Lạc thế chi nhân - Chương 894: Mọi Sự Đã Sẵn Sàng: Ngưỡng Cửa Kỷ Nguyên
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối đang dần bao trùm, nhưng trong căn phòng, ánh nến lung linh vẫn đủ để soi sáng những nét mặt đầy suy tư. Mùi mực và giấy quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của sự lao động trí óc. Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra xa. Phía xa xa, những cánh đồng lúa đã được gieo trồng, những ngôi nhà mới đang dần mọc lên, và những ngọn đèn dầu bắt đầu thắp sáng, tạo nên những đốm sáng li ti trong bóng đêm. Đó là vùng đất của hắn, nơi hắn đã đổ biết bao mồ hôi và tâm huyết.
Một cảm giác tự hào xen lẫn trách nhiệm dâng lên trong lòng. Chiếc Cẩm Nang Kế Sách dày cộm, chứa đựng toàn bộ tầm nhìn của hắn, nằm gọn gàng trên bàn. Hắn đã hoàn thiện nó, nhưng đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, đầy thử thách. Hắn biết rằng kế hoạch phát triển toàn diện này sẽ là nền tảng cho sự đối đầu quy mô lớn hơn với các thế lực tu hành và lãnh chúa trong tương lai. Sự nhấn mạnh vào 'tự chủ' và 'thích nghi' không chỉ là mục tiêu, mà còn là lời tiên tri cho những biến cố lớn sẽ thử thách khả năng đứng vững của vùng đất. Việc phân công nhiệm vụ cho các cố vấn đã định hình vai trò của họ trong các giai đoạn triển khai sắp tới, và chắc chắn, mỗi người sẽ phải đối mặt với những thách thức cá nhân riêng. Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những người dân này, bằng mọi giá. Bởi lẽ, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất của hắn.
***
Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả vùng đất. Từng tia nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ được chạm khắc tinh xảo, rọi vào thư phòng của Lâm Dịch, xua đi chút ẩm lạnh còn vương vấn từ đêm qua. Không khí trong phòng vẫn vương mùi giấy cũ, mực tàu và gỗ đàn hương thoang thoảng, tạo nên một sự tĩnh lặng cần thiết cho những bộ óc đang miệt mài. Trên chiếc bàn gỗ lim rộng lớn, những chồng b��o cáo được sắp xếp gọn gàng, cạnh đó là tấm bản đồ Đại Hạ được trải phẳng, với những đường vẽ, ký hiệu chi chít bằng mực đỏ và xanh, đánh dấu các vùng kiểm soát, tuyến đường thương mại và những điểm nóng tiềm tàng. Lâm Dịch, với thân hình hơi gầy, nét mặt trầm tư thường trực và đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại, đang ngồi ở vị trí chủ tọa. Hắn vận một bộ thường phục bằng vải thô màu xám tro, đơn giản nhưng sạch sẽ, cho thấy sự tiết kiệm và thực dụng. Mái tóc đen bù xù được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú.
Đối diện hắn, Tô Mẫn, Chu Thiên và Binh trưởng Triệu ngồi thẳng lưng, ánh mắt nghiêm nghị. Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng vẫn ẩn chứa chút ưu tư, đang giữ một tập tài liệu dày cộp. Trang phục của nàng nhã nhặn, gọn gàng, phản ánh sự chuyên nghiệp và cẩn trọng. Chu Thiên, thư sinh hơn với bộ râu dài và chiếc kính gọng đồng luôn đeo, không ngừng vuốt ve cuốn sách cũ trên tay. Vẻ mặt hắn có chút lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cố hữu, đặc trưng của một người luôn nhìn nhận mọi việc dưới lăng kính logic và học thuật. Binh trưởng Triệu thì rắn rỏi hơn hẳn, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo mờ trên má, mặc bộ giáp trụ gọn gàng, thẳng thớm, toát lên vẻ kỷ luật và trung thành. Ở một góc phòng, Trần Nhị Cẩu đứng chờ, dáng người năng động, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, nhưng vẫn mang chút ngây ngô thường thấy. Hắn vẫn là một trợ thủ đắc lực, luôn sẵn sàng làm theo mọi chỉ thị của "đại ca" Lâm Dịch.
"Tình hình kinh tế của vùng đất đã ổn định hơn bao giờ hết, Lâm công tử," Tô Mẫn mở lời, giọng nói rõ ràng nhưng vẫn giữ sự khiêm nhường. Nàng đặt tập tài liệu xuống bàn, lật sang một trang đã được đánh dấu. "Nhờ vào các chính sách khuyến khích sản xuất và thương mại mà ngài đã đề ra, sản lượng lương thực vụ này đã tăng lên đáng kể. Các kho lương thực đã được lấp đầy, đảm bảo đủ cho dân chúng trong mùa đông sắp tới, thậm chí còn dư thừa để dự trữ hoặc trao đổi. Thêm vào đó, các tuyến đường thương mại do Thiên Phong Thương Hội bảo trợ đã thông suốt, giúp chúng ta không chỉ có nguồn cung ứng hàng hóa thiết yếu ổn định mà còn tạo ra một dòng chảy tiền tệ và vật tư quan trọng. Các loại nông cụ cải tiến và kỹ thuật canh tác mới cũng đã được phổ biến rộng rãi, bước đầu cho thấy hiệu quả vượt trội so với phương pháp truyền thống." Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lâm Dịch, tìm kiếm sự chấp thuận. "Liên minh với Thiên Phong Thương Hội đang phát huy hiệu quả rõ rệt, không chỉ về mặt kinh tế mà còn về mặt thông tin. Chúng ta đã có được cái nhìn tổng quan hơn về tình hình thị trường và những biến động giá cả ở các vùng lân cận."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, biểu thị sự lắng nghe chăm chú. Hắn không nói gì, chỉ để Tô Mẫn tiếp tục, nhưng trong đầu hắn, những con số, biểu đồ và dự đoán kinh tế đang quay cuồng. Sự ổn định kinh tế là nền tảng của mọi thứ, đặc biệt là trong thời loạn. Nếu dân chúng không có cái ăn, không có việc làm, thì mọi kế hoạch vĩ đại đều chỉ là cát bụi. Hắn đã bỏ rất nhiều tâm huyết vào việc xây dựng một hệ thống kinh tế tự chủ, bền vững, ít phụ thuộc vào các thế lực bên ngoài, và rõ ràng, những nỗ lực ấy đã được đền đáp.
Tiếp lời Tô Mẫn, Binh trưởng Triệu đứng dậy, thân hình rắn rỏi, giọng nói dứt khoát như tiếng thép va chạm. "Về mặt quân sự, thưa Lâm công tử, quân đội đã được huấn luyện theo phương pháp mới mà ngài truyền dạy, kỷ luật nghiêm minh hơn bao giờ hết. Tinh thần binh sĩ rất cao, họ hiểu rõ mình đang chiến đấu vì ai và vì điều gì. Trang bị cũng đã được cải thiện đáng kể. Dù chưa thể sánh bằng các quân đội chính quy của Đại Hạ trước đây, nhưng chúng ta đã có đủ vũ khí, áo giáp, và lương thực dự trữ để ứng phó với mọi cuộc tấn công quy mô nhỏ và trung bình. Các chốt phòng thủ dọc biên giới đã được củng cố, công sự được xây dựng kiên cố hơn. Chúng ta cũng đã thiết lập một hệ thống tuần tra hiệu quả, đảm bảo an ninh cho các tuyến đường chính và vùng nông thôn. Sẵn sàng ứng phó với bất kỳ mối đe dọa nào, dù là từ tàn quân Đại Hạ hay những nhóm cướp bóc mới nổi." Binh trưởng Triệu kết thúc báo cáo bằng một cái cúi đầu, ánh mắt đầy sự tự tin và lòng trung thành.
Lâm Dịch nhíu mày nhẹ, ánh mắt sắc bén lướt qua bản đồ, dừng lại ở những điểm biên giới trọng yếu. Hắn biết, "phương pháp mới" mà Binh trưởng Triệu nhắc đến chính là những kiến thức quân sự cơ bản của người hiện đại, được hắn điều chỉnh để phù hợp với bối cảnh cổ đại này. Kỷ luật, chiến thuật đội hình, và tầm quan trọng của hậu cần – những điều tưởng chừng đơn giản nhưng lại là chìa khóa để biến một đám quân ô hợp thành một đội quân chiến đấu hiệu quả. "Tốt," hắn nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Hãy luôn giữ vững tinh thần cảnh giác. Kẻ địch không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn có thể ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ." Hắn không nhắc đến các thế lực tu hành, nhưng ý tứ của hắn thì đã rõ ràng.
Chu Thiên chậm rãi đóng cuốn sách cũ trên tay, đưa mắt nhìn Lâm Dịch. "Tình hình Đại Hạ đang ngày càng hỗn loạn, Lâm công tử. Triều đình đã hoàn toàn mất kiểm soát. Các lãnh chúa cát cứ nổi lên như nấm, tự xưng vương xưng bá, tranh giành lãnh thổ một cách tàn khốc. Các cuộc chiến tranh cục bộ nổ ra khắp nơi, khiến dân chúng lầm than. Hệ thống quan lại đã mục ruỗng đến tận cùng, tham nhũng hoành hành, không còn chút liêm sỉ. Đây là dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự sụp đổ của Đại Hạ là điều không thể tránh khỏi, chỉ là vấn đề thời gian." Hắn dừng lại, hơi thở nặng nề hơn một chút. "Và... có những tin đồn kỳ lạ về những người có khả năng phi phàm xuất hiện ở vùng biên giới, những kẻ không tuân theo bất kỳ quy tắc phàm tục nào. Một số người kể lại rằng họ thấy kiếm khách bay lượn trên không trung, thân pháp biến ảo như ma quỷ, ra tay đoạt mạng kẻ thù chỉ trong chớp mắt. Lại có những câu chuyện về pháp sư có thể điều khiển lửa, nước, hoặc tạo ra những trận pháp kỳ quái có sức mạnh hủy diệt ghê gớm. Những tin đồn này, ban đầu chỉ là lời thì thầm, nay đã lan rộng hơn, gây hoang mang trong dân chúng và cả giới quan lại."
Trần Nhị Cẩu, đứng ở góc phòng, nghe đến đây liền không nén nổi sự hiếu kỳ và có chút sợ sệt, vội vàng thêm vào. "Đúng vậy, đại ca! Dân chúng cũng xôn xao về những chuyện khó tin, đại ca. Có người nói thấy kiếm khách bay trên trời, người phàm không thể chạm tới. Có người lại kể về những trận pháp kỳ quái, một bước giết ngàn người! Họ gọi đó là 'tiên nhân', 'pháp sư'... thật đáng sợ!" Giọng hắn có chút lắp bắp, đôi mắt tròn xoe mở to, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa phấn khích, như thể đang kể một câu chuyện ma quỷ. "Chẳng biết là thật hay giả, nhưng nghe đến cũng đủ rợn người rồi!"
Lâm Dịch lắng nghe những lời báo cáo, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh và sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn biết, những tin đồn đó không phải là vô căn cứ. Lão Tăng Viên Giác đã từng nhắc đến thế giới tu hành, và giờ đây, những dấu hiệu của nó đã bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, len lỏi vào thế giới phàm tục. "Kiếm khách bay trên trời, trận pháp kỳ quái," hắn lặp lại trong tâm trí, cố gắng hình dung những điều đó bằng lăng kính hiện đại của mình. Khoa học không thể giải thích, nhưng trong một thế giới mà hắn đang tồn tại, mọi điều đều có thể xảy ra. Đây chính là yếu tố mà hắn đã lường trước, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy áp lực. Thế lực tu hành, với sức mạnh vượt xa người phàm, sẽ là một thử thách hoàn toàn khác biệt so với những lãnh chúa cát cứ hay tàn quân Đại Hạ.
"Những tin đồn này, dù thật hay giả, đều là một phần của bức tranh hỗn loạn," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt trong phòng. "Chúng ta không thể bỏ qua chúng. Chu Thiên, hãy cử người tìm hiểu kỹ hơn về những 'kỳ nhân dị sĩ' này, thu thập mọi thông tin có thể, từ nơi họ xuất hiện, mục đích, cho đến sức mạnh mà họ thể hiện. Nhị Cẩu, ngươi hãy tiếp tục lắng nghe những lời đồn đại trong dân gian, nhưng phải biết phân biệt thật giả, không để những thông tin sai lệch làm hoang mang dư luận. Tô Mẫn, hãy đảm bảo nền kinh tế vững chắc để chúng ta có đủ nguồn lực ứng phó với mọi tình huống. Binh trưởng Triệu, quân đội là lá chắn của chúng ta, hãy tiếp tục củng cố và tăng cường huấn luyện. Bởi vì," Lâm Dịch ngừng lại, ánh mắt hắn trở nên kiên định, "chúng ta đang bước vào một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà sự sống còn không chỉ phụ thuộc vào vũ lực hay mưu lược, mà còn vào khả năng thích nghi với những điều không tưởng."
Hắn đứng dậy, bước đến tấm bản đồ, ngón tay chỉ vào vùng biên giới phía bắc, nơi những tin đồn về "kỳ nhân" thường xuyên xuất hiện. "Mọi sự chuẩn bị của chúng ta, từ kinh tế, quân sự, đến xã hội, đều nhằm mục đích này: biến vùng đất của chúng ta thành một pháo đài vững chắc giữa biển cả loạn lạc. Chúng ta đã xây dựng một nền tảng vững chắc, nhưng con đường phía trước còn đầy chông gai. Đừng bao giờ quên rằng, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự mình tạo ra sự công bằng, sự bình yên cho những người mà chúng ta bảo vệ."
Mùi mực và giấy trong thư phòng hòa quyện với không khí căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Tiếng bút sột soạt trên giấy của Chu Thiên khi hắn ghi chép, tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khẽ rít lên, và tiếng trò chuyện rì rầm từ xa vọng vào, tất cả dường như chìm vào trong sự tĩnh lặng của những suy nghĩ sâu xa. Lâm Dịch biết, đây không còn là cuộc chiến của một cá nhân nữa. Đây là cuộc chiến của cả một tập thể, của cả một vùng đất mà hắn đã dày công xây dựng. Và hắn, với tri thức và tầm nhìn của mình, sẽ là người dẫn đường.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây, Lâm Dịch đứng một mình trên đài quan sát cao nhất của bức tường thành mới xây. Gió nhẹ thổi phần phật vào vạt áo thô của hắn, mang theo mùi đất mới, đá mới và chút hương thảo mộc từ những cánh đồng lúa mì vàng óng trải dài phía dưới. Từ độ cao này, toàn cảnh vùng đất của hắn hiện ra thật hùng vĩ và bình yên. Những cánh đồng lúa đã chín vàng, uốn lượn như dải lụa dưới chân trời. Những con đường đất đỏ tấp nập người dân qua lại, xe cộ chở hàng hóa, phản ánh một cuộc sống thường nhật đang dần hồi sinh. Xa xa hơn là những mái nhà ngói đỏ, những ngôi làng san sát, nơi khói bếp bắt đầu vấn vít bay lên, báo hiệu bữa tối đang được chuẩn bị. Tất cả, từ những bức tường thành kiên cố đến những con đường được quy hoạch rõ ràng, những ngôi nhà được xây dựng vững chãi, đều là thành quả của bao nỗ lực, của "Kế Hoạch Vạn Niên" mà hắn đã ấp ủ và giờ đây đang dần hiện thực hóa.
Trong tay hắn, Cổ Ngọc Phù khẽ tỏa ra một ánh sáng mờ nhạt, phản chiếu chút ánh tà dương còn sót lại. Hòn ngọc ấm áp trong lòng bàn tay, mang theo một cảm giác kỳ lạ, như một sợi dây vô hình kết nối hắn với một thế giới khác, một thế giới mà hắn từng cố gắng né tránh nhưng nay đã không thể làm ngơ.
"Từ một kẻ vô danh, ta đã xây dựng nên tất cả." Lâm Dịch thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng đầy sức nặng. "Đây không chỉ là nơi ta sinh tồn, mà còn là nhà, là trách nhiệm của ta." Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên, khi hắn chỉ là một thiếu niên gầy gò, đói khát ở vùng biên thùy, vật lộn để kiếm từng bữa ăn, để bảo vệ gia đình mình khỏi sự áp bức của thế gia địa phương và sự mục ruỗng của quan trường. Mục tiêu ban đầu của hắn chỉ đơn giản là sống sót, giữ lấy cái mạng của mình trong một thế giới xa lạ và tàn khốc. Nhưng rồi, từ sự sinh tồn, hắn dần muốn bảo vệ, muốn xây dựng, muốn kiến tạo.
Chiếc Cẩm Nang Kế Sách, dù giờ đã nằm gọn gàng trong thư phòng, nhưng tinh thần của nó vẫn hiện hữu trong từng viên gạch, từng con đường, từng khuôn mặt của người dân nơi đây. Hắn đã dùng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của người hiện đại để biến một vùng đất nghèo khó, lạc hậu thành một nơi có trật tự, có hy vọng. Hắn đã không mơ mộng làm anh hùng, không tìm kiếm "bàn tay vàng" hay thiên phú tu luyện. Hắn chỉ đơn thuần là một người đàn ông hiện đại, cố gắng tái tạo lại những giá trị mà hắn tin là đúng đắn, là cần thiết để tồn tại và phát triển.
"Kỷ nguyên mới... phải chăng đã đến lúc đối mặt với những bí ẩn mà ta từng cố gắng né tránh?" Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời, nơi những dải mây đỏ cam đang dần tan biến. Thẩm Đại Nhân đã bị loại bỏ, Đại Hạ cũng đang tan rã. Một trật tự cũ đã sụp đổ, nhưng một trật tự mới vẫn chưa hình thành. Khoảng trống quyền lực mênh mông ấy đang được lấp đầy bởi vô số lãnh chúa cát cứ, những kẻ tham vọng và tàn nhẫn. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Những lời đồn đại về "kiếm khách bay trên trời", về "trận pháp kỳ quái", về những người có sức mạnh phi phàm... chúng không còn là những câu chuyện hoang đường nữa. Chúng là hiện thực.
Lão Tăng Viên Giác đã từng nói về thế giới tu hành, về những bí mật ẩn giấu của Đại Hạ, về những thế lực siêu phàm tồn tại song song với thế giới phàm tục. Lâm Dịch, với tư duy logic của mình, từng cố gắng phủ nhận hoặc xem nhẹ những điều đó. Nhưng giờ đây, những bằng chứng đã quá rõ ràng. Những biến cố lớn đang chờ đợi ở phía trước, không chỉ là những cuộc tranh giành quyền lực phàm tục, mà còn là sự va chạm với những quy tắc, những sức mạnh hoàn toàn khác biệt.
Một cảm giác nặng nề đè nặng lên vai Lâm Dịch, nhưng cũng chính là sự chấp nhận. Hắn đã đi quá xa để có thể quay đầu lại. Hắn đã xây dựng quá nhiều để có thể bỏ mặc. Vùng đất này, những con người này, đã trở thành một phần không thể tách rời của hắn. Hắn không còn là một cá nhân đơn độc chỉ lo cho sự sinh tồn của riêng mình. Hắn đã trở thành người lãnh đạo, người bảo vệ, người kiến tạo.
Gió thổi mạnh hơn, lùa qua những sợi tóc mai của hắn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí mát lạnh lấp đầy lồng ngực. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn lại lóe lên một tia sáng mờ ảo, như một lời nhắc nhở về con đường phía trước. Con đường mà hắn phải đi, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì sự sinh tồn của chính hắn và của những người mà hắn trân trọng.
Lâm Dịch từ từ nắm chặt Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay, ánh mắt kiên định không hề dao động. Hắn quay lưng lại với ánh hoàng hôn đang dần tắt, hướng về phía đông, nơi bóng đêm vẫn còn bao trùm nhưng bình minh của một kỷ nguyên mới sẽ ló dạng. Mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất. Hắn đã sẵn sàng. Dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, dù kẻ thù có mạnh mẽ đến mức nào, hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất của hắn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.