Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 892: Mạng Lưới Loạn Thế: Liên Minh Củng Cố

Ánh trăng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ, rải một vệt sáng bạc lên tấm bản đồ trải rộng trên bàn. Gió đêm mát lạnh thổi vào, mang theo mùi hương của đất và cỏ dại sau một ngày nắng, làm lay động vạt áo thô sơ của Lâm Dịch. Hắn vừa đặt bút xuống, những dòng chữ điều chỉnh chính sách vẫn còn vương mực, hơi thở phào nhẹ nhõm sau khi giải quyết ổn thỏa những vấn đề nội bộ vẫn còn vương vấn trong lòng. Hắn biết, việc thuyết phục lòng người là một cuộc chiến dai dẳng, không hồi kết, nhưng ít nhất, vùng đất này đã đoàn kết hơn, vững vàng hơn một chút.

Thế nhưng, sự bình yên đó chỉ tồn tại trong chốc lát. Khi Lâm Dịch đứng dậy, vươn vai mệt mỏi và nhìn ra xa về phía đường biên giới, nơi những hàng rào linh khí vô hình đang bảo vệ vùng đất này, trong tâm trí hắn lại hiện lên những thách thức lớn hơn, những con sóng ngầm đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ. ��ại Hạ Vương Triều đang sụp đổ, và một kỷ nguyên loạn lạc đầy biến động đang tới. Sự ổn định nội bộ chỉ là bước đầu tiên. Giờ đây, đã đến lúc phải nhìn ra bên ngoài, chủ động tạo ra một mạng lưới liên kết để đối phó với những biến động không thể tránh khỏi.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn. "Vào đi," Lâm Dịch nói, quay người lại.

Cánh cửa mở ra, Chu Thiên với dáng người thư sinh, râu dài và chiếc kính gọng đồng vẫn vắt vẻo trên mũi, bước vào. Theo sau là Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, tay ôm chồng sổ sách. Căn phòng làm việc của Lâm Dịch được bài trí đơn giản nhưng khoa học, những cuốn sách cổ điển và những ghi chép hiện đại đan xen lộn xộn trên kệ, tạo nên một sự tương phản thú vị. Ánh đèn dầu hắt bóng ba người lên tường, tạo nên một khung cảnh trầm tư, quyết đoán. Mùi giấy mới, mực và gỗ đánh bóng thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với sự tĩnh lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió nhẹ và tiếng lính tuần tra xa xăm.

"Mời ngồi," Lâm Dịch ra hiệu. Hắn rót ba chén trà nóng, hương trà thoang thoảng làm dịu đi không khí căng thẳng. "Tình hình nội bộ đã tạm ổn," hắn bắt đầu, giọng trầm lắng nhưng đầy kiên định. "Nhưng sóng gió bên ngoài mới là thử thách thực sự. Vương triều Đại Hạ đã như ngọn đèn cạn dầu, chúng ta không thể đứng ngoài cuộc, mà phải chủ động tạo ra vị thế của mình." Hắn dùng ngón tay chỉ vào tấm bản đồ lớn được trải ra trên bàn, đánh dấu các vùng ảnh hưởng, tuyến đường thương mại và các điểm nóng tiềm năng. "Cẩm Nang Kế Sách dạy về mưu lược, về cách dùng binh, cách trị quốc. Nhưng thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự mình giành lấy."

Chu Thiên đẩy gọng kính, ánh mắt tập trung vào bản đồ. "Theo những tin tức mà chúng ta thu thập được, sự mục ruỗng từ trung ương đã lan đến tận các châu, quận. Các quan lại địa phương hoặc là tham nhũng thối nát, hoặc là tự lập cát cứ. Các thương hội lớn đang tìm kiếm những vùng đất an toàn để bảo vệ tài sản và tuy��n đường giao thương. Giang hồ thì chia thành nhiều phe phái, có kẻ lợi dụng loạn lạc cướp bóc, nhưng cũng có những bang phái giữ lấy một phần đạo nghĩa, muốn tìm một chỗ đứng trong thời loạn."

Tô Mẫn gật đầu, đặt chồng sổ sách xuống. "Thiên Phong Thương Hội là một trong những thế lực mạnh nhất ở phía Đông. Họ rất quan tâm đến các tuyến đường giao thương an toàn, đặc biệt là những tuyến đi qua vùng đất của chúng ta. Lợi ích luôn là cầu nối vững chắc nhất. Nhưng họ cũng sẽ đòi hỏi một sự đảm bảo lớn, một sự cam kết lâu dài. Chúng ta cần đưa ra một đề nghị đủ hấp dẫn để họ không chỉ xem đây là một giao dịch đơn thuần, mà là một sự hợp tác chiến lược."

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị đắng chát quen thuộc lan tỏa trong miệng, giúp hắn giữ tỉnh táo. "Đề nghị đó cần phải toàn diện. An ninh, nguồn cung, thông tin. Chúng ta có thể đảm bảo an toàn cho các đoàn buôn đi qua vùng đất, cung cấp nhân lực và nguồn hàng ổn định từ các xưởng sản xuất và nông trại của chúng ta. Đổi lại, chúng ta cần những tuyến đường an toàn, thông tin thị trường chính xác và nguồn cung vật tư thiết yếu từ họ. Đặc biệt là những vật liệu quý hiếm mà chúng ta cần để phát triển 'Đội Ngũ Tiên Phong'." Hắn nhớ lại những cuộc trò chuyện với Lão Tăng Viên Giác về thế giới tu hành, về sự mỏng manh của linh khí, và những mối đe dọa siêu nhiên mà người phàm không thể đối phó nếu không có sự chuẩn bị.

"Giang hồ phức tạp, chia thành nhiều phe phái," Chu Thiên tiếp lời, vuốt nhẹ chòm râu. "Việc tìm được một bang phái có tầm nhìn, không chỉ biết đến chém giết, là mấu chốt. Liễu Thanh Y của Thanh Y Môn có vẻ là một lựa chọn không tồi. Mặc dù là một bang phái giang hồ, nhưng họ lại có tiếng là giữ đạo nghĩa, không tham gia vào những cuộc tranh giành quyền lực vô nghĩa. Tuy nhiên, cần thăm dò thêm, tránh việc rước hổ vào nhà."

Lâm Dịch trầm ngâm nhìn vào ngọn đèn dầu đang cháy. "Chúng ta cần một mạng lưới vững chắc, không chỉ để phòng thủ mà còn để thông tin. Những mối đe dọa lớn hơn, những điều mà Lão Tăng Viên Giác từng nhắc đến, sẽ không chờ đợi chúng ta. Linh khí mỏng manh, thế giới tu hành... những thứ đó nằm ngoài tầm hiểu biết của người phàm, nhưng chúng lại đang ngày càng hiển hiện rõ ràng hơn. Chúng ta cần những tai mắt ở khắp nơi, cả trong thế giới phàm tục lẫn những khe hở dẫn đến thế giới tu hành." Hắn đặt tay lên cuốn Cẩm Nang Kế Sách, cảm nhận trọng lượng của nó. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng tri thức không thể tự nó xuất hiện. Nó cần được thu thập, phân tích và sử dụng. Một mình chúng ta không thể làm được tất cả."

"Vậy, ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu với Thiên Phong Thương Hội," Tô Mẫn nói, giọng cô ấy tràn đầy quyết tâm. "Tôi sẽ chuẩn bị các điều khoản cụ thể. Trương Quản Sự của họ là một lão già cáo già, nhưng lợi ích vẫn là lợi ích. Chúng ta cần làm cho hắn thấy rằng hợp tác với chúng ta sẽ mang lại nhiều lợi nhuận hơn là đứng ngoài."

"Và sau đó là Liễu Thanh Y," Chu Thiên bổ sung. "Giang hồ có quy tắc riêng. Chúng ta không thể dùng tiền để mua lòng tin của họ. Cần phải thể hiện sự tôn trọng, sự thấu hiểu về nh��ng nguyên tắc của họ, và một mục tiêu chung đủ lớn để họ chấp nhận đặt niềm tin."

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, việc này không hề dễ dàng. Dựa vào các thế lực có thể không hoàn toàn đáng tin cậy (thương hội vì lợi ích, giang hồ vì nguyên tắc riêng) để bảo vệ vùng đất của mình là một con dao hai lưỡi. Anh phải cân bằng giữa lý tưởng về một xã hội ổn định và sự thực dụng của thời loạn lạc. Nhưng đây là con đường duy nhất. Một bức tường thành vững chắc đến đâu cũng có thể sụp đổ nếu không có thông tin, không có nguồn lực, và không có đồng minh. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lặp lại, không phải chỉ cho mình, mà cho toàn bộ vùng đất này. "Và để sinh tồn, chúng ta phải trở nên mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, và có nhiều bạn bè hơn kẻ thù."

***

Sáng hôm sau, mặt trời lên cao, nắng ấm trải dài trên những mái ngói của Thành Thiên Phong. Quán Trọ Lạc Nguyệt, một tòa nhà gỗ hai tầng với những chiếc đèn lồng đỏ tươi treo lủng lẳng trước cửa, đã nhộn nhịp từ sớm. Tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng bát đĩa va chạm lách cách và tiếng cười nói vui vẻ hòa lẫn với mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu và khói gỗ, tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt.

Lâm Dịch, cùng với Tô Mẫn, đã có mặt tại một bàn nhỏ khuất trong góc, nơi không quá ồn ào nhưng vẫn cho phép hắn quan sát xung quanh. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, đứng phía sau Lâm Dịch, ánh mắt cảnh giác quét qua mọi góc phòng, như một bức tường vững chắc che chở cho chủ nhân. Hắn đã thay một bộ trang phục tươm tất hơn, dù vẫn là vải thô nhưng sạch sẽ, cho phù hợp với cuộc gặp mặt này.

Chẳng bao lâu sau, Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội xuất hiện. Hắn ta là một người đàn ông trung niên, ngoại hình bình thường, ăn mặc gọn gàng nhưng có vẻ khá chú trọng vào chất liệu lụa tơ tằm. Vẻ mặt hắn có chút xảo quyệt, nhưng đôi mắt lại toát lên sự tinh ranh, sắc bén, một người biết nhìn người và biết tính toán lợi ích. Hắn mỉm cười, tiến lại gần, chắp tay cúi chào.

"Thật vinh hạnh được gặp Lâm đại nhân. Vùng đất của ngài đã trở thành một ốc đảo hiếm hoi giữa thời loạn lạc. Thiên Phong Thương Hội chúng tôi rất mong muốn được hợp tác lâu dài," Trương Quản Sự nói, giọng điệu khách sáo nhưng ẩn chứa sự thăm dò. Hắn ngồi xuống, ánh mắt lướt qua Lâm Dịch và Tô Mẫn, rồi dừng lại ở Trần Nhị Cẩu, ngầm đánh giá lực lượng hộ vệ.

Lâm Dịch gật đầu đáp lại, không quá nhiệt tình cũng không quá lạnh nhạt. "Trương Quản Sự quá lời. Loạn lạc khắp nơi, ai cũng chỉ mong tìm được một nơi yên ổn. Lợi ích chung là nền tảng của mọi sự hợp tác. Chúng tôi có thể đảm bảo an toàn cho các đoàn buôn của Thiên Phong Thương Hội đi qua vùng đất của chúng tôi, cung cấp nhân lực và nguồn hàng ổn định từ các xưởng sản xuất và nông trại của chúng tôi. Đổi lại, chúng tôi cần những tuyến đường an toàn, thông tin thị trường chính xác và nguồn cung vật tư thiết yếu mà Thiên Phong Thương Hội có thể cung cấp." Hắn nói thẳng thắn, không vòng vo, nhấn mạnh vào những điểm mấu chốt.

Trương Quản S��� vuốt nhẹ chòm râu lưa thưa, nụ cười trên môi hơi cứng lại. "Lâm đại nhân quả là một người thẳng thắn. Điều kiện của ngài rất rõ ràng. Nhưng liệu vùng đất của ngài có đủ khả năng để đảm bảo an toàn cho những chuyến hàng lớn? Ngài biết đấy, trong thời buổi này, trộm cướp và các thế lực cát cứ mọc lên như nấm sau mưa. An toàn là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi, bên cạnh lợi nhuận."

"Chúng tôi không chỉ có binh lính được huấn luyện bài bản, mà còn có 'Hàng rào Linh Khí' và 'Khí cụ Linh Văn' do 'Đội Ngũ Tiên Phong' của chúng tôi phát triển," Tô Mẫn tiếp lời, giọng nói bình tĩnh nhưng đầy tự tin. "Những công nghệ này đã chứng minh được hiệu quả trong việc bảo vệ vùng đất khỏi những mối đe dọa bất ngờ. Chúng tôi tin rằng, với tình hình hiện tại, một liên minh chặt chẽ sẽ mang lại lợi ích lớn hơn cho cả hai bên, đặc biệt là khi đối mặt với những biến động lớn trong tương lai gần." Cô đưa ra một vài con số thống kê về mức độ an toàn của các tuyến đường nội bộ và hiệu quả sản xuất.

Trương Quản Sự nheo mắt, ánh mắt lộ rõ sự ngạc nhiên. Hắn đã nghe nói về những điều kỳ lạ xảy ra ở vùng đất của Lâm Dịch, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại được áp dụng vào thực tế nhanh chóng và hiệu quả đến vậy. "Hàng rào Linh Khí... Khí cụ Linh Văn... Nghe có vẻ thần kỳ. Nhưng thương hội chúng tôi luôn ưu tiên sự chắc chắn." Hắn cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng đã bắt đầu dao động. "Vậy, Lâm đại nhân mong muốn một thỏa thuận như thế nào?"

Lâm Dịch biết rằng đây là lúc để đưa ra con mồi. "Chúng ta có thể bắt đầu với một thỏa thuận thí điểm kéo dài sáu tháng. Trong thời gian này, chúng tôi sẽ bảo vệ hai tuyến đường chính đến các thị trấn lân cận, và cung cấp một lượng hàng hóa nhất định với giá ưu đãi. Đổi lại, Thiên Phong Thương Hội sẽ cung cấp cho chúng tôi một số vật tư cụ thể, đặc biệt là những loại khoáng sản và thảo dược quý hiếm mà chúng tôi cần, cùng với thông tin về thị trường và tình hình các vùng lân cận. Nếu thỏa thuận thí điểm thành công, chúng ta sẽ mở rộng thành một liên minh chiến lư���c lâu dài."

Trương Quản Sự suy nghĩ một lát, rồi nở một nụ cười thật tươi, một nụ cười mà Lâm Dịch biết là của một kẻ đã thấy được lợi nhuận. "Điều kiện của Lâm đại nhân rất hợp lý. Chúng tôi sẽ có người đến khảo sát kỹ lưỡng các tuyến đường và quy trình sản xuất của vùng đất ngài. Tôi tin rằng sự hợp tác này sẽ là một bước đi đúng đắn cho cả hai bên." Hắn ta đưa ra một cuộn giấy da, được niêm phong cẩn thận. "Đây là bản nháp các điều khoản sơ bộ của chúng tôi. Ngài có thể xem xét."

Lâm Dịch cầm lấy cuộn giấy, lướt qua các điều khoản. Tô Mẫn cúi đầu nhìn theo, thỉnh thoảng lại thì thầm bổ sung hoặc làm rõ một vài điểm. Hắn biết, Trương Quản Sự sẽ không bao giờ để mình chịu thiệt. Sẽ có những điều khoản ẩn chứa cạm bẫy, những con số có vẻ hợp lý nhưng lại nghiêng về lợi ích của Thiên Phong Thương Hội. Nhưng đây là bản nháp, và hắn có Tô Mẫn bên cạnh.

"Chúng tôi sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng," Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trương Quản Sự. "Hy vọng lần h��p tác này sẽ mở ra một kỷ nguyên mới cho Thiên Phong Thương Hội, và cả vùng đất của chúng tôi."

Trương Quản Sự đứng dậy, chắp tay. "Tôi cũng mong là vậy. Kỷ nguyên loạn lạc sắp tới, ai có nhiều bạn bè, người đó sẽ dễ bề sinh tồn hơn." Hắn ta liếc nhìn Nhị Cẩu một lần nữa, trước khi rời đi với nụ cười đầy ẩn ý.

Lâm Dịch thở dài một hơi, sự căng thẳng trong người dường như cũng vơi đi một chút. "Mầm mống của sự hợp tác đã được gieo. Giờ là lúc chờ đợi nó đơm hoa kết trái." Hắn nhìn sang Tô Mẫn, cô ấy đang cẩn thận cất cuộn giấy da vào túi. "Thiên Phong Thương Hội sẽ là một kênh thông tin và nguồn lực quan trọng. Nhưng chúng ta vẫn cần một loại liên minh khác, một loại liên minh có thể vươn tới những góc khuất mà thương hội không thể."

***

Chiều muộn, sau cuộc gặp với thương hội, Lâm Dịch tìm đến Rừng Trúc Thanh Tịnh, một nơi ít người qua lại, nằm ở rìa vùng đất của hắn. Gió hiu hiu thổi, làm những thân tre dày đặc xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên đầy mê hoặc. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá, hòa cùng mùi tre tươi, đất ẩm và không khí trong lành, tạo nên một bầu không khí bình yên, tĩnh lặng, sảng khoái. Những lối đi bằng đá nhỏ hẹp uốn lượn giữa rừng trúc, dẫn sâu vào những khoảng trống nhỏ.

Lâm Dịch đứng dưới bóng râm của một lùm trúc cao lớn, chờ đợi. Trần Nhị Cẩu đã ẩn mình trong lùm cây gần đó từ trước, ánh mắt cảnh giác quét mọi hướng, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất trắc nào. Hắn biết, giang hồ thường không thích những cuộc gặp mặt quá trang trọng. Sự đơn giản, thẳng thắn đôi khi lại là chìa khóa để mở cánh cửa lòng của họ.

Chẳng bao lâu sau, một bóng người cao ráo, thanh thoát xuất hiện từ phía xa, bước đi nhẹ nhàng không một tiếng động. Đó là Liễu Thanh Y, kiếm khách của Thanh Y Môn. Nàng mặc một bộ trang phục màu xanh sẫm, đơn giản nhưng toát lên vẻ tinh anh. Ánh mắt cương nghị của nàng quét qua Lâm Dịch, rồi dừng lại ở khu rừng xung quanh, như thể đang đánh giá mọi mối nguy hiểm tiềm ẩn.

"Lâm đại nhân có vẻ như đang mu���n xây dựng một trật tự mới," Liễu Thanh Y nói, giọng nàng trầm ấm nhưng mang theo một chút lạnh lùng, không có chút khách sáo nào. Nàng không cúi chào, cũng không có bất kỳ nghi thức nào, chỉ đứng đối diện Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén thăm dò. "Giang hồ luôn có quy tắc riêng, nhưng trong loạn thế, quy tắc cũng có thể thay đổi."

Lâm Dịch không hề bận tâm đến thái độ của nàng. Hắn hiểu, đây là cách giang hồ thể hiện sự tôn trọng, bằng cách đối xử thẳng thắn, không giả tạo. "Liễu cô nương nói đúng. Trật tự mới cần những người có tầm nhìn. Giang hồ có thể là mối đe dọa, nhưng cũng có thể là một lực lượng đáng kể nếu được định hướng đúng đắn. Tôi cần thông tin, cần những con mắt và tai có thể vươn đến những nơi mà chính quyền không thể."

"Ngài muốn một liên minh, hay một sự kiểm soát?" Liễu Thanh Y hỏi thẳng, ánh mắt nàng không hề né tránh. "Giang hồ không thích bị trói buộc."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Một liên minh dựa trên sự tôn trọng và lợi ích chung. Chúng ta cùng nhau đối phó với những kẻ phá hoại, những kẻ chỉ biết cướp bóc và gây rối, những kẻ làm hoen ố thanh danh của giang hồ. Khi Đại Hạ sụp đổ, sẽ có nhiều thế lực mới nổi lên, cả tốt lẫn xấu. Chúng ta cần biết ai là ai, và ai là người có thể tin tưởng." Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, không hề che giấu ý định của mình. "Tôi muốn tạo ra một mạng lưới thông tin độc lập, một kênh liên lạc có thể cung cấp cho chúng ta cái nhìn rõ ràng về tình hình bên ngoài, đặc biệt là về những biến động trong thế giới tu hành mà các phàm nhân như chúng ta khó lòng nắm bắt được."

Liễu Thanh Y trầm ngâm. Ánh mắt nàng vẫn sắc bén, nhưng dường như đã có một tia suy tư sâu sắc hơn. "Ngài nhìn xa thật. Hầu hết các bang phái giang hồ đều chỉ quan tâm đến miếng cơm manh áo, hoặc những ân oán giang hồ nhỏ nhặt. Ít ai nhìn đến sự sụp đổ của một vương triều, hay những chuyện 'tu hành' cao siêu kia."

"Chính vì vậy, tôi mới tìm đến Liễu cô nương," Lâm Dịch đáp. "Thanh Y Môn có tiếng là chính trực, có tầm nhìn. Chúng ta không thể mãi bị động. Sự sinh tồn của phàm nhân chúng ta đang bị đe dọa từ nhiều phía, không chỉ từ loạn lạc mà còn từ những thế lực mà chúng ta chưa hiểu rõ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cần được thu thập từ mọi ngóc ngách của thế giới này. Giang hồ, với mạng lưới và sự tự do của mình, có thể là nguồn thông tin quý giá nhất."

Liễu Thanh Y hít một hơi thật sâu, mùi tre tươi lấp đầy lồng ngực nàng. "Ngài muốn chúng tôi làm tai mắt cho ngài, và đổi lại, ngài sẽ bảo vệ chúng tôi khỏi những kẻ phá hoại, hoặc những thế lực mạnh hơn?"

"Đúng vậy," Lâm Dịch khẳng định. "Chúng ta sẽ thiết lập một kênh liên lạc bí mật, trao đổi thông tin về tình hình loạn lạc, về những thế lực mới nổi, và đặc biệt là về những dấu hiệu bất thường liên quan đến thế giới tu hành. Vùng đất của tôi sẽ là nơi trú ẩn an toàn cho những người lương thiện trong giang hồ, và là hậu phương vững chắc nếu cần. Chúng ta sẽ cùng nhau tạo ra một chuẩn mực mới, một trật tự mới cho những kẻ đi lại trong bóng tối, để họ biết rằng có những ranh giới không thể vượt qua, ngay cả trong thời loạn."

Một cái gật đầu nhẹ nhàng từ phía Liễu Thanh Y. "Được, tôi sẽ cân nhắc. Hãy xem đây là bước khởi đầu cho một 'kênh liên lạc' giữa chúng ta." Nàng không nói thêm gì nữa, chỉ trao đổi ánh mắt với Lâm Dịch, một cái nhìn đầy thấu hiểu và tin tưởng ngầm. Nàng biết, việc này sẽ kéo Thanh Y Môn vào một vòng xoáy lớn hơn, nhưng nàng cũng thấy được một tia hy vọng trong tầm nhìn của Lâm Dịch.

"Cảm ơn Liễu cô nương," Lâm Dịch nói, giọng hắn chứa đựng sự chân thành. "Tôi tin rằng quyết định của cô nương sẽ không làm cô nương thất vọng. Cuộc chiến này không chỉ là của riêng ai, mà là của tất cả những ai muốn sống yên bình."

Liễu Thanh Y quay người, bước đi nhẹ nhàng giữa rừng trúc, rồi biến mất vào trong tán lá xanh rì. Trần Nhị Cẩu lúc này mới xuất hiện từ chỗ ẩn nấp, ánh mắt vẫn còn đầy cảnh giác. "Đại ca, cô ta... đáng tin sao?"

Lâm Dịch nhìn theo bóng nàng. "Không ai hoàn toàn đáng tin trong thời loạn lạc này, Nhị Cẩu. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc tìm kiếm những liên minh, những sợi dây liên kết. Lợi ích và sự tôn trọng. Đó là những thứ mà chúng ta có thể dựa vào. Những liên minh mới này sẽ mang lại sức mạnh, nhưng cũng kéo theo những vấn đề phức tạp hơn, có thể là sự phản bội hoặc xung đột lợi ích trong tương lai. Việc mở rộng mạng lưới thông tin và thương mại sẽ khiến vùng đất của chúng ta trở nên nổi bật hơn, thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn, đặc biệt là thế lực tu hành và các lãnh chúa bá đạo khác."

Hắn nhắm mắt lại, hít thở mùi tre tươi. "Sự hợp tác với giang hồ sẽ đưa chúng ta vào những góc khuất của thế giới, nơi chúng ta sẽ phải đối mặt với những quy tắc và đạo đức khác biệt, có thể dẫn đến những quyết định khó khăn. Nhưng đó là cái giá phải trả cho sự sinh tồn. Sự ổn định tạm thời này chỉ là bước đệm cho những cuộc đối đầu quy mô lớn hơn sắp diễn ra, khi Đại Hạ hoàn toàn sụp đổ và kỷ nguyên mới bắt đầu."

Lâm Dịch quay người, bước ra khỏi rừng trúc. Những liên minh đã được thiết lập, những hạt giống đã được gieo. Giờ đây, vùng đất của hắn không còn là một ốc đảo đơn độc, mà là một điểm nút trong một mạng lưới phức tạp của thời loạn. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai và thử thách, nhưng với trí tuệ và sự kiên cường của một phàm nhân kiệt xuất, hắn tin rằng mình có thể định hình số phận của chính mình và những người xung quanh, không phải bằng sức mạnh siêu nhiên, mà bằng mưu lược và ý chí. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn sẽ làm mọi cách để đạt được điều đó.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free