Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 11: Đêm Trăng, Lời Tâm Sự Của Đại Trụ

Bữa cơm diễn ra trong không khí rộn ràng, ấm cúng. Tiếng cười nói của Lâm Tiểu Nguyệt, tiếng khen ngợi của Lâm phụ, và ánh mắt trìu mến của Lâm mẫu, tất cả đều là động lực để Lâm Dịch tiếp tục con đường của mình. Hắn không phải là một anh hùng, không phải là một kẻ muốn xưng bá thiên hạ. Hắn chỉ muốn sinh tồn, và bảo vệ những người hắn yêu thương. Và để làm được điều đó, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, không phải bằng tu luyện, mà bằng tri thức, bằng mưu lược, và bằng khả năng thích nghi phi thường của một "Lạc Thế Chi Nhân". Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và hắn sẽ không để nó lụi tàn.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua làn sương mỏng giăng trên đỉnh Linh Thú Sơn Mạch, Lâm Dịch đã thức giấc. Cảm giác ấm áp từ bữa cơm tối qua vẫn còn đọng lại trong lòng, nhưng lý trí mách bảo hắn rằng đó chỉ là một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải không ngừng tiến về phía trước.

Hắn giúp Lâm mẫu chuẩn bị bữa sáng đơn giản, chỉ là cháo loãng và vài củ khoai lang nướng. Vừa ăn, hắn vừa nghĩ đến việc ghé qua nhà Vương Đại Trụ. Sau khi giúp gia đình ổn định bước đầu, hắn cần mở rộng tầm nhìn, thu thập thêm thông tin về Thôn Làng Sơn Cước và những người dân ở đây. Vương Đại Trụ, với bản tính chất phác, thật thà và quen thuộc với mọi ngóc ngách của làng, là một đối tượng lý tưởng.

Sau bữa sáng, khi mặt trời đã lên cao, hắt những vệt nắng vàng ươm lên con đường đất quen thuộc, Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu lên đường. Con đường mòn dẫn đến nhà Đại Trụ uốn lượn qua những thửa ruộng bậc thang còn đang ngái ngủ, qua những ngôi nhà tranh vách đất nằm rải rác. Tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, tạo nên một bức tranh bình dị mà đầy sức sống của làng quê. Khói lam chiều bắt đầu vương vấn từ những mái nhà, mang theo mùi khói gỗ quen thuộc, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi cỏ cây sau một đêm sương. Bầu không khí trong lành, mát mẻ của buổi sớm khiến tâm trạng hắn cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Khi đến gần nhà Đại Trụ, họ nghe thấy tiếng cưa gỗ lạch cạch và tiếng thở dốc. Đại Trụ đang lúi húi sửa lại một đoạn hàng rào gỗ bị đổ. Hàng rào được dựng bằng những thân cây nhỏ thô kệch, buộc lại bằng dây mây hoặc lạt tre, giờ đây một vài thanh gỗ đã mục ruỗng, đổ nghiêng ngả sau trận gió lớn đêm qua. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch một cái đầu, mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt chất phác. Vết sẹo nhỏ trên má trái, di chứng từ một tai nạn hồi nhỏ, càng làm nổi bật vẻ từng trải của anh. Anh mặc một chiếc áo vải thô đã sờn rách, để lộ cánh tay rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn.

"Đại Trụ huynh!" Trần Nhị Cẩu reo lên, nhanh chân chạy đến. "Để ta giúp huynh một tay!"

Vương Đại Trụ ngẩng đầu lên, ánh mắt ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển thành vui mừng. "Dịch đệ, Nhị Cẩu đệ! Hai đệ đến đây làm gì?" Anh nhìn họ với vẻ thân thiết, không giấu nổi sự biết ơn. "May có hai đệ đến giúp, không thì ta cũng chẳng biết khi nào mới xong. Việc nhà nhiều như núi, một mình ta cứ quần quật mãi."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Huynh cứ khách sáo. Chúng ta là huynh đệ mà. Có việc gì cần giúp đỡ cứ nói." Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt chân thành của hắn khiến Vương Đại Trụ ấm lòng. Hắn đưa tay chạm vào một thanh gỗ mục, cảm nhận sự ẩm ướt và xốp của nó. *Mọi thứ ở đây đều cần sức người, và vật liệu thì thiếu thốn vô cùng.* Hắn thầm nghĩ. Những cây gỗ này đều là gỗ tạp, không được xử lý chống mối mọt hay ẩm ướt, nên tuổi thọ rất ngắn. Việc sửa chữa hàng rào hay nhà cửa dường như là công việc định kỳ của mọi gia đình trong làng.

"Đại Trụ ca cứ để ta vác cái này cho, sức ta lớn hơn," Nhị Cẩu nói, lập tức xắn tay áo, nhấc bổng một thân cây tương đối lớn mà Đại Trụ đang cố gắng kéo. Sức vóc của Nhị Cẩu quả thực không tồi, dù cậu ta trông có vẻ hơi ngây ngô.

Lâm Dịch không lập tức lao vào vác vác, khiêng khiêng như Nhị Cẩu. Hắn đứng quan sát một lúc, đánh giá tình hình. Hàng rào không chỉ đổ ở một chỗ mà còn có nhiều đoạn khác cũng lung lay, mục nát. Đây không chỉ là công việc sửa chữa mà còn là xây dựng lại. Hắn thấy Đại Trụ đang cố gắng dùng một cây cuốc cùn để đào đất, chôn lại cọc. Công việc đó rất vất vả và hiệu quả thấp.

"Đại Trụ huynh, huynh có cái rìu nào không?" Lâm Dịch hỏi.

Đại Trụ chỉ vào một góc nhà. "Có đấy, nhưng nó cũ lắm rồi, không được sắc bén cho lắm."

Lâm Dịch đi đến, cầm lấy cái rìu. Lưỡi rìu đã mòn vẹt, cán rìu cũng lung lay. Hắn lắc đầu. Với cái này, chặt cây còn khó chứ đừng nói đến việc đẽo gọt. Hắn lại nhìn xung quanh, tìm kiếm những viên đá cuội thích hợp. Hắn tìm được hai viên, một viên hình thon dài, một viên hình dẹt. Hắn bắt đầu mài lưỡi rìu lên viên đá thon dài, đổ thêm chút nước bọt để tạo độ ẩm.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn hắn với vẻ tò mò. "Dịch đệ, đệ đang làm gì vậy?" Đại Trụ hỏi.

"Mài rìu," Lâm Dịch đáp ngắn gọn, tay vẫn thoăn thoắt. Hắn giải thích thêm. "Rìu sắc thì làm việc sẽ nhanh hơn, đỡ tốn sức hơn. Dùng công cụ cùn chỉ làm hại tay thôi." Hắn mài khá lâu, kiên nhẫn xoay lưỡi rìu theo nhiều góc độ khác nhau, cho đến khi một lưỡi rìu ánh lên vẻ sắc bén hơn hẳn.

Sau đó, hắn hướng dẫn Đại Trụ và Nhị Cẩu cách đào lỗ chôn cọc hiệu quả hơn, bằng cách dùng một thanh gỗ nhọn để làm trước lỗ cọc, sau đó mở rộng bằng cuốc, và nện chặt đất xung quanh cọc. Hắn cũng gợi ý việc tìm những thanh gỗ cứng cáp hơn, hoặc ít nhất là những thanh gỗ khô, để tăng độ bền cho hàng rào.

"Nếu có thể, chúng ta nên tìm một loại nhựa cây nào đó có thể chống mối mọt để quét lên gỗ. Hoặc ít nhất là hun khói nó trước khi dùng," Lâm Dịch nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía khu rừng. "Nhưng trước mắt, cứ làm thế này đã."

Đại Trụ gật gù, ánh mắt đầy sự nể phục. "Dịch đệ nói có lý. Ta chưa từng nghĩ đến việc mài rìu kỹ đến vậy. Cứ nghĩ dùng sức là được." Anh cảm thấy có chút xấu hổ, nhưng cũng rất biết ơn. Cả ba người cùng nhau làm việc, dưới sự hướng dẫn của Lâm Dịch. Công việc nhờ đó mà hiệu quả hơn hẳn. Nhị Cẩu thì hăm hở làm theo mọi chỉ dẫn của Lâm Dịch, đôi khi còn hỏi han thêm. "Đại ca, tại sao lại phải hun khói gỗ trước khi dùng ạ? Nó có mùi khó chịu mà."

"Hun khói sẽ giúp gỗ khô hơn, loại bỏ một phần độ ẩm bên trong, và mùi khói cũng sẽ xua đuổi côn trùng, mối mọt. Gỗ khô và không có côn trùng thì sẽ bền hơn rất nhiều," Lâm Dịch giải thích, tay vẫn đều đặn mài dũa một thanh gỗ khác cho phẳng phiu. Hắn miệt mài với công việc, không chỉ giúp Đại Trụ mà còn là cách để hắn quan sát, tìm hiểu thêm về các loại vật liệu, công cụ và phương pháp lao động của thế giới này. Hắn nhận ra, ngay cả những công việc đơn giản nhất cũng tiềm ẩn rất nhiều cách để cải thiện, chỉ cần có tri thức và một chút sáng tạo.

Lâm Dịch cũng nhận thấy, cuộc sống của Vương Đại Trụ cũng không khác biệt là bao so với gia đình hắn trước khi hắn đến. Sự thiếu thốn hiển hiện ở khắp mọi nơi: từ những vật dụng gia đình thô sơ, cũ kỹ đến quần áo vá víu, bạc màu của Đại Trụ. Ngay cả cách Đại Trụ làm việc cũng cho thấy sự vất vả, nhưng lại thiếu đi sự tinh tế và hiệu quả. Đó là hệ quả của việc thiếu kiến thức, thiếu công cụ, và có lẽ là cả sự cam chịu.

Mặt trời dần nghiêng về phía tây, những vệt nắng vàng úa cuối cùng trải dài trên mặt đất. Công việc sửa hàng rào cuối cùng cũng hoàn thành. Mặc dù không hoàn hảo, nhưng ít ra nó đã chắc chắn hơn rất nhiều so với trước. Vương Đại Trụ lau mồ hôi trên trán, khuôn mặt rạng rỡ. "Thật sự cảm ơn hai đệ nhiều lắm! Không có hai đệ, ta không biết bao giờ mới xong được. Dịch đệ, đệ quả là thông minh, những cách đệ chỉ ta làm việc nhanh hơn gấp bội."

Lâm Dịch chỉ mỉm cười. "Huynh quá khen. Chỉ là suy nghĩ một chút thôi."

Nhị Cẩu thì tự hào ra mặt. "Đại ca của ta đương nhiên là thông minh rồi! Đại ca còn làm được thịt khô ngon ơi là ngon nữa kia!"

Vương Đại Trụ tròn mắt. "Thật sao? Thịt khô mà ngon thì còn gì bằng. Chứ thịt khô của nhà ta cứ như ăn đá vậy, cứng ngắc, lại hay bị mốc."

"Để hôm nào rảnh, ta sẽ hướng dẫn huynh cách làm," Lâm Dịch nói, cũng là một cách để củng cố mối quan hệ và tạo dựng uy tín. "Bây giờ cũng đã muộn rồi, chúng ta vào nhà dùng bữa đi. Ta đã làm phiền huynh cả buổi chiều rồi."

***

Ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Trên bầu trời, vầng trăng non bắt đầu ló dạng, treo lơ lửng giữa muôn vàn vì sao lấp lánh. Không khí se lạnh dần bao trùm lấy Thôn Làng Sơn Cước. Trong căn nhà nhỏ của Vương Đại Trụ, ngọn lửa trong bếp lò bập bùng, hắt những vệt sáng vàng cam lên vách đất và những bóng người đang quây quần bên mâm cơm.

Bữa cơm tối diễn ra trong không khí ấm cúng, dù thức ăn chỉ giản dị: một bát canh rau rừng nấu măng khô, vài lát khoai lang luộc, và món cá suối nướng thơm lừng. Mùi khói gỗ từ bếp, mùi cá nướng và mùi đất ẩm từ vách nhà hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của vùng sơn cước. Vợ của Đại Trụ, một người phụ nữ hiền lành, kiệm lời, và hai đứa con nhỏ của anh, cũng ngồi cùng mâm. Chúng nó nhìn Lâm Dịch và Nhị Cẩu với ánh mắt tò mò và e dè.

Vương Đại Trụ rót ra ba chén rượu gạo, thứ rượu tự nấu có vị nồng và hơi chua. "Dịch đệ, Nhị Cẩu đệ, hôm nay nhờ có hai đệ mà công việc của ta xong sớm. Uống chén này, coi như ta tạ lỗi."

Lâm Dịch nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị cay nồng lan tỏa trong cổ họng. Hắn không phải là người ham mê rượu, nhưng trong bối cảnh này, một chén rượu ấm bụng giúp gắn kết tình cảm. Nhị Cẩu thì uống ừng ực, mặt mày đỏ gay.

Sau vài chén rượu, Vương Đại Trụ bắt đầu trải lòng. Giọng anh trầm ấm, chất phác, nhưng ẩn chứa nỗi ưu tư. "Cuộc sống ở đây cứ như con trâu kéo cày, quanh năm suốt tháng quần quật mà vẫn không đủ ăn. Nhất là những năm mất mùa, bệnh tật... Thì lại càng thêm khó khăn." Anh thở dài, ánh mắt xa xăm. "Mấy năm trước, con trai đầu của ta bị sốt cao, cả làng không ai biết cách chữa. Vợ ta phải chạy vạy khắp nơi, vay nặng lãi của Lý Quản Sự ở Trần Thị Gia Tộc, mới mua được thuốc. May mà nó qua khỏi, chứ không... Hắc, cái số phận nghèo hèn của chúng ta, cứ như con kiến, mặc cho trời đất xoay vần."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú. Hắn đã thấy sự khốn khó của làng, nhưng qua lời của Đại Trụ, nó hiện lên sống động và bi thảm hơn bao giờ hết. Hắn nhìn vợ con Đại Trụ, nhìn những gương mặt khắc khổ nhưng hiền lành, và cảm nhận được sự bất lực, sự cam chịu của họ trước số phận. *Bản năng sinh tồn của họ thật đáng kinh ngạc, nhưng cũng đầy bi kịch. Họ chấp nhận số phận, chấp nhận những gì mình có, nhưng sâu thẳm trong mắt họ vẫn ánh lên một niềm hy vọng mong manh, một khát khao được sống tốt hơn.*

"Đại Trụ huynh, ta thấy có vẻ như việc nộp thuế cho Trần Thị Gia Tộc rất nặng nề, họ có thường xuyên xuống làng không?" Lâm Dịch hỏi, giọng điệu từ tốn, không chút vội vã. Hắn biết, đây là vấn đề nhạy cảm, nhưng hắn cần thông tin.

Đại Trụ nghe đến tên Trần Thị Gia Tộc, sắc mặt lập tức thay đổi, có chút e dè, rồi lại chuyển sang sự phẫn nộ ẩn giấu. Anh thở dài. "Ài, đừng nhắc tới bọn chúng. Cứ vài tháng là lại có Lý Hổ và đám tay sai xuống, càn quét, thu nộp đủ thứ. Không chỉ thuế ruộng đất, mà còn thuế săn bắt, thuế củi, thuế nước... đủ cả. Có khi còn ép buộc trai tráng trong làng đi làm phu, sửa đường, xây nhà cho bọn chúng. Mà lương bổng thì bèo bọt, chỉ đủ mua vài cân gạo cùi."

"Lý Hổ là ai vậy, Đại Trụ ca?" Nhị Cẩu hỏi, vẻ mặt đầy tò mò.

"Lý Hổ là một tên tay sai của Trần Thị Gia Tộc, chuyên đi thu tô thuế và quản lý các làng mạc nhỏ xung quanh. Hắn hung hãn lắm, lại có võ công, không ai dám chống đối," Đại Trụ giải thích, giọng anh đầy căm phẫn. "Mà cái tên Lý Quản Sự thì còn tệ hơn. Hắn là quản gia của Trần Thị, nắm trong tay mọi quyền hành ở vùng này. Đứa con trai ta được cứu sống cũng nhờ thuốc của hắn, nhưng cái giá phải trả thì... có lẽ cả đời này ta cũng không trả hết được."

Lâm Dịch nhíu mày. "Họ thu thuế nặng như vậy, rồi còn bắt đi làm phu. Vậy dân làng lấy gì mà sống?"

"Thì đành chịu thôi chứ sao, Dịch đệ. Mỗi năm, sau khi nộp hết tô thuế, lương thực còn lại chẳng đáng là bao. Cả làng lại phải trông vào săn bắn, hái lượm trong Hắc Ám Sâm Lâm để bù đắp. Mà rừng thì ngày càng nguy hiểm, thú dữ cũng ngày càng hung hãn," Đại Trụ nói, giọng anh chùng xuống. "Cũng may, vài năm nay Lão Hồ thường hay giúp dân làng một tay, chỉ cho chúng ta cách phân biệt thảo dược, nhờ đó mà cũng kiếm thêm được chút đỉnh. Nhưng chỉ là chút đỉnh thôi."

Nhị Cẩu nắm chặt tay. "Bọn chúng thật quá đáng! Sao không ai đứng lên chống lại chứ?"

Vương Đại Trụ cười chua chát. "Chống lại ư? Lấy gì mà chống? Bọn chúng có quan phủ chống lưng, có cả quân lính nữa. Làng mình đã có mấy lần muốn đứng lên, nhưng đều bị đàn áp dã man. Mấy người đứng đầu đều bị bắt đi, không biết sống chết ra sao." Anh lắc đầu. "Thôi, đừng nhắc đến nữa. Ăn cơm đi, ăn cơm đi. Nói chuyện này chỉ thêm nặng lòng."

Lâm Dịch vẫn tiếp tục lắng nghe, nhưng trong lòng hắn, một bức tranh rõ ràng hơn về tình hình Thôn Làng Sơn Cước đang dần được phác họa. Trần Thị Gia Tộc không chỉ là cường hào địa phương, mà còn là một thế lực có tổ chức, có sự hậu thuẫn từ chính quyền. Chúng bòn rút tài nguyên, sức lực của dân làng, đẩy họ vào cảnh đói nghèo triền miên, không lối thoát. Sự lạc hậu về y tế, về kỹ thuật canh tác, săn bắt càng khiến dân làng dễ dàng bị bóc lột và mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn của đói nghèo và bệnh tật.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng đã lên cao, chiếu sáng vằng vặc qua kẽ hở của vách nhà. Tiếng côn trùng kêu đêm rả rích, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những rặng cây xa xa. Một chú chó nhà ai đó sủa vu vơ rồi lại im bặt. Bầu không khí yên bình đến lạ lùng, tương phản hoàn toàn với những lời kể bi thương của Vương Đại Trụ. Hắn biết, vẻ bình yên này chỉ là vỏ bọc. Bên dưới nó là nỗi lo âu thường trực, là sự bất công và áp bức.

"Dịch đệ, đệ có vẻ trầm tư lắm," Đại Trụ nói, thấy Lâm Dịch im lặng. "Có phải ta nói nhiều quá làm đệ buồn không?"

Lâm Dịch lắc đầu. "Không phải. Ta chỉ đang suy nghĩ về những điều huynh nói. Cuộc sống của dân làng quả thật quá khó khăn." Hắn nhìn Đại Trụ, ánh mắt kiên định. "Nhưng ta tin, nếu chúng ta cùng nhau tìm cách, cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp hơn. Không thể cứ cam chịu mãi được."

Vương Đại Trụ nghe vậy, ánh mắt anh lóe lên một tia hy vọng mong manh. Anh chưa từng nghe ai nói vậy, ai cũng chỉ biết thở dài và chấp nhận. "Dịch đệ nói vậy, ta cũng mong là thế. Nhưng biết làm sao bây giờ?"

"Cứ từ từ thôi, Đại Trụ huynh," Lâm Dịch nói. "Chúng ta cứ làm tốt những gì có thể trước đã. Như việc sửa hàng rào hôm nay chẳng hạn, chỉ cần một chút thay đổi nhỏ trong cách làm, đã có thể tiết kiệm rất nhiều sức lực và thời gian." Hắn không muốn hứa hẹn những điều viển vông, nhưng hắn muốn gieo vào lòng Đại Trụ một hạt mầm niềm tin.

Bữa cơm kết thúc. Lâm Dịch và Nhị Cẩu từ biệt Vương Đại Trụ và gia đình.

***

Đêm đã khuya. Ánh trăng treo cao, nhuộm bạc cả những con đường đất trong Thôn Làng Sơn Cước. Không khí lạnh dần, mang theo mùi khói gỗ còn vương và mùi đất ẩm đặc trưng của vùng quê. Tiếng côn trùng kêu vang vọng giữa màn đêm tĩnh lặng, thỉnh thoảng bị ngắt quãng bởi tiếng chó sủa xa xăm.

Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu bước chậm rãi trên con đường trở về nhà. Lâm Dịch trầm ngâm, ánh mắt nhìn xa xăm, suy nghĩ về những điều Vương Đại Trụ đã kể. Mỗi lời nói, mỗi tiếng thở dài của Đại Trụ đều là một mảnh ghép, giúp hắn hoàn thiện bức tranh về Thôn Làng Sơn Cước, về Đại Hạ vương triều mục ruỗng này. Hắn liên kết những thông tin đó với những gì hắn đã quan sát được: sự thiếu thốn về vật chất, sự lạc hậu về kỹ thuật, sự yếu kém về vệ sinh y tế, và giờ đây là sự áp bức trắng trợn từ Trần Thị Gia Tộc.

*Trần Thị Gia Tộc không chỉ là cường hào. Họ là một thế lực đang bòn rút sinh lực của cả vùng. Chúng không chỉ lấy đi của cải mà còn lấy đi cả ý chí, niềm hy vọng của những người dân nghèo khổ.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Sự tồn tại của Lý Hổ và Lý Quản Sự, những kẻ tay sai hung hãn, cho thấy Trần Thị không chỉ có tiền, có quyền, mà còn có cả 'bạo lực' để củng cố vị thế của mình. Đây không chỉ là một cuộc đối đầu với đói nghèo, mà còn là cuộc chiến với một hệ thống được thiết lập để bóc lột.*

Trần Nhị Cẩu đi phía sau Lâm Dịch, thỉnh thoảng ngước nhìn đại ca của mình với vẻ ngưỡng mộ. Cậu ta không suy nghĩ sâu xa như Lâm Dịch, nhưng những lời của Vương Đại Trụ cũng khiến cậu ta cảm thấy bức bối. "Đại ca, Đại Trụ ca tội nghiệp thật. Bọn Trần Thị Gia Tộc đó đáng ghét quá! Cứ ức hiếp dân lành mãi thế này sao?"

Lâm Dịch khẽ thở dài. "Ừ. Không chỉ Đại Trụ, mà cả làng đều như vậy. Sức người có hạn, nhưng lòng tham thì vô đáy. Bọn chúng không chỉ đáng ghét, mà còn là mối họa lớn cho tất cả mọi người ở đây." Hắn biết, để đối phó với một thế lực như Trần Thị, không thể chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp hay lòng dũng cảm đơn thuần. Cần phải có một chiến lược rõ ràng, cần phải hiểu rõ đối thủ, và quan trọng nhất, cần phải xây dựng được nền tảng vững chắc cho bản thân và những người xung quanh.

Hắn chợt nhớ đến lời của Vương Đại Trụ về việc dân làng phải dựa vào săn bắn và hái lượm để bù đắp cho sự thiếu hụt lương thực. Hắn cũng nhớ đến việc giúp Đại Trụ sửa hàng rào, cách hắn cải thiện hiệu suất công việc chỉ bằng những kiến thức cơ bản.

"Nhị Cẩu," Lâm Dịch bất chợt nói, giọng hắn phá vỡ sự im lặng của màn đêm. "Ta đang nghĩ, nếu mình có thể cải tiến chút ít cách săn bắt, hoặc cách trồng trọt, liệu có giúp Đại Trụ ca và những người dân làng bớt vất vả hơn không nhỉ?"

Nhị Cẩu tròn mắt. "Cải tiến cách săn bắt, trồng trọt ạ? Nhưng mà làm sao cải tiến được? Cứ đời này qua đời khác, dân làng vẫn làm như vậy mà."

Lâm Dịch quay lại nhìn Nhị Cẩu, ánh mắt hắn sáng lên trong đêm tối. "Đó là vì họ chưa biết cách làm tốt hơn thôi. Có rất nhiều thứ mà tri thức có thể thay đổi. Ví dụ như cách làm thịt khô mà ta đã chỉ cho mẫu thân. Hay cách mài rìu sắc bén hơn để làm việc đỡ tốn sức hơn." Hắn chậm rãi giải thích, đầu óc hoạt động hết công suất. "Nếu chúng ta có thể làm cho đất đai màu mỡ hơn một chút, hoặc tìm ra cách bẫy thú hiệu quả hơn mà ít nguy hiểm hơn, hoặc thậm chí là tận dụng những thứ tưởng chừng vô dụng trong rừng... tất cả đều có thể giúp ích."

Trong tâm trí Lâm Dịch, một bản đồ các vấn đề và các giải pháp tiềm năng đang dần hình thành. Hắn nhận ra rằng, những cải tiến nhỏ nhặt mà hắn đã làm cho gia đình mình – từ việc đun sôi nước, che đậy thức ăn, cho đến cách làm khô thịt – không chỉ là những giải pháp tức thời mà còn là những hạt giống của sự thay đổi. Chúng là minh chứng cho việc tri thức, dù là tri thức hiện đại hay chỉ là sự quan sát và logic đơn giản, đều có thể trở thành vũ khí mạnh nhất trong thế giới này.

Sự tin tưởng và tâm sự của Vương Đại Trụ hôm nay là một bước ngoặt quan trọng. Nó cho thấy hắn đã bắt đầu xây dựng được mối quan hệ với những người dân trong làng, và quan trọng hơn, họ đã bắt đầu lắng nghe hắn. Vương Đại Trụ, với bản tính chất phác và sự khốn khó của mình, rất có thể sẽ trở thành một đồng minh trung thành, một cầu nối quan trọng để Lâm Dịch tiếp cận và giúp đỡ cộng đồng.

Lâm Dịch hít thở sâu, cảm nhận không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng siêu nhiên. Hắn chỉ có tri thức và khả năng thích nghi của một người đến từ thế giới khác. Để sinh tồn, để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để thay đổi hiện thực khắc nghiệt này, hắn phải dùng đến những thứ đó. Không phải để xưng bá, không phải để làm anh hùng, mà chỉ để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn, một cuộc sống mà những đứa trẻ như Lâm Tiểu Nguyệt hay con của Đại Trụ có thể lớn lên mà không phải lo sợ đói kém, bệnh tật hay sự áp bức từ những kẻ như Trần Thị Gia Tộc.

Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng ít nhất, hắn đã có một hướng đi. Hắn đã bắt đầu đặt những viên gạch đầu tiên cho một kế hoạch lớn hơn, không chỉ cho gia đình mình mà còn cho cả Thôn Làng Sơn Cước. Và tri thức, sẽ là ngọn đuốc soi đường cho hắn trong bóng tối của thế giới này.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free