Lạc thế chi nhân - Chương 87: Vũ Điệu Ẩn Mình: Đối Phó Mã Cố Vấn
Ánh bình minh đầu tiên nhuộm vàng những mái tranh xám xịt của thôn Sơn Cước, xua đi màn đêm u ám vừa qua. Sương sớm còn đọng trên những ngọn cỏ, lấp lánh như vô vàn hạt châu. Tiếng gà gáy râm ran đâu đó trong các nếp nhà, hòa cùng tiếng trẻ con í ới gọi nhau thức giấc, và cả tiếng lạch cạch của những công cụ lao động bắt đầu một ngày mới. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi khói bếp vương nhẹ từ những bữa cơm sớm, và đôi chút hương ngai ngái của cây rừng. Một buổi sáng bình dị, nhưng ẩn chứa trong đó là một sự căng thẳng vô hình, một sự đề phòng mà chỉ những ai thực sự tinh tế mới cảm nhận được.
Mã Cố Vấn, trong bộ trường bào màu xám tro trang nhã, đã có mặt ở trung tâm làng từ rất sớm. Hắn không ngồi yên trong nhà trọ tạm bợ mà Trần Thị đã sắp xếp, mà lại chọn cách hòa mình vào cuộc sống của dân làng. Nụ cười luôn nở trên môi hắn, một nụ cười gần gũi, ấm áp, khiến người ta dễ dàng quên đi ánh mắt sắc như dao đang lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, từng công cụ lao động thô sơ. Hắn dừng lại bên một nhóm dân làng đang hì hụi vác đá, giọng nói trầm ấm vang lên: "Các vị thật là tài tình! Nghe nói đất hoang này trước kia khô cằn đến mức chẳng loài cỏ dại nào mọc nổi, vậy mà giờ đây, chỉ sau mấy ngày, đã thấy được màu mỡ như thế này. Chắc hẳn là nhờ vào những phương pháp mới mà Lâm công tử đã truyền dạy?"
Một lão nông, lưng còng, mồ hôi nhễ nhại, ngẩng đầu lên, nét mặt vừa có chút tự hào, vừa có chút e dè: "Dạ, đúng là nhờ Lâm Dịch thiếu gia cả. Cậu ấy bảo phải xới đất sâu hơn, phải trộn thêm tro bếp, rồi còn hướng dẫn cách dẫn nước từ con suối nhỏ kia về nữa."
Mã Cố Vấn gật gù, ánh mắt vẫn không rời khỏi những tảng đá mà họ đang vác, và cả cách họ sử dụng chiếc cuốc cải tiến. "À, phải rồi, cái cuốc này cũng khác lạ thật. Xem ra, Lâm công tử không chỉ có đầu óc sáng suốt mà còn có đôi tay khéo léo. Trần Thị chúng ta cũng có mấy mảnh ruộng lớn ở hạ nguồn, nhưng việc canh tác vẫn theo lối cũ, năng suất chẳng bằng một góc của các vị. Chắc phải nhờ Lâm công tử chỉ giáo thêm quá."
Hắn bước tới gần, đưa tay vuốt nhẹ lên cán cuốc, vẻ mặt đầy vẻ tán thưởng. "Nhưng mà, công việc này chắc hẳn tốn sức lắm. Các vị ngày ngày phơi mình dưới nắng gió, lại còn phải lo lắng về việc tiêu thụ nông sản sau này. Trần Thị chúng ta, với mạng lưới thương buôn rộng khắp, có thể giúp các vị giải quyết nỗi lo này. Không biết các vị nghĩ sao nếu Trần Thị bao tiêu toàn bộ nông sản, với giá cao hơn thị trường một chút, lại còn đảm bảo thu mua quanh năm, không lo mưa gió thất thường?"
Lời nói của Mã Cố Vấn như một làn gió mát lành thổi qua giữa cái nắng ban mai, khiến vài người dân làng chớp mắt, lộ rõ vẻ dao động. Những lời hứa hẹn về sự ổn định, về một cuộc sống không còn phải lo lắng về cái ăn cái mặc, luôn có sức hấp dẫn kỳ lạ đối với những con người đã quá quen với cảnh nghèo đói. Một thanh niên, gương mặt còn non nớt, mạnh dạn hỏi: "Thật sao, thưa ngài? Trần Thị Gia Tộc lại có lòng tốt như vậy sao?"
Mã Cố Vấn nở một nụ cười hiền hậu, như thể bị lời nói ngây thơ kia làm cho cảm động. "Đương nhiên là thật. Trần Thị chúng ta luôn coi trọng tình làng nghĩa xóm, huống hồ gì các vị lại là những người chăm chỉ, chịu khó. Chúng ta chỉ muốn giúp các vị có một cuộc sống tốt đẹp hơn, để các vị có thể an tâm làm ăn, cống hiến cho Vương triều Đại Hạ này."
Cách đó không xa, Lâm Dịch đang cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu hướng dẫn vài dân làng khác về cách gia cố cống dẫn nước. Hắn cố tình quay lưng lại phía Mã Cố Vấn, vẻ mặt chăm chú vào công việc, nhưng đôi tai thì lắng nghe không sót một lời nào. Mỗi câu nói của Mã Cố Vấn, mỗi phản ứng của dân làng đều được hắn thu nạp, phân tích kỹ lưỡng trong tâm trí.
"Lão cáo già này, không một lời nào là vô nghĩa," Lâm Dịch thầm nhủ, tay vẫn thoăn thoắt xếp đá. "Hắn không chỉ thăm dò về kỹ thuật canh tác, về những cải tiến của mình, mà còn trực tiếp gieo vào đầu dân làng ý nghĩ về sự phụ thuộc vào Trần Thị. 'Giá cao hơn thị trường một chút', 'đảm bảo thu mua quanh năm' – những lời hứa hẹn ngọt ngào chết người. Hắn đang tìm kẽ hở để chen chân vào, để biến sự ổn định thành xiềng xích, biến lòng tốt thành công cụ bóc lột."
Hắn cảm nhận rõ rệt sự dao động trong lòng dân làng. Những gương mặt mộc mạc, chất phác ấy, đã bao đời bị cái đói, cái nghèo hành hạ, dễ dàng bị lung lay bởi những lời ngon tiếng ngọt. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và sự 'ổn định' mà Trần Thị mang lại, chắc chắn sẽ phải trả giá bằng sự tự do và độc lập của chúng ta," hắn nhớ lại lời mình đã nói đêm qua, và giờ đây, hắn càng thấy nó đúng đắn hơn bao giờ hết.
Vương Đại Trụ, đứng cạnh Lâm Dịch, gương mặt lộ rõ vẻ cau có. Anh ta nhìn chằm chằm về phía Mã Cố Vấn, đôi mắt như muốn phun lửa. "Lâm ca, cái lão già đó cứ lởn vởn khắp nơi, nói mấy lời đường mật, em thấy ghét không chịu được! Có cần em ra nói thẳng với hắn một tiếng không?"
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi dòng nước đang chảy. "Không cần. Càng gây sự, hắn càng có cớ để thâm nhập. Cứ để hắn nói, cứ để hắn thăm dò. Chúng ta càng giữ vẻ bình thường, hắn càng khó nắm bắt được ý đồ của chúng ta." Hắn biết, lúc này, hành động nóng vội chỉ làm hỏng việc. Mã Cố Vấn không phải là Lý Hổ hay Lý Quản Sự, những kẻ chỉ biết dùng sức mạnh và sự thô bạo. Mã Cố Vấn là một kẻ tinh ranh, một con rắn độc ẩn mình dưới lớp vỏ bọc thân thiện, sẵn sàng siết chặt con mồi khi có cơ hội.
Trần Nhị Cẩu, dù có vẻ ngây thơ hơn, nhưng cũng đã học được cách quan sát từ Lâm Dịch. Cậu ta khẽ kéo áo Lâm Dịch, thì thầm: "Đại ca, em thấy có vài người trong làng hình như cũng... cũng nghe lọt tai lời của Mã Cố Vấn đó. Họ cứ nhìn về phía hắn, rồi lại nhìn chúng ta, vẻ mặt phân vân lắm."
Lâm Dịch không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Hắn đã thấy. Sự chia rẽ, dù chỉ mới là mầm mống, đã bắt đầu nhen nhóm. Đây chính là mục tiêu đầu tiên của Mã Cố Vấn: phá vỡ sự đoàn kết, gieo rắc ngờ vực, để rồi từ đó thâu tóm từng mảnh một. "Chiến lược của Mã Cố Vấn sẽ yêu cầu sự đoàn kết và tin tưởng tuyệt đối từ dân làng," hắn lại tự nhủ. "Mình phải làm sao để củng cố lòng tin đó, để dân làng hiểu rõ bản chất của sự 'hợp tác' này."
Hắn nhấc một tảng đá lớn, đặt vào đúng vị trí, rồi vỗ vỗ vào vai Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, Nhị Cẩu, các anh cứ làm tốt công việc của mình. Cứ giữ thái độ bình thường, đừng để lộ vẻ cảnh giác quá mức. Mã Cố Vấn muốn gì, chúng ta sẽ để hắn tự bộc lộ." Hắn nhếch mép cười khẽ, một nụ cười lạnh lùng chỉ xuất hiện trong những khoảnh khắc hắn đối diện với một thử thách thực sự. "Hắn muốn chơi trò mèo vờn chuột, vậy thì chúng ta sẽ đóng vai chuột khôn, biết cách đào hang, biết cách tìm lối thoát." Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Mã Cố Vấn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, mà sẽ tiếp tục sử dụng các chiêu trò tinh vi hơn để đạt được mục đích của Trần Thị Gia Tộc. Trận chiến này, không phải là một cuộc đối đầu trực diện, mà là một vũ điệu ẩn mình, nơi mỗi bước đi đều phải tính toán cẩn trọng, mỗi lời nói đều phải mang theo nhiều tầng ý nghĩa.
Buổi chiều cùng ngày, khi ánh nắng đã ngả vàng, trải dài trên những con đường đất của thôn Sơn Cước, và gió nhẹ bắt đầu thổi từ phía núi, mang theo hơi lạnh se se. Lâm Dịch bước vào căn nhà nhỏ của Lão Hồ. Căn nhà gỗ cũ kỹ, mái lợp rơm, nằm khuất mình sau một rặng tre xanh. Bên trong, không gian trầm tĩnh, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của cuộc sống bên ngoài. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh xào xạc mơ hồ. Trên bếp lửa nhỏ, một ấm nước đang sôi liu riu, tiếng nước reo nhẹ nhàng như một bản nhạc thiền định. Mùi gỗ cũ, mùi thảo mộc khô được treo trên tường, và cả hương trà mộc mạc tỏa ra, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy suy tư.
Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang ngồi bên bàn gỗ thấp, đôi mắt tinh anh nheo lại khi Lâm Dịch bước vào. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng đã có mặt, nét mặt cả hai đều căng thẳng.
"Lâm Dịch, ngươi đến rồi," Lão Hồ lên tiếng, giọng nói trầm ấm. "Ngồi xuống đi, chúng ta cần tổng hợp lại những gì đã thấy hôm nay."
Lâm Dịch gật đầu, kéo chiếc ghế gỗ đơn sơ ngồi đối diện Lão Hồ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi trong căn nhà này, nơi mà trí tuệ và kinh nghiệm được tôn trọng hơn bất cứ thứ gì khác.
Vương Đại Trụ là người lên tiếng trước, giọng điệu đầy vẻ bức xúc: "Cái lão già Mã Cố Vấn đó cứ lượn lờ khắp nơi, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Hắn khen ngợi chúng ta làm ăn giỏi, rồi lại hứa hẹn đủ điều về việc Trần Thị sẽ bao tiêu nông sản với giá cao. Em thấy mấy người trong làng, nhất là mấy nhà nghèo, đã bắt đầu động lòng rồi, Lâm ca ạ."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, bổ sung: "Đúng đó đại ca. Hắn còn hỏi han về kỹ thuật canh tác của chúng ta, về cách chúng ta cải tạo đất, về mấy cái bẫy, cái giỏ mà chúng ta làm nữa. Em thấy hắn cứ như muốn móc hết ruột gan của mình ra vậy."
Lão Hồ khẽ nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống bàn, ánh mắt sắc như dao nhìn về phía Lâm Dịch. "Hắn không giống Lý Hổ hay Lý Quản Sự. Hai kẻ kia là hổ báo, lộ rõ nanh vuốt, chỉ biết dùng sức mạnh để áp chế. Mã Cố Vấn này lại là rắn độc, mềm mỏng nhưng kịch độc. Hắn không đến để cướp bóc trắng trợn, mà đến để thao túng, để biến chúng ta thành những con rối trong tay hắn."
Lâm Dịch lắng nghe cẩn thận từng lời của Lão Hồ. Hắn biết, kinh nghiệm sống của vị lão nhân này là vô giá. "Lão Hồ nói rất đúng. Những lời hứa hẹn của Mã Cố Vấn, bề ngoài thì có vẻ là 'hợp tác' và 'hỗ trợ', nhưng bản chất lại là một cái bẫy tinh vi. Một khi chúng ta đã chấp nhận để Trần Thị bao tiêu, chúng ta sẽ mất đi quyền tự chủ về kinh tế. Họ sẽ kiểm soát đầu ra của chúng ta, và từ đó, có thể bóp nghẹt chúng ta bất cứ lúc nào bằng cách hạ giá thu mua, hoặc từ chối thu mua khi chúng ta đã quá phụ thuộc."
Hắn dừng lại một chút, nhìn vào mắt từng người. "Hắn đang muốn gieo mầm nghi ngờ, tìm người mua chuộc, chia rẽ làng ta từ bên trong. Hắn sẽ lợi dụng sự nghèo khó, sự thiếu hiểu biết của dân làng để đạt được mục đích của mình. Hắn muốn chúng ta tự nguyện dâng nộp quyền tự quyết của mình."
Vương Đại Trụ nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. "Vậy chúng ta phải làm sao, Lâm ca? Để mặc hắn muốn làm gì thì làm sao? Đánh hắn một trận cho bõ ghét, cho hắn biết chúng ta không dễ bị bắt nạt!"
Lâm Dịch lắc đầu. "Không. Đánh không phải là cách. Mã Cố Vấn không phải là loại người có thể giải quyết bằng nắm đấm. Hắn sẽ dùng luật pháp, dùng quyền lực của Trần Thị để biến chúng ta thành kẻ sai. Chúng ta phải để hắn tự rơi vào cái bẫy của chính hắn, chứ không phải tự mình nhảy vào cái bẫy do hắn giăng ra."
Lão Hồ khẽ thở dài, đôi mắt nheo lại đầy vẻ thâm trầm. "Đánh không thành, nhưng không đánh thì sao tránh được nanh vuốt của hắn? Lòng người là thứ khó đoán nhất. Kẻ tham lam, kẻ ích kỷ, kẻ sợ hãi, đều có thể bị hắn lợi dụng. Muốn chống lại hắn, phải chống lại từ bên trong, từ chính lòng tin và sự đoàn kết của dân làng."
"Chính là như vậy," Lâm Dịch đáp, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. "Chúng ta không thể cấm dân làng giao tiếp với Mã Cố Vấn. Càng cấm, họ càng tò mò, càng dễ bị hắn dụ dỗ. Chúng ta phải cho dân làng thấy rõ bộ mặt thật của Trần Thị, và cả những hậu quả tiềm tàng khi chấp nhận lời đề nghị của Mã Cố Vấn. Nhưng làm thế nào để họ tin? Không phải bằng những lời nói suông."
Trần Nhị Cẩu ngập ngừng: "Vậy... vậy chúng ta phải làm gì đây, đại ca? Chẳng lẽ cứ ngồi yên chờ hắn ra tay?"
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. "Chúng ta sẽ kéo dài thời gian thương thảo với Mã Cố Vấn, viện cớ cần có sự đồng thuận của toàn thể dân làng. Trong thời gian đó, chúng ta phải tập trung vào hai việc chính: Một là, củng cố lòng tin của dân làng vào con đường chúng ta đang đi. Hai là, tìm kiếm một kênh tiêu thụ mới, một đối tác thương mại thực sự công bằng, để dân làng có thể so sánh và thấy rõ sự khác biệt."
"Nhưng tìm ở đâu ra một đối tác như vậy?" Vương Đại Trụ nhăn mặt. "Ở cái vùng biên thùy này, Trần Thị gần như độc quyền rồi. Ngay cả Cố lão bản cũng đâu có đủ sức để đối đầu với họ."
"Cố lão bản là một người khôn ngoan, và quan trọng hơn, ông ta là một thương nhân thực sự, không có ý định thôn tính hay bóc lột," Lâm Dịch nói. "Chúng ta có thể bắt đầu từ ông ta, và từ những thông tin ông ta cung cấp. Hơn nữa, chúng ta phải đẩy mạnh sản xuất, tạo ra những sản phẩm có chất lượng vượt trội, độc đáo, mà Trần Thị không thể dễ dàng sao chép. Khi chúng ta có hàng hóa tốt, có sự lựa chọn, chúng ta sẽ không dễ bị ép buộc."
"Lão Hồ, xin người hãy giúp con quan sát kỹ mọi động thái của Mã Cố Vấn và đám tùy tùng của hắn ta. Hắn ta chắc chắn sẽ không ngồi yên chờ đợi," Lâm Dịch nói, quay sang Lão Hồ.
Lão Hồ nheo mắt, gật đầu chậm rãi. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lão già này sẽ giúp ngươi trông chừng con cáo già đó. Hắn sẽ không dễ dàng bộc lộ bản chất, nhưng chỉ cần hắn hành động, sẽ có dấu vết. Ta sẽ cho ngươi biết."
Cuộc họp kết thúc, nhưng sự căng thẳng trong căn phòng vẫn còn đó. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới, phức tạp hơn rất nhiều. Hắn đã thấy được sự nguy hiểm trong đôi mắt của Mã Cố Vấn, và hắn cũng đã cảm nhận được sự dao động trong lòng dân làng. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn phải bảo vệ những gì mình đã gây dựng, bảo vệ cuộc sống bình yên mà hắn và dân làng đang cố gắng tạo ra. Hắn sẽ đối mặt với Mã Cố Vấn, không phải bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ, bằng sự kiên cường và bằng chính niềm tin của dân làng Sơn Cước.
Đêm khuya, thôn Sơn Cước chìm vào tĩnh lặng. Ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời đen nhung, điểm xuyết vô vàn vì sao lấp lánh như những hạt kim cương nhỏ. Gió thổi nhẹ, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng núi, làm xào xạc những tán lá cây bên ngoài. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn hắn là vẫn thức. Tiếng dế kêu rỉ rả, tiếng côn trùng ban đêm hòa vào không gian tĩnh mịch, đôi lúc bị át đi bởi tiếng gió khẽ rít qua kẽ cửa. Mùi khói gỗ còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi đất ẩm từ bên ngoài, tạo nên một cảm giác thân thuộc nhưng cũng đầy cô đơn.
Lâm Dịch ngồi một mình bên chiếc bàn gỗ thô sơ, ánh nến leo lét trên bàn chiếu sáng khuôn mặt trầm tư của hắn. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi, nhưng cũng đầy vẻ sắc bén. Hắn không cầm một quyển sách nào, dù cuốn Cẩm Nang Kế Sách vẫn nằm đó, được cất giấu cẩn thận trong một góc. Hắn không cần đọc từng chữ trong đó để hiểu những nguyên lý. Ngược lại, hắn đang chiêm nghiệm những nguyên lý sâu xa từ đó, những bài học về mưu lược, về lòng người, và về cách vận hành của một xã hội phức tạp.
Hắn nhắm mắt lại, tái hiện lại từng cử chỉ, từng lời nói của Mã Cố Vấn trong ngày hôm nay. Mã Cố Vấn không chỉ là một cố vấn, y là một nhà tâm lý học tinh vi. Y không dùng mệnh lệnh, không dùng đe dọa, mà dùng lời ngon tiếng ngọt, dùng những hứa hẹn viển vông để gieo rắc sự phụ thuộc. "Giá cao hơn thị trường một chút." Một cái "một chút" đó, đủ để làm mờ mắt những con người đã quá quen với cảnh nghèo đói. "Đảm bảo thu mua quanh năm." Một sự ổn định đó, đủ để họ bỏ qua những cảnh báo về sự mất tự chủ. Hắn hiểu, đó không phải là sự giúp đỡ, mà là một cách để siết chặt gọng kìm, biến dân làng Sơn Cước thành con tin kinh tế của Trần Thị Gia Tộc.
Lâm Dịch (nội tâm): "Mã Cố Vấn muốn gieo rắc sự ngờ vực? Vậy ta sẽ dùng niềm tin để hóa giải. Hắn muốn tìm kẽ hở? Ta sẽ biến kẽ hở thành một cái bẫy vô hình. Dân làng cần một lý do để đoàn kết, và mối đe dọa này chính là chất xúc tác." Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự sắc bén và quyết đoán, không phải của một thiếu niên 17 tuổi, mà của một người đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống hiện đại.
Kế hoạch của hắn dần hình thành trong đầu, từng mảnh ghép được đặt vào đúng vị trí.
Thứ nhất, về mặt tuyên truyền và củng cố lòng tin. Lâm Dịch nhận ra rằng việc nói suông về "mất tự chủ" sẽ không đủ thuyết phục dân làng. Hắn cần những ví dụ cụ thể, dễ hiểu. "Mình phải kể cho họ nghe những câu chuyện về các làng khác đã từng bị các thế lực lớn bao tiêu, và kết cục bi thảm của họ. Phải dùng hình ảnh, dùng cảm xúc để chạm đến trái tim họ, không chỉ là logic khô khan. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu sẽ là những người truyền đạt tốt nhất, với sự chân thật và gần gũi của họ." Hắn cũng cần nhấn mạnh những thành quả mà dân làng đã đạt được nhờ sự tự chủ và nỗ lực của chính họ, để họ tự hào về những gì mình đang làm. Mỗi công cụ cải tiến, mỗi mảnh đất được khai hoang, mỗi sản phẩm thủ công chất lượng cao đều là minh chứng cho sức mạnh của sự độc lập.
Thứ hai, về mặt kinh tế. Lâm Dịch đã nói với Vương Đại Trụ rằng cần tìm một kênh tiêu thụ mới, nhưng điều đó không hề dễ dàng. "Trần Thị có mạng lưới rộng lớn, nhưng không phải là duy nhất. Cố lão bản là một điểm khởi đầu tốt. Ông ta có mối quan hệ với các thương nhân nhỏ lẻ, những người có thể không đủ sức bao tiêu toàn bộ, nhưng có thể mua một phần với giá công bằng, tạo ra sự cạnh tranh. Hơn nữa, chúng ta phải đa dạng hóa sản phẩm. Không chỉ có nông sản. Các sản phẩm thủ công từ tre, từ gỗ, từ thảo dược – những thứ mà Trần Thị chưa thể kiểm soát hoàn toàn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và mình có tri thức về cách tạo ra giá trị gia tăng, cách tạo ra sự khác biệt."
Hắn nghĩ đến những loại thảo dược quý hiếm mà Lão Hồ đã từng nhắc đến, những loại cây mà chỉ vùng núi này mới có. Đây có thể là một con đường mới, một nguồn thu nhập ổn định mà Trần Thị khó có thể chen chân vào ngay lập tức. "Sự việc này sẽ thúc đẩy Lâm Dịch không chỉ phòng thủ mà còn phải suy nghĩ về cách chủ động tạo ra một hệ thống kinh tế và xã hội vững chắc hơn cho làng, giảm thiểu sự phụ thuộc vào bên ngoài." Đây không chỉ là một trận chiến phòng thủ, mà còn là một cuộc tấn công thầm lặng vào sự độc quyền của Trần Thị.
Thứ ba, về mặt đối phó với Mã Cố Vấn. Hắn không thể trực tiếp từ chối thẳng thừng, điều đó sẽ chọc giận Trần Thị. "Chúng ta sẽ kéo dài thời gian, viện cớ dân làng cần thời gian để 'suy nghĩ', để 'bàn bạc'. Càng kéo dài, Mã Cố Vấn càng phải bộc lộ rõ ý đồ thật của hắn, và dân làng sẽ có thêm thời gian để nhìn nhận vấn đề một cách khách quan hơn. Lão Hồ sẽ tiếp tục là một cố vấn quan trọng, cung cấp những góc nhìn sâu sắc mà mình không thể có được chỉ bằng tư duy hiện đại. Ông ấy sẽ là đôi mắt và đôi tai của mình, giúp mình phát hiện những chiêu trò ẩn mình của Mã Cố Vấn."
Lâm Dịch biết rằng Mã Cố Vấn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn sẽ tìm cách mua chuộc, tìm cách chia rẽ nội bộ, thậm chí có thể dùng đến những thủ đoạn bẩn thỉu hơn. "Mình phải tạo ra một 'hàng rào miễn dịch' trong lòng dân làng. Một khi họ đã đoàn kết, đã tin tưởng vào nhau và vào con đường mà chúng ta đang đi, thì những lời ngon tiếng ngọt hay những âm mưu chia rẽ của Mã Cố Vấn sẽ trở nên vô hiệu. Sự xuất hiện ngày càng thường xuyên và hung hãn của người của Trần Thị Gia Tộc, cho thấy một cuộc đối đầu lớn hơn sắp xảy ra." Hắn phải chuẩn bị cho điều đó, không chỉ là phòng thủ, mà còn là tấn công, tấn công vào điểm yếu của Trần Thị – sự tham lam và sự tự mãn của họ.
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Ánh trăng vẫn đổ dài trên những mái nhà, vẽ nên những bóng đen u tịch. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm trên vai mình. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng giờ đây, sinh tồn không chỉ là cho riêng hắn, mà còn là cho cả một tập thể, cho cả một ngôi làng. Hắn không muốn trở thành một vị anh hùng vĩ đại, nhưng hắn muốn bảo vệ những giá trị, những con người mà hắn trân trọng.
"Không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện. Mình chỉ có tri thức, sự quan sát, và khả năng thích nghi," hắn tự nhủ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và mình cũng không mong chờ điều đó. Mình sẽ tự tạo ra sự công bằng, tự tạo ra con đường sống cho mình và cho những người tin tưởng mình."
Hắn thở dài một tiếng, nhưng trong hơi thở đó không có sự bi lụy, chỉ có sự kiên cường và quyết tâm. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và thử thách. Mã Cố Vấn chỉ là một trong số đó. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ dùng trí tuệ của mình, dùng sự đoàn kết của dân làng Sơn Cước, để đối đầu với mọi âm mưu, mọi thế lực. Cuộc chiến này không phải là một trận chiến vũ lực, mà là một trận chiến của ý chí, của mưu lược, và của lòng người. Lâm Dịch sẽ không lùi bước.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.