Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 86: Mưu Kế Thâm Sâu: Cố Vấn Mới Của Trần Thị

Lâm Dịch đặt mấy đồng tiền lẻ lên bàn, vừa đủ cho bữa ăn. "Đa tạ lão bản đã tiếp đãi. Lão Cố quả nhiên là người biết nhiều chuyện."

Cố lão bản nhận tiền, đôi mắt ti hí vẫn dõi theo Lâm Dịch. Hắn ta cười khẩy, giọng nói bỗng trở nên trầm hơn một chút. "Tiểu huynh đệ, lần sau nếu có ghé qua, cứ nhớ Quán Trọ Lạc Nguyệt. Lão Cố lúc nào cũng có những câu chuyện thú vị chờ đợi." Hắn ta vẫn không bỏ qua cơ hội để kiếm lời, hoặc ít nhất là để giữ mối liên hệ với một người mà hắn ta cảm thấy không hề đơn giản.

Lâm Dịch gật đầu, đứng dậy và rời quán trọ. Bước ra ngoài, không khí đêm lạnh buốt ập vào mặt, khác hẳn với sự ấm áp, ồn ào bên trong. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, một bầu trời rộng lớn và xa lạ. Hắn đã thành công trong việc hóa giải đòn tấn công đầu tiên của Trần Thị, đã củng cố niềm tin của dân làng. Nhưng những gì Cố lão bản nói đã mở ra một bức tranh rộng lớn hơn, đen tối hơn. Trần Thị không phải là đối thủ dễ đối phó. Cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, và có thể sẽ trở nên tàn khốc hơn rất nhiều.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, nó đòi hỏi sự cảnh giác tối đa," hắn thầm nhủ. Hắn phải tìm cách phát triển nhanh hơn, mạnh hơn, không chỉ để bảo vệ bản thân và những người thân yêu, mà còn để đối phó với những thế lực đang dần lộ diện. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai, nhưng Lâm Dịch biết, hắn không thể lùi bước.

Hơi sương đêm đã bắt đầu giăng mắc, tạo nên một tấm màn mờ ảo bao phủ con đường mòn cổ kính dẫn về làng. Dưới ánh trăng mờ nhạt và lấp lánh của hàng vạn vì sao, Lâm Dịch bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều nặng trĩu những suy tư. Con đường đất dưới chân hắn lạo xạo tiếng sỏi đá, hai bên là những hàng cây cổ thụ với những tán lá rộng, thỉnh thoảng lại có những cột mốc đá đã rêu phong, chứng kiến biết bao thời gian trôi qua. Không khí trong lành, mát lạnh, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá mục và thoang thoảng hương hoa dại ẩn mình trong bóng đêm. Tiếng côn trùng rả rích từ mọi ngóc ngách, tạo nên bản giao hưởng của màn đêm nơi biên thùy, một âm thanh vừa quen thuộc vừa mang chút gì đó phiêu lưu, gợi lên cảm giác về một thế giới rộng lớn, đầy bí ẩn.

Trong đầu Lâm Dịch, những lời của Cố lão bản vẫn vang vọng như một hồi chuông cảnh báo. Trần Thị Gia Tộc, không chỉ là những kẻ cường hào ác bá đơn thuần như Lý Hổ hay Lý Quản Sự. Chúng là một mạng lưới quyền lực thâm căn cố đế, có khả năng "giải quyết những chuyện không tiện ra mặt" bằng những bàn tay đen tối hơn. Hắn biết, việc hắn đẩy lùi Lão Cai chỉ là một động thái nhỏ, một đòn thăm dò yếu ớt từ một thế lực khổng lồ. "Trần Thị… không chỉ có Lý Hổ hay Lý Quản Sự. Chúng còn nhiều tay chân khác, và lần này có lẽ sẽ khó đối phó hơn nhiều," hắn tự nhủ, ánh mắt sắc sảo lướt qua khung cảnh quen thuộc nhưng tư duy lại hướng về những âm mưu sắp tới.

Hắn nhớ lại sự bất ngờ của Cố lão bản khi hắn hỏi về cách thức giao thương. Lão già đó, dù khôn ngoan đến mấy, cũng đã để lộ quá nhiều thông tin. Trần Thị không chỉ muốn thu mua, mà muốn kiểm soát. Chúng không chỉ muốn kiếm lời, mà muốn bóp nghẹt. Sự phát triển ban đầu của làng Sơn Cước, dù nhỏ bé, đã chạm vào lợi ích của chúng, khiến chúng phải thay đổi chiến thuật. Từ những đòn thô bạo, giờ đây chúng sẽ dùng những "dây tơ" mềm mại hơn, nhưng lại càng khó lòng thoát ra. Lâm Dịch biết, đây là một cuộc chiến không cân sức, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt. Hắn không thể để những người đã tin tưởng hắn, những con người chất phác này, bị đẩy vào vòng xoáy áp bức một lần nữa.

Hắn hít sâu một hơi khí lạnh, cảm nhận sự mệt mỏi sau một ngày dài và cuộc gặp gỡ căng thẳng. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và để sinh tồn, để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải hiểu rõ luật chơi, hiểu rõ những kẻ giật dây, và quan trọng hơn, hắn phải tự tạo ra luật chơi của riêng mình. "Sự yên ổn không tự nhiên mà đến," câu nói hắn đã thốt ra với Cố lão bản bỗng trở nên thấm thía hơn bao giờ hết. Sự yên ổn mà hắn khao khát, sự bình dị mà hắn muốn xây dựng cho bản thân và gia đình, phải được giành lấy bằng mưu trí, bằng sự kiên cường và bằng cả những hy sinh. Con đường về làng bỗng trở nên dài hơn, nhưng tâm trí hắn đã định, một quyết tâm kiên định hơn bao giờ hết.

Khi mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng óng len lỏi qua kẽ lá, rải đều trên con đường đất lầy lội dẫn vào làng Sơn Cước. Không khí buổi sáng trong lành, tràn ngập mùi đất ẩm và hương cỏ cây dại, mang theo chút se lạnh còn vương lại từ đêm qua. Tiếng gà gáy rộn ràng từ xa, xen lẫn tiếng chó sủa lanh lảnh và tiếng cười nói râm ran của dân làng đang bắt đầu một ngày mới.

Lâm Dịch, sau một đêm trằn trọc suy nghĩ, trở về làng với vẻ mặt trầm tư thường thấy. Vừa bước chân đến cổng làng, một cảnh tượng bất ngờ đã đập vào mắt hắn. Một đoàn người lạ, với vài chiếc xe ngựa chất đầy đồ đạc sang trọng, đang đỗ ngay lối vào. Những chiếc xe được chạm trổ tinh xảo, dù không quá phô trương nhưng vẫn toát lên vẻ giàu sang, khác hẳn với những chiếc xe thô sơ của dân làng. Vải lụa, gỗ quý, và những chiếc rương được sắp xếp gọn gàng trên xe, cho thấy chủ nhân của chúng là người có thân phận không tầm thường.

Ở giữa đám người lạ đó, một người đàn ông thân hình gầy gò, cao ráo, gương mặt có vẻ nho nhã, lịch thiệp, đang đứng nói chuyện với Trưởng thôn Lão Vương. Đó chính là Mã Cố Vấn. Y vận một bộ y phục tơ lụa màu xanh đậm, được thêu những họa tiết chìm tinh xảo, hoàn toàn đối lập với trang phục thô sơ, vá víu của dân làng. Đôi mắt nhỏ của y không ngừng lướt qua các hoạt động của dân làng với sự soi mói kín đáo, như đang đánh giá, đo đạc mọi thứ. Ánh mắt ấy dừng lại lâu hơn ở những luống rau xanh tốt vừa được gieo trồng trên đất hoang cải tạo, rồi lại chuyển sang những chiếc giỏ đan từ trúc đang được phơi nắng trước hiên nhà, biểu thị một sự quan tâm không hề đơn thuần.

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ và luôn tỏ vẻ lo lắng, đang đứng đối diện với Mã Cố Vấn. Ông ấy có vẻ bối rối, vừa e dè vừa cố gắng giữ thể diện cho làng. Dân làng xung quanh, với những khuôn mặt chất phác, xen lẫn sự tò mò và chút cảnh giác, đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, thì thầm to nhỏ bàn tán. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng có mặt, đứng gần Trưởng thôn, ánh mắt cảnh giác không rời khỏi người lạ.

Mã Cố Vấn, với một nụ cười xã giao nở trên môi, cất giọng nhẹ nhàng, từ tốn: "Nghe danh làng Sơn Cước có nhiều chuyển biến tốt, Mã mỗ đặc biệt đến thăm, xem có thể giúp đỡ gì cho bà con không. Trần Gia chúng tôi luôn quan tâm đến đời sống dân chúng." Giọng điệu của y nghe có vẻ chân thành, nhưng nụ cười lại quá hoàn hảo, khiến Lâm Dịch đứng từ xa quan sát, cảm nhận được sự bất thường trong vẻ ngoài 'tốt bụng' đó. Hắn đã gặp nhiều kẻ như vậy ở thế giới cũ, những kẻ dùng vỏ bọc của sự tử tế để che giấu tham vọng và dã tâm.

Trưởng thôn Lão Vương gãi đầu, lắp bắp: "Dạ... dạ bẩm Mã Cố Vấn. Làng Sơn Cước chúng tôi đúng là đang cố gắng cải thiện đời sống. Cảm tạ Trần Gia đã quan tâm." Ông ấy cúi đầu, tỏ vẻ nể trọng nhưng cũng không giấu được sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.

Mã Cố Vấn lại cười, ánh mắt nhỏ bé lướt qua đám dân làng rồi dừng lại ở Lâm Dịch, người vừa bước vào cổng làng. Y không tỏ ra quá ngạc nhiên, chỉ gật đầu nhẹ. Lâm Dịch cũng chỉ gật đầu đáp lại một cách điềm nhiên. Hai ánh mắt giao nhau trong thoáng chốc, chứa đựng những ý nghĩ thâm sâu mà không ai nói ra.

"Vùng biên thùy này vốn dĩ còn nhiều khó khăn, dân chúng lam lũ. Trần Gia thấu hiểu điều đó. Vì vậy, Mã mỗ đến đây để tìm hiểu, nếu có thể, sẽ hỗ trợ bà con phát triển kinh tế, mang lại cuộc sống ấm no hơn," Mã Cố Vấn tiếp tục nói, giọng điệu đầy vẻ nhân từ. Y bắt tay Trưởng thôn Lão Vương, cử chỉ lịch thiệp nhưng ánh mắt quét ngang từng người dân, như đang cố gắng đọc vị từng tâm tư, từng vẻ mặt.

Lâm Dịch đứng từ xa, không tiến lại gần ngay. Hắn thầm đánh giá đối thủ mới. Người này tinh ranh hơn Lý Hổ, khôn ngoan hơn Lý Quản Sự. Y không dùng bạo lực, mà dùng những lời lẽ đường mật, những hứa hẹn ngọt ngào để thâm nhập. "Đây là một con cáo già mang lốt cừu non," Lâm Dịch nghĩ. "Hắn đến đây không phải để giúp đỡ, mà để kiểm soát. Hắn muốn giăng một cái bẫy lớn hơn, tinh vi hơn, cái bẫy của sự lệ thuộc kinh tế." Tâm trạng của hắn trở nên căng thẳng hơn, một cảm giác cảnh giác tột độ bao trùm lấy hắn. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không thể dùng sức mạnh đơn thuần để giải quyết, mà phải dùng trí tuệ và sự kiên nhẫn.

Buổi chiều hôm đó, nắng dịu, gió nhẹ, mang theo hơi ấm của đất và mùi hương thoang thoảng của tre tươi từ rừng trúc. Mã Cố Vấn, đi cùng Trưởng thôn Lão Vương và vài người dân chủ chốt, bắt đầu "thăm thú" làng Sơn Cước một cách tỉ mỉ. Lâm Dịch cũng đi theo, giữ một khoảng cách vừa phải, lắng nghe và quan sát mọi động thái của y.

Đầu tiên, Mã Cố Vấn đến khu vực canh tác cải tạo. Những luống rau xanh mướt, đều tăm tắp, đang phát triển mạnh mẽ dưới sự chăm sóc của dân làng, khác hẳn với những mảnh đất cằn cỗi trước đây. Y nheo đôi mắt nhỏ, cẩn thận xem xét từng loại cây trồng, hỏi han về giống cây, kỹ thuật canh tác, thậm chí còn cúi xuống sờ vào đất. "Đất đai màu mỡ thế này, lại được bà con chăm bón khéo léo, quả là hiếm có," y khen ngợi, nhưng giọng điệu có chút vẻ đánh giá hơn là thật lòng tán thưởng. "Loại rau này, loại củ này, nếu được đưa ra trấn bán, chắc chắn sẽ có giá cao."

Một người dân chất phác hồ hởi đáp lời: "Dạ bẩm cố vấn, nhờ có Lâm Dịch chỉ dạy, chúng tôi mới biết cách cải tạo đất và trồng trọt hiệu quả thế này ạ."

Mã Cố Vấn quay sang Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén lướt qua hắn. "Ồ, thì ra là vị tiểu huynh đệ đây. Nghe danh đã lâu, quả nhiên là người có tài." Y gật đầu, nhưng Lâm Dịch cảm nhận được sự dò xét ẩn chứa trong ánh mắt đó. Hắn chỉ khẽ cúi đầu đáp lễ, không nói gì thêm.

Sau đó, đoàn người di chuyển đến xưởng thủ công nhỏ, nơi dân làng đang miệt mài đan lát những chiếc giỏ trúc, bẫy thú và các vật dụng sinh hoạt khác. Mùi tre tươi phảng phất trong không khí. Mã Cố Vấn mân mê một chiếc giỏ đan tinh xảo, chạy ngón tay trên từng nan tre. "Thủ công mỹ nghệ của bà con đây cũng rất tinh xảo. Những chiếc giỏ này, nếu được bán ở các thành lớn, e rằng còn quý hơn châu báu." Y tiếp tục buông lời khen ngợi, nhưng mục đích của y dần lộ rõ.

"Trần Gia chúng tôi, với mạng lưới thương hội rộng khắp Đại Hạ, có thể giúp bà con tiêu thụ toàn bộ sản phẩm này," Mã Cố Vấn nói, giọng điệu chuyển sang tông trọng yếu. "Các vị không cần lo lắng đầu ra, Trần Gia sẽ lo liệu tất cả. Chúng tôi sẽ thu mua tất cả rau củ, tất cả sản phẩm thủ công với giá ưu đãi, cao hơn giá thị trường một phần. Chỉ cần các vị đồng ý để Trần Gia chúng tôi quản lý việc tiêu thụ, đảm bảo không ai dám làm khó dễ." Y nói thêm, "Đổi lại, chúng tôi sẽ độc quyền thu mua. Như vậy, bà con chỉ cần chuyên tâm sản xuất, còn việc buôn bán cứ để Trần Gia lo."

Lời đề nghị này nghe có vẻ hấp dẫn đối với những người dân chất phác, vốn quen với việc bị ép giá và khó khăn trong việc tìm đầu ra. Một số dân làng bắt đầu xôn xao, ánh mắt lộ vẻ hy vọng. Trưởng thôn Lão Vương cũng có vẻ dao động, nhìn Lâm Dịch như muốn hỏi ý kiến.

Lâm Dịch, vẫn giữ vẻ mặt bình thản, khẽ hắng giọng. "Vậy nếu có ai muốn mua với giá cao hơn thì sao, thưa Mã Cố Vấn? Trần Gia có chấp nhận không?" Giọng hắn không quá lớn, nhưng rõ ràng, và câu hỏi đi thẳng vào trọng tâm vấn đề.

Mã Cố Vấn hơi sững lại trong giây lát, nụ cười trên môi có chút cứng đờ. Y nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, đáp: "Tiểu huynh đệ nói vậy là không hiểu ý rồi. Chúng tôi bao tiêu toàn bộ, có nghĩa là đã đảm bảo lợi ích tối đa cho bà con rồi. Nếu có người trả giá cao hơn một chút, đó có thể chỉ là nhất thời. Còn Trần Gia chúng tôi là đối tác lâu dài, ổn định, sẽ bảo hộ cho bà con khỏi những kẻ muốn lợi dụng." Y nhấn mạnh từ "bảo hộ", nhưng Lâm Dịch nghe rõ sự đe dọa ẩn chứa trong đó.

"Bảo hộ thì tốt. Nhưng liệu sự 'độc quyền' này có đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ mất đi quyền tự chủ trong việc chọn lựa đối tác, hay thậm chí là quyền tự định đoạt giá trị sức lao động của mình không, thưa cố vấn?" Lâm Dịch tiếp tục hỏi, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Mã Cố Vấn. Mỗi câu hỏi của hắn, tuy đơn giản, nhưng lại chạm đúng vào những điểm mấu chốt, khiến Mã Cố Vấn đôi lúc phải bất ngờ, thậm chí có chút khó chịu.

Mã Cố Vấn cố gắng giải thích, nhưng lời lẽ của y bắt đầu trở nên vòng vo hơn, không còn sự tự tin như ban đầu. Y nói về sự "hợp tác đôi bên cùng có lợi", về "mối quan hệ bền vững", nhưng không thể che giấu được ý đồ kiểm soát toàn bộ chuỗi cung ứng, biến làng Sơn Cước thành một chi nhánh sản xuất phụ thuộc vào Trần Thị Gia Tộc.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Nhưng sinh tồn không có nghĩa là chấp nhận làm nô lệ cho kẻ khác. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và mình phải dùng nó để vạch trần bộ mặt thật của hắn." Hắn đã thấy rõ cái bẫy tinh vi mà Mã Cố Vấn đang giăng ra. Một khi đã chấp nhận độc quyền, dân làng sẽ mất đi mọi khả năng đàm phán, mọi quyền tự chủ. Trần Thị sẽ nghiễm nhiên kiểm soát toàn bộ nền kinh tế non trẻ của làng, và sau đó, chúng có thể hạ giá thu mua bất cứ lúc nào, bóc lột sức lao động của dân làng một cách hợp pháp.

Lâm Dịch biết, việc đối phó với Mã Cố Vấn sẽ phức tạp hơn nhiều so với việc đối phó với Lý Hổ. Kẻ này không dùng vũ lực, mà dùng lợi ích, dùng sự khéo léo để trói buộc. Y đang cố gắng tạo ra một sợi dây tơ vô hình, mềm mại nhưng chắc chắn, để siết chặt cuộc sống của dân làng. Đây không chỉ là cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là cuộc chiến về trí tuệ, về sự kiểm soát tâm lý và kinh tế.

Đêm đã về khuya, ánh trăng sáng vằng vặc qua khung cửa sổ nhỏ, rọi những vệt sáng bạc lên nền đất trong căn nhà của Lâm Dịch. Không khí se lạnh của vùng biên thùy luồn qua khe cửa, khiến ngọn nến trên bàn lay động, tạo ra những bóng đổ chập chờn trên tường. Mùi khói gỗ thoang thoảng từ bếp lò còn vương lại, mang theo chút ấm áp giữa đêm đông.

Trong căn nhà nhỏ bé đó, Lâm Dịch ngồi cùng Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lão Hồ và Trưởng thôn Lão Vương. Ánh mắt Lâm Dịch sắc bén, nhìn thẳng vào từng người, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sức nặng. Hắn chậm rãi phân tích những động thái của Mã Cố Vấn trong ngày hôm nay.

"Hắn không phải Lý Hổ hay Lý Quản Sự," Lâm Dịch mở lời, "Hắn không dùng gậy gộc, không dùng nắm đấm hay lời lẽ hăm dọa trắng trợn. Hắn dùng dây tơ. Những lời nói đường mật, những hứa hẹn lợi ích, đó chính là những sợi dây tơ vô hình mà hắn ta đang giăng ra." Hắn dừng lại, nhìn vào những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Chúng ta phải cẩn thận, nếu không sẽ bị trói chặt lúc nào không hay. Khi đó, dù có muốn vùng vẫy cũng không thể thoát ra được nữa."

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và đôi mắt tinh anh, khẽ gật đầu, đồng tình với Lâm Dịch. "Đúng vậy, thủ đoạn này còn đáng sợ hơn. Vừa cho miếng mồi, vừa giăng lưới. Kẻ kia, bề ngoài nho nhã nhưng lòng dạ thâm sâu, khó lường hơn bất kỳ tên cường hào nào ta từng thấy. Hắn ta không chỉ muốn tiền, mà còn muốn kiểm soát toàn bộ sinh mệnh của làng chúng ta. Đây là một thứ bóc lột tinh vi hơn, khiến người ta cam tâm tình nguyện chui vào rọ mà không hay biết."

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ càng thêm nhăn nhó vì lo lắng. Ông ấy đưa tay vuốt chòm râu lưa thưa, giọng nói run run: "Vậy chúng ta phải làm sao, Lâm Dịch? Lời nói của Mã Cố Vấn nghe có vẻ hợp lý, lại hứa hẹn lợi nhuận cao hơn. Dân làng, có người đã bắt đầu dao động rồi." Ông ấy liếc nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, những người cũng đang thể hiện sự lo ngại tương tự.

Vương Đại Trụ vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, gân xanh nổi lên ở thái dương. "Đúng vậy, Lâm Dịch. Nhiều người nói rằng nếu Trần Gia bao tiêu, chúng ta sẽ không còn phải lo lắng về đầu ra nữa. Họ nói rằng, dù sao cũng phải bán, bán cho ai chẳng được, miễn là giá tốt." Anh nói, giọng to và rõ ràng, phản ánh sự lo lắng chân thật của mình và của một bộ phận dân làng.

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhưng mà, em thấy lời nói của Mã Cố Vấn có vẻ... thật quá. Có nên tin không ạ?"

Lâm Dịch thở dài, hắn hiểu những băn khoăn của mọi người. "Không thể trách dân làng được. Họ đã quá lâu sống trong cảnh đói nghèo, bị chèn ép. Một lời hứa hẹn về sự ổn định, về lợi nhuận cao hơn, đủ sức khiến họ mờ mắt. Nhưng thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và sự 'ổn định' mà Trần Thị mang lại, chắc chắn sẽ phải trả giá bằng sự tự do và độc lập của chúng ta."

Hắn quay sang Trưởng thôn Lão Vương. "Trưởng thôn, chúng ta không thể ngay lập tức từ chối thẳng thừng. Làm vậy sẽ khiến Trần Thị mất mặt, và chúng ta sẽ phải đối mặt với những hậu quả tồi tệ hơn. Nhưng chúng ta cũng không thể chấp nhận toàn bộ lời đề nghị đó."

"Vậy... vậy phải làm sao?" Trưởng thôn Lão Vương hỏi, gần như cầu xin.

"Chúng ta sẽ kéo dài thời gian," Lâm Dịch đáp, ánh mắt lóe lên vẻ mưu trí. "Chúng ta sẽ nói rằng cần có thời gian để xem xét, để bàn bạc với toàn bộ dân làng. Trong thời gian đó, chúng ta phải làm rõ cho dân làng hiểu bản chất thực sự của sự 'độc quyền' này. Chúng ta phải cho họ thấy, một khi đã bị trói buộc vào Trần Thị, chúng ta sẽ mất đi quyền tự chủ, và Trần Thị sẽ có thể bóp nghẹt chúng ta bất cứ lúc nào."

"Nhưng làm sao để họ tin?" Vương Đại Trụ thắc mắc.

"Bằng sự thật, và bằng hành động," Lâm Dịch đáp. "Chúng ta phải tiếp tục phát triển. Chúng ta sẽ tìm cách mở rộng kênh tiêu thụ riêng, không chỉ gói gọn trong khu vực này. Chúng ta cần tìm thêm những thương nhân khác, những người có thể mua sản phẩm của chúng ta với giá cạnh tranh, không kèm theo điều kiện độc quyền." Hắn biết, điều này không hề dễ dàng, nhưng đây là con đường duy nhất để thoát khỏi sự kiểm soát của Trần Thị.

"Sự xuất hiện của Mã Cố Vấn cho thấy Trần Thị Gia Tộc sẽ không từ bỏ ý định bóc lột làng Sơn Cước, mà sẽ thay đổi chiến thuật, nhắm vào những điểm yếu khác của làng," Lâm Dịch thầm nhủ. "Những đề nghị 'hợp tác' của Mã Cố Vấn sẽ là cái bẫy tinh vi, có thể khiến một số dân làng nhẹ dạ bị mắc lừa, gây chia rẽ trong làng. Mình phải tìm cách ngăn chặn điều đó."

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn soi sáng bầu trời đêm. "Lão Hồ nói đúng, Mã Cố Vấn sẽ là một đối thủ khó nhằn, kéo dài và phức tạp hơn, đòi hỏi chúng ta phải sử dụng nhiều mưu trí và chiến lược hơn nữa. Nhưng điều quan trọng nhất, chúng ta cần phải xây dựng một hệ thống kinh tế độc lập và vững chắc hơn, không phụ thuộc vào bất kỳ thế lực bên ngoài nào."

Trưởng thôn Lão Vương hít một hơi thật sâu, dường như đã lấy lại được chút bình tĩnh nhờ sự quyết đoán của Lâm Dịch. "Được, vậy chúng ta sẽ làm theo lời Lâm Dịch. Để ta nói với Mã Cố Vấn rằng dân làng cần thời gian suy nghĩ."

Lâm Dịch gật đầu. "Và trong thời gian đó, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, các anh hãy giúp ta phổ biến những điều ta vừa nói cho dân làng hiểu rõ. Đặc biệt là những hệ lụy của sự 'độc quyền'. Lão Hồ, xin người hãy giúp con quan sát kỹ mọi động thái của Mã Cố Vấn và đám tùy tùng của hắn ta. Hắn ta chắc chắn sẽ không ngồi yên chờ đợi."

Lão Hồ nheo mắt, gật đầu chậm rãi. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lão già này sẽ giúp ngươi trông chừng con cáo già đó."

Cuộc họp kết thúc, nhưng sự căng thẳng vẫn còn đó. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới, phức tạp hơn rất nhiều. Trần Thị đã thay đổi chiến thuật, và hắn cũng phải thay đổi cách đối phó. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn phải bảo vệ những gì mình đã gây dựng, bảo vệ cuộc sống bình yên mà hắn và dân làng đang cố gắng tạo ra. Hắn sẽ đối mặt với Mã Cố Vấn, không phải bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ, bằng sự kiên cường và bằng chính niềm tin của dân làng Sơn Cước.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free