Lạc thế chi nhân - Chương 85: Vượt Qua Trở Ngại: Uy Tín Củng Cố
Ánh đèn dầu leo lét trong căn nhà gỗ nhỏ, hắt lên những bóng hình đổ dài và méo mó trên vách đất. Bên ngoài, màn đêm vẫn còn vương vấn sự ẩm ướt và giá lạnh của sương sớm, nhưng bên trong, không khí lại đặc quánh bởi sự lo lắng và những suy tư nặng trĩu. Lâm Dịch ngước nhìn ánh lửa chập chờn, tựa như ngọn lửa ý chí trong lòng hắn, đang cố sức chống chọi với những cơn gió độc từ bên ngoài.
Vương Đại Trụ vẫn còn siết chặt nắm đấm, sự phẫn nộ hằn rõ trên khuôn mặt chất phác, thô ráp. “Tên khốn Lão Cai đó! Hắn cứ lảng vảng quanh làng, gieo rắc tin đồn nhảm nhí! Hắn còn nói cuốc của chúng ta bị gãy là do trời phạt, vì dám chống đối Trần Thị!” Giọng hắn vẫn còn vang vọng sự bức xúc, nhưng đã bớt phần gay gắt hơn lúc nãy.
Trưởng thôn Lão Vương ngồi đối diện, dáng người thấp bé dường như càng co rúm lại trong bóng tối. Khuôn mặt khắc khổ của ông hiện rõ sự sợ hãi, đôi mắt trũng sâu nhìn Lâm Dịch như van nài một tia hy vọng. “Giờ tính sao đây? Nếu cứ thế này, dân làng sẽ bỏ cuộc hết mất. Trần Thị mà ra tay thật, chúng ta biết làm sao mà chống đỡ?” Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của những người dân nhỏ bé này, mỗi lời nói ra đều mang theo sự bất lực của một người đứng đầu mà không có quyền lực.
Lâm Dịch khẽ day day thái dương, cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Hắn không hề ngạc nhiên trước những lời của Vương Đại Trụ hay sự hoảng loạn của Trưởng thôn. Hắn đã lường trước được sự phản ứng của Trần Thị Gia Tộc, nhưng quả thực, chiêu bài "chiến tranh tâm lý" này của họ lại tinh vi và hiểm độc hơn hắn tưởng. "Không phải tự nhiên mà cuốc hỏng, nước tắc," Lâm Dịch nói, giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt sắc như dao cau quét qua từng gương mặt. "Cũng không phải tự nhiên mà tin đồn lan nhanh đến vậy. Đây là đòn của Trần Thị Gia Tộc. Không phải là bạo lực trực diện, mà là đánh vào lòng người, vào ý chí của chúng ta."
Trần Nhị Cẩu, vẫn giữ vẻ ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng rực sự đồng tình, gật đầu lia lịa. “Đúng vậy đại ca! Nghĩ đến lão Cai là ta lại sôi máu! Hắn còn nói mấy cái cuốc gãy là do hắn sai người làm đó!” Cậu nói, như thể muốn khẳng định thêm cho nhận định của Lâm Dịch.
Lâm Dịch nhíu mày, lời nói của Nhị Cẩu xác nhận điều hắn nghi ngờ. "Vậy thì rõ rồi. Chúng ta đã đánh giá thấp sự xảo quyệt của Trần Thị. Họ không chỉ muốn ngăn cản chúng ta làm việc, mà còn muốn phá hoại niềm tin, muốn chúng ta tự bỏ cuộc." Hắn thở hắt ra một hơi, rồi nhìn thẳng vào từng người. "Trần Thị Gia Tộc muốn chúng ta sợ hãi, muốn chúng ta tự hủy bỏ kế hoạch. Nhưng chúng ta sẽ không để họ đạt được mục đích. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, dân làng Sơn Cước không phải là những kẻ dễ bị lừa gạt, không phải là những kẻ yếu đuối."
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua chồng sách cũ trên bàn, một ý tưởng đã thành hình trong đầu. "Về công cụ, chúng ta sẽ tự làm. Về nước, chúng ta sẽ tìm cách dẫn về. Còn về những lời đồn thổi của Lão Cai, chúng ta sẽ có cách để hóa giải."
Vương Đại Trụ đấm mạnh vào lòng bàn tay, gương mặt đã bớt phần phẫn nộ mà thay vào đó là sự kiên định. "Huynh đệ, chúng ta không thể bỏ cuộc được! Nhưng làm sao để dân làng giữ vững lòng tin? Làm sao để chúng ta có đủ công cụ mà làm việc đây?" Hắn biết Lâm Dịch sẽ có cách, nhưng sự lo lắng vẫn còn đó.
Lâm Dịch đặt tay lên chồng sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy cũ kỹ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. "Để chống lại sự hèn hạ, chúng ta cần sự thông minh. Để chống lại sự sợ hãi, chúng ta cần hành động cụ thể."
"Về công cụ," Lâm Dịch bắt đầu, giọng điệu bình tĩnh nhưng dứt khoát, "chúng ta sẽ không mua mới. Trần Thị muốn chúng ta cạn kiệt tài nguyên, vậy chúng ta sẽ dùng những gì có sẵn." Hắn đưa tay ra hiệu, lấy một cành cây khô từ góc phòng và bắt đầu vẽ phác thảo trên nền đất ẩm. "Cán cuốc, cán xẻng của chúng ta thường được làm từ gỗ tạp, dễ gãy. Chúng ta sẽ tìm gỗ cứng hơn, như gỗ từ cây trúc già mà chúng ta có rất nhiều trong rừng trúc gần đây. Trúc già vừa dẻo dai, vừa chịu lực tốt."
Hắn vẽ một hình vòng cung, giải thích: "Để gia cố thêm, chúng ta sẽ dùng dây mây rừng, loại dây bền chắc mà bà con vẫn dùng để đan lát. Quấn chặt nhiều lớp quanh phần nối giữa cán và lưỡi cuốc, sau đó dùng nhựa cây hoặc sáp ong để cố định. Cách này không chỉ tăng độ bền, mà còn giảm chấn động khi làm việc."
Vương Đại Trụ cúi xuống nhìn, đôi mắt mở to. "Dùng dây mây? Đơn giản vậy sao? Nhưng liệu có chắc chắn không, huynh đệ?"
"Chắc chắn hơn nhiều so với việc chỉ dùng mộng gỗ đơn thuần," Lâm Dịch đáp, ngón tay vẫn lướt trên đất, vẽ thêm những chi tiết nhỏ. "Hơn nữa, chúng ta có thể mài lại lưỡi cuốc, lưỡi xẻng cho sắc bén hơn. Không cần công cụ chuyên dụng, chỉ cần dùng những hòn đá mài mà mỗi nhà đều có. Lưỡi sắc thì đỡ tốn sức, hiệu quả công việc sẽ tăng lên."
Trần Nhị Cẩu reo lên: “Đúng rồi! Cán trúc thì vừa nhẹ vừa bền! Ta sẽ đi tìm trúc già ngay!” Sự nhiệt tình của cậu bé luôn là một nguồn động lực.
Lâm Dịch gật đầu, sau đó chuyển sang vấn đề thứ hai. "Về nguồn nước, việc giếng làng bị tắc có thể là do rác rưởi hoặc đất đá bị đẩy xuống. Chúng ta sẽ huy động một vài người khỏe mạnh, có kinh nghiệm lặn xuống để khơi thông." Hắn lại vẽ trên đất, chỉ vào một con suối nhỏ chảy ngang qua rìa làng. "Trong thời gian chờ đợi, chúng ta sẽ dẫn một dòng phụ từ con suối này. Không cần đào kênh lớn, chỉ cần dùng đá và đất sét để xây dựng một con đê nhỏ, điều hướng nước chảy về phía khu đất hoang. Nước suối tuy không dồi dào bằng nước giếng, nhưng đủ để giữ ẩm cho đất và cung cấp nước uống tạm thời."
Trưởng thôn Lão Vương nghe vậy, đôi mắt lộ ra vẻ kinh ngạc. "Dẫn nước từ suối? Cách này... ta chưa từng nghĩ tới. Liệu có được không?" Ông vẫn còn nghi ngờ, nhưng trong giọng nói đã có một tia hy vọng le lói.
Lâm Dịch nhìn ông, giọng điệu kiên định: "Trưởng thôn, chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu không thử, chúng ta sẽ mãi mãi bị Trần Thị Gia Tộc dẫm đạp. Chúng ta phải hành động, phải chứng minh cho họ thấy, dân làng Sơn Cước không dễ dàng bị khuất phục. Dân làng sẽ tin vào những gì họ thấy, chứ không phải những gì họ nghe từ Lão Cai."
Vương Đại Trụ đứng dậy, vẻ mặt đầy quyết tâm. "Huynh đệ nói đúng! Chúng ta sẽ làm! Ta và Nhị Cẩu sẽ đi tìm trúc, sẽ cùng bà con khơi thông giếng và dẫn nước."
"Còn về những lời đồn thổi của Lão Cai," Lâm Dịch nói tiếp, "chúng ta sẽ không đối đầu trực tiếp. Chúng ta sẽ dùng hành động để đập tan lời nói dối. Khi dân làng thấy công việc tiến triển, thấy đất đai màu mỡ trở lại, thấy cuộc sống của họ dần tốt đẹp hơn, những lời lẽ của Lão Cai sẽ tự khắc trở thành trò cười."
Hắn đứng dậy, ánh mắt lướt qua ba người. "Đây là một cuộc chiến không chỉ trên đồng ruộng mà còn trong lòng người. Trần Thị đang dùng mưu hèn kế bẩn để làm lung lay ý chí của dân làng. Nhưng chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Chẳng lẽ, chỉ vì vài chiếc cuốc gãy, vài lời nói bóng gió mà chúng ta lại vứt bỏ tương lai của mình sao?"
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu gật đầu mạnh mẽ. Trưởng thôn Lão Vương, dù vẫn còn chút lo lắng, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tin tưởng. Ông biết, Lâm Dịch không phải là một người bình thường. Cái đầu của hắn chứa đựng những điều mà ông chưa từng thấy, chưa từng nghe. Có lẽ, đây chính là hy vọng duy nhất của làng Sơn Cước.
Bầu không khí trong phòng không còn nặng nề như trước, thay vào đó là một sự quyết tâm âm ỉ. Lâm Dịch biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai. Sự xuất hiện của Lão Cai và những hành động phá hoại ngầm đã cho thấy Trần Thị Gia Tộc sẽ không đối đầu trực diện mà sử dụng các thủ đoạn tinh vi hơn, đặt ra thách thức lớn hơn cho hắn. Việc đối phó với họ không chỉ là mưu trí mà còn là chiến tranh tâm lý, buộc hắn phải tìm hiểu sâu hơn về bản chất con người và cách thao túng đám đông. Nhưng dù khó khăn đến đâu, hắn cũng không thể lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải chiến đấu.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ trong lòng, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Hắn sẽ tìm ra giải pháp, hắn tin chắc là như vậy.
***
Mặt trời bắt đầu hé rạng, xua tan đi màn sương mỏng còn vương trên những mái nhà tranh. Ánh nắng vàng như mật đổ tràn xuống khu đất hoang, sưởi ấm những luống đất mới được lật lên. Mùi đất ẩm trộn lẫn với hương trúc tươi thoang thoảng từ những thanh gỗ vừa được đốn, tạo nên một không khí lao động quen thuộc nhưng mang một tinh thần hoàn toàn mới. Tiếng cuốc xẻng không còn là âm thanh đơn điệu của sự nhọc nhằn, mà xen lẫn vào đó là những tiếng va chạm chắc chắn hơn, đầy sức sống.
Lâm Dịch đứng giữa khu đất hoang, chỉ đạo công việc. Hắn không còn là người đứng ngoài quan sát hay chỉ tay năm ngón. Hắn xắn tay áo, cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu trực tiếp hướng dẫn dân làng cách gia cố công cụ.
"Các vị hãy xem đây!" Lâm Dịch cầm một chiếc cuốc, lưỡi cuốc được mài sắc bén hơn hẳn, phần cán gỗ được thay bằng một thanh trúc già dẻo dai, và đặc biệt, phần nối giữa lưỡi và cán được quấn chặt bằng những sợi mây rừng, sau đó quét một lớp nhựa cây mỏng để tăng độ bền và chống thấm nước. "Với cách này, chiếc cuốc sẽ bền hơn, chịu lực tốt hơn và ít bị gãy ngang khi gặp đất cứng."
Dân làng ban đầu còn hoài nghi, nhưng khi thử nghiệm, họ nhanh chóng nhận ra sự khác biệt. "Thật kỳ diệu! Với cách này, cái cuốc này bền hơn hẳn!" Một người đàn ông trung niên thốt lên, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc. Chiếc cuốc trong tay ông ta, sau khi được cải tiến, giờ đây không còn lung lay, mà chắc chắn như một thể thống nhất.
"Đúng vậy! Đỡ tốn sức hơn nhiều!" Một người phụ nữ khác reo lên, vừa dùng chiếc xẻng cải tiến để lật một luống đất.
Không chỉ có công cụ, vấn đề nước cũng được giải quyết một cách hiệu quả. Sau khi ba người đàn ông khỏe mạnh, dưới sự hướng dẫn của Lâm Dịch, lặn xuống khơi thông giếng làng, dòng nước trong lành đã lại phun trào. Đồng thời, Lâm Dịch cũng hướng dẫn dân làng dùng đá và đất sét để xây một con đê nhỏ, dẫn một nhánh nước từ con suối nhỏ chảy về khu đất. Mặc dù không lớn, nhưng dòng nước này đủ để cung cấp độ ẩm cần thiết cho những luống đất khô cằn.
"Xem kìa! Nước chảy về rồi! Tiểu Lâm quả là có tài!" Một cụ già ngồi nghỉ dưới bóng cây reo l��n, chỉ tay về phía dòng nước nhỏ đang uốn lượn đổ vào khu đất.
Mùi đất mới lật, hương trúc tươi mát, cùng với tiếng nước chảy róc rách đã xua đi không khí ảm đạm trước đó. Tiếng cuốc xẻng va chạm, tiếng đan lát đều đặn vang lên, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của dân làng. Những người đã từng nản lòng, yếu bóng vía nay cũng quay lại, mang theo vẻ mặt hổ thẹn nhưng cũng đầy hăng hái. Thậm chí, một vài hộ gia đình ban đầu còn giữ thái độ dè dặt, không muốn tham gia vì sợ Trần Thị, nay thấy hiệu quả rõ rệt cũng bắt đầu tò mò, rồi dần dần hòa mình vào công việc.
Lâm Dịch quan sát, lòng thầm thở phào. "Con người cần niềm tin. Và niềm tin phải được xây dựng từ những điều cụ thể, những thành quả nhìn thấy được." Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc đã đánh giá thấp khả năng thích nghi và sự kiên cường của những người dân này. Họ đã quen với việc gieo rắc sợ hãi, nhưng lại quên mất rằng, khi bị dồn vào đường cùng, con người sẽ bộc phát những sức mạnh tiềm ẩn.
Đột nhiên, một bóng người lấp ló ở rìa rừng, cách xa khu đất đang làm việc. Đó là Lão Cai. Hắn ta, với dáng người thô kệch, vẻ mặt hung ác quen thuộc và vết sẹo dài trên trán, đang lén lút quan sát. Ban đầu, trên khuôn mặt hắn hiện rõ vẻ đắc ý, như thể đang chờ đợi cảnh dân làng bỏ cuộc. Nhưng khi thấy khung cảnh lao động hăng say, những công cụ được cải tiến hoạt động hiệu quả, và đặc biệt là dòng nước mát lành đang chảy vào khu đất, vẻ mặt hắn ta dần biến thành ngạc nhiên, rồi khó chịu, cuối cùng là bực tức.
Lão Cai lẩm bẩm điều gì đó, những lời lẽ thô tục và đầy oán giận. Hắn ta định lẻn lại gần hơn để gieo rắc thêm tin đồn, nhưng ánh mắt sắc bén của Lâm Dịch đã kịp thời bắt gặp. Lâm Dịch không nói gì, chỉ đứng thẳng người, ánh mắt lạnh lẽo và đầy thách thức nhìn thẳng về phía Lão Cai.
Một vài dân làng khác cũng nhận ra bóng dáng quen thuộc đó. "Kìa, Lão Cai lại đến rồi!" Một người thì thầm.
"Hắn ta còn dám vác mặt đến đây ư?" Một người khác tỏ vẻ khinh bỉ.
Lão Cai cảm thấy như bị hàng chục ánh mắt nhìn chằm chằm, đặc biệt là ánh mắt như xuyên thấu của Lâm Dịch. Hắn ta giật mình, rụt cổ lại, không dám đối mặt. Vẻ mặt hắn ta biến sắc, từ bực tức chuyển sang sợ hãi. Hắn ta vội vã quay người, lẩn vào trong rừng trúc, biến mất hút.
"Mỗi người một tay, chúng ta sẽ thấy thành quả," Lâm Dịch nói, giọng nói vang vọng giữa tiếng lao động hăng say, như muốn gửi gắm lời nhắn đến những người đang hoài nghi. "Đừng bận tâm những kẻ muốn phá hoại, hành động của chúng ta sẽ là câu trả lời tốt nhất." Hắn biết, Lão Cai sẽ không từ bỏ, và Trần Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha. Nhưng ít nhất, đòn tấn công đầu tiên của họ đã bị hóa giải. Niềm tin đã được củng cố. Đây là một chiến thắng nhỏ, nhưng vô cùng quan trọng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thành Cổ Thiên Phong trong một màu cam đỏ rực rỡ, rồi nhanh chóng chìm vào màn đêm se lạnh. Những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp các con phố, xua đi bóng tối và mời gọi những kẻ lữ hành tìm đến chốn nghỉ chân. Lâm Dịch, sau một ngày dài làm việc cùng dân làng và thấy kế hoạch đã đi vào quỹ đạo ổn định, quyết định một mình đến trấn gần nhất. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ hơn về đối thủ, và có thể, cần tìm kiếm những vật tư mà làng Sơn Cước không thể tự sản xuất.
Quán Trọ Lạc Nguyệt, một trong những quán trọ lớn nhất Thành Cổ Thiên Phong, đã lên đèn rực rỡ. Từ bên ngoài, Lâm Dịch có thể nghe thấy tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm lách cách và những tràng cười lớn vọng ra. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng, và cả mùi khói gỗ thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt, đầy sức sống.
Lâm Dịch bước vào quán. So với sự tĩnh lặng của làng Sơn Cước, nơi đây quả là một thế giới khác. Hắn tìm một góc khuất, sát cửa sổ, nơi có thể quan sát được cả bên trong lẫn bên ngoài mà không quá phô trương. Hắn gọi một món ăn đơn giản, không quá cầu kỳ, rồi ngồi lặng lẽ quan sát.
Không lâu sau, một thân hình tròn trĩnh với khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, bước đến. Đó là Cố lão bản, chủ quán trọ Lạc Nguyệt. Hắn ta khoác trên mình bộ y phục tơ lụa có phần hơi cũ kỹ, nhưng sạch sẽ và gọn gàng, thể hiện sự tháo vát của một người kinh doanh.
"Tiểu huynh đệ trông lạ mặt quá. Lần đầu đến Quán Trọ Lạc Nguyệt của lão Cố à?" Cố lão bản cười tít mắt, giọng nói có phần thân mật nhưng ánh mắt lại không ngừng dò xét. "Cứ tự nhiên như ở nhà, muốn ăn muốn uống gì cứ gọi. Ở đây không thiếu thứ gì, kể cả tin tức nóng hổi nhất thành này."
Lâm Dịch đặt đũa xuống, gật đầu nhẹ. "Lão bản quá khen. Ta chỉ là người đi đường, muốn tìm hiểu một chút về vùng đất này, đặc biệt là những câu chuyện về các gia tộc lớn..." Hắn cố ý ngừng lại một chút, như thể đang cân nhắc, rồi mới nói rõ "...như Trần Thị." Hắn quan sát kỹ phản ứng của Cố lão bản.
Cố lão bản nghe vậy, đôi mắt ti hí khẽ nheo lại, nhưng nụ cười trên môi vẫn không hề tắt. Hắn ta đặt hai tay lên bàn, ghé sát hơn một chút, giọng nói nhỏ hơn nhưng vẫn đầy vẻ tinh quái. "Ồ, Trần Thị Gia Tộc à... Một gia tộc lớn, quyền thế, nhưng gần đây cũng có vẻ 'rục rịch' lắm. Nghe nói có kẻ dám chọc giận họ ở vùng sơn cước..." Hắn ta nói, ánh mắt lại liếc nhanh qua Lâm Dịch, như muốn thăm dò xem Lâm Dịch có phải là "kẻ đó" không.
Lâm Dịch cố giữ vẻ mặt bình thản, trong lòng khẽ giật mình. Cố lão bản quả nhiên không phải người tầm thường. Hắn ta biết khá nhiều. "Ồ? Có chuyện như vậy sao? Xin lão bản kể rõ hơn?" Lâm Dịch hỏi, giọng điệu tỏ vẻ tò mò, nhưng không quá sốt sắng. Hắn biết, càng thể hiện sự quan tâm, càng dễ bị lộ tẩy.
Cố lão bản xoa xoa cằm, đôi mắt sáng lên một cách tinh ranh. "Chuyện này thì... cũng không phải là bí mật gì to tát. Trần Thị Gia Tộc ở đây có tiếng là giàu có, quyền thế ngút trời. Có thể nói, nửa cái Thành Cổ Thiên Phong này đều nằm trong tay họ. Quan lại phải nể, thương nhân phải cúi đầu. Họ có mối quan hệ sâu rộng, từ triều đình cho đến các bang phái giang hồ. Nhưng mà..."
Hắn ta dừng lại, như muốn câu kéo sự chú ý của Lâm Dịch. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng trong lòng đã ghi nhớ từng lời. Cố lão bản là một nguồn thông tin quý giá, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Hắn ta tham tiền, và có thể bán đứng bất cứ ai nếu thấy có lợi.
"Nhưng mà," Cố lão bản tiếp tục, "đất đai của họ cũng nhiều vô kể. Vùng biên thùy, đất hoang cỏ dại, họ cũng không từ. Nghe nói có một mảnh đất cằn cỗi ở vùng Sơn Cước, gần đây lại có người muốn khai hoang, làm ăn riêng, không chịu nộp tô thuế cho Trần Thị. Mà ai ai cũng biết, Trần Thị Gia Tộc đâu phải là những kẻ dễ dàng buông tha miếng mồi ngon đã nằm trong tay mình."
Hắn ta lại liếc nhìn Lâm Dịch, như muốn xem phản ứng. Lâm Dịch chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên. "Ồ, là vậy sao? Vậy thì quả là gan to tày trời."
Cố lão bản bật cười khẩy. "Gan to thì có, nhưng mạng có giữ được không thì khó nói. Trần Thị đâu phải chỉ có tiền và quyền. Họ còn có những 'người' chuyên giải quyết những chuyện không tiện ra mặt. Những kẻ dám chống đối họ, thường thì... sẽ biến mất một cách bí ẩn, hoặc gặp phải những tai nạn bất ngờ." Hắn ta nói, giọng điệu có chút ám chỉ, rồi lại cười tủm tỉm. "Nhưng mà, cũng có người nói, kẻ dám đối đầu với Trần Thị ở Sơn Cước kia, cũng không phải là kẻ tầm thường. Có vẻ như cũng có chút mưu mẹo, khiến Trần Thị phải đau đầu đấy."
Lâm Dịch nghe vậy, trong lòng không khỏi suy nghĩ. Cố lão bản không chỉ biết chuyện Lão Cai bị hắn đẩy lùi, mà còn biết cả sự "đau đầu" của Trần Thị. Điều này cho thấy mạng lưới thông tin của hắn ta rộng lớn đến mức nào. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Và để sinh tồn, ta phải hiểu rõ luật chơi, hiểu rõ những kẻ giật dây."
"Vậy theo lão bản, kẻ đó sẽ có kết cục ra sao?" Lâm Dịch hỏi, giọng điệu bình thản như đang hỏi về một câu chuyện phiếm không liên quan đến mình.
Cố lão bản nhún vai, vẻ mặt có chút bí ẩn. "Ai biết được? Giang hồ hiểm ác, quan trường thối nát, Trần Thị lại càng thâm hiểm. Nhưng có một điều lão Cố biết chắc, Trần Thị sẽ không bao giờ để yên cho bất cứ ai dám làm trái ý họ. Họ sẽ dùng mọi thủ đoạn, từ nhỏ đến lớn, từ ngầm đến công khai, để dằn mặt, để nghiền nát."
Hắn ta dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Tiểu huynh đệ, lão Cố khuyên một câu chân thành. Ở đời, có những chuyện không nên quá tò mò. Có những thế lực không nên dây vào. Sống yên ổn, kiếm chút tiền trà nước, vậy là tốt rồi." Lời khuyên này, tưởng chừng như vô tư, nhưng lại ẩn chứa sự cảnh báo, và cả sự thăm dò về thân phận của Lâm Dịch.
Lâm Dịch khẽ cười, một nụ cười nhạt nhòa. "Lão bản nói phải. Đời người, ai cũng muốn sống yên ổn. Chỉ là, đôi khi, sự yên ổn lại không tự nhiên mà đến." Hắn đã có đủ thông tin cho buổi tối nay. Cố lão bản là một con cáo già, nhưng hắn ta đã vô tình, hay cố ý, tiết lộ rất nhiều. Trần Thị Gia Tộc không chỉ quyền thế, mà còn có cả "người" chuyên giải quyết những chuyện không tiện ra mặt – ám chỉ những kẻ giang hồ, những sát thủ. Và điều quan trọng nhất, Trần Thị đã biết về sự tồn tại của hắn, và đã bắt đầu coi hắn là một mối họa.
Hắn ăn hết món ăn, cảm nhận hương vị mặn mà của thịt kho và vị cay nhẹ của canh. Đây là một bữa ăn đơn giản, nhưng lại mang ý nghĩa lớn đối với hắn. Nó đánh dấu bước chân đầu tiên của hắn ra khỏi làng, bước chân đầu tiên vào thế giới phức tạp và đầy rẫy hiểm nguy bên ngoài.
Lâm Dịch đặt mấy đồng tiền lẻ lên bàn, vừa đủ cho bữa ăn. "Đa tạ lão bản đã tiếp đãi. Lão Cố quả nhiên là người biết nhiều chuyện."
Cố lão bản nhận tiền, đôi mắt ti hí vẫn dõi theo Lâm Dịch. Hắn ta cười khẩy, giọng nói bỗng trở nên trầm hơn một chút. "Tiểu huynh đệ, lần sau nếu có ghé qua, cứ nhớ Quán Trọ Lạc Nguyệt. Lão Cố lúc nào cũng có những câu chuyện thú vị chờ đợi." Hắn ta vẫn không bỏ qua cơ hội để kiếm lời, hoặc ít nhất là để giữ mối liên hệ với một người mà hắn ta cảm thấy không hề đơn giản.
Lâm Dịch gật đầu, đứng dậy và rời quán trọ. Bước ra ngoài, không khí đêm lạnh buốt ập vào mặt, khác hẳn với sự ấm áp, ồn ào bên trong. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, một bầu trời rộng lớn và xa lạ. Hắn đã thành công trong việc hóa giải đòn tấn công đầu tiên của Trần Thị, đã củng cố niềm tin của dân làng. Nhưng những gì Cố lão bản nói đã mở ra một bức tranh rộng lớn hơn, đen tối hơn. Trần Thị không phải là đối thủ dễ đối phó. Cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, và có thể sẽ trở nên tàn khốc hơn rất nhiều.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, nó đòi hỏi sự cảnh giác tối đa," hắn thầm nhủ. Hắn phải tìm cách phát triển nhanh hơn, mạnh hơn, không chỉ để bảo vệ bản thân và những người thân yêu, mà còn để đối phó với những thế lực đang dần lộ diện. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai, nhưng Lâm Dịch biết, hắn không thể lùi bước.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.