Lạc thế chi nhân - Chương 82: Luật Pháp Âm Thầm: Kẽ Hở Quyền Lực
Ánh sáng của ngày mới len lỏi qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt còn vương vấn sau cơn mưa đêm. Lâm Dịch ngồi lặng lẽ trên bậc hiên nhà gỗ, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía những tán lá cây đang lấp lánh giọt nước. Không khí mát mẻ, trong lành của buổi sớm mai không đủ xua đi sự nặng nề trong lồng ngực hắn, nơi những suy tư vẫn còn vương vấn từ cuộc đối đầu ngày hôm qua. Tiếng trẻ con chơi đùa ở đầu làng, tiếng gà gáy eo óc từ chuồng trại nhà hàng xóm, và cả tiếng lạch cạch của những người dân dậy sớm chuẩn bị bữa ăn, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc bình yên quen thuộc của thôn làng Sơn Cước. Nhưng trong tai Lâm Dịch, những âm thanh ấy dường như xa xăm, bị che lấp bởi tiếng vọng của sự bất lực.
Mùi khói gỗ từ các bếp lò bắt đầu lan tỏa, xen lẫn mùi đất ẩm và mùi động vật trang trại đặc trưng. Bình yên, mộc mạc, và gắn bó, đó là những gì hắn đã cố gắng xây dựng cho nơi này. Nhưng sự bình yên ấy, hắn biết rõ, mong manh như sợi chỉ, có thể đứt rời bất cứ lúc nào dưới gót giày của những kẻ có quyền thế. Cuộc đối đầu với Lý Quản Sự và bè lũ Trần Thị Gia Tộc đã phơi bày một sự thật đau lòng: ý chí và sự đoàn kết đơn thuần không thể chống lại quyền lực tuyệt đối. Bằng chứng, dù rõ ràng đến mấy, cũng chỉ là tờ giấy vô giá trị trong tay kẻ mạnh. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, hắn đã tự nhủ như vậy từ lâu, nhưng cảm giác bất lực khi chứng kiến sự áp bức vẫn khiến lồng ngực hắn quặn thắt.
Hắn khẽ vuốt ve vết sẹo cũ trên cánh tay, ký ức về những ngày đầu tiên ở thế giới này lại ùa về. Sinh tồn, luôn là ưu tiên hàng đầu. Nhưng giờ đây, khái niệm sinh tồn đã không còn đơn thuần là kiếm miếng ăn, giữ mạng sống. Nó đã mở rộng ra thành bảo vệ, thành xây dựng, thành đấu tranh cho một cuộc sống tốt đẹp hơn cho những người hắn trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn không thể cứ mãi dùng những chiêu trò nhỏ lẻ, những cuộc đối đầu trực diện mà không có nền tảng.
"Không thể cứ thế này mãi," Lâm Dịch thì thầm, giọng nói hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc qua tán lá. Hắn nhắm mắt lại, tái hiện lại khuôn mặt hống hách của Lý Quản Sự, cái cười khẩy của Lý Hổ, và sự lạnh lùng tàn nhẫn của Lão Cai. "Cần phải tìm hiểu luật chơi của họ. Luật pháp... kẽ hở..."
Trong thế giới hiện đại, pháp luật là nền tảng của xã hội. Dù vẫn có những kẻ lợi dụng, những lỗ hổng, nhưng ít nhất nó vẫn là một chuẩn mực để bám víu, để đấu tranh. Còn ở Đại Hạ này? Hắn đã thấy sự mục ruỗng từ căn cốt, nơi quyền lực và tiền bạc có thể bóp méo mọi lẽ phải. Nhưng liệu có thật sự là mọi lẽ phải đều bị bóp méo? Hay chỉ là những người như hắn chưa đủ thông hiểu, chưa đủ khôn khéo để tìm ra những quy tắc ngầm, những điều luật ít ai biết đến?
Lâm Dịch đứng dậy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất và sự sống đang trỗi dậy xung quanh. Ánh mắt hắn, vốn trầm tư, giờ đây ánh lên một ngọn lửa kiên định. Hắn không thể là một anh hùng xông pha giết chóc, cũng không phải là một tiên nhân có pháp lực vô biên. Vũ khí lớn nhất của hắn, luôn là trí tuệ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*. Nhưng tri thức đó phải được áp dụng đúng cách, đúng thời điểm, và phải đủ sâu rộng để đối phó với một thế lực đã tồn tại hàng trăm năm.
Kế hoạch cần một sự thay đổi toàn diện. Không phải là chiến thắng từng trận đánh nhỏ, mà là chiến thắng cả một cuộc chiến. Để làm được điều đó, hắn cần phải hiểu rõ đối thủ hơn, không chỉ là sức mạnh vũ lực, mà còn là cách họ vận hành, cách họ duy trì quyền lực, và những điểm yếu ẩn giấu trong chính hệ thống mà họ đang thao túng. Hắn cần phải tìm hiểu về luật lệ, về quy định, về những thứ mà người dân thường như Sơn Cước không bao giờ nghĩ đến. Liệu có tồn tại một "công lý" nào đó trên giấy tờ, dù bị thực tế bóp méo, nhưng vẫn có thể được khai thác?
Hắn nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi làng, nơi những tia nắng đầu tiên đang trải dài trên mặt đất còn ướt sũng. Con đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều chông gai, nhưng hắn không còn cảm thấy tuyệt vọng. Thay vào đó là một sự háo hức thầm kín, như một người thợ săn đã tìm thấy dấu vết mới của con mồi. Trần Thị Gia Tộc, các ngươi nghĩ rằng các ngươi đã thắng? Đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến thực sự. Và lần này, hắn sẽ không chiến đấu bằng nắm đấm hay bằng chứng đơn thuần, mà bằng một thứ vũ khí sắc bén hơn nhiều: sự hiểu biết. Hắn sẽ học cách "chơi" theo luật của họ, rồi tìm cách lật ngược bàn cờ.
Lâm Dịch quay người, bước vào nhà, trong lòng đã định ra một hướng đi mới. Bước đầu tiên, hắn cần một người am hiểu thế sự, một người đã sống đủ lâu để chứng kiến sự vận hành của cái "lưới pháp luật" mà Lão Hồ đã từng nhắc đến. Và người đó, không ai khác, chính là Lão Hồ.
***
Giữa trưa, khi mặt trời đã lên cao và nắng vàng dịu bắt đầu sưởi ấm không khí, Lâm Dịch tìm đến quán trà nhỏ của Lão Hồ. Quán trà nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, mái lợp bằng lá mục nát, vách tường gỗ đã ngả màu thời gian. Bên trong, vài bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ được kê san sát, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng có chút u ám. Hương trà thoang thoảng, dịu nhẹ, xen lẫn mùi gỗ ẩm và chút mùi đất từ những chậu cây cảnh đặt lung tung. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc phơ, đang lúi húi pha trà cho một ông lão khác – một khách quen của quán. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại khi nhận ra Lâm Dịch bước vào.
"Tiểu Dịch, hôm nay sao lại rảnh rỗi ghé quán ta?" Lão Hồ cất tiếng hỏi, giọng nói khàn khàn nhưng đầy vẻ thân mật. Ông đặt chén trà xuống bàn, đoạn mời Lâm Dịch ngồi xuống chiếc ghế đối diện. "Mời cậu một chén trà giải khát, đây là trà Phổ Nhĩ ta mới hãm, hương vị đậm đà lắm."
Lâm Dịch ngồi xuống, cảm nhận sự thô ráp của mặt ghế gỗ dưới lòng bàn tay. Hắn không vội uống trà mà nhìn thẳng vào đôi mắt Lão Hồ, ánh mắt chứa đựng sự nghiêm túc. "Lão Hồ, con đến đây là có chuyện muốn hỏi ông, chuyện này rất quan trọng."
Lão Hồ nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Cứ nói đi, ta có thể giúp gì cho ngươi?" Ông đã chứng kiến sự trưởng thành của Lâm Dịch, từ một thiếu niên rụt rè trở thành người dẫn dắt cả làng. Ông biết, khi Lâm Dịch nói là quan trọng, thì đó chắc chắn là một vấn đề không hề đơn giản.
"Lão Hồ, con muốn tìm hiểu về luật pháp của triều đình, đặc biệt là những quy định về đất đai, thuế má. Liệu có kẽ hở nào mà chúng ta có thể lợi dụng không?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm ổn, từng chữ đều rõ ràng. Hắn không giấu giếm ý định của mình, vì hắn biết Lão Hồ là người có thể hiểu được tầm nhìn của hắn.
Lão Hồ nghe xong câu hỏi, đôi mắt nheo lại càng sâu hơn, như đang suy tư điều gì đó rất xa xăm. Ông thở dài một tiếng thườn thượt, rồi lắc đầu nhẹ. "Luật pháp ư? Nó như một tấm lưới, kẻ có quyền thế thì tìm được lỗ hổng, kẻ yếu thế thì bị trói buộc. Trần Thị Gia Tộc đã giăng tấm lưới đó bao đời nay rồi."
"Nhưng tấm lưới nào cũng có mắt lưới thưa hơn, hoặc bị mục nát theo thời gian, phải không Lão Hồ?" Lâm Dịch kiên nhẫn hỏi lại, trong lòng hắn một tia hy vọng vẫn không ngừng nhen nhóm. Hắn biết, Lão Hồ sẽ không dễ dàng đưa ra câu trả lời ngay lập tức. Ông cần thời gian để cân nhắc, để sắp xếp những kiến thức mà ông đã tích lũy cả đời.
Lão Hồ gật gù, vuốt bộ râu bạc. "Đúng là như vậy. Luật pháp triều đình Đại Hạ, trên giấy tờ thì có vẻ công bằng và chặt chẽ, nhưng qua bao đời, qua bao nhiêu quan lại tham nhũng, nó đã bị bóp méo đến không còn hình dáng ban đầu. Kẻ mạnh lợi dụng, kẻ yếu thì cam chịu. Đó là quy luật của thế giới này, tiểu Dịch ạ." Ông dừng lại, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa quán, nơi ánh nắng nhẹ đang chiếu rọi. "Các loại thuế má, quy định về đất đai, ban đầu vốn là để duy trì trật tự và phát triển đất nước. Nhưng giờ đây, chúng lại trở thành công cụ để bóc lột, để áp bức."
"Ông có thể kể cho con nghe chi tiết hơn về những quy định đó không? Ví dụ như, ai là người có quyền ban hành thuế, và quy trình ban hành như thế nào? Hay việc phân định đất đai, quyền sở hữu, có những điều khoản nào đặc biệt không?" Lâm Dịch hỏi dồn dập, hắn biết đây là cơ hội để thu thập thông tin quý giá. Đầu óc hắn nhanh chóng ghi nhớ từng chi tiết Lão Hồ nói ra, phân tích và sắp xếp chúng theo một cách logic mà người hiện đại đã quen thuộc.
Lão Hồ nhấp một ngụm trà nữa, như để làm dịu cổ họng. "Chà, đây là một câu chuyện dài. Ở Đại Hạ này, quyền ban hành thuế thuộc về triều đình, dưới sự chấp thuận của Hoàng đế. Nhưng ở các địa phương, quan phủ lại có quyền đề xuất và áp dụng các loại thuế phụ thu, gọi là 'thuế hương' hay 'thuế địa phương'. Đây chính là kẽ hở đầu tiên. Các thế gia, như Trần Thị Gia Tộc, thường thông đồng với quan lại địa phương, hoặc thậm chí là bản thân họ có người làm quan, để đề xuất những khoản thuế vô lý, tận thu dân chúng."
"Vậy là những khoản thuế mà Trần Thị đang áp đặt cho chúng ta, có thể là 'thuế hương' do chúng tự ý đề xuất?" Lâm Dịch đặt câu hỏi, một tia sáng lóe lên trong đầu hắn.
"Chính xác. Và nếu không có sự chấp thuận chính thức từ triều đình, hoặc nếu chúng vượt quá mức quy định của luật pháp triều đình, thì đó là bất hợp pháp," Lão Hồ nói, ánh mắt tinh anh nhìn Lâm Dịch. "Nhưng vấn đề là, ai sẽ đứng ra tố cáo? Ai sẽ đủ quyền lực để buộc chúng phải tuân thủ?"
Lâm Dịch gật đầu. Đó chính là điều hắn đang tìm kiếm. "Còn về đất đai thì sao, Lão Hồ? Quyền sở hữu đất đai ở đây được quy định như thế nào? Có phải tất cả đất đai đều thuộc về triều đình, hay dân chúng có thể sở hữu vĩnh viễn?"
"Đất đai về danh nghĩa là thuộc về triều đình, nhưng dân chúng có quyền canh tác và sở hữu trên thực tế, miễn là nộp thuế đầy đủ," Lão Hồ giải thích. "Tuy nhiên, cũng có nhiều loại đất đai đặc biệt, như đất công, đất ruộng lộc của quan lại, hay đất thuộc sở hữu của các thế gia lớn. Các thế gia này thường dùng đủ mọi cách để mở rộng ruộng đất, từ mua chuộc, cưỡng đoạt, cho đến việc lợi dụng những điều luật ít ai biết đến để hợp thức hóa việc chiếm hữu đất đai của dân nghèo."
"Vậy là có thể có những quy định, những điều luật mà chỉ có những người có học, những người có chức sắc mới biết?" Lâm Dịch suy luận.
"Đúng vậy. Triều đình có ban hành Cẩm Nang Kế Sách, một bộ sách ghi chép về các luật lệ, quy định, án lệ xưa. Nhưng những cuốn sách đó đâu phải ai cũng có thể đọc, có thể hiểu. Huống hồ, ở một nơi biên viễn như Thiên Phong này, sách vở còn hiếm hơn vàng bạc," Lão Hồ nói, đoạn nhấp thêm một ngụm trà. "Ta nhớ ngày xưa có một vụ án, một thế gia ở trấn bên cạnh đã lợi dụng một điều khoản trong Cẩm Nang Kế Sách về việc 'khai hoang phục hóa' để chiếm đoạt hàng trăm mẫu đất của dân nghèo, chỉ vì dân làng không hiểu luật, không kịp thời đăng ký. Cuối cùng, quan phủ cũng chỉ đứng nhìn."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ghi nhớ từng lời Lão Hồ nói, đặt ra những câu hỏi sắc bén về quy trình, về thẩm quyền, về những tiền lệ đã từng xảy ra. Lão Hồ, với kinh nghiệm sống và sự am hiểu về thế sự, đã giải thích cặn kẽ về cấu trúc quyền lực, các loại thuế má, và sự lũng đoạn của các thế gia. Ông cũng không quên nhắc nhở Lâm Dịch về sự thối nát của quan trường địa phương, và cách Trần Thị Gia Tộc đã thao túng mọi thứ trong nhiều thập kỷ qua.
"Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người," Lão Hồ khẽ nói, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy ý tứ. "Những điều luật trên giấy tờ có thể khác xa với thực tế. Ngươi phải học cách nhìn xuyên qua cái vỏ bọc đó."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Hắn cần nhiều hơn là những lời giải thích. Hắn cần chính những văn bản đó, cần tự mình đọc, tự mình phân tích để tìm ra những lỗ hổng, những kẽ hở mà người đời thường bỏ qua. Cuộc trò chuyện với Lão Hồ đã cung cấp cho hắn một bản đồ sơ bộ về mê cung luật pháp của Đại Hạ, và bây giờ, hắn cần tự mình bước vào mê cung đó.
***
Con đường mòn dẫn đến Thành Cổ Thiên Phong hôm nay khá tấp nập. Chiều muộn, nắng vàng dịu trải dài trên những cánh đồng lúa xanh mướt, tạo nên một khung cảnh yên bình trái ngược hoàn toàn với sự sôi động đang chờ đợi ở phía trước. Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu, sau khi bàn bạc kỹ lưỡng với Lão Hồ, đã quyết định lên trấn để tìm kiếm sách vở. Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt hơi bối rối trước những yêu cầu mới lạ của Lâm Dịch, vẫn nhiệt tình và trung thành đi theo. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn đã nói vậy với một nụ cười ngây ngô.
Thành Cổ Thiên Phong hiện ra sừng sững với những bức tường đá vững chãi, mái ngói cong vút và những công trình điêu khắc tinh xảo. Các tòa nhà cao tầng xen kẽ, thể hiện sự pha trộn giữa phong cách cổ điển và sự phát triển theo thời gian. Ngay khi bước qua cổng thành, một làn sóng âm thanh ồn ào và mùi hương hỗn tạp ập đến. Tiếng trò chuyện của người qua lại, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường đất, thỉnh thoảng lại có tiếng va chạm kim loại từ lò rèn hay tiếng dao động linh khí từ các võ quán. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn đường phố, mùi thức ăn hấp dẫn, hương trầm thoang thoảng từ các đền thờ, tất cả tạo nên một bầu không khí sôi động, tràn đầy năng lượng, nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng do cạnh tranh giữa các thế lực. Một cảm giác lịch sử và sự trường tồn bao trùm khắp nơi.
"Đại ca, chúng ta đi đâu trước?" Trần Nhị Cẩu hỏi, mắt láo liên nhìn quanh, có vẻ hơi choáng ngợp trước sự nhộn nhịp của thành phố.
"Đến tiệm sách," Lâm Dịch đáp ngắn gọn, ánh mắt hắn đã tập trung vào mục tiêu. Hắn đã hỏi Lão Hồ về các tiệm sách ở Thiên Phong, và Lão Hồ đã chỉ cho hắn một tiệm sách cũ nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, nơi thường có những cuốn sách hiếm và cổ.
Tiệm sách đó đúng như Lão Hồ mô tả: nhỏ bé, cũ kỹ, với một tấm biển gỗ mục nát treo lủng lẳng. Bên trong, mùi giấy cũ, mực khô và hơi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Ánh sáng lờ mờ từ một vài ngọn đèn dầu treo trên tường không đủ để xua đi vẻ u ám của không gian. Những kệ sách gỗ cao ngất ngưởng, chất đầy sách đến tận trần nhà, tạo thành những mê cung nhỏ hẹp. Ngồi sau quầy, một ông lão gầy gò, đeo một cặp kính tròn trễ nãi trên sống mũi, đang chăm chú đọc một cuốn sách cổ. Đó chính là ông chủ tiệm sách.
"Ông chủ, ở đây có sách nào ghi chép về luật pháp triều đình, hoặc những quy định về hành chính, thuế má không?" Lâm Dịch cất tiếng hỏi, giọng nói vang lên hơi lạc điệu trong không gian tĩnh mịch của tiệm sách.
Ông chủ tiệm sách ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục sau cặp kính nhìn Lâm Dịch. Vẻ mặt ông hơi ngạc nhiên. "Cậu bé, những thứ này khô khan lắm, ít ai đọc. Đa số người đến đây đều tìm kiếm sách tu luyện, hoặc những câu chuyện kiếm hiệp. Nhưng nếu cậu cần, ta có vài cuốn. Cậu muốn tìm hiểu về điều gì?"
"Đại ca muốn tìm cách trị bọn Trần Thị đó!" Trần Nhị Cẩu nhanh nhảu nói, giọng hơi lớn khiến Lâm Dịch phải lườm nhẹ. Hắn lập tức đưa tay lên miệng, cười hì hì.
Ông chủ tiệm sách nhìn Lâm Dịch một cái thật lâu, ánh mắt ông lộ vẻ suy tư. Có lẽ ông đã quen với việc những người trẻ tuổi chỉ quan tâm đến sức mạnh võ học, chứ ít ai lại tìm hiểu về luật pháp. "Trần Thị Gia Tộc... à." Ông khẽ gật đầu, như đã hiểu ra điều gì đó. "Nếu là vậy, thì những cuốn sách này có lẽ sẽ giúp ích được cho cậu."
Ông lão gầy gò đứng dậy, chậm rãi bước vào một ngách nhỏ giữa những giá sách. Lâm Dịch và Nhị Cẩu đi theo sau. Ông chỉ vào một góc khuất, nơi có vài chồng sách cũ kỹ, bụi bặm hơn cả những cuốn khác. "Đây là bộ 'Đại Hạ Lục Điển', ghi chép toàn bộ luật pháp của triều đình. Còn đây là 'Tập Án Bách Khoa', tổng hợp các án lệ quan trọng qua các triều đại. Và cuốn này, 'Hương Quy Địa Phương', ghi chép các quy định hành chính của các địa phương, bao gồm cả trấn Thiên Phong này."
Lâm Dịch tiến lại gần, tỉ mỉ lật giở từng cuốn sách. Cảm giác thô ráp của những trang giấy cũ dưới ngón tay hắn, mùi ẩm mốc đặc trưng của sách cổ, tất cả đều mang đến một sự chân thực đến lạ. Hắn nhíu mày, cố gắng đọc những dòng chữ cổ kính, phồn thể, với những thuật ngữ xa lạ. Sự thiếu hụt thông tin một cách rõ ràng, minh bạch ở thế giới này khiến hắn bực bội. Trong thời đại của hắn, chỉ cần vài cú nhấp chuột là mọi thông tin về luật pháp sẽ hiện ra. Còn ở đây, hắn phải tự mình đào bới, tự mình giải mã.
"Con sẽ lấy cả ba cuốn này, thưa ông chủ," Lâm Dịch nói, quyết định không do dự. Hắn biết, đây là một khoản đầu tư không hề nhỏ, nhưng nó xứng đáng.
Ông chủ tiệm sách gật đầu, rồi quay lại quầy tính tiền. "Tổng cộng là ba mươi lạng bạc."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Ba mươi lạng bạc là một số tiền không hề nhỏ đối với một người dân thường, thậm chí là với một gia đình đã có chút của ăn của để như nhà hắn. Hắn đã phải dồn hết số tiền tích cóp được từ việc bán cây thuốc và những món đồ thủ công. Nhưng hắn không hề tiếc nuối. Đây là một ván cược, và hắn tin vào khả năng của mình.
Sau khi trả tiền và cẩn thận gói ghém những cuốn sách vào một tấm vải thô, Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu rời tiệm sách. Ánh đèn dầu leo lét từ trong quán hắt ra, đổ bóng hắn và Nhị Cẩu dài ngoẵng trên con hẻm tối. Trong thâm tâm, Lâm Dịch biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan. Hắn phải đối mặt với cảm giác cô độc trong hành trình tư duy chiến lược của mình, khi những người xung quanh, kể cả Nhị Cẩu, không thể hiểu hết ý định sâu xa của hắn.
Sự phức tạp và mâu thuẫn của các quy định cổ đại, cùng với sự khác biệt giữa luật pháp trên giấy tờ và thực tế thi hành, sẽ là những rào cản lớn. Trần Thị Gia Tộc đã xây dựng quyền lực của chúng dựa trên sự thiếu hiểu biết của dân chúng và sự mục ruỗng của hệ thống. Giờ đây, hắn sẽ dùng chính những vũ khí đó để chống lại chúng.
Lâm Dịch siết chặt bọc sách trong tay. Ngọn lửa kiên cường trong ánh mắt hắn giờ đây không chỉ soi sáng con đường của riêng hắn, mà còn mang theo một tia hy vọng cho những số phận đang chìm trong bóng tối. Hắn sẽ nghiền ngẫm những trang sách này, tìm kiếm từng kẽ hở, từng điều khoản có thể lật ngược thế cờ. Cuộc chiến thực sự, không phải là đối đầu bằng bạo lực, mà là một cuộc chiến của trí tuệ, của sự kiên nhẫn, và của khả năng tìm ra ánh sáng trong mê cung của luật pháp.
Trở về làng, dưới ánh trăng mờ ảo, Lâm Dịch ngồi bên bàn, dưới ánh đèn dầu leo lét. Hắn cẩn thận mở từng cuốn sách, những trang giấy cũ kỹ, ố vàng hiện ra. Mùi giấy cũ, mực khô và chút ẩm mốc lại xộc lên, nhưng giờ đây, mùi hương đó lại có vẻ quyến rũ lạ thường. Bất chấp sự mệt mỏi sau một ngày dài, hắn bắt đầu lật giở từng trang, ánh mắt tập trung cao độ, bước vào thế giới khô khan nhưng đầy quyền lực của luật pháp Đại Hạ. Đây là lúc phải mở rộng tầm nhìn, phải bước ra khỏi giới hạn của làng Sơn Cước, để tìm kiếm những đồng minh, những cơ hội mới, không phải bằng sức mạnh mà bằng trí tuệ. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.