Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 84: Đất Hoang Nổi Dậy: Trở Ngại Ngầm

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè rải vàng trên những ngọn cây cổ thụ của Rừng Trúc Thanh Tịnh, đánh thức cả Thôn Làng Sơn Cước sau một đêm dài mỏi mệt, một không khí khác hẳn đã bao trùm lên làng. Không còn là sự uể oải thường ngày, thay vào đó là sự hối hả, phấn chấn lạ thường. Tiếng í ới gọi nhau từ các nếp nhà tranh vách đất, tiếng bước chân rộn ràng trên con đường mòn đất đỏ, tất cả đều hòa vào một nhịp điệu mới, của một sự khởi đầu mà Lâm Dịch đã thắp lên.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, dẫn đầu một nhóm trai tráng, vai vác những chiếc cuốc, xẻng cũ kỹ. Khuôn mặt chất phác của hắn rạng rỡ hẳn lên, vết sẹo nhỏ trên má như cũng thêm phần cương nghị dưới ánh bình minh. Hắn đi trước, tiếng gọi vang dội: “Nào anh em! Hôm nay chúng ta làm một trận ra trò! Mảnh đất kia rồi sẽ trổ ra lúa vàng!” Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, cũng lăng xăng chạy qua chạy lại, giúp đỡ các bà, các chị mang theo nước uống và thức ăn khô. Hắn cười toe toét, hệt như một đứa trẻ được đi chơi hội, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Hôm nay phải cho đất hoang biết tay!”

Lâm Dịch, trong bộ trang phục thô sơ, vá víu quen thuộc, đi giữa đoàn người, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt. Hắn thấy sự nhiệt huyết, sự tin tưởng, và cả một chút lo lắng ẩn sâu trong ánh mắt những người dân. Hắn biết, ngọn lửa hy vọng này rất dễ bùng cháy, nhưng cũng rất dễ lụi tàn nếu không được nuôi dưỡng cẩn thận. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng gật đầu khích lệ, hoặc chỉ dẫn cho Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu vài điều nhỏ nhặt về cách sắp xếp công việc. Trong lòng hắn, một kế hoạch chi tiết đã được vạch ra, nhưng hắn cũng ý thức sâu sắc rằng, lý thuyết và thực tế luôn có một khoảng cách.

Chặng đường đến khu đất hoang, mà Lâm Dịch vẫn gọi đùa là “Cánh Đồng Bất Tận” vì sự rộng lớn và hoang vu của nó, kéo dài gần nửa canh giờ. Khi họ đặt chân đến nơi, mặt trời đã lên cao, bắt đầu tỏa hơi nóng gay gắt. Khu đất rộng lớn, trải dài đến tận chân đồi, chỉ toàn là cỏ dại khô cháy, những bụi cây gai góc và những tảng đá lởm chởm. Mùi đất khô nồng xộc vào mũi, mang theo hơi nóng hầm hập. Tiếng gió xào xạc qua những ngọn cỏ úa, tạo nên một bản nhạc đơn điệu, gợi cảm giác cô độc và khắc nghiệt.

“Mọi người, chúng ta sẽ bắt đầu từ phía này!” Lâm Dịch chỉ tay về phía một khoảnh đất tương đối bằng phẳng. “Chúng ta cần dọn sạch cỏ dại, sau đó cuốc đất lên. Ai khỏe thì đi phá đá, ai khéo tay thì giúp đào mương dẫn nước.”

Dân làng ban đầu hăm hở lao vào công việc. Tiếng cuốc xẻng va vào đất đá chan chát, tiếng thở dốc nặng nề, tiếng hò reo khích lệ vang vọng khắp cánh đồng. Hàng chục con người, với những tấm lưng trần đẫm mồ hôi, quần áo cũ kỹ dính đầy bụi đất, làm việc không ngừng nghỉ. Lâm Dịch tự mình cầm cuốc, cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu làm gương. Hắn không phải là kẻ chỉ biết ra lệnh, hắn là một phần của họ.

Nhưng sự hăm hở ban đầu không kéo dài được bao lâu. Mặt trời càng lúc càng lên cao, thẳng đỉnh đầu, nung nóng cả không gian. Hơi đất bốc lên hầm hập, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Những chiếc cuốc, xẻng cũ kỹ, vốn đã hoen gỉ và mòn vẹt, không thể chịu nổi sức nặng của công việc. Tiếng “rắc” khô khốc vang lên, một chiếc cán cuốc gãy đôi. Rồi lại một chiếc nữa. Một người đàn ông lực lưỡng, mặt đỏ gay vì nắng và mệt mỏi, buông thõng chiếc cuốc đã cùn, thở hổn hển: “Cha mẹ ơi! Đất này cứng như đá vậy! Tay ta phồng rộp hết cả rồi!”

“Đúng đó! Cuốc mãi không được bao nhiêu. Có khi đến mùa đông cũng không xong nữa là!” Một giọng phụ nữ than vãn, mồ hôi lấm tấm trên gương mặt rám nắng.

Vương Đại Trụ cố gắng trấn an: “Mọi người cố gắng thêm chút nữa! Sẽ có ngày mảnh đất này nuôi sống chúng ta! Đất hoang thì phải khó khăn chứ!” Hắn nói vậy, nhưng chính hắn cũng đang phải vật lộn với từng nhát cuốc. Lưỡi cuốc của hắn đã mòn vẹt, chỉ cào được lớp đất trên cùng, bên dưới vẫn cứng như sắt.

Trần Nhị Cẩu chạy đến chỗ Lâm Dịch, vẻ mặt đã bớt đi sự hăng hái ban đầu, thay vào đó là sự bối rối: “Đại ca, cuốc gãy hết rồi! Mà đất thì cứng quá, đào mãi mương không thấy nước về. Có khi nào chúng ta không làm được không đại ca?”

Lâm Dịch nhìn những gương mặt mệt mỏi, những ánh mắt bắt đầu chùng xuống. Hắn biết, đây chính là thử thách đầu tiên. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng đầy kiên định: “Mọi người, nghỉ ngơi một lát đi! Uống chút nước, ăn chút gì đó lấy sức.” Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu: “Nhị Cẩu, ngươi cùng Đại Trụ đi xem những chiếc cuốc nào còn dùng được thì tập trung lại. Những cái gãy thì mang về, ta sẽ nghĩ cách sửa chữa hoặc làm cái mới. Còn về nước, chúng ta phải kiên nhẫn. Đào mương là công việc đòi hỏi thời gian và sức lực. Không thể một sớm một chiều mà xong được.”

Hắn biết, việc thiếu thốn công cụ hiệu quả và điều kiện tự nhiên khắc nghiệt là những trở ngại hiển nhiên. Nhưng thứ khiến hắn lo lắng hơn cả là sự nản lòng đang dần len lỏi vào tâm trí dân làng. Hắn đi lại giữa đám đông, vỗ vai từng người, ánh mắt kiên định truyền đi một niềm tin vô hình. “Chúng ta không thể bỏ cuộc. Mảnh đất này là của chúng ta, tương lai của chúng ta. Nếu chúng ta không tự mình giành lấy, chẳng lẽ lại cúi đầu chịu đói khát mãi sao?” Hắn nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức nặng. “Chúng ta đã đoàn kết lại, đã có hy vọng. Giờ là lúc chúng ta chứng minh rằng mình đủ kiên cường để biến hy vọng thành hiện thực.”

Nhưng những lời lẽ của Lâm Dịch, dù có sức thuyết phục đến đâu, cũng không thể xua tan hết sự mệt mỏi và hoài nghi đã bắt đầu bén rễ. Dưới cái nắng gắt như đổ lửa, trong mùi đất khô nồng và mồ hôi mặn chát, tiếng than vãn vẫn thì thầm đây đó. “Ta thấy việc này khó thành lắm, Trần Thị Gia Tộc đâu có để yên cho mình làm ăn!” Một người đàn ông lớn tuổi, tay xoa xoa bả vai nhức mỏi, lẩm bẩm. “Tổ tiên chúng ta đã từng thử, nhưng đều thất bại... Liệu chúng ta có khá hơn không?” Ánh mắt của hắn quét qua đám đông, chất chứa sự lo lắng. Lâm Dịch nghe thấy, hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là chiến đấu với đất đai, mà còn là chiến đấu với nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của những con người này.

Chiều muộn, khi vầng dương đã ngả về tây, mang theo những cơn gió nhẹ mát lành, Thôn Làng Sơn Cước lại trở về với nhịp sống quen thuộc. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên, và mùi khói bếp bắt đầu thoang thoảng từ các nếp nhà tranh. Nhưng không khí bình yên đó lại ẩn chứa một điều gì đó khác lạ.

Tại giếng làng, nơi thường ngày là trung tâm của những câu chuyện phiếm và tiếng cười đùa, giờ đây lại là nơi tụ tập của một nhóm dân làng với những gương mặt nặng trĩu. Họ ngồi thành từng nhóm nhỏ, xì xào bàn tán. Tiếng cuốc xẻng gãy, đất đai quá cứng, và sự mệt mỏi sau một ngày lao động vất vả là chủ đề chính.

“Ta thấy việc này khó thành lắm. Sức người có hạn, mà đất thì như muốn nuốt chửng chúng ta,” Dân làng C, một người phụ nữ trung niên với mái tóc bạc sớm, thở dài. “Trần Thị Gia Tộc đâu có để yên cho mình làm ăn! Chắc chắn họ sẽ tìm cách phá hoại.”

Ngay lúc đó, một bóng người thô kệch lững thững đi qua. Đó là Lão Cai, tay sai của Trần Thị, với vẻ mặt hung ác quen thuộc và vết sẹo dài trên trán. Hắn không đi thẳng về nhà mà lượn lờ quanh giếng, giả vờ như đang đi dạo mát, nhưng đôi tai thì dỏng lên nghe ngóng. Khi nghe thấy những lời than vãn của dân làng, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười khẩy.

Hắn giả vờ đi ngang qua, rồi bỗng dưng dừng lại, cao giọng nói như để cho tất cả mọi người cùng nghe: “Aiyo, hôm nay các vị làm việc vất vả quá nhỉ? Nghe nói còn muốn khai hoang đất hoang cơ đấy! Hừm, đúng là có kẻ không biết lượng sức mình!” Hắn lắc đầu, ra vẻ tiếc nuối. “Chống đối trời không được, chống đối Trần Thị Gia Tộc càng không được! Rồi sẽ biết tay! Cái gì mà đất hoang trổ lúa vàng, toàn là lời đường mật lừa phỉnh thôi! Cứ đợi đến khi Trần Thị ra tay, e là chẳng còn mảnh ruộng mà cày đâu!”

Những lời nói của Lão Cai như một gáo nước lạnh tạt vào đám đông. Vẻ mặt của dân làng càng thêm hoang mang. Một số người cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào hắn. Nỗi sợ hãi cố hữu đối với Trần Thị Gia Tộc lại trỗi dậy, đè nặng lên niềm hy vọng mong manh.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, vừa từ ruộng về, nghe thấy những lời lẽ đó thì lập tức nổi nóng. “Lão Cai! Ngươi nói gì đó? Ngươi đừng có mà gieo rắc tin đồn nhảm nhí!” Vương Đại Trụ gằn giọng, đôi mắt trừng lên.

Lão Cai chỉ liếc xéo Vương Đại Trụ, cười khẩy: “Ta nói gì thì kệ ta! Miễn là sự thật! Các ngươi cứ cố mà chống đối xem, rồi sẽ thấy kết cục!” Hắn nói xong, không thèm để ý đến vẻ mặt giận dữ của Vương Đại Trụ, nghênh ngang bỏ đi, tiếng cười khặc khặc vang vọng trong không khí chiều tà.

Trần Nhị Cẩu nghiến răng ken két, định xông lên nhưng bị Vương Đại Trụ giữ lại. “Kệ hắn đi, Nhị Cẩu. Hắn chỉ là cái loa của Trần Thị thôi. Chúng ta phải giữ bình tĩnh.” Vương Đại Trụ cố gắng trấn an, nhưng trong lòng hắn cũng không khỏi lo lắng. Hắn biết, những lời lẽ của Lão Cai, dù là lời lẽ của một tên tay sai đáng khinh, lại có sức ảnh hưởng không nhỏ đến tinh thần dân làng. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí họ, và những lời nói đó chỉ càng khoét sâu thêm vết thương. Hắn quay sang nhìn những gương mặt dân làng đang cúi gằm, trong lòng nặng trĩu. Niềm tin, dường như, đang dần tan biến như làn khói bếp trong gió chiều.

Đêm về khuya, ánh đèn dầu leo lét từ căn nhà nhỏ của Lâm Dịch hắt ra, xuyên qua những khe hở của vách gỗ mục. Bên trong, không khí trầm lắng, nhưng đầy căng thẳng. Lâm Dịch ngồi đối diện với Trưởng thôn Lão Vương, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Trên bàn, chồng sách cũ kỹ về luật pháp và hành chính mà hắn đã mang về từ trấn vẫn nằm đó, mùi giấy cũ và mực tàu thoang thoảng trong không khí. Ngoài trời, tiếng côn trùng kêu rả rích, xa xa là tiếng chó sủa vọng lại, tạo nên một bản hòa âm của đêm vắng, nhưng chẳng thể xua đi bầu không khí nặng nề trong căn phòng.

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, giờ đây càng thêm nhăn nhó. Ông xoa xoa thái dương, giọng nói run run: “Lâm Dịch à, giờ tính sao đây? Dân làng đã bắt đầu nản rồi. Hôm nay, Lão Cai kia lại đến giếng làng, nói những lời khó nghe. E là có chuyện chẳng lành.”

Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt đầy phẫn nộ: “Tên khốn Lão Cai đó! Hắn cứ lảng vảng quanh làng, gieo rắc tin đồn nhảm nhí! Hắn còn nói cuốc của chúng ta bị gãy là do trời phạt, vì dám chống đối Trần Thị!”

Lâm Dịch trầm ngâm lắng nghe. Hắn không ngạc nhiên trước những gì Vương Đại Trụ và Trưởng thôn Lão Vương kể lại. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc sẽ không ngồi yên nhìn họ xây dựng một cuộc sống độc lập. Nhưng hắn không ngờ, đòn đầu tiên của họ lại tinh vi đến vậy. “Không phải tự nhiên mà cuốc hỏng, nước tắc,” Lâm Dịch nói, giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt sắc như dao cau. “Cũng không phải tự nhiên mà tin đồn lan nhanh đến vậy. Đây là đòn của Trần Thị Gia Tộc. Không phải là bạo lực trực diện, mà là đánh vào lòng người, vào ý chí của chúng ta.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa: “Đúng vậy đại ca! Nghĩ đến lão Cai là ta lại sôi máu! Hắn còn nói mấy cái cuốc gãy là do hắn sai người làm đó!”

Lâm Dịch nhíu mày. “Ngươi nghe rõ không? Hắn nói hắn sai người làm?”

“Dạ, hình như hắn nói vậy. Hắn còn cười rất đểu!” Trần Nhị Cẩu đáp, vẻ mặt ngây ngô nhưng đầy chắc chắn.

Lâm Dịch thở hắt ra một hơi. "Vậy thì rõ rồi. Chúng ta đã đánh giá thấp sự xảo quyệt của Trần Thị. Họ không chỉ muốn ngăn cản chúng ta làm việc, mà còn muốn phá hoại niềm tin, muốn chúng ta tự bỏ cuộc." Hắn day day thái dương, cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. "Đây là một cuộc chiến không chỉ trên đồng ruộng mà còn trong lòng người. Trần Thị đang dùng mưu hèn kế bẩn để làm lung lay ý chí của dân làng."

Trưởng thôn Lão Vương run rẩy: “Giờ tính sao đây? Nếu cứ thế này, dân làng sẽ bỏ cuộc hết mất. Trần Thị mà ra tay thật, chúng ta biết làm sao mà chống đỡ?” Nỗi sợ hãi của ông hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt, cho thấy sự yếu đuối và bất lực cố hữu của người đứng đầu một ngôi làng nhỏ bé trước thế lực cường quyền.

Vương Đại Trụ đấm mạnh vào lòng bàn tay: “Huynh đệ, chúng ta không thể bỏ cuộc được! Nhưng làm sao để dân làng giữ vững lòng tin? Làm sao để chúng ta có đủ công cụ mà làm việc đây?”

Lâm Dịch ngước nhìn ánh đèn dầu leo lét, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại, đang tư duy nhanh chóng. Hắn biết, để đối phó với Trần Thị Gia Tộc, không chỉ cần mưu trí, mà còn cần chiến tranh tâm lý. Hắn phải tìm cách củng cố niềm tin, đồng thời vô hiệu hóa những đòn đánh ngầm của đối phương. "Chúng ta sẽ không bỏ cuộc," Lâm Dịch nói, giọng nói kiên định vang vọng trong căn phòng nhỏ. "Chẳng lẽ, chỉ vì vài chiếc cuốc gãy, vài lời nói bóng gió mà chúng ta lại vứt bỏ tương lai của mình sao?"

Hắn nhìn thẳng vào từng người. "Trần Thị Gia Tộc muốn chúng ta sợ hãi, muốn chúng ta tự hủy bỏ kế hoạch. Nhưng chúng ta sẽ không để họ đạt được mục đích. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, dân làng Sơn Cước không phải là những kẻ dễ bị lừa gạt, không phải là những kẻ yếu đuối." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua chồng sách cũ trên bàn, một ý tưởng lóe lên trong đầu. "Về công cụ, chúng ta sẽ tự làm. Về nước, chúng ta sẽ tìm cách dẫn về. Còn về những lời đồn thổi của Lão Cai, chúng ta sẽ có cách để hóa giải."

Lâm Dịch biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai. Sự xuất hiện của Lão Cai và những hành động phá hoại ngầm đã cho thấy Trần Thị Gia Tộc sẽ không đối đầu trực diện mà sử dụng các thủ đoạn tinh vi hơn, đặt ra thách thức lớn hơn cho hắn. Việc đối phó với họ không chỉ là mưu trí mà còn là chiến tranh tâm lý, buộc anh phải tìm hiểu sâu hơn về bản chất con người và cách thao túng đám đông. Những trở ngại về công cụ và kỹ thuật ban đầu sẽ thúc đẩy hắn tìm kiếm các giải pháp sáng tạo hơn, có thể dựa vào kiến thức hiện đại hoặc phát triển các nghề thủ công mới hiệu quả hơn. Nhưng dù khó khăn đến đâu, hắn cũng không thể lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải chiến đấu.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ trong lòng, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Hắn sẽ tìm ra giải pháp, hắn tin chắc là như vậy.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free