Lạc thế chi nhân - Chương 10: Hương Vị Của Đổi Thay: Gia Vị Mới Và Những Ánh Nhìn Đầu Tiên
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe hở trên vách gỗ, vẽ nên những vệt sáng mỏng manh trên nền đất. Lâm Dịch mở mắt, cảm nhận sự thô ráp của tấm chăn rách và mùi ẩm mốc đặc trưng của ngôi nhà tranh. Đêm qua, sau khi trở về từ Đền Thờ Vô Danh, những ý tưởng cứ xoáy cuộn trong đầu hắn, không cho phép hắn ngủ yên. Hắn đã hình dung ra từng bước, từng chi tiết nhỏ nhất cho kế hoạch cải thiện cuộc sống gia đình, bắt đầu từ những điều cơ bản nhất: đồ ăn và nước uống.
Tiếng Lâm mẫu lạch cạch bên bếp lửa, tiếng củi khô nổ lách tách trong lò. Mùi khói gỗ cay xè xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi cháo loãng đang sôi nhẹ. Lâm Dịch ngồi dậy, vươn vai, cảm nhận từng đốt xương kêu răng rắc. Cơ thể thiếu niên gầy gò này vẫn còn yếu ớt, nhưng tinh thần hắn lại chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế. Hắn rời giường, bước ra gian bếp nhỏ.
Lâm mẫu đang cúi mình bên nồi, khuôn mặt hốc hác ẩn hiện trong làn khói. Lâm Tiểu Nguyệt vẫn còn say ngủ trên chiếc giường rơm góc nhà. Lâm phụ có lẽ đã ra đồng từ sớm. Mọi thứ vẫn vậy, như bao ngày khác trong Thôn Làng Sơn Cước này, một vòng lặp của sự khốn khó và cam chịu. Nhưng Lâm Dịch không muốn nó cứ tiếp diễn mãi.
"Mẫu thân," hắn cất tiếng, giọng trầm thấp. "Con có điều muốn nói."
Lâm mẫu giật mình, vội vàng quay lại. Ánh mắt bà thoáng chút lo âu khi thấy con trai. "Dịch nhi? Sao con dậy sớm vậy? Có chuyện gì sao? Hay con lại thấy không khỏe?" Bà vội đặt chiếc vá xuống, tiến lại gần, bàn tay chai sạn đặt lên trán hắn, kiểm tra nhiệt độ.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không, mẫu thân. Con không sao. Chỉ là... con muốn thay đổi một vài thứ trong nhà chúng ta." Hắn dừng lại, nhìn quanh gian bếp, ánh mắt dừng lại ở mớ rau củ héo úa và miếng thịt khô treo lủng lẳng trên vách. "Những thứ này... chúng ta có thể làm cho chúng ngon hơn, và giữ được lâu hơn."
Lâm mẫu ngỡ ngàng. "Thay đổi? Con muốn thay đổi gì? Nhà ta vẫn luôn thế này mà, con trai." Bà quay lại bên nồi cháo, khuấy đều, như muốn lảng tránh chủ đề. Với bà, sự ổn định trong cái nghèo đã là một điều may mắn, mọi sự thay đổi đều tiềm ẩn rủi ro.
"Con biết," Lâm Dịch kiên nhẫn. "Nhưng con đã suy nghĩ rất kỹ. Mẫu thân xem, miếng thịt khô này, chúng ta chỉ đơn giản là phơi nắng. Dù có muối, nhưng vẫn rất dễ bị mốc, hoặc cứng đến nỗi khó ăn. Còn rau củ, nếu không ăn kịp, chỉ vài ngày là úng thối. Chúng ta có thể làm tốt hơn." Hắn tiến lại gần miếng thịt, đưa tay chạm vào, cảm nhận độ cứng và mùi vị mặn chát. "Nếu chúng ta sơ chế kỹ hơn, ướp đúng cách, rồi sấy khô hoặc hun khói, nó sẽ giữ được hương vị tốt hơn, và bảo quản được lâu hơn rất nhiều."
Lâm mẫu cau mày. "Sấy khô? Hun khói? Dịch nhi, con nói gì lạ vậy? Nhà ta nào có đủ than củi hay thời gian để làm những chuyện đó? Dân làng từ bao đời nay vẫn làm vậy, có ai bảo là không được đâu?" Giọng bà ẩn chứa sự hoài nghi và một chút khó chịu. Bà đã quá quen với nếp sống cũ, với những phương pháp thủ công truyền thống, và mọi sự thay đổi đều khiến bà cảm thấy bất an. Cuộc sống vốn đã quá khó khăn, bà không muốn thêm những rắc rối không cần thiết.
"Đó chính là vấn đề, mẫu thân," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Chúng ta không cần phải có nhiều than củi. Chúng ta có thể tận dụng những cành cây khô, những thứ mà chúng ta vẫn đốt để đun nấu hàng ngày. Con sẽ làm một cái lò sấy đơn giản, chỉ cần một vài hòn đá, chút bùn đất là được. Còn về thời gian... nếu chúng ta biết cách làm, nó còn tiết kiệm thời gian hơn nhiều so với việc phải chạy chợ mua đồ tươi sống mỗi ngày, hoặc phải vứt bỏ những thứ đã hỏng." Hắn cúi xuống, nhặt một cành củi khô, miết ngón tay lên vỏ cây sần sùi. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, mẫu thân. Chỉ cần chúng ta biết cách, mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn." Hắn không muốn giải thích quá nhiều về khoa học đằng sau quá trình này, chỉ cần bà thấy được hiệu quả thực tế.
Lâm mẫu vẫn còn lưỡng lự. Bà nhìn con trai, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén khác thường ấy. Con trai bà đã thay đổi rất nhiều kể từ sau trận ốm thập tử nhất sinh. Từ một thiếu niên ngây ngô, giờ đây nó trở nên trầm tư, kiên định một cách đáng sợ. Bà không hiểu hết những gì nó nói, nhưng trong sâu thẳm, bà cảm nhận được một sự tin tưởng lạ kỳ. "Nhưng... lỡ hỏng hết thì sao? Lương thực của nhà ta đã chẳng còn bao nhiêu..." Giọng bà nhỏ dần, chứa đựng nỗi lo sợ cố hữu của một người mẹ đối mặt với nạn đói.
"Sẽ không hỏng đâu, mẫu thân. Con sẽ làm mẫu trước. Chúng ta sẽ làm thử với một ít thôi." Lâm Dịch trấn an, đoạn quay ra ngoài gọi. "Nhị Cẩu! Nhị Cẩu có ở đó không?"
Từ ngoài sân, một giọng nói sang sảng đáp lại: "Có đây, đại ca! Em đang chuẩn bị ra đồng đây ạ!" Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô và đôi mắt sáng nhanh nhẹn, chạy vào. Cậu ta vẫn còn vương vấn mùi đất và cỏ dại. "Đại ca gọi em có việc gì không?"
"Vào đây, Nhị Cẩu," Lâm Dịch mỉm cười. "Ta cần ngươi giúp một tay. Hôm nay chúng ta sẽ làm một vài thứ mới mẻ, có thể sẽ giúp cải thiện bữa ăn cho cả nhà ngươi nữa đấy."
Trần Nhị Cẩu lập tức sáng mắt. "Thật sao, đại ca? Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Cậu ta hào hứng, sự nhiệt tình bộc lộ rõ trên gương mặt. Đối với Nhị Cẩu, Lâm Dịch giờ đây là một người anh hùng, một người thông thái, và mọi lời Lâm Dịch nói đều đáng tin.
Lâm Dịch bắt đầu hướng dẫn. Hắn lấy một miếng thịt lợn nhỏ còn sót lại từ bữa trước, rửa sạch bằng nước giếng đã được đun sôi và để nguội mà hắn đã kiên quyết bắt mẫu thân làm từ hôm qua. "Trước hết, phải rửa thật sạch. Sau đó, chúng ta sẽ thái nó thành từng lát mỏng, đều nhau." Hắn dùng con dao cùn của nhà, cố gắng thái thật khéo léo. "Thái mỏng để thịt dễ ngấm gia vị và nhanh khô hơn."
Lâm mẫu nhìn con trai làm, bà vẫn còn nghi ngại, nhưng không ngăn cản. Bà thấy cách Lâm Dịch cầm dao, cách hắn cẩn thận với từng lát thịt, một sự tỉ mỉ mà bà chưa từng thấy ở con trai mình. Hắn không chỉ nói, hắn còn làm.
"Sau đó là ướp muối," Lâm Dịch tiếp tục. "Không chỉ đơn giản là xát muối bên ngoài. Chúng ta phải trộn muối với một ít tiêu, gừng khô giã nhỏ, và cả những loại lá thơm mà ta tìm thấy trong rừng trúc hôm trước. Những thứ này không chỉ tạo mùi vị mà còn giúp diệt khuẩn, bảo quản tốt hơn." Hắn dùng tay trộn đều hỗn hợp gia vị, rồi xoa đều lên từng lát thịt, đảm bảo miếng nào cũng được phủ kín.
Trần Nhị Cẩu chăm chú quan sát, thỉnh thoảng lại hỏi vài câu. "Đại ca, sao lại phải cho cả lá thơm này vào ạ? Nó có ăn được đâu?"
"Nó không ăn được trực tiếp, nhưng nó sẽ giúp thịt thơm hơn, và quan trọng là, nó sẽ khiến côn trùng ít lui tới hơn," Lâm Dịch giải thích, ánh mắt lấp lánh sự tinh ranh. "Chúng ta không thể để ruồi nhặng đậu vào thức ăn. Đó là mầm bệnh." Hắn nhớ lại những lời Bà Mụ Vương, nhớ đến những căn bệnh tiêu chảy, sốt rét hoành hành trong làng mà không ai hiểu nguyên nhân.
Sau khi ướp, Lâm Dịch lấy một tấm lưới thưa mà hắn đã xin được từ Lão Hồ, căng nó ra trên một khung tre nhỏ mà hắn tự tay vót. "Đây gọi là giàn phơi," hắn nói. "Thịt sẽ được trải đều lên đây, không chồng chéo lên nhau, để gió và nắng có thể lùa qua mọi mặt. Nếu có thể, chúng ta sẽ phơi nó ở nơi cao, thoáng gió, và có nắng gắt."
Lâm mẫu nhìn cái giàn phơi đơn giản nhưng hiệu quả ấy, trong lòng bà bắt đầu dấy lên một chút tò mò. "Nó có khác gì phơi trên rơm rạ đâu, Dịch nhi?"
"Khác nhiều lắm, mẫu thân," Lâm Dịch đáp. "Phơi trên rơm rạ hay đất, nó dễ bị bám bẩn, côn trùng, và hơi ẩm từ đất sẽ làm thịt lâu khô hơn, dễ sinh nấm mốc. Cái giàn này giúp thịt khô nhanh hơn, sạch sẽ hơn."
Hắn cũng hướng dẫn Lâm mẫu và Trần Nhị Cẩu cách thái rau củ thành lát mỏng, rồi dùng dây tre xâu lại, phơi khô dưới nắng. "Những loại rau như măng khô, mướp đắng khô, bí khô... đều là những món ăn ngon và có thể dự trữ cho mùa đông giá rét, khi rau tươi khan hiếm."
Cả buổi sáng, căn bếp nhỏ của nhà Lâm Dịch trở nên bận rộn lạ thường. Lâm Dịch miệt mài hướng dẫn, tay thoăn thoắt làm mẫu. Trần Nhị Cẩu nhiệt tình giúp đỡ, mặc dù đôi lúc còn vụng về. Lâm mẫu ban đầu còn do dự, nhưng thấy con trai làm việc có phương pháp, lại có lý lẽ, bà cũng dần dần làm theo. Bà cảm nhận được một luồng sinh khí mới đang len lỏi vào căn nhà vốn đã quá cũ kỹ của mình. Lâm Dịch không chỉ mang đến những phương pháp mới, mà còn mang đến một niềm hy vọng.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng mặt trời đang lên cao, báo hiệu một buổi trưa nắng gắt. "Nước chảy không ngừng, nhưng dòng đời nơi đây lại chậm chạp đến vậy," hắn thầm nhủ. Hắn biết, những thay đổi này chỉ là bước khởi đầu, là những giọt nước nhỏ nhoi trong đại dương mênh mông của sự lạc hậu. Nhưng hắn tin rằng, những giọt nước ấy, nếu được tích lũy đủ, sẽ tạo thành dòng chảy, và rồi, sẽ thay đổi được cả dòng sông.
***
Buổi trưa, sau khi đã sắp xếp đâu vào đấy những mẻ thịt và rau củ đang được phơi mình dưới nắng gắt, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu quyết định ra chợ làng để tìm mua thêm một ít muối và vài loại gia vị khác mà hắn cho là cần thiết. Nắng tháng ba đã bắt đầu gay gắt, trải vàng rực rỡ khắp lối đi mòn. Từng hạt bụi li ti bốc lên theo mỗi bước chân, tạo nên một màn sương mờ ảo.
Chợ làng Sơn Cước không quá rộng lớn, chỉ là một khoảng đất trống giữa làng, nơi dân chúng tụ tập trao đổi hàng hóa. Dù vậy, nó vẫn mang một vẻ tấp nập, ồn ào đặc trưng của chốn đông người. Tiếng mặc cả, tiếng gọi hàng, tiếng cười nói, tiếng gà vịt kêu quang quác, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống thôn dã. Mùi khói bếp từ những hàng quán ăn vặt, mùi gia vị nồng nàn, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của con người, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động, chân thực đến từng giác quan.
Lâm Dịch bước đi chậm rãi, ánh mắt sắc bén lướt qua từng sạp hàng, từng gương mặt. Hắn không chỉ đơn thuần là mua sắm, mà còn là một cuộc thám hiểm, một cuộc thu thập thông tin. Trần Nhị Cẩu lẽo đẽo theo sau, hai tay ôm khư khư chiếc giỏ mây rỗng, đôi mắt láo liên nhìn ngó mọi thứ xung quanh. "Đại ca, chúng ta mua muối ở đâu ạ? Lần trước cha em bảo chỗ bà Mão bán rẻ lắm!"
"Cứ từ từ, Nhị Cẩu," Lâm Dịch khẽ nói. "Chúng ta không chỉ mua muối. Ta muốn xem thử ở chợ này có những gì, và ai là những người buôn bán chính." Hắn dừng lại trước một sạp hàng nhỏ, nơi một người phụ nữ trung niên đang cặm cụi nặn bánh. Bên cạnh bà, một cô bé chừng bảy, tám tuổi, với gương mặt bầu bĩnh đáng yêu và đôi mắt to tròn, đang nhiệt tình mời chào khách. Đó chính là Tiểu Nha.
"Bánh ngon đây! Bánh nóng giòn đây!" Tiểu Nha cất tiếng, giọng trong trẻo. Khi thấy Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu, đôi mắt cô bé sáng lên, một nụ cười tươi tắn nở trên môi. "Ca ca, Nhị Cẩu ca ca! Có muốn mua bánh không ạ? Bánh của mẫu thân con làm ngon lắm!"
"Tiểu Nha à," Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn thích cô bé này, vẻ hoạt bát, ngây thơ của Tiểu Nha mang lại một chút tươi sáng hiếm hoi cho cuộc sống khắc nghiệt này. "Hôm nay Tiểu Nha giúp mẫu thân bán bánh à? Bán có đắt hàng không?"
Tiểu Nha gật đầu lia lịa. "Dạ có ạ! Mẫu thân con nói, hôm nay bánh làm đặc biệt thơm ngon, nên mọi người đều thích!" Cô bé đưa một chiếc bánh nóng hổi lên, mùi bột nẻ và đường mật thơm lừng. "Ca ca nếm thử xem!"
Lâm Dịch rút ra vài đồng tiền lẻ, đưa cho Tiểu Nha. "Ta mua hai chiếc. Một cho ta, một cho Nhị Cẩu." Hắn nhận lấy chiếc bánh, cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt thanh và độ giòn tan lan tỏa trong miệng, xua đi chút mệt mỏi. "Bánh của mẫu thân Tiểu Nha làm rất ngon. Cố gắng học hỏi mẫu thân, sau này Tiểu Nha cũng sẽ làm được những chiếc bánh tuyệt vời như vậy."
Tiểu Nha vui vẻ nhận tiền, ánh mắt lấp lánh sự cảm kích. "Dạ! Con sẽ cố gắng ạ!"
Trần Nhị Cẩu cũng vội vàng cắn chiếc bánh của mình, miệng nhồm nhoàm. "Ưm... ngon quá, Tiểu Nha! Sau này Nhị Cẩu sẽ đến mua bánh của Tiểu Nha luôn!"
Lâm Dịch khẽ xoa đầu Tiểu Nha, rồi tiếp tục bước đi. Hắn biết, những mối quan hệ nhỏ bé như thế này, những lời động viên chân thành, có thể sẽ là những hạt mầm cho sự tin tưởng và gắn kết trong tương lai. Tiểu Nha có thể là một kênh thông tin nhỏ, một người bạn nhỏ, nhưng sự hiện diện của cô bé làm cho bức tranh làng quê thêm phần ấm áp.
Đi sâu vào chợ một chút, Lâm Dịch thấy một bóng người rách rưới, tóc tai bù xù đang ngồi co ro ở góc tường, tay cầm chén rượu đã vơi một nửa. Đó là Lão ăn mày Trần, người mà Lâm Dịch đã nghe danh từ mấy lần trò chuyện với Lão Hồ. Lão ăn mày Trần nổi tiếng khắp vùng không chỉ vì vẻ ngoài nhếch nhác, mà còn vì cái đầu tinh anh, đôi tai thính nhạy, và cái lưỡi sắc bén, chuyên buôn chuyện và đồn đại khắp nơi.
"Lão Trần," Lâm Dịch bước lại gần, giọng điệu từ tốn. "Hôm nay lão lại ngồi đây hóng chuyện sao?" Hắn đưa cho lão một chiếc bánh còn lại của mình.
Lão ăn mày Trần ngẩng đầu, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới hàng lông mày bạc phơ. Lão nhận lấy chiếc bánh, cắn một miếng lớn, rồi nhồm nhoàm nói. "Ồ, là tiểu tử nhà họ Lâm đây à? Ngươi dạo này có vẻ khác xưa nhiều nhỉ. Không còn cái vẻ ngơ ngác như gà mắc tóc nữa rồi." Lão liếc nhìn Trần Nhị Cẩu, rồi lại quay sang Lâm Dịch. "Ngươi muốn gì? Lão già này không có gì cho ngươi đâu, ngoài mấy câu chuyện phiếm."
"Ta không muốn gì cả, chỉ là thấy lão ngồi đây, tiện thể hỏi thăm thôi," Lâm Dịch đáp, giọng vẫn bình thản. "Nghe nói lão Trần là người biết nhiều chuyện nhất làng này. Chẳng hay dạo này có tin tức gì đáng chú ý không?" Hắn cố tình khơi gợi.
Lão ăn mày Trần nhấm nháp chiếc bánh, ánh mắt láo liên quét qua đám đông. "Chuyện à? Chuyện thì nhiều lắm. Chuyện nhà lão Vương bị mất trộm gà, chuyện cô ba nhà họ Lý lại đi vớt cá trộm dưới sông... toàn những chuyện vặt vãnh thôi." Lão nhấp một ngụm rượu. "Nhưng có chuyện này thì không vặt vãnh chút nào đâu. Ngươi có nghe tin gì về Gia Tộc Lý Gia không?"
Lâm Dịch khẽ nhướng mày. "Gia Tộc Lý Gia? Họ thì có chuyện gì mà không vặt vãnh?"
"Hừm," Lão ăn mày Trần khịt mũi. "Nghe nói mấy hôm nay người của Lý Gia đi lại trong vùng mình nhiều lắm. Chúng không chỉ thu thuế, mà còn càn quấy, đòi hỏi đủ thứ. Vừa rồi còn có chuyện một vài gia đình bị chúng vu oan là chứa chấp kẻ cướp, rồi tịch thu ruộng đất. Khổ sở lắm!" Lão lắc đầu, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ. "Đám chó săn của Lý Gia ấy, chẳng khác nào lũ sâu mọt. Chúng chẳng coi dân đen ra gì."
Trần Nhị Cẩu nghe vậy thì giật mình, khẽ lùi lại gần Lâm Dịch hơn. "Đại ca, Lý Gia thật sự đáng sợ vậy sao?"
Lâm Dịch không đáp, chỉ lặng lẽ quan sát Lão ăn mày Trần. Hắn biết, những thông tin từ những người như lão ăn mày này thường chứa đựng sự thật, dù có thể bị tô vẽ đôi chút. Sự tàn bạo của Lý Gia không chỉ là lời đồn, mà là một mối đe dọa hiện hữu. "Cảm ơn lão Trần đã cho ta biết. Ta sẽ cẩn thận." Hắn đưa thêm vài đồng tiền lẻ cho lão ăn mày. "Lão cầm lấy mà mua thêm rượu. Mong lão giữ sức khỏe."
Lão ăn mày Trần ngạc nhiên nhìn mấy đồng tiền, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Một nụ cười méo mó hiện lên trên môi lão. "Tiểu tử này... có lòng đấy. Được thôi, ta cũng chẳng giấu ngươi làm gì. Nghe nói, Lý Gia đang chuẩn bị cho một đợt thu mua đất lớn. Chúng muốn mở rộng đồn điền, trồng thêm cây lương thực. Mà những nơi chúng nhắm đến... toàn là đất của dân nghèo." Lão thì thầm, ánh mắt liếc ngang liếc dọc. "Ngươi và cha ngươi, nhớ cẩn thận đấy."
Lâm Dịch gật đầu. "Ta sẽ ghi nhớ. Cảm ơn lão Trần." Hắn biết, thông tin này vô cùng giá trị.
Tiếp tục đi sâu vào chợ, Lâm Dịch tìm đến quầy của Người bán thịt. Một người đàn ông vạm vỡ, tay cầm dao phay sáng loáng, đang thoăn thoắt thái thịt. Gương mặt anh ta có vẻ hung dữ, ít nói, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ thật thà. Mùi máu tươi và thịt sống thoang thoảng trong không khí.
"Chủ quán," Lâm Dịch cất tiếng. "Ta muốn mua một ít thịt lợn loại không quá nạc, và một ít mỡ lợn."
Người bán thịt ngẩng đầu, nhìn Lâm Dịch. "Mua loại nào? Giá hôm nay cao đấy." Giọng anh ta trầm đục.
"Loại vừa phải thôi. Ta muốn về làm thịt khô," Lâm Dịch nói, rồi chỉ vào một miếng thịt ở góc. "Miếng đó là bao nhiêu?"
Người bán thịt cân đo đong đếm, rồi báo giá. Lâm Dịch trả tiền, không mặc cả. Hắn biết, trong cái làng nghèo này, không ai muốn làm khó nhau. Hắn cũng hỏi mua thêm một ít gia vị như hạt tiêu, hồi hương, và một ít đường mật thô.
Khi rời khỏi chợ, chiếc giỏ của Trần Nhị Cẩu đã đầy ắp. Lâm Dịch thầm ghi nhớ những gì đã thấy, đã nghe. Tiểu Nha, Lão ăn mày Trần, Người bán thịt... họ đều là những mảnh ghép nhỏ trong bức tranh lớn của Thôn Làng Sơn Cước, và có thể, họ sẽ là những mắt xích quan trọng trong kế hoạch của hắn sau này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Nếu muốn có sự công bằng, phải tự mình giành lấy." Và để giành lấy, hắn cần phải hiểu rõ thế giới này hơn ai hết.
***
Khi Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu đang trên đường trở về nhà, ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, trải dài trên những cánh đồng lúa đã gặt. Xa xa, những ngọn núi hùng vĩ hiện lên mờ ảo trong làn sương khói. Con đường đất gập ghềnh, uốn lượn qua những bụi cây dại và những ngôi nhà tranh vách đất.
Bỗng nhiên, từ phía xa, một âm thanh lạ lẫm vang vọng đến. Đó là tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường, cùng với tiếng hô hoán của những người lính. Trần Nhị Cẩu giật mình, vội vàng túm lấy cánh tay Lâm Dịch. "Đại ca! Kia là... kia là người của Lý Gia!" Giọng cậu ta run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
Lâm Dịch ngay lập tức kéo Trần Nhị Cẩu nấp vào một bụi cây rậm rạp bên vệ đường. Hắn ra hiệu cho cậu ta im lặng, rồi từ từ hé mắt nhìn ra ngoài.
Đoàn người của Gia Tộc Lý Gia tiến đến, hùng hổ và phô trương. Dẫn đầu là hai kỵ binh mặc giáp trụ, tay cầm trường thương, ánh mắt lạnh lùng quét ngang dọc. Theo sau là một cỗ xe ngựa lộng lẫy, được trang trí bằng gỗ quý và vải lụa thêu hoa văn tinh xảo. Bốn con ngựa đen tuyền, bờm và đuôi được tết bím cẩn thận, đang kéo cỗ xe điềm nhiên trên con đường bụi bặm. Phía sau cỗ xe là một đoàn tùy tùng gồm khoảng chục người, ăn mặc chỉnh tề, kiếm đeo bên hông, dáng vẻ cao ngạo và khinh thường.
Ánh mặt trời chiều hắt lên những phù hiệu hình con hổ vằn được thêu trên trang phục của họ, biểu tượng của Gia Tộc Lý Gia. Mùi hương xa hoa của nhang trầm và nước hoa quý phái thoang thoảng trong không khí, hoàn toàn đối lập với mùi bùn đất và mồ hôi của dân làng. Tiếng vó ngựa vang lên dồn dập, rồi dần xa.
Lâm Dịch nín thở quan sát, từng chi tiết nhỏ đều không thoát khỏi ánh mắt hắn. Hắn chú ý đến chất liệu trang phục, kiểu dáng vũ khí, số lượng tùy tùng, và cả thái độ của những người trong đoàn. Hắn có thể thấy rõ sự kiêu ngạo, sự khinh thường mà họ dành cho những người dân thường ở ven đường. Đây không chỉ là một gia tộc giàu có, mà còn là một thế lực quân sự đáng gờm, có khả năng áp đặt ý chí của mình lên cả một vùng đất.
"Đại ca... họ đi đâu vậy?" Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng vẫn còn run rẩy. "Có phải họ lại đi thu thuế không?"
Lâm Dịch không đáp, ánh mắt hắn vẫn dõi theo đoàn người đang dần biến mất ở phía chân trời. "Không chỉ là thu thuế đâu, Nhị Cẩu," hắn khẽ nói, giọng trầm lắng. "Họ đang đi củng cố quyền lực của mình. Họ đang đi nhắc nhở mọi người rằng ai mới là chủ nhân thật sự của vùng đất này."
Trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác nặng nề dấy lên. Hắn đã nghe Lão ăn mày Trần kể về việc Lý Gia thu mua đất, về việc họ gây khó dễ cho dân làng. Giờ đây, tận mắt chứng kiến sự phô trương thanh thế của họ, hắn mới thực sự hiểu được mức độ đáng sợ của thế lực này. Đây không phải là những kẻ áp bức nhỏ lẻ mà hắn từng đối mặt khi còn ở thế giới cũ. Đây là một cỗ máy quyền lực được xây dựng trên sự sợ hãi và bóc lột, một cỗ máy có thể nghiền nát bất cứ ai dám chống đối.
Hắn nhớ lại lời tóm tắt về câu chuyện của mình: "Lâm Dịch phải vật lộn với cảnh đói nghèo, áp bức từ thế gia địa phương và sự mục ruỗng của quan trường." Gia Tộc Lý Gia chính là hiện thân rõ ràng nhất của "thế gia địa phương" đó. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. Để sinh tồn, hắn không thể tùy tiện đối đầu với một thế lực như vậy. Hắn cần phải cẩn trọng, phải tính toán từng bước đi, từng nước cờ.
"Họ có vẻ như đang đi về phía Đông," Trần Nhị Cẩu nhận xét, ánh mắt vẫn còn sợ sệt. "Chắc là đi đến phủ huyện rồi."
Lâm Dịch gật đầu. Phủ huyện, nơi quan trường cai trị, nhưng cũng là nơi mà quyền lực của những thế gia như Lý Gia có thể thao túng. Hắn chợt nghĩ đến Lão Hồ, người đã từng nói về sự thối nát của quan trường. Có lẽ, Lý Gia chính là một trong những nguyên nhân khiến quan trường ở đây mục ruỗng.
"Nhị Cẩu, từ giờ trở đi, chúng ta phải cẩn thận hơn," Lâm Dịch nghiêm giọng nói. "Đừng bao giờ tùy tiện gây sự với người của Lý Gia, và cũng đừng dại dột mà xen vào chuyện của họ. Ít nhất là bây giờ."
"Dạ, đại ca!" Trần Nhị Cẩu vội vã đáp, vẫn còn chút run rẩy. Cậu ta hoàn toàn tin tưởng vào lời Lâm Dịch.
Lâm Dịch đứng đó thêm một lúc, nhìn về hướng đoàn người đã đi qua, nơi bụi đường còn vương vấn. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của gió chiều, sự thô ráp của thân cây mà hắn đang dựa vào. Mối đe dọa từ Lý Gia là một thực tế phũ phàng, một tảng đá lớn chắn ngang con đường sinh tồn của hắn. Nhưng hắn không hề nản lòng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Nếu muốn có một cuộc sống an bình, hắn phải tự tạo ra nó. Và để làm được điều đó, hắn cần phải trở nên mạnh mẽ hơn, không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng trí tuệ và mưu lược.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất, mùi cỏ dại. Trong đầu hắn, những suy nghĩ về Gia Tộc Lý Gia, về chiến lược đối phó, về việc xây dựng thế lực riêng, đã bắt đầu hình thành. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn có gia đình, có những người bạn như Trần Nhị Cẩu. Và hắn có tri thức, vũ khí mạnh nhất của mình.
***
Vài ngày sau, dưới ánh đèn dầu leo lét, gia đình Lâm Dịch quây quần bên mâm cơm. Không khí trong nhà ấm cúng hơn thường lệ, không chỉ vì ngọn lửa nhỏ trong bếp, mà còn vì một điều mới mẻ đang chờ đợi họ. Lâm Dịch ngồi xuống, đôi mắt trầm tư lướt qua gương mặt của Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt. Hắn cảm nhận được sự háo hức, xen lẫn chút nghi ngờ từ phía cha mẹ, và sự tò mò trong đôi mắt long lanh của Tiểu Nguyệt.
"Hôm nay, chúng ta sẽ nếm thử món ăn mới mà Dịch nhi đã chuẩn bị," Lâm mẫu nói, giọng bà vẫn còn chút ngỡ ngàng. Bà bưng ra một đĩa th���t khô đã được xào sơ với vài cọng rau dại. Mùi thơm của thịt rang, gia vị và một chút khói hun thoang thoảng lan tỏa khắp gian nhà, khác hẳn với mùi vị quen thuộc của những bữa ăn đạm bạc hàng ngày.
Lâm phụ cầm đũa lên, nhìn miếng thịt khô trên đĩa. "Đây là món thịt mà con đã ướp và phơi mấy hôm trước sao, Dịch nhi?" Giọng ông chứa đựng sự hoài nghi, nhưng cũng có một chút tò mò. Ông đã quen với những miếng thịt khô cứng nhắc, khó nuốt.
"Dạ, phụ thân," Lâm Dịch đáp. "Con đã dùng cách sơ chế đặc biệt. Mẫu thân đã xào sơ qua rồi đó ạ." Hắn nhìn vào đôi mắt của cha, cố gắng truyền tải sự tự tin.
Lâm Tiểu Nguyệt, với đôi mắt to tròn, ngây thơ, đã không đợi được. Cô bé vươn tay nhỏ xíu, gắp một miếng thịt cho vào miệng. "Ngon quá! Ngon quá, ca ca ơi!" Cô bé reo lên, khuôn mặt bầu bĩnh rạng rỡ. "Thịt này không cứng chút nào, lại còn rất thơm nữa!"
Lời khen của Tiểu Nguyệt như một luồng gió mát thổi bay đi sự nghi ngờ trong lòng Lâm phụ và Lâm mẫu. Lâm phụ thận trọng gắp một miếng, nhai chậm rãi. Ánh mắt ông từ từ mở lớn. Hương vị đậm đà của thịt, chút cay nồng của tiêu, mùi thơm dịu của lá thơm, và đặc biệt là độ mềm vừa phải, không hề cứng như những miếng thịt khô thông thường. Mùi vị này hoàn toàn khác biệt, ngon hơn rất nhiều.
"Thật... thật sự là rất ngon!" Lâm phụ thốt lên, giọng ông đầy vẻ ngạc nhiên và một chút xúc động. "Ta chưa từng ăn món thịt khô nào ngon đến vậy. Nó không hề bị mốc hay có mùi lạ. Dịch nhi, con làm cách nào mà hay vậy?" Khuôn mặt khắc khổ của ông giãn ra, thay vào đó là một nụ cười hiếm hoi.
Lâm mẫu cũng gắp một miếng. Bà nhắm mắt lại, cảm nhận hương vị. Bà đã từng nghĩ con trai mình đang làm những việc vô ích, thậm chí là có nguy cơ làm hỏng hết chút lương thực quý giá của gia đình. Nhưng giờ đây, bà phải thừa nhận rằng mình đã lầm. Hương vị của món thịt khô này không chỉ ngon, mà còn gợi lên một niềm hy vọng về những bữa ăn no đủ hơn trong tương lai. "Dịch nhi, không ngờ con lại có thể làm ra món ăn tuyệt vời như vậy. Mấy hôm nay ta cứ lo con làm hỏng hết." Giọng bà pha chút trách móc yêu thương.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Con đã nói rồi mà, mẫu thân. Chỉ cần chúng ta biết cách, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn." Hắn chậm rãi giải thích. "Bằng cách ướp muối kỹ lưỡng hơn, thêm các loại gia vị có tính kháng khuẩn, và quan trọng nhất là sấy khô đúng cách, không để thịt bị ẩm trở lại. Nhiệt độ và luồng gió đều rất quan trọng. Mấy loại lá thơm con cho vào không chỉ giúp thơm ngon mà còn xua đuổi côn trùng, giữ cho thịt không bị nhiễm bẩn. Chúng ta có thể bảo quản nó trong một cái hũ kín, hoặc bọc trong lá khô, để nơi khô ráo, thoáng mát. Như vậy, chúng ta có thể giữ thịt này trong nhiều tháng, thậm chí là cả năm trời mà không sợ hỏng."
Lâm phụ gật gù lắng nghe, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ. "Thật là kỳ diệu. Một miếng thịt nhỏ như vậy mà con có thể biến hóa thành một món ăn ngon và bảo quản được lâu đến thế. Con ta thật sự đã trưởng thành rồi." Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tự hào, một niềm tin tưởng vững chắc đã được hình thành.
Lâm mẫu cũng không ngừng gắp thêm thịt cho Lâm Tiểu Nguyệt, khuôn mặt bà rạng rỡ. "Vậy thì những loại rau củ khô con đã phơi cũng sẽ ngon như vậy sao, Dịch nhi?"
"Tất nhiên rồi, mẫu thân," Lâm Dịch đáp. "Chúng ta có thể dùng chúng để nấu canh, xào hoặc kho thịt. Chúng sẽ bổ sung dinh dưỡng và giúp chúng ta vượt qua những mùa đông khắc nghiệt, khi không có rau tươi." Hắn nhìn vào những khuôn mặt rạng rỡ của gia đình, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Đây là thành quả đầu tiên, là minh chứng cụ thể nhất cho việc tri thức có thể thay đổi cuộc sống.
Hắn biết, đây chỉ là một bước khởi đầu nhỏ bé. Con đường phía trước còn rất nhiều gian nan. Ngoài kia, Gia Tộc Lý Gia vẫn đang là một mối đe dọa tiềm tàng, sự nghèo đói vẫn bủa vây Thôn Làng Sơn Cước. Nhưng giờ đây, hắn đã có được sự tin tưởng của gia đình, một nền tảng vững chắc để xây dựng những bước đi tiếp theo.
Hắn cũng chợt nhớ đến Huyết Linh Chi Diệp, loại thảo dược quý hiếm mà Lão Hồ đã xác nhận. Nó vẫn đang được cất giữ cẩn thận. Hắn tin rằng, một ngày nào đó, nó sẽ là chìa khóa để hắn mở ra những cơ hội lớn hơn, không chỉ cho gia đình mà còn cho cả những người dân làng Sơn Cước. Nhưng trước mắt, hắn phải tiếp tục với những cải tiến nhỏ bé, thiết thực, để chứng minh giá trị của mình, để xây dựng uy tín, và để từng bước, từng bước một, thay đổi hiện thực khắc nghiệt này.
Bữa cơm diễn ra trong không khí rộn ràng, ấm cúng. Tiếng cười nói của Lâm Tiểu Nguyệt, tiếng khen ngợi của Lâm phụ, và ánh mắt trìu mến của Lâm mẫu, tất cả đều là động lực để Lâm Dịch tiếp tục con đường của mình. Hắn không phải là một anh hùng, không phải là một kẻ muốn xưng bá thiên hạ. Hắn chỉ muốn sinh tồn, và bảo vệ những người hắn yêu thương. Và để làm được điều đó, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, không phải bằng tu luyện, mà bằng tri thức, bằng mưu lược, và bằng khả năng thích nghi phi thường của một "Lạc Thế Chi Nhân". Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và hắn sẽ không để nó lụi tàn.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.