Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 92: Pháo Đài Sơn Cước: Lệnh Tập Kết

Dưới ánh nắng chiều tà, làng Sơn Cước chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Tiếng gậy gỗ va chạm vào nhau từ sân tập, tiếng gọi vang dội của Giáo đầu Trương, và ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khúc tráng ca bi hùng về ý chí sinh tồn của con người trước nghịch cảnh. Mặc dù sự thiếu thốn bắt đầu len lỏi vào từng gia đình, với những bao muối vơi dần và những chiếc đèn dầu leo lét, nhưng ngọn lửa hy vọng và quyết tâm trong lòng dân làng Sơn Cước chưa bao giờ tắt. Họ biết, một cơn bão lớn đang đến, và họ sẽ phải chiến đấu hết mình để sống sót.

***

Sương sớm vẫn còn giăng mắc, phủ một lớp bạc mỏng lên những mái nhà tranh và con đường đất ẩm ướt, khi Lâm Dịch cùng những người chủ chốt của làng tề tựu trong căn nhà đơn sơ của Trưởng thôn Lão Vương. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, lay động nhẹ trước làn gió lạnh buốt lùa qua khe cửa, tạo nên những bóng hình chập chờn, càng làm tăng thêm vẻ nặng nề cho không khí vốn đã căng thẳng. Mùi khói đèn dầu lẫn với mùi đất ẩm và hơi nấm mốc cũ kỹ của căn nhà, phả vào từng hơi thở. Ngoài kia, tiếng gà gáy thưa thớt xé tan màn tĩnh mịch, nhưng không thể làm dịu đi sự lo lắng hằn sâu trên từng khuôn mặt.

Lâm Dịch trải tấm bản đồ cũ kỹ, đã sờn rách nhiều chỗ, lên mặt bàn gỗ. Bằng ngón tay gầy gò nhưng dứt khoát, anh chỉ vào những đường nét uốn lượn tượng trưng cho địa hình hiểm trở của làng Sơn Cước. "Trần Thị Gia Tộc không chỉ muốn bóc lột, chúng muốn thôn Sơn Cước hoàn toàn biến mất." Giọng anh trầm khẽ, đủ nghe trong không gian nhỏ hẹp, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng ngàn cân. "Chúng không chỉ nhắm vào Suối Nguồn Tinh Lực, mà còn muốn triệt hạ bất kỳ thế lực nào dám chống đối, để thiết lập một trật tự mới mà ở đó, chúng là kẻ thống trị tuyệt đối. Cuộc chiến này, chúng ta không thể né tránh."

Lâm Dịch lướt mắt qua từng gương mặt. Trưởng thôn Lão Vương ngồi đối diện, khuôn mặt khắc khổ càng thêm hốc hác dưới ánh đèn, đôi mắt trũng sâu lộ rõ vẻ bất an nhưng vẫn cố gắng giữ sự bình tĩnh. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nắm chặt nắm đấm, vẻ kiên định xen lẫn sự phẫn nộ. Trần Nhị Cẩu ngồi kế bên, đôi mắt nhanh nhẹn dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch, sẵn sàng tiếp thu mọi mệnh lệnh. Lão Hồ, với lưng còng và tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại, thỉnh thoảng khẽ gật gù như đã đoán trước được mọi chuyện. Giáo đầu Trương, gương mặt nghiêm nghị, tay đặt hờ trên chuôi kiếm gỗ, ánh mắt sắc như dao cau.

"Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu," Lâm Dịch tiếp tục, "và chiến đấu một cách thông minh nhất có thể. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và địa hình là đồng minh của chúng ta." Anh chỉ vào những con đường mòn hiểm trở, những vách đá dựng đứng bao quanh làng. "Chúng ta sẽ biến Sơn Cước thành một pháo đài không thể xuyên thủng. Mỗi tấc đất, mỗi ngọn cây đều phải trở thành một phần của hệ thống phòng thủ này."

Giáo đầu Trương hắng giọng, "Lâm công tử đã tin tưởng giao phó cho ta nhiệm vụ huấn luyện đội tự vệ. Ta sẽ không phụ sự kỳ vọng đó. Nhưng thời gian eo hẹp, chỉ có thể dạy những đòn thế cơ bản nhất, những bài tập thể lực để tăng cường sức chịu đựng. Sự sống còn sẽ phụ thuộc vào ý chí chiến đấu của họ, vào khả năng phối hợp và sự dũng cảm khi đối mặt với hiểm nguy. Ta sẽ biến những nông dân thành những chiến binh, dù chỉ là tạm thời." Giọng Giáo đầu Trương vang dội, đầy khí phách, nhưng ẩn sâu trong đó là sự lo lắng về khoảng cách quá lớn giữa một đội quân ô hợp và một lực lượng tinh nhuệ có tổ chức.

Lão Hồ, sau một hồi trầm tư, khẽ vuốt chòm râu bạc. "Giáo đầu Trương nói đúng. Dân làng chưa quen đánh trận. Nhưng địa hình Sơn Cước là lợi thế của chúng ta. Những con đường mòn, những khe núi, những khu rừng rậm rạp... tất cả đều có thể trở thành bẫy rập chết người cho kẻ địch. Nhưng cần phải có mưu lược, cần phải có người biết cách vận dụng những lợi thế đó. Lão đã đi khắp nơi trong vùng, biết rõ từng ngóc ngách." Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa sự tin tưởng và một chút thán phục. "Lão tin vào tài trí của Lâm công tử."

Lâm Dịch gật đầu. "Đó chính là những gì ta muốn bàn bạc. Chúng ta sẽ phân công cụ thể. Trưởng thôn, ngài hãy giúp ta trấn an dân làng, đảm bảo mọi người giữ vững tinh thần. Sự đoàn kết là sức mạnh lớn nhất của chúng ta lúc này."

Trưởng thôn Lão Vương run rẩy hít một hơi thật sâu. "Lão sẽ làm hết sức mình, Lâm Dịch. Dân làng tin tưởng con. Họ biết con sẽ không bỏ rơi họ."

"Giáo đầu Trương, đội tự vệ là nòng cốt. Ngoài những bài tập cơ bản, ta muốn Giáo đầu tập trung vào việc huấn luyện cách di chuyển trong địa hình phức tạp, cách ẩn nấp, cách sử dụng các công cụ lao động như vũ khí, và quan trọng nhất là tinh thần kỷ luật. Mỗi người phải hiểu rõ vị trí và nhiệm vụ của mình. Vương Đại Trụ sẽ là đội trưởng, hỗ trợ Giáo đầu trong việc điều hành."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay. "Ta sẽ không phụ lòng tin của đại ca và Giáo đầu!"

"Lão Hồ, với kinh nghiệm và sự am hiểu địa hình, lão sẽ giúp ta thiết kế các tuyến phòng thủ, đặt bẫy, và vạch ra các con đường rút lui an toàn nếu tình huống xấu nhất xảy ra. Trần Nhị Cẩu, con sẽ cùng ta và Đại Trụ phụ trách việc hậu cần và trinh sát, cũng như dẫn đường cho những chuyến đi tìm kiếm nguồn cung mới. Ta cần con nhanh nhẹn và khéo léo, Nhị Cẩu. Mọi người đều có vai trò quan trọng, không ai là thừa thãi."

Lâm Dịch, trong suy nghĩ nội tâm, biết rằng đây là một canh bạc lớn. Anh không phải một tướng quân, chưa từng chỉ huy một trận chiến thực sự. Cái gọi là "Cẩm Nang Kế Sách" trong đầu anh chỉ là những kiến thức từ sách vở, phim ảnh, và tư duy logic của một người hiện đại. Nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Nỗi sợ hãi len lỏi, một cảm giác lạnh lẽo khi nghĩ đến viễn cảnh thất bại, khi gia đình anh, Lâm Tiểu Nguyệt bé bỏng, những người dân làng chất phác này phải đối mặt với sự tàn bạo của Trần Thị. Anh đã từng mơ về một cuộc sống bình dị, nhưng thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, anh phải chiến đấu. Anh phải trở thành người mà họ cần, một người lãnh đạo quyết đoán, kiên cường, và không bao giờ từ bỏ.

Anh trải bản đồ ra, chỉ vào từng điểm chiến lược. "Đây là lối vào chính. Chúng ta sẽ đào hào, dựng hàng rào tre gai thật dày. Chòi canh sẽ được đặt ở đây và đây, với tầm nhìn bao quát. Bên trong, chúng ta sẽ xây dựng những bức tường đất và đá tạm thời. Những con đường mòn nhỏ hơn ở phía Tây và phía Đông sẽ được phong tỏa bằng đá tảng và bẫy sập. Suối Nguồn Tinh Lực là mục tiêu của chúng, chúng ta phải thiết lập một vòng phòng thủ kiên cố nhất ở đó." Anh dừng lại, nhìn thẳng vào từng người. "Đây là kế hoạch sơ bộ. Chi tiết sẽ được điều chỉnh trong quá trình thực hiện. Ai có ý kiến, hãy nói ngay bây giờ."

Không một tiếng nói nào vang lên. Chỉ có những cái gật đầu nghiêm nghị, những ánh mắt kiên quyết. Họ đã đặt trọn niềm tin vào Lâm Dịch. Đã đến lúc hành động. Màn đêm dần tan, nhường chỗ cho ánh bình minh hé rạng. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi vào căn phòng, nhưng không xua đi được không khí căng thẳng bao trùm. Cuộc chiến đã bắt đầu, không phải bằng gươm đao, mà bằng ý chí và sự chuẩn bị.

***

Khi những tia nắng ban mai dần xua tan màn sương, sưởi ấm bãi đất trống ở rìa làng Sơn Cước, một cảnh tượng khác đang diễn ra, tràn đầy sức sống và sự quyết tâm. Hàng chục dân làng, từ những thanh niên trai tráng đến những người trung niên vẫn còn sung sức, đang miệt mài luyện tập dưới sự chỉ dẫn khắc nghiệt của Giáo đầu Trương. Mùi đất ẩm và mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào không khí, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự nỗ lực. Tiếng hô khẩu lệnh dứt khoát của Giáo đầu Trương vang vọng, xé tan sự tĩnh lặng của buổi sáng, xen lẫn tiếng thud mạnh mẽ của gậy gỗ va chạm vào nhau và tiếng thở dốc nặng nề.

"Nhanh hơn! Mạnh hơn! Một giây chần chừ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống!" Giáo đầu Trương, với thân hình rắn chắc và vẻ mặt nghiêm nghị, không ngừng đưa ra những mệnh lệnh. Ông cầm một cây gậy gỗ trong tay, thị phạm từng động tác một cách chuẩn xác. "Động tác phòng thủ! Đỡ! Phản công! Xoay người! Các ngươi không phải là những kẻ yếu ớt! Các ngươi là những người bảo vệ gia đình, bảo vệ làng xóm! Hãy chiến đấu bằng cả trái tim!"

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đi đầu trong mọi bài tập. Mồ hôi vã ra như tắm, làm ướt đẫm tấm áo vải thô, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, dũng mãnh. "Mọi người cố lên! Vì làng, vì gia đình chúng ta! Đừng để bọn Trần Thị coi thường chúng ta!" Anh hô vang, giọng khàn đặc nhưng đầy nhiệt huyết, như một ngọn lửa truyền đi sức mạnh cho những người xung quanh. Dưới sự dẫn dắt của anh, những người dân làng khác, dù mệt mỏi đến rã rời, vẫn cố gắng gượng dậy, tiếp tục luyện tập.

Giáo đầu Trương đã bắt đầu với những bài tập thể lực cơ bản nhất: chạy bộ đường dài quanh làng, chống đẩy, gập bụng, và những động tác giãn cơ để tăng cường sự dẻo dai. Tiếp đó là kỹ thuật sử dụng gậy gỗ – thứ vũ khí thô sơ nhưng hiệu quả nhất mà họ có thể chế tạo từ thân cây rừng. Ông dạy họ cách cầm gậy đúng cách, cách đỡ đòn, cách tấn công vào những điểm yếu của đối thủ. Những chiếc chĩa ba răng dùng để làm nông, những chiếc cuốc, chiếc rìu cũng được đưa vào huấn luyện, biến chúng từ công cụ lao động thành vũ khí tự vệ. Tiếng va chạm "cốp, cốp" của gậy gỗ vào nhau vang lên không ngớt, xen lẫn những tiếng rên khẽ khi ai đó không may bị đánh trúng.

Lâm Dịch đứng từ xa quan sát, đôi mắt trầm tư. Anh biết, dù Giáo đầu Trương có tài giỏi đến đâu, cũng không thể biến những nông dân chân lấm tay bùn thành những chiến binh thực thụ chỉ trong vài ngày. Họ thiếu kinh nghiệm chiến trường, thiếu sự tàn nhẫn và khả năng giết chóc cần có của một người lính. Nhưng anh cũng thấy được ngọn lửa kiên cường trong ánh mắt họ, thấy được sự đoàn kết và ý chí bảo vệ những gì mình trân trọng. Đó chính là thứ vũ khí mạnh nhất của họ. Anh nhớ đến câu nói "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Họ phải tự giành lấy công bằng cho mình, bằng mồ hôi và cả máu.

Trong tâm trí Lâm Dịch, anh đang chạy mô phỏng các kịch bản tấn công của Trần Thị Gia Tộc. Chúng sẽ dùng quân số áp đảo, có thể có cả những kẻ tu luyện sơ cấp. Đội tự vệ của làng, dù đã được huấn luyện, vẫn chỉ là một lực lượng phòng thủ yếu ớt. Anh cần phải khai thác tối đa lợi thế địa hình, sử dụng các bẫy rập, và tận dụng từng điểm mạnh nhỏ nhất của dân làng. Anh hình dung lại những trang sách trong "Cẩm Nang Kế Sách" của mình, những chiến thuật du kích, những cách đánh nghi binh, những phương pháp giữ vững tinh thần chiến đấu.

Trần Nhị Cẩu, sau khi nhận nhiệm vụ từ Lâm Dịch vào rạng sáng, không hề nghỉ ngơi. Cùng với một số thanh niên khác, cậu hối hả vận chuyển những thân gỗ lớn từ bìa rừng về làng. Tiếng rìu đốn gỗ vang lên đều đặn. Nhị Cẩu, dù vóc dáng không quá cao lớn, nhưng nhanh nhẹn và tràn đầy năng lượng. Khuôn mặt cậu lấm lem mồ hôi và bụi đất, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Cậu thường nói thế, và cậu thực sự làm theo. Những thân gỗ được kéo về, chất đống ở các lối vào làng, chuẩn bị cho việc gia cố cổng và xây dựng hàng rào phòng thủ.

"Đại Trụ, hãy tập trung vào việc phối hợp đội hình," Giáo đầu Trương chỉ đạo. "Khi chúng ta ít người, sự phối hợp nhịp nhàng là chìa khóa. Ba người một tổ, năm người một nhóm. Phải biết yểm trợ cho nhau, bổ sung cho nhau. Kẻ nào yếu nhất, phải có đồng đội che chắn. Kẻ nào mạnh nhất, phải tiên phong mở đường."

Vương Đại Trụ gật đầu, lập tức truyền đạt lại cho những người khác. Anh bắt đầu sắp xếp lại đội hình, hướng dẫn họ cách di chuyển đồng bộ, cách tạo thành một bức tường người vững chắc khi bị tấn công, và cách phân tán nhanh chóng khi cần. Dân làng, ban đầu còn lúng túng, dần dần trở nên ăn ý hơn. Những động tác tuy chưa mượt mà, nhưng đã có sự đồng bộ nhất định. Mệt mỏi là điều không thể tránh khỏi, nhưng không một ai lên tiếng than vãn. Họ hiểu rõ tầm quan trọng của những giờ phút huấn luyện này. Mỗi giọt mồ hôi đổ xuống là một sự đầu tư cho mạng sống của chính họ và người thân.

Khi mặt trời dần ngả về Tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, bãi tập vẫn còn vang vọng tiếng hô và tiếng gậy. Giáo đầu Trương cuối cùng ra hiệu cho họ nghỉ ngơi. Dân làng đổ sụp xuống đất, thở hổn hển, cơ thể rã rời. Nhưng trong ánh mắt họ, không còn là sự sợ hãi đơn thuần, mà đã có thêm một chút kiên cường, một chút tự tin. Lâm Dịch biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự sẽ còn khó khăn hơn gấp vạn lần. Nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu có sự chuẩn bị.

***

Khắp làng Sơn Cước, bầu không khí khẩn trương bao trùm mọi ngóc ngách. Từ sáng sớm đến tận chiều tối, không một ai ngơi tay. Ngôi làng vốn yên bình giờ đây biến thành một công trường lao động miệt mài. Tiếng rìu đốn gỗ "cạch, cạch", tiếng xẻng đào đất "soạt, soạt", tiếng búa nện "cốp, cốp" vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng hò reo của những người đang làm việc, tạo nên một bản giao hưởng của ý chí và sự quyết tâm. Mùi gỗ mới, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của con người trộn lẫn vào nhau, phảng phất khắp nơi.

Dưới sự chỉ đạo của Lâm Dịch và sự hỗ trợ của Lão Hồ, dân làng hối hả đào hào sâu rộng bao quanh các lối vào chính của làng. Những hàng rào tre gai nhọn hoắt được dựng lên kiên cố, xen kẽ với những cọc gỗ lớn được chôn sâu xuống đất. Những chòi canh tạm bợ được xây dựng nhanh chóng trên các điểm cao, với tầm nhìn bao quát ra khu rừng xung quanh. Phụ nữ và trẻ em lớn hơn, dù không trực tiếp tham gia vào việc phòng thủ, cũng không hề ngồi yên. Họ bận rộn chuẩn bị lương thực dự trữ: phơi khô thịt, ngâm muối rau củ, xay bột ngô, gạo. Tiếng cối giã gạo "thình thịch" đều đặn từ các căn nhà, như nhịp đập của trái tim làng. Các vật dụng có giá trị được di chuyển đến những nơi kín đáo và an toàn hơn, đề phòng trường hợp xấu nhất.

Lâm Dịch, với khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ trầm tư, di chuyển không ngừng nghỉ. Anh kiểm tra từng chi tiết của công trình phòng thủ, từ độ sâu của hào, sự chắc chắn của hàng rào, đến vị trí đặt chòi canh. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua từng góc làng, tìm kiếm bất kỳ kẽ hở nào có thể bị kẻ thù lợi dụng. "Cần chắc chắn hơn nữa, không để lộ bất kỳ kẽ hở nào," anh dặn dò một nhóm dân làng đang gia cố một đoạn hàng rào. "Phải nghĩ như kẻ địch, chúng sẽ tấn công từ đâu, chúng sẽ tìm cách đột nhập bằng cách nào."

Lão Hồ, với kinh nghiệm từng trải, luôn sát cánh bên Lâm Dịch, đưa ra những lời khuyên hữu ích. "Lâm công tử nhìn xem, đoạn này đất mềm hơn một chút, cần gia cố thêm đá tảng bên dưới. Lũ Trần Thị kia nổi tiếng là xảo quyệt, chúng sẽ không chỉ dùng sức mạnh mà còn dùng mưu kế." Ông chỉ vào một đoạn hào. "Và đây, chỗ này có thể đặt thêm bẫy chông, ngụy trang thật kỹ. Kẻ địch không thể biết hết mọi ngóc ngách như chúng ta."

Trong khi đó, nỗi lo về lương thực và vật tư ngày càng hiện hữu rõ ràng. Các bao muối đã vơi đi đáng kể, dầu đèn cũng chỉ còn đủ dùng trong vài tuần nếu tiết kiệm tối đa. Mọi thứ đều đang cạn kiệt do sự phong tỏa của Trần Thị. Lão Hồ khẽ thở dài khi kiểm tra kho lương. "Lâm công tử, lương thực chỉ đủ dùng trong vài tuần nếu chúng ta tiết kiệm tối đa. Nếu chúng kéo dài cuộc bao vây, chúng ta sẽ cạn kiệt. Cần tìm cách phá vỡ phong tỏa, hoặc phải có nguồn khác."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hướng về phía khu rừng rậm rạp phía xa. Anh đã nghĩ đến điều này từ lâu. Việc tìm kiếm nguồn cung thay thế không chỉ là cần thiết mà còn là bắt buộc. Anh đã giao nhiệm vụ này cho Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, nhưng anh biết mình cũng phải tham gia. Rừng Trúc Thanh Tịnh, một khu rừng bí ẩn nằm sâu trong núi, là một trong những lựa chọn. Hoặc một trạm tiếp tế xa xôi nào đó mà Thám tử Mạc đã từng đề cập. Đây sẽ là một hành trình đầy rủi ro, nhưng anh không thể để dân làng chết đói.

Lâm phụ, với đôi tay thô ráp của người nông dân, đang miệt mài cùng một nhóm dân làng khác gia cố cổng làng bằng những thân gỗ lớn. Mỗi khi ông đóng một cây đinh, khuôn mặt ông lại lộ rõ sự căng thẳng, nhưng cũng đầy quyết tâm. Ông ít nói, nhưng ánh mắt ông luôn dõi theo con trai mình, Lâm Dịch, với một niềm tin tưởng tuyệt đối. Ông biết con trai mình đang gánh vác một trọng trách lớn, và ông tự hào về điều đó.

Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ nhưng kiên cường, cùng các bà các chị khác đang phân loại lương thực, đóng gói cẩn thận. Mặc dù đôi mắt bà vẫn ánh lên vẻ lo âu, nhưng bà không hề than vãn. Bà tin tưởng vào Lâm Dịch, và bà tin rằng chỉ cần cả làng đồng lòng, họ sẽ vượt qua được. Tiếng bà dặn dò những người phụ nữ khác về cách bảo quản lương thực vang lên đều đều, nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục.

Lâm Dịch nhìn cha mẹ mình, nhìn những người dân làng đang hăng say làm việc, những đứa trẻ lớn hơn cũng phụ giúp những việc nhỏ nhặt. Anh cảm thấy một áp lực đè nặng lên vai, một gánh nặng của sự kỳ vọng và niềm tin. Nỗi sợ thất bại và mất mát đeo bám anh như một cái bóng. Anh không phải là một anh hùng, anh chỉ là một người hiện đại bị lạc vào thế giới này, muốn sống sót và bảo vệ những người anh yêu thương. Anh phải đối mặt với một cuộc đối đầu không cân sức, với vũ khí thô sơ và một đội quân chưa được huấn luyện bài bản chống lại lực lượng hùng hậu, có tổ chức của Trần Thị Gia Tộc.

Trong Cẩm Nang Kế Sách của anh, luôn có một nguyên tắc cốt lõi: không bao giờ bỏ cuộc. Kẻ địch có thể mạnh hơn, đông hơn, nhưng không có nghĩa là chúng không thể bị đánh bại. Anh phải tìm ra điểm yếu của chúng, phải vận dụng trí tuệ của mình, phải biến những điều không thể thành có thể. Suối Nguồn Tinh Lực là mục tiêu tối thượng của Trần Thị, và anh sẽ phải bảo vệ nó bằng mọi giá.

Khi ánh trăng bắt đầu treo lơ lửng trên đỉnh núi, soi rọi xuống ngôi làng đã biến đổi hoàn toàn, Lâm Dịch đứng trên chòi canh mới dựng, nhìn ra xa. Ngôi làng Sơn Cước giờ đây đã mang dáng dấp của một pháo đài nhỏ bé, kiên cường. Tiếng hô khẩu lệnh vang dội trên bãi đất trống, mùi đất ẩm và mồ hôi từ những người luyện tập, cảm giác căng thẳng lan tỏa trong không khí, ánh mắt kiên định của Lâm Dịch dưới ánh đèn dầu, tiếng rìu đốn gỗ và tiếng xẻng đào đất miệt mài – tất cả như khắc họa một bức tranh bi tráng về ý chí sinh tồn. Dù còn nhiều thiếu thốn, dù tương lai còn mịt mờ, nhưng ngọn lửa quyết tâm đã cháy bùng trong tim mỗi người dân Sơn Cước. Họ đã sẵn sàng, và Lâm Dịch biết, anh cũng vậy. Cuộc chiến này, không chỉ là của riêng anh, mà là của tất cả họ.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free