Lạc thế chi nhân - Chương 89: Niềm Tin Vững Chãi: Hạt Mầm Đoàn Kết Làng Sơn Cước
Lâm Dịch quay lưng rời đi, để lại Thám tử Mạc trong góc khuất. Bước chân hắn nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm. Anh biết, để đối phó với Trần Thị Gia Tộc, anh không thể chỉ phòng thủ, mà còn phải chủ động tấn công vào những điểm yếu của chúng. Việc thuê Thám tử Mạc sẽ mở ra một kênh thông tin mới, giúp anh nắm rõ hơn về Trần Thị Gia Tộc và các âm mưu của chúng, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn hơn. Cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở làng Sơn Cước. Nó sẽ mở rộng ra, phức tạp hơn, và đòi hỏi Lâm Dịch phải dùng hết mọi mưu trí, mọi kiến thức mà hắn có. Hắn thở dài một tiếng trong gió lạnh, nhưng trong hơi thở đó không có sự bi lụy, chỉ có sự kiên cường và quyết tâm sắt đá. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng như rót mật lên những mái nhà tranh vách đất của làng Sơn Cước, xua đi cái lạnh se của đêm khuya. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía chuồng trại, hòa cùng tiếng trẻ con nô đùa rộn rã bên sân đất, đánh thức cả làng sau một đêm dài yên bình. Mùi khói bếp thoang thoảng từ những căn nhà đã bắt đầu dậy lửa, lẫn với mùi đất ẩm và mùi phân động vật đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống nơi đây, tạo nên một bức tranh bình dị và sống động. Lâm Dịch đứng bên hiên nhà, ngước nhìn khung cảnh quen thuộc ấy. Gió sớm mơn man qua mái tóc đen hơi bù xù của hắn, mang theo hơi sương lành lạnh.
Làng Sơn Cước lúc này đã khác xưa rất nhiều. Không còn là cái làng u ám, nặng nề bởi bệnh tật và sự lo âu. Dù vẫn còn đó những căn nhà đơn sơ, những con đường đất gồ ghề, nhưng không khí tràn ngập một nguồn sinh khí mới. Dân làng tấp nập đi lại, không còn vẻ mặt hốc hác, nhợt nhạt như trước. Họ chủ động múc nước từ giếng, mang về đun sôi sùng sục trên bếp lửa trước khi dùng, một thói quen mới đã ăn sâu vào tiềm thức sau trận dịch. Tiếng nước chảy róc rách từ giếng làng, tiếng nói cười rôm rả của những người phụ nữ đang giặt giũ bên bờ suối, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự sống.
“May mà có Lâm Dịch. Nếu không, cái làng này chắc đã thành làng ma rồi.” Đại Nương Lý, người đàn bà góa chồng có tiếng là khó tính trong làng, giờ đây cũng phải thốt lên lời khen ngợi. Bà đang ngồi phơi ngô trước sân, ánh mắt nhìn về phía Lâm Dịch với sự biết ơn chân thành, không chút che giấu.
Lão Hứa, người đàn ông gầy gò, râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, đang xoa bóp cánh tay đau nhức sau một buổi làm đồng, cũng phụ họa: “Mấy lời đồn của cái tên Mã Cố Vấn kia đúng là vớ vẩn. Hắn nói Lâm Dịch làm phật ý thần linh, gây ra tai họa. Giờ thì xem, ai mới là phúc tinh của làng ta? Chính Lâm Dịch đã cứu mạng bao nhiêu người!” Lão cười khà khà, nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt khắc khổ.
Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ đã bớt đi phần nào nét lo âu, đang đi tuần tra quanh làng, gật đầu lia lịa. “Đúng vậy, ta tin vào Lâm Dịch. Cậu ấy nói gì, chúng ta cứ theo đó mà làm.” Giọng ông dù nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự kiên định. Niềm tin ấy không chỉ là sự tuân phục, mà còn là một sự giao phó hoàn toàn, một sự dựa dẫm vào người thiếu niên này. Ông biết, sau bao nhiêu năm làng Sơn Cước chìm trong đói nghèo và dịch bệnh, chỉ có Lâm Dịch mới mang lại hy vọng.
Lâm Dịch nghe những lời ấy từ xa, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi nở trên môi. Hắn không phải là kẻ thích nghe lời ca tụng, nhưng nhìn thấy dân làng khỏe mạnh, vui vẻ, đoàn kết, hắn cảm thấy những nỗ lực của mình không hề vô ích. Hắn dõi mắt theo Lâm Tiểu Nguyệt, em gái hắn, đang chơi đùa cùng đám trẻ con khác bên giếng làng. Con bé phúng phính hơn trước, đôi má đã ửng hồng, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc. Nó là biểu tượng của sự bình yên mà hắn khao khát bảo vệ, là động lực để hắn không ngừng cố gắng. Nhìn Tiểu Nguyệt vô tư, hắn chợt nghĩ, mình đã làm đúng. Sinh tồn không chỉ là sống sót, mà là sống một cách có ý nghĩa, bảo vệ những người mình yêu thương.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang hì hụi cùng Trần Nhị Cẩu hướng dẫn vài người trẻ trong làng cách gia cố lại hệ thống dẫn nước sạch mới. Những ống tre được ghép nối cẩn thận, dẫn nước từ con suối nhỏ trên núi về các điểm tập trung trong làng, giảm bớt công sức gánh nước và đảm bảo nguồn nước sạch hơn. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn và hoạt bát, luôn miệng pha trò, khiến không khí lao động trở nên vui vẻ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói đặc trưng ấy giờ đây không chỉ là sự vâng lời, mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.
Lâm Dịch biết, sự đoàn kết này là một tài sản vô giá. Dịch bệnh đã không giết chết làng Sơn Cước, mà ngược lại, nó đã tôi luyện ý chí và củng cố lòng tin của dân làng vào hắn. Họ không còn hoài nghi hay sợ hãi những điều mới mẻ mà hắn đưa ra, mà đã hoàn toàn chấp nhận, thậm chí còn chủ động thực hiện. Đây chính là cái nền tảng vững chắc nhất để hắn đối phó với những thách thức lớn hơn sắp tới. Trong thâm tâm, Lâm Dịch hiểu rõ, sự yên bình này chỉ là tạm thời. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng buông tha. Cái tên Mã Cố Vấn chỉ là một quân cờ, và khi quân cờ đó thất bại, những quân cờ lớn hơn sẽ xuất hiện. Nhưng ít nhất, giờ đây hắn không còn đơn độc. Hắn có một hậu phương vững chắc, một tập thể tin tưởng và sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi khó khăn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói gỗ và đất ẩm, pha lẫn chút mùi thảo dược thoang thoảng từ nhà Hồ Gia Gia. Một ngày mới, với những hy vọng và cả những thử thách mới, đã thực sự bắt đầu.
***
Đêm khuya, khi ánh trăng bạc đã lên cao, soi rọi vạn vật trong một màn sương mờ ảo, làng Sơn Cước chìm vào tĩnh mịch. Chỉ còn tiếng côn trùng đêm rỉ rả không ngừng, và thỉnh thoảng là tiếng chó sủa vu vơ từ xa. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, sau bữa cơm tối ấm cúng cùng cha mẹ và Lâm Tiểu Nguyệt, không khí trở nên nghiêm túc hơn. Lâm phụ và Lâm mẫu, dù không hiểu hết những lo toan của con trai, nhưng ánh mắt họ vẫn ánh lên niềm tự hào và sự tin tưởng vô điều kiện. Lâm mẫu vẫn không ngừng dặn dò Lâm Dịch giữ gìn sức khỏe, ánh mắt chất chứa nỗi lo lắng thường trực của người mẹ. Lâm phụ thì chỉ trầm ngâm hút thuốc lào, thỉnh thoảng lại gật đầu tán thành những lời Lâm Dịch nói, một sự ủng hộ thầm lặng nhưng vững chãi.
Sau khi Lâm Tiểu Nguyệt đã ngủ say, Lâm Dịch ngồi lại bàn trà cùng Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lão Hồ. Chiếc đèn dầu leo lét tỏa ra ánh sáng vàng vọt, hắt bóng những gương mặt trầm tư lên vách gỗ. Mùi khói bếp thoảng nhẹ vẫn còn vương trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm từ nền nhà. Lâm Dịch đặt cuốn Cẩm Nang Kế Sách đã sờn cũ lên bàn, ngón tay hắn miết nhẹ lên bìa sách. Cuốn sách này, dù không phải là "bàn tay vàng" theo nghĩa tu luyện, nhưng lại là kho tàng tri thức vô giá của hắn, là biểu tượng cho vũ khí mạnh nhất mà hắn sở hữu.
“Dịch bệnh đã qua, lòng người đã vững. Đó là một thành công lớn,” Lâm Dịch mở lời, giọng trầm tĩnh nhưng ánh mắt sắc bén quét qua từng người. “Chúng ta đã chứng minh được rằng sự đoàn kết và tri thức có thể vượt qua tai họa. Nhưng Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Mã Cố Vấn thất bại ở đây, nhưng điều đó chỉ khiến chúng ta càng trở thành cái gai trong mắt chúng. Chúng ta cần chuẩn bị cho một trận chiến lớn hơn.”
Lão Hồ, với dáng người gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, nhìn sâu vào ngọn đèn dầu. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Mã Cố Vấn là một kẻ xảo quyệt, nhưng hắn chỉ là con chó giữ nhà cho Trần Thị. Y thất bại ở đây, nhưng y sẽ báo cáo về Trần Thị. Chúng sẽ không chỉ gửi một tên cố vấn nữa đâu. Động thái tiếp theo của chúng sẽ tinh vi và tàn độc hơn nhiều.” Giọng Lão Hồ khàn khàn, từng lời nói như khắc vào không khí đêm. Ông đã chứng kiến quá nhiều chuyện ở thế giới này, hiểu rõ sự mục ruỗng và tàn khốc của quyền lực.
Vương Đại Trụ, nắm chặt bàn tay thô ráp, ánh mắt đầy kiên định. “Chỉ cần huynh ra lệnh, chúng ta sẽ theo huynh đến cùng!” Lời nói của hắn tuy đơn giản nhưng chứa đựng sự trung thành tuyệt đối, một lời thề son sắt. Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt hăm hở. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta có cả làng ủng hộ, sợ gì lũ quan lại thối nát đó!”
Lâm Dịch cảm nhận được sự tin tưởng mãnh liệt từ những người bạn của mình. Đó là một gánh nặng, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh to lớn. Hắn biết, trong thế giới này, sự công bằng là một khái niệm xa xỉ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn phải tự mình giành lấy, bảo vệ những gì mình trân trọng. Hắn lật giở cuốn Cẩm Nang Kế Sách, đôi mắt lướt nhanh qua những dòng chữ, những sơ đồ mà hắn đã ghi chép từ ký ức của mình. Tri thức hiện đại, kinh nghiệm từ thế giới cũ, tất cả đều được hắn vận dụng để đối phó với thực tại cổ đại khắc nghiệt này.
“Chúng ta cần củng cố nội bộ mạnh mẽ hơn nữa,” Lâm Dịch nói, giọng điệu trở nên dứt khoát. “Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi hãy tiếp tục việc gia cố hệ thống nước sạch, đồng thời tổ chức dân làng luyện tập tự vệ cơ bản. Không cần võ công cao siêu, chỉ cần biết cách tự bảo vệ mình khi bị tấn công bất ngờ. Hãy dạy họ dùng cuốc, dùng xẻng, dùng bất cứ thứ gì có thể cầm được trong tay. Sự đoàn kết là sức mạnh, nhưng sức mạnh đó cần được vũ trang.”
Hắn dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. “Đặc biệt, hãy chú ý đến những người trẻ trong làng. Họ là tương lai, là lực lượng chính. Hãy bồi dưỡng cho họ ý chí kiên cường, tinh thần đoàn kết.”
Lão Hồ vuốt râu, mỉm cười nhẹ. “Lâm công tử đã nghĩ xa. Không chỉ là bảo vệ hiện tại, mà còn là gây dựng tương lai. Trần Thị Gia Tộc mạnh là bởi chúng có hệ thống, có thế lực. Chúng ta yếu hơn, nhưng chúng ta có lòng người, và giờ đây, chúng ta có một người lãnh đạo biết cách dùng lòng người ấy.” Lão Hồ còn nói thêm, giọng trầm hơn. “Ta nghe nói, Trần Thị đang tìm cách mở rộng thế lực về phía biên giới, nơi có nhiều tài nguyên chưa được khai thác. Ngươi cần đề phòng, chúng sẽ không chỉ nhìn vào miếng đất nhỏ của làng ta đâu.”
Lời nói của Lão Hồ càng củng cố thêm những suy đoán của Lâm Dịch. Hắn g���t đầu, ghi nhớ từng lời. Cái lạnh se của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa quyết tâm vẫn cháy bừng. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt. Hắn sẽ không lùi bước, vì phía sau hắn là gia đình, là làng Sơn Cước, là tất cả những gì hắn đã gây dựng. Hắn biết, một cuộc đối đầu lớn hơn đang đợi ở phía trước, và thông tin là chìa khóa.
***
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng Lâm Dịch không có tâm trạng thưởng ngoạn cảnh đẹp. Con đường mòn lẩn khuất trong những bụi cây gai và đá lởm chởm, dẫn hắn đến trạm tiếp tế hẻo lánh nơi hắn đã gặp Thám tử Mạc lần trước. Tiếng gió se lạnh thổi qua, mang theo mùi bụi khô, rơm mục và cả mùi ngựa từ chuồng trại gần đó. Tiếng bảng hiệu gỗ kẽo kẹt trong gió, như một lời chào ma mị từ nơi hoang vắng. Lâm Dịch khoác một chiếc áo choàng cũ nát, che kín khuôn mặt, cố gắng hòa mình vào bóng tối đang dần bao trùm. Hắn không muốn gây sự chú ý.
Khi hắn bước vào trạm tiếp tế, nơi chỉ có một vài khách vãng lai đang ngồi im lặng bên những chén trà nóng, Thám tử Mạc đã đợi sẵn ở một góc khuất, quen thuộc. Dáng người gầy gò, lén lút của Mạc hòa vào bóng tối, nhưng đôi mắt tinh ranh của hắn lại sáng quắc, quét qua Lâm Dịch ngay lập tức.
“Lâm công tử, đúng hẹn.” Mạc khẽ gật đầu, giọng hắn vẫn khàn khàn như lần trước. Hắn đặt một tập giấy cuộn tròn lên bàn, sau đó đẩy nhẹ về phía Lâm Dịch. Bên cạnh đó là một túi tiền thù lao, nhưng Lâm Dịch không quan tâm đến nó.
Lâm Dịch không nói nhiều, hắn cầm lấy tập giấy, đôi mắt nhanh chóng lướt qua những dòng chữ viết tay cẩn thận. Từng câu, từng chữ như mũi dao sắc nhọn, găm thẳng vào tâm trí hắn. Sắc mặt hắn dần trở nên nghiêm trọng, từng đường nét trên khuôn mặt thanh tú dần cứng lại.
“Mã Cố Vấn,” Thám tử Mạc bắt đầu, giọng thì thầm đủ để Lâm Dịch nghe thấy, “tên thật là Mã Quản Sự. Y là một trong những quản sự cấp cao của Trần Thị Gia Tộc, chuyên lo các vấn đề khai thác tài nguyên và mở rộng đất đai. Y có quan hệ sâu rộng với một số quan chức nhỏ ở huyện, những kẻ tham lam và dễ bị mua chuộc. Mục đích thực sự của y đến làng Sơn Cước không chỉ là bóc lột sức lao động hay gây rối, mà là thăm dò tài nguyên ‘Suối Nguồn Tinh Lực’.”
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao cau nhìn Mạc. “Suối Nguồn Tinh Lực? Đó là gì?” Hắn đã từng nghe Lão Hồ nhắc đến cái tên này mơ hồ, nhưng chưa bao giờ hiểu rõ ý nghĩa của nó.
Thám tử Mạc nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên vẻ bí hiểm. “Nghe đồn đó là một con suối có khả năng chữa bệnh, thậm chí giúp người ta kéo dài tuổi thọ. Đối với những kẻ có tiền và quyền, nó còn quý giá hơn vàng bạc. Trần Thị đã nghe phong thanh về sự tồn tại của nó từ lâu, nhưng chưa bao giờ xác định được vị trí chính xác. Mã Quản Sự đến đây là để tìm ra nó, và tìm cách nắm quyền kiểm soát làng Sơn Cước, biến nơi đây thành căn cứ để khai thác.”
Lâm Dịch cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hóa ra, mối đe dọa không chỉ là miếng đất canh tác hay vài đồng bạc lẻ. Nó là một kho báu tiềm ẩn mà hắn không hề hay biết. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, và giờ đây, hắn đang có được món vũ khí đó.
“Trần Thị Gia Tộc mạnh đến mức nào? Còn những ai đứng sau Mã Quản Sự?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh, cố gắng che giấu sự chấn động nội tâm.
“Trần Thị có ảnh hưởng lớn ở ba huyện lân cận, nắm giữ nhiều ruộng đất, mỏ quặng, và cả các thương lộ quan trọng. Chúng có lực lượng hộ vệ riêng, đủ để trấn áp một ngôi làng nhỏ. Gần đây, chúng đang tìm cách mở rộng thế lực về phía biên giới, nơi có nhiều tài nguyên chưa được khai thác, và làng Sơn Cước của ngươi lại nằm ngay trên con đường đó. Mã Quản Sự chỉ là một quân cờ nhỏ, nhưng y có khả năng gây ảnh hưởng lớn đến quan lại địa phương, dùng quyền lực của triều đình để hợp pháp hóa các hành động của Trần Thị.” Mạc nói, giọng điệu chuyên nghiệp và khách quan, không chút cảm xúc.
Lâm Dịch cúi đầu xem xét các ghi chép chi tiết của Mạc. Trong đó không chỉ có thông tin về Mã Quản Sự, mà còn có cả sơ đồ mối quan hệ của Trần Thị Gia Tộc, tên tuổi của những quan lại bị chúng mua chuộc, và cả những thông tin về lực lượng hộ vệ của chúng. Hắn nhận ra, đối thủ của hắn không phải là một nhóm cường hào địa phương đơn lẻ, mà là một thế lực có tổ chức, có mưu đồ và có cả sự hậu thuẫn từ chính quyền mục nát.
“Tiếp tục theo dõi,” Lâm Dịch nói, đưa thêm một túi bạc cho Thám tử Mạc. “Ta muốn biết mọi động thái của Trần Thị, đặc biệt là liên quan đến ‘Suối Nguồn Tinh Lực’ và bất kỳ âm mưu nào nhằm vào làng Sơn Cước. Càng chi tiết càng tốt.” Hắn biết, số tiền này không nhỏ, nhưng thông tin mà Mạc mang lại còn quý giá hơn gấp bội.
Thám tử Mạc gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ hài lòng. Hắn nhanh chóng cất túi bạc và tập giấy ghi chép vào trong người, sau đó lại tan biến vào bóng tối như một bóng ma. Lâm Dịch ngồi lại một mình, cảm nhận cái lạnh se của gió đêm, tiếng bảng hiệu kẽo kẹt và mùi rơm khô. Trong tay hắn là những thông tin quý giá, nhưng cũng là gánh nặng khổng lồ.
Trần Thị Gia Tộc sẽ không ngừng tìm cách chiếm đoạt ‘Suối Nguồn Tinh Lực’ và các tài nguyên khác của làng Sơn Cước, dẫn đến một cuộc đối đầu trực diện và quy mô lớn hơn. Lâm Dịch sẽ phải sử dụng không chỉ mưu trí mà còn cần đến lực lượng và đồng minh để chống lại Trần Thị. Thông tin về ‘Suối Nguồn Tinh Lực’ sẽ trở thành điểm mấu chốt trong cuộc chiến giữa Lâm Dịch và Trần Thị, và có thể hé lộ thêm về yếu tố tu luyện hoặc các bí ẩn khác của thế giới này. Sự đoàn kết của dân làng là tài sản quý giá nhất của Lâm Dịch, nhưng nó cũng là điểm yếu nếu Trần Thị tìm cách phá hoại từ bên trong hoặc dùng vũ lực.
Hắn khẽ thở dài, trong hơi thở ấy không có sự bi lụy, chỉ có sự kiên cường và quyết tâm sắt đá. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ biến làng Sơn Cước thành một pháo đài vững chắc, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần, đủ sức chống lại mọi âm mưu và cường quyền. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, hắn không chỉ sống cho riêng mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.