Lạc thế chi nhân - Chương 887: Biên Cương Bất Ổn: Khách Không Mời Từ Cõi Tu Hành
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những đường nét cuối cùng của bình minh phương Tây, chỉ còn lại ánh trăng rằm treo lơ lửng giữa bầu trời quang đãng, rải một tấm thảm bạc lên những mái nhà và những con đường đất. Gió lạnh luồn qua những khe hở, rít lên từng hồi như tiếng ai đó đang than vãn, khiến ánh nến trong căn phòng nhỏ vốn đã leo lét lại càng thêm chao đảo, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên bức tường đá ẩm mốc. Đó là trung tâm chỉ huy tạm thời của Lâm Dịch, một căn kho lương thực cũ kỹ được cải tạo vội vàng, nhưng giờ đây nó lại mang một vẻ uy nghiêm đến lạ, tập trung mọi nguồn lực và ý chí của vùng đất này.
Lâm Dịch ngồi trước tấm bản đồ lớn trải rộng trên chiếc bàn gỗ sần sùi, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên một điểm biên giới phía Tây Bắc – nơi mà chỉ vài canh giờ trước, sự yên bình của vùng đất này đã bị phá vỡ. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ, nhưng không hề có chút hoảng loạn. Hắn lắng nghe từng lời báo cáo của Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu, hai người đang đứng đối diện, vẻ mặt đầy vẻ nghiêm trọng.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt thường trực nụ cười hồn nhiên, giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng hiếm thấy. Hắn siết chặt nắm đấm, giọng nói trầm đục nhưng đầy vẻ kiên quyết: "Đại ca, bọn chúng không giống thổ phỉ thông thường. Chúng di chuyển nhanh như gió, có thể vượt qua những bức tường đá cao mà chúng ta đã dày công xây dựng. Một tên còn phóng ra một luồng sáng xanh biếc… may mà tường thành được gia cố bằng đá đặc biệt bằng những viên đá được tẩm linh khí mà ngài đã chỉ dẫn, nên chỉ bị sứt mẻ chút ít, không gây thiệt hại lớn cho binh sĩ." Hắn ngừng lại, đôi mắt sáng nhanh nhẹn của hắn ánh lên vẻ bất bình, "Nếu không, e rằng chúng ta đã phải trả giá đắt."
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má như một bằng chứng cho vô số trận chiến đã qua, tiếp lời với giọng điệu trầm ổn hơn nhưng cũng không kém phần lo lắng. "Chúng có vẻ đang thử nghiệm các điểm yếu của chúng ta, nhưng không tấn công tổng lực. Giống như... đang dò xét. Chúng chỉ gây rối, rồi lại rút đi rất nhanh. Hành tung bí ẩn, không để lại dấu vết rõ ràng. Có lẽ chúng bị thu hút bởi sự khác biệt của vùng đất chúng ta, thưa Lâm gia." Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt ông có sự tin tưởng tuyệt đối vào người lãnh đạo trẻ tuổi này, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ về những điều chưa biết. Ông đã trải qua nhiều cuộc chiến, nhưng những đối thủ lần này lại vượt ngoài tầm hiểu biết của ông.
Chu Thiên, với dáng người thư sinh, râu dài và cặp kính đã theo ông suốt bao năm tháng, ngồi bên cạnh Lâm Dịch. Ông thỉnh thoảng lại ghi chép vào cuốn sách cũ kỹ của mình, rồi lại trầm ngâm nhìn vào bản đồ, vẽ thêm những ký hiệu lạ lùng bằng bút lông. Mùi mực và giấy cũ hòa quyện với mùi gỗ mục và hơi ẩm trong căn phòng, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự nghiên cứu và suy tư. "Vị trí chúng xuất hiện và cách chúng hành động... dường như có mục đích. Chúng không phải là những kẻ cướp bóc thông thường. Chúng có vẻ như đang tìm kiếm một thứ gì đó, hoặc đang đánh giá sức mạnh phòng thủ của chúng ta. Đây chính là những gì chúng ta lo ngại, thưa Lâm gia, sự chú ý từ những 'người đặc biệt' kia, những người mà chúng ta đã dự đoán sẽ sớm tìm đến khi vùng đất này bắt đầu thay đổi." Giọng ông Chu Thiên đều đều, nhưng trong đó ẩn chứa một sự tò mò khoa học không hề che giấu, xen lẫn chút bất an.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh thấu xương của gió đêm và mùi của đất ẩm. Hắn đã lường trước điều này. Sự phát triển vượt bậc của vùng đất, những cánh đồng xanh tốt đ��n lạ thường, những công trình kiên cố đến mức khó tin... tất cả đều là những dấu hiệu quá rõ ràng để không thu hút sự chú ý. Hắn đã cố gắng che giấu, nhưng sức mạnh của linh khí, dù mỏng manh, khi được khuếch đại và ứng dụng một cách hiệu quả, vẫn tạo ra những thay đổi không thể bị bỏ qua.
"Chúng ta không thể cho phép bất kỳ ai tùy tiện ra vào hay thử nghiệm trên lãnh thổ của mình," Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như những lưỡi dao, quét qua bản đồ, rồi dừng lại ở gương mặt của từng người. "Phải cho chúng thấy rằng vùng đất này có răng nanh, rằng đây không phải là nơi chúng có thể muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Chúng ta đã dày công xây dựng nơi đây, đổ mồ hôi, xương máu, và cả tri thức. Chúng ta sẽ bảo vệ nó." Hắn dừng lại một chút, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định. "Chu Thiên, dựa vào thông tin chúng ta có, từ những báo cáo của Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu, hãy phác thảo một kế hoạch đối phó chi tiết. Ta cần một kế hoạch vừa cứng rắn, vừa khôn ngoan, để không chỉ đẩy lui chúng, mà còn để gửi một thông điệp rõ ràng."
Chu Thiên gật đầu, cây bút lông trên tay ông bắt đầu di chuyển nhanh hơn trên trang giấy. Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu nhìn nhau, trong lòng dấy lên một sự quyết tâm mới. Họ biết Lâm Dịch không bao giờ nói suông. Mỗi lời nói của hắn đều là mệnh lệnh, và mỗi mệnh lệnh đều được cân nhắc kỹ lưỡng.
Trong đầu Lâm Dịch, một loạt các phương án hiện lên. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhủ. "Để sinh tồn trong một thế giới loạn lạc như thế này, và đặc biệt là khi phải đối mặt với những thế lực siêu nhiên, thì tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta không có tu vi cao thâm, nhưng chúng ta có trí tuệ, có sự hiểu biết về vật lý, hóa học, kỹ thuật, và cả tâm lý con người. Chúng ta sẽ dùng những thứ đó để bù đắp cho sự thiếu hụt về sức mạnh cá nhân." Hắn không muốn một cuộc chiến tổng lực. Mục tiêu của hắn là cảnh cáo, là răn đe, là khiến đối phương phải dè chừng, chứ không phải là hủy diệt họ. Bởi vì, hắn biết, cuộc chiến thực sự còn ở phía trước. Những k��� này chỉ là những con tép riu đầu tiên trong một dòng chảy lớn hơn của thế giới tu hành đang dần hiển lộ.
Lâm Dịch lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn soi rọi khắp không gian. Hắn cảm thấy một sự căng thẳng trong không khí, một sự bất định về những gì sẽ đến. Nhưng sâu thẳm trong hắn, một ngọn lửa kiên cường vẫn cháy sáng. Hắn không phải là kẻ mơ mộng, cũng không phải là kẻ anh hùng. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại, bị ném vào một thế giới cổ đại đầy tàn khốc, và đang cố gắng hết sức để bảo vệ những gì mình trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thứ mình có, kể cả việc dấn thân vào những bí ẩn mà hắn từng muốn tránh xa. Hắn biết, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Và nếu muốn có được sự công bằng, hay ít nhất là một chỗ đứng an toàn, thì phải tự mình tạo ra nó.
***
Sáng sớm hôm sau, trời u ám, gió lớn thổi từng đợt lạnh buốt vào đồn gác biên giới, khiến những lá cờ vải rách phất phới trong gió như những bóng ma. Không khí nơi đây nặng trĩu sự căng thẳng và kỷ luật. Tiếng lính tuần tra trên tường thành, tiếng vũ khí va chạm lanh canh khi binh sĩ kiểm tra trang bị, và mùi bụi, mồ hôi, kim loại quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về sự chuẩn bị cho trận chiến.
Tại tiền tuyến, Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu đứng vững chãi, chỉ huy đội quân tinh nhuệ của mình. Đội quân này không đông đảo, nhưng lại được huấn luyện kỹ lưỡng, trang bị tốt, và quan trọng hơn cả, họ có tinh thần đoàn kết và niềm tin sắt đá vào người lãnh đạo của mình. Những bức tường đá cao ngất, được gia cố bằng kỹ thuật mà Lâm Dịch đã truyền dạy, trông vững chãi như một phần của ngọn núi, dù trên bề mặt vẫn còn những vết sứt mẻ do đòn tấn công đêm qua.
Đúng như dự đoán, một nhóm tu sĩ xuất hiện từ phía chân trời, di chuyển nhanh như những bóng ma. Dẫn đầu là một Tu sĩ trẻ tuổi, thân hình thanh thoát trong bộ đạo bào màu xanh lam nhạt, gương mặt tuấn tú nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ kiêu ngạo và khinh thường phàm nhân. Bên cạnh hắn là một Trưởng lão Môn phái, râu tóc bạc phơ, khí chất trầm ổn, tay cầm phất trần. Ánh mắt ông ta sắc bén và đầy kinh nghiệm, quét một lượt qua các công trình phòng thủ của vùng đất.
"Hừ, lũ phàm nhân các ngươi dám cản đường? Tránh ra, nếu không đừng trách ta không khách khí!" Tu sĩ trẻ tuổi lên tiếng, giọng nói đầy vẻ ngạo mạn. Hắn giơ tay, một luồng sáng xanh biếc chói mắt bùng lên, rồi hóa thành một đạo pháp thuật sắc bén như lưỡi kiếm, bổ thẳng vào bức tường thành kiên cố. Tiếng va chạm vang vọng khắp không gian, mặt đất rung chuyển nhẹ, nhưng bức tường đá chỉ rung lên một chút, rồi đứng vững như bàn thạch, chỉ để lại một vết nứt sâu hơn một chút trên bề mặt.
"Cái gì?!" Tu sĩ trẻ tuổi kinh ngạc thốt lên, đôi mắt hắn mở to, vẻ kiêu ngạo ban đầu dần biến thành sự bối rối. Pháp thuật của hắn, vốn có thể xuyên thủng những bức tường dày nhất của phàm nhân, giờ đây lại bị chặn đứng một cách khó hiểu.
Từ sau bức tường, Trần Nhị Cẩu đứng vững vàng, vẻ mặt kiên định. Hắn không hề nao núng trước sức mạnh siêu phàm vừa được phô diễn. "Nơi đây là đất của Lâm đại nhân! Mời các vị khách lạ trở về. Nếu còn cố tình quấy nhiễu, đừng trách chúng tôi không nể mặt!" Giọng hắn dứt khoát, vang vọng trong gió, không hề có chút sợ hãi. Hắn biết mình đang đứng trên mảnh đất được bảo vệ bởi Lâm Dịch, và hắn tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của đại ca mình.
Binh trưởng Triệu không nói nhiều lời. Ông chỉ ra hiệu. Ngay lập tức, một loạt cung nỏ được bắn ra từ các khe hở trên tường thành, những mũi tên tẩm độc đặc biệt mà Lâm Dịch đã nghiên cứu và phát triển, bay thẳng về phía nhóm tu sĩ. Các tu sĩ, dù có tu vi, cũng phải bất ngờ và nhanh chóng né tránh. Một vài mũi tên sượt qua, để lại những vết rách trên đạo bào và khiến họ phải dè chừng.
"Thưa ngài, quân đội của vùng đất này không phải để đùa giỡn!" Binh trưởng Triệu nói, giọng điệu rắn rỏi. Các binh sĩ dưới quyền ông, được trang bị những tấm khiên chắc chắn và những thanh giáo sắc bén, phối hợp nhịp nhàng, tạo thành một hàng rào phòng thủ vững chắc. Những cạm bẫy nhỏ do Lâm Dịch thiết kế, ẩn mình dưới lớp tuyết mỏng hoặc trong những bụi cây khô, cũng bắt đầu phát huy tác dụng, khiến một vài tu sĩ sơ ý phải chật vật né tránh.
Trưởng lão Môn phái, người đã chứng kiến cảnh tượng này từ đầu, khẽ nhíu mày. Ông ta ngăn Tu sĩ trẻ lại, ánh mắt sắc bén và đầy kinh nghiệm của ông ta dò xét kỹ lưỡng các công trình phòng thủ, những viên đá trên tường thành, và cả cách binh lính phàm nhân phối hợp tác chiến. "Lạ lùng... linh khí lưu chuyển tự nhiên trong đá? Không thể nào là công trình của phàm nhân. Những mũi tên đó, dù không quá mạnh, nhưng lại có độc tính rất lạ. Hơn nữa, cách chúng phối hợp phòng thủ... có vẻ không đơn thuần là sự huấn luyện thông thường." Ông ta lẩm bẩm, vẻ mặt từ cẩn trọng chuyển sang tò mò sâu sắc, xen lẫn chút dè chừng. "Nơi này có vẻ không đơn giản. Tiểu Trương, dừng lại!"
Tu sĩ trẻ tên Tiểu Trương, dù còn bực tức, cũng phải nghe lời. Hắn nhìn chằm chằm vào bức tường thành sứt mẻ và những binh lính phàm nhân đang đứng vững phía sau, trong lòng đầy rẫy sự khó hiểu và tức tối. Hắn chưa từng nghĩ rằng những phàm nhân thấp kém này lại có thể chống cự được pháp thuật của mình.
Trần Nhị Cẩu nở một nụ cười nhếch mép. Hắn biết, hiệu quả của những công trình và chiến thuật này là nhờ vào trí tuệ của Lâm Dịch. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn thầm nhủ, lòng đầy tự hào. Hắn đứng thẳng, nhìn thẳng vào Trưởng lão Môn phái. "Chúng tôi đã cảnh cáo. Nếu các vị còn muốn tiếp tục, chúng tôi sẽ không đảm bảo được an toàn cho các vị."
Trưởng lão Môn phái trầm ngâm. Ông ta cảm nhận được một điều gì đó bất thường từ vùng đất này, một sự rung động của linh khí, không mạnh mẽ như những nơi tu hành, nhưng lại vô cùng tinh tế và được điều khiển một cách tài tình. Đây không phải là nơi để gây sự một cách mù quáng. "Chúng ta rút lui," ông ta nói, giọng điệu trầm thấp, nhưng không thể che giấu được sự bất ngờ và nghi ngờ. "Có vẻ như chúng ta đã đánh giá thấp nơi này. Nơi đây có một bí mật lớn." Ông ta liếc nhìn Trần Nh��� Cẩu một lần cuối, rồi quay lưng, dẫn theo nhóm tu sĩ trẻ đang còn bàng hoàng và tức tối, rút lui nhanh chóng như khi họ xuất hiện.
Tiếng gió vẫn hú, những lá cờ vẫn phất phới, nhưng không khí căng thẳng dần dịu đi. Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu nhìn theo bóng dáng nhóm tu sĩ biến mất vào phía chân trời, rồi quay lại nhìn nhau, một nụ cười hài lòng hiện lên trên môi. Họ đã thành công, không chỉ đẩy lui đối thủ, mà còn cho họ một bài học nhớ đời. Đây là vùng đất của Lâm Dịch, và sẽ không ai có thể tùy tiện xâm phạm.
***
Chiều tà, những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên những cánh đồng xanh mướt, nhuộm vàng cả một vùng trời. Gió mát thổi qua, mang theo hương đất tươi, cỏ non và thoang thoảng mùi hoa dại từ những ngọn đồi xung quanh. Trên một ngọn đồi nhỏ, cao hơn hẳn những cánh đồng và những công trình đang được xây dựng bên dưới, Lâm Dịch đứng đó, lặng lẽ quan sát. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy những người dân đang hăng say lao động, tiếng cười đùa của trẻ con vọng lại từ xa, và những thành viên của "Đội Ngũ Tiên Phong" đang miệt mài với các thí nghiệm của họ. Bầu không khí bình yên đến lạ, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, sự bình yên đó chỉ là tạm thời, một khoảng lặng trước cơn bão lớn hơn.
Trần Nhị Cẩu tiến đến, trên gương mặt hắn vẫn còn nguyên vẻ hưng phấn. "Bọn chúng rút lui rồi, đại ca. Nhưng ánh mắt của lão già kia... có vẻ không bỏ qua dễ dàng đâu. Hắn ta nhìn các bức tường như thể muốn ăn tươi nuốt sống vậy." Hắn kể lại chi tiết cuộc chạm trán, không quên nhấn mạnh sự ngạc nhiên và bối rối của nhóm tu sĩ khi pháp thuật của họ bị vô hiệu hóa trước các công trình phòng thủ được gia cố linh khí.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt xa xăm. "Tốt. Chúng ta cần sự bình yên để xây dựng, nhưng cũng phải cho chúng thấy rằng sự bình yên này không dễ bị phá vỡ." Hắn không quá bất ngờ. Hắn biết, những gì vừa xảy ra chỉ là một cuộc thăm dò ban đầu. Vùng đất này đã trở nên quá đặc biệt, quá khác thường giữa một thế giới đang dần suy tàn. Sự chú ý của thế lực tu hành là điều không thể tránh khỏi. "Chúng sẽ sớm quay lại, hoặc cử người mạnh hơn để điều tra kỹ hơn. Bởi vì, đối với những kẻ dựa vào sức mạnh tuyệt đối, sự kháng cự của 'phàm nhân' luôn là một điều khó hiểu và đáng sợ."
Hắn quay sang Chu Thiên, người đã kịp có mặt. "Chu Thiên, hãy yêu cầu Đội Ngũ Tiên Phong tăng cường nghiên cứu về cách ứng phó với các loại công kích khác nhau từ tu sĩ, đặc biệt là những công kích gây ảnh hưởng đến linh khí. Chúng ta cần hiểu rõ hơn về cách linh khí của chúng vận hành, và cách chúng ta có thể lợi dụng những kiến thức đó để tạo ra các biện pháp đối phó hiệu quả hơn."
Chu Thiên gật đầu, cây bút trong tay ông đã bắt đầu ghi chép. "Lão phu sẽ lập tức truyền đạt. Quả thực, việc nghiên cứu cách các tu sĩ vận dụng linh khí có thể mở ra những hướng đi mới cho chúng ta trong việc giải mã và ứng dụng linh khí mỏng manh."
Lâm Dịch lại đưa mắt nhìn xuống những cánh đồng lúa đang thì thầm trong gió, nhìn những người dân đang hăng say làm việc, và những bóng dáng của "Đội Ngũ Tiên Phong" đang chăm chú bên các thí nghiệm. Hắn biết, đây chính là trái ngọt của những nỗ lực không ngừng nghỉ, là minh chứng cho sự đúng đắn của con đường mà hắn đã chọn.
*Thế giới này quả nhiên không đơn giản. Những con sóng lớn hơn đang chờ đợi,* Lâm Dịch thầm nghĩ, nội tâm hắn lại dấy lên một sự lo lắng mơ hồ, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng ý chí kiên định. *Nhưng ta đã có kinh nghiệm đối phó với những 'kẻ mạnh' rồi... Chỉ là, lần này 'sức mạnh' đó lại khác hoàn toàn. Nó là sức mạnh của tu hành, của tự nhiên, của những bí ẩn mà khoa học hiện đại của ta cũng chưa thể giải thích hoàn toàn.*
Hắn biết, cuộc chạm trán vừa rồi chỉ là khởi đầu. Sẽ có nhiều thế lực tu hành khác bị thu hút bởi sự 'đặc biệt' và 'khác thường' của vùng đất này, dẫn đến những cuộc chạm trán quy mô lớn hơn. Nhưng hắn cũng đã thấy được hiệu quả của phương pháp của mình. Các công trình phòng thủ được gia cố linh khí và chiến thuật 'phàm nhân' của hắn đã chứng minh hiệu quả bất ngờ, cho thấy tiềm năng to lớn trong việc đối ph�� với tu sĩ và mở ra hướng phát triển mới. Đội Ngũ Tiên Phong và những nghiên cứu sâu hơn về linh khí sẽ trở nên cực kỳ quan trọng trong việc bảo vệ và phát triển vùng đất này, cũng như trong các cuộc đối đầu sắp tới. Hắn cũng tin rằng Cổ Ngọc Phù, vật phẩm thần bí luôn bên hắn, và khả năng tương tác với linh khí của hắn có thể sẽ được khai thác sâu hơn để tạo ra những lợi thế lớn hơn, thậm chí có thể hé lộ bí mật về bản chất của 'linh khí mỏng manh' mà hắn đang cố gắng giải mã.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lặp lại câu thần chú của mình, ánh mắt kiên định hướng về phía chân trời, nơi Đại Hạ Vương Triều đang dần sụp đổ và những bí ẩn mới về thế giới tu hành đang chờ đợi. Hắn không thể lùi bước. Hắn phải tiếp tục tiến lên, bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những con người đã đặt trọn niềm tin vào hắn, và tìm ra con đường cho riêng mình trong một thế giới đầy biến động. Con đường của một người phàm, nhưng lại kiên cường hơn bất kỳ kẻ tu hành nào.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.