Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 81: Sức Ép Thầm Lặng: Nỗi Đau Và Quyết Tâm

Ánh hoàng hôn đã buông xuống trên Thành Thiên Phong, nhuộm một màu cam tím lên những mái nhà cong vút và những con đường đá cổ kính. Lâm Dịch bước đi giữa dòng người thưa thớt dần, mang theo những gói thảo dược khô và nông sản đã được Lý Bác tiếp nhận. Tiếng rao hàng cuối cùng của ngày còn vương vất trong không khí, hòa lẫn với mùi khói bếp ấm nồng và hương hoa đêm đang chớm nở. Thế giới phồn hoa của thị trấn dần chìm vào tĩnh lặng, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, những hình ảnh và suy nghĩ vẫn cuộn trào không ngừng.

Hắn nhớ lại ánh mắt trống rỗng của cô gái bán hoa bên góc chợ, bó hoa dại héo úa trên tay nàng. Một hình ảnh đầy ám ảnh, một lời nhắc nhở không thể xóa nhòa về sự khắc nghiệt và bất công của thế giới này. Trần Thị Gia Tộc, những kẻ đã phá hoại mùa màng của dân làng Sơn Cước, chỉ là một mắt xích nhỏ trong chuỗi những bất công ấy. Hắn đã tìm được bằng chứng, đã củng cố niềm tin cho dân làng, nhưng đó mới chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến của hắn không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ ngôi làng nhỏ bé, mà có thể sẽ mở rộng ra, để bảo vệ những số phận nhỏ bé, yếu ớt khác. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn lại tự nhắc nhở. Nhưng sinh tồn không chỉ là cho riêng mình, mà còn là cho những người anh trân trọng, và có thể, cho cả những người yếu thế mà hắn vô tình bắt gặp. Con đường phía trước còn dài, và những thử thách mới, lớn hơn, đang chờ đợi hắn. Ngọn lửa kiên cường trong ánh mắt Lâm Dịch giờ đây không chỉ soi sáng con đường của riêng hắn, mà còn mang theo một tia hy vọng cho những số phận đang chìm trong bóng tối.

Bước chân hắn vững vàng trên con đường mòn quen thuộc dẫn về làng Sơn Cước, bóng đêm dần bao phủ mọi vật, chỉ còn ánh trăng đầu tháng dìu dịu soi đường. Trong lòng Lâm Dịch, những toan tính đã thành hình rõ ràng. Hắn không thể để Trần Thị Gia Tộc tiếp tục hoành hành. Dân làng đã tin tưởng hắn, đã cùng hắn vượt qua những khó khăn ban đầu. Giờ là lúc phải đối mặt với kẻ thù.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua làn sương sớm, nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm, Lâm Dịch đã tập hợp Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lão Hồ tại góc khuất gần giếng làng. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn hơi lạnh ẩm của sương đêm, nhưng đã bắt đầu ấm dần lên bởi ánh mặt trời đang lên cao. Tiếng gà gáy râm ran đâu đó trong làng, tiếng trẻ con nô đùa còn mơ hồ, hòa lẫn với tiếng nước chảy róc rách từ giếng đá, tạo nên một bức tranh thanh bình, mộc mạc của làng quê. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi khói bếp tỏa ra từ những căn nhà đã nhóm lửa, và cả mùi hương thanh khiết của cỏ cây hoa lá ven đường, tất cả cùng đan xen vào nhau, mang đến một cảm giác vừa thân thuộc vừa an yên. Tuy nhiên, sự bình yên ấy không thể xua tan đi bầu không khí căng thẳng đang bao trùm lên bốn con người đang tụ tập nơi đây.

Lâm Dịch quỳ gối xuống nền đất khô, dùng một cành cây nhỏ cẩn thận vẽ phác thảo một vài đường nét đơn giản. Gương mặt hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén và kiên định. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, và Trần Nhị Cẩu, với dáng vẻ nhanh nhẹn, đứng hai bên, chăm chú nhìn theo từng nét vẽ của hắn. Lão Hồ, lưng còng, tóc bạc phơ, đứng tựa vào gốc cây cổ thụ gần đó, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh nắng sớm, vẻ mặt đăm chiêu.

"Chúng ta không thể mãi cam chịu," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi sớm. "Trần Thị Gia Tộc đã vượt quá giới hạn. Hành động phá hoại mùa màng là đòn giáng trực diện vào sự sống còn của chúng ta." Hắn ngừng một chút, nhìn vào ba người bạn đồng hành, ánh mắt lướt qua vẻ phẫn nộ trong mắt Vương Đại Trụ, sự quyết tâm của Trần Nhị Cẩu, và nét ưu tư của Lão Hồ. "Bằng chứng chúng ta có được về vụ Lý Hổ và tay sai phá hoại mùa màng, tuy không thể khiến chúng bị trừng phạt ngay lập tức, nhưng nó là con dao hai lưỡi."

Vương Đại Trụ nghiến răng, nắm chặt hai bàn tay thô ráp. "Con dao hai lưỡi gì chứ? Chúng ta cứ vạch mặt chúng ra trước toàn làng, cho chúng không còn đường chối cãi!"

Trần Nhị Cẩu gật đầu đồng tình, vẻ mặt kiên quyết. "Đúng vậy! Để xem Lý Quản Sự còn mặt mũi nào mà đòi thuế má nữa!"

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không đơn giản như vậy. Chúng ta sẽ dùng nó để phơi bày bộ mặt thật của chúng, nhưng không phải để đối đầu trực diện một mất một còn." Hắn nhấn mạnh từng lời, ánh mắt sắc bén quét qua từng người, đảm bảo họ hiểu rõ ý định của hắn. "Nếu chúng ta chỉ đơn thuần vạch mặt, chúng sẽ dùng quyền lực để bóp nghẹt chúng ta, thậm chí còn ra tay tàn độc hơn. Trần Thị Gia Tộc, với sức mạnh và thế lực đã ăn sâu bám rễ, sẽ không nương tay."

Lão Hồ khẽ thở dài, bước đến gần hơn, giọng nói trầm ấm chứa đựng sự từng trải: "Lâm Dịch nói đúng. Quyền lực của Trần Thị đã ăn sâu bám rễ. Dùng bằng chứng chỉ như hạt muối bỏ biển, nhưng ít ra cũng có thể khiến chúng kiêng dè một phần." Lão Hồ dừng lại, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy thán phục. "Điều quan trọng là phải dùng cách nào để hạt muối ấy có thể gây ra sóng gió, dù nhỏ thôi, trong cái biển lớn Trần Gia đó."

Lâm Dịch gật đầu. "Chính là như vậy. Chúng ta không thể đánh bại một con voi bằng cách ném một hòn đá nhỏ. Nhưng chúng ta có thể dùng hòn đá ấy để chọc giận nó, hoặc ít nhất, cho những người xung quanh thấy bộ mặt hung tợn của nó." Hắn vẽ thêm vài nét trên đất, mô phỏng vị trí của dân làng và của Lý Quản Sự. "Kế hoạch của chúng ta là: tập hợp dân làng, cùng nhau đối chất với Lý Quản Sự khi hắn đến thu thuế. Chúng ta sẽ không gây rối loạn, không dùng bạo lực. Chúng ta sẽ dùng lời lẽ, dùng sự thật, và quan trọng nhất, dùng sự đoàn kết để gây áp lực."

"Nhưng nếu chúng ta không được nói, thì sao?" Vương Đại Trụ cau mày, nhớ lại những lần bị bọn tay sai của Trần Thị quát nạt.

"Chúng ta sẽ nói," Lâm Dịch đáp, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh. "Và nếu chúng không cho chúng ta nói, hành động của chúng sẽ tự nói lên tất cả." Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi có sức khỏe, có tiếng nói trong làng. Nhiệm vụ của ngươi là tập hợp dân làng, giải thích cho họ về kế hoạch này. Phải nói rõ rằng chúng ta không tìm kiếm bạo lực, mà là sự công bằng. Phải giữ vững tinh thần, không hoảng loạn dù có chuyện gì xảy ra. Khi Lý Quản Sự đến, ngươi cùng một vài người lớn tuổi có uy tín sẽ đại diện dân làng lên tiếng."

"Nhị Cẩu," Lâm Dịch tiếp tục, nhìn sang Trần Nhị Cẩu. "Ngươi nhanh nhẹn, mắt tinh. Nhiệm vụ của ngươi là quan sát kỹ lưỡng. Ghi nhớ mọi hành động, mọi lời nói của Lý Quản Sự và tay sai của hắn. Đặc biệt là nếu chúng có bất kỳ hành động vũ lực nào. Và ngươi, cùng một vài thanh niên khác, sẽ đứng ở vị trí có thể bảo vệ những người yếu thế nếu có bất trắc."

Trần Nhị Cẩu nghiêm giọng đáp: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

"Còn Lão Hồ," Lâm Dịch quay sang vị lão nhân. "Kinh nghiệm của lão là vô giá. Lão hãy ở bên cạnh ta, giúp ta quan sát, và nếu cần, hãy là người đưa ra lời khuyên kịp thời."

Lão Hồ gật đầu chậm rãi. "Được. Ta đã sống đủ lâu để biết rằng sức mạnh không chỉ nằm ở nắm đấm, mà còn ở trí tuệ và sự kiên cường của lòng người. Dù lần này không thành, thì cũng là một bài học đắt giá cho dân làng."

Lâm Dịch đứng dậy, phủi bụi trên quần áo. "Đây chỉ là bước đầu. Chúng ta không thể mong đợi một chiến thắng vang dội ngay lập tức. Nhưng chúng ta sẽ gieo một hạt giống, hạt giống của sự phản kháng và niềm tin. Bằng chứng này," hắn vỗ nhẹ vào túi áo, nơi cất giữ cuộn giấy bằng chứng, "sẽ không được sử dụng một cách vội vàng. Nó sẽ là lá bài tẩy, chỉ được lật mở khi thời cơ chín muồi nhất. Hiện tại, điều quan trọng nhất là cho Trần Thị thấy rằng chúng ta không còn là những con cừu non dễ dàng bị dắt mũi, và cho dân làng thấy rằng chúng ta có thể đoàn kết để bảo vệ quyền lợi của mình."

Trong đầu Lâm Dịch, một dòng suy nghĩ hiện đại chợt lóe lên. *Đây không phải là một cuộc cách mạng, mà là một cuộc biểu tình ôn hòa. Nhưng trong thế giới cổ đại này, một cuộc biểu tình ôn hòa cũng có thể bị coi là mầm mống nổi loạn, và phải được chuẩn bị kỹ lưỡng.* Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng chấp nhận việc dân làng Sơn Cước dám đối đầu. Sẽ có đàn áp, sẽ có uy hiếp. Nhưng chính sự đàn áp đó sẽ là bằng chứng rõ ràng nhất cho dân làng thấy bộ mặt thật của kẻ thù. "Hãy nhớ, sự kiên nhẫn và lòng kiên định sẽ là vũ khí mạnh nhất của chúng ta. Và sự đoàn kết, là tấm khiên vững chắc nhất."

Hắn phân công nhiệm vụ cụ thể hơn, dặn dò Vương Đại Trụ cách thức tập hợp dân làng, cách truyền đạt thông tin một cách mạch lạc nhưng không gây hoang mang. Trần Nhị Cẩu được chỉ dẫn vị trí quan sát tốt nhất, và cách giữ liên lạc với hắn. Lão Hồ, như một cố vấn thầm lặng, thỉnh thoảng lại đưa ra một vài lời nhắc nhở sắc sảo, bổ sung vào kế hoạch của Lâm Dịch.

Khi mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng ấm áp xuống khắp làng, cuộc họp nhỏ kết thúc. Cả ba người đều mang trong mình một sự quyết tâm mới, pha lẫn chút lo lắng. Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng của Đại Trụ và Nhị Cẩu khi họ rời đi, bắt đầu công việc của mình. Hắn biết, con đường phía trước đầy chông gai, nhưng hắn không còn đơn độc. Sự đoàn kết của dân làng, dù còn mong manh, đã là một sức mạnh đáng kể.

***

Buổi trưa hôm đó, nắng gắt như đổ lửa xuống Thôn Làng Sơn Cước. Không khí oi ả, làm cho hơi thở cũng trở nên nặng nề. Tiếng ve kêu ran rả từ những lùm cây ven làng càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, nặng nề đến khó chịu. Tại quảng trường nhỏ ở trung tâm làng, nơi thường ngày chỉ có tiếng trẻ con nô đùa hay tiếng đàn bà giặt giũ, giờ đây lại chật kín người. Gần như toàn bộ dân làng, từ những lão già lưng còng đến những thanh niên trai tráng, từ những người phụ nữ lam lũ đến những đứa trẻ thơ ngây, đều có mặt. Họ tụ tập thành một đám đông im lặng, những ánh mắt dõi về phía con đường mòn dẫn vào làng, nơi mà họ biết rằng những kẻ áp bức sẽ xuất hiện.

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ hằn rõ vẻ lo lắng, đứng ở phía trước đám đông. Ông cố gắng giữ trật tự, tay run run vẫy ra hiệu cho dân làng giữ yên lặng, nhưng chính ông cũng không thể giấu được sự sợ hãi đang dâng trào trong lòng. Ông biết, cuộc đối đầu này không đơn giản.

Đúng như dự đoán, từ xa, một đám người dần hiện ra. Dẫn đầu là Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, nhưng bước đi lại đầy vẻ kiêu ngạo. Hắn mặc một bộ trường bào màu xám tro, có vẻ tươm tất hơn những lần trước, nhưng vẫn không che giấu được vẻ bần tiện cố hữu trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Đi phía sau hắn là Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ với vết sẹo nhỏ trên lông mày, và Lão Cai, dáng người thô kệch, ánh mắt gian xảo. Cùng với họ là vài tên côn đồ khác, tất cả đều mang theo gậy gộc, dao găm lấp ló trong vạt áo, vẻ mặt hống hách, đầy đe dọa. Sự xuất hiện của bọn chúng như một làn gió lạnh thổi qua đám đông đang im lặng, khiến nhiều người rụt rè lùi lại. Mùi mồ hôi của đám đông, mùi đất khô và mùi bụi đường trộn lẫn trong không khí oi ả, tạo nên một cảm giác ngột ngạt.

Lý Quản Sự bước đến giữa quảng trường, ánh mắt khinh khỉnh quét qua từng khuôn mặt dân làng. Hắn không thèm liếc nhìn Trưởng thôn Lão Vương, mà chỉ hắng giọng một tiếng rõ to, như để khẳng định quyền uy.

"Này, lũ tiện dân các ngươi tụ tập ở đây làm gì? Ta đến là để thông báo về khoản thuế mới của Trần Gia, chứ không phải để nghe các ngươi than vãn!" Giọng hắn the thé, đầy vẻ coi thường. "Từ tháng này, mỗi hộ gia đình sẽ phải nộp thêm ba cân lúa và một quan tiền. Ai không nộp đủ, đừng trách ta không nể nang!"

Những tiếng xì xào lo lắng bắt đầu nổi lên trong đám đông. Một số người cố gắng nhích lại gần hơn, ánh mắt chứa đựng sự phẫn nộ và tuyệt vọng.

Trưởng thôn Lão Vương lấy hết can đảm, run rẩy bước lên một bước. "Kính thưa Lý Quản Sự, dân làng chúng tôi chỉ mong có một lời giải thích... về vụ mùa bị phá hoại, và cả những khoản thuế mới này... Chúng tôi đã quá khó khăn rồi..." Giọng ông run rẩy, gần như lạc đi.

Lý Quản Sự nhếch mép cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt. "Giải thích? Giải thích gì chứ? Các ngươi là lũ tiện dân, ai cho phép các ngươi chất vấn ta? Mùa màng bị phá là do các ngươi không biết trông nom! Trời không thương, đất không chiều, thì trách ai? Còn thuế, đó là lệnh từ Trần Gia, có muốn nộp hay không?" Hắn cố tình dừng lại, ánh mắt đầy khiêu khích. "Nếu không nộp, đừng hòng sống yên ổn ở cái đất này!"

Vương Đại Trụ, vốn là người nóng tính, không thể chịu đựng thêm nữa. Hắn bước thẳng ra khỏi đám đông, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận. "Ngươi nói gì?! Chính Lý Hổ đêm đó đã... đã dẫn người phá hoại mùa màng của chúng tôi! Có bằng chứng rõ ràng!"

Ánh mắt Lý Hổ lóe lên vẻ hung ác, hắn bước lên một bước, cười nhạt. "Hừ! Bằng chứng gì? Thứ bằng chứng của lũ tiện dân các ngươi thì có giá trị gì? Ngươi dám vu khống ta sao?"

Lão Cai, kẻ tay sai thô kệch, lập tức phản ứng. Hắn vung cán roi đang cầm trong tay, thúc mạnh vào vai Vương Đại Trụ. "Câm miệng! Thứ tiện dân như ngươi không có tư cách nói chuyện với Lý Hổ gia! Dám ăn nói hỗn xược!"

Vương Đại Trụ lảo đảo lùi lại, ôm vai. Cú đánh không quá mạnh nhưng đủ để khiến hắn mất thăng bằng, và quan trọng hơn, nó là một hành động uy hiếp rõ ràng. Tiếng kêu sợ hãi vang lên từ phía những người phụ nữ và trẻ em. Một vài người đàn ông định xông lên, nhưng những ánh mắt sắc lạnh của bọn tay sai Trần Gia đã khiến họ chùn bước.

Lý Quản Sự cười đắc thắng. "Thấy chưa? Lũ tiện dân các ngươi chỉ biết nói phét! Không có bằng chứng, không có quyền lực, thì đừng hòng đòi hỏi gì!" Hắn quay sang bọn tay sai. "Ai còn dám hó hé, cứ mạnh tay mà xử lý! Để chúng biết thế nào là trên dưới, thế nào là luật lệ của Trần Gia!"

Lão Cai cùng bọn tay sai lập tức tiến lên, vẻ mặt hung ác. Chúng vung gậy gộc, bắt đầu đẩy lùi đám đông dân làng. Không khí bắt đầu trở nên hỗn loạn. Dân làng, dù phẫn nộ, nhưng vẫn sợ hãi trước bạo lực công khai.

Lâm Dịch, từ nãy đến giờ vẫn đứng im lặng quan sát từ phía sau, giờ đây bước lên một bước. Trong tay hắn là cuộn giấy bằng chứng đã được chuẩn bị kỹ càng. Ánh mắt hắn kiên định, không một chút sợ hãi. Hắn định nói, định phơi bày sự thật.

Nhưng Lý Quản Sự không thèm liếc nhìn hắn. Hắn chỉ nhìn Trưởng thôn Lão Vương, rồi lại nhìn đám dân làng đang bị đẩy lùi. "Nhớ lấy! Ba cân lúa và một quan tiền! Ngày mai ta sẽ cho người đến thu! Ai không có, đừng trách ta không nhân nhượng!" Nói rồi, hắn hất cằm ra hiệu cho bọn tay sai. "Đi thôi!"

Bọn chúng không để Lâm Dịch có cơ hội nói lời nào. Lý Hổ và Lão Cai cùng đám côn đồ đẩy lùi dân làng, tạo ra một lối đi cho Lý Quản Sự. Chúng không trực tiếp đánh đập ai quá nặng, nhưng những cú thúc gậy, những cái đẩy mạnh và những lời hăm dọa đã đủ để gieo rắc sự sợ hãi. Dân làng tản ra, ánh mắt đầy thất vọng và cam chịu. Cuộn giấy bằng chứng trong tay Lâm Dịch dường như trở nên vô nghĩa.

Lý Quản Sự cùng bọn tay sai rời đi, tiếng cười khẩy của hắn còn vương vất trong không khí nóng bức. Quảng trường lại trở về với sự tĩnh lặng, nhưng không phải là sự tĩnh lặng bình yên của ban sớm, mà là sự tĩnh lặng nặng nề của thất bại, của sự bất lực.

Lâm Dịch đứng đó, vẫn giữa quảng trường trống trải, cuộn giấy bằng chứng vẫn nằm trong tay. Hắn nhìn theo bóng lưng những kẻ áp bức dần khuất dạng, rồi nhìn sang những khuôn mặt dân làng đang cúi gằm, đầy vẻ thất vọng và uất ức. Một cảm giác nóng ran dâng lên trong lồng ngực, không phải của sự tức giận bộc phát, mà là của một ý chí kiên cường bị thử thách đến cực điểm. Hắn đã lường trước điều này. Hắn đã biết rằng đối đầu trực diện sẽ không có kết quả. Nhưng chứng kiến cảnh tượng này, chứng kiến sự bất lực của dân làng, vẫn khiến trái tim hắn nhói đau.

*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời nhắc nhở quen thuộc lại vang vọng trong tâm trí hắn. Và hắn, một người xuyên không, mang theo tri thức của một thế giới khác, phải là người tạo ra sự công bằng ấy, dù chỉ là một phần nhỏ.

***

Chiều tà buông xuống, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà tranh và con đường đất trong làng Sơn Cước. Nắng đã dịu đi nhiều, không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo mùi khói bếp quen thuộc và hương thơm nhẹ nhàng của những loài hoa dại ven đường. Tuy nhiên, bầu không khí trong làng vẫn còn nặng nề, u ám. Những người dân làng tản ra, trở về nhà với vẻ mặt thất vọng, không còn tiếng cười đùa của trẻ con, không còn những câu chuyện phiếm của người lớn. Họ đã đối mặt, đã lên tiếng, và đã thất bại.

Lâm Dịch vẫn đứng giữa quảng trường, nơi cuộc đối đầu vừa diễn ra. Ánh mắt hắn kiên định, không một chút nao núng hay tức giận bùng phát. Hắn chỉ đứng đó, quan sát từng người dân làng, ghi nhận nỗi thất vọng trên khuôn mặt họ, nhưng cũng nhìn thấy cả một tia gì đó khác – một tia kiên cường, một sự hiểu biết mới đã được gieo mầm. Trong lòng hắn, sự thất bại này không phải là kết thúc, mà là một bước ngoặt, một bài học đắt giá cho tất cả.

Vương Đại Trụ, với vẻ mặt buồn bã và tức giận, bước đến gần Lâm Dịch. Hắn đấm mạnh xuống đất, một tiếng "bịch" khô khốc vang lên. "Khốn kiếp! Chúng ta chẳng làm được gì sao, Lâm Dịch?" Giọng hắn nghẹn lại, đầy vẻ bất lực. Khuôn mặt vạm vỡ của hắn giờ đây tràn ngập sự phẫn nộ và thất vọng, ánh mắt đỏ ngầu. Hắn đã đặt hết hy vọng vào kế hoạch của Lâm Dịch, và giờ đây, nó đã tan thành mây khói.

Trần Nhị Cẩu cũng tiến lại, vẻ mặt xanh xao. "Đại ca, bọn chúng... bọn chúng quá tàn nhẫn." Hắn siết chặt hai bàn tay, cảm giác bất lực dâng trào.

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần khuất bóng. "Không phải chúng ta không làm được gì. Chúng ta vừa làm được rất nhiều." Giọng hắn trầm ổn, đủ để xoa dịu phần nào sự phẫn nộ trong lòng hai người bạn. "Chúng ta đã cho chúng thấy sự đoàn kết của dân làng Sơn Cước, rằng chúng ta không còn là những con cừu non dễ dàng bị dắt mũi. Và quan trọng hơn, chúng ta đã cho dân làng thấy bộ mặt thật của Trần Thị Gia Tộc."

Lão Hồ, với bước chân chậm rãi, lại gần. Ông thở dài một tiếng thườn thượt, đôi mắt tinh anh lướt qua Lâm Dịch rồi đến Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Đúng vậy. Mặc dù lần này thất bại, nhưng lòng người đã quy về một mối, không còn mơ hồ nữa." Lão Hồ dừng lại, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy thán phục. "Mưu lược của ngươi, Lâm Dịch, không phải là để thắng một trận đánh, mà là để thắng một cuộc chiến lâu dài. Ngươi đã dùng hành động của Trần Thị để dạy cho dân làng một bài học mà lời nói không thể nào làm được."

Lâm Dịch gật đầu. "Đây chỉ là khởi đầu." Hắn vuốt nhẹ cuộn giấy bằng chứng vẫn nằm trong tay, cảm nhận sự cứng nhắc của nó. "Bọn chúng đã không thèm nhìn. Không sao cả. Điều đó càng chứng tỏ chúng khinh thường chúng ta đến mức nào, và càng củng cố niềm tin cho dân làng rằng chúng ta không thể trông chờ vào sự công bằng từ chúng." Hắn cẩn thận cất cuộn giấy vào túi áo, như cất đi một vũ khí tạm thời chưa thể sử dụng, nhưng vẫn giữ nguyên giá trị.

"Nhưng... chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng vẫn còn pha chút tuyệt vọng. "Chúng ta vẫn phải nộp thuế sao? Và chúng sẽ còn làm khó dễ hơn nữa."

Lâm Dịch quay lại, ánh mắt quét qua từng người dân làng đang dần tản mác. Dù thất vọng, nhưng trong ánh mắt họ, hắn vẫn thấy một niềm tin âm ỉ, một sự chấp nhận rằng con đường phía trước sẽ còn khó khăn, nhưng họ đã có một người dẫn đường. Hắn gật đầu nhẹ, như một lời trấn an thầm lặng.

Trong thâm tâm, Lâm Dịch biết rằng đây là một thất bại cần thiết. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, nhưng tri thức cần đi đôi với sức mạnh và ảnh hưởng. Cuộc đối đầu hôm nay đã phơi bày rõ ràng sự chênh lệch quyền lực giữa dân làng và Trần Thị Gia Tộc. Hắn không thể cứ mãi dùng những chiêu trò nhỏ, những bằng chứng đơn lẻ để đối phó với một thế lực hùng mạnh đã ăn sâu bám rễ. Đây là lúc hắn phải nghĩ lớn hơn, phải tìm kiếm một sức mạnh khác, một ảnh hưởng khác để có thể thực sự bảo vệ những người mà hắn trân trọng.

Hình ảnh cô gái bán hoa lại hiện về trong tâm trí hắn. Những số phận yếu ớt, những mảnh đời bi thương, tất cả đều cần được bảo vệ. Trần Thị Gia Tộc không chỉ áp bức dân làng Sơn Cước, mà còn là một phần của hệ thống thối nát đã đẩy những con người như cô gái ấy vào bước đường cùng. Cuộc chiến của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở việc giữ miếng cơm manh áo, mà sẽ là một cuộc chiến chống lại sự bất công, chống lại một hệ thống đã mục ruỗng.

"Chúng ta sẽ không nộp thuế một cách dễ dàng," Lâm Dịch nói, giọng nói đầy kiên định. "Chúng ta sẽ tìm cách. Và chúng ta sẽ không ngừng tìm cách để giành lại sự công bằng cho mình."

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những tán cây cổ thụ. Tiếng lá xào xạc như lời thì thầm của đất trời. Dân làng, dù thất bại trong cuộc đối đầu trực diện, nhưng lại cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang dâng lên trong lòng. Họ đã thấy Lâm Dịch không hề nao núng, không hề bỏ cuộc. Họ đã thấy một con đường, dù còn mờ mịt, nhưng đã được chỉ lối.

Lâm Dịch siết chặt hai bàn tay, ánh mắt ánh lên ngọn lửa của sự quyết tâm. Con đường phía trước còn dài, và những thử thách lớn hơn đang chờ đợi. Hắn biết, để đối phó với Trần Thị Gia Tộc và những thế lực tương tự, hắn không thể chỉ dựa vào trí tuệ và sự đoàn kết của một làng nhỏ. Hắn cần phải tìm kiếm sức mạnh lớn hơn, tầm ảnh hưởng rộng hơn. Đây là lúc phải mở rộng tầm nhìn, phải bước ra khỏi giới hạn của làng Sơn Cước, để tìm kiếm những đồng minh, những cơ hội mới. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Ngọn lửa kiên cường trong ánh mắt Lâm Dịch giờ đây không chỉ soi sáng con đường của riêng hắn, mà còn mang theo một tia hy vọng cho những số phận đang chìm trong bóng tối.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free