Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 91: Dấu Hiệu Bất An: Mưu Kế Của Trần Thị

Ánh trăng non treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải xuống Trạm Tiếp Tế một vầng sáng bạc yếu ớt, đủ để vẽ nên những hình bóng đổ dài, xiêu vẹo. Tiếng gió đêm thì thầm qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh của những cánh đồng xa, lùa vào từng khe cửa sổ cũ kỹ, tạo nên những âm thanh rít khẽ như tiếng ai than vãn. Đâu đó từ phía chuồng ngựa, tiếng hí khẽ của một con vật nào đó vọng lại, rồi chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Cả Trạm Tiếp Tế, một kiến trúc đá và gỗ đơn giản nép mình bên con đường mòn hiu quạnh, chìm trong sự yên ắng đến lạ thường, như thể nó đang cố gắng giấu mình khỏi mọi ánh nhìn tò mò. Mùi bụi đất, rơm rạ khô cùng với hơi ẩm từ đất bốc lên sau một ngày nắng gắt, quyện lẫn với mùi hăng hắc đặc trưng của chuồng ngựa, tạo nên một không khí đặc quánh, nặng nề, báo hiệu một cuộc gặp gỡ không hề đơn giản.

Trong căn phòng nhỏ nhất của trạm, nơi ánh sáng duy nhất là ngọn nến leo lét trên chiếc bàn gỗ thô mộc, Lâm Dịch ngồi thẳng lưng, ánh mắt chăm chú nhìn người đối diện. Gương mặt anh, vốn đã gầy gò, giờ đây càng thêm phần xanh xao dưới ánh nến, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén, kiên định lạ thường. Bộ y phục vải thô đã sờn cũ của anh hòa vào bóng tối, chỉ để lộ những đường nét cương nghị trên khuôn mặt. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió se lạnh lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi của sự cảnh giác.

Thám tử Mạc, với dáng người gầy gò, lén lút như một bóng ma, đang trải rộng một tấm bản đồ vẽ tay cũ kỹ trên mặt bàn. Ánh nến hắt lên khuôn mặt tinh ranh, khắc khổ của Mạc, làm nổi bật những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt. Hắn cúi người, chỉ vào những điểm được đánh dấu bằng mực đỏ, giọng nói trầm thấp, thì thầm như sợ ai đó nghe thấy được. "Lâm công tử, tình hình đã vượt quá dự liệu của chúng ta. Trần Thị đã thay đổi chiến thuật, chúng không còn chỉ dừng lại ở việc bóc lột đơn thuần nữa."

Lâm Dịch nhíu mày. "Không còn bóc lột? Vậy là gì?" Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mỗi nhịp gõ đều như một tiếng chuông cảnh báo vang vọng trong tâm trí anh. "Ngươi nói rõ hơn đi."

Mạc khẽ liếc nhìn ra cửa sổ, rồi quay lại, ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng. "Có vẻ như chúng muốn bóp chết hoàn toàn sinh khí của làng Sơn Cước, sau đó mới ra tay một cách 'danh chính ngôn thuận'. Dấu hiệu cho thấy chúng đang chuẩn bị một 'lý do chính đáng' để can thiệp vũ lực." Hắn dừng lại, chờ đợi phản ứng từ Lâm Dịch.

"Lý do chính đáng?" Lâm Dịch lặp lại, giọng nói của anh trầm hơn, mang theo sự ngờ vực. "Ngươi điều tra được gì?" Trong đầu anh, những mảnh ghép thông tin từ Thám tử Mạc và những quan sát của chính anh bắt đầu chắp nối. Cái gọi là "lý do chính đáng" trong thời đại này thường là một vỏ bọc mỏng manh cho những hành vi bạo ngược nhất.

Mạc gật đầu, chỉ tay vào một con đường nhỏ trên bản đồ, nối liền làng Sơn Cước với bên ngoài. "Chúng ta đã biết chúng phong tỏa đường lớn, cắt đứt nguồn cung. Nhưng gần đây, ta phát hiện ra chúng đã đi xa hơn. Chúng không chỉ dùng tiền để mua chuộc, mà còn dùng cả uy hiếp để buộc các thương nhân nhỏ lẻ, những người vốn liều lĩnh dám giao dịch với chúng ta, phải từ bỏ. Ngay cả những tuyến đường bí mật mà chúng ta đã vất vả lắm mới mở ra, cũng bắt đầu bị gián đoạn."

"Gián đoạn?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt anh sắc như dao cạo. "Ý ngươi là chúng đã phát hiện ra?"

"Không hẳn là phát hiện hoàn toàn, nhưng chúng đã rải người theo dõi, tạo ra những sự cố nhỏ, những lời đồn thổi thất thiệt để gây khó dễ. Một số chuyến hàng đã bị chậm trễ, thậm chí bị tịch thu với lý do 'chưa đóng đủ thuế' hay 'chứa hàng cấm'." Mạc thở dài. "Chưa kể, chúng còn gây áp lực lên các làng lân cận, cấm họ giao thương hay chứa chấp bất kỳ ai từ làng Sơn Cước. Lấy cớ là 'nghi ngờ dịch bệnh' còn sót lại, hoặc 'tụ tập gây rối'."

Lâm Dịch nắm chặt tay. Mã Cố Vấn, tên cáo già đó, đã đi đúng hướng anh dự đoán. Cắt đứt nguồn sống, cô lập hoàn toàn, để rồi khi làng kiệt quệ, chúng sẽ ra tay, đường đường chính chính lấy cớ "bình định phản loạn" hoặc "giúp đỡ dân làng khỏi bệnh dịch". Đó là một kịch bản cổ điển của sự bành trướng quyền lực. "Vậy còn 'lý do chính đáng' để can thiệp vũ lực là gì?"

"Đây mới là điều đáng sợ nhất, Lâm công tử." Mạc hạ giọng, gần như thì thầm. "Ta đã nghe phong thanh từ một vài quan lại nhỏ bị mua chuộc, rằng Trần Thị đang rải tin đồn trong dân chúng ở các trấn lân cận. Chúng nói rằng Lâm Dịch đang tụ tập bè phái, có ý đồ chống đối triều đình, thậm chí là có liên hệ với bọn phản tặc. Chúng còn phóng đại về việc làng Sơn Cước đang 'tích trữ vũ khí', 'huấn luyện quân lính' để gây loạn." Mạc chỉ vào một điểm khác trên bản đồ, nơi có một con đường mòn dẫn sâu vào núi. "Chúng muốn tạo ra một hình ảnh của làng Sơn Cước như một ổ phản loạn, một mối hiểm họa cần phải dẹp bỏ."

Lâm Dịch cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đây không còn là một cuộc đối đầu thương mại hay tranh giành tài nguyên đơn thuần. Đây là một chiến dịch triệt hạ toàn diện, sử dụng cả kinh tế, chính trị và truyền thông để tạo vỏ bọc cho hành động quân sự. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, tri thức đó lại chỉ ra sự tàn khốc của thế giới. "Chúng muốn một cuộc 'trấn áp' hợp pháp," anh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự phẫn nộ. "Chúng muốn biến chúng ta thành 'phản tặc' để rồi đường đường chính chính cướp Suối Nguồn Tinh Lực."

"Chính xác là vậy, công tử." Mạc gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng. "Với cái cớ đó, chúng có thể điều động đội hộ vệ, thậm chí là binh lính của huyện, để 'bình định' làng ta. Khi đó, chẳng ai có thể nói được gì."

Lâm Dịch im lặng một lúc lâu, suy nghĩ nhanh như chớp. Mã Cố Vấn không chỉ là một kẻ tham lam, y là một con cáo già xảo quyệt, hiểu rõ luật chơi và cách thức thao túng quyền lực trong thế giới này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ, một câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của anh kể từ khi xuyên không. Nhưng sinh tồn của anh giờ đây không thể tách rời khỏi sinh tồn của cả làng Sơn Cước. Anh không thể chỉ bảo vệ bản thân và gia đình mình một cách ích kỷ. Những người đã tin tưởng anh, đã cùng anh vượt qua khó khăn, anh có trách nhiệm phải bảo vệ họ.

"Ngươi đã làm rất tốt, Thám tử Mạc." Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên định hơn. "Tiếp tục theo dõi sát sao mọi động thái của Trần Thị, đặc biệt là những tin đồn và sự di chuyển của đội hộ vệ. Bất kỳ dấu hiệu bất thường nào cũng phải báo ngay cho ta." Anh rút từ trong túi ra một túi vải nhỏ, bên trong có vài thỏi bạc. "Đây là thù lao của ngươi. Hãy cẩn thận."

Mạc nhận lấy túi bạc, cúi đầu. "Công tử cứ yên tâm, ta sẽ làm hết sức mình." Hắn cuộn tấm bản đồ lại, cất vào trong áo, rồi lặng lẽ biến mất vào màn đêm như một bóng ma, chỉ để lại tiếng gió rít qua khe cửa và mùi ẩm mốc của căn phòng.

Lâm Dịch vẫn ngồi đó, ánh nến leo lét phản chiếu nỗi lo lắng sâu sắc trong đôi mắt anh. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và anh biết rõ điều đó. Trần Thị Gia Tộc, với quyền lực và sự tàn độc của mình, đang chơi một ván cờ sinh tử, mà họ tin rằng mình đã nắm chắc phần thắng. Nhưng Lâm Dịch không phải là một quân cờ dễ dàng bị điều khiển. Anh là một người hiện đại, với khả năng phân tích và thích nghi vượt trội. Anh sẽ không để họ biến làng Sơn Cước thành bàn đạp cho sự bành trướng của chúng.

Anh đứng dậy, bước ra ngoài căn phòng nhỏ. Làn gió đêm se lạnh luồn qua lớp áo mỏng, khiến anh khẽ rùng mình. Ánh trăng vẫn đổ bạc trên con đường mòn, nhưng trong mắt Lâm Dịch, màn đêm giờ đây không còn tĩnh mịch mà ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Anh biết, một trận chiến không thể tránh khỏi đã cận kề.

***

Sương sớm giăng mắc khắp các mái nhà tranh vách đất của làng Sơn Cước, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc. Tiếng gà gáy yếu ớt đâu đó từ phía xa, cùng tiếng chim hót lảnh lót trên những tán cây cổ thụ, cố gắng phá tan sự tĩnh lặng của buổi bình minh. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, nơi hơi ấm từ bếp lửa vẫn còn vương vấn, một bầu không khí căng thẳng, nặng nề đang bao trùm. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm và thoang thoảng hương thảo dược khô mà Lâm Dịch vẫn thường dùng để phơi, quyện vào nhau, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với nỗi lo lắng đang hiện rõ trên khuôn mặt của những người có mặt.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, đang đứng tựa vào tường, hai tay nắm chặt lại thành nắm đấm, vẻ mặt cau có đầy vẻ bất an. Vết sẹo nhỏ trên má anh ta như càng hằn sâu thêm dưới ánh sáng mờ ảo. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, không ngừng đi lại quanh căn phòng chật hẹp, vẻ bốc đồng thường thấy đã biến mất, thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, ngồi trên một chiếc ghế đẩu, hai tay run rẩy bấu chặt vào nhau, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi. Lão Hồ, lưng còng, tóc bạc phơ, ngồi đối diện Lâm Dịch, đôi mắt tinh anh nheo lại, vẻ mặt trầm tư, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt chòm râu bạc. Giáo đầu Trương, với thân hình rắn chắc và vẻ mặt nghiêm nghị, đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén quét qua từng người, sẵn sàng tiếp nhận mọi mệnh lệnh.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt anh trầm tĩnh, quét qua từng gương mặt lo lắng. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, mặc dù trong lòng sóng gió cuộn trào. Những thông tin mà Thám tử Mạc mang về đêm qua như những nhát dao đâm thẳng vào hy vọng mong manh về một cuộc sống bình yên. Anh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu nói, giọng nói tuy không lớn nhưng lại vang vọng rõ ràng trong căn phòng nhỏ.

"Mọi người, ta vừa nhận được tin tức từ Thám tử Mạc." Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt từng người. "Tình hình đã trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều so với chúng ta tưởng. Trần Thị đang muốn cô lập chúng ta hoàn toàn."

Trưởng thôn Lão Vương khẽ rùng mình, "Cô lập? Chẳng phải chúng đã làm vậy rồi sao, Lâm Dịch?" Giọng ông run rẩy, xen lẫn sự tuyệt vọng.

"Không chỉ vậy." Lâm Dịch lắc đầu. "Chúng không chỉ cắt đứt nguồn cung trên các tuyến đường chính. Thám tử Mạc cho biết, chúng đang gây áp lực lên tất cả các làng lân cận, cấm họ giao thương hay chứa chấp bất kỳ ai từ làng Sơn Cước. Lấy cớ là 'nghi ngờ dịch bệnh' còn sót lại, hoặc 'tụ tập gây rối'."

"Trời ơi, tàn độc đến vậy sao?" Trưởng thôn Lão Vương thốt lên, khuôn mặt tái mét. "Chúng muốn đẩy chúng ta vào đường cùng!"

Lão Hồ khẽ gật đầu, vẻ mặt suy tư. "Đúng như lão phu lo ngại, chúng muốn danh chính ngôn thuận để thôn tính. Bắt đầu bằng việc cắt đứt nguồn sống, sau đó là bôi nhọ thanh danh, để rồi khi làng Sơn Cước không còn sức kháng cự, chúng sẽ ra tay mà không sợ bị dị nghị."

"Chính xác." Lâm Dịch tiếp lời Lão Hồ. "Chúng còn rải tin đồn trong dân chúng ở các trấn lân cận, nói rằng ta đang tụ tập bè phái, có ý đồ chống đối triều đình, thậm chí là có liên hệ với bọn phản tặc. Chúng phóng đại việc chúng ta thành lập đội tự vệ, nói đó là 'tích trữ vũ khí', 'huấn luyện quân lính' để gây loạn." Anh nhìn thẳng vào Giáo đầu Trương. "Mục tiêu của chúng không chỉ là Suối Nguồn Tinh Lực, mà là toàn bộ làng Sơn Cước. Chúng muốn biến chúng ta thành 'phản loạn' để có cái cớ đường hoàng điều động đội hộ vệ đến 'trấn áp'."

Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Tiếng củi cháy lách tách trong bếp giờ đây nghe thật chói tai. Vương Đại Trụ đấm mạnh vào lòng bàn tay, "Cái lũ khốn nạn này! Chúng coi chúng ta là gì chứ? Mấy chục mạng người trong làng này không đáng một xu sao?"

Trần Nhị Cẩu cũng không giữ được bình tĩnh. "Đại ca, chúng ta không thể ngồi yên chờ chết! Ta thà chiến đấu một trận ra trò còn hơn là bị chúng ép đến mức này!"

Lâm Dịch hiểu rõ sự phẫn nộ của họ. Trong thế giới này, sự công bằng là một khái niệm xa xỉ, đặc biệt là đối với những người dân thấp cổ bé họng. Trần Thị Gia Tộc đang vận dụng mọi thủ đoạn, từ kinh tế đến chính trị, từ tin đồn đến vũ lực, để đạt được mục đích của chúng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ. "Nhưng chúng ta có quyền giành lấy sự sống cho chính mình."

"Ta biết mọi người đang rất lo lắng, và ta cũng vậy." Lâm Dịch nói, ánh mắt anh kiên định hơn bao giờ hết. "Nhưng chúng ta không có thời gian để sợ hãi. Chúng ta phải hành động. Ngay bây giờ."

Giáo đầu Trương bước lên một bước, "Lâm công tử, ngài cứ ra lệnh. Chúng ta sẽ làm theo." Giọng ông trầm và chắc nịch, như một lời cam kết.

"Kế hoạch của chúng ta sẽ phải thay đổi." Lâm Dịch nói, anh đưa tay vỗ nhẹ vào chiếc Cẩm Nang Kế Sách giắt bên hông, như để lấy thêm sức mạnh từ những tri thức đã giúp anh vượt qua bao khó khăn. "Chúng ta không thể bị động phòng thủ mãi được. Chúng ta phải chủ động. Đầu tiên, về việc phong tỏa nguồn cung. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, hai người sẽ đi cùng ta. Chúng ta sẽ không đi đường cũ nữa. Ta sẽ hướng dẫn hai người tìm kiếm các tuyến đường bí mật hơn, sâu hơn vào rừng, nơi bọn Trần Thị chưa thể kiểm soát hoàn toàn. Chúng ta phải tìm kiếm các nguồn cung thay thế, dù có khó khăn đến đâu. Đặc biệt là muối và dầu ăn, những thứ thiết yếu nhất."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Được! Đại ca nói gì, ta làm nấy! Dù có phải vào tận rừng sâu, ta cũng sẽ tìm cho ra!"

Trần Nhị Cẩu cũng hào hứng. "Đại ca, Nhị Cẩu theo đại ca! Cứ việc chỉ đường!"

Lâm Dịch quay sang Giáo đầu Trương. "Giáo đầu, lực lượng tự vệ của chúng ta giờ đây không chỉ cần biết tự vệ. Chúng ta cần họ trở thành một đội quân nhỏ, có khả năng chiến đấu. Giáo đầu hãy tăng cường huấn luyện lên gấp đôi. Đặc biệt là kỹ năng chiến đấu nhóm, phục kích và tự vệ bằng các công cụ lao động. Chúng ta sẽ không có vũ khí sắc bén như chúng, nhưng chúng ta có địa thế, có sự đoàn kết và ý chí bảo vệ quê hương."

Giáo đầu Trương nghiêm nghị đáp. "Rõ! Ta sẽ dốc hết sức mình. Sẽ rất gian khổ, nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác!"

"Còn về việc tin đồn," Lâm Dịch nhìn Lão Hồ và Trưởng thôn Lão Vương. "Chúng ta cần phải dập tắt những tin đồn đó, hoặc ít nhất là giảm thiểu tác hại của chúng. Lão Hồ, Trưởng thôn, hai người có thể dựa vào uy tín của mình, cùng với những người già trong làng, để trấn an dân chúng. Hãy nói cho họ biết sự thật, về dã tâm của Trần Thị, và về việc chúng ta không hề có ý đồ phản loạn. Chúng ta chỉ muốn bảo vệ cuộc sống của mình. Hãy củng cố niềm tin của dân làng vào chúng ta."

Lão Hồ vuốt râu, ánh mắt đầy vẻ suy tư. "Chuyện này không dễ, Lâm công tử. Lời đồn ác ý như rắn độc, khó lòng mà dẹp yên. Nhưng lão phu sẽ cố gắng hết sức."

Trưởng thôn Lão Vương cũng gật đầu yếu ớt, "Ta... ta sẽ cố gắng."

Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt anh quét qua từng người, tràn đầy quyết tâm. "Ta biết tất cả đều rất khó khăn. Nhưng chúng ta là làng Sơn Cước. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu sóng gió. Chúng ta sẽ không gục ngã trước Trần Thị Gia Tộc. Sự đoàn kết của chúng ta là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta sẽ chiến đấu để bảo vệ ngôi làng này, bảo vệ gia đình chúng ta, bảo vệ cuộc sống mà chúng ta đã vất vả xây dựng."

***

Buổi chiều hôm đó, ánh nắng vàng nhạt trải đều trên sân làng Sơn Cước. Gió nhẹ thổi qua, làm lay động những tán cây, tạo ra những âm thanh xào xạc quen thuộc. Tiếng chim hót lảnh lót đâu đó trên cây, hòa cùng tiếng gà gáy thưa thớt, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ thường. Nhưng dưới vẻ ngoài tĩnh lặng ấy, một sự căng thẳng ngầm đang len lỏi trong từng ngóc ngách của làng. Người dân đi lại thưa thớt hơn, ánh mắt họ chứa đựng sự lo lắng, nhưng cũng không kém phần tin tưởng khi nhìn về phía trung tâm sân làng.

Lâm Dịch, đứng giữa sân, bao quanh bởi một nhóm nhỏ những thanh niên trai tráng khỏe mạnh của làng. Họ là những thành viên cốt cán của đội tự vệ, những người đã cùng anh trải qua những đợt huấn luyện ban đầu, và giờ đây, họ sẽ phải đối mặt với một thử thách lớn hơn gấp bội. Anh vẫn mặc bộ trang phục giản dị, nhưng dáng vẻ anh lúc này toát ra một khí chất lãnh đạo kiên định. Bên cạnh anh, Giáo đầu Trương đứng thẳng tắp, với thân hình rắn chắc và ánh mắt đầy nghiêm nghị, như một bức tường thành vững chãi. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng có mặt, đứng phía sau Lâm Dịch, ánh mắt họ đầy vẻ quyết tâm.

"Mọi người!" Lâm Dịch cất tiếng, giọng anh vang vọng khắp sân làng, rõ ràng và dứt khoát. "Như mọi người đã biết, Trần Thị Gia Tộc đang đẩy chúng ta vào đường cùng. Chúng đang cô lập chúng ta, cắt đứt nguồn sống, và gieo rắc những tin đồn độc ác để có cớ ra tay. Chúng muốn biến chúng ta thành 'phản tặc', để rồi đường đường chính chính cướp đi mọi thứ mà chúng ta đã vất vả xây dựng."

Tiếng xì xào nổi lên trong đám đông, nhưng rất nhanh chóng chìm xuống khi Lâm Dịch giơ tay. "Nhưng chúng ta không thể ngồi yên chờ chết! Chúng ta không phải là những con cừu non chờ bị xẻ thịt. Chúng ta là người làng Sơn Cước! Chúng ta có gia đình, có đất đai, có cuộc sống mà chúng ta phải bảo vệ!"

Anh nhìn thẳng vào từng gương mặt, cố gắng truyền đi sự kiên định của mình. "Ta đã có kế hoạch. Một kế hoạch không chỉ để phòng thủ, mà là để chủ động tìm kiếm con đường sống, để phản công lại dã tâm của Trần Thị!"

Giáo đầu Trương bước lên một bước, "Lâm công tử đã tin tưởng giao phó cho ta nhiệm vụ huấn luyện đội tự vệ. Từ nay, cường độ huấn luyện sẽ tăng gấp đôi. Chúng ta sẽ không chỉ học cách tự vệ, mà còn học cách chiến đấu như một đội quân thực thụ! Chúng ta sẽ biến những công cụ lao động thành vũ khí, biến những con đường mòn quen thuộc thành bẫy rập, biến sự đoàn kết của chúng ta thành sức mạnh không gì lay chuyển được!" Giọng Giáo đầu Trương dứt khoát, đầy khí thế, khiến những người lính tự vệ trẻ tuổi cũng cảm thấy một luồng nhiệt huyết dâng trào.

Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người sẽ đi cùng ta. Chúng ta sẽ không đi đường cũ nữa. Chúng ta sẽ mở những con đường mới, sâu hơn vào rừng, tìm kiếm những nguồn cung thay thế. Sẽ có nguy hiểm, sẽ có khó khăn, nhưng chúng ta phải làm được!"

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Đại ca cứ yên tâm! Dù có phải lật tung cả khu rừng này lên, ta cũng sẽ tìm cho ra thứ chúng ta cần!" Trần Nhị Cẩu cũng hăng hái không kém. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ cho bọn Trần Thị biết tay!"

"Còn những người khác," Lâm Dịch nhìn những dân làng còn lại, đặc biệt là những người già và phụ nữ. "Sẽ có lúc làng chúng ta phải đối mặt với thiếu thốn. Nhưng ta hứa, chúng ta sẽ không để ai bị bỏ lại phía sau. Mọi người hãy tin tưởng lẫn nhau, cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này. Ai có sức thì góp sức, ai có của thì góp của, ai có trí thì góp trí. Mỗi người một tay, chúng ta sẽ tạo nên một bức tường thành vững chắc không gì có thể phá vỡ!"

Giáo đầu Trương bắt đầu thị phạm một vài động tác cơ bản với một cây gậy gỗ, thể hiện sự nghiêm túc và quyết liệt trong huấn luyện. Những người lính tự vệ nhìn theo, ánh mắt họ dần chuyển từ lo lắng sang kiên định. Lâm Dịch biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan. Trần Thị Gia Tộc sẽ không từ bỏ ý định của chúng. Làng Sơn Cước sẽ phải đối mặt với một cuộc bao vây và cô lập nghiêm trọng, buộc Lâm Dịch phải tìm kiếm các giải pháp đột phá hoặc thậm chí là đồng minh bên ngoài. Đội tự vệ của làng sẽ đóng vai trò then chốt trong cuộc đối đầu sắp tới, và quá trình huấn luyện gian khổ sẽ sớm mang lại kết quả, hoặc đòi hỏi sự hy sinh. Các mối quan hệ bí mật của anh, đặc biệt là Thám tử Mạc, sẽ tiếp tục là yếu tố quan trọng trong việc thu thập thông tin và phản công.

Nhưng khi anh nhìn vào những gương mặt của dân làng, những người đã đặt trọn niềm tin vào anh, một sức mạnh vô hình dâng trào trong lòng anh. Anh không phải là một chiến binh, cũng không phải là một vị vua. Anh chỉ là một người bình thường từ thế giới khác, nhưng anh có tri thức, có ý chí, và có một lời hứa với chính mình: bảo vệ những người mà anh yêu thương và những giá trị mà anh trân trọng.

"Chúng ta sẽ không gục ngã!" Lâm Dịch nói, giọng anh vang vọng khắp sân làng, hòa vào tiếng gió chiều, mang theo một lời thề sắt đá. "Làng Sơn Cước sẽ đứng vững!"

Dưới ánh nắng chiều tà, làng Sơn Cước chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Tiếng gậy gỗ va chạm vào nhau từ sân tập, tiếng gọi vang dội của Giáo đầu Trương, và ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khúc tráng ca bi hùng về ý chí sinh tồn của con người trước nghịch cảnh. Mặc dù sự thiếu thốn bắt đầu len lỏi vào từng gia đình, với những bao muối vơi dần và những chiếc đèn dầu leo lét, nhưng ngọn lửa hy vọng và quyết tâm trong lòng dân làng Sơn Cước chưa bao giờ tắt. Họ biết, một cơn bão lớn đang đến, và họ sẽ phải chiến đấu hết mình để sống sót.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free