Lạc thế chi nhân - Chương 924: Định Đoạt Vận Mệnh: Kế Sách An Thân
Đêm đã về khuya, phủ lên vùng đất tự trị của Lâm Dịch một tấm màn nhung huyền ảo, điểm xuyết bởi ánh trăng vằng vặc trên cao và vô vàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên nền trời. Gió nhẹ lướt qua những mái nhà lợp ngói, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương thoang thoảng của cây cỏ sau một ngày dài nắng hạ. Bên trong thư phòng giản dị nhưng ngăn nắp, ánh nến leo lét nhảy múa, đổ bóng dài vặn vẹo trên vách tường đá. Lâm Dịch ngồi một mình, bóng hình gầy gò của anh in rõ trên nền ánh sáng chập chờn, tựa như một bức họa khắc khổ mà đầy nội tâm.
Trước mặt anh, trên mặt bàn gỗ trơn nhẵn, một chồng báo cáo tình báo vừa được Chu Thiên tổng hợp nằm im lìm, những trang giấy đã nhàu đi vì bị anh lật đi lật lại không biết bao nhiêu lần. Bên cạnh đó là cuốn Cẩm Nang Kế Sách bìa da cũ kỹ, đang mở ra một cách ngẫu nhiên ở một trang đã được ghi chú chi chít. Mùi mực mới xen lẫn mùi giấy cũ, mùi trầm hương dịu nhẹ tỏa ra từ lư hương đặt góc phòng, cùng với hơi trà thanh thoát trong chiếc tách sứ trắng vẫn còn vương vấn chút hơi ấm, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, trầm lắng.
Lâm Dịch đưa tay xoa nhẹ thái dương, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng không kém phần sắc bén. Anh nhắm mắt lại, tái hiện lại từng lời của Chu Thiên trong báo cáo chiều nay. Những "lời mời gọi thân thiện" từ thế lực phía Đông không hề đơn thuần như vẻ bề ngoài. Chúng là một màn kịch được dàn dựng công phu, nhằm thăm dò, ve vãn, rồi cuối cùng là lôi kéo vùng đất này vào vòng xoáy tranh bá của chúng. Mục tiêu không phải là biến anh thành một đồng minh bình đẳng, mà là một quân cờ, một nguồn lực để chúng khai thác, để chúng bành trướng. Thật nực cười, anh đã từng có một giấc mơ bình dị về cuộc sống an nhàn, vậy mà giờ đây, ngay cả cái quyền được sống yên ổn cũng phải đánh đổi bằng cả trí lực và mưu lược.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức gần như bị nuốt chửng vào màn đêm. Nhưng tri thức không chỉ là về những chiến thuật quân sự hay kinh tế. Nó còn là sự thấu hiểu bản chất của con người, của xã hội, và của những quy luật ngầm vận hành thế giới này. Từ khi xuyên không đến đây, anh đã chứng kiến quá nhiều thảm kịch do lòng tham, do quyền lực, do sự mù quáng gây ra. Đại Hạ vương triều đang trên đà suy thoái, các thế lực nổi lên như nấm sau mưa, ai cũng muốn xưng hùng xưng bá, biến hàng vạn sinh linh thành vật hy sinh cho tham vọng của mình. Anh không muốn trở thành một phần của vòng xoáy nghiệt ngã đó.
Cảm giác lạnh lẽo của không khí đêm phả vào da thịt, nhưng trái tim Lâm Dịch lại ấm nóng bởi một sự kiên định lạ thường. Anh từng là một người bình thường ở thế giới hiện đại, khao khát một cuộc sống ổn định, an lành. Khi bị đẩy vào chốn cổ đại tàn khốc này, "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu" đã trở thành phương châm sống của anh. Nhưng sau bao nhiêu năm tháng vật lộn, chứng kiến những người anh yêu thương phải chịu đựng, anh nhận ra rằng sinh tồn không chỉ là giữ lấy hơi thở. Nó còn là giữ lấy phẩm giá, giữ lấy sự tự do, và tạo dựng một nơi chốn bình yên cho những người anh trân trọng.
Cái giá của sự bình yên? Nó không hề rẻ. Nó đòi hỏi sự cảnh giác không ngừng, sự hy sinh, và cả một ý chí sắt đá để chống lại những cám dỗ của quyền lực. Anh đã có thể chọn cách ngả về một phe, tìm kiếm sự bảo trợ, hoặc thậm chí tự mình vươn lên chiếm lấy ngai vàng như vô số kẻ xuyên không khác thường làm trong truyện. Nhưng đó không phải con đường của Lâm Dịch. Anh không có khát vọng đế vương, không có 'bàn tay vàng' vĩ đại nào để thay đổi thế giới theo ý mình. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình dị, một mái nhà an toàn cho gia đình, một vùng đất nơi người dân có thể sống mà không sợ hãi.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thở dài, mở mắt ra nhìn vào ngọn nến đang cháy bập bùng. Công bằng là thứ phải tự mình kiến tạo, tự mình bảo vệ. Và để làm được điều đó, anh không thể trở thành quân cờ của bất kỳ ai. Anh phải tự vẽ đường, tự đi. Con đường này gập ghềnh, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng ít nhất, nó là con đường của riêng anh, của sự lựa chọn có ý thức, chứ không phải bị cuốn theo dòng chảy hỗn loạn của thời đại.
Bàn tay anh lướt qua những dòng chữ trong Cẩm Nang Kế Sách, những kế sách cổ xưa về binh pháp, trị quốc, kinh doanh. Anh không ngừng học hỏi, không ngừng điều chỉnh. Cuốn cẩm nang này đối với anh không phải là một bộ sách giáo khoa để học thuộc lòng, mà là một công cụ để suy luận, để tìm ra những nguyên lý căn bản có thể áp dụng vào hoàn cảnh đặc thù của mình. Anh không muốn sao chép, anh muốn sáng tạo.
Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt anh khi anh đặt bút lông vào nghiên mực, rồi thận trọng ghi chú vào lề một trang giấy trắng trong cuốn cẩm nang. Nét chữ cứng cáp, dứt khoát, phản ánh sự chắc chắn trong tâm trí anh. Anh bắt đầu vạch ra những nét phác thảo đầu tiên cho một chiến lược toàn diện, một kế hoạch đa tầng không chỉ để phòng thủ mà còn để phát triển, để khẳng định sự tồn tại độc lập của vùng đất này.
Anh đẩy cuốn cẩm nang sang một bên, kéo tấm bản đồ lớn trải rộng trên mặt bàn. Tấm bản đồ vẽ tay khá chi tiết, đánh dấu rõ ràng các tuyến đường thương mại, các vùng tài nguyên, các vị trí địa lý trọng yếu. Ngón tay anh lướ trên bản đồ, từ những ngọn núi hiểm trở ở biên giới đến những con sông uốn lượn qua các cánh đồng phì nhiêu, từ các làng mạc nhỏ bé đến thị trấn trung tâm đang dần lớn mạnh. Mỗi điểm chạm của ngón tay đều ẩn chứa một suy tính, một ý đồ chiến lược.
Anh nghĩ về những con người đang tin tưởng vào mình. Vương Đại Trụ với sự trung thành và sức mạnh của một người lính. Chu Thiên với trí tuệ uyên bác và khả năng phân tích sắc bén. Trần Nhị Cẩu với sự nhanh nhẹn và mạng lưới thông tin ngầm. Tô Mẫn với đầu óc kinh doanh tài tình và tầm nhìn xa. Họ là những trụ cột, là những người sẽ cùng anh dệt nên tấm thảm bình yên này. Trách nhiệm đè nặng lên vai anh, nhưng cũng chính là nguồn động lực mạnh mẽ nhất.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của mực mới và giấy cũ quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Ánh nến lung linh như muốn nói rằng, dù đêm tối có dài đến đâu, bình minh vẫn sẽ đ���n. Và khi bình minh ló rạng, kế hoạch của anh sẽ bắt đầu được triển khai. Nó không phải là kế hoạch để chinh phục, mà là kế hoạch để bảo vệ. Không phải để xưng bá, mà là để an thân. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng đêm nay, tại thư phòng nhỏ bé này, Lâm Dịch đã định đoạt vận mệnh của mình, và của những người anh yêu thương. Anh sẽ không trở thành quân cờ. Anh sẽ là người cầm cờ, ít nhất là trên bàn cờ của riêng anh.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng họp, Lâm Dịch đã ngồi chờ sẵn. Trời trong xanh, nắng ấm áp, hứa hẹn một ngày đẹp trời, nhưng bầu không khí trong phòng lại mang một vẻ nghiêm túc đến lạ. Bốn người thân cận nhất của anh – Chu Thiên, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, và Tô Mẫn – lần lượt bước vào. Mỗi người một vẻ, nhưng ánh mắt đều lộ rõ sự sẵn sàng lắng nghe và thực hiện.
Chu Thiên, trong bộ thư sinh nhã nhặn, râu dài, chiếc kính gọng gỗ đã được lau sạch sẽ, đặt lên bàn một chồng sổ sách và bản đồ phụ. Vương Đại Trụ, vạm vỡ với bộ y phục lao động quen thuộc, đứng thẳng tắp, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như một con sóc, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng rực sự nhiệt huyết, vừa bước vào đã cúi đầu chào một cách cung kính. Cuối cùng là Tô Mẫn, thanh tú nhưng sắc sảo, bộ y phục gọn gàng, toát lên vẻ tự tin và điềm tĩnh. Nàng khẽ gật đầu chào mọi người, rồi ngồi xuống vị trí của mình.
Lâm Dịch chậm rãi đứng dậy, bước đến trước tấm bản đồ lớn được treo ngay ngắn trên bức tường đối diện. Anh không nói gì ngay, chỉ dùng ánh mắt quét qua từng người, như muốn dò xét mức độ sẵn sàng của họ. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tiếng ấm trà đặt trên bếp lửa nhỏ liu riu sôi, tạo nên một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt.
"Tất cả đã đọc báo cáo của Chu Thiên chưa?" Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ổn, vang vọng khắp căn phòng.
Bốn người đồng loạt gật đầu.
"Vậy thì các ngươi đã hiểu rõ, 'lời mời gọi' mà chúng ta nhận được không phải là một sự hợp tác chân thành," Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt anh sắc lạnh. "Chúng ta không phải là đồng minh, mà là con mồi. Mục đích của chúng là biến vùng đất này thành một cứ điểm tiền tiêu, một kho lương thực, hoặc tệ hơn, là một chiến trường để chúng tiêu hao lực lượng đối thủ. Còn chúng ta, và những người dân ở đây, sẽ là vật hy sinh."
Vương Đại Trụ nghiến răng, nắm chặt tay. Trần Nhị Cẩu thoáng hiện vẻ tức giận trên khuôn mặt. Chu Thiên vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sau cặp kính lại ánh lên sự lo lắng. Duy chỉ có Tô Mẫn là vẫn giữ được vẻ bình thản, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng lại lộ rõ sự suy tư sâu sắc.
"Chúng ta có thể chọn cách ngả về một phe," Lâm Dịch nói tiếp, giọng anh nghe có vẻ suy tư, "Tìm kiếm sự bảo trợ, hoặc thậm chí là dấn thân vào cuộc tranh bá. Nhưng các ngươi nghĩ xem, liệu có phe nào thực sự coi trọng chúng ta ngoài việc lợi dụng? Và liệu cuộc sống mà chúng ta có được từ sự tranh giành đó có thực sự là bình yên?"
Anh dừng lại một chút, để những lời mình nói thấm vào tâm trí từng người. "Ta đã suy nghĩ rất kỹ, từ đêm qua đến tận sáng nay. Và ta đã đưa ra quyết định cuối cùng." Anh đưa tay chỉ vào tấm bản đồ, rồi ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào từng người. "Chúng ta sẽ không tham gia vào cuộc tranh giành đế vị. Chúng ta sẽ không là con cờ của bất kỳ ai."
Một sự im lặng bao trùm căn phòng. Rồi Lâm Dịch dứt khoát tuyên bố: "Chúng ta sẽ xây dựng một vùng đất tự trị, vững mạnh, nơi người dân được sống an lành và tự do. Đây là 'Kế Sách An Thân Lập Mệnh' của chúng ta."
Chu Thiên là người đầu tiên lên tiếng, giọng ông trầm tĩnh nhưng đầy sự quan tâm: "Chủ công, 'An Thân Lập Mệnh' là ý chí của Chủ công, cũng là nguyện vọng của muôn dân. Nhưng muốn thoát ly vòng xoáy tranh bá, chúng ta phải có nền tảng vững chắc. Các thế lực bên ngoài sẽ không dễ dàng chấp nhận một vùng đất thịnh vượng mà không có chủ. Liệu có cần thiết phải gửi thông điệp ngoại giao ngầm nào không để tránh bị cô lập hoàn toàn?"
Lâm Dịch gật đầu. "Đó là một phần của kế hoạch. Chúng ta sẽ không tuyên bố độc lập một cách phô trương, mà sẽ khẳng định vị thế của mình thông qua sức mạnh nội tại và sự kiên quyết không can dự. Về ngoại giao, Chu Thiên, ta cần ngươi tiếp tục giữ vững các kênh liên lạc hiện có, nhưng với một thái độ kiên định hơn. Mọi thông điệp đều phải rõ ràng: chúng ta không tìm kiếm kẻ thù, nhưng cũng không chấp nhận sự xâm phạm. Đồng thời, ta cần ngươi tiếp tục phân tích, đánh giá mọi biến động từ các thế lực lớn, dự đoán các kịch bản có thể xảy ra và cách chúng ta sẽ phản ứng."
Chu Thiên gật đầu, ghi chép cẩn thận vào sổ tay.
Tô Mẫn tiếp lời, giọng nàng bình tĩnh nhưng sắc bén: "Lâm huynh, về mặt kinh tế, chúng ta cần phải đảm bảo nguồn lực nội tại và kiểm soát chặt chẽ các tuyến giao thương. Nguồn cung cấp từ bên ngoài có thể bị cắt đứt bất cứ lúc nào. Ta đề xuất tăng cường sản xuất nông nghiệp, phát triển các ngành nghề thủ công đặc trưng của vùng đất, và tìm kiếm những tuyến đường thương mại ít phụ thuộc vào các thế lực lớn."
Lâm Dịch nhìn Tô Mẫn, nở một nụ cười tán thưởng. "Đúng như ta nghĩ. Tô Mẫn, trọng trách phát triển kinh tế sẽ thuộc về nàng. Ta muốn nàng xây dựng một nền kinh tế tự chủ, đủ sức nuôi sống người dân và tích lũy tài nguyên cho phòng thủ. Hãy đẩy mạnh canh tác các loại cây lương thực có năng suất cao, nghiên cứu các kỹ thuật canh tác mới. Đồng thời, tổ chức l��i các thương hội, thiết lập quy tắc giao thương công bằng, và mở rộng thị trường ra những vùng đất ít bị ảnh hưởng bởi chiến loạn. Chúng ta sẽ biến vùng đất này thành một trung tâm thương mại đáng tin cậy, một nơi mà ngay cả các thế lực đối địch cũng phải cần đến."
Tô Mẫn cúi đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. "Ta đã hiểu. Ta sẽ dốc hết sức mình."
Vương Đại Trụ, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm mà đầy sức mạnh: "Chủ công, nếu muốn giữ gìn bình yên, thì không thể không có vũ lực. Dù không tranh bá, nhưng nếu có kẻ nào dám bén mảng đến đây, ta thề sẽ khiến chúng phải hối hận! Nhưng quân số và khí giới của chúng ta... Liệu có đủ để chống lại các thế lực lớn không?"
Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ, một tay đặt lên vai anh ta. "Đại Trụ, ngươi nói rất đúng. Vũ lực là cần thiết, nhưng không phải là tất cả. Ta không cần ngươi xây dựng một đội quân hùng mạnh để chinh phạt, mà là một lực lượng phòng thủ tinh nhuệ, có khả năng răn đe. Ta muốn ngươi tập trung vào huấn luyện binh lính, không chỉ về sức mạnh mà còn về kỷ luật, tinh thần và chiến thuật. Ta sẽ cung cấp cho ngươi những kế sách về phòng thủ thông minh, tận dụng địa hình, xây dựng công sự kiên cố, và thậm chí là phát triển những loại vũ khí mới. Chúng ta sẽ biến vùng đất này thành một pháo đài bất khả xâm phạm, một nơi mà bất kỳ kẻ nào cũng phải suy nghĩ kỹ trước khi dám đặt chân tới."
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, đôi mắt sáng rực. "Chủ công cứ nói, phải đánh thì bọn ta quyết không lùi bước! Bọn ta sẽ bảo vệ vùng đất này bằng cả tính mạng!"
Trần Nhị Cẩu, nãy giờ đứng nghe với vẻ mặt đầy hào hứng, cuối cùng cũng không nhịn được, vội vàng lên tiếng: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nếu cần dò la tin tức, Nhị Cẩu sẽ đi ngay! Nhị Cẩu có thể trà trộn vào bất cứ đâu, không ai nghi ngờ đâu!"
Lâm Dịch mỉm cười nhìn Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, công việc của ngươi vô cùng quan trọng. Mạng lưới tình báo của chúng ta phải hoạt động hiệu quả hơn bao giờ hết. Ta cần ngươi xây dựng một hệ thống thu thập thông tin kín đáo nhưng nhanh nhạy, không chỉ ở các thành phố lớn mà còn ở những vùng biên giới, những nơi mà các thế lực khác thường xuyên qua lại. Hãy tìm hiểu về binh lực, lương thảo, ý đồ của chúng. Đồng thời, ta muốn ngươi thiết lập các kênh thông tin bí mật để truyền tải những thông điệp cần thiết, tạo ra sự mơ hồ, nghi ngờ giữa các thế lực đối địch, khiến chúng khó lòng liên thủ chống lại chúng ta."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, hai mắt sáng rỡ như sao. "Đại ca yên tâm! Nhị Cẩu hiểu rồi! Sẽ không để Đại ca thất vọng!"
Lâm Dịch quay trở lại trước tấm bản đồ, dùng một cây trâm nhỏ chỉ vào các vị trí khác nhau. "Đây là biên giới phía Tây, nơi cần xây dựng chốt phòng thủ vững chắc. Đây là con sông chính, cần cải tạo để phát triển thủy lợi. Và đây là những vùng đất hoang, có thể khai khẩn để trồng trọt..." Anh giải thích cặn kẽ từng bước của 'Kế Sách An Thân Lập Mệnh', từ việc củng cố nội trị, phát triển kinh tế, đến tăng cường phòng thủ và duy trì ngoại giao khéo léo. Anh lắng nghe ý kiến của mọi người, điều chỉnh một vài chi tiết nhỏ để phù hợp hơn với thực tế, và phân công nhiệm vụ cụ thể, rõ ràng cho từng người.
Cuộc họp kéo dài suốt buổi sáng, mùi trà và mực lẫn vào nhau trong không khí. Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, rọi những tia nắng chói chang qua khung cửa sổ, cuộc họp cũng kết thúc. Dù đã thấm mệt, nhưng trên khuôn mặt của mỗi người đều ánh lên một sự quyết tâm mới. Họ biết con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng với Lâm Dịch dẫn dắt, họ tin rằng mình có thể biến vùng đất nhỏ bé này thành một nơi chốn bình yên thực sự giữa thế giới loạn lạc. Những hạt mầm của 'Kế Sách An Thân Lập Mệnh' đã được gieo, và giờ đây, chúng cần được chăm sóc để nảy mầm và lớn mạnh.
***
Vài ngày sau cuộc họp định mệnh đó, vùng đất tự trị của Lâm Dịch bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết, tựa như một cỗ máy khổng lồ vừa được tra dầu mỡ, bắt đầu vận hành với một nhịp điệu mạnh mẽ và dứt khoát. Khắp nơi, từ nh��ng con đường lát đá phẳng lì trong thị trấn đến những cánh đồng xanh mướt trải dài tít tắp, một nguồn năng lượng mới đang lan tỏa, kéo theo sự hăng hái của từng người dân.
Tại chợ trung tâm, nơi từng là một mê cung lộn xộn của những quầy hàng chen chúc và tiếng rao hàng ồn ã, giờ đây đã được sắp xếp lại một cách quy củ. Các gian hàng được phân khu rõ ràng, lối đi rộng rãi hơn, và trên mỗi quầy đều có bảng niêm yết giá cả công khai. Mùi hương của các loại gia vị, thảo mộc, cùng với mùi tươi mới của rau củ quả và tiếng cười nói rộn ràng của người mua kẻ bán, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc nhưng chứa đựng một sự đổi mới.
Tô Mẫn, trong bộ trang phục nhã nhặn màu xanh lá cây, đứng giữa dòng người hối hả, ánh mắt sắc sảo nhưng vẫn toát lên vẻ điềm tĩnh. Nàng đang hướng dẫn một nhóm thương nhân địa phương về những quy tắc giao thương mới do Lâm Dịch ban hành.
"Các vị thương nhân, ta nhắc lại một lần nữa," giọng Tô Mẫn vang lên rõ ràng, đủ để mọi người xung quanh đều nghe thấy, "L���i nhuận ngắn hạn có thể cám dỗ, nhưng sự tín nhiệm mới là vàng ròng, là cái gốc để các vị kinh doanh lâu dài tại vùng đất này. Vùng đất của chúng ta sẽ không dung thứ cho những kẻ lũng đoạn thị trường, những kẻ gian lận hoặc lợi dụng tình thế để trục lợi. Ai vi phạm, sẽ bị tước bỏ quyền kinh doanh vĩnh viễn!"
Một thương nhân trẻ tuổi, mồ hôi nhễ nhại, vội vàng cúi đầu. "Dạ, Tô cô nương nói chí phải. Tiểu nhân đã ghi nhớ kỹ càng."
Tô Mẫn gật đầu, khẽ mỉm cười. "Tốt. Chúng ta muốn xây dựng một thị trường công bằng, nơi mọi người đều có lợi. Các vị hãy nhớ, sự thịnh vượng của vùng đất này cũng chính là sự thịnh vượng của các vị." Nàng liếc nhìn cuốn sổ sách trên tay của một thư lại, kiểm tra những con số về sản lượng và giá cả, đảm bảo mọi thứ đều đúng theo kế hoạch. Nàng hiểu rõ, kinh tế không chỉ là những con số khô khan, nó là huyết mạch, là lá chắn vững chắc nhất để bảo vệ vùng đất này khỏi những âm mưu và áp lực từ bên ngoài.
Cách đó không xa, trên những cánh đồng lúa xanh mướt, những kỹ thuật canh tác mới đang được áp dụng một cách khẩn trương. Thay vì gieo hạt một cách tùy tiện, người nông dân giờ đây được hướng dẫn cày xới đất sâu hơn, bón phân hữu cơ đúng cách, và thậm chí là sử dụng hệ thống kênh mương thủy lợi được cải tiến để tưới tiêu hiệu quả hơn. Mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mới lan tỏa trong không khí, hòa cùng tiếng hò reo của những người nông dân đang miệt mài làm việc dưới ánh nắng mặt trời. Họ chưa hiểu hết những lý do sâu xa đằng sau những thay đổi này, nhưng thấy sản lượng tăng lên rõ rệt, đời sống dần được cải thiện, niềm tin của họ vào Lâm Dịch lại càng vững chắc. "Chủ công là người trời phái xuống!" một lão nông miệng móm mém vừa cười vừa nói với người bên cạnh, tay vẫn thoăn thoắt cấy lúa.
Tại biên giới phía Tây, nơi những ngọn núi đá vôi sừng sững vươn lên trời xanh, không khí lại mang một vẻ căng thẳng và nghiêm nghị hơn. Tiếng búa đập vào đá, tiếng gỗ ken két, và tiếng hô vang của binh lính vang vọng khắp thung lũng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại dưới lớp áo vải thô, đang đứng trên một chốt kiểm soát đang được xây dựng dở. Gương mặt anh ta đầy vẻ tập trung, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng chi tiết của công trình.
"Cái cột chống này phải sâu thêm ba tấc nữa! Dù có là cơn gió mạnh nhất cũng không được lung lay!" Vương Đại Trụ quát lớn, giọng nói trầm hùng, đầy uy lực. "Từng viên đá, từng đoạn hào đều là mạng sống của chúng ta! Xây cho chắc vào! Đừng để bất kỳ kẻ thù nào có thể dễ dàng xâm nhập!"
Một binh lính trẻ tuổi vội vàng cúi đầu, lập tức thi hành mệnh lệnh. Vương Đại Trụ không phải là người ăn nói hoa mỹ, nhưng lời nói của anh ta luôn có trọng lượng, và hành động của anh ta luôn dứt khoát. Anh ta kiểm tra từng bức tường đá, từng rãnh hào, đảm bảo chúng đủ kiên cố để chống chịu những đợt tấn công tiềm tàng. Đối với Vương Đại Trụ, mệnh lệnh của Lâm Dịch là trên hết, và trách nhiệm bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những con người anh ta coi là gia đình, là một gánh nặng vinh dự.
Trong khi đó, ở một nơi nào đó xa xôi, có thể là một quán rượu ồn ào ở một thị trấn lân cận, hoặc một con hẻm tối tăm trong một thành phố lớn, Trần Nhị Cẩu lại biến mất vào bóng tối của nhiệm vụ. Anh ta, với vẻ ngoài ngây ngô và nụ cười thường trực, dễ dàng trà trộn vào đám đông mà không gây chút nghi ngờ. Đôi mắt anh ta sáng quắc, nhanh nhẹn lướt qua từng khuôn mặt, lắng nghe từng lời thì thầm, từng tin đồn, từng câu chuyện phiếm. Mùi rượu rẻ tiền, mùi thức ăn chiên xào, và tiếng nói chuyện ồn ào không thể làm xao nhãng sự tập trung của anh ta.
Tại một góc khuất của quán rượu, Trần Nhị Cẩu khẽ chạm tay vào một người đàn ông ăn mặc rách rưới, trông như một kẻ ăn mày. "Tin tức mới nhất từ phía Bắc thế nào?" anh ta hỏi, giọng nói nhỏ xíu, gần như không thể nghe thấy giữa tiếng ồn ào.
Người đàn ông kia không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ nhấp một ngụm rượu, rồi đáp lại bằng một giọng khàn khàn: "Sói đã rời hang, nhưng vẫn còn dò xét. Chúng đang tập hợp lực lượng, nhưng chưa rõ ý đồ chính. Có vẻ như chúng đang chờ đợi một tín hiệu."
Trần Nhị Cẩu gật đầu nhẹ, không nói thêm lời nào. Anh ta lẳng lặng rời khỏi quán rượu, hòa vào dòng người đông đúc. Trong đầu anh ta, những mảnh ghép thông tin rời rạc đang dần được xâu chuỗi lại. Anh ta cảm thấy phấn khích, như một con cá nhỏ đang bơi lội trong biển lớn thông tin. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" – câu nói đó không ngừng vang vọng trong tâm trí anh ta, thúc giục anh ta không ngừng nỗ lực, không ngừng tìm kiếm.
Từ những con đường tấp nập đến những cánh đồng mênh mông, từ những chốt biên phòng kiên cố đến những góc khuất đầy bí ẩn, 'Kế Sách An Thân Lập Mệnh' của Lâm Dịch đang dần được hiện thực hóa. Những hoạt động này, thoạt nhìn có vẻ rời rạc, nhưng thực chất lại là những mảnh ghép hoàn hảo trong bức tranh lớn mà Lâm Dịch đã vẽ ra. Nó không chỉ là sự chuẩn bị cho những hiểm nguy sắp tới, mà còn là lời khẳng định đanh thép về ý chí tự chủ, về khao khát bình yên của một vùng đất, và của một con người. Các thế lực bên ngoài có thể vẫn đang dò xét, nhưng chúng sẽ sớm nhận ra rằng, vùng đất này không phải là một con mồi dễ nuốt, mà là một pháo đài đang dần trở nên vững chắc, một nơi mà sự bình yên được bảo vệ bằng trí tuệ, lòng dũng cảm và sự đồng lòng của tất cả. Lâm Dịch biết rằng con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách mới sẽ không ngừng ập đến, nhưng những gì đang diễn ra đã gieo vào lòng anh một tia hy vọng, một niềm tin mãnh liệt rằng lựa chọn của anh, dù khó khăn, là đúng đắn.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.