Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 891: Sóng Ngầm Dưới Triều Đại Mới: Nghệ Thuật Thu Phục Lòng Người

Mặt trời lặn đỏ rực, đổ bóng dài lên những bức tường đá sừng sững, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng. Lâm Dịch đứng trên tháp canh cao nhất, quan sát binh lính đang thực hành các bài tập chống tu sĩ dưới sự chỉ huy của Binh trưởng Triệu. Họ mặc những bộ giáp trụ gọn gàng, tay cầm các 'Khí cụ Linh Văn' mới được chế tạo, trông mạnh mẽ và tự tin hơn rất nhiều so với những ngày đầu. Những chiếc khiên được gia cố bằng Linh Thạch Hợp Kim phát ra ánh sáng xanh nhạt khi hứng chịu một đòn tấn công giả định, cho thấy hiệu quả rõ rệt của chúng.

"Chủ công, binh sĩ của chúng ta đã thành thạo các kỹ thuật mới," Binh trưởng Triệu báo cáo, giọng nói trầm và chắc nịch. Khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má ông hiện rõ dưới ánh sáng nhập nhoạng. "Chúng tôi đã huấn luyện họ cách phối hợp đội hình, cách sử dụng khí cụ linh văn để gây nhiễu loạn linh khí của tu sĩ, và cách tận dụng địa hình để tạo lợi thế. Chúng tôi sẵn sàng đối phó với mọi cuộc tấn công, dù là từ tu sĩ hay binh lính của các thế lực khác."

Trần Nhị Cẩu đứng cạnh, vẻ mặt đầy phấn khích. "Đại ca, ngài xem kìa! Hàng rào linh khí thực sự rất hiệu quả. Mấy tên tu sĩ đó không thể đột phá dễ dàng như trước nữa đâu. Em đã thấy tận mắt, một tên tu sĩ cấp thấp cố gắng dùng pháp thuật phá hủy, nhưng linh khí của hắn bị phản lại, suýt nữa thì tự bị thương!"

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Hắn nhìn ra xa, về phía chân trời đang tối dần, nơi những thách thức lớn hơn đang chờ đợi. Sự tự tin của binh lính và hiệu quả của 'Hàng rào Linh Khí' báo hiệu một cuộc đối đầu quy mô lớn hơn với thế giới tu hành sẽ sớm diễn ra, không chỉ là những trận đánh nhỏ lẻ.

"Đây là nền tảng," Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm tư, ánh mắt không rời khỏi đường biên giới. "Nhưng liệu nó có đủ để chống lại một đế chế tu hành thực sự? Liệu những thứ chúng ta đang xây dựng có thể đứng vững trước sức mạnh hủy diệt của những kẻ coi phàm nhân như cỏ rác?"

Nỗi lo lắng ấy lại dấy lên trong lòng hắn. Dù đã có một đội ngũ vững chắc, một hệ thống phòng thủ kiên cố, và quan trọng nhất, một ý chí không gì lay chuyển, nhưng hắn vẫn giữ sự trầm tư. Anh hiểu rằng những gì mình đang làm chỉ là bước khởi đầu, và một 'mục tiêu cuối cùng' lớn hơn vẫn đang chờ đợi, có thể liên quan đến bản chất của 'linh khí mỏng manh' và thế giới tu hành mà hắn vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, Triệu, Nhị Cẩu," Lâm Dịch quay lại nhìn hai người họ, đôi mắt hắn ánh lên vẻ kiên định. "Chúng ta không thể dừng lại. Chúng ta phải tiếp tục tiến lên, cải thiện mỗi ngày. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự kiên cường của con người mới là thứ có thể thay đổi số phận."

Hắn trao đổi vài lời với binh lính, động viên tinh thần họ. Những gương mặt trẻ tuổi, sạm nắng, đầy bụi bặm nhưng lại rạng rỡ niềm tin vào vị lãnh đạo của mình. Lâm Dịch biết, hắn không chỉ đang xây dựng một vùng đất, mà còn đang xây dựng một niềm tin. Niềm tin rằng phàm nhân cũng có thể đứng vững, có thể định đoạt số phận của chính mình trong một thế giới mà lẽ ra họ chỉ là những con tốt thí.

Lâm Dịch nhìn ra xa lần cuối, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Đại Hạ Vương Triều đang sụp đổ không thể tránh khỏi, và các thế lực mới sẽ bắt đầu tranh giành quyền lực. Hắn đứng trước lựa chọn lớn nhất: tiếp tục tranh bá thiên hạ hay rút lui về với cuộc sống bình yên. Nhưng dù là lựa chọn nào, hắn cũng phải đảm bảo rằng vùng đất này, những con người này, sẽ được bảo vệ. Và để làm được điều đó, hắn sẽ tiếp tục tiến lên, không ngừng nghỉ, bằng trí tuệ và sự kiên cường của một phàm nhân kiệt xuất, để định hình số phận của chính mình và những người xung quanh, trong một kỷ nguyên loạn lạc đầy biến động.

***

Sáng sớm, thư phòng của Lâm Dịch chìm trong sự yên tĩnh đặc trưng, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng bút lông sột soạt trên giấy và tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm se lạnh của sương đêm còn vương vấn. Một mùi mực mới, mùi giấy cũ và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, căng thẳng nhẹ nhưng đầy tập trung. Lâm Dịch, thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa một sức sống bền bỉ, ngồi trước bàn làm việc, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, tập trung cao độ vào chồng báo cáo ngổn ngang trước mặt. Khuôn mặt thanh tú của hắn thường mang vẻ trầm tư, và giờ đây, sự ưu tư ấy càng hiện rõ.

Chu Thiên, với dáng người thư sinh và chòm râu dài, đeo cặp kính gọng kim loại đơn giản, đứng bên cạnh Lâm Dịch. Tay ông vẫn không rời cuốn sách cũ kỹ, nhưng ánh mắt lại hướng về phía các báo cáo, lộ rõ vẻ lo lắng nhẹ. Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh với đôi mắt sắc sảo nhưng cũng ẩn chứa vẻ ưu tư, đứng đối diện Chu Thiên. Trang phục của nàng nhã nhặn, gọn gàng, nhưng đôi bàn tay khẽ nắm chặt cho thấy sự căng thẳng bên trong. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, đứng gần cửa. Anh ta gãi đầu liên tục, vẻ mặt lo lắng xen lẫn sự nhiệt tình muốn giải quyết vấn đề.

"Đại ca, mấy lão già trong thôn cứ than vãn mãi về chuyện ruộng đất," Trần Nhị Cẩu mở lời, giọng điệu xen lẫn sự bực bội và bất lực. "Họ nói tổ tiên để lại, không thể tùy tiện thay đổi. Còn mấy tên thương nhân thì cứ réo rắt về thuế mới, kêu là quá nặng, không cho họ đường sống."

Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày, tiếp tục lật một trang báo cáo khác. Những nét chữ trên giấy khô khan nhưng lại chất chứa bao nhiêu lời than phiền, bao nhiêu sự bất mãn. Hắn đọc được sự hoài nghi, sự sợ hãi thay đổi, và cả sự bám víu vào những lợi ích cũ kỹ đã ăn sâu vào tiềm thức của những người dân Đại Hạ. Hắn hiểu, việc xây dựng một hệ thống mới không chỉ là đặt ra những quy tắc, mà còn là phá vỡ những trật tự đã tồn tại hàng trăm năm, và sự phản kháng là điều tất yếu.

Tô Mẫn tiến lên một bước, giọng nàng sắc sảo nhưng cũng đầy thận trọng. "Thị trường có chút biến động, nhưng chưa đến mức nghiêm trọng. Các cửa hàng mới của phủ tuy được ưu tiên về chính sách, nhưng vẫn chưa đủ sức thay thế hoàn toàn các thương hội cũ. Vấn đề lớn nhất hiện tại, theo thiếp thấy, là lòng người chưa thực sự đồng thuận. Họ sợ hãi sự thay đổi, lo lắng về tương lai không chắc chắn. Một số kẻ còn lợi dụng sự bất mãn này để khuấy động dư luận, gieo rắc tin đồn thất thiệt."

Chu Thiên đẩy gọng kính, ánh mắt xuyên qua lớp tròng kính dày, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Sự thay đổi luôn gặp trở ngại, đặc biệt là khi nó chạm đến lợi ích và thói quen đã ăn sâu. Những chính sách mới của chúng ta, dù hiệu quả về mặt lý thuyết và hứa hẹn một tương lai tốt đẹp hơn, lại đòi hỏi người dân phải từ bỏ những gì họ đã quen thuộc. Chúng ta cần một kế sách vẹn toàn, vừa cứng rắn để duy trì nguyên tắc, vừa mềm dẻo để xoa dịu những lo lắng chính đáng. Nếu không, sự bất ổn nội bộ có thể còn nguy hiểm hơn cả kẻ địch bên ngoài."

Lâm Dịch đặt chồng báo cáo xuống, tiếng giấy sột soạt ngưng bặt. Hắn ngả người ra sau ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai vừa ló dạng, chiếu rọi những tán cây xanh mướt. Trong lòng hắn, một cuộc đấu tranh âm thầm đang diễn ra. Hắn đã xây dựng một nền móng vững chắc, một hệ thống quân sự kiên cố, nhưng giờ đây, thách thức lại đến từ chính những người mà hắn muốn bảo vệ.

"Ta hiểu," Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm tư, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Sự ổn định không thể chỉ dựa vào sức mạnh quân sự hay những con số trên giấy tờ. Nó phải được xây dựng trên sự đồng thuận và lòng tin của người dân. Nếu họ không tin vào con đường chúng ta đang đi, mọi thứ sẽ sụp đổ từ bên trong."

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hồi tưởng về thế giới cũ, nơi những chính sách dù tiên tiến đến đâu cũng phải trải qua quá trình vận động, giải thích, và điều chỉnh liên tục để nhận được sự ủng hộ của công chúng. Ở thế giới này, mọi thứ còn phức tạp hơn, khi mà quyền lực và thân phận định đoạt tất cả, và người dân gần như không có tiếng nói. Nhưng Lâm Dịch không muốn trở thành một bạo chúa, hắn muốn xây dựng một "ốc đảo" của sự công bằng và tiến bộ.

"Chúng ta đã nói về 'Kế hoạch Tam Quản'," Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt kiên định. "Quản trị, Quân sự, Kinh tế. Nhưng tất cả đều phải dựa trên 'Quản Tâm' – quản lý lòng người. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng tri thức về lòng người, về cách thuyết phục và thu phục nhân tâm, còn quý giá hơn."

Hắn thở dài một tiếng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ quyết đoán. "Hãy chuẩn bị một buổi tiếp dân. Ta sẽ đích thân lắng nghe những lời than phiền, những nỗi lo lắng của họ. Không phải để nhượng bộ vô điều kiện, mà là để giải thích, để họ hiểu. Và quan trọng hơn, để họ thấy rằng ta không phải là một kẻ cai trị xa cách, mà là một người sẵn sàng lắng nghe và vì lợi ích chung."

Trần Nhị Cẩu mắt sáng rực, gật đầu lia lịa. "Vâng, Đại ca! Em sẽ sắp xếp ngay! Để em đi thông báo khắp nơi, chắc chắn dân làng sẽ rất vui khi được Đại ca đích thân tiếp kiến!"

Tô Mẫn và Chu Thiên trao đổi ánh mắt. Sự lo lắng trong họ vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nhưng đã được thay thế bằng một niềm tin mới vào khả năng lãnh đạo của Lâm Dịch. Họ biết, đây là một bước đi mạo hiểm, nhưng cũng là bước đi cần thiết để củng cố nền tảng quyền lực của Lâm Dịch từ bên trong.

"Hãy chuẩn bị kỹ lưỡng," Lâm Dịch dặn dò, giọng nói trầm ổn. "Thu thập đầy đủ thông tin về các vấn đề mà họ có thể nêu ra. Chu Thiên, ngài hãy giúp ta chuẩn bị những lý lẽ sắc bén. Tô Mẫn, nàng hãy tính toán các phương án điều chỉnh chính sách kinh tế. Và Nhị Cẩu, hãy đảm bảo an ninh và trật tự, nhưng tuyệt đối không được gây áp lực hay cản trở người dân."

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh vùng đất đang dần bừng tỉnh dưới ánh nắng ban mai. Bầu trời quang mây tạnh, gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ dại và đất ẩm. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Nhưng ta có thể cố gắng tạo ra một nơi công bằng hơn cho những người tin tưởng ta. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự sinh tồn của hệ thống này phụ thuộc vào lòng người."

***

Giữa trưa, quảng trường trung tâm của vùng đất Lâm Dịch chìm trong một bầu không khí căng thẳng pha lẫn sự chờ đợi. Ánh nắng nhẹ nhưng gay gắt của mặt trời đổ xuống, hắt lên những gương mặt khắc khổ, lo lắng của hàng trăm người dân đang tụ tập. Tiếng bàn tán xôn xao, những lời thì thầm to nhỏ lan truyền trong đám đông, thỉnh thoảng bị át đi bởi tiếng gió thổi nhẹ mang theo mùi đất khô và chút hương thức ăn từ các quầy hàng xung quanh. Đâu đó, tiếng trẻ con khóc ré lên rồi lại b�� dỗ dành, càng khiến không khí thêm phần xáo động.

Một bục gỗ đơn sơ đã được dựng lên giữa quảng trường, không quá cao nhưng đủ để Lâm Dịch có thể bao quát toàn bộ đám đông. Hắn đứng trên đó, thân hình gầy gò trong bộ y phục thô sơ nhưng sạch sẽ, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt bên dưới. Dưới bục, Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, luôn tỏ vẻ lo lắng, đứng cạnh Lão Bản Cổ. Lão Bản Cổ, với khuôn mặt hằn vết năm tháng và ánh mắt tính toán, mặc bộ trang phục tơ lụa cũ kỹ nhưng vẫn cố gắng thể hiện sự giàu có đã qua, vẻ mặt đầy vẻ bất mãn và lo sợ mất lợi ích. Một vài người đại diện khác từ các thôn xóm và thương hội cũng đứng cùng họ, ánh mắt đầy vẻ nghi ngại và thách thức.

Chu Thiên và Tô Mẫn đứng ngay phía sau Lâm Dịch, ánh mắt họ cảnh giác quan sát phản ứng của đám đông. Trần Nhị Cẩu cùng đội quân canh giữ trật tự đứng xung quanh quảng trường, tay đặt hờ trên chuôi kiếm, nhưng gương mặt họ cũng lộ rõ vẻ lo lắng cho vị đại ca của mình. Lâm D���ch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mồ hôi và bụi đất từ đám đông, cùng sự nặng nề của những ánh mắt đổ dồn vào mình.

"Kính thưa các vị trưởng lão, các vị thương nhân, và toàn thể bà con dân làng!" Lâm Dịch mở lời, giọng nói không quá lớn nhưng rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường, lập tức làm dịu đi tiếng bàn tán xôn xao. "Ta biết, những chính sách mới mà phủ đang thực hiện đã gây ra không ít hoang mang và lo lắng trong lòng mọi người. Hôm nay, ta đứng đây không phải để ra lệnh, mà để lắng nghe. Lắng nghe những khó khăn, những khúc mắc của các vị."

Một sự im lặng bao trùm quảng trường, chỉ còn tiếng gió xào xạc. Sau vài giây, Trưởng thôn Lão Vương, được sự thúc đẩy từ những người xung quanh, bước lên phía trước, chắp tay cúi đầu.

"Đại nhân," Lão Vương cất lời, giọng nói run rẩy, khắc khổ. "Chính sách mới về ruộng đất khiến chúng tôi vô cùng lo lắng. Đất đai là gốc rễ của một gia đình, là huyết mạch của làng xã. Nó được truyền từ đời này sang đời khác, là mồ hôi nước mắt của tổ tiên. Nay phủ lại muốn định lại, phân chia lại, dân làng chúng tôi sợ rằng sẽ mất đi gốc rễ, mất đi cái cơ bản để sinh tồn." Ông ta ngừng lại, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy vẻ hoài nghi và bảo thủ, như muốn nói: "Đại nhân làm vậy là đi ngược lại với truyền thống."

Lâm Dịch gật đầu nhẹ, không ngắt lời. Hắn hiểu nỗi sợ hãi đó, sự gắn bó sâu sắc của người nông dân với mảnh đất mà họ đã gắn bó bao đời. Đó không chỉ là tài sản, mà là danh dự, là sự tồn tại.

Tiếp theo là Lão Bản Cổ, ông ta bước lên với vẻ mặt hằn học hơn, không che giấu sự bất mãn. "Đại nhân, quy định thuế mới quá nặng nề! Lại còn ưu ái các cửa hàng của phủ, cho họ những đặc quyền mà chúng tôi không có. Thương nhân chúng tôi phải đổ bao nhiêu mồ hôi, nước mắt mới có thể buôn bán, gây dựng sự nghiệp. Nay thuế má chồng chất, lại còn cạnh tranh không công bằng, chúng tôi làm sao mà sống nổi? Chẳng lẽ Đại nhân muốn bóp chết các thương nhân đã cống hiến cho vùng đất này bao năm qua?" Ánh mắt tính toán của Lão Bản Cổ nhìn thẳng vào L��m Dịch, đầy vẻ thách thức.

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, không hề biểu lộ sự tức giận hay khó chịu. Hắn thầm đánh giá tâm lý của từng người. Lão Vương đại diện cho tầng lớp nông dân bảo thủ, sợ hãi thay đổi và gắn bó với truyền thống. Lão Bản Cổ đại diện cho tầng lớp thương nhân cũ, những người đã quen với việc thao túng thị trường và giờ đây sợ hãi mất đi lợi ích độc quyền của mình.

Hắn hít thở sâu, sau đó bắt đầu giải thích, giọng nói bình tĩnh nhưng rõ ràng, từng lời như đinh đóng cột. "Ta hiểu những lo lắng của các vị. Nhưng mục đích của ta không phải là tước đoạt, mà là xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn, công bằng hơn cho tất cả mọi người trên vùng đất này."

Lâm Dịch giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người im lặng. "Về ruộng đất, ta biết đó là xương máu của các vị. Nhưng hãy nghĩ xem, bao nhiêu gia đình vì không có đất đai mà phải bán con, bán cái? Bao nhiêu người phải sống trong cảnh đói nghèo cùng cực, trong khi một số ít lại sở hữu vô số ruộng đất bỏ hoang? Chính sách mới của ta, dù có sự thay đổi, nhưng nguyên tắc cốt lõi là phân chia ruộng đất công bằng hơn, đảm bảo mọi gia đình đều có đủ đất để canh tác, để nuôi sống bản thân và con cái. Chúng ta sẽ không tước đoạt một cách vô lý, mà sẽ có sự đền bù hợp lý cho những người có nhiều đất. Và quan trọng hơn, những người không có đất sẽ được hưởng lợi, được trao cơ hội để tự mình đứng vững. Chẳng lẽ các vị muốn thấy con cháu mình mãi mãi sống trong cảnh đói khổ, không có tương lai?"

Hắn tạm dừng, ánh mắt kiên định nhìn vào Lão Vương và những người nông dân. "Ruộng đất tổ tiên để lại là để nuôi sống con cháu, chứ không phải để một mình cất giữ trong khi người khác chết đói. Đó là sự kế thừa có trách nhiệm."

Sau đó, Lâm Dịch chuyển sang Lão Bản Cổ. "Về thuế má và cạnh tranh. Đúng, phủ có những chính sách ưu đãi cho các cửa hàng mới. Nhưng các vị có biết vì sao không? Vì các cửa hàng đó bán hàng hóa thiết yếu với giá cả phải chăng, ổn định thị trường, và quan trọng nhất là họ không đầu cơ tích trữ, không chèn ép người mua kẻ bán. Thuế mới là để xây dựng đường xá, trường học, bệnh xá, và quan trọng nhất là để bảo vệ biên cương, bảo vệ chính những ngôi làng, những cửa hàng của các vị khỏi sự xâm lấn của giặc giã và tu sĩ."

Hắn nhướn mày, giọng nói có phần sắc bén hơn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Lão Bản Cổ. Nhưng ta đang cố gắng tạo ra một thị trường công bằng hơn. Những kẻ muốn thao túng, muốn làm giàu trên nỗi khổ của người khác sẽ không có chỗ đứng. Những thương nhân chân chính, biết nghĩ đến lợi ích chung, sẽ luôn được phủ hỗ trợ. Các vị muốn tiếp tục buôn bán theo kiểu cũ, để vùng đất này mãi lạc hậu, yếu kém, hay muốn cùng ta xây dựng một nền kinh tế vững mạnh, ổn định, nơi mọi người đều có cơ hội?"

Đám đông bắt đầu xôn xao trở lại, nhưng lần này là những tiếng bàn tán đầy suy nghĩ, không còn hoàn toàn là sự bất mãn. Một số người gật gù, một số khác vẫn còn nghi ngại, nhưng rõ ràng lời nói của Lâm Dịch đã chạm đến lòng họ. Hắn không chỉ đưa ra lý lẽ, mà còn v��ch ra viễn cảnh, đặt họ vào thế phải lựa chọn giữa cái cũ và cái mới.

"Ta hiểu rằng sự thay đổi không bao giờ dễ dàng," Lâm Dịch nói tiếp, giọng ấm áp hơn nhưng vẫn đầy kiên quyết. "Và ta cũng không phải là kẻ độc đoán. Ta sẽ điều chỉnh một số điều khoản, giảm nhẹ gánh nặng trong giai đoạn đầu, đặc biệt là với những hộ nghèo và các thương nhân nhỏ lẻ. Chúng ta sẽ có một lộ trình cụ thể để mọi người dần thích nghi. Nhưng nguyên tắc công bằng, lợi ích chung, và sự phát triển bền vững của vùng đất này sẽ không thay đổi."

Hắn nhìn thẳng vào mắt từng người, ánh mắt kiên định. "Hãy tin tưởng ta, và cùng ta xây dựng. Không ai trong chúng ta muốn sống mãi trong cảnh đói nghèo, bị áp bức, bị coi thường bởi những kẻ có quyền lực hay sức mạnh tu hành. Chúng ta phải mạnh mẽ, và sức mạnh đó đến từ sự đoàn kết, từ sự công bằng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và chỉ khi chúng ta đoàn kết, chúng ta mới có thể sinh tồn và phát triển."

Những lời nói cuối cùng của Lâm Dịch vang vọng khắp quảng trường. Dưới bục, Lão Vương vẫn còn vẻ lo lắng, nhưng ánh mắt đã bớt đi sự hoài nghi. Lão Bản Cổ thì cau mày, rõ ràng là vẫn còn bất mãn, nhưng cũng không thể phản bác lại những lý lẽ sắc bén của Lâm Dịch. Nhiều người dân đã bắt đầu vỗ tay, dù còn dè dặt. Họ thấy được sự chân thành và quyết tâm trong lời nói của vị lãnh đạo trẻ tuổi. Lâm Dịch đã không chỉ lắng nghe, mà còn giải thích, và quan trọng nhất là đưa ra một con đường, một niềm hy vọng.

Buổi tiếp dân kéo dài thêm một lúc, với nhiều câu hỏi và lời giải thích chi tiết hơn từ Lâm Dịch và Chu Thiên, Tô Mẫn. Cuối cùng, khi mặt trời đã bắt đầu ngả về tây, đám đông dần tan đi, để lại quảng trường với một không khí đã bớt phần căng thẳng, thay vào đó là sự suy tư và một chút nhẹ nhõm. Lâm Dịch đã không giải quyết được tất cả mọi vấn đề chỉ trong một ngày, nhưng hắn đã gieo mầm cho sự đồng thuận, cho niềm tin rằng những thay đổi này là vì lợi ích của họ.

***

Tối muộn, thư phòng lại chìm vào sự yên tĩnh quen thuộc, nhưng lần này không còn sự căng thẳng nặng nề như buổi sáng. Ánh nến lung linh trên bàn, hắt lên khuôn mặt Lâm Dịch, để lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài đối mặt với áp lực, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên vẻ kiên định không gì lay chuyển. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy lại vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng gió rì rào qua tán cây bên ngoài cửa sổ, mang theo mùi hương dịu nhẹ của gỗ và trà.

Lâm Dịch ngồi một mình, bên cạnh là cuốn Cẩm Nang Kế Sách đang mở, những trang giấy ố vàng chứa đựng vô số mưu lược, chiến thuật từ thời cổ đại. Hắn cầm bút lông, ghi chép và chỉnh sửa lại một số điều khoản trong các chính sách mới, dựa trên những gì đã lắng nghe và suy ngẫm trong buổi tiếp dân.

"Sự thay đổi không bao giờ dễ dàng," hắn thầm nhủ trong lòng, tiếng nói nội tâm mang đậm màu sắc hiện đại. "Nhưng nếu không thay đổi, vùng đất này sẽ mãi chìm trong loạn lạc, trong sự mục ruỗng của cái cũ. Thuyết phục lòng người còn khó hơn cả chiến trường, vì chiến trường chỉ cần đánh bại kẻ thù, còn lòng người cần phải thu phục."

Lâm Dịch lướt mắt qua những dòng chữ hắn vừa sửa. Hắn đã quyết định giảm bớt một phần thuế cho các thương nhân nhỏ trong ba tháng đầu, đồng thời đưa ra các chương trình hỗ trợ kỹ thuật và hạt giống cho những hộ nông dân nghèo nhận được đất mới. Những điều chỉnh này có thể khiến tiến độ triển khai "Kế hoạch Tam Quản" chậm lại một chút, nhưng đổi lại là sự đồng thuận, là lòng tin của người dân. Hắn biết, đó mới là nền tảng vững chắc nhất cho bất kỳ thể chế nào muốn tồn tại và phát triển.

"Cẩm Nang Kế Sách dạy về mưu lược, về cách dùng binh, cách trị quốc," Lâm Dịch trầm ngâm. "Nhưng lòng người mới là chiến trường vĩnh cửu. Không có binh lính nào chiến đấu hết mình nếu họ không tin vào người lãnh đạo. Không có người dân nào ủng hộ một chính quyền nếu họ không cảm thấy được lắng nghe và quan tâm. Những điều này, dù ở thế giới nào, cũng không bao giờ thay đổi."

Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị chát đắng lan tỏa trong miệng. Trong đầu hắn, những hình ảnh về Lão Vương với gương mặt khắc khổ, về Lão Bản Cổ với ánh mắt tính toán, và về những gương mặt lo lắng, hoang mang của dân chúng lại hiện lên. Nhưng sau cùng, những ánh mắt nghi ngại đó đã dần được thay thế bằng sự suy tư, thậm chí là một chút hy vọng.

Lâm Dịch biết rằng không phải ai cũng sẽ hoàn toàn hài lòng. Sẽ có những kẻ không thể hoặc không muốn thích nghi với hệ thống mới, những người bám víu vào lợi ích cũ của mình. Những kẻ đó, dù hiện tại đã bị xoa dịu, nhưng có thể trở thành những "mầm mống" của sự bất mãn hoặc phản bội trong tương lai. Hắn không thể kiểm soát suy nghĩ của tất cả mọi người, nhưng hắn có thể tạo ra một môi trường mà ở đó, lợi ích chung được đặt lên hàng đầu, và sự công bằng là điều tất yếu.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch lại nhắc nhở chính mình. "Và sự sinh tồn của vùng đất này, của cái 'ốc đảo' mà ta đang cố gắng xây dựng, phụ thuộc vào việc ta có thể đoàn kết lòng người hay không. Một bức tường thành vững chắc đến đâu cũng có thể sụp đổ nếu bên trong nó là sự chia rẽ và bất mãn."

Hắn đặt bút xuống, vươn vai. Cả cơ thể mệt mỏi rã rời, nhưng tinh thần lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Buổi tiếp dân hôm nay đã thành công hơn hắn mong đợi. Việc hắn thành công trong việc giải quyết những mâu thuẫn nội bộ này sẽ củng cố quyền lực và uy tín của anh, giúp vùng đất trở nên kiên cố hơn trước những thách thức lớn hơn từ thế lực bên ngoài, dù là phàm tục hay tu hành. Sự linh hoạt trong điều chỉnh chính sách của hắn cho thấy anh không phải là một người độc đoán, mà là một nhà lãnh đạo biết lắng nghe, điều này sẽ giúp anh có được sự ủng hộ mạnh mẽ hơn trong tương lai.

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, mở toang ra. Gió đêm mát lạnh thổi vào, mang theo mùi hương của đất và cỏ dại sau một ngày nắng. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi khắp vùng đất, biến mọi thứ thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Hắn nhìn ra xa, về phía đường biên giới, nơi những hàng rào linh khí vô hình đang bảo vệ vùng đất này khỏi những mối đe dọa từ thế giới tu hành.

Những thách thức lớn hơn vẫn đang chờ đợi. Đại Hạ Vương Triều đang sụp đổ, và một kỷ nguyên loạn lạc đầy biến động đang tới. Nhưng ít nhất, vào đêm nay, vùng đất của Lâm Dịch đã đoàn kết hơn một chút, vững vàng hơn một chút. Hắn vẫn còn phải 'dụng tâm' với lòng người, vì con đường lãnh đạo của hắn sẽ luôn đầy thử thách nhân văn, không chỉ là quân sự hay kinh tế. Đây chỉ là bước khởi đầu. Hắn sẽ tiếp tục tiến lên, không ngừng nghỉ, để định hình số phận của chính mình và những người xung quanh, không phải bằng sức mạnh siêu nhiên, mà bằng trí tuệ và sự kiên cường của một phàm nhân kiệt xuất.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free