không bao giờ lung lay.
"Đừng vội mừng," Binh trưởng Triệu nhắc nhở. "Đối phó với một lãnh chúa không chỉ là chiến trường. Còn là mưu lược, là sự chuẩn bị. Chủ công đã dặn dò, chúng ta phải luôn giữ vững tinh thần cảnh giác cao nhất, nhưng cũng không được khinh địch. Dù là ai, chúng ta cũng sẽ cho họ biết, Vùng Đất An Toàn không phải là nơi dễ xâm phạm." Anh quay sang một binh sĩ khác. "Truyền lệnh xuống, tăng cường tuần tra gấp đôi. Các trạm gác phải báo cáo tình hình mỗi canh giờ. Mọi động thái bất thường phải được báo cáo ngay lập tức cho chủ công."
Binh sĩ nhận lệnh, nhanh chóng thi hành. Binh trưởng Triệu lại nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo cảm giác lạnh lẽo của đêm khuya. Nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa kiên cường vẫn bùng cháy. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên đầy rẫy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng, dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch.
***
Đêm đã khuya. Trăng treo vành vạnh trên bầu trời trong vắt, đổ ánh bạc xuống Vùng Đất An Toàn, khiến toàn bộ trấn như chìm trong một tấm màn lụa huyền ảo. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng gió nhẹ vi vu lướt qua những mái nhà, và tiếng vọng xa xăm của cuộc sống về đêm trong trấn – những tiếng chó sủa vu vơ, tiếng người gọi nhau từ xa – tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, đậm chất cổ điển. Trên ban công tư dinh của mình, Lâm Dịch đứng một mình, ánh mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng tràn ngập những suy tư. Không khí mát mẻ của đêm khuya mơn man da thịt, mang theo mùi hoa dại thoang thoảng từ khu vườn bên dưới và mùi khói nhẹ từ các lò sưởi đã lụi tàn.
Trong tay hắn, Cổ Ngọc Phù lại phát ra một ánh sáng mờ nhạt, ấm áp. Ánh sáng đó như một đốm lửa nhỏ trong màn đêm vô tận, gợi nhắc hắn về những điều đã qua và những điều sắp đến. Hắn nhớ lại những lời của Lão Tăng Viên Giác, về "linh khí mỏng manh" đang dần cạn kiệt, về sự thay đổi của đất trời, về thế giới tu hành ẩn giấu và những bí mật vĩ đại mà phàm nhân khó lòng chạm tới. Lâm Dịch, với tư duy logic của một người hiện đại, từng cố gắng phủ nhận hoặc xem nhẹ những điều đó. Hắn đã xây dựng một đế chế phàm tục dựa trên khoa học và tri thức, dựa trên những quy luật vật lý quen thuộc. Nhưng giờ đây, những "lời đồn đại về kiếm khách bay trên trời", về "trận pháp kỳ quái" đã không còn là những câu chuyện hoang đường nữa. Chúng là những hiện thực đang dần len lỏi vào thế giới của hắn, đòi hỏi hắn phải đối mặt.
Hắn đã chấp nhận số phận của mình. Không còn là một kẻ sống sót đơn thuần, chỉ lo cho bản thân và gia đình nhỏ. Hắn đã trở thành một nhà lãnh đạo, một người kiến tạo, một người phải gánh vác trách nhiệm nặng nề cho hàng vạn sinh linh. "Vùng Đất An Toàn..." Hắn thầm thì trong nội tâm, giọng nói trầm lắng nhưng kiên định. "Không chỉ là một cái tên, mà là một lời hứa. Lời hứa với những người đã tin tưởng ta, những người đã cùng ta đổ mồ hôi và máu. Và cả lời hứa với chính mình."
Hắn đã từng khao khát một cuộc sống bình dị, rút lui khỏi vòng xoáy quyền lực, chứng minh rằng một người xuyên không có thể tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mà không cần danh xưng vĩ đại. Nhưng giờ đây, định mệnh đã đẩy hắn vào một vị trí mà hắn không thể thoái thác. Sự bình yên mà hắn mong muốn không thể có được nếu không có sự bảo vệ. Và để bảo vệ, hắn phải trở nên mạnh mẽ, phải đối mặt với mọi thử thách.
"Dù là chiến loạn phàm tục, hay bí ẩn tu hành... ta sẽ bảo vệ nơi này." Lời thề ấy vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch, mạnh mẽ và rõ ràng. Hắn không còn sợ hãi những điều chưa biết, không còn né tránh những sức mạnh siêu phàm. Thay vào đó, hắn sẽ dùng tri thức, mưu lược và khả năng thích nghi của mình để tìm hiểu, để đối phó, để kiến tạo một con đường riêng. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn lại lóe lên một tia sáng yếu ớt, như một sự đồng điệu, một lời khẳng định thầm lặng.
Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những cuộc đụng độ đầu tiên với các lãnh chúa mới nổi đã cận kề. Và xa hơn nữa, là sự tương tác ngày càng sâu sắc với thế giới tu hành, nơi những quy tắc hoàn toàn khác biệt ngự trị. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn đã chấp nhận vai trò lãnh đạo, đặt nền móng cho việc hắn sẽ trở thành một nhân vật quan trọng trong cục diện thế giới mới, không chỉ là người bảo vệ một vùng đất nhỏ, mà còn là một người tiên phong, một người kiến tạo trật tự mới.
Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi những bí ẩn của thế giới đang chờ đợi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Với hai nguyên tắc ấy, Lâm Dịch tin rằng hắn có thể vượt qua mọi phong ba bão táp, bảo vệ Vùng Đất An Toàn, và tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống trong chính hành trình đầy thử thách này. Bình minh của một kỷ nguyên mới đã thực sự ló dạng, và Lâm Dịch, người kiến tạo của kỷ nguyên ấy, đã sẵn sàng nghênh đón.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.