Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 83: Kế Hoạch Độc Lập: Đất Hoang Và Nghề Mới

Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, một ngọn lửa nhỏ bé giữa màn đêm tĩnh mịch của làng Sơn Cước. Lâm Dịch không còn chăm chú vào những chồng sách luật pháp cũ kỹ, ố vàng từ trấn Thiên Phong mang về, mà thay vào đó, những tấm da thú cũ kỹ, được căng phẳng trên mặt bàn, đã trở thành tấm bản đồ của riêng hắn. Trên đó, hắn dùng than củi cẩn thận phác thảo những đường nét, những ký hiệu mà chỉ riêng hắn mới hiểu rõ ý nghĩa. Mùi ẩm mốc của sách cổ giờ đây hòa quyện với mùi da thú khô và mùi dầu đèn, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của sự tìm tòi, của tri thức và cả sự mệt mỏi.

Hắn khẽ thở dài, một làn hơi ấm thoát ra trong không khí se lạnh của buổi sớm mai. Đôi mắt Lâm Dịch sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải của một người đã chứng kiến nhiều thăng trầm ở thế giới cũ, và giờ đây phải gánh vác trách nhiệm nặng nề ở thế giới này. Đêm qua, sau khi trở về từ trấn, hắn đã vùi đầu vào những cuốn luật pháp khô khan đó. Từng câu chữ cổ kính, từng điều khoản rắc rối, từng án lệ chằng chịt, tất cả đều giống như một mê cung phức tạp, được thiết lập để bảo vệ quyền lợi của kẻ mạnh, của những thế gia như Trần Thị, và để trói buộc những người dân thấp cổ bé họng. Hắn đã phát hiện ra nhiều kẽ hở, nhiều điểm mâu thuẫn, nhưng để sử dụng chúng một cách hiệu quả, cần một nền tảng vững chắc hơn. Một cuộc chiến pháp lý đòi hỏi thời gian, tài lực và sự kiên nhẫn, điều mà dân làng Sơn Cước lúc này không có đủ.

Vậy nên, hắn phải tìm một con đường khác, một con đường mà hắn có thể tự chủ, tự mình tạo ra. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "nhưng sinh tồn mà không có phẩm giá, không có tương lai, thì có khác gì cỏ cây?" Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ đã nói, về sự mục ruỗng của quan trường, về cách Trần Thị Gia Tộc lợi dụng kẽ hở để bóc lột. Hệ thống này đã mục ruỗng từ gốc rễ, và muốn chống lại nó, không thể chỉ dựa vào những quy tắc đã bị bẻ cong. Phải tạo ra một hệ thống của riêng mình, một nền kinh tế độc lập, một nguồn sống không bị ai khống chế.

Tiếng cựa quậy nhẹ nhàng từ phía bếp. Lâm phụ, với thân hình gầy gò của một lão nông chất phác, đã thức dậy. Ông lặng lẽ nhóm bếp, khói bếp cay nồng nhưng ấm áp bắt đầu lan tỏa khắp căn nhà. Sau đó là Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian và sự lam lũ. Bà liếc nhìn con trai mình, đôi mắt ánh lên vẻ lo lắng quen thuộc.

"Dịch nhi, con lại thức khuya rồi. Phải giữ gìn sức khỏe chứ," Lâm mẫu nói, giọng bà nhẹ nhàng, pha chút trách móc. Bà biết con trai mình đang cố gắng vì gia đình, vì làng, nhưng bà không khỏi xót xa khi thấy hắn gầy đi, xanh xao đi từng ngày.

Lâm Dịch ngẩng đầu, nở một nụ cười gượng gạo. "Mẹ đừng lo, con không sao. Con đang nghĩ cách để làng mình không phải chịu cảnh bóc lột nữa, mẹ à." Hắn không nói cụ thể về những cuốn sách luật pháp hay những âm mưu thâm độc của Trần Thị, vì hắn biết, những điều đó chỉ khiến cha mẹ thêm lo lắng. Hắn chỉ muốn họ nhìn thấy một tia hy vọng, một con đường sáng.

Lâm phụ, sau khi nhóm lửa xong, lặng lẽ đi tới, đặt một chén trà nóng hổi xuống bên cạnh Lâm Dịch. Mùi trà thơm dịu nhẹ xua tan đi phần nào mùi ẩm mốc của sách và da thú. Ông không nói gì, chỉ vỗ nhẹ vào vai con trai, ánh mắt hiền lành nhưng đầy tình yêu thương. Ông biết con trai mình khác biệt, hắn không chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi đơn thuần. Hắn mang trong mình một suy nghĩ, một tầm nhìn mà cả làng này, thậm chí cả trấn Thiên Phong này, cũng chưa từng thấy.

Lâm Dịch đón lấy chén trà, hơi ấm từ chén lan tỏa vào lòng bàn tay, xua đi cái lạnh của sương sớm. Hắn nhìn cha mẹ mình, những con người chất phác, cả đời gắn bó với mảnh đất này, luôn sống trong sự sợ hãi và áp bức. Một cảm giác kiên cường trỗi dậy trong lòng hắn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn từng nghĩ vậy. Nhưng hắn có thể tự tạo ra sự công bằng, ít nhất là cho những người mà hắn yêu thương.

Hắn quay lại với tấm da thú. Ý tưởng đã hình thành rõ ràng trong đầu hắn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở. Và tri thức của hắn, không chỉ là những cuốn sách luật pháp khô khan, mà còn là kiến thức về nông nghiệp, về kỹ thuật, về tổ chức mà hắn mang theo từ thế giới cũ. Hắn đã phân tích kỹ lưỡng những mảnh đất hoang hóa quanh làng, nơi bị bỏ xó bao đời nay vì người ta tin rằng đất xấu, không thể trồng trọt. Nhưng với kiến thức về luân canh, về cải tạo đất, về việc chọn lựa cây trồng phù hợp với thổ nhưỡng, hắn tin rằng những mảnh đất ấy có thể hồi sinh.

Và không chỉ nông nghiệp. Hắn cần một nghề thủ công, một sản phẩm có giá trị, có thể mang lại nguồn thu nhập ổn định và không phụ thuộc vào mùa vụ hay sự chi phối của cường hào. Hắn nhớ đến Rừng Trúc Thanh Tịnh gần làng, nơi có vô số cây trúc mọc dồi dào. Trúc, một vật liệu quen thuộc, dễ kiếm, và có thể chế tác thành vô vàn sản phẩm từ đồ dùng gia đình đến vật trang trí. Hoặc là các loại thảo dược đơn giản mà Lão Hồ đã từng nhắc đến trong cuốn 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' mà Lâm Dịch đã lén lút tìm hiểu. Chế biến thảo dược, tạo ra những sản phẩm có giá trị chữa bệnh hoặc chăm sóc sức khỏe, cũng là một hướng đi đầy tiềm năng.

Hắn phác thảo một hệ thống kênh mương dẫn nước từ suối, những khu vực phân chia cho các loại cây trồng khác nhau, và một xưởng nhỏ cho việc chế tác thủ công. Từng nét vẽ trên tấm da thú là từng bước đi chắc chắn trong tâm trí hắn. Đây là một ván cược lớn, nhưng hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không phải bằng gươm đao, mà bằng trí tuệ và sự kiên cường của con người.

***

Buổi trưa, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua những tán lá cổ thụ, tạo nên những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Dưới gốc cây đa cổ thụ trăm năm tuổi, nơi dân làng thường tụ tập nghỉ ngơi sau buổi làm đồng, Lâm Dịch trải tấm da thú đã được phác thảo cẩn thận ra mặt đất. Hắn nhìn ba người đối diện: Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, trầm tư ngồi yên; Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt đầy mong chờ; và Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn, hăng hái, ngồi xổm cạnh Lâm Dịch, đôi mắt sáng rực.

"Chúng ta không thể mãi bị Trần Thị khống chế. Cần có con đường riêng, nguồn thu nhập riêng," Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. Hắn không cần phải nói nhiều về những điều luật pháp hay những chi tiết thâm hiểm của Trần Thị, vì những người này đã quá quen thuộc với bộ mặt thật của chúng. Điều họ cần là một giải pháp, một hướng đi.

Hắn chỉ tay vào tấm da thú, nơi những đường nét phác thảo hiện rõ. "Đây là kế hoạch của con." Hắn dừng lại một chút, quan sát phản ứng của họ. "Chúng ta sẽ cải tạo khu đất hoang phía Tây làng."

Vương Đại Trụ nhíu mày, giọng anh mang chút hoài nghi: "Đất hoang kia đã bỏ không bao đời rồi, Lâm huynh. Dân làng ai cũng bảo đất cằn cỗi, không trồng trọt được gì. Liệu có trồng trọt được không?" Khu đất hoang đó là một nỗi ám ảnh của dân làng, biểu tượng cho sự bỏ cuộc và bất lực.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đất không phải là cằn cỗi, Đại Trụ. Chỉ là chúng ta chưa biết cách khai thác. Con đã đọc qua một số sách cổ về nông nghiệp và thổ nhưỡng. Với việc luân canh, bón phân hữu cơ từ tro bếp và phân gia súc, kết hợp với việc dẫn nước từ suối về, con tin rằng chúng ta có thể biến nó thành đất màu mỡ. Chúng ta sẽ trồng những loại cây dễ sống, chịu hạn tốt, và có giá trị kinh tế cao, như khoai sắn, đậu tương, hoặc thậm chí là một số loại dược liệu đơn giản."

Lão Hồ khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh nheo lại. "Ý tưởng không tồi. Nhưng thực hiện sẽ rất khó khăn, cần sự đồng lòng của cả làng." Ông đã chứng kiến không ít kế hoạch lớn lao chết yểu vì thiếu sự đồng thuận và quyết tâm.

"Con biết," Lâm Dịch đáp, "nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Nếu cứ ngồi yên chờ đợi, chúng ta sẽ mãi bị Trần Thị bóc lột đến tận xương tủy." Hắn ngừng lại, rồi tiếp tục trình bày phần thứ hai của kế hoạch. "Ngoài ra, con còn có ý tưởng về một nghề thủ công mới. Rừng Trúc Thanh Tịnh của chúng ta có vô số cây trúc mọc dồi dào. Chúng ta có thể dùng trúc để đan lát ra những vật dụng thiết yếu như rổ, rá, thúng, chiếu, và thậm chí là những món đồ trang trí tinh xảo. Đây là một nguồn nguyên liệu gần như vô tận, và chúng ta có thể tự mình sản xuất, tự mình bán ra thị trường, không cần qua tay bất kỳ thương lái nào của Trần Thị."

Trần Nhị Cẩu vỗ đùi cái đét, ánh mắt rạng rỡ. "Đúng vậy! Tre trúc thì làng mình không thiếu! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

Lâm Dịch giải thích cặn kẽ từng bước: từ việc khai phá đất, đào kênh dẫn nước, cách thức luân canh, đến việc chọn lựa các loại trúc phù hợp để đan lát, và thậm chí cả cách thức tiếp thị sản phẩm. Hắn còn nhắc đến việc nghiên cứu thêm về các loại thảo dược đơn giản mà dân làng có thể tự trồng và sơ chế, biến chúng thành những sản phẩm giá trị, lấy cảm hứng từ cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" mà hắn đã vô tình tìm được trong một lần đi rừng. Hắn nói về việc tổ chức dân làng thành các nhóm nhỏ, mỗi nhóm phụ trách một công đoạn, từ khai hoang, gieo trồng, thu hoạch, đến chế tác thủ công. Hắn nói về sự phân chia lợi nhuận công bằng, về việc trích một phần để tái đầu tư và phát triển chung.

Vương Đại Trụ lắng nghe chăm chú, vẻ hoài nghi ban đầu dần biến mất, thay vào đó là sự phấn khởi. "Nếu thật sự có thể biến đất hoang thành đất trồng, và tạo ra sản phẩm từ trúc... vậy thì chúng ta sẽ không còn sợ bọn Trần Thị nữa sao, Lâm huynh?"

Lâm Dịch lắc đầu. "Sợ thì vẫn sợ, nhưng chúng ta sẽ có sức mạnh để đối phó. Có tài lực, chúng ta có thể thuê người bảo vệ, có thể mua chuộc quan lại, hoặc ít nhất là có thể nuôi sống bản thân và gia đình mà không cần phải cúi đầu." Hắn biết, con đường này không hề dễ dàng. Trần Thị sẽ không ngồi yên nhìn làng Sơn Cước thoát khỏi sự khống chế của chúng. Nhưng ít nhất, đây là một khởi đầu.

Lão Hồ trầm ngâm một lát, rồi khẽ nói: "Kế hoạch của cậu, Dịch nhi, có tầm nhìn xa. Nó không chỉ là giải quyết cái đói trước mắt, mà là xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai. Nhưng muốn nó thành công, chúng ta cần phải thuyết phục được dân làng. Họ đã quá quen với sự áp bức, quá quen với việc từ bỏ hy vọng."

"Con biết," Lâm Dịch kiên quyết nói. "Và con sẽ làm được. Con sẽ khiến họ tin rằng, họ có thể tự mình nắm giữ vận mệnh của mình." Hắn nhìn ba người bạn đồng hành của mình, ánh mắt đầy quyết tâm. Đây không chỉ là kế hoạch của riêng hắn, mà là hy vọng của cả làng. Và hắn, một người đàn ông hiện đại lạc vào thế giới cổ đại, sẽ không từ bỏ cho đến khi thấy hy vọng đó đơm hoa kết trái.

***

Chiều muộn, ánh nắng đã dịu đi, chỉ còn vương lại chút vàng cam trên các mái nhà tranh. Tại sân đình, nơi thường ngày chỉ là chỗ trẻ con chơi đùa hay dân làng tụ tập chuyện vãn, giờ đây đã chật kín người. Tiếng rì rầm to nhỏ lan khắp nơi, pha lẫn tiếng trẻ con khóc quấy và tiếng gà gáy thỉnh thoảng. Bầu không khí vẫn còn nặng nề bởi sự thất vọng từ cuộc đối đầu với Trần Thị ở chương trước, nhưng cũng xen lẫn một sự tò mò, một tia hy vọng mong manh.

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, ngồi ở vị trí chủ tọa. Vẻ lo lắng hằn sâu trên từng nếp nhăn của ông. Ông đã quá quen với việc dân làng tụ tập để than vãn, để khóc than về những bất công, chứ hiếm khi có một cuộc họp mang tính xây dựng như thế này. Ông gõ nhẹ vào chiếc trống nhỏ để thu hút sự chú ý.

"Mọi người... mọi người hãy im lặng một chút," giọng Trưởng thôn run run. "Hôm nay, Lâm Dịch có chuyện quan trọng muốn nói với chúng ta. Mọi người hãy lắng nghe Lâm Dịch. Cậu ấy có kế sách lớn muốn nói với chúng ta." Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt vừa tin tưởng, vừa phó thác.

Lâm Dịch bước ra giữa sân đình, ánh mắt kiên định quét qua từng gương mặt dân làng. Hắn thấy những ánh mắt mệt mỏi, những khuôn mặt khắc khổ vì đói nghèo và lo âu. Hắn thấy sự hoài nghi, sự sợ hãi, và cả những tia hy vọng nhỏ bé đang le lói. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng cạnh hắn, như hai ngọn núi vững chãi, thể hiện sự ủng hộ không lời.

"Hỡi bà con làng Sơn Cước!" Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn không quá lớn nhưng đủ vang vọng, thu hút sự chú ý của mọi người. "Chúng ta đã thấy rõ bộ mặt của Trần Thị. Chúng đã bóc lột chúng ta, chúng đã phá hoại mùa màng, chúng đã coi thường mạng sống của chúng ta." Một làn sóng xì xào phẫn nộ dâng lên. "Nếu không tự cứu, chúng ta sẽ mãi bị chèn ép, mãi bị dẫm đạp dưới gót giày của chúng."

Hắn ngừng lại, để lời nói của mình thấm vào lòng mỗi người. "Chúng ta không thể trông chờ vào quan phủ, vì quan phủ đã bị cường hào mua chuộc. Chúng ta không thể trông chờ vào ai khác ngoài chính bản thân mình!"

"Vậy chúng ta phải làm gì, Lâm Dịch?" Một người đàn ông lớn tuổi hỏi, giọng ông ta đầy vẻ tuyệt vọng. "Chúng ta chỉ là những người dân thường, làm sao chống lại được Trần Thị?"

"Chúng ta sẽ chống lại bằng trí tuệ, bằng sự đoàn kết, và bằng chính sức lao động của mình!" Lâm Dịch đáp, giọng hắn vang lên đầy tự tin. "Con đã suy nghĩ rất nhiều. Chúng ta có đất, chúng ta có rừng, chúng ta có bàn tay cần cù. Chúng ta có thể tự mình tạo ra cuộc sống của mình, không cần phải chịu sự chi phối của Trần Thị."

Hắn chỉ tay về phía Tây làng, nơi có khu đất hoang hóa rộng lớn. "Đất hoang kia, nó không phải vô dụng. Đã bao đời nay, chúng ta đã bỏ quên nó, cho rằng nó cằn cỗi. Nhưng với sự chăm sóc đúng cách, với kiến thức đúng đắn, chúng ta có thể biến nó thành ruộng đồng trù phú. Chúng ta sẽ trồng những loại cây dễ sống, cho năng suất cao, để đảm bảo không ai trong làng phải chịu đói nữa!"

Một dân làng khác, giọng đầy hoài nghi, nói: "Nhưng đó là đất hoang, đã bao đời không ai dám đụng tới... liệu có làm được không? Tổ tiên chúng ta đã từng thử, nhưng đều thất bại..."

Lâm Dịch nhìn thẳng vào người đó. "Chúng ta không có gì để mất. Chỉ có hy vọng và tương lai để giành lấy. Tổ tiên chúng ta không có những kiến thức mà con đã học được. Con đã nghiên cứu kỹ lưỡng, và con tin rằng chúng ta có thể thành công." Hắn tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn. "Và không chỉ có đất. Rừng trúc kia, nó không chỉ để ngắm! Chúng ta có thể dùng trúc để làm ra những vật dụng thiết yếu, những sản phẩm thủ công tinh xảo, bán chúng ra ngoài, mang về tiền bạc để nuôi sống gia đình, để xây dựng làng xóm."

Hắn đưa ra tấm da thú, chỉ cho dân làng những đường nét phác thảo, tuy đơn giản nhưng lại hàm chứa cả một tầm nhìn chiến lược. Hắn nói về việc cùng nhau khai hoang, cùng nhau đào kênh, cùng nhau học cách đan lát, cùng nhau làm giàu. Hắn không hứa hẹn một cuộc sống giàu sang phú quý, mà hứa hẹn một cuộc sống tự chủ, một cuộc sống không còn phải quỳ gối trước cường hào.

Ban đầu, tiếng xì xào hoài nghi vẫn còn văng vẳng. Một số người lắc đầu, cho rằng đó chỉ là lời nói suông của một thiếu niên non nớt. Nhưng khi Lâm Dịch tiếp tục nói, khi hắn dùng những lời lẽ sắc bén, logic và đầy cảm xúc để phân tích tình hình, để chỉ ra con đường, sự hoài nghi dần biến thành sự chú ý, rồi thành sự lắng nghe chăm chú.

"Chúng ta sẽ phải đối mặt với khó khăn, với sự phản đối từ Trần Thị," Lâm Dịch nói, không hề che giấu thực tế khắc nghiệt. "Nhưng nếu chúng ta đoàn kết, nếu chúng ta tin tưởng vào nhau, chúng ta sẽ vượt qua. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, dân làng Sơn Cước không phải là những kẻ yếu đuối, mà là những người kiên cường, có thể tự mình xây dựng cuộc sống của mình!"

Những lời nói của Lâm Dịch như một ngọn lửa nhỏ, dần dần thắp sáng lên những tia hy vọng trong lòng mỗi người dân. Tiếng xì xào dần tắt hẳn, thay vào đó là những ánh mắt tập trung, những cái gật đầu chậm rãi. Họ nhìn thấy ở Lâm Dịch không chỉ là một thiếu niên, mà là một người lãnh đạo, một người có thể đưa họ thoát khỏi cảnh lầm than.

"Chúng ta đã mất quá nhiều rồi!" Một người phụ nữ lớn tuổi, với khuôn mặt đầm đìa nước mắt, đứng dậy. "Chúng ta không thể mất thêm hy vọng nữa! Ta tin Lâm Dịch!"

Lời nói của bà như một tia sét đánh xuống. Lập tức, nhiều người khác cũng đứng dậy, tiếng nói ủng hộ bắt đầu vang lên. "Đúng vậy! Chúng ta hãy thử xem sao!" "Lâm Dịch nói đúng! Chúng ta phải tự cứu lấy mình!"

Trưởng thôn Lão Vương nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt ông rưng rưng. Ông đã sống cả đời trong sự sợ hãi và nhẫn nhục, nhưng giờ đây, ông nhìn thấy một thế hệ mới, một hy vọng mới. Ông đứng dậy, dùng hết sức bình sinh để nói: "Nếu Lâm Dịch đã có kế sách, vậy thì chúng ta hãy cùng nhau thực hiện! Toàn thể dân làng, hãy cùng nhau đồng lòng!"

Tiếng reo hò bắt đầu vang lên, xua tan đi sự u ám ban đầu. Ánh mắt của dân làng chuyển từ do dự sang hy vọng, và cuối cùng là một quyết tâm cháy bỏng. Mùi đất ẩm và khói bếp giờ đây hòa quyện với hương trà thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí của sự khởi đầu mới.

Lâm Dịch nhìn những gương mặt rạng rỡ, những ánh mắt tràn đầy hy vọng. Một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn áp lực dâng lên trong lòng hắn. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự thành công ban đầu của kế hoạch cải tạo đất hoang và nghề thủ công mới chắc chắn sẽ nhanh chóng thu hút sự chú ý của Trần Thị Gia Tộc, dẫn đến những cuộc đối đầu gay gắt hơn. Hắn sẽ cần tìm kiếm thêm kiến thức về nghề thủ công hoặc kỹ thuật nông nghiệp tiên tiến hơn để đảm bảo thành công cho kế hoạch. Nhưng giờ đây, hắn đã có được điều quan trọng nhất: sự tin tưởng và đồng lòng của dân làng. Việc tạo ra nguồn thu nhập độc lập sẽ đặt nền móng cho khả năng tài chính của Lâm Dịch và làng để chống lại Trần Thị trong tương lai. Mối quan hệ giữa Lâm Dịch và dân làng sẽ càng thêm gắn bó, biến anh thành người lãnh đạo không thể thiếu của Thôn Làng Sơn Cước. Cuộc chiến giành lấy sự độc lập, giành lấy tương lai, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free