Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 88: Dịch Bệnh Ẩn Mình: Thử Thách Lòng Người

Màn đêm buông xuống, gieo rắc sự tĩnh mịch lên làng Sơn Cước, nhưng không thể xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm. Mấy ngày nay, một căn bệnh lạ đã âm thầm len lỏi vào từng nóc nhà, biến những tiếng cười trong trẻo của con trẻ thành những tiếng ho khan xé lòng, biến những bước chân thoăn thoắt của người lớn thành dáng đi xiêu vẹo, mệt mỏi. Buổi sáng sớm, khi sương mù còn giăng nhẹ, bảng lảng trên những mái nhà tranh mục nát và những con đường đất lầy lội, mùi ẩm mốc cùng với mùi khói bếp quen thuộc bỗng chốc xen lẫn một thứ mùi ngai ngái, khó chịu của bệnh tật. Tiếng gà gáy vẫn vang lên đều đặn, tiếng động vật xa xăm từ cánh rừng vẫn vọng lại, nhưng chúng dường như bị nuốt chửng bởi sự im lặng bất thường của một ngôi làng vốn dĩ ồn ào. Thay vào đó là tiếng ho, tiếng thở dốc, và đôi khi là tiếng khóc thút thít của những đứa trẻ đang vật lộn với cơn sốt.

Lâm Dịch đứng ở ngưỡng cửa nhà mình, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của làng. Thân hình hắn gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng đôi mắt ấy lại toát lên vẻ sắc bén, ẩn chứa sự từng trải của một người hiện đại lạc bước giữa cõi cổ xưa. Trang phục thô sơ, vá víu không thể che giấu được sự lo lắng đang gặm nhấm tâm can hắn. Lâm mẫu, với khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian và ánh mắt luôn chất chứa sự lo âu, bước lại gần, nắm lấy cánh tay hắn.

“Dịch nhi, con xem Tiểu Hoa nhà lão Hứa lại sốt cao rồi, không biết có qua khỏi không,” giọng bà run run, mang theo nỗi sợ hãi và bất lực. “Lão Hứa đã cầu khấn thần linh, đã đốt hương nghi ngút, nhưng bệnh tình của con bé cứ thế nặng thêm. Mấy nhà lân cận cũng có người đổ bệnh, cả trẻ con lẫn người già, cứ như bị tà ma ám vậy.”

Lâm Dịch khẽ vuốt tay mẹ, an ủi bằng một cái siết nhẹ. Hắn biết, trong thế giới này, khi đối mặt với những tai ương không giải thích được, con người thường tìm đến những thế lực siêu nhiên. Nhưng trong đầu hắn, những từ ngữ như "tà ma", "ý trời" chỉ là tấm màn che phủ sự thiếu hiểu biết về khoa học. Hắn đã dành mấy ngày qua để đi khắp làng, thăm hỏi từng người bệnh, không bỏ sót một triệu chứng nào. Hắn quan sát cách dân làng sinh hoạt, nguồn nước họ dùng, thức ăn họ ăn.

Trưởng thôn Lão Vương, với dáng người thấp bé và khuôn mặt khắc khổ, đi tới, thở dài thườn thượt. “Lão Hồ Gia Gia đã dùng đủ loại thảo dược, đã bốc bao nhiêu thang thuốc giải nhiệt, nhưng bệnh vẫn không thuyên giảm... Phải chăng đây là ý trời? Chúng ta phải làm gì đây, Lâm Dịch?” Giọng ông ta đầy sự tuyệt vọng và một chút hoài nghi về khả năng của Lão Hồ Gia Gia – vị dược sư duy nhất trong làng, người mà trước nay vẫn luôn được tin tưởng.

Lâm Dịch nhíu mày, những mảnh ghép thông tin từ những quan sát của hắn dần kết nối trong đầu. Sốt, ho, đau họng, tiêu chảy, mệt mỏi… những triệu chứng quen thuộc của các bệnh lây nhiễm qua đường hô hấp và đường tiêu hóa. “Ý trời?” Hắn thầm nhủ. “Trong thế giới của mình, người ta gọi đây là vi khuẩn, virus, ký sinh trùng. Vấn đề không phải là 'tà khí', mà là vệ sinh.”

Hắn nhớ lại những kiến thức y học sơ đẳng mà mình từng học được từ thế giới hiện đại. Nguồn nước ô nhiễm, thực phẩm không được nấu chín kỹ, thói quen sinh hoạt kém vệ sinh, môi trường sống ẩm thấp, chật chội… tất cả đều là những điều kiện lý tưởng cho dịch bệnh bùng phát. Hắn đã thấy cảnh dân làng vẫn vô tư lấy nước từ con suối đầu làng, nơi thượng nguồn có thể bị ô nhiễm bởi chất thải của động vật hoang dã hoặc thậm chí là của con người. Hắn cũng thấy nhiều người ho khan, khạc nhổ bừa bãi ra đất, hoặc không rửa tay sau khi đi vệ sinh rồi lại chạm vào thức ăn. Những điều nhỏ nhặt, tưởng chừng vô hại ấy, trong mắt hắn lại chính là những con đường lây bệnh kinh hoàng nhất.

Lâm Dịch khẽ thở dài. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, sự sinh tồn của cả làng đang bị đe dọa. Hắn không thể ngồi yên nhìn người dân mình từng bước xây dựng cuộc sống lại bị dịch bệnh cướp đi. Hắn biết mình không có phép thuật, không có thần dược chữa bách bệnh, nhưng hắn có tri thức. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong hoàn cảnh này, nó còn quý giá hơn vàng bạc.

Hắn quyết định phải hành động. Hắn quay lại nhìn cha mẹ và Trưởng thôn Lão Vương, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Trưởng thôn, mẫu thân, không phải ý trời, cũng không phải tà ma. Đây là bệnh. Và chúng ta có thể chống lại nó.”

Hắn bắt đầu đi quanh làng thêm một lần nữa, nhưng lần này không chỉ là quan sát. Hắn nhìn vào những vũng nước đọng, những bãi rác nhỏ chưa được xử lý, những góc nhà ẩm thấp, tối tăm. Hắn nhìn những đứa trẻ chơi đùa với đất cát bẩn thỉu, đưa tay lên dụi mắt, ngậm ngón tay vào miệng. Hắn cảm nhận được mùi nồng của chất thải động vật từ chuồng trại gần nhà dân. Mỗi cảnh tượng đều củng cố thêm suy đoán của hắn. Hắn phải làm gì đó, và phải làm ngay lập tức. Đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại Mã Cố Vấn hay Trần Thị Gia Tộc, mà là một cuộc chiến chống lại sự thiếu hiểu biết và sự tàn khốc của tự nhiên. Hắn phải dùng trí tuệ của mình để bảo vệ những con người này, những người đã tin tưởng hắn, đã cùng hắn dựng xây nên cuộc sống mới ở làng Sơn Cước. Cảm giác lạnh lẽo của sương đêm vẫn còn vương vấn trên da thịt, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy.

***

Tối muộn, ánh nến leo lét trong căn nhà đơn sơ của Lâm Dịch chỉ đủ soi rõ những gương mặt đang ngồi xung quanh chiếc bàn gỗ thô mộc. Trưởng thôn Lão Vương, với vẻ mặt lo lắng thường trực, ngồi đối diện Lâm Dịch. Bên cạnh ông là Lão Hồ, người già nhất làng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại đầy vẻ suy tư. Hồ Gia Gia, vị dược sư râu tóc cũng đã bạc, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, tay vẫn không rời chiếc túi thuốc bên hông, ánh mắt ông lộ rõ sự mệt mỏi sau những ngày dài chạy chữa không hiệu quả. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, hai cánh tay phải đắc lực của Lâm Dịch, ngồi sát cạnh nhau, nét lo âu hiện rõ trên khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự trung thành và quyết tâm. Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng và một chút hồ nghi.

Lâm Dịch nhìn từng người một, hít một hơi sâu rồi bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát: “Trưởng thôn, Hồ Gia Gia, Đại Trụ, Nhị Cẩu, và Lão Hồ. Chúng ta đang đối mặt với một mối họa lớn hơn cả việc Trần Thị Gia Tộc dòm ngó. Đó là bệnh dịch. Và căn bệnh này, ta đã tìm ra nguyên nhân, và ta tin rằng chúng ta có thể đẩy lùi nó.”

Hồ Gia Gia khẽ nhíu mày, đôi mắt từ bi nhưng cũng đầy sự hoài nghi nhìn Lâm Dịch. “Lâm Dịch, lão phu đã dùng đủ loại thảo dược giải độc, trừ tà, nhưng bệnh vẫn không thuyên giảm. Chẳng lẽ ngươi có phương thuốc nào thần kỳ hơn?”

Lâm Dịch lắc đầu. “Không phải thần dược, Hồ Gia Gia. Bệnh này không phải do tà khí. Nó lây lan qua nước uống không sạch và qua hơi thở. Nước suối tuy trông trong lành, nhưng ta đã quan sát, có những chỗ thượng nguồn bị ô nhiễm. Những chất bẩn mắt thường không nhìn thấy được, nhưng chúng lại mang mầm bệnh. Khi chúng ta uống nước đó, hoặc dùng để nấu ăn, bệnh sẽ theo đó mà vào người. Hơn nữa, khi người bệnh ho, hắt hơi, những ‘mầm bệnh’ vô hình ấy sẽ phát tán ra không khí, lây sang người khác, đặc biệt là khi chúng ta sống quá gần nhau, không giữ khoảng cách.”

Một làn sóng xì xào nhỏ nổi lên. Trưởng thôn Lão Vương hoang mang. “Nước sôi? Từ trước đến nay dân làng vẫn uống nước suối… Lẽ nào nước suối lại mang bệnh? Người bệnh thì ta đã dùng thảo dược đặc trị rồi, có cần cách ly không?”

Lão Hồ, người vốn đã tin tưởng Lâm Dịch từ lâu, lên tiếng, giọng trầm tĩnh: “Lời của Lâm Dịch có lý. Nước suối tuy trong nhưng chưa chắc đã sạch. Ta từng nghe nói các bậc y sư thời cổ cũng khuyên đun nước trước khi uống để tiêu trừ những tạp chất. Hơn nữa, việc cách ly người bệnh, ta cũng từng đọc trong sách cổ, là để tránh lây lan cho người khỏe mạnh.” Lão Hồ khẽ day day thái dương, hồi ức về những trang sách cũ kỹ hiện về. Mặc dù ông không hiểu rõ cơ chế "mầm bệnh vô hình" mà Lâm Dịch nói, nhưng trực giác và những kiến thức ít ỏi từ xa xưa mách bảo ông rằng điều này không phải là vô căn cứ.

Lâm Dịch gật đầu cảm kích Lão Hồ. “Đúng vậy. Chúng ta phải đun sôi tất cả nước dùng để uống, để rửa rau, để nấu ăn. Ăn chín uống sôi. Đó là điều tiên quyết. Thứ hai, người bệnh cần được cách ly. Không phải là bỏ rơi họ, mà là để bảo vệ những người khỏe mạnh. Những người chăm sóc người bệnh phải giữ gìn vệ sinh sạch sẽ, rửa tay thường xuyên, và tránh tiếp xúc gần gũi nhất có thể. Thứ ba, chúng ta phải giữ gìn vệ sinh chung của làng. Dọn dẹp rác thải, không khạc nhổ bừa bãi. Rửa tay sau khi đi vệ sinh, trước khi ăn, trước khi chạm vào thức ăn.”

Hắn lấy ra cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" từ túi áo, đặt lên bàn. “Trong cuốn sách này, tuy không nói rõ về ‘mầm bệnh vô hình’, nhưng lại nhấn mạnh tầm quan trọng của sự thanh lọc cơ thể và môi trường sống. Nước trong, thức ăn sạch, không khí trong lành, cơ thể khỏe mạnh – đó là những yếu tố căn bản để chống lại mọi bệnh tật.” Hắn lật vài trang sách, chỉ vào những hình vẽ thảo dược và những dòng chữ cổ kính, cố gắng dùng những bằng chứng từ chính thế giới này để củng cố lập luận của mình.

Trưởng thôn Lão Vương thở dài. “Nhưng dân làng có chịu nghe không? Họ đã quá sợ hãi rồi, lại còn phải làm những việc khác lạ này…”

Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt ông. “Chúng ta phải giải thích cho họ hiểu. Bằng cách đơn giản nhất, dễ hiểu nhất. Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người là những người được dân làng tin tưởng. Ta cần hai người giúp ta tổ chức dân làng. Mỗi nhà phải có một nồi nước sôi đặt cạnh bếp, nước uống phải là nước đã đun sôi. Hai người hãy hướng dẫn họ cách dọn dẹp nhà cửa, chuồng trại, và giữ gìn vệ sinh cá nhân. Nhắc nhở họ không khạc nhổ bừa bãi.”

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng chất phác, gật đầu không chút do dự. “Được! Đại ca nói gì, Đại Trụ làm nấy! Dân làng tin tưởng Lâm Dịch, chắc chắn sẽ nghe lời.”

Trần Nhị Cẩu cũng nhanh nhẹn hưởng ứng. “Đại ca cứ yên tâm, Nhị Cẩu sẽ đi từng nhà, giải thích cho rõ ràng!”

Lâm Dịch quay sang Hồ Gia Gia. “Hồ Gia Gia, mong ông giúp đỡ ta trong việc điều chế thuốc. Không phải thuốc chữa bệnh, mà là thuốc tăng cường sức đề kháng cho dân làng, và những loại thảo dược có tính sát khuẩn, thanh nhiệt để hỗ trợ việc vệ sinh. Quan trọng hơn, ông hãy dùng uy tín của mình để trấn an dân làng, giúp họ tin tưởng vào những phương pháp này. Những bài thuốc cổ truyền vẫn có giá trị của nó, nhưng chúng ta cần kết hợp nó với những phương pháp mới để đạt hiệu quả cao nhất.”

Hồ Gia Gia, ban đầu vẫn còn nét hoài nghi, lắng nghe từng lời của Lâm Dịch. Ông nhìn cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" trên bàn, rồi lại nhìn vào đôi mắt kiên định của thiếu niên trước mặt. Những lời giải thích của Lâm Dịch, tuy có phần lạ lẫm, nhưng lại mạch lạc và logic một cách khó tin. Cái sự "mầm bệnh vô hình" đó, tuy ông chưa từng nghe, nhưng những biện pháp vệ sinh và cách ly lại rất phù hợp với những nguyên lý cơ bản của y thuật cổ truyền về việc tránh nhiễm "tà khí" từ bên ngoài. Dần dần, sự lo lắng trên gương mặt ông được thay thế bằng sự suy tư, rồi cuối cùng là một cái gật đầu chậm rãi nhưng dứt khoát. “Được thôi, Lâm Dịch. Lão phu sẽ làm hết sức mình. Cứ xem như đây là một bài học mới cho lão già này.”

Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm. Có được sự ủng hộ của Hồ Gia Gia, mọi việc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Hắn biết, để thay đổi thói quen của một tập thể, không thể chỉ dựa vào mệnh lệnh, mà phải dựa vào sự tin tưởng và sự hiểu biết. Cuộc chiến này không chỉ là chống lại bệnh tật, mà còn là chống lại những định kiến đã ăn sâu vào tâm trí con người. Hắn phải kiên trì, phải giải thích, phải chứng minh. Chỉ có như vậy, dân làng Sơn Cước mới có thể vượt qua được thử thách này. Ánh nến vẫn lay động, phản chiếu quyết tâm trên gương mặt Lâm Dịch, và một tia hy vọng vừa nhen nhóm trong căn phòng nhỏ bé ấy.

***

Dưới sự chỉ đạo ráo riết của Lâm Dịch, làng Sơn Cước bắt đầu một cuộc chiến thầm lặng chống lại kẻ thù vô hình. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, với sự nhiệt huyết và sức vóc của tuổi trẻ, dẫn đầu đội thanh niên. Họ đi từng nhà, giúp đỡ các gia đình đun nước. Khắp làng, tiếng củi reo tí tách dưới đáy nồi, tiếng nước sôi sùng sục trở thành âm thanh quen thuộc, xua đi phần nào sự tĩnh mịch u ám của những ngày dịch bệnh. Họ hướng dẫn dân làng cách rửa tay bằng nước tro bếp, cách dọn dẹp nhà cửa, chuồng trại gọn gàng hơn, khuyên nhủ mọi người không khạc nhổ bừa bãi. Ban đầu, không ít dân làng tỏ ra nghi ngại. “Ôi chao, cả đời ta uống nước suối có sao đâu? Giờ lại phải đun sôi, tốn củi tốn công!” hay “Rửa tay làm gì cho lắm, có phải làm gì bẩn thỉu đâu!” Những tiếng xì xào, những ánh mắt hoài nghi vẫn còn đó, nhưng dần dần, khi thấy Lâm Dịch kiên trì giải thích, khi thấy Hồ Gia Gia, vị dược sư đáng kính, cũng phối hợp điều chế những thang thuốc tăng cường sức đề kháng và hướng dẫn dùng thảo dược có tính sát khuẩn để vệ sinh, lòng tin của họ bắt đầu được củng cố.

Lâm Dịch không chỉ đưa ra chỉ dẫn. Hắn trực tiếp xuống bếp, cùng dân làng đun nước, cùng họ dọn dẹp. Hắn giải thích một cách đơn giản nhất: “Nước suối có thể trong, nhưng trong đó có những thứ mắt thường không thấy được, chúng có thể khiến chúng ta đổ bệnh. Khi đun sôi, những thứ đó sẽ bị tiêu diệt. Cũng giống như khi chúng ta nấu cơm, nấu rau, phải nấu chín thì mới ăn được, đúng không?” Hắn còn dùng những hình ảnh so sánh cụ thể: “Nếu không rửa tay, những thứ bẩn thỉu sẽ bám vào tay, rồi theo thức ăn vào bụng, khiến bụng đau, người mệt mỏi.” Những lời giải thích mộc mạc, dễ hiểu ấy, cùng với sự tận tâm của hắn, dần dần chạm đến lòng người.

Hồ Gia Gia, với sự hỗ trợ của Lâm Dịch, đã chế ra những loại trà thảo dược có tác dụng thanh nhiệt, giải độc, tăng cường sức đề kháng. Ông còn hướng dẫn dân làng dùng nước lá trầu không, lá bưởi để xông hơi, để lau rửa nhà cửa, tạo ra một bầu không khí sạch sẽ hơn. “Cứ làm theo lời Lâm Dịch nói,” Hồ Gia Gia thường khuyên nhủ. “Lão phu thấy những điều này không đi ngược lại đạo lý y thuật, mà còn bổ trợ rất tốt. Bệnh tật là do nội ngoại không hòa hợp. Thanh lọc cơ thể, thanh lọc môi trường, chính là để tạo sự hòa hợp đó.”

Trong lúc dân làng đang nỗ lực đẩy lùi dịch bệnh, một bóng người quen thuộc lại xuất hiện. Mã Cố Vấn, với vẻ ngoài lịch thiệp nhưng ánh mắt luôn ẩn chứa sự tính toán, bước vào làng cùng vài tùy tùng. Y điềm nhiên quan sát cảnh tượng dân làng đang hối hả đun nước, dọn dẹp. Một nụ cười nửa miệng hiện lên trên môi y.

“Ôi chao, dân làng Sơn Cước lại gặp nạn rồi sao?” Mã Cố Vấn cất giọng, nghe có vẻ quan tâm nhưng lại đầy ẩn ý. “Nghe nói có những ‘phương thuốc lạ’ đang được dùng, không biết có hiệu nghiệm không, hay lại rước thêm họa vào thân? Ta thấy mấy người bệnh tình còn nặng hơn, cứ thế này e là khó qua khỏi.”

Lời nói của y như một làn gió độc, gieo rắc sự hoang mang vào những tâm hồn đang yếu đuối, mệt mỏi. Một vài dân làng vốn dĩ đã có chút nghi ngại, giờ đây lại càng thêm dao động.

Dân làng A, một người đàn ông trung niên vốn dĩ đã than vãn về việc tốn củi, khẽ thì thầm với người bên cạnh: “Mã Cố Vấn nói cũng phải, từ trước đến nay có ai đun nước uống bao giờ đâu. Lại còn bắt người bệnh phải ở riêng một chỗ… có khi nào lại phản tác dụng không?”

Lâm Dịch, đang chỉ dẫn một bà lão cách rửa tay, nghe thấy lời nói của Mã Cố Vấn. Hắn quay lại, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào y. “Mã Cố Vấn, người của Trần Thị Gia Tộc lại đến ‘thăm hỏi’ làng Sơn Cước chúng ta đúng lúc này sao? Chẳng hay ngài có mang theo phương thuốc thần kỳ nào để cứu giúp dân làng không?” Giọng hắn không cao, nhưng ẩn chứa một sự chất vấn mạnh mẽ.

Mã Cố Vấn khẽ giật mình trước sự thẳng thắn của Lâm Dịch, nhưng y nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản. “Lâm công tử nói gì kỳ lạ vậy. Ta chỉ là quan tâm đến an nguy của dân làng. Ta thấy bệnh tình có vẻ nghiêm trọng, lại nghe nói có những phương pháp lạ lùng, nên không khỏi lo lắng.” Y nháy mắt với một vài dân làng đang đứng gần đó, ý muốn ám chỉ sự bất thường trong cách chữa trị của Lâm Dịch.

Lâm Dịch tiến lên một bước, đối diện với Mã Cố Vấn. “Bệnh tật không chừa một ai, Mã Cố Vấn. Tin vào kinh nghiệm tổ tiên là tốt, nhưng cũng cần mở lòng với cái mới. Ngài nhìn xem, những người đã tuân theo lời ta, bệnh tình của họ đã có dấu hiệu thuyên giảm. Nước sôi không chỉ giúp tiêu diệt bệnh, mà còn thanh lọc cơ thể. Vệ sinh sạch sẽ không chỉ giúp chúng ta tránh bệnh, mà còn tạo ra một môi trường sống tốt đẹp hơn. Chẳng lẽ ngài muốn dân làng cứ tiếp tục sống trong cảnh dịch bệnh hoành hành, rồi gục ngã vì sự cố chấp của những người không chịu thay đổi?”

Vương Đại Trụ, đứng sau Lâm Dịch, vạm vỡ như một bức tường thành, nói lớn, giọng đầy sự kiên định: “Ai nghe lời Lâm Dịch thì bệnh sẽ mau khỏi! Ai nghe lời kẻ ngoài, gieo rắc hoang mang thì tự chịu! Lâm Dịch đã giúp làng chúng ta thoát khỏi đói nghèo, giờ lại giúp chúng ta chống lại bệnh tật. Ai nghi ngờ Lâm Dịch, chính là nghi ngờ sự sống của mình!”

Lời nói của Vương Đại Trụ như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Mã Cố Vấn. Y không ngờ Lâm Dịch và thuộc hạ lại thẳng thắn đến vậy. Dân làng, nghe những lời đó, cũng bắt đầu nhận ra ý đồ của Mã Cố Vấn. Họ nhìn sang những người bệnh đã có dấu hiệu hồi phục, rồi lại nhìn về phía Lâm Dịch với ánh mắt đầy tin tưởng.

Mã Cố Vấn nhận thấy tình thế bất lợi, y không muốn đối đầu trực diện ngay lúc này. Y nở một nụ cười gượng gạo. “Ôi chao, Lâm công tử và Vương tráng sĩ nói phải. Ta chỉ là lo lắng thái quá thôi. Vậy thì ta xin chúc dân làng sớm tai qua nạn khỏi.” Y không nán lại lâu hơn, ra hiệu cho tùy tùng rồi nhanh chóng rời đi, nhưng ánh mắt y vẫn không ngừng dò xét, ẩn chứa một ý đồ khác đang nhen nhóm trong đầu. Y biết, lần này y đã thất bại trong việc gieo rắc chia rẽ, nhưng y sẽ không bỏ cuộc.

Lâm Dịch nhìn theo bóng Mã Cố Vấn khuất dần, trong lòng thầm nhủ. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và mình cũng không mong chờ điều đó. Mình sẽ tự tạo ra sự công bằng, tự tạo ra con đường sống cho mình và cho những người tin tưởng mình.” Hắn biết, Mã Cố Vấn chỉ là một con rối của Trần Thị Gia Tộc, và y sẽ không ngừng tìm cách chống phá hắn. Nhưng hắn cũng đã sẵn sàng. Dịch bệnh này là một thử thách, nhưng cũng là một cơ hội để hắn củng cố uy tín của mình, để dân làng thấy được giá trị của tri thức, của sự đoàn kết.

***

Dịch bệnh trong làng đã có dấu hiệu thuyên giảm rõ rệt. Tiếng ho khan dần ít đi, tiếng trẻ con khóc vì sốt cũng thưa thớt hơn. Mặc dù vẫn còn một vài ca bệnh nặng, nhưng nhìn chung, làng Sơn Cước đã vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất. Lâm Dịch thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn đôi chút, nhưng anh biết đây chưa phải là kết thúc. Sự kiện này chỉ là một lời nhắc nhở khắc nghiệt về sự mong manh của cuộc sống ở thế giới này, và tầm quan trọng của việc xây dựng một hệ thống y tế và vệ sinh cơ bản. Hắn đã chứng minh được hiệu quả của tư duy hiện đại, và uy tín của hắn trong lòng dân làng đã được củng cố vững chắc, biến hắn thành một thủ lĩnh không thể thiếu.

Tuy nhiên, niềm vui chưa kịp trọn vẹn, Lâm Dịch đã bắt đầu suy tính những bước đi tiếp theo. Mã Cố Vấn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, mà sẽ tìm cách khác để chống phá hắn sau khi âm mưu lợi dụng dịch bệnh thất bại. Trần Thị Gia Tộc, đằng sau Mã Cố Vấn, vẫn là một mối đe dọa thường trực, một con quái vật ẩn mình trong bóng tối, chờ thời cơ nuốt chửng làng Sơn Cước. Hắn cần thông tin, cần biết rõ về đối thủ của mình. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn tự nhủ, và giờ đây, hắn cần một người có thể mang lại thứ vũ khí đó.

Một buổi chiều tối, khi trời đã nhá nhem tối, gió lạnh bắt đầu thổi qua những ngọn cây rừng, Lâm Dịch bí mật rời làng. Hắn không nói cho ai biết về chuyến đi này, ngoại trừ Lão Hồ, người đã hiểu rõ tầm quan trọng của việc che giấu thông tin. Hắn đi về phía một trạm tiếp tế hẻo lánh, cách làng khá xa, nơi những người hành khách vãng lai thường dừng chân nghỉ ngơi. Trạm tiếp tế chỉ là một tòa nhà đá đơn giản, với một chuồng ngựa và một cửa hàng nhỏ bán lương thực, nhưng nó lại là điểm hẹn lý tưởng cho những cuộc gặp gỡ bí mật. Tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng bảng hiệu kẽo kẹt trong đêm, và mùi bụi, rơm rạ, lẫn với mùi nấu ăn thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí xa xôi, tĩnh mịch.

Khi Lâm Dịch bước vào, một dáng người gầy gò, lén lút đang ngồi ở một góc khuất nhất của quán trọ. Người đó mặc một bộ y phục màu xám tro, lẫn vào bóng tối, nhưng đôi mắt hắn lại tinh ranh, sắc sảo như mắt chim ưng, quét qua Lâm Dịch ngay khi hắn vừa đặt chân vào.

“Ngài là Thám tử Mạc?” Lâm Dịch tiến đến, giọng trầm tĩnh.

Người đàn ông gật đầu, một nụ cười nhếch mép hiện lên trên khuôn mặt gầy gò. “Chính là ta. Ngươi hẳn là Lâm Dịch. Ngươi có vẻ không giống một thiếu niên sơn cước bình thường chút nào.” Giọng hắn khàn khàn, nhưng đầy vẻ tự tin. Thám tử Mạc đã được nghe danh về Lâm Dịch qua những kênh tin tức ngầm mà hắn có được, một thiếu niên lạ lùng ở vùng biên thùy đã làm đảo lộn không ít chuyện.

Lâm Dịch không vòng vo. “Ta cần ngài điều tra một người. Tên hắn là Mã Cố Vấn, hiện đang làm cố vấn cho Trần Thị Gia Tộc. Ta muốn biết tất cả về hắn: thân thế, quá khứ, những mối quan hệ, và đặc biệt là những âm mưu mà Trần Thị Gia Tộc đang ấp ủ đối với làng Sơn Cước của ta. Ta muốn biết điểm yếu của chúng, những vết nứt trong đế chế của chúng.”

Thám tử Mạc nhướng mày. “Thân thế của một cố vấn nhỏ bé mà cũng cần ta đích thân ra mặt? Nghe có vẻ thú vị. Giá cả sẽ không rẻ đâu. Ngươi có vẻ là một người khôn ngoan, Lâm Dịch, nhưng cũng rất liều lĩnh. Động vào Trần Thị Gia Tộc không phải là chuyện đùa.” Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt dò xét, đánh giá. Hắn biết rõ Trần Thị là một thế lực lớn mạnh đến mức nào ở vùng này, và việc một thiếu niên sơn cước dám đối đầu với chúng là điều cực kỳ hiếm thấy.

Lâm Dịch bình thản đáp. “Tiền không thành vấn đề. Điều quan trọng là sự nhanh chóng và chính xác. Ta cần thông tin càng sớm càng tốt. Ta tin rằng, với khả năng của ngài, sẽ không có gì là quá khó khăn.” Lâm Dịch đưa ra một túi bạc lớn, nặng trĩu. Tiền bạc này là một phần từ những giao dịch kinh tế mà làng Sơn Cước đã bắt đầu tạo dựng được, và hắn không hề tiếc tay khi dùng nó vào việc quan trọng này.

Thám tử Mạc đón lấy túi bạc, cân thử trong tay. Tiếng kim loại va chạm leng keng trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam và h���ng thú. “Được thôi, Lâm công tử. Ngươi đã trả giá hậu hĩnh, ta sẽ không phụ lòng tin của ngươi. Trần Thị Gia Tộc… cũng có những bí mật của riêng chúng. Ta sẽ bắt đầu ngay lập tức.” Hắn gật đầu, ra hiệu đã nhận nhiệm vụ.

Lâm Dịch quay lưng rời đi, để lại Thám tử Mạc trong góc khuất. Bước chân hắn nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm. Anh biết, để đối phó với Trần Thị Gia Tộc, anh không thể chỉ phòng thủ, mà còn phải chủ động tấn công vào những điểm yếu của chúng. Việc thuê Thám tử Mạc sẽ mở ra một kênh thông tin mới, giúp anh nắm rõ hơn về Trần Thị Gia Tộc và các âm mưu của chúng, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn hơn. Cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở làng Sơn Cước. Nó sẽ mở rộng ra, phức tạp hơn, và đòi hỏi Lâm Dịch phải dùng hết mọi mưu trí, mọi kiến thức mà hắn có. Hắn thở dài một tiếng trong gió lạnh, nhưng trong hơi thở đó không có sự bi lụy, chỉ có sự kiên cường và quyết tâm sắt đá. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free