Lạc thế chi nhân - Chương 890: Cơ Cấu Mới: Nền Tảng Cho Kỷ Nguyên Loạn
Ánh mắt Lâm Dịch vẫn còn vương vấn sự kiên định sau cuộc trò chuyện với Tô Mẫn. Những lời của nàng như một luồng gió mát thổi tan đi những đám mây u ám trong lòng hắn, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn. Hắn không phải là kẻ lạc lối, hắn chỉ đang tìm cách bảo vệ những gì mình trân trọng, bằng tất cả những gì một phàm nhân có thể làm được. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để định hình số phận của vùng đất này, của những con người này, và của chính hắn. Cuộc đối đầu với thế giới tu hành có thể còn rất dài, rất gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn e ấp đậu trên những mái ngói xanh xám, Lâm Dịch đã đứng trên tầng cao nhất của tòa 'Hành Chính Viện' mới. Đó là một công trình đồ sộ, vươn mình sừng sững giữa vùng đất đang ngày một phồn thịnh của hắn, một sự kết hợp độc đáo giữa kiến trúc cổ điển Đại Hạ với những nét tiện dụng, khoa học mà hắn mang theo từ thế giới cũ. Những bức tường đá được gia cố vững chãi, những mái cong vút lên trời nhưng lại có những ô cửa sổ lớn đón ánh sáng tự nhiên, hành lang rộng rãi, và một hệ thống thông gió đơn giản nhưng hiệu quả. Từ vị trí này, toàn bộ vùng đất được thu vào tầm mắt hắn như một bức tranh sống động.
Xa xa, tiếng búa đập nhẹ nhàng của những người thợ đang tiếp tục hoàn thiện các công trình mới xen lẫn tiếng cưa gỗ rào rào. Mùi vôi vữa mới, mùi gỗ thông thoang thoảng trong gió sớm, hòa quyện với mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng ven đường đang bắt đầu nhóm bếp. Dưới chân hắn, con đường chính đã được lát đá phẳng phiu, rộng rãi, tấp nập những người dân đi lại. Họ không còn mang vẻ mặt khắc khổ, hốc hác vì đói kém như những ngày đầu hắn đ���t chân đến đây. Thay vào đó là những nụ cười, những tiếng nói chuyện râm ran, tiếng trẻ con nô đùa. Đôi khi, một đoàn xe ngựa chở hàng từ các vùng lân cận tiến vào, tạo nên một sự nhộn nhịp, sôi động nhưng lại có một trật tự đáng ngạc nhiên. Bầu không khí tràn đầy năng lượng, hy vọng và sự bận rộn. Mọi thứ vận hành như một cỗ máy khổng lồ, được bôi trơn bởi bàn tay vô hình của những quy tắc và sự điều hành mà hắn đã dày công xây dựng.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man trên gương mặt gầy gò của mình. Hắn nhìn xuống những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp, những làng mạc nhỏ giờ đây đã được quy hoạch gọn gàng, những con đường dẫn ra biên giới được gia cố kiên cố. Mỗi viên gạch, mỗi cọng cỏ ở nơi này đều mang dấu ấn của hắn, của những đêm dài trằn trọc với bản đồ và Cẩm Nang Kế Sách trong tay. Hắn đã biến một vùng biên thùy nghèo khó, mục nát thành một ốc đảo của trật tự và hy vọng giữa loạn thế. Một cảm giác hài lòng nhẹ nhõm len lỏi trong lòng hắn, nhưng đi kèm với đó là gánh nặng của trách nhiệm ngày càng đè nặng trên đôi vai.
"Một hệ thống cần phải được vận hành trơn tru, không chỉ là những chiến thắng nhất thời," hắn tự nhủ, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng gió. "Chiến thắng chỉ là tạm thời, nhưng một hệ thống vững chắc mới là nền tảng cho sự trường tồn." Hắn biết, những gì mình đang có được ngày hôm nay không phải là kết quả của một phép màu hay một 'bàn tay vàng' nào đó, mà là sự tích lũy của từng chút tri thức, từng chút mưu lược, từng bước đi cẩn trọng và sự kiên cường đến cùng cực. Nhưng thế giới này không ngừng vận động, và những thách thức phía trước sẽ không chỉ dừng lại ở những nhóm tu sĩ nhỏ lẻ. Đại Hạ vương triều đang trên đà sụp đổ, các thế lực tu hành lớn hơn đang bắt đầu nhòm ngó, và hắn phải chuẩn bị cho một cuộc đối đầu quy mô lớn hơn, nơi mà sức mạnh của phàm nhân sẽ bị thử thách đến giới hạn.
Hắn khẽ day day thái dương, cảm thấy một chút mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. Dù có lúc hắn từng hoài nghi v�� con đường mình đang đi, về cái giá phải trả cho sự bình yên mà hắn khao khát, nhưng lời nói của Tô Mẫn đêm qua đã củng cố niềm tin trong hắn. Hắn không lạc lối. Hắn chỉ đang bảo vệ những gì hắn trân trọng, bằng cách tốt nhất mà hắn có thể làm. Và để bảo vệ nó, hắn cần một cơ cấu vững chắc, một nền tảng không thể lay chuyển.
Hắn nhìn lại một lần nữa khung cảnh sôi động bên dưới, rồi hít thở sâu, một lần nữa cảm nhận được dòng năng lượng mới chảy trong huyết quản. Đã đến lúc. Đã đến lúc phải biến những ý tưởng trong đầu thành hiện thực, biến những kế hoạch trên giấy thành một bộ máy vận hành trơn tru. Hắn quay người, bước vào bên trong, chuẩn bị cho cuộc họp quan trọng nhất trong ngày, nơi những ý tưởng về một kỷ nguyên mới sẽ được chính thức phác thảo.
***
Phòng họp 'Nội Các' nằm ở tầng giữa của Hành Chính Viện, là một căn phòng rộng rãi, sáng sủa, được thiết kế để tối ưu hóa sự tập trung và trao đổi. Những chiếc bàn gỗ lớn, được đẽo gọt tinh xảo nhưng không quá cầu kỳ, được bố trí thành hình chữ U. Trên tường là một tấm bản đồ lớn của vùng đất, được vẽ tỉ mỉ, đánh dấu rõ ràng các tuyến đường, làng mạc, đồn gác biên giới và cả những khu vực phát triển mới. Bên cạnh đó là vài biểu đồ thống kê đơn giản về sản lượng nông nghiệp, dân số, và nguồn thu được vẽ bằng mực sắc nét, cho thấy sự minh bạch và khoa học trong quản lý. Mùi giấy mới từ các văn kiện chồng chất trên bàn, mùi mực, và hương trà xanh thoang thoảng từ những chén trà sứ được đặt ngay ngắn, tạo nên một bầu không khí trang trọng, tập trung nhưng cũng rất cởi mở.
Giữa sáng, khi ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ lớn, Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện với Chu Thiên, Tô Mẫn, Binh trưởng Triệu và Trần Nhị Cẩu. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn, chờ đợi. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hắn là sự quyết đoán không thể lay chuyển. Hắn khoác trên mình bộ trang phục thô sơ, vá víu quen thuộc, nhưng giờ đây nó không còn vẻ nghèo khó mà toát lên phong thái của một người lãnh đạo thực thụ, một người đặt lợi ích chung lên trên mọi phù phiếm.
"Hôm nay, chúng ta sẽ thảo luận về 'Kế hoạch Tam Quản'," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. "Mục tiêu của chúng ta không chỉ là phòng thủ trước các mối đe dọa, mà là xây dựng một xã hội tự cường, một nền tảng vững chắc cho sự phát triển lâu dài. Kế hoạch này sẽ phân chia rõ ràng trách nhiệm hành chính, quân sự và kinh tế, nhưng tất cả phải liên kết chặt chẽ để tạo nên một khối thống nhất."
Hắn dừng lại một chút, quan sát biểu cảm của từng người. Chu Thiên, với dáng người thư sinh và chòm râu dài, đeo kính, đang cẩn thận ghi chép vào cuốn sổ cũ của mình, ánh mắt đầy vẻ hào hứng và ngưỡng mộ. Tô Mẫn, thanh lịch và sắc sảo, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng đôi mắt nàng ánh lên sự tập trung cao độ. Binh trưởng Triệu, rắn rỏi và thực tế, ngồi thẳng lưng, tay đặt trên bàn, thể hiện sự kỷ luật của một quân nhân. Trần Nhị Cẩu, dù vẻ mặt có chút ngây ngô, nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn của hắn cho thấy sự trung thành và sẵn sàng hành động.
Lâm Dịch tiếp tục, giải thích chi tiết về từng trụ cột của kế hoạch. "Về mặt hành chính, Chu Thiên, ta muốn ông thiết lập một bộ máy tinh gọn nhưng hiệu quả, dựa trên các nguyên tắc về phân quyền và trách nhiệm rõ ràng. Mỗi làng, mỗi khu vực sẽ có người phụ trách, nhưng phải có sự giám sát và báo cáo chặt chẽ lên cấp trên. Chúng ta cần một hệ thống thu thập thông tin và xử lý vấn đề nhanh chóng. Đặc biệt, việc quản lý dân số, lương thực và tài nguyên phải được ưu tiên hàng đầu."
Chu Thiên gật đầu lia lịa, vẻ mặt hăng hái. "Đại nhân, kế hoạch này mang tầm vóc chưa từng thấy ở Đại Hạ, nhưng cũng đầy thách thức. Tuy nhiên, với những nguyên tắc mà ngài đã vạch ra, tôi tin chúng ta có thể làm được. Tôi sẽ bắt tay vào việc xây dựng 'Hành Chính Sảnh' và các cơ cấu cấp dưới, đồng thời đào tạo nhân sự dựa trên các tiêu chí về năng lực, không chỉ dựa vào thân phận."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. "Đúng vậy, năng lực là yếu tố cốt lõi. Tiếp theo là kinh tế, T�� Mẫn." Hắn quay sang nàng. "Chúng ta cần đảm bảo nguồn cung và sự lưu thông hàng hóa ổn định. Phát triển nông nghiệp là nền tảng, nhưng cũng cần khuyến khích các ngành nghề thủ công, thương nghiệp. Ta muốn cô lập một 'Thương Vụ Viện', có trách nhiệm điều tiết giá cả, chống lại các hành vi đầu cơ tích trữ, và tìm kiếm các tuyến đường giao thương mới để đa dạng hóa nguồn thu. Đặc biệt, việc quản lý tài nguyên linh khí và các sản phẩm từ Đội Ngũ Tiên Phong cũng sẽ thuộc phạm vi của cô."
Tô Mẫn khẽ cúi đầu, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy ủng hộ. "Vâng, Đại nhân. Về mặt kinh tế, chúng ta cần đảm bảo sự công bằng và hiệu quả. Tôi sẽ thiết lập các quy tắc rõ ràng cho việc giao thương, đồng thời xúc tiến việc trao đổi hàng hóa với các vùng lân cận, thậm chí là xa hơn nếu có thể. Chúng ta có thể xem xét việc phát hành một loại 'phiếu lưu thông' hoặc tiền tệ nội bộ để kiểm soát lạm phát và ổn định thị trường. Việc quản lý các sản phẩm linh khí cũng sẽ là một nguồn thu quan trọng." Nàng nói một cách trôi chảy, logic, cho th���y sự thấu hiểu sâu sắc về tầm nhìn của hắn.
Lâm Dịch gật đầu. "Rất tốt. Cuối cùng, và không kém phần quan trọng, là quân sự. Binh trưởng Triệu, Trần Nhị Cẩu." Hắn nhìn sang hai người họ. "Quân đội không chỉ là lực lượng phòng thủ, mà còn là trụ cột để duy trì trật tự và bảo vệ sự phát triển. Ta muốn Triệu thiết lập một 'Quân Cung Viện', chịu trách nhiệm huấn luyện binh lính, duy trì kỷ luật, và phát triển các chiến thuật mới. Đặc biệt là các chiến thuật chống tu sĩ, ứng dụng những khí cụ linh văn mà Đội Ngũ Tiên Phong đang nghiên cứu. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ phụ trách 'An Ninh Bộ', đảm bảo an ninh nội địa, chống lại gián điệp và những kẻ gây rối. Đồng thời, ngươi sẽ chịu trách nhiệm giám sát việc thực thi các mệnh lệnh, duy trì pháp luật và trật tự công cộng."
Binh trưởng Triệu đứng phắt dậy, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng đầy nghiêm nghị. "Chủ công, quân đội sẽ tuân thủ mọi mệnh lệnh, và chúng tôi sẵn sàng. Việc huấn luyện binh lính với các khí cụ linh văn mới đang tiến triển rất t��t, và chúng tôi sẽ đảm bảo mọi binh sĩ đều thành thạo các kỹ năng cần thiết để đối phó với mọi loại đối thủ."
Trần Nhị Cẩu cười hì hì, vỗ ngực. "Đại ca cứ yên tâm, an ninh sẽ được đảm bảo tuyệt đối! Kẻ nào dám gây rối, Nhị Cẩu sẽ cho hắn biết tay! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Sự nhiệt huyết của hắn dù có chút bộc trực nhưng lại mang đến một cảm giác tin cậy.
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. "Tốt lắm. Mỗi người các ngươi đều là một mắt xích quan trọng trong hệ thống này. 'Kế hoạch Tam Quản' này không chỉ là một kế hoạch hành động, mà là một triết lý vận hành. Nó dựa trên sự minh bạch, hiệu quả, và quan trọng nhất, là sự phục vụ cho người dân. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta sẽ dùng nó để xây dựng một xã hội nơi sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nơi mỗi người dân đều có thể sống một cuộc đời bình yên và có ý nghĩa."
Hắn biết, việc này không phải dễ dàng. Một mô hình quản lý mới, đặc biệt là khi tích hợp các yếu tố hiện đại vào một xã hội cổ đại, chắc chắn sẽ gặp phải vô vàn trở ngại. Nhưng hắn tin vào đội ngũ của mình, tin vào những con người đã đặt trọn niềm tin vào hắn. Những cuộc trò chuyện với Lão Tăng Viên Giác trong quá khứ, dù không trực tiếp liên quan đến quản lý, nhưng đã gợi ý cho hắn về 'ý nghĩa thực sự của cuộc sống' và 'bình an nội tại' – những giá trị mà hắn muốn mang lại cho vùng đất này. Điều đó càng củng cố quyết tâm của hắn.
Các thành viên lắng nghe chăm chú, ghi chép và đưa ra ý kiến phản hồi. Lâm Dịch trả lời các câu hỏi, điều chỉnh kế hoạch một cách linh hoạt, chứng tỏ khả năng lãnh đạo và tư duy logic vượt trội của mình. Hắn biết rằng Kế hoạch 'Tam Quản' này sẽ trở thành khuôn mẫu cho một hình thái chính quyền mới, có khả năng tồn tại và phát triển mạnh mẽ trong kỷ nguyên loạn lạc sắp tới. Hắn không mơ mộng xây dựng một đế chế, mà là một 'ốc đảo' vững chãi, nơi những giá trị con người được đề cao, nơi sự công bằng và an toàn không phải là thứ xa xỉ.
***
Buổi chiều, mặt trời vẫn còn treo cao trên bầu trời trong xanh, L��m Dịch cùng Chu Thiên ghé thăm Xưởng Nghiên Cứu Linh Khí. Đây là một khu nhà xưởng rộng lớn, nằm ở rìa khu dân cư, được xây dựng kiên cố và có tường bao quanh để đảm bảo an toàn và bí mật. Vừa bước vào, tiếng búa đập nhẹ nhàng, tiếng máy móc vận hành êm ái, và một âm thanh vo ve đặc trưng của linh khí đang được điều khiển đã vang vọng trong không gian. Mùi kim loại nóng, khói than từ những lò rèn nhỏ, và một chút mùi ozon đặc trưng của linh khí tràn ngập không khí, tạo nên một bầu không khí bận rộn, sáng tạo và đầy hứa hẹn.
Dược sư, với chiếc áo choàng đặc trưng và vẻ mặt thông thái, trầm tĩnh, đang cúi mình bên một bàn thí nghiệm đầy ắp các loại bình lọ, thảo dược và những mảnh vật liệu phát ra ánh sáng mờ ảo. Bên cạnh ông là Thợ rèn, tay chân thô ráp, mặc chiếc áo da bảo hộ, đang tập trung vào việc đúc một khối kim loại đặc biệt trên lò rèn. 'Đội Ngũ Tiên Phong' của Lâm Dịch, dù chỉ có vài người, nhưng lại là hạt nhân của mọi sự đổi mới tại vùng đất này.
"Đại nhân, Chu tiên sinh!" Dược sư ngẩng đ���u lên, vẻ mặt tươi rói khi thấy Lâm Dịch và Chu Thiên. "Mời hai vị xem thành quả mới nhất của chúng tôi."
Thợ rèn cũng ngừng tay, lau mồ hôi trên trán, ánh mắt đầy tự hào. "Chào Đại nhân!"
Lâm Dịch gật đầu, đi thẳng đến bàn thí nghiệm. "Các ngươi đã có tiến bộ gì mới?"
Dược sư đưa cho Lâm Dịch một mảnh vật liệu màu xám bạc, trông giống như đá nhưng lại nhẹ hơn nhiều, và phát ra một ánh sáng xanh nhạt yếu ớt. "Chúng tôi đã tìm ra cách ổn định linh khí trong vật liệu này, giúp tăng độ bền và khả năng phòng thủ lên gấp bội. Đây là 'Linh Thạch Hợp Kim' sơ khai, có thể dùng để gia cố tường thành, áo giáp, và đặc biệt là làm lõi cho các 'Hàng rào Linh Khí' mới."
Lâm Dịch nhận lấy mảnh hợp kim, cảm nhận sự mát lạnh và một dòng năng lượng nhẹ nhàng truyền vào lòng bàn tay. "Tuyệt vời. Với vật liệu này, 'Hàng rào Linh Khí' của chúng ta sẽ không chỉ vững chắc hơn, mà còn có khả năng hấp thụ và phản hồi linh khí tốt hơn, đúng không?"
"Đúng vậy, Đại nhân!" Thợ rèn hào hứng chen vào. "Những cải tiến này sẽ giúp binh lính của chúng ta có ưu thế rõ rệt trước các tu sĩ cấp thấp. Chúng tôi còn đang nghiên cứu việc chế tạo 'Khí cụ Linh Văn' cá nhân, như lưỡi kiếm, mũi tên được tẩm linh khí, hoặc những chiếc khiên nhỏ có thể chống lại pháp thuật. Khối lượng và độ bền đều đã được cải thiện đáng kể."
Chu Thiên đẩy kính lên sống mũi, vẻ mặt đầy phấn khích. "Thật không thể tin nổi! Từ những nguyên lý cơ bản của linh khí mà Đại nhân đã khám phá ra từ Cổ Ngọc Phù, chúng ta đã phát triển đến mức này! Điều này sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện chiến trường!"
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư. Cổ Ngọc Phù, dù không trực tiếp xuất hiện, nhưng vai trò của nó như một nguồn cảm hứng và cơ sở cho việc nghiên cứu linh khí được ngầm định, báo hiệu việc nó sẽ được khai thác sâu hơn trong tương lai. Đó là một công cụ mà hắn có thể dùng để bảo vệ những gì hắn trân trọng, một chìa khóa mở ra những khả năng mới.
"Tuyệt vời. Hãy tiếp tục nghiên cứu sâu hơn về khả n��ng hấp thụ và tích trữ linh khí, đó sẽ là chìa khóa," Lâm Dịch nói, đưa ra một gợi ý dựa trên kiến thức vật lý hiện đại của mình. "Liệu chúng ta có thể tạo ra những 'bình chứa linh khí' di động, hay những thiết bị có thể 'sạc' lại linh khí cho các khí cụ nhanh chóng không? Nếu có thể, nó sẽ giải quyết vấn đề về nguồn năng lượng và tính linh hoạt trong chiến đấu."
Dược sư và Thợ rèn nhìn nhau, đôi mắt họ bừng sáng. Đây là một ý tưởng hoàn toàn mới mẻ, vượt xa những gì họ từng nghĩ tới. "Bình chứa linh khí... sạc lại?" Dược sư lẩm bẩm, vẻ mặt say mê nghiên cứu. "Đại nhân, đây là một ý tưởng thiên tài! Nó đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc hơn về cấu trúc và dòng chảy của linh khí, nhưng chắc chắn là một hướng nghiên cứu đầy hứa hẹn!"
Lâm Dịch đích thân kiểm tra một số mẫu vật, đặt câu hỏi về quy trình chế tạo, độ bền và khả năng ứng dụng. Hắn đưa ra những gợi ý bất ngờ khác, từ việc tối ưu hóa hình dạng để giảm sức cản của không khí đến việc sử dụng các vật liệu khác nhau để tạo ra hi��u ứng linh khí đa dạng. Mỗi lời nói của hắn đều khiến các thành viên Đội Ngũ Tiên Phong như được khai sáng, họ ghi chép lia lịa, vẻ mặt đầy nhiệt huyết.
"Những 'Hàng rào Linh Khí' và 'Khí cụ Linh Văn' này sẽ trở thành chìa khóa trong các cuộc đối đầu quy mô lớn hơn với các thế lực tu hành mạnh mẽ, không chỉ là những nhóm nhỏ thăm dò," Lâm Dịch tự nhủ trong lòng. "Sự phát triển nhanh chóng của Đội Ngũ Tiên Phong và công nghệ ứng dụng linh khí của chúng ta chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không chỉ từ các tông môn tu hành mà còn của các thế lực phàm tục khác, những kẻ muốn lợi dụng công nghệ này." Hắn hiểu rằng mỗi bước tiến là một con dao hai lưỡi, vừa là sức mạnh, vừa là mục tiêu. Nhưng không có sự lựa chọn nào khác. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất mà hắn có.
Hắn lại nhìn quanh xưởng, nơi sự sáng tạo và lao động miệt mài đang diễn ra. Những con người này, với sự tận tâm và tài năng của họ, chính là những trụ cột để hắn xây dựng nên một tương lai khác cho vùng đất này.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây, Lâm Dịch cùng Binh trưởng Triệu và Trần Nhị Cẩu có mặt tại Đồn Gác Biên Giới. Ngọn đồi này, từng là một tiền đồn sơ sài, giờ đây đã biến thành một pháo đài vững chãi với những bức tường đá cao ngất, tháp canh kiên cố và doanh trại được bố trí khoa học. Tiếng lính tuần tra đều đặn, tiếng vũ khí va chạm nhẹ nhàng trong các bài tập, và tiếng gió rít qua những khe hở trên tường thành, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, kỷ luật nhưng cũng đầy cảnh giác. Mùi bụi đất, mồ hôi của binh lính, mùi kim loại từ vũ khí và mùi khói từ những bếp lửa nấu ăn trong doanh trại hòa quyện vào nhau.
Mặt trời lặn đỏ rực, đổ bóng dài lên những bức tường đá sừng sững, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng. Lâm Dịch đứng trên tháp canh cao nhất, quan sát binh lính đang thực hành các bài tập chống tu sĩ dưới sự chỉ huy của Binh trưởng Triệu. Họ mặc những bộ giáp trụ gọn gàng, tay cầm các 'Khí cụ Linh Văn' mới được chế tạo, trông mạnh m�� và tự tin hơn rất nhiều so với những ngày đầu. Những chiếc khiên được gia cố bằng Linh Thạch Hợp Kim phát ra ánh sáng xanh nhạt khi hứng chịu một đòn tấn công giả định, cho thấy hiệu quả rõ rệt của chúng.
"Chủ công, binh sĩ của chúng ta đã thành thạo các kỹ thuật mới," Binh trưởng Triệu báo cáo, giọng nói trầm và chắc nịch. Khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má ông hiện rõ dưới ánh sáng nhập nhoạng. "Chúng tôi đã huấn luyện họ cách phối hợp đội hình, cách sử dụng khí cụ linh văn để gây nhiễu loạn linh khí của tu sĩ, và cách tận dụng địa hình để tạo lợi thế. Chúng tôi sẵn sàng đối phó với mọi cuộc tấn công, dù là từ tu sĩ hay binh lính của các thế lực khác."
Trần Nhị Cẩu đứng cạnh, vẻ mặt đầy phấn khích. "Đại ca, ngài xem kìa! Hàng rào linh khí thực sự rất hiệu quả. Mấy tên tu sĩ đó không thể đột phá dễ dàng như trước nữa đâu. Em đã thấy tận mắt, một tên tu sĩ cấp thấp cố gắng dùng pháp thuật phá hủy, nhưng linh khí của hắn bị phản lại, suýt nữa thì tự bị thương!"
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Hắn nhìn ra xa, về phía chân trời đang tối dần, nơi những thách thức lớn hơn đang chờ đợi. Sự tự tin của binh lính và hiệu quả của 'Hàng rào Linh Khí' báo hiệu một cuộc đối đầu quy mô lớn hơn với thế giới tu hành sẽ sớm diễn ra, không chỉ là những trận đánh nhỏ lẻ.
"Đây là nền tảng," Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm tư, ánh mắt không rời khỏi đường biên giới. "Nhưng liệu nó có đủ để chống lại một đế chế tu hành thực sự? Liệu những thứ chúng ta đang xây dựng có thể đứng vững trước sức mạnh hủy diệt của những kẻ coi phàm nhân như cỏ rác?"
Nỗi lo lắng ấy lại dấy lên trong lòng hắn. Dù đã có một đội ngũ vững chắc, một hệ thống phòng thủ kiên cố, và quan trọng nhất, một ý chí không gì lay chuyển, nhưng hắn vẫn giữ sự trầm tư. Anh hiểu rằng những gì mình đang làm chỉ là bước khởi đầu, và một 'mục tiêu cuối cùng' lớn hơn vẫn đang chờ đợi, có thể liên quan đến bản chất của 'linh khí mỏng manh' và thế giới tu hành mà hắn vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, Triệu, Nhị Cẩu," Lâm Dịch quay lại nhìn hai người họ, đôi mắt hắn ánh lên vẻ kiên định. "Chúng ta không thể dừng lại. Chúng ta phải tiếp tục tiến lên, cải thiện mỗi ngày. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự kiên cường của con người mới là thứ có thể thay đổi số phận."
Hắn trao đổi vài lời với binh lính, động viên tinh thần họ. Những gương mặt trẻ tuổi, sạm nắng, đầy bụi bặm nhưng lại rạng rỡ niềm tin vào vị lãnh đạo của mình. Lâm Dịch biết, hắn không chỉ đang xây dựng một vùng đất, mà còn đang xây dựng một niềm tin. Niềm tin rằng phàm nhân cũng có thể đứng vững, có thể định đoạt số phận của chính mình trong một thế giới mà lẽ ra họ chỉ là những con tốt thí.
Lâm Dịch nhìn ra xa lần cuối, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Đại Hạ Vương Triều đang sụp đổ không thể tránh khỏi, và các thế lực mới sẽ bắt đầu tranh giành quyền lực. Hắn đứng trước lựa chọn lớn nhất: tiếp tục tranh bá thiên hạ hay rút lui về với cuộc sống bình yên. Nhưng dù là lựa chọn nào, hắn cũng phải đảm bảo rằng vùng đất này, những con người này, sẽ được bảo vệ. Và để làm được điều đó, hắn sẽ tiếp tục tiến lên, không ngừng nghỉ, bằng trí tuệ và sự kiên cường của một phàm nhân kiệt xuất, để định hình số phận của chính mình và những người xung quanh, trong một kỷ nguyên loạn lạc đầy biến động.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.