Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 888: Phàm Nhân Trấn Tiên: Mưu Lược Vô Song

Tiếng gió vẫn rì rào mang theo hơi lạnh từ vùng biên ải, nhưng trong thư phòng của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét đã xua đi phần nào sự lạnh lẽo. Trên chiếc bàn gỗ lớn, tấm bản đồ vùng đất của hắn trải rộng, những đường nét vẽ tay chi chít đánh dấu các vị trí phòng thủ, các con đường mòn, và những điểm mà linh khí được gia cố. Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò của hắn đổ một bóng dài trên nền nhà, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư miên man. Cuộc chạm trán ban nãy, dù đã kết thúc bằng sự rút lui của đám tu sĩ, nhưng lại mở ra một trang mới đầy rẫy bất ổn. Hắn biết, bản thân những kẻ tu hành kiêu ngạo kia sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại.

Chu Thiên, với d��ng người thư sinh và chòm râu dài bạc phơ, đang cúi mình bên bản đồ, chiếc kính gọng tre thường ngày đã được ông lau đi lau lại đến mấy bận. Ông lật dở một cuốn sổ ghi chép dày cộp, giọng nói trầm ấm mà đầy vẻ nghiêm túc: “Dựa trên báo cáo của các trinh thám, nhóm tu sĩ kia không hề rút lui hoàn toàn. Chúng đang tập hợp thêm lực lượng, có lẽ là từ một nhánh nhỏ nào đó của môn phái của chúng, tại một thung lũng cách biên giới chúng ta ba mươi dặm về phía Đông. Số lượng ước chừng tăng gấp đôi, và có vẻ như chúng đã liên lạc được với cấp trên của mình.” Chu Thiên dừng lại, đẩy gọng kính, ánh mắt đầy lo lắng. “Lão phu e rằng, lần này chúng sẽ không chỉ thăm dò nữa. Chúng đã bị chạm vào lòng tự tôn.”

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng ánh mắt nhanh nhẹn, khoanh tay đứng cạnh, vẻ nghiêm túc hiếm thấy trên gương mặt hắn. “Đại ca, huynh cứ yên tâm. Bọn chúng có tăng quân đến đâu, cũng đừng hòng vượt qua phòng tuyến của chúng ta. Các huynh đệ đã sẵn sàng rồi! Khí thế đang lên cao lắm!” Hắn siết chặt nắm đấm, sự trung thành và quyết tâm rực cháy trong đôi mắt.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo dài trên má càng khiến hắn trông thêm phần uy dũng, gật đầu xác nhận. “Các công trình phòng thủ được gia cố linh khí đã chứng minh được hiệu quả. Binh lính cũng đã quen với cách thức vận hành của các thiết bị mới do Đội Ngũ Tiên Phong chế tạo. Chúng ta có thể cầm cự được, thậm chí phản công.” Giọng hắn trầm ổn, mang theo sự tự tin được xây dựng từ kinh nghiệm chiến trường.

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên bản đồ, điểm qua những vị trí trọng yếu. Hắn biết, sự tự tin của quân lính là cần thiết, nhưng sự chủ quan có thể trả giá đắt. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và những kẻ có quyền năng siêu phàm lại càng không dễ chấp nhận thất bại.* Hắn hít một hơi thật sâu, mùi giấy cũ và mực tàu thoang thoảng trong thư phòng. “Lần này, chúng sẽ không chỉ thăm dò. Chúng ta phải cho chúng thấy, sức mạnh không chỉ đến từ linh khí, mà còn từ sự đoàn kết, từ tri thức, và từ ý chí sinh tồn của phàm nhân.”

Hắn quay sang Chu Thiên. “Tiến sĩ Chu, dựa trên phân tích của Đội Ngũ Tiên Phong, chúng ta có thể áp dụng nguyên lý ‘dẫn lưu linh khí’ vào các trận địa phòng ngự một cách hiệu quả hơn không? Liệu chúng ta có thể tạo ra các ‘điểm yếu’ linh khí giả để dụ địch, hoặc các ‘vùng nhiễu loạn’ lớn hơn để làm suy yếu phép thuật của chúng?” Lâm Dịch nhớ lại những báo cáo gần đây về cách Dược sư và Thợ rèn trong Đội Ngũ Tiên Phong đã thử nghiệm các vật liệu khác nhau để ‘hút’ hoặc ‘phân tán’ linh khí. *Phải biến những điều vô hình trở thành hữu hình, biến những thứ siêu nhiên trở thành vật chất có thể kiểm soát được.*

Chu Thiên hào hứng đáp lời, đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn. “Chắc chắn có thể! Lão phu và Đội Ngũ Tiên Phong đã nghiên cứu rất kỹ về cơ chế ‘phản ứng’ của linh khí khi gặp các vật liệu được khắc phù văn đặc biệt. Chúng ta đã phát hiện ra rằng, không phải mọi linh khí đều giống nhau. Linh khí của tu sĩ, khi được vận dụng, mang theo một ‘dấu ấn’ nhất định của người sử dụng và môn phái của họ. Nếu chúng ta có thể tạo ra các thiết bị ‘phản hồi’ lại dấu ấn đó, chúng ta có thể gây ra sự nhiễu loạn lớn hơn, thậm chí làm ‘tê liệt’ tạm thời khả năng vận dụng linh khí của chúng.” Ông chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. “Chúng ta có thể bố trí các ‘Khối Dẫn Linh’ tại những điểm này, kết nối chúng bằng các đường ‘Linh Mạch Giả’ để tạo ra một trường nhiễu loạn lớn.”

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt sắc bén. “Rất tốt. Trần Nhị Cẩu, Binh trưởng Triệu, hai người hãy chuẩn bị quân lính. Các binh sĩ được trang bị vũ khí cải tiến của Thợ rèn sẽ đóng vai trò chủ chốt trong việc duy trì đội hình và áp sát. Hãy nhớ, chiến thuật của chúng ta không phải là đối đầu trực diện sức mạnh, mà là làm suy yếu đối phương, sau đó dùng số lượng và sự phối hợp để áp đảo.” Hắn nhìn vào từng người, giọng nói trầm ổn mà đầy uy lực. “Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, chúng ta sẽ phản công. Cho chúng thấy, phàm nhân không phải là con mồi dễ xơi.”

Trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch chi tiết dần hình thành, từng bước, từng nước cờ đều được tính toán kỹ lưỡng. Hắn không có linh khí, không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có tri thức, có khả năng suy luận và thích nghi vượt trội của một người đến từ thế giới hiện đại. *Đây không phải là một trận chiến thông thường, đây là một bài kiểm tra cho tư duy khoa học của ta trước những điều siêu nhiên. Nếu ta có thể giải mã được quy luật của nó, ta có thể kiểm soát nó.* Nỗi lo lắng mơ hồ từ đêm trước dần tan biến, thay vào đó là sự tập trung cao độ và ý chí kiên định. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới này, hắn phải mạnh mẽ hơn bất cứ ai, bằng chính cách của mình. Hắn nắm chặt Cẩm Nang Kế Sách đặt trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của da thuộc cũ kỹ. Hắn sẽ không lùi bước.

***

Rạng sáng hôm sau, tại một đồn gác biên giới trọng yếu mang tên Quan Ải Hắc Thạch, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Trời âm u, những đám mây đen vần vũ trên b��u trời, và cơn gió lớn thổi từng đợt, mang theo hơi lạnh buốt xương cùng mùi đất ẩm và kim loại rỉ sét từ các bức tường đá cổ kính. Tiếng bước chân tuần tra của binh lính vang đều trên các bức tường, tiếng vũ khí va chạm nhẹ nhàng tạo nên một bản giao hưởng khô khốc của sự cảnh giác. Trên các tháp canh cao vút, những ngọn lửa bập bùng chiếu rọi những gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt họ không ngừng quét qua khu rừng tối đen phía trước, nơi ẩn chứa những hiểm nguy khó lường.

Trần Nhị Cẩu, trong bộ giáp da đơn giản nhưng chắc chắn, đang đi dọc theo các vị trí phòng thủ, đốc thúc binh lính. Gương mặt hắn không còn vẻ ngây ngô thường ngày, thay vào đó là sự nghiêm nghị và quyết đoán. “Nhớ kỹ lời Đại ca! Không được hoảng loạn! Chúng ta có vũ khí của riêng mình! Tin tưởng vào các thiết bị của Đội Ngũ Tiên Phong! Tin tưởng vào đồng đội!” Hắn vỗ vai từng binh sĩ, truyền đi sự tự tin và ý chí chiến đấu. Bên cạnh hắn, Binh trưởng Triệu cũng đang kiểm tra lại từng chi tiết nhỏ nhất. “Chỉ cần theo đúng đội hình, bọn ch��ng có mạnh đến mấy cũng phải lui! Phải phối hợp chặt chẽ! Sống chết có nhau!” Giọng hắn vang vọng, đầy tính kỷ luật.

Các binh sĩ của Lâm Dịch, khác với những lính tráng Đại Hạ khác chỉ biết dựa vào số đông và sự liều lĩnh, họ được huấn luyện kỹ lưỡng về chiến thuật đội hình, về cách sử dụng vũ khí cải tiến và cách phối hợp với các công trình phòng thủ. Trên các bức tường đá, những khối đá lớn được khắc phù văn phức tạp, cùng với những cột gỗ cao ngất được gắn các tấm kim loại sáng bóng, được đặt ở các vị trí chiến lược. Đây chính là các “Khối Dẫn Linh” và “Bộ Phận Nhiễu Loạn” do Đội Ngũ Tiên Phong chế tạo dưới sự chỉ đạo của Chu Thiên và Lâm Dịch. Chúng trông thô sơ, nhưng bên trong ẩn chứa những nguyên lý tinh vi về việc tương tác với linh khí.

Tiểu trưởng lão, thủ lĩnh của nhóm tu sĩ xâm nhập, đang dẫn đầu đoàn quân của mình tiến đến. Gương mặt hắn tràn đầy sự kiêu ngạo đặc trưng của một tu sĩ trẻ, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt lại là sự tức giận và khinh thường không thể che giấu. Hắn không thể tin được rằng một nhóm phàm nhân lại dám làm nhục hắn và môn phái của hắn. “Phàm nhân này dám khiêu khích? Lần này ta sẽ cho chúng thấy thế nào là sức mạnh thực sự! Ta sẽ nghiền nát sự tự tin ngu xuẩn của chúng thành tro bụi!” Hắn gầm gừ, trong tay đã tích tụ một luồng linh khí màu xanh lam rực rỡ. Phía sau hắn, gần hai mươi tu sĩ khác cũng đang vận chuyển linh khí, những luồng sáng đủ màu sắc bắt đầu bùng lên, tạo thành một cảnh tượng hùng vĩ và đầy đe dọa.

Khi nhóm tu sĩ đến gần Quan Ải Hắc Thạch, bầu không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Tiếng gió hú qua các khe đá như tiếng quỷ khóc, và mùi linh khí nồng nặc bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi mồ hôi và bụi bặm. Những bóng dáng đen đủi của tu sĩ hiện rõ dưới ánh sáng mờ ảo trước bình minh, mỗi người đều tỏa ra một luồng áp lực vô hình.

Lâm Dịch, từ trung tâm chỉ huy cách đó không xa, đang theo dõi mọi động thái qua hệ thống tín hiệu mà hắn đã thiết lập. Hắn không trực tiếp ra trận, nhưng mọi quyết định, mọi tính toán đều nằm trong tay hắn. Cổ Ngọc Phù trong túi áo hắn khẽ rung lên, một cảm giác mát lạnh lan tỏa, như thể nó đang cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí bên ngoài. Hắn biết, thời khắc quyết định đã đến. *Đây là bài kiểm tra cho toàn bộ hệ thống mà ta đã xây dựng. Không chỉ là sự sống còn của vùng đất này, mà còn là sự khẳng định giá trị của tri thức phàm nhân.* Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn về phía chiến trường sắp bùng nổ.

***

Cuộc chiến bùng nổ ngay khi những tia nắng đầu tiên của buổi ban mai xuyên qua lớp mây đen vần vũ, nhuộm đỏ cả một góc trời. Tiếng hô xung trận của tu sĩ vang vọng, mang theo sự cuồng nộ và khinh thường. Tiểu trưởng lão là người đầu tiên ra tay, một luồng hỏa cầu khổng lồ màu đỏ rực, lớn gấp đôi người thường, lao thẳng vào cổng chính của Quan Ải Hắc Thạch, kéo theo một vệt sáng chói lòa và tiếng rít xé gió. Phía sau hắn, các tu sĩ khác cũng đồng loạt tung ra các loại pháp thuật: phong nhận sắc bén như dao cạo, thủy tiễn lạnh buốt như băng, những luồng điện chói mắt và cả những cú đấm bằng linh khí tạo ra tiếng nổ đinh tai. Cả một trận mưa pháp thuật trút xuống đồn gác, tưởng chừng như có thể san bằng mọi thứ.

Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Khi hỏa cầu khổng lồ của Tiểu trưởng lão còn cách cổng thành khoảng ba trượng, nó đột nhiên chững lại, rồi biến dạng một cách kỳ lạ, như thể bị một lực vô hình nào đó kéo giãn và phân tán. Ngọn lửa rực rỡ nhanh chóng suy yếu, co lại thành một đốm sáng nhỏ rồi vụt tắt, chỉ để lại một làn khói mỏng và mùi khét thoang thoảng. Các phong nhận và thủy tiễn cũng tương tự, chúng bị lệch hướng một cách khó hiểu, va vào nhau hoặc đâm sượt qua các bức tường mà không gây ra bất kỳ thiệt hại đáng kể nào.

“Cái quái gì thế này?! Linh khí của ta bị nhiễu loạn!” Tiểu trưởng lão gầm lên, đôi mắt hắn trợn trừng trong sự kinh ngạc và tức giận tột độ. Hắn cảm thấy một lực lượng vô hình đang kéo linh khí trong cơ thể hắn, làm nó trở nên hỗn loạn, khó kiểm soát. Mỗi lần hắn cố gắng vận dụng pháp thuật, linh khí lại không nghe lời, hoặc bị giảm đi đáng kể uy lực. Những tu sĩ khác cũng không khá hơn, họ hoảng loạn khi thấy các đòn tấn công của mình hoặc bị chệch hướng, hoặc bị suy yếu đến mức đáng kinh ngạc. Một số người thậm chí còn cảm thấy linh khí trong cơ thể mình bị hút ra ngoài một cách chậm rãi, khiến họ trở nên uể oải, suy yếu.

“Tiếp tục! Đẩy lùi chúng!” Trần Nhị Cẩu hét lớn, giọng hắn vang dội át cả tiếng gió và tiếng pháp thuật yếu ớt của đối phương. Hắn chỉ huy các cung thủ, những người được trang bị cung nỏ cải tiến của Thợ rèn, bắn ra hàng loạt mũi tên tẩm độc và được khắc phù văn nhỏ. Những mũi tên này không cần linh khí để phát huy tác dụng, chúng đơn giản là những vũ khí vật lý được tối ưu hóa cho chiến tranh.

Binh trưởng Triệu cũng không ngừng nghỉ. “Khống chế khu vực cánh phải! Đừng để chúng đột phá! Đội hình Tiên Phong giữ vững! Đội hình Hộ Thuẫn che chắn!” Hắn ra lệnh, chỉ huy binh lính phối hợp chặt chẽ. Các binh sĩ được trang bị khiên lớn và giáo dài, di chuyển theo đội hình đã được huấn luyện kỹ lưỡng. Khi tu sĩ cố gắng áp sát, họ bị chặn đứng bởi những bức tường khiên sắt, và những mũi giáo sắc bén đâm ra từ phía sau, gây ra những vết thương chí mạng. Những tu sĩ vốn quen dựa vào sức mạnh linh khí tuyệt đối, giờ đây lại hoàn toàn bối rối khi đối mặt với một chiến thuật tập thể chặt chẽ và những vũ khí vật lý được cải tiến.

Mùi khói từ các vụ nổ pháp thuật yếu ớt và mùi linh khí hỗn loạn tràn ngập không gian. Ánh sáng chói lòa từ các đòn tấn công của tu sĩ yếu dần, nhường chỗ cho ánh lửa từ các công trình phòng thủ, những mũi tên bay vút, và ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi kiếm. Tiếng kim loại va chạm, tiếng hô xung trận của binh lính hòa lẫn với tiếng gầm gừ giận dữ của tu sĩ, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn nhưng lại đầy tính toán.

Trong trung tâm chỉ huy, Lâm Dịch quan sát mọi thứ qua ống nhòm do Đội Ngũ Tiên Phong chế tạo. Hắn thấy rõ sự hoảng loạn trên gương mặt Tiểu trưởng lão, thấy sự bối rối của các tu sĩ khác. *Mỗi một bước đi, mỗi một tính toán đều phải chính xác. Đây không phải là may mắn, đây là khoa học.* Hắn thầm nghĩ. Các "Khối Dẫn Linh" đang hoạt động hiệu quả, chúng không chỉ làm nhiễu loạn linh khí của tu sĩ mà còn hút đi một phần nhỏ, khiến chúng suy yếu. Các "Bộ Phận Nhiễu Loạn" tạo ra các trường lực vô hình, làm chệch hướng các đòn tấn công.

Lâm Dịch ra lệnh cuối cùng: “Phát động trận địa phục kích phía Tây! Đừng để chúng rút lui dễ dàng!”

Ngay lập tức, một đội quân dự bị được Lâm Dịch bố trí từ trước, bất ngờ xuất hiện từ một khe núi phía Tây, bao vây hoàn toàn nhóm tu sĩ đang suy yếu và hoảng loạn. Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu cũng đồng loạt ra lệnh tổng tấn công. Nhóm tu sĩ không thể ngờ được rằng phàm nhân lại có thể bố trí một cuộc phục kích tinh vi đến vậy.

Tiểu trưởng lão bị một mũi tên tẩm độc bắn trúng vào vai, luồng linh khí trong cơ thể hắn càng thêm hỗn loạn. Hắn nhìn thấy xác của đồng môn ngã xuống dưới những mũi giáo của phàm nhân, nhìn thấy sự bất lực của chính mình. Sự kiêu ngạo ban đầu đã hoàn toàn bị thay thế bằng sự hoang mang và sợ hãi tột độ. “Rút lui! Rút lui! Quay về báo cáo Trưởng lão!” Hắn hét lên, giọng run rẩy, ra lệnh cho những kẻ còn lại bỏ chạy tán loạn, để lại phía sau những xác chết của đồng môn và rất nhiều câu hỏi không lời giải đáp về vùng đất kỳ lạ này.

***

Chiều tối, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu đỏ rực lên bầu trời phía Tây, tô điểm cho khung cảnh bình yên đến lạ thường sau một ngày chiến trận ác liệt. Trong thư phòng của Lâm Dịch, mùi giấy cũ và hương trầm thoang thoảng, mang đến một cảm giác tĩnh lặng và suy tư. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, nhìn về phía chân trời đang dần ngả vàng, nơi ánh nắng cuối cùng của ngày đang tắt lịm. Hắn không hề kiêu ngạo, không hề hân hoan thái quá trước chiến thắng. Thay vào đó, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn là sự trầm ngâm, một cảm giác nhẹ nhõm mơ hồ nhưng cũng đầy lo lắng về những gì sắp tới.

Chu Thiên bước vào, dáng đi có vẻ nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với buổi sáng. Trên tay ông là một tập báo cáo dày cộp, gương mặt ông n��� một nụ cười rạng rỡ. “Chúng ta đã thành công, Lâm Dịch. Bọn chúng rút lui trong hỗn loạn, tổn thất không nhỏ. Có vẻ như chúng chưa từng nghĩ tới ‘phàm nhân’ có thể làm được điều này. Theo báo cáo của Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu, chúng ta chỉ có vài chục người bị thương nhẹ, không có thương vong đáng kể. Trong khi đó, nhóm tu sĩ đã để lại gần một nửa số người của chúng tại chiến trường.” Ông đặt tập báo cáo lên bàn, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng. “Thật không thể tin được, mưu lược của ngài lại có thể làm được điều này.”

Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt của Chu Thiên. “Đây chỉ là khởi đầu, Chu Thiên. Nhưng nó đã chứng minh một điều: tri thức và mưu lược của con người, khi được vận dụng đúng cách, không hề thua kém linh khí. Chúng ta không cần tu luyện, vẫn có thể đối phó với những kẻ dựa vào sức mạnh phi phàm.” Hắn chậm rãi nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. “Tuy nhiên, thế giới này còn nhiều bí ẩn hơn chúng ta tưởng. Trận chiến hôm nay chỉ là một phần nhỏ. Những thế lực lớn hơn, mạnh hơn sẽ sớm chú ý đến chúng ta.”

Trong đầu hắn, những suy nghĩ miên man. *Mặc dù chiến thắng này đã phần nào giải quyết được xung đột nội tâm của mình về khả năng của 'mưu kế phàm nhân' trước sức mạnh tu hành, nhưng nó cũng mở ra một cánh cửa mới đầy rẫy những thách thức. Những gì chúng ta làm hôm nay, chắc chắn sẽ khiến các thế lực tu hành lớn hơn và mạnh hơn chú ý đến vùng đất này. Chúng sẽ không chỉ cử những tiểu trưởng lão kiêu ngạo như vậy nữa.* Hắn biết, các cải tiến quân sự của hắn, đặc biệt là những ứng dụng sơ khai của linh khí, sẽ trở thành một yếu tố thay đổi cuộc chơi trong bối cảnh loạn thế này, và có thể thu hút sự chú ý từ các thế lực khác, cả phàm tục lẫn tu hành. Thế giới tu hành không còn là bí ẩn xa vời mà đã trực tiếp can thiệp vào thế sự, buộc hắn phải chuẩn bị cho những cuộc đối đầu phức tạp hơn.

“Chu Thiên, hãy yêu cầu Đội Ngũ Tiên Phong tiếp tục nghiên cứu sâu hơn về cách thức vận hành linh khí của các tu sĩ đã bỏ mạng tại đây,” Lâm Dịch nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. “Chúng ta cần hiểu rõ hơn về nguồn gốc môn phái của chúng, về cách chúng vận dụng linh khí, và đặc biệt là cách chúng ta có thể cải tiến các ‘Khối Dẫn Linh’ và ‘Bộ Phận Nhiễu Loạn’ để đối phó với những tu sĩ mạnh hơn. Hãy cử một đội trinh sát tinh nhuệ, ngụy trang thật kỹ lưỡng, đi điều tra về thung lũng mà ông đã nói, nơi chúng tập kết lực lượng. Chúng ta cần biết kẻ thù của chúng ta là ai.”

Chu Thiên gật đầu, cây bút trong tay ông đã bắt đầu ghi chép. “Lão phu sẽ lập tức truyền đạt. Việc phân tích xác của tu sĩ và các vật phẩm chúng để lại chắc chắn sẽ mang lại nhiều thông tin quý giá.” Ông dừng lại, nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt đầy suy tư. “Lâm Dịch, ngài đã mở ra một con đường hoàn toàn mới cho phàm nhân chúng ta trong thế giới này. Con đường không dựa vào tu luyện, mà dựa vào trí tuệ và sự kiên cường.”

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lại hướng về phía chân trời đang tối dần. Hắn biết, C��� Ngọc Phù trong túi áo vẫn đang khẽ rung lên, như thể nó đang gợi ý về những bí mật sâu xa hơn của ‘linh khí mỏng manh’ mà hắn vẫn đang cố gắng giải mã. *Sự thất bại của nhóm tu sĩ này sẽ là một tiếng chuông cảnh báo vang vọng khắp thế giới tu hành. Và chúng ta, những ‘phàm nhân’ này, sẽ phải đối mặt với một cơn bão lớn hơn rất nhiều.*

“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” Lâm Dịch lặp lại câu thần chú của mình, một lần nữa khẳng định con đường mà hắn đã chọn. “Chúng ta không thể dừng lại. Chúng ta phải tiếp tục tiến lên, bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những con người đã đặt trọn niềm tin vào ta, và tìm ra con đường cho riêng mình trong một thế giới đầy biến động. Con đường của một người phàm, nhưng lại kiên cường hơn bất kỳ kẻ tu hành nào. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta sẽ dùng nó để bảo vệ tất cả.” Hắn nắm chặt tay, quyết tâm rực cháy trong đôi mắt sâu thẳm, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì mà thế giới này ném về phía hắn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free