Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 889: Hàng Rào Linh Khí: Phàm Nhân Định Thiên Cơ

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn phía chân trời, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo sự tĩnh mịch nhưng cũng đầy những dự cảm khó lường. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ thư phòng, ánh mắt sâu thẳm dõi theo những ngọn đèn lồng lấp lánh như sao trên mặt đất, nơi những người dân của hắn đang an giấc. Những lời của Chu Thiên vẫn còn vang vọng trong tâm trí: “Lão phu sẽ lập tức truyền đạt. Việc phân tích xác của tu sĩ và các vật phẩm chúng để lại chắc chắn sẽ mang lại nhiều thông tin quý giá.” Và cả những lời của chính hắn: “Sự thất bại của nhóm tu sĩ này sẽ là một tiếng chuông cảnh báo vang vọng khắp thế giới tu hành. Và chúng ta, những ‘phàm nhân’ này, sẽ phải đối mặt với một cơn bão lớn hơn rất nhiều.”

Hắn nắm chặt tay, quyết tâm rực cháy trong đôi mắt sâu thẳm. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Đó là bài học đầu tiên hắn học được khi xuyên không. Và giờ đây, hắn phải tự tạo ra sự công bằng cho riêng mình, cho những người đã tin tưởng hắn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để bảo vệ tất cả.

***

Sáng hôm sau, khi sương mù còn lãng đãng vương trên những mái ngói xanh xám, Lâm Dịch đã có mặt tại Xưởng Nghiên Cứu Linh Khí. Đây là một tổ hợp kiến trúc được xây dựng kiên cố, với những bức tường đá dày và mái ngói cao vút, ẩn mình sau những lùm cây cổ thụ, tạo nên một không khí vừa bí ẩn, vừa đầy vẻ nghiêm trang. Bên trong, không khí nóng bức và ngột ngạt hơn hẳn bên ngoài, dù các cửa thông gió đã được mở hết cỡ. Âm thanh búa đập chan chát vào kim loại vang lên đều đặn từ khu vực rèn đúc, xen lẫn tiếng vo ve khe khẽ của các thiết bị linh khí đang vận hành, tạo nên một bản giao hưởng lao động đầy năng lượng. Mùi kim loại nóng cháy, khói than đá nồng nặc và hương thảo dược thoang thoảng từ khu vực điều chế linh dược hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng mà chỉ nơi đây mới có.

Lâm Dịch bước vào, thân hình gầy gò của hắn nổi bật giữa không gian đầy vẻ cơ khí và bụi bặm. Khuôn mặt thanh tú nhưng trầm tư của hắn dường như không bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ hay tiếng ồn. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén lướt qua những thiết bị phức tạp, kết hợp giữa cơ khí và linh văn, được bày la liệt trên các bàn làm việc bằng gỗ sồi. Tia lửa điện nhỏ li ti thỉnh thoảng lóe lên từ các Khối Dẫn Linh đang được thử nghiệm, mang theo mùi ozone đặc trưng, khiến không khí trở nên căng thẳng nhưng cũng đầy hứa hẹn.

Chu Thiên, với dáng người thư sinh và chòm râu dài đặc trưng, đang cặm cụi bên một chiếc bàn lớn phủ đầy bản vẽ. Chiếc kính gọng tre của ông trượt nhẹ xuống sống mũi, nhưng ông dường như không để ý, toàn bộ sự tập trung dồn vào những đường nét phức tạp trên giấy da. Dược sư, một người đàn ông trung niên với vóc dáng gầy gò và luôn mang theo mùi thảo dược đậm đặc, đang khuấy một thứ chất lỏng màu xanh lục trong một chiếc nồi đồng nhỏ đang sôi sùng sục, những bọt khí nhỏ li ti vỡ ra, tỏa hương thơm ngai ngái. Còn Thợ rèn, vạm vỡ với tay chân thô ráp và ánh mắt tập trung, đang dùng một chiếc búa nhỏ gõ nhẹ lên một mảnh kim loại có khắc đầy linh văn, tạo ra những âm thanh leng keng sắc lạnh.

“Đại nhân, ngài đến rồi.” Chu Thiên ngẩng đầu lên, gương mặt ông nở một nụ cười hăng hái, dù trên trán vẫn lấm tấm mồ hôi. Ông đặt cuốn sách cũ quen thuộc đang cầm trên tay xuống, vội vàng lau tay vào vạt áo rồi tiến lại gần. “Chúng tôi đang có vài tiến triển đáng kể từ các mẫu vật thu được sau trận chiến.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua những khuôn mặt tràn đầy nhiệt huyết trước mắt. Đây chính là Đội Ngũ Tiên Phong của hắn, những người đã cùng hắn biến những ý tưởng điên rồ nhất thành hiện thực.

“Mời ngài xem qua đây.” Chu Thiên dẫn Lâm Dịch đến một bàn làm việc khác, nơi trải ra một bản vẽ lớn hơn, chi chít những ký hiệu và đường nét. “Chúng ta đã thấy sức mạnh của họ, Đại nhân. Nhưng chúng ta cũng đã chứng minh, trí tuệ phàm nhân không hề kém cạnh. Vấn đề là làm sao để biến những hiểu biết này thành lợi thế bền vững.”

Hắn nhìn vào bản vẽ, những đường nét phức tạp và các ký hiệu linh văn đan xen nhau, tạo thành một cấu trúc mà hắn có thể lờ mờ hình dung ra công dụng. *Đây là sự kết hợp của kiến thức hiện đại về vật lý, điện từ và cơ học, với những hiểu biết sơ khai về linh khí.* Một nụ cười kín đáo xuất hiện trên môi hắn. "Đúng vậy. Chúng ta không thể mãi dựa vào phản công bị động. Chúng ta cần những công cụ có thể chủ động đối phó, thậm chí gây áp lực ngược lại."

Chu Thiên gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy phấn khích. “Đúng như những gì Đại nhân nghĩ! Chúng tôi đã có vài ý tưởng đột phá về ‘Hàng rào Linh Khí’ và ‘Khí cụ Linh Văn’. Nó không chỉ chống đỡ mà còn có thể gây nhiễu loạn linh khí của đối phương.” Ông chỉ vào một phần của bản vẽ. “Đây là thiết kế cho một ‘Hàng rào Linh Khí’ thế hệ mới. Thay vì chỉ hấp thụ và phân tán, chúng tôi đã thêm vào các Khối Dẫn Linh được lập trình đặc biệt, có khả năng phát ra một trường năng lượng dao động ở tần số nhất định, làm nhiễu loạn sự ổn định của linh khí khi tu sĩ cố gắng thi triển thần thông trong phạm vi ảnh hưởng. Giống như một ‘tường lửa’ vô hình vậy.”

Lâm Dịch nhíu mày, trầm ngâm. "Tường lửa... một ý tưởng không tồi. Nhưng liệu nó có đủ mạnh để chống lại những tu sĩ cấp cao hơn không? Và việc duy trì nó có tốn kém không?" Hắn nhớ lại những kiến thức về sóng điện từ, về các trường năng lượng, và cố gắng liên hệ với cách linh khí vận hành.

“Đó chính là điều chúng tôi đang cố gắng tối ưu hóa, Đại nhân.” Dược sư bước tới, tay vẫn còn vương mùi thảo dược, vẻ mặt chuyên tâm. “Và trong khi đó, chúng tôi đã thử nghiệm một loại linh dược mới, không phải để tăng cường tu vi, mà để tăng khả năng chống chịu linh khí ngoại lai cho binh lính thường, giúp họ ít bị ảnh hưởng bởi ‘thần thông’ của đối phương.” Ông đặt một lọ thủy tinh nhỏ chứa dung dịch màu vàng óng lên bàn. “Chúng tôi gọi nó là ‘Kháng Linh Dịch’. Nó tạo ra một lớp màng bảo vệ mỏng quanh cơ thể, giảm thiểu tác động của các đòn tấn công linh khí trực diện, đồng thời tăng cường sức đề kháng của cơ thể với các hiệu ứng phụ như choáng váng hay suy yếu.”

Lâm Dịch cầm lọ thuốc lên, quan sát kỹ lưỡng. *Một loại 'vacxin' hoặc 'thuốc kháng sinh' cho linh khí. Thật sự là một bước tiến lớn.* Hắn nhớ lại những binh lính bị thương trong trận chiến vừa rồi, phần lớn là do bị linh khí phản phệ hoặc chấn động nội tạng, chứ không phải do sát thương vật lý trực tiếp. Loại linh dược này sẽ giảm thiểu đáng kể thương vong. "Hiệu quả thế nào? Có tác dụng phụ không?"

“Chúng tôi đã thử nghiệm trên vài con vật và cả một số binh lính tình nguyện, Đại nhân.” Dược sư đáp, vẻ mặt đầy tự tin. “Kết quả rất khả quan. Tác dụng phụ gần như không có, chỉ là cảm giác hơi nóng bức trong người trong thời gian ngắn. Quan trọng hơn, nó có thể được điều chế hàng loạt với nguyên liệu tương đối phổ biến.”

Trong khi đó, Thợ rèn cũng tiến lại gần, khuôn mặt vạm vỡ và tay chân thô ráp của anh ta lấm lem bụi than, nhưng đôi mắt thì rực sáng. “Và những bản vẽ này, Đại nhân, là ý tưởng về ‘pháo linh khí’ và ‘cung nỏ linh văn’ – sử dụng linh khí để tăng cường uy lực và độ chính xác, nhưng vẫn dựa trên cơ chế vật lý.” Anh ta chỉ vào một bản vẽ khác, mô tả một khẩu pháo cỡ lớn với những đường linh văn khắc sâu trên nòng. “Chúng tôi không thể tạo ra những thứ có thể trực tiếp phát ra linh khí công kích như tu sĩ, nhưng chúng tôi có thể dùng linh khí để ‘cường hóa’ những vũ khí hiện có. Ví dụ, một viên đạn pháo bình thường, khi đi qua nòng pháo được khắc linh văn và dẫn linh khí, sẽ được gia tốc và gia cường bởi một trường linh khí, khiến nó có sức xuyên phá và sát thương gấp nhiều lần. Tương tự với cung nỏ, mũi tên được cường hóa sẽ bay nhanh hơn, mạnh hơn, thậm chí có thể xuyên phá một lớp linh khí phòng hộ mỏng.”

Lâm Dịch nhìn vào bản vẽ, trong đầu hắn là hình ảnh của những khẩu pháo hiện đại, những khẩu railgun sử dụng điện từ để gia tốc đạn. *Đây chính là sự kết hợp hoàn hảo giữa cơ học và ‘ma thuật’.* Hắn cảm thấy một luồng hưng phấn nhẹ chạy qua người. "Đây là những ý tưởng tuyệt vời. Nhưng chúng ta phải đảm bảo độ ổn định và an toàn. Đặc biệt là ‘pháo linh khí’, sự cố trong quá trình nạp hoặc bắn có thể gây ra thảm họa."

“Chúng tôi đã tính đến điều đó, Đại nhân.” Chu Thiên vội vã tiếp lời. “Các thiết bị đều có cơ chế ‘tự ngắt’ nếu phát hiện linh khí bất ổn. Hơn nữa, chúng tôi đang nghiên cứu cách tinh chế ‘Khối Dẫn Linh’ sao cho chúng có thể chịu được áp lực lớn hơn, và quan trọng nhất là, chúng ta sẽ không cố gắng tạo ra linh khí từ hư không. Chúng ta chỉ dẫn dắt và cường hóa linh khí vốn đã tồn tại trong không khí, thông qua Cổ Ngọc Phù và những khối đá đặc biệt mà chúng ta đã tìm thấy.”

Lâm Dịch gật đầu, trong tâm trí hắn chợt hiện lên hình ảnh Cổ Ngọc Phù trong túi áo. Nó vẫn luôn ở đó, một vật phẩm kỳ lạ đã theo hắn từ ngày đầu tiên đặt chân đến thế giới này, âm thầm cung cấp cho hắn nguồn cảm hứng và cơ sở để hiểu về linh khí. *Vật phẩm này có lẽ là chìa khóa để giải mã nhiều bí ẩn hơn nữa. Nó không chỉ là nguồn dẫn linh khí mỏng manh, mà có thể là một loại 'máy biến đổi' hoặc 'khuếch đại' linh khí tự nhiên.*

Hắn quay sang ba người, ánh mắt kiên định. “Đây là những bước tiến vĩ đại. Chúng ta không chỉ đang bảo vệ vùng đất này, mà còn đang mở ra một con đường hoàn toàn mới cho phàm nhân. Một con đường mà không cần đến thiên phú tu luyện, vẫn có thể đứng vững trước những kẻ tự cho mình là siêu phàm. Tuy nhiên, chúng ta phải nhớ, đây chỉ là khởi đầu. Những thế lực lớn hơn, mạnh hơn sẽ không dễ dàng chấp nhận sự tồn tại của chúng ta. Chúng ta phải không ngừng phát triển, không ngừng cải tiến.”

“Vâng, Đại nhân!” Cả ba người đồng thanh đáp, ánh mắt rực cháy niềm tin.

Lâm Dịch đưa tay chạm vào bản vẽ của "Hàng rào Linh Khí" thế hệ mới. *Những 'Hàng rào Linh Khí' và 'Khí cụ Linh Văn' này sẽ trở thành chìa khóa trong các cuộc đối đầu quy mô lớn hơn với các thế lực tu hành mạnh mẽ, không chỉ là những nhóm nhỏ thăm dò.* Hắn biết, sự phát triển nhanh chóng của Đội Ngũ Tiên Phong và công nghệ ứng dụng linh khí của hắn sẽ thu hút sự chú ý từ các tông môn lớn hơn, có thể dẫn đến hợp tác hoặc xung đột. Nhưng dù là gì đi nữa, hắn cũng sẽ chuẩn bị sẵn sàng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức chính là vũ khí mạnh nhất của hắn.

***

Buổi chiều tà, một làn gió nhẹ mơn man qua Đồn Gác Biên Giới, mang theo hơi lạnh từ những dãy núi xa xăm. Đồn gác được xây dựng kiên cố bằng gỗ và đá, với những tháp canh cao vút và tường rào dày đặc, bao quanh một khu vực rộng lớn. Trên vọng gác cao nhất, Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu đứng sóng vai, ánh mắt dõi theo những binh lính đang miệt mài luyện tập phía dưới.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, đang nở một nụ cười mãn nguyện. Anh mặc giáp da gọn gàng, tay đặt lên thanh đao bên hông. “Binh trưởng Triệu, đám tiểu tử này tiến bộ nhanh thật. Cứ thế này, dù có tu sĩ đến, cũng đừng hòng dễ dàng vượt qua.” Giọng anh mang đầy vẻ tự hào. Phía dưới, khoảng hai trăm binh lính, mặc giáp da thô sơ, cầm khiên và trường thương, đang phối hợp chặt chẽ trong một bài tập phòng thủ mới. Họ di chuyển theo đội hình phức tạp, đôi khi sử dụng các ‘khí cụ Linh Văn’ nhỏ mà Đội Ngũ Tiên Phong vừa chế tạo. Những khí cụ này, trông giống những tấm chắn nhỏ được khắc linh văn, phát ra một luồng sáng mờ ảo khi được kích hoạt, chặn đứng những ‘đòn tấn công linh khí’ mô phỏng do một vài người lính được trang bị Khối Dẫn Linh bắn ra. Tiếng hô hào của binh lính vang vọng khắp bãi tập: “Phòng thủ! Đánh trả!” tạo nên một không khí sôi nổi và đầy sức sống.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo trên má, đôi mắt sắc bén và đầy kinh nghiệm, gật đầu đồng tình. Ông mặc giáp trụ gọn gàng, tay nắm chặt chuôi kiếm. “Đúng vậy, Nhị Cẩu. Nhưng vẫn cần cẩn trọng. Thế lực tu hành luôn có những chiêu trò khó lường. Các ‘Hàng rào Linh Khí’ mới của Đại nhân đã được lắp đặt chưa?” Giọng ông trầm và dứt khoát, phản ánh sự kỷ luật và thực tế của một người lính dày dạn.

Trần Nhị Cẩu quay lại nhìn ông, nụ cười vẫn chưa tắt. “Đang trong quá trình hoàn thiện, Binh trưởng. Chu Thiên nói rằng nó cần thời gian để ‘kích hoạt’ hoàn toàn. Nhưng ngay cả các phiên bản thử nghiệm cũng đã đủ khiến mấy tên tu sĩ lần trước phải kinh hãi.” Anh nhớ lại cảnh tượng nhóm tu sĩ hoảng loạn rút lui khi những công trình phòng thủ được gia cố linh khí phát huy tác dụng. “Hơn nữa, Đại ca còn ra lệnh tăng cường tuần tra, đặc biệt là vào ban đêm. Không cho phép bất cứ kẻ lạ mặt nào lọt qua.”

Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt ông lại hướng về phía xa, nơi những rặng núi mờ ảo ẩn hiện trong màn sương chiều. “Đại nhân đã nhìn xa trông rộng. Sau thất bại vừa rồi, chắc chắn chúng sẽ không bỏ qua dễ dàng. Có thể lần tới sẽ là những kẻ mạnh hơn, có mưu mô hơn.” Ông thở dài nhẹ. “Trước đây, chúng ta chỉ lo đối phó với sơn tặc, với quân địch phàm tục. Giờ đây, lại phải đối mặt với những kẻ có khả năng phi phàm. Thế giới này thật sự thay đổi rồi.”

Trần Nhị Cẩu vỗ vai Binh trưởng Triệu, vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút. “Nhưng chúng ta có Đại ca. Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Hắn đã cho chúng ta thấy, phàm nhân cũng có thể đối phó với tu sĩ. Chúng ta không cần tu luyện, chỉ cần nghe lời Đại ca, chăm chỉ luyện tập, và dùng những thứ Đại ca chế tạo, thì không sợ bất cứ kẻ nào.” Sự trung thành và niềm tin tuyệt đối vào Lâm Dịch rạng ngời trong ánh mắt anh.

Binh trưởng Triệu nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hiếm hoi. “Đúng là vậy. Đại nhân Lâm Dịch đã mang đến cho chúng ta một con đư���ng mới. Những ‘khí cụ Linh Văn’ này, tuy còn sơ khai, nhưng đã chứng minh được hiệu quả. Đặc biệt là loại linh dược chống chịu của Dược sư, nó giúp binh lính của chúng ta tự tin hơn rất nhiều khi đối mặt với những đòn tấn công linh khí.” Ông nhìn xuống những binh lính đang luyện tập hăng say. Họ không còn vẻ sợ hãi hay hoang mang như trước, thay vào đó là sự tập trung và quyết tâm.

“Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ bị động.” Binh trưởng Triệu nói tiếp, giọng điệu đầy kiên quyết. “Đại nhân đã chỉ thị cho một số đội đặc nhiệm sử dụng ‘cung nỏ linh văn’ và ‘pháo linh khí’ khi chúng được hoàn thiện. Chúng ta sẽ không chỉ đánh trả, mà còn phải tạo ra áp lực, khiến kẻ địch phải dè chừng.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. “Tuyệt vời! Tôi đã rất mong chờ được thấy ‘pháo linh khí’ hoạt động. Nghe nói nó có thể bắn ra một viên đạn với sức mạnh khủng khiếp, có thể xuyên thủng cả bức tường đá dày.”

Họ tiếp tục quan sát binh lính, thảo luận về các chiến thuật mới và cách bố trí lực lượng cho hiệu quả nhất. Không khí tại đồn gác tuy nghiêm túc nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Những binh lính, từng là những người nông dân, thợ săn bình thường, giờ đây đã được trang bị những công cụ và kiến thức mà ngay cả những tướng lĩnh triều đình cũng không thể mơ tới. Họ là minh chứng sống cho câu nói của Lâm Dịch: *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.*

Binh trưởng Triệu quay sang Trần Nhị Cẩu, ánh mắt ông trở nên trầm tư hơn. “Nhị Cẩu, hãy đảm bảo rằng mọi thông tin về những phát minh này được giữ bí mật tuyệt đối. Chúng ta không muốn kẻ địch biết rõ về sức mạnh thật sự của chúng ta. Luôn giữ một quân át chủ bài.”

“Rõ, Binh trưởng!” Trần Nhị Cẩu đáp, vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy. “Tôi sẽ đích thân giám sát việc này. Đại ca đã dặn dò kỹ lưỡng rồi.”

Gió vẫn thổi, nhưng không còn cảm giác lạnh lẽo nữa. Thay vào đó là một sự kiên cường âm thầm, một ý chí sắt đá được hun đúc từ niềm tin và sự chuẩn bị. Họ biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng họ đã sẵn sàng.

***

Đêm khuya, ánh nến lung linh trong thư phòng của Lâm Dịch, hắt lên những bóng hình nhảy múa trên tường. Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ và tiếng giấy lật sột soạt. Mùi mực, giấy cũ và gỗ đánh bóng hòa quyện với hương trà thơm dịu từ chén trà nóng trên bàn, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ suy tư.

Lâm Dịch ngồi trước bàn làm việc, thân hình gầy gò của hắn hơi đổ bóng lên bản đồ lớn trải rộng trước mặt. Trên bản đồ, những tuyến phòng thủ và vị trí của các ‘Hàng rào Linh Khí’ được đánh dấu chi tiết bằng mực đỏ và xanh. Hắn dùng ngón tay miết nhẹ theo những đường nét đó, trong lòng chất chứa vô vàn suy nghĩ. *Mỗi một điểm phòng thủ, mỗi một bức tường, mỗi một khí cụ đều là mồ hôi, là công sức, là trí tuệ của bao nhiêu người. Và là trách nhiệm của chính mình.*

Đối diện hắn, Tô Mẫn ngồi yên lặng trên chiếc ghế gỗ, nhẹ nhàng nhấp trà. Nàng có dáng người thanh tú, gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư. Trang phục nhã nh��n, gọn gàng của nàng càng tôn lên vẻ thanh lịch. Nàng là người phụ nữ duy nhất hắn có thể hoàn toàn bộc bạch những lo lắng, những suy nghĩ sâu kín nhất của mình mà không cần phải che giấu.

Sau một lúc im lặng, Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén của hắn hướng về phía nàng. “Vân Nhi,” hắn gọi nàng bằng cái tên thân mật mà chỉ những người gần gũi nhất mới biết, “em nghĩ sao về những gì chúng ta đang làm? Liệu có phải chúng ta đang tạo ra một tiền lệ nguy hiểm, khi phàm nhân can thiệp quá sâu vào thế giới tu hành?” Giọng hắn trầm lắng, pha chút hoài nghi và tự vấn. Hắn chợt nhớ đến mục tiêu ban đầu của mình khi xuyên không: chỉ là sinh tồn, bảo vệ người thân, và tìm kiếm một cuộc sống bình yên. Nhưng giờ đây, hắn đang dần trở thành một kẻ thay đổi cuộc chơi, một kẻ thách thức trật tự cũ, và điều đó khiến hắn không khỏi lo lắng.

Tô Mẫn đặt chén trà xuống, ánh mắt nàng dịu dàng nhưng đầy thấu hiểu nhìn hắn. “Đại nhân,” nàng nói, giọng điệu bình tĩnh và rõ ràng, “từ khi ngài đến, thế giới này đã thay đổi rồi. Ngài không can thiệp, nhưng ngài đã cho phàm nhân một con đường. Hơn nữa, những kẻ tu hành kia, họ có buông tha cho thế tục sao? Họ coi chúng ta như cỏ rác, tùy ý chà đạp. Chúng ta chỉ đang tự vệ, bằng cách riêng của mình. Không phải là can thiệp, mà là khẳng định sự tồn tại.”

Lâm Dịch day day thái dương, cảm thấy một cơn đau nhức nhẹ. “Anh chỉ lo, càng đi sâu vào con đường này, ta càng xa rời mục tiêu ban đầu là một cuộc sống bình yên. Liệu cái giá phải trả có quá đắt?” Hắn không muốn trở thành một vị vua, một tông chủ, hay một kẻ chinh phạt. Hắn chỉ muốn có một mái nhà, một gia đình, và một cuộc sống ổn định, tránh xa mọi tranh chấp. Nhưng thực tế lại đẩy hắn vào vòng xoáy này, buộc hắn phải đối mặt với những thế lực mạnh mẽ hơn, nguy hiểm hơn.

Tô Mẫn đứng dậy, bước đến bên cạnh hắn, nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn. Bàn tay nàng mát lạnh qua lớp vải áo thô, mang lại một sự an ủi kỳ lạ. “Bình yên không tự đến, Đại nhân. Ngài đã tạo ra bình yên cho hàng vạn người ở đây. Để giữ nó, chúng ta phải mạnh mẽ. Và ngài, ngài vẫn là ngài, một phàm nhân kiệt xuất giữa loạn thế.” Nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, ánh mắt đầy kiên định. “Ngài vẫn luôn nhớ về gia đình, về những người dân này. Ngài vẫn luôn đặt sinh tồn lên ưu tiên hàng đầu. Ngài không hề lạc lối. Ngài chỉ đang bảo vệ những gì ngài trân trọng, bằng cách tốt nhất mà ngài có thể làm.”

Lời nói của Tô Mẫn như một dòng nước mát xoa dịu những lo lắng trong lòng Lâm Dịch. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay nàng. Đúng vậy, hắn chưa bao giờ quên đi mục tiêu ban đầu của mình. Hắn chỉ đang tìm kiếm con đường để đạt được nó trong một thế giới đầy biến động này. Cuộc trò chuyện giữa hắn và Tô Mẫn gợi ý rằng hắn sẽ tiếp tục kiên định với con đường 'phàm nhân' của mình, nhưng sẽ phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn hơn trong việc định hình tương lai của vùng đất và cả thế giới.

Hắn nhìn lại bản đồ, những đường kẻ màu đỏ và xanh giờ đây không còn mang vẻ nặng nề của trách nhiệm nữa, mà là những tia hy vọng, những lời hứa về một tương lai được bảo vệ. Hắn biết, Cổ Ngọc Phù, dù không trực tiếp xuất hiện trong cuộc thảo luận này, nhưng vai trò của nó như một nguồn cảm hứng và cơ sở cho việc nghiên cứu linh khí được ngầm định, báo hiệu việc nó sẽ được khai thác sâu hơn trong tương lai. Nó là một phần của con đường này, một công cụ mà hắn có thể dùng để bảo vệ những gì hắn trân trọng.

“Em nói đúng, Vân Nhi.” Lâm Dịch khẽ nói, giọng điệu đã lấy lại sự điềm tĩnh và quyết đoán thường thấy. “Bình yên không tự đến. Chúng ta phải tạo ra nó, và bảo vệ nó.” Hắn nắm chặt tay Tô Mẫn, ánh mắt lại hướng về phía chân trời đen kịt ngoài cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh như đang nhìn thấu vào tâm can hắn.

“Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu,” hắn lặp lại câu thần chú của mình một lần nữa, không phải với sự nghi ngờ, mà với một niềm tin kiên định hơn bao giờ hết. “Chúng ta sẽ không dừng lại. Chúng ta sẽ tiếp tục tiến lên, bảo vệ vùng đất này, bảo v�� những con người đã đặt trọn niềm tin vào ta, và tìm ra con đường cho riêng mình trong một thế giới đầy biến động. Con đường của một người phàm, nhưng lại kiên cường hơn bất kỳ kẻ tu hành nào. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta sẽ dùng nó để bảo vệ tất cả.”

Hắn biết, cơn bão lớn hơn đang đến, nhưng giờ đây, hắn đã có một đội ngũ vững chắc, một hệ thống phòng thủ kiên cố, và quan trọng nhất, một ý chí không gì lay chuyển. Hắn sẽ đối mặt với nó, không phải với tư cách một kẻ tu hành mạnh mẽ, mà là một phàm nhân kiệt xuất, dùng trí tuệ và sự kiên cường để định hình số phận của chính mình và những người xung quanh.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free