Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 90: Âm Mưu Sâu Rộng: Quyết Định Của Lâm Dịch

Hắn khẽ thở dài, trong hơi thở ấy không có sự bi lụy, chỉ có sự kiên cường và quyết tâm sắt đá. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ biến làng Sơn Cước thành một pháo đài vững chắc, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần, đủ sức chống lại mọi âm mưu và cường quyền. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, hắn không chỉ sống cho riêng mình.

Chạng vạng tối, tại một trạm tiếp tế thô sơ nằm lọt thỏm giữa những vạt rừng thưa và cánh đồng đã thu hoạch, gió heo may thổi luồn qua những khe hở của vách gỗ, mang theo hơi lạnh se sắt. Tiếng bảng hiệu bằng tre kẽo kẹt kêu lên từng hồi như tiếng thở dài của đêm tối, hòa lẫn với tiếng gió rít qua những tán cây xa xăm và âm thanh mơ hồ của một vài con vật hoang dã. Mùi bụi đất khô, mùi rơm rạ còn sót lại từ những gánh hàng, và cả mùi đặc trưng của chuồng ngựa lẫn lộn với khói bếp từ căn quán nhỏ phía trong, tạo nên một bầu không khí hỗn tạp của sự xa xôi và mộc mạc. Ánh đèn lồng leo lét treo lủng lẳng trước cửa quán, thứ ánh sáng yếu ớt ấy chỉ đủ soi rõ vài mét vuông xung quanh, khiến những góc khuất càng thêm mờ ảo.

Lâm Dịch, thân hình gầy gò ẩn mình trong bóng tối dưới mái hiên, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ trầm tư. Dù đã quen với sự khắc nghiệt của thế giới này, nhưng mỗi lần đối diện với những âm mưu thâm độc, trái tim hắn vẫn không khỏi dấy lên một cảm giác nặng nề. Hắn đứng đó, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất, cảm nhận từng luồng gió lạnh lướt qua da thịt. Khoảnh khắc này, hắn không còn là một thiếu niên mười bảy tuổi, mà là một người đàn ông gánh vác trách nhiệm nặng nề. Sự từng trải và khả năng quan sát sắc bén của người hiện đại đã tôi luyện hắn thành một khối thép vững vàng, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn vẫn là Lâm Dịch của thế kỷ XXI, người luôn khao khát một cuộc sống bình yên.

Thám tử Mạc xuất hiện như một bóng ma, thân hình gầy gò, lén lút, hòa mình vào màn đêm. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ đặt xuống bàn một chồng tài liệu và một vài tấm bản đồ được vẽ tay khá chi tiết. Vẻ mặt của Mạc nghiêm trọng hơn thường lệ, đôi mắt tinh ranh vốn dĩ luôn ánh lên vẻ cợt nhả giờ đây lại chứa đựng một sự cảnh báo rõ ràng. Ánh đèn lồng chiếu rọi khuôn mặt căng thẳng của Lâm Dịch khi hắn cầm lấy chồng giấy tờ. Từng nét chữ trong các ghi chép của Mạc như khắc sâu vào tâm trí hắn, mỗi thông tin đều là một nhát dao khoét sâu vào bức tranh tưởng chừng đã rõ ràng về Trần Thị Gia Tộc.

“Kế hoạch của Trần Thị lần này khác trước, Lâm công tử,” Thám tử Mạc thì thầm, giọng nói trầm khàn, hòa vào tiếng gió. “Không chỉ là bóc lột nữa... họ muốn xóa sổ ảnh hưởng của ngài vĩnh viễn khỏi Thôn Làng Sơn Cước. Mục tiêu chính là Suối Nguồn Tinh Lực.”

Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ hít một hơi thật sâu. Hắn đã dự cảm được điều này, nhưng khi nghe Mạc nói ra, mức độ tàn độc của Trần Thị vẫn khiến hắn rùng mình. *Xóa sổ? Đến mức độ này ư? Mình đã đánh giá thấp sự tàn nhẫn của chúng rồi,* hắn thầm nghĩ. *Chúng không chỉ muốn tiền, chúng muốn quyền lực tuyệt đối, muốn biến làng Sơn Cước thành thuộc địa riêng của chúng, không dung thứ bất kỳ kẻ nào dám chống đối.* Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ từng nói về lòng tham của thế gia vọng tộc, và giờ đây, hắn hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết.

“Chúng sẽ cắt đứt mọi nguồn cung cấp, cô lập làng, thao túng quan lại địa phương để hợp thức hóa, và sau đó... có thể sẽ dùng vũ lực. Ngài phải cẩn thận,” Mạc tiếp tục, giọng nói không chút cảm xúc, nhưng mỗi từ ngữ đều như một nhát búa giáng vào tâm trí Lâm Dịch.

Lâm Dịch lật từng trang giấy, cố gắng kìm nén sự chấn động nội tâm. Các báo cáo của Mạc rất chi tiết, bao gồm cả danh sách các thương nhân bị Trần Thị uy hiếp, những con đường vận chuyển hàng hóa sẽ bị phong tỏa, và thậm chí là tên tuổi của những kẻ cầm đầu trong đội hộ vệ của chúng. Hắn nhận ra, Trần Thị đã lên kế hoạch này một cách tỉ mỉ, bài bản, cho thấy sự nghiêm trọng và quyết tâm của chúng. Đây không còn là một cuộc đối đầu nhỏ lẻ giữa hắn và Mã Cố Vấn, mà là một cuộc chiến sống còn giữa một thế lực khổng lồ và một ngôi làng nhỏ bé đang cố gắng bảo vệ sự tự do của mình.

Hắn nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu: khuôn mặt ngây thơ của Tiểu Nguyệt, nụ cười hiền hậu của Lâm mẫu, dáng vẻ khắc khổ của Lâm phụ, và sự tin tưởng tuyệt đối của dân làng Sơn Cước. *Không, mình sẽ không để điều đó xảy ra. Không bao giờ.* "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "nhưng sinh tồn không có nghĩa là cúi đầu. Nó có nghĩa là chiến đấu để bảo vệ những gì mình trân trọng."

Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt đã trở nên sắc lạnh và kiên định. Hắn biết, để đối phó với một đối thủ như Trần Thị, hắn không thể chỉ dựa vào mưu trí và sự khôn khéo nữa. Hắn cần sức mạnh, cả về vật chất lẫn tinh thần. Hắn cần một lực lượng đủ để răn đe, đủ để bảo vệ. Và quan trọng hơn cả, hắn cần một kế hoạch phản công, không chỉ phòng thủ.

Hắn nhìn Mạc, ánh mắt như xuyên thấu màn đêm. "Tiếp tục theo dõi," hắn nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng đáng sợ. "Ta muốn biết mọi động thái của Trần Thị, đặc biệt là liên quan đến ‘Suối Nguồn Tinh Lực’ và bất kỳ âm mưu nào nhằm vào làng Sơn Cước. Càng chi tiết càng tốt." Hắn đẩy một túi bạc nhỏ sang cho Mạc, số tiền này không nhỏ đối với một thám tử tư, nhưng thông tin mà Mạc mang lại còn quý giá hơn gấp bội. Mạc gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ hài lòng. Hắn nhanh chóng cất túi bạc và tập giấy ghi chép vào trong người, sau đó lại tan biến vào bóng tối như một bóng ma, để lại Lâm Dịch một mình trong cái lạnh của đêm khuya, với gánh nặng của thông tin và một tương lai đầy bão tố.

***

Trong căn nhà gỗ của Trưởng thôn Lão Vương, ánh nến lung linh lay động, đổ bóng dài trên những bức tường đã ngả màu thời gian. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống thật sâu, chỉ còn nghe tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió đêm lướt qua mái tranh, mang theo cái lạnh ẩm của đất và mùi khói bếp còn vương vấn. Bình yên của làng Sơn Cước dường như chỉ là một lớp vỏ mỏng manh, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào trước cơn sóng dữ đang cuộn trào từ phía Trần Thị Gia Tộc.

Trong phòng, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Lâm Dịch ngồi đối diện với Trưởng thôn Lão Vương, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lão Hồ. Những khuôn mặt khắc khổ, nhăn nheo của những người nông dân giờ đây in hằn vẻ lo âu, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt của họ, vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào người thanh niên trẻ tuổi này. Lâm Dịch đã không né tránh sự thật khắc nghiệt. Hắn đã trình bày tất cả những gì Thám tử Mạc đã điều tra được, không tô vẽ, không che giấu. Từ âm mưu cắt đứt nguồn cung, cô lập làng, đến khả năng Trần Thị sẽ sử dụng vũ lực để chiếm đoạt Suối Nguồn Tinh Lực.

“Trần Thị không chỉ muốn thu thuế nữa,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ổn, từng từ thốt ra đều mang sức nặng. Hắn nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt kiên định. “Chúng muốn kiểm soát hoàn toàn con đường thương mại, cô lập chúng ta, và cuối cùng, chiếm đoạt Suối Nguồn Tinh Lực bằng mọi giá. Chúng sẽ không từ thủ đoạn.” Hắn dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm vào tâm trí mọi người. Hắn biết, đây là một tin tức kinh hoàng, nhưng sự thật cần phải được nói ra.

Trưởng thôn Lão Vương, người đàn ông thấp bé với khuôn mặt khắc khổ, khẽ rùng mình. Đôi tay ông run rẩy nắm chặt vạt áo. “Trời ạ… Suối Nguồn Tinh Lực… lão phu đã nghe các cụ kể về nó, nhưng cứ nghĩ chỉ là truyền thuyết. Vậy mà…”

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh nheo lại, gật gù. “Đúng như lão phu dự đoán… lòng tham của Trần Thị là vô đáy. Chúng đã dòm ngó Suối Nguồn từ lâu, nhưng không tìm được. Giờ đây, khi biết được giá trị thực sự của nó, chúng sẽ không dễ dàng buông tha. Đối với những kẻ có quyền và tiền, thứ đó còn quý giá hơn vàng bạc, có thể giúp chúng kéo dài tuổi thọ, củng cố thế lực.” Giọng Lão Hồ vang lên trầm khàn, đầy sự thâm thúy của một người đã trải qua nhiều thăng trầm.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, nhưng khuôn mặt chất phác của hắn lại lộ rõ vẻ bàng hoàng. Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. “Vậy chúng ta phải làm gì? Đánh nhau sao? Nhưng dân làng chúng ta…” Hắn ngập ngừng, ánh mắt đảo qua những khuôn mặt lo lắng trong phòng. Dân làng Sơn Cước vốn chỉ quen với cuốc bẫm cày sâu, làm sao có thể chống lại một thế lực hùng mạnh như Trần Thị, với đội hộ vệ được huấn luyện bài bản?

Trần Nhị Cẩu, người phụ tá nhanh nhẹn của Lâm Dịch, dù đôi mắt vẫn ánh lên vẻ ngây ngô, nhưng cũng đã mất đi vẻ hoạt bát thường ngày. Hắn nhìn Lâm Dịch với vẻ tin tưởng tuyệt đối, chờ đợi một mệnh lệnh. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Dù có phải đập nồi dìm thuyền, Nhị Cẩu cũng không sợ!”

Lâm Dịch hít một hơi sâu, ánh mắt hắn lướt qua từng người, cảm nhận được sự lo lắng nhưng cũng thấy được ngọn lửa kiên cường âm ỉ cháy trong họ. “Không thể ngồi yên chịu chết,” hắn nói, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Chúng ta phải tự bảo vệ mình. Ta muốn thành lập một đội tự vệ. Huấn luyện họ để chiến đấu. Chúng ta cần một người có kinh nghiệm quân sự để dẫn dắt.”

Đề xuất của Lâm Dịch khiến mọi người ngỡ ngàng. Thành lập đội tự vệ? Điều đó có nghĩa là họ sẽ phải đối mặt trực diện với Trần Thị, một hành động mà từ trước đến nay không một ngôi làng nhỏ bé nào dám nghĩ tới. Trưởng thôn Lão Vương định lên tiếng phản đối, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, ông lại nuốt ngược lời định nói vào trong. Ông biết, Lâm Dịch không phải là người sẽ đưa ra một quyết định thiếu suy nghĩ.

Lão Hồ trầm ngâm vuốt chòm râu bạc. “Cần có một người huấn luyện thật sự… một người đã từng trải qua chiến trận.”

“Ta đã tính đến rồi,” Lâm Dịch đáp. “Ta đã liên lạc với Giáo đầu Trương, một cựu binh biên ải. Ông ấy là một người nghiêm khắc, nhưng có khả năng biến những người nông dân thành chiến binh. Ta tin ông ấy có thể giúp chúng ta.”

Vương Đại Trụ nghe vậy thì đôi mắt sáng lên một chút hy vọng. Hắn đã từng nghe về những cựu binh biên ải, những người sống sót qua các cuộc chiến khốc liệt. Nếu có một người như vậy dẫn dắt, có lẽ dân làng sẽ có cơ hội.

Trưởng thôn Lão Vương thở dài một tiếng, như trút đi một phần gánh nặng. “Nếu Lâm Dịch đã quyết, lão phu và dân làng sẽ nghe theo. Nhưng… liệu chúng ta có đủ sức để chống lại Trần Thị?”

Lâm Dịch nhìn Trưởng thôn, giọng nói chắc nịch. “Chúng ta không có lựa chọn nào khác, Trưởng thôn. Đây không chỉ là việc bảo vệ đất đai, mà là bảo vệ cuộc sống, bảo vệ tương lai của chúng ta. Trần Thị sẽ không từ bỏ cho đến khi chúng ta không còn gì. Và một khi chúng ta không còn gì, chúng ta cũng không còn là chính mình. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, chúng ta cũng cần nắm chặt vũ khí trong tay để bảo vệ tri thức đó. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự giành lấy nó.”

Ánh nến trên bàn khẽ rung động, hắt lên những cái bóng nhảy múa trên tường. Trong căn phòng nhỏ bé ấy, một quyết định lớn lao đã được đưa ra, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong số phận của làng Sơn Cước. Mùi đất ẩm và khói bếp quyện vào nhau trong không khí làng, tạo nên một sự tương phản rõ rệt giữa bình yên quen thuộc và nguy hiểm đang rình rập, giữa cuộc sống mộc mạc và sự chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xua tan đi màn sương mỏng còn vương trên những mái nhà tranh và con đường đất, một khoảng đất trống rộng rãi gần rìa làng Sơn Cước đã được Lâm Dịch chọn làm sân tập. Không khí trong lành của buổi sớm mai mang theo hơi đất ẩm và mùi cỏ dại, nhưng bầu không khí ở đây lại đặc quánh sự căng thẳng và một tinh thần kỷ luật mới mẻ.

Dân làng, cả nam lẫn nữ thanh niên, khoảng bốn mươi người, đã tập trung đông đủ. Họ xếp thành hàng ngũ lộn xộn, vẻ mặt vừa tò mò, vừa lo lắng, vừa có chút ngượng nghịu. Những đôi tay vốn quen với việc cầm cuốc, cầm liềm, giờ đây lại cảm thấy lúng túng khi được yêu cầu đứng thẳng, giữ im lặng. Tuy nhiên, trong ánh mắt của họ, vẫn ánh lên một sự kiên cường âm ỉ và niềm tin tuyệt đối vào Lâm Dịch. Họ biết, đây là vì sự sống còn của làng, vì tương lai của con cái họ.

Đứng trước hàng người lúng túng ấy là một người đàn ông thân hình rắn chắc, gương mặt khắc khổ với những nếp nhăn hằn sâu do nắng gió và sương muối biên ải. Ông ta có đôi mắt sắc như dao, quét qua từng gương mặt với vẻ nghiêm nghị. Đó là Giáo đầu Trương, một cựu binh biên ải mà Lâm Dịch đã bỏ không ít công sức và tiền bạc để mời về. Ông mặc một bộ quần áo vải thô giản dị nhưng gọn gàng, để lộ những bắp thịt cuồn cuộn dưới lớp áo, đôi tay gân guốc với những vết chai sạn dày đặc, minh chứng cho những năm tháng cầm binh rèn kiếm.

Giáo đầu Trương hít một hơi thật sâu, sau đó cất giọng nói trầm vang, uy nghiêm, đủ sức át cả tiếng gà gáy thưa thớt và tiếng gió xào xạc qua tán lá. “Ta không quan tâm các ngươi là nông phu hay thợ săn. Từ giờ, các ngươi là binh sĩ. Kỷ luật! Tập trung! Mạng sống của các ngươi, của gia đình các ngươi, phụ thuộc vào nó!” Giọng ông vang dội, không chút khoan nhượng, khiến những người nông dân vốn quen với sự chất phác phải giật mình, đứng nghiêm tắp hơn. Tiếng búa đập nhẹ nhàng vào gỗ gần đó, nơi một vài người đang dựng thêm một vài cột tập luyện đơn giản, xen lẫn với tiếng hô dứt khoát của Giáo đầu Trương, tạo nên một nhịp điệu mới cho làng Sơn Cước.

Lâm Dịch đứng cách đó không xa, cùng với Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, quan sát buổi huấn luyện đầu tiên. Hắn mặc bộ trang phục đơn giản, vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ hy vọng và quyết tâm. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và gian nan, nhưng đây là bước đầu tiên và quan trọng nhất.

“Giáo đầu Trương là một cựu binh biên ải,” Lâm Dịch khẽ nói với Vương Đại Trụ, giọng thì thầm đủ nghe. “Ông ấy biết cách biến những người nông dân thành chiến binh. Nhưng thời gian không còn nhiều. Chúng ta phải nhanh chóng chuẩn bị.” Hắn nhìn sang Vương Đại Trụ, người đang chăm chú theo dõi từng động tác của Giáo đầu Trương. “Đại Trụ, ngươi phải học hỏi thật nhanh. Ngươi sẽ là cánh tay phải của Giáo đầu Trương, là người hỗ trợ ông ấy huấn luyện dân làng.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt quyết tâm. “Yên tâm đi, Lâm huynh. Ta sẽ cố gắng hết sức mình. Ta sẽ không phụ lòng tin của huynh.” Hắn biết đây là trách nhiệm nặng nề, nhưng hắn cũng hiểu rằng, Lâm Dịch đã đặt niềm tin vào hắn.

Trần Nhị Cẩu cũng hăng hái nói: “Đại ca, cho Nhị Cẩu vào đội huấn luyện đi! Nhị Cẩu muốn học đánh nhau để bảo vệ Đại ca và làng!”

Lâm Dịch nhìn Nhị Cẩu, khẽ mỉm cười. “Tất nhiên rồi, Nhị Cẩu. Ngươi sẽ là một trong những người đầu tiên. Nhưng hãy nhớ, kỷ luật là trên hết. Ngươi phải nghe lời Giáo đầu Trương, không được bốc đồng.”

Nhị Cẩu mừng rỡ gật đầu lia lịa.

Giáo đầu Trương bắt đầu hướng dẫn những động tác cơ bản nhất: cách đứng tấn, cách cầm gậy gỗ, cách di chuyển và phối hợp. Những người nông dân ban đầu còn lúng túng, vụng về, nhưng dưới sự chỉ dẫn nghiêm khắc và những lời quát tháo dứt khoát của Giáo đầu Trương, họ dần dần bắt nhịp. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán, nhưng không ai kêu ca một lời. Trong sâu thẳm, họ hiểu rằng đây là bài học đầu tiên về sự sinh tồn, và họ phải học nó thật nhanh, thật tốt.

Lâm Dịch đứng đó, dõi theo từng động tác của dân làng. Trong đầu hắn, một cẩm nang kế sách vô hình đang dần được hình thành. Hắn không chỉ nhìn thấy những người nông dân đang tập luyện, hắn nhìn thấy một lực lượng tự vệ kiên cường, một pháo đài vững chắc đang dần được xây dựng bằng ý chí và sự đoàn kết. Việc thành lập và huấn luyện đội tự vệ này sẽ là nền tảng cho một cuộc đối đầu vũ trang quy mô lớn hơn trong tương lai gần, đòi hỏi sự hy sinh và lòng dũng cảm. Sự xuất hiện của Giáo đầu Trương đã cung cấp cho Lâm Dịch một yếu tố quân sự quan trọng, thay đổi cán cân lực lượng và mở ra khả năng chiến đấu thực sự cho dân làng. Các kênh thông tin của Thám tử Mạc sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc Lâm Dịch nắm bắt tình hình đối thủ và phản ứng kịp thời. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.

***

Buổi chiều tà, ánh nắng vàng nhạt bao phủ khuôn viên rộng lớn của dinh thự Mã Cố Vấn, nằm ẩn mình sau những lùm cây cổ thụ ở ngoại ô trấn. Kiến trúc của dinh thự mang vẻ đạo mạo, bề thế với những bức tường gạch kiên cố và mái ngói lưu ly, nhưng từ sâu bên trong, lại tỏa ra một thứ khí chất lạnh lẽo, đầy toan tính. Tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tiếng chim chóc hót líu lo đâu đó trong vườn, nhưng tất cả đều không thể phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ bên trong căn thư phòng của Mã Cố Vấn.

Mã Cố Vấn, vẻ ngoài đạo mạo nhưng ánh mắt lấp lánh sự tinh quái và độc địa, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ lim chạm trổ tinh xảo. Trước mặt y là một chồng thư từ và báo cáo dày cộp, tất cả đều liên quan đến tình hình ở làng Sơn Cước. Y nhấp một ngụm trà nóng, khẽ nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy tự mãn, khiến những nếp nhăn trên khóe mắt càng hằn sâu.

Lý Quản Sự, tay sai đắc lực của y, đứng bên cạnh với vẻ mặt nịnh nọt nhưng ẩn chứa sự hống hách quen thuộc. Dáng người gầy gò, lưng hơi khom của hắn càng làm nổi bật vẻ khúm núm khi đứng trước chủ nhân, nhưng đôi mắt nhỏ ti hí lại không ngừng đảo quanh, cho thấy sự tinh ranh và bần tiện. Hắn mặc bộ y phục tươm tất hơn dân thường, nhưng vẫn không che giấu được bản chất tham lam, thấp hèn.

“Lâm Dịch tưởng hắn có thể làm gì?” Mã Cố Vấn thốt ra, giọng nói khàn khàn, mang theo chút chế giễu. Y đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh mịch. “Cắt đứt mọi nguồn cung, cô lập, sau đó... hắn sẽ phải quỳ gối. Hoặc chết. Không ai có thể chống lại Trần Thị Gia Tộc.” Y nói ra những lời này với một sự tự tin tuyệt đối, như thể mọi thứ đã nằm gọn trong lòng bàn tay y. Cái tên Lâm Dịch, từng khiến y phải đau đầu, giờ đây chỉ còn là một con kiến đang vùng vẫy trong vũng lầy mà y đã tạo ra.

Lý Quản Sự vội vàng tiếp lời, giọng nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo, nhưng lại đầy vẻ đắc ý. “Thưa cố vấn, các thương nhân nhỏ đã bắt đầu sợ hãi. Hàng hóa đến Sơn Cước đã giảm một nửa. Chẳng mấy chốc, họ sẽ không còn gì để ăn. Ngay cả những thương buôn liều lĩnh nhất cũng không dám mạo hiểm làm phật lòng Trần Thị. Chúng ta đã phong tỏa tất cả các ngả đường chính, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung muối, dầu, vải vóc… Chắc hẳn Lâm Dịch đang cuống cuồng tìm cách đối phó.”

Mã Cố Vấn nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn. “Tốt lắm. Cứ để hắn vùng vẫy. Càng vùng vẫy, càng chứng tỏ sự yếu đuối của hắn. Ta đã sai người mua chuộc thêm vài tên quan lại ở huyện lân cận. Chúng sẽ ban hành lệnh cấm buôn bán với bất kỳ ai có liên hệ với làng Sơn Cước, lấy cớ là ‘nghi ngờ dịch bệnh’ hoặc ‘tụ tập gây rối’. Đến lúc đó, Sơn Cước sẽ trở thành một hòn đảo cô lập giữa biển cả.”

“Hắc hắc, cố vấn quả là cao kiến!” Lý Quản Sự cười nịnh, cúi đầu khom lưng. “Bọn dân đen ngu dốt kia sao có thể chống lại quyền lực của triều đình và gia tộc Trần Thị hiển hách chứ?”

“Chưa hết,” Mã Cố Vấn nói, ánh mắt y nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. “Ta cũng đã cử người đến rải tin đồn trong dân chúng, nói rằng Lâm Dịch đang tụ tập bè phái, có ý đồ chống đối triều đình, thậm chí là có liên hệ với bọn phản tặc. Đến khi mọi thứ chín muồi, chúng ta sẽ có lý do chính đáng để điều động đội hộ vệ đến ‘trấn áp’ lũ phản loạn, và thu hồi ‘tài nguyên’ về cho Trần Thị. Khi đó, Suối Nguồn Tinh Lực sẽ thuộc về chúng ta, vĩnh viễn.”

Lý Quản Sự nghe đến đây thì khuôn mặt hiện rõ vẻ tham lam và phấn khích. Hắn biết, nếu kế hoạch này thành công, phần thưởng dành cho hắn sẽ không nhỏ. “Cố vấn vĩ đại! Lâm Dịch đó sẽ chỉ còn là một cái xác không hồn dưới chân chúng ta thôi!”

Mã Cố Vấn không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép cười một cách đầy ẩn ý. Trong mắt y, Lâm Dịch chỉ là một vật cản nhỏ trên con đường bành trướng của Trần Thị. Y tin rằng, với sự phong tỏa kinh tế chặt chẽ, sự thao túng quan lại và sự đe dọa vũ lực, Lâm Dịch và làng Sơn Cước sẽ không còn đường sống. Sự tàn nhẫn và quyết tâm của Trần Thị Gia Tộc trong việc chiếm đoạt Suối Nguồn Tinh Lực và loại bỏ Lâm Dịch đã lộ rõ, báo hiệu một cuộc xung đột không khoan nhượng. Trong đầu y, hình ảnh Lâm Dịch quỳ gối xin tha đã hiện rõ mồn một. Y sẽ không để bất kỳ ai cản trở kế hoạch của Trần Thị.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free