Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 9: Nước Trong Giếng, Nước Trong Não: Những Cái Nhìn Cải Thiện Đầu Tiên

Bầu không khí căng thẳng bao trùm lấy Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu khi họ rời khỏi rìa Hắc Ám Sâm Lâm. Màn đêm đã buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của buổi chiều tà. Tiếng gầm gừ yếu ớt, xa xăm kia vẫn còn văng vẳng bên tai, một lời nhắc nhở lạnh lẽo về những gì đang ẩn mình trong bóng tối của khu rừng cấm. Nhị Cẩu đi ngay phía sau Lâm Dịch, thân hình nhỏ bé rụt rè, đôi mắt không ngừng đảo quanh, sợ hãi trước mỗi tiếng động nhỏ của lá cây khô dưới chân. Cậu ta liên tục thì thầm những lời cầu nguyện nho nhỏ, đôi khi lại giật mình quay lại như thể có thứ gì đó đang bám theo. Lâm Dịch thì khác, hắn im lặng bước đi, mỗi bước chân đều cẩn trọng, nhẹ nhàng. Hắn không nói gì, nhưng sự im lặng đó lại càng khiến Nhị Cẩu thêm lo lắng. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của màn đêm đang thấm dần vào da thịt, nhưng trái tim hắn lại cháy bỏng một ngọn lửa của quyết tâm pha lẫn tò mò. Mảnh lá cây lạ được gói kỹ trong chiếc túi vải thô, áp sát vào ngực hắn, như một lời hứa hẹn, cũng như một gánh nặng.

Hành trình trở về làng trong đêm tối dường như dài hơn gấp bội. Những con đường mòn vốn đã quen thuộc giờ đây trở nên xa lạ và đầy rẫy những hình thù ma quái dưới ánh trăng mờ nhạt. Tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm, tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng tre, tất cả đều hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang dã và bí ẩn. Trần Nhị Cẩu cứ chốc chốc lại va vào lưng Lâm Dịch, đôi khi cậu ta lại thốt lên một tiếng kêu nhỏ khi một cành cây khô bất ngờ chạm vào vai. “Đại ca, huynh có thấy gì không? Hình như có ai đó đang nhìn chúng ta,” Nhị Cẩu lí nhí, giọng run rẩy. Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu, không nói một lời. Hắn biết, trong khu rừng này, không phải lúc nào cũng có thể tin vào những gì mắt thấy tai nghe. Huống chi, đó chỉ là sự lo lắng quá độ của một thiếu niên. Hắn đã trải qua nhiều hơn thế ở thế giới cũ, những áp lực, những nguy hiểm tinh thần, đôi khi còn đáng sợ hơn cả một con thú dữ.

Mãi đến khi những ánh đèn le lói của làng Sơn Cước hiện ra phía xa, hai người mới thở phào nhẹ nhõm. Mùi khói bếp, mùi đất quen thuộc xua đi phần nào sự lạnh lẽo và lo lắng trong lòng họ. Khi đến nhà, Lâm Dịch không vội về nhà mình mà kéo Nhị Cẩu đến thẳng nhà Hồ Gia Gia. Trời đã về khuya, nhưng ngọn đèn lồng nhỏ trước hiên nhà lão y vẫn còn sáng, một dấu hiệu quen thuộc rằng lão vẫn chưa ngủ. "Hồ Gia Gia, chúng con có chuyện cần nhờ," Lâm Dịch khẽ gõ cửa.

Cửa kẽo kẹt mở ra, Hồ Gia Gia xuất hiện với bộ y phục màu xám tro, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng. Đôi mắt hiền từ nhưng tinh anh của lão quét qua hai thiếu niên, dừng lại ở vẻ mệt mỏi và chút lo lắng trên khuôn mặt họ. "Ôi chao, hai đứa về muộn thế này. Có chuyện gì mà gấp gáp vậy?" Giọng lão trầm ấm, đầy vẻ quan tâm.

"Dạ, chúng con vừa từ Hắc Ám Sâm Lâm về, có tìm thấy một thứ lạ, muốn nhờ Gia Gia xem giúp ạ," Lâm Dịch lễ phép đáp, đồng thời đưa chiếc túi vải ra.

Hồ Gia Gia gật đầu, ra hiệu cho hai người vào nhà. Gian nhà nhỏ của lão y luôn thoang thoảng mùi thảo dược khô, mùi đất và một chút hương trầm nhẹ. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ bày la liệt các loại bình sứ, sách vở cũ và những dụng cụ y học đơn sơ. Lão nhận lấy chiếc túi, cẩn thận mở ra. Khi nhìn thấy mảnh lá cây màu xanh đậm pha tím, với những đường gân lá nổi rõ như mạng nhện và những bông hoa đỏ sẫm như giọt máu đông, đôi mắt lão chợt lóe lên một tia sáng kinh ngạc. Lão đưa mảnh lá lên mũi ngửi, rồi dùng một chiếc kính lúp nhỏ xíu để quan sát kỹ càng từng chi tiết.

"Đại ca, cây đó có độc không ạ? Lúc nãy ở trong rừng, tự nhiên con nghe thấy tiếng động lạ lắm, như tiếng gầm gừ vậy đó," Trần Nhị Cẩu không kìm được sự sợ hãi, bắt đầu kể lại chuyến đi, giọng nói vẫn còn vương vẻ rụt rè nhưng cũng đầy phấn khích. "Tiếng nó trầm lắm, rồi có cả tiếng cành cây gãy nữa. Con sợ lắm luôn, cứ tưởng có yêu quái trong đó!" Cậu ta khoa tay múa chân, cố gắng miêu tả lại cảm giác kinh hoàng của mình.

Lâm Dịch đứng cạnh, lắng nghe câu chuyện của Nhị Cẩu. Hắn bổ sung một cách bình tĩnh hơn, cố gắng truyền tải đúng những gì đã xảy ra mà không thêm thắt yếu tố cảm xúc. "Tiếng động đó rất lớn, và có vẻ như nó phát ra từ rất sâu bên trong Hắc Ám Sâm Lâm. Sau đó thì không còn nghe thấy gì nữa. Con chỉ kịp lấy mẫu lá cây này rồi cùng Nhị Cẩu vội vã quay về." Hắn không nhắc đến cảm giác bị theo dõi, hay những suy nghĩ về "linh khí" mà Cẩm Nang Kế Sách đã gợi ý, bởi hắn biết Hồ Gia Gia có thể sẽ không tin, hoặc cho rằng đó là những điều hoang đường. Hắn chỉ muốn lão y xác nhận giá trị thực tế của loại cây này.

Hồ Gia Gia im lặng lắng nghe, đôi mắt vẫn không rời mảnh lá. Sau một hồi quan sát tỉ mỉ, lão nhẹ nhàng đặt mảnh lá xuống, khẽ thở dài một tiếng. "Đây không phải là độc dược, Nhị Cẩu à. Ngược lại, đây là một loại thảo dược rất quý hiếm, ít thấy ở vùng đất này. Nó tên là Huyết Linh Chi Diệp, một loại linh thảo cấp thấp, thường mọc ở những nơi có linh khí đậm đặc." Lão ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt mang theo sự kinh ngạc sâu sắc. "Lâm Dịch, con tìm thấy nó ở đâu vậy?"

"Dạ, con tìm thấy nó ở rìa Hắc Ám Sâm Lâm, sát dưới một gốc cây cổ thụ lớn," Lâm Dịch đáp, giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể.

"Huyết Linh Chi Diệp... nó có công dụng gì ạ?" Nhị Cẩu hỏi, vẻ mặt từ sợ hãi chuyển sang tò mò.

"Nó có tác dụng bồi bổ nguyên khí, tăng cường sức đề kháng, và đặc biệt là có khả năng hỗ trợ chữa lành vết thương, phục hồi thể lực rất tốt. Đối với những người thường xuyên lao động vất vả như dân làng ta, đây quả là một vị thuốc vô cùng quý giá," Hồ Gia Gia giải thích, giọng nói trầm bổng. "Nhưng... loại thảo dược này cực kỳ khó tìm. Hơn nữa, nó chỉ mọc ở những nơi có linh khí nồng đậm, mà những nơi như vậy thường có sự canh giữ của những loài vật mạnh mẽ, hoặc ẩn chứa những nguy hiểm khôn lường." Lão nhìn về phía Hắc Ám Sâm Lâm, ánh mắt đăm chiêu. "Tiếng động mà Nhị Cẩu nghe thấy... có lẽ không phải là tiếng gầm gừ thông thường của thú rừng đâu. Hắc Ám Sâm Lâm... nó ẩn chứa nhiều bí mật hơn chúng ta tưởng. Dân làng ta từ bao đời nay luôn tránh xa nơi đó, bởi vì đã có không ít người bỏ mạng khi cố gắng tìm kiếm 'cơ duyên' trong đó."

Lâm Dịch gật đầu, tâm trí hắn ghi nhớ từng lời của Hồ Gia Gia. Hắn biết, Hồ Gia Gia không nói quá. Những thông tin này càng củng cố thêm những gì hắn đã đọc trong Cẩm Nang Kế Sách. "Linh thảo cấp thấp," "dấu hiệu của linh khí," và giờ là "Huyết Linh Chi Diệp." Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn đang dần nắm giữ được nó, từng chút một. "Vậy, Gia Gia có thể dùng loại lá này để chế biến thành thuốc không ạ?" Lâm Dịch hỏi.

"Tất nhiên là được. Dù chỉ là một mảnh nhỏ, nhưng nếu biết cách bào chế, nó cũng có thể giúp ích được một phần nào đó," Hồ Gia Gia đáp. Lão nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa cảm kích. "Lâm Dịch, con có khả năng đặc biệt đó. Thứ này, nếu mang ra chợ huyện, có thể đổi được một khoản tiền không nhỏ. Nhưng điều quan trọng hơn, nó mở ra một cánh cửa mới cho chúng ta về những giá trị mà Hắc Ám Sâm Lâm có thể mang lại. Tuy nhiên, ta vẫn phải nhắc nhở con, đừng quá mạo hiểm. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, đừng vì những lợi ích trước mắt mà đánh đổi cả tính mạng." Lão nhìn Lâm Dịch, đôi mắt chất chứa sự quan tâm chân thành.

"Con hiểu rồi, Hồ Gia Gia. Con sẽ cẩn thận," Lâm Dịch đáp, trong lòng thầm cảm kích sự nhắc nhở của lão y. Hắn biết mình không thể mạo hiểm tính mạng một cách mù quáng. Hắn còn có gia đình, còn có những người cần hắn bảo vệ. Nhưng đồng thời, hắn cũng không thể chùn bước trước cơ hội. Hắc Ám Sâm Lâm, một hiểm địa, nhưng cũng là một kho báu tiềm tàng, nơi mà những tri thức cổ xưa trong Cẩm Nang Kế Sách có thể được kiểm chứng và áp dụng. Đêm đó, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu trở về nhà với tâm trạng lẫn lộn giữa sự mệt mỏi, kinh ngạc và một tia hy vọng mới le lói trong bóng tối của cuộc sống nghèo khó.

***

Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng nhạt xuyên qua khe cửa sổ, đậu xuống sàn nhà đất. Lâm Dịch ngồi lặng lẽ trong góc nhà, quan sát Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt đang chuẩn bị bữa trưa. Mùi khói bếp thoang thoảng, hòa lẫn với mùi rau dại luộc và một chút mùi cá khô. Cảnh tượng quen thuộc này, với hắn, lại mang một ý nghĩa khác sau những gì đã trải qua ở Hắc Ám Sâm Lâm và lời xác nhận của Hồ Gia Gia. Hắn nhận ra, những cải thiện từ bẫy săn hay việc tìm kiếm thảo dược chỉ là bước khởi đầu. Vấn đề cốt lõi vẫn nằm ở những thói quen sinh hoạt hàng ngày, những điều nhỏ nhặt mà người dân nơi đây đã chấp nhận như một lẽ dĩ nhiên.

Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn, lưng hơi còng, đang cặm cụi múc nước từ một vại sành lớn đặt ở góc bếp. Nước trong vại có màu hơi đục, đôi khi còn lợn cợn vài sợi rong rêu nhỏ. Hắn nhớ lại những lời than thở của Lâm mẫu đêm trước về việc thiếu nước sạch, và giờ đây, hắn nhìn thấy sự thật hiển hiện ngay trước mắt. Bà dùng gáo múc nước vào một chậu gỗ cũ kỹ, rồi Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng hơi gầy gò, đôi mắt to tròn lanh lợi, lại giúp mẹ rửa mớ rau dại vừa hái. Nước rửa rau sau đó được đổ thẳng ra nền đất, thấm dần vào lòng đất. Bát đĩa sau khi rửa xong, không được hong khô kỹ càng dưới nắng mà chỉ được úp tạm bợ trên một cái giá tre ọp ẹp, nơi côn trùng có thể dễ dàng bò qua. Thức ăn thừa sau bữa ăn thường được để hở, hoặc chỉ được đậy sơ sài bằng một chiếc nón lá cũ.

Lâm Dịch thở dài trong lòng. Những thói quen vệ sinh kém này, ở thế giới cũ của hắn, là mầm mống của vô số bệnh tật. Anh đã từng đọc về những đại dịch trong lịch sử, thường bắt nguồn từ những điều tưởng chừng nhỏ nhặt như nguồn nước ô nhiễm, vệ sinh kém. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng nó chỉ có giá trị khi được áp dụng vào thực tiễn, thay đổi những điều cơ bản nhất của cuộc sống."

Lâm mẫu quay lại, thấy Lâm Dịch đang ngồi trầm tư, bà khẽ hỏi: "Dịch nhi, con làm sao vậy? Có mệt không? Đêm qua con đi đâu về muộn thế?" Giọng bà chất chứa sự lo lắng, đôi mắt hằn rõ những vết chân chim.

"Dạ, con không sao đâu mẹ. Con chỉ đang suy nghĩ vài chuyện thôi ạ," Lâm Dịch khẽ đáp, cố gắng nở một nụ cười trấn an mẹ. Hắn không muốn mẹ lo lắng thêm về những điều hắn đang làm. "Mẹ, nước trong vại có vẻ không được sạch lắm ạ. Mình có cách nào để lọc nước cho sạch hơn không?"

Lâm mẫu nghe vậy, bà khẽ lắc đầu, nụ cười buồn bã. "Sạch hơn ư? Nước giếng trong làng vẫn thế thôi con ạ. Có khi còn đục hơn ấy chứ. Từ bao đời nay, dân làng mình vẫn dùng nước như vậy. Có ai bị bệnh gì đâu. Cùng lắm thì đau bụng một chút rồi lại khỏi." Bà nói một cách tự nhiên, như thể đó là một sự thật hiển nhiên, không thể thay đổi. "Chỉ tiếc là những hôm trời hạn, giếng cạn, phải đi xa gánh nước từ suối về, mới là cực khổ."

Lâm Dịch nghe vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy chua xót. "Có ai bị bệnh gì đâu" – đó là một sự thật tàn khốc của một xã hội thiếu thốn y tế. Những bệnh tật tưởng chừng đơn giản ở thế giới hiện đại, ở đây lại có thể cướp đi sinh mạng con người. Hắn bắt đầu suy tính trong đầu về các phương pháp lọc nước thô sơ mà hắn từng biết: dùng cát, sỏi, than củi. Liệu có thể áp dụng được ở đây không?

Đúng lúc đó, một bóng người chậm rãi đi ngang qua trước cửa nhà. Đó là Bà Mụ Vương, người đỡ đẻ trong làng, một phụ nữ có dáng người hơi mập, tóc búi cao gọn gàng, vẻ mặt hiền lành và đôi mắt luôn ánh lên sự tận tâm. Bà thấy Lâm Tiểu Nguyệt đang loay hoay rửa rau, liền dừng lại, mỉm cười hiền hậu.

"Ôi chao, Tiểu Nguyệt nhà ta hôm nay sao lại xanh xao thế này? Phải giữ gìn sức khỏe cẩn thận đó con! Con bé này, cứ gầy mãi thôi," Bà Mụ Vương nói, giọng ấm áp và đầy vẻ quan tâm. Bà tiến lại gần hơn, khẽ xoa đầu Lâm Tiểu Nguyệt.

Lâm mẫu thấy Bà Mụ Vương, liền vội vàng chào hỏi: "Chào Bà Mụ Vương. Con bé nó vẫn vậy thôi ạ, ăn bao nhiêu cũng không béo lên được."

Lâm Dịch cũng đứng dậy, lễ phép cúi chào: "Chào Bà Mụ Vương ạ." Hắn nhìn Lâm Tiểu Nguyệt, nhận ra lời của Bà Mụ Vương không phải là không có lý. Em gái hắn, dù vẫn còn khá năng động, nhưng rõ ràng là gầy hơn rất nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi ở thế giới cũ của hắn. Sức đề kháng kém, dễ ốm vặt, đó cũng là một hệ quả của dinh dưỡng thiếu thốn và điều kiện vệ sinh kém. Lời nói của Bà Mụ Vương vô tình củng cố thêm suy nghĩ của Lâm Dịch về tầm quan trọng của việc cải thiện vệ sinh và dinh dưỡng. Một giếng nước sạch, một cái giá phơi bát đĩa gọn gàng, một cách bảo quản thức ăn tốt hơn, tất cả đều có thể tạo nên sự khác biệt.

Bà Mụ Vương trò chuyện thêm vài câu rồi lại tiếp tục đi, tiếng bước chân chậm rãi xa dần. Lâm Dịch quay trở lại với những suy nghĩ của mình. Hắn biết, việc thay đổi những thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức của người dân không phải là điều dễ dàng. Nhưng hắn cũng tin rằng, nếu bắt đầu từ gia đình mình, từ những điều nhỏ nhặt nhất, thì dần dần, mọi thứ sẽ thay đổi. Đó không phải là một cuộc cách mạng vĩ đại, mà là một quá trình tiến hóa chậm rãi, từng bước một, dựa trên tri thức và sự kiên trì. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lẩm bẩm, "và để sinh tồn tốt hơn, phải bắt đầu từ những điều cơ bản nhất."

***

Buổi chiều muộn, khi nắng bắt đầu ngả vàng, trải dài trên những mái nhà tranh và con đường đất, Lâm Dịch quyết định đi dạo quanh làng. Một phần để hít thở không khí trong lành, xua đi cảm giác ngột ngạt trong nhà, một phần khác là để tìm kiếm những vật liệu thô sơ có thể dùng cho những ý tưởng cải thiện của mình, và quan trọng hơn, để sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí. Hắn đi qua những cánh đồng lúa đã gặt xong, trơ lại gốc rạ khô cằn, rồi đến con đường dẫn ra bờ suối nhỏ phía rìa làng.

Hắn dừng chân trên Cầu Cổ Xưa, một cây cầu đá cũ kỹ, rêu phong đã bao phủ gần hết những phiến đá xám. Dòng nước suối trong vắt chảy róc rách bên dưới, tạo nên một âm thanh êm dịu, xoa dịu phần nào những lo lắng trong lòng hắn. Lâm Dịch chạm tay vào lan can đá lạnh lẽo, cảm nhận sự thô ráp và những vết tích của thời gian. "Nước chảy không ngừng, nhưng dòng đời nơi đây lại chậm chạp đến vậy," hắn suy tư. "Những gì đã từng là tri thức, giờ đây chỉ còn là tàn tích bị lãng quên." Hắn nhìn dòng nước, nhìn những sinh vật nhỏ bé bơi lội, và nghĩ về những nguồn nước mà dân làng đang sử dụng. Nếu có thể làm sạch nguồn nước, đó sẽ là một bước tiến lớn cho sức khỏe của cả làng.

Từ Cầu Cổ Xưa, hắn tiếp tục bước đi, hướng về phía Đền Thờ Vô Danh, một nơi ít người lui tới. Ngôi đền nằm khuất sau một rặng tre già, với những bức tường đá đã bạc màu và mái ngói rêu phong. Có lẽ, vào thời xa xưa, đây từng là một nơi linh thiêng, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một di tích của quá khứ, bị lãng quên bởi thời gian và sự khắc nghiệt của cuộc sống. Bên trong đền, những bức tượng đá đã mờ nét, khuôn mặt không còn rõ hình hài, chỉ còn lại những đường nét lờ mờ dưới lớp bụi dày. Mùi hương trầm nhẹ đã phai nhạt từ lâu, chỉ còn vương vấn chút mùi đất ẩm và hơi mục của gỗ.

Lâm Dịch bước vào sân đền, nhìn ngắm những bức tượng. Hắn không tin vào thần linh, nhưng hắn tin vào sức mạnh của niềm tin và sự cộng đồng. Những ngôi đền như thế này, dù đã hoang phế, cũng từng là trung tâm của đời sống tinh thần, là nơi con người tìm thấy sự an ủi và gắn kết. Hắn nghĩ về những gì Hồ Gia Gia đã nói về Huyết Linh Chi Diệp, về những nguy hiểm tiềm tàng của Hắc Ám Sâm Lâm, và về cả những vấn đề vệ sinh mà hắn vừa quan sát ở nhà. Tất cả đều là những thử thách lớn, nhưng cũng là những cơ hội.

Hắn nhặt một vài cành cây khô, một hòn đá phẳng nhẵn nằm lăn lóc dưới đất. Hắn không biết chúng có thể dùng vào việc gì cụ thể, nhưng trong đầu hắn đã bắt đầu hình thành những ý tưởng sơ khai. Một hệ thống lọc nước đơn giản từ sỏi, cát, than củi. Một cái giá phơi bát đĩa chắc chắn hơn, dễ dàng hong khô dưới nắng. Một chiếc hộp gỗ để bảo quản thức ăn tránh côn trùng. Những điều nhỏ nhặt, nhưng lại vô cùng cần thiết.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thì thầm, giọng nói trầm lắng, hòa vào tiếng gió xào xạc qua những tán tre. "Nếu muốn có sự công bằng, phải tự mình giành lấy." Hắn biết, để thay đổi mọi thứ, không thể chỉ dựa vào một mình hắn. Hắn cần sự giúp đỡ, sự tin tưởng của những người xung quanh. Từ việc cải tiến bẫy săn, đến việc tìm kiếm thảo dược, và bây giờ là những cải thiện nhỏ trong sinh hoạt, tất cả đều là những bước đi để xây dựng uy tín, để dần dần dẫn dắt mọi người.

Lâm Dịch đứng đó, dưới ánh nắng chiều tà, nhìn về phía xa xăm, nơi Hắc Ám Sâm Lâm trải dài như một bức tường đen ngòm, ẩn chứa vô vàn bí mật và nguy hiểm. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan. Nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa quyết tâm vẫn cháy sáng. Hắn không phải là một anh hùng, không phải là một kẻ muốn xưng bá thiên hạ. Hắn chỉ muốn sinh tồn, và bảo vệ những người hắn yêu thương. Để làm được điều đó, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, không phải bằng tu luyện, mà bằng tri thức, bằng mưu lược, và bằng khả năng thích nghi phi thường của một "Lạc Thế Chi Nhân". Những ý tưởng nhỏ, những vật liệu thô sơ trong tay, tất cả đều là những viên gạch đầu tiên, xây dựng nên một tương lai khác, một tương lai tốt đẹp hơn cho gia đình hắn và cho cả làng Sơn Cước này. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm, mùi lá khô, và một chút hương trầm còn vương vấn trong không khí, lấp đầy lồng ngực. Hắn quay bước, mang theo những suy nghĩ và kế hoạch mới, trở về với cuộc sống thường nhật, nhưng trong tâm trí đã có một bản đồ hành trình rõ ràng hơn bao giờ hết.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free