Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 893: Bản Đồ Tương Lai: Kế Hoạch Vạn Niên

Dưới ánh trăng bạc vằng vặc như đổ nước trên đỉnh Hắc Phong Sơn, thư phòng của Lâm Dịch chìm trong sự tĩnh mịch hiếm hoi. Không gian rộng rãi, được bài trí đơn giản nhưng ngăn nắp, giờ đây ngập tràn mùi mực tươi và hương giấy mới, lẫn với chút khói từ ngọn nến đang cháy leo lét trên bàn. Chiếc bàn gỗ trầm hương to lớn, vốn là chiến lợi phẩm sau một trận đánh dẹp loạn, nay phủ kín những cuộn giấy da, những bản đồ vẽ tay chi tiết và chồng tài liệu dày cộm. Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì thiếu ngủ, ngồi lặng lẽ trên ghế, mái tóc đen bù xù thường ngày nay được buộc gọn gàng hơn một chút, đôi mắt sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, đang lướt qua từng dòng chữ trong bản 'Kế Hoạch Vạn Niên' mà hắn đã dày công biên soạn.

Mỗi trang giấy là một phần của tầm nhìn, một mảnh ghép của tương lai mà hắn đang cố gắng ki��n tạo trong cái thế giới cổ đại đầy nhiễu nhương này. Hắn lật giở từng trang, từ những kế hoạch cải tạo đất đai khô cằn thành những cánh đồng phì nhiêu bằng hệ thống thủy lợi do chính hắn thiết kế, cho đến việc xây dựng những ngôi trường đầu tiên, nơi tri thức sẽ được truyền dạy không phân biệt sang hèn. Lại đến những lò rèn nghi ngút khói, nơi những thợ thủ công lành nghề sẽ được đào tạo để tạo ra những công cụ, vũ khí hiệu quả hơn, đảm bảo sự tự chủ trong sản xuất. Mỗi chi tiết nhỏ đều được Lâm Dịch cân nhắc kỹ lưỡng, ghi chú cẩn thận bằng nét bút rắn rỏi.

Hắn dừng lại ở phần 'Tầm nhìn về một xã hội tự chủ', nơi những ý tưởng về một cộng đồng an toàn, no đủ và phát triển được phác thảo. Một xã hội mà người dân không còn phải lo sợ chiến tranh, đói nghèo hay sự áp bức từ những thế lực bá quyền. Một nơi mà công lý không phải là thứ xa xỉ, mà là nền tảng của mọi mối quan hệ. Đôi môi Lâm Dịch khẽ mím lại, một tia hoài niệm lướt qua đôi mắt hắn. Hắn nhớ về thế giới cũ của mình, nơi những điều này là lẽ dĩ nhiên. Nhưng ở đây, trong Đại Hạ vương triều đang trên đà suy thoái này, chúng lại trở thành một giấc mơ xa vời, một mục tiêu đầy thách thức mà hắn – một kẻ xuyên không không có thiên phú tu luyện hay "bàn tay vàng" nào – phải gánh vác.

Tiếng gió đêm khẽ lùa qua khe cửa sổ bằng gỗ, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài và mùi đất ẩm. Ngọn nến lung lay, đổ bóng Lâm Dịch dài ngoẵng trên vách tường, tựa như một bức tranh thủy mặc u buồn. Hắn thầm tự hỏi, liệu mình có thể thực sự biến những ý tưởng này thành hiện thực trong một thế giới đầy rẫy hiểm nguy và những bí ẩn chưa được giải đáp? Liệu những kẻ phàm nhân như hắn, dù có tri thức và mưu lược đến đâu, có thể đứng vững trước sự tàn khốc của loạn lạc và sức mạnh siêu phàm của những thế lực tu hành đang dần hé lộ?

Một cảm giác nặng trĩu đè lên vai Lâm Dịch, không phải là sự sợ hãi, mà là gánh nặng của trách nhiệm. Hắn đã hứa với bản thân, với những người tin tưởng hắn, và quan trọng nhất, với những người dân vô tội đang đặt niềm tin vào hắn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn một cách có ý nghĩa, hắn phải xây dựng một nền móng vững chắc. Hắn nhớ lại lời hứa với Liễu Thanh Y trong rừng trúc, về việc tạo ra một trật tự mới, một chuẩn mực mới. Những liên minh mới này, dù mang lại sức mạnh, cũng ẩn chứa nguy cơ phản bội và xung đột lợi ích. Vùng đất của hắn, một khi trở nên nổi bật, sẽ thu hút sự chú ý của những thế lực lớn hơn, bao gồm cả những kẻ tu hành và các lãnh chúa bá đạo. Sự ổn định tạm thời này chỉ là bước đệm cho những cuộc đối đầu quy mô lớn hơn sắp diễn ra, khi Đại Hạ hoàn toàn sụp đổ và kỷ nguyên mới bắt đầu. Tất cả những điều đó đều đòi hỏi một kế hoạch toàn diện, một tầm nhìn đủ xa để định hướng cho những bước đi của hắn.

Hắn khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ nhưng chứa đựng sự kiên định không lay chuyển. "Đây không chỉ là một kế hoạch," hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng vang vọng trong sự tĩnh mịch của căn phòng. "Đây là lời hứa... một lời hứa cho một tương lai tốt đẹp hơn. Không phải cho riêng ta, mà cho tất cả những ai đã đặt niềm tin vào mảnh đất này, vào con người này." Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có những lúc tưởng chừng như không thể vượt qua. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn có Tô Mẫn với sự sắc sảo trong kinh tế, Chu Thiên với tri thức uyên bác, Binh trưởng Triệu với kinh nghiệm quân sự, và cả Nhị Cẩu, Đại Trụ với lòng trung thành tuyệt đối. Quan trọng hơn, hắn có tri thức từ một thế giới khác, một vũ khí mạnh nhất mà không ai trong thế giới này có thể sánh bằng.

Lâm Dịch đọc lại, chỉnh sửa vài chi tiết cuối cùng trên bản kế hoạch, nét mặt dần trở nên bình thản hơn, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm. Hắn gấp gọn chồng tài liệu, đặt chúng ngay ngắn trên bàn. Đêm đã khuya, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa hy vọng và ý chí đang bùng cháy mạnh mẽ, soi sáng con đường phía trước. Hắn sẽ biến lời hứa này thành hiện thực, từng bước một, dù cho thế giới này có tàn khốc đến đâu đi chăng nữa. Hắn sẽ không cho phép mình thất bại, bởi vì sự sinh tồn của hắn, và của những người hắn yêu quý, phụ thuộc vào nó.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua làn sương mỏng, nhuộm vàng những mái ngói cổ kính của vùng đất Lâm Dịch, một cuộc họp quan trọng đã diễn ra trong căn phòng hội nghị được chuẩn bị kỹ lưỡng. Không khí trong phòng trang trọng và có phần căng thẳng, không phải vì sự bất đồng, mà vì trọng lượng của những vấn đề sắp được thảo luận. Trên chiếc bàn gỗ dài ở trung tâm, trải rộng là những bản đồ chi tiết của vùng đất, giờ đây đã mở rộng hơn rất nhiều so với thời điểm Lâm Dịch mới đặt chân đến. Bên cạnh đó là những biểu đồ phức tạp về dân số, tài nguyên, và các tuyến đường thương mại. Những tài liệu tóm tắt về 'Kế Hoạch Vạn Niên' cũng được đặt ngay ngắn trước mặt mỗi người.

Lâm Dịch, trong bộ trang phục vải thô nhưng sạch sẽ, ngồi ở vị trí chủ tọa, nét mặt trầm ổn, ánh mắt tinh anh. Đối diện hắn là Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh với đôi mắt sắc sảo đang chăm chú nh��n vào các tài liệu. Kế bên nàng là Chu Thiên, dáng người thư sinh, râu dài, đeo một cặp kính gọng kim loại đơn giản, tay luôn mân mê một cuốn sách cũ. Phía còn lại là Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo nhỏ trên má, bộ giáp trụ gọn gàng, thể hiện sự nghiêm nghị và thực tế của một người lính. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng ở phía sau, ánh mắt chăm chú, sẵn sàng hỗ trợ. Trần Nhị Cẩu, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, liên tục ghi chép. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, đứng im lìm như một pho tượng, thể hiện lòng trung thành tuyệt đối.

Lâm Dịch hắng giọng, bắt đầu trình bày, giọng nói trầm ổn, rõ ràng, vang vọng trong căn phòng. "Chư vị, như chúng ta đã biết, Đại Hạ vương triều đang trên đà sụp đổ. Loạn lạc đã và đang lan rộng khắp nơi. Vùng đất của chúng ta, tuy đã có những bước phát triển đáng kể, nhưng vẫn còn quá nhỏ bé và dễ bị tổn thương trước cơn bão lớn đang đến. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là sinh tồn, mà là kiến tạo một vùng đất tự chủ, vững mạnh, có khả năng đứng vững trước mọi biến cố của thời loạn, thậm chí là những thế lực vượt xa hiểu biết hiện tại của chúng ta."

Hắn dùng một cây gậy nhỏ chỉ vào bản đồ, bắt đầu phân tích từng khía cạnh của kế hoạch. "Trước tiên là nông nghiệp. Chúng ta sẽ tiếp tục cải thiện năng suất bằng kỹ thuật mới, ứng dụng luân canh, chọn giống, và mở rộng hệ thống thủy lợi để đảm bảo an ninh lương thực. Thứ hai là công nghiệp, phát triển các làng nghề thủ công, khuyến khích sáng tạo để tạo ra sản phẩm chất lượng, đồng thời xây dựng các xưởng rèn, xưởng mộc quy mô lớn để tự chủ về công cụ và vũ khí."

"Về mặt xã hội, chúng ta sẽ xây dựng hệ thống trường học phổ cập, không phân biệt nam nữ, giàu nghèo, để tri thức được lan tỏa. Bệnh viện và y quán sẽ được mở rộng, đảm bảo sức khỏe cho người dân. Hệ thống pháp luật công bằng sẽ được thiết lập, mọi người đều bình đẳng trước luật pháp." Lâm Dịch dừng lại, ánh mắt quét qua từng người. "Nhưng quan trọng nhất, để bảo vệ tất c�� những điều này, chúng ta phải củng cố lực lượng quân sự. Huấn luyện binh sĩ theo phương pháp mới, kỷ luật, tinh nhuệ, và tự trang bị vũ khí hiện đại hơn. Chúng ta sẽ không phụ thuộc vào bất kỳ ai."

Tô Mẫn là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói nàng trầm tĩnh nhưng đầy sự cân nhắc. "Kế hoạch này vô cùng tham vọng, Lâm công tử, nhưng cũng ẩn chứa nhiều rủi ro. Đặc biệt là về nguồn lực. Việc xây dựng một hệ thống trường học, bệnh viện, xưởng rèn quy mô lớn sẽ tiêu tốn một khoản kinh phí khổng lồ. Chưa kể đến việc tìm kiếm nhân tài có đủ trình độ để vận hành những cơ sở này. Hơn nữa, sự chấp nhận từ dân chúng cũng là một vấn đề. Nhiều người đã quen với lối sống cũ, họ có thể hoài nghi hoặc chống đối những thay đổi quá lớn."

Lâm Dịch gật đầu, "Những lo ngại của Tô cô nương là hoàn toàn chính đáng. Nguồn lực là một thách thức lớn. Nhưng chúng ta sẽ tập trung vào việc tự cung tự cấp, khuyến khích trao đổi hàng hóa, và phát triển thương mại với các đối tác tin cậy. Về nhân tài, chúng ta sẽ đào tạo từ chính người dân của mình, từ những người trẻ có tiềm năng. Và về sự chấp nhận của dân chúng, đó là lý do vì sao chúng ta cần một bản sắc văn hóa độc đáo và một hệ thống pháp luật công bằng. Khi họ thấy được lợi ích, thấy được sự công bằng, họ sẽ tự nguyện ủng hộ."

Chu Thiên, với vẻ mặt suy tư, bổ sung. "Sự phát triển văn hóa và giáo dục là nền tảng, ta hoàn toàn đồng ý. Nhưng cần phải khéo léo để không gây ra sự xáo trộn quá lớn trong tư tưởng cũ. Giáo dục không chỉ là truyền thụ kiến thức, mà còn là thay đổi nhận thức. Điều này đòi hỏi sự kiên nhẫn và một chiến lược mềm dẻo. Chúng ta cần dung hòa giữa những giá trị truyền thống và những tư tưởng mới, để người dân không cảm thấy bị mất gốc."

"Chính xác," Lâm Dịch đáp. "Chúng ta không phá bỏ hoàn toàn, mà là xây dựng trên nền tảng cũ, loại bỏ những hủ tục và phát huy những giá trị tốt đẹp. Về quân sự," hắn quay sang Binh trưởng Triệu, "ta biết việc tự chủ vũ khí và huấn luyện binh sĩ theo phương pháp mới sẽ đòi hỏi thời gian và chi phí lớn. Nhưng đây là con đường duy nhất để đảm bảo an toàn. Chúng ta không thể mãi trông chờ vào sự bảo hộ từ bên ngoài, hay những đội quân của vương triều đang thối nát."

Binh trưởng Triệu gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên định. "Lâm công tử nói đúng. Quân đội hiện tại của chúng ta tuy đã có những cải thiện, nhưng vẫn còn nhiều mặt hạn chế. Việc tự chủ về rèn đúc vũ khí, từ những thanh kiếm, cung tên cho đến những công cụ công thành, là cực kỳ cần thiết. Huấn luyện binh sĩ không chỉ về thể lực mà còn về kỷ luật, chiến thuật. Điều này sẽ mất rất nhiều công sức và xương máu, nhưng nếu muốn vùng đất này đứng vững, chúng ta không có lựa chọn nào khác. Ta sẽ dốc hết sức mình."

Trần Nhị Cẩu, từ phía sau, rụt rè lên tiếng. "Đại ca, vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu ạ? Mọi thứ nghe có vẻ... lớn quá."

Lâm Dịch mỉm cười trấn an. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, Nhị Cẩu. Từ việc cải thiện năng suất một cánh đồng, từ việc mở một lớp học nhỏ, từ việc rèn một thanh kiếm tốt hơn. Mỗi bước đi nhỏ sẽ là nền tảng cho những bước đi lớn hơn. Không có việc gì là lớn quá nếu chúng ta chia nhỏ nó ra và cùng nhau thực hiện." Vương Đại Trụ gật đầu phụ họa, nắm chặt nắm đấm, thể hiện sự đồng tình.

Cuộc tranh luận tiếp tục sôi nổi, nhưng luôn trong khuôn khổ trật tự. Các cố vấn ghi chép, đặt câu hỏi, đưa ra những ý kiến phản biện sắc bén, nhưng cuối cùng đều đi đến sự đồng thuận. Lâm Dịch lắng nghe cẩn thận từng lời, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn biết, bản kế hoạch này không chỉ là của riêng hắn, mà là sản phẩm của trí tuệ tập thể. Việc trình bày và nhận được sự đồng tình từ những người đáng tin cậy nhất là bước đầu tiên và quan trọng nhất để biến tầm nhìn thành hiện thực. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng trao đổi thì thầm, và đôi khi là tiếng gõ nhẹ vào bản đồ, tạo nên một bản giao hưởng của sự quyết tâm và hy vọng trong căn phòng hội nghị.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây, hắt những vệt nắng cuối cùng qua khung cửa sổ, căn phòng làm việc của Lâm Dịch lại chìm vào một không khí trầm lắng nhưng không kém phần suy tư. Cuộc họp kéo dài cả ngày đã kết thúc, nhưng những phần việc quan trọng vẫn còn đó. Lâm Dịch cùng Tô Mẫn và Chu Thiên tiếp tục bàn bạc thêm, tập trung vào việc tinh chỉnh các giai đoạn triển khai ban đầu của 'Kế Hoạch Vạn Niên'.

"Việc thuyết phục lòng người luôn là khó khăn nhất, đặc biệt là khi chúng ta muốn họ chấp nhận những điều mới mẻ," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm hơn một chút, ánh mắt dõi theo những vệt nắng đỏ cam đang dần tắt. "Chúng ta cần một thông điệp rõ ràng, dễ hiểu, về một tương lai mà họ có thể tin tưởng và góp sức xây dựng. Không chỉ là lời hứa suông, mà phải là những hành động cụ thể, những lợi ích thiết thực mà họ có thể nhìn thấy, cảm nhận được."

Tô Mẫn đặt tập tài liệu xuống bàn, khẽ thở dài. "Sự minh bạch trong quản lý tài chính và lợi ích công bằng sẽ là chìa khóa, Lâm công tử. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Nếu người dân thấy rằng những nỗ lực của họ được đền đáp xứng đáng, và không có sự bất công trong phân chia lợi ích, họ sẽ ủng hộ chúng ta. Ngược lại, dù kế hoạch có hoàn hảo đến đâu, một khi niềm tin bị lung lay, mọi thứ đều có thể sụp đổ." Nàng nhấn mạnh. "Hơn nữa, chúng ta cũng cần phải cẩn trọng với những kẻ lợi dụng tình hình để gây rối, những kẻ sẽ tìm cách xuyên tạc ý định của chúng ta."

Chu Thiên gật đầu tán thành. "Đó là lý do vì sao giáo dục là gốc rễ. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ những đứa trẻ. Gieo mầm tri thức, gieo mầm về một tương lai tươi sáng, về lòng tự hào đối với vùng đất này. Một thế hệ mới được nuôi dưỡng trong môi trường công bằng, tiến bộ sẽ là nền tảng vững chắc nhất cho sự phát triển lâu dài. Chúng ta không chỉ cần dạy họ biết chữ, biết tính toán, mà còn cần dạy họ về đạo đức, về trách nhiệm công dân, về tinh thần đoàn kết."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời khuyên, cân nhắc kỹ lưỡng. Hắn biết, việc có một kế hoạch hoàn hảo trên giấy tờ là một chuyện, việc thực hiện nó lại là một chuyện khác đầy phức tạp. Hắn không chỉ cần trí tuệ của mình mà còn cần sự đồng lòng của tất cả mọi người, từ những cố vấn tài ba cho đến người dân bình thường. Hắn nghĩ về những mối hiểm nguy tiềm tàng: các lãnh chúa mới nổi đang tranh giành quyền lực, tàn quân Đại Hạ vẫn còn quấy phá, và đặc biệt là sự xuất hiện ngày càng rõ ràng của các thế lực tu hành, những kẻ có thể không tuân theo bất kỳ quy tắc phàm tục nào. Kế hoạch Vạn Niên này phải đủ linh hoạt để đối phó với những biến cố không lường trước.

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối đang dần bao trùm, nhưng trong căn phòng, ánh nến lung linh vẫn đủ để soi sáng những nét mặt đầy suy tư. Mùi mực và giấy quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của sự lao động trí óc. Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra xa. Phía xa xa, những cánh đồng lúa đã được gieo trồng, những ngôi nhà mới đang dần mọc lên, và những ngọn đèn dầu bắt đầu thắp sáng, tạo nên những đốm sáng li ti trong bóng đ��m. Đó là vùng đất của hắn, nơi hắn đã đổ biết bao mồ hôi và tâm huyết.

Một cảm giác tự hào xen lẫn trách nhiệm dâng lên trong lòng. Chiếc Cẩm Nang Kế Sách dày cộm, chứa đựng toàn bộ tầm nhìn của hắn, nằm gọn gàng trên bàn. Hắn đã hoàn thiện nó, nhưng đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, đầy thử thách. Hắn biết rằng kế hoạch phát triển toàn diện này sẽ là nền tảng cho sự đối đầu quy mô lớn hơn với các thế lực tu hành và lãnh chúa trong tương lai. Sự nhấn mạnh vào 'tự chủ' và 'thích nghi' không chỉ là mục tiêu, mà còn là lời tiên tri cho những biến cố lớn sẽ thử thách khả năng đứng vững của vùng đất. Việc phân công nhiệm vụ cho các cố vấn đã định hình vai trò của họ trong các giai đoạn triển khai sắp tới, và chắc chắn, mỗi người sẽ phải đối mặt với những thách thức cá nhân riêng. Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những người dân này, bằng mọi giá. Bởi lẽ, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất của hắn.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free