Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 12: Lời Thì Thầm Của Lão Hồ: Nguồn Sống Và Bóng Đêm

Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu bước đi trên con đường mòn quen thuộc của Thôn Làng Sơn Cước, ánh trăng non đã bắt đầu treo lơ lửng trên đỉnh núi, đổ thứ ánh sáng bạc nhạt nhòa xuống vạn vật. Gió thổi hiu hiu mang theo hơi lạnh của đêm, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa của ý chí vẫn đang cháy âm ỉ. Những lời của Vương Đại Trụ vẫn văng vẳng bên tai hắn, về nỗi khốn cùng của dân làng, về sự chèn ép của Trần Thị Gia Tộc. Hắn biết, để thay đổi được tình cảnh này, hắn cần nhiều hơn là chỉ những ý tưởng nhỏ nhặt. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ bức tranh toàn cảnh của thế giới này, từ những nguồn sống tiềm năng cho đến những hiểm nguy đang rình rập.

Đích đến của họ là nhà Lão Hồ, người được mệnh danh là bách khoa toàn thư sống của Thôn Làng Sơn Cước. Trần Nhị Cẩu bước đi bên cạnh Lâm Dịch, ánh mắt vẫn còn đong đầy sự ngưỡng mộ và một chút lo lắng về những gì Đại Trụ vừa kể. Cậu ta không ngừng nhìn Lâm Dịch, như thể đang tìm kiếm một sự trấn an, một lời hứa rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. "Đại ca, Lão Hồ là người hiểu biết nhất làng mình đấy," Nhị Cẩu nói, giọng hơi thì thầm như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh của đêm. "Cái gì ông ấy cũng biết hết, từ cây cỏ trong rừng cho đến chuyện quan trên ở trấn."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, tầm mắt hắn lướt qua những mái nhà tranh vách đất ẩn hiện trong bóng tối, nơi những bếp lửa đã tàn, chỉ còn lại ánh than hồng le lói qua khe cửa. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói gỗ lẫn với mùi đất ẩm và cỏ dại. Trong không khí se lạnh ấy, hắn chợt nghe thấy tiếng cười khúc khích trong trẻo của trẻ con vẳng lại từ phía xa. Hắn dừng bước, hướng ánh mắt về phía âm thanh. Gần một bụi trúc xanh um tùm, dưới ánh trăng mờ ảo, hai bóng hình nhỏ bé đang chơi đùa. Một là Lâm Tiểu Nguyệt, em gái hắn, đang đá một quả cầu làm từ lá cây khô. Cô bé cười rạng rỡ, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu phản chiếu sự hồn nhiên vô tư. Đứng đối diện với Tiểu Nguyệt là một cô bé khác, gầy gò không kém, với hai bím tóc tết gọn gàng và đôi mắt to tròn lấp lánh sự tinh nghịch. Đó là Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm mà Tiểu Nguyệt thường chơi cùng.

Không xa lắm, dưới mái hiên của một ngôi nhà gỗ nhỏ hơn, một thân hình gầy guộc đang cặm cụi phơi những bó thảo dược khô trên một tấm phên tre. Cậu bé đó chính là A Phúc, anh trai của Tiểu Hoa, người giúp việc cho Lão Hồ. Cậu ta cúi người, động tác cẩn trọng, tỉ mẩn sắp xếp từng cành cây, từng lá thuốc, ánh mắt tập trung vào công việc. Mùi thảo dược khô nồng nàn lan tỏa trong không khí, xoa dịu đi chút lạnh lẽo của màn đêm.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Dù cuộc sống ở đây có khắc nghiệt đến mấy, những đứa trẻ vẫn tìm thấy niềm vui trong những trò chơi đơn giản. Chúng là biểu tượng cho sự sống, cho tương lai, và cũng là động lực lớn nhất của hắn. "Hai đứa nhỏ này là ai vậy?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ấm, nhưng ánh mắt không rời khỏi A Phúc. Hắn đã thấy cậu bé này vài lần, nhưng chưa có dịp nói chuyện.

"À, đó là Tiểu Hoa, em gái A Phúc đó đại ca," Nhị Cẩu giải thích. "Tiểu Nguyệt nhà mình quý con bé lắm."

Đúng lúc đó, Tiểu Nguyệt nhìn thấy anh trai mình. Cô bé lập tức bỏ dở trò chơi, vội vàng chạy tới, mái tóc tết lỏng lẻo tung bay theo từng bước chân. "Anh Dịch! Anh Dịch!" Giọng nói trong veo của cô bé phá tan sự tĩnh lặng, mang theo sự vui vẻ và trìu mến. Cô bé ôm chặt lấy chân Lâm Dịch, ngước đôi mắt to tròn nhìn hắn. "Anh đi đâu giờ mới về?"

Lâm Dịch xoa đầu em gái, cảm nhận sự ấm áp nhỏ bé của cô bé. "Anh đi có chút việc, Tiểu Nguyệt ngoan, mau vào nhà đi, trời tối rồi."

Tiểu Hoa, thấy bạn mình chạy đi, cũng ngừng đá cầu và tò mò nhìn về phía Lâm Dịch. Đôi mắt to tròn của cô bé dừng lại trên khuôn mặt hắn, chứa đựng một sự ngây thơ nhưng cũng đầy ngưỡng mộ. A Phúc, nghe tiếng động, cũng ngẩng đầu lên. Cậu ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đen nhẻm, gầy gò nhưng đầy tò mò và một chút gì đó gọi là kính phục. Cậu ta đã nghe loáng thoáng về việc Lâm Dịch cải thiện cách làm khô thịt, và đôi khi, cậu ta cũng nghe Lão Hồ nhắc đến Lâm Dịch với một thái độ đặc biệt. Cậu ta cảm thấy có một sự khác biệt lớn giữa người thiếu niên này và những người lớn khác trong làng. Lâm Dịch không chỉ trầm tĩnh, mà còn toát ra một thứ khí chất khó tả, một sự tự tin và sắc bén mà cậu bé chưa từng thấy ở ai khác.

Lâm Dịch đáp lại cái nhìn của A Phúc bằng một cái gật đầu nhẹ. Hắn biết, trong thế giới này, mọi mối quan hệ đều có thể trở thành một mắt xích quan trọng. Những đứa trẻ này, trong tương lai, có thể sẽ là một phần của mạng lưới mà hắn cần xây dựng. Hắn không có bàn tay vàng hay thiên phú tu luyện, hắn chỉ có trí tuệ và khả năng kết nối. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn không chỉ là lo cho bản thân, mà còn là tạo ra một môi trường an toàn cho những người hắn quan tâm.

Sau khi dỗ dành Tiểu Nguyệt vào nhà với lời hứa sẽ kể chuyện trước khi ngủ, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu tiếp tục đi đến căn nhà gỗ nhỏ của Lão Hồ. Khi họ đến gần, mùi thảo dược khô càng trở nên đậm đặc hơn, hòa quyện với mùi gỗ mục và một chút mùi trà thoang thoảng. Lão Hồ, trong ánh đèn dầu leo lét, đang ngồi bên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, chậm rãi sắp xếp những cuốn sách da cừu đã ố vàng. Thân hình ông gầy gò, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt tinh anh, sáng quắc của ông vẫn không hề suy giảm theo tuổi tác. Mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, toát lên vẻ cổ kính và uyên bác.

"Lão Hồ," Lâm Dịch cất tiếng, giọng trầm tĩnh, "chúng con mạo muội đến làm phiền."

Lão Hồ ngẩng đầu lên, khóe miệng nở một nụ cười hiền hậu, để lộ vài chiếc răng đã rụng. "Vào đi, Lâm Dịch, Nhị Cẩu. Ta biết hai đứa sẽ đến. A Phúc, con pha thêm ấm trà nữa đi."

A Phúc, đang ở góc nhà ghi chép gì đó, vội vã đứng dậy, cúi đầu chào Lâm Dịch và Nhị Cẩu, rồi nhanh nhẹn đi chuẩn bị trà. Cậu ta không nói nhiều, nhưng ánh mắt lúc nào cũng ánh lên sự tò mò và chăm chú. Lâm Dịch và Nhị Cẩu ngồi xuống đối diện Lão Hồ, trên những chiếc ghế đẩu đã mòn nhẵn. Tiếng ấm nước sôi liu riu trên bếp lửa nhỏ, tiếng gió xào xạc bên ngoài cửa sổ tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, trầm lắng nhưng cũng ấm cúng.

Lão Hồ chậm rãi rót trà vào ba chiếc chén sứt mẻ. Mùi trà thơm nhẹ lan tỏa, xua đi cái se lạnh của buổi hoàng hôn đang dần chuyển mình sang đêm. Lâm Dịch nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm của lá trà. Hắn biết, đây là cơ hội để hắn thu thập những thông tin quan trọng nhất.

"Lão Hồ," Lâm Dịch mở lời, giọng điệu khách sáo nhưng đầy trọng tâm, "con nghe nói trong Linh Thú Sơn Mạch có nhiều loại thảo dược quý hiếm, không biết cách nhận biết và khai thác chúng có gì đặc biệt không? Con cũng muốn hỏi, ngoài thảo dược ra, còn có những nguồn tài nguyên nào khác có thể giúp dân làng vượt qua những khó khăn hiện tại không ạ?" Hắn không đi thẳng vào vấn đề Trần Thị Gia Tộc, mà chọn cách tiếp cận gián tiếp, bắt đầu từ những điều thiết thực nhất, những điều mà Lão Hồ chắc chắn am hiểu.

Lão Hồ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt đăm chiêu nhìn Lâm Dịch. "Sơn mạch này rộng lớn lắm, ẩn chứa nhiều kỳ trân dị bảo, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy." Ông bắt đầu kể, giọng chậm rãi, trầm bổng, như đang dẫn dắt họ vào một câu chuyện cổ xưa. "Linh Thú Sơn Mạch, như tên gọi của nó, là nơi cư ngụ của vô số linh thú, từ những loài hiền lành chỉ ăn cỏ đến những con mãnh thú hung dữ có thể nuốt chửng cả một con trâu rừng. Nhưng bù lại, nó cũng là kho báu của Thôn Làng Sơn Cước chúng ta."

Ông chỉ tay lên một tấm bản đồ thô sơ được vẽ bằng tay, dán trên tường, đã ố vàng theo thời gian. Đó là một tấm bản đồ cực kỳ chi tiết, không chỉ vẽ đường đi mà còn đánh dấu những khu vực đặc biệt. "Ở phía đông, gần con suối lớn, có mọc một loại thảo dược gọi là ‘Huyết Liên Tử’. Nó có khả năng cầm máu và bổ khí huyết cực tốt, nhưng chỉ mọc ở những vách đá cheo leo, nơi có hơi ẩm và ánh sáng mặt trời yếu ớt. Rất khó lấy, và thường có những con rắn độc canh giữ."

Lão Hồ tiếp tục, chỉ dẫn từng khu vực trên bản đồ. "Còn phía bắc, sâu trong rừng già, có ‘Thiên Niên Sâm’. Loại sâm này không chỉ quý hiếm vì tuổi đời mà còn vì khả năng tăng cường nguyên khí cho người thường, giúp họ khỏe mạnh và ít bệnh tật hơn. Nhưng để tìm được nó, cần phải có kinh nghiệm và sự kiên nhẫn, vì nó thường ẩn mình dưới những gốc cây cổ thụ lớn, nơi ít người đặt chân đến."

Ông ngừng lại, nhấp một ngụm trà. "Ngoài thảo dược, Sơn mạch còn có những mạch khoáng sản nhỏ. Phía tây nam, có một mỏ đá xám, tuy không phải là khoáng thạch quý hiếm, nhưng đá ở đó rất cứng và bền, có thể dùng để xây nhà, làm công cụ. Dân làng thỉnh thoảng vẫn vào đó khai thác, nhưng đường đi hiểm trở, lại dễ gặp phải lở đá."

Lão Hồ còn nhắc đến những loại gỗ quý hiếm, những loại nấm dại có thể dùng làm thuốc hoặc làm thức ăn, những loại mật ong rừng có tác dụng chữa bệnh. Ông cũng nhấn mạnh về các loại bẫy thú đơn giản mà người dân thường dùng, nhưng luôn đi kèm với lời cảnh báo về sự nguy hiểm của thú dữ và những tai nạn rủi ro. "Tri thức về Sơn mạch này, Lâm Dịch à, là sự tích lũy của bao đời người. Nó giúp chúng ta sinh tồn, nhưng cũng là con dao hai lưỡi. Một chút bất cẩn, một chút tham lam, đều có thể phải trả giá bằng mạng sống."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, đầu óc hắn hoạt động hết công suất. Hắn ghi nhớ từng chi tiết Lão Hồ nói, từ đặc điểm nhận dạng của thảo dược, địa điểm mọc, cho đến những hiểm nguy tiềm tàng. Hắn hình dung trong đầu một bản đồ chi tiết hơn, với những điểm sáng về tài nguyên và những điểm tối về mối đe dọa. "Huyết Liên Tử, Thiên Niên Sâm, đá xám..." hắn lẩm nhẩm trong lòng. Đây không chỉ là những cái tên, mà là những cơ hội, những nguồn lực mà hắn có thể tận dụng. Với kiến thức y học cơ bản từ thế giới hiện đại, hắn có thể phân tích và tìm ra cách sử dụng hiệu quả nhất những loại thảo dược này, không chỉ để chữa bệnh mà còn có thể chế biến thành các sản phẩm có giá trị hơn.

Nhị Cẩu ngồi cạnh Lâm Dịch, đôi lúc gật gù ra chiều hiểu biết, nhưng chủ yếu là chăm chú lắng nghe, không bỏ sót một lời nào của Lão Hồ. Cậu ta không có tư duy phân tích như Lâm Dịch, nhưng sự ghi nhớ của cậu ta rất tốt, và cậu ta tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Nếu đại ca nói đây là thông tin quan trọng, thì nó phải là quan trọng. A Phúc ngồi ở góc nhà, trên tay vẫn cầm cây bút và mảnh giấy thô, thi thoảng lại cặm cụi ghi chép những điều mà Lão Hồ nói. Ánh mắt cậu ta cũng không ngừng nhìn về phía Lâm Dịch, như một người học trò đang ngưỡng mộ thầy giáo của mình.

Lâm Dịch cảm nhận được cái nhìn của A Phúc, và hắn biết rằng, cậu bé này có thể là một người trợ thủ đắc lực trong tương lai. Sự tỉ mỉ và chăm chỉ của cậu ta là điều đáng quý. "Lão Hồ, con cảm ơn người đã chỉ dẫn tận tình," Lâm Dịch nói, giọng chân thành. "Những thông tin này thật sự rất hữu ích."

Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, bóng đêm bao trùm lấy Thôn Làng Sơn Cước. Không gian bên trong căn nhà Lão Hồ bỗng trở nên u ám hơn, chỉ còn ánh đèn dầu leo lét và ánh trăng yếu ớt hắt vào qua khe cửa sổ. Tiếng gió đêm bắt đầu rít qua khe cửa, nghe như những lời thì thầm đầy bí ẩn. Mùi thảo dược và gỗ mục càng trở nên rõ nét hơn trong không khí lạnh lẽo. Lão Hồ khẽ thở dài, ánh mắt ông nhìn ra ngoài cửa sổ, xa xăm. Nét hiền hậu trên khuôn mặt ông dần được thay thế bằng một vẻ trầm tư, thậm chí là u buồn.

"Sơn Cước này không chỉ có những nguồn sống và hiểm nguy từ tự nhiên đâu, Lâm Dịch," Lão Hồ bắt đầu, giọng ông trầm hơn, nặng trĩu hơn. "Nó còn có những thứ đáng sợ hơn cả thú dữ, những thứ mà tiền tài và quyền lực của con người tạo ra."

Nhị Cẩu ngồi thẳng người, vẻ mặt tái mét. Cậu ta vốn đã sợ hãi những câu chuyện ma quỷ hay những điều kỳ bí, nay lại nghe Lão Hồ nói vậy, toàn thân không khỏi rùng mình. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn, một sự cảnh giác cao độ đã được kích hoạt. Hắn biết, đây mới là phần quan trọng nhất, phần mà hắn thực sự muốn tìm hiểu.

"Người ta đồn rằng," Lão Hồ tiếp tục, giọng nhỏ dần như một lời thì thầm, nhưng mỗi từ đều như một viên đá tảng ném vào mặt hồ tĩnh lặng, "sâu thẳm trong vùng núi hoang vu, nơi ít ai dám đặt chân đến, có một nơi gọi là U Minh Cung."

Lão Hồ nhấp một ngụm trà, đôi mắt tinh anh nheo lại. "U Minh Cung... đó là căn cứ của một tổ chức bí ẩn, bao trùm bởi năng lượng hắc ám. Nó không chỉ là một nơi ẩn náu, mà còn là một vương quốc bóng tối, nơi những kẻ có trái tim tham lam và tàn độc nhất tụ tập. Người ta nói rằng, U Minh Cung được xây dựng từ xương cốt và linh hồn của những kẻ xấu số lạc vào đó. Khí tức lạnh lẽo, độc địa tỏa ra từ nơi đó có thể khiến cây cỏ héo úa, chim chóc không dám bén mảng. Kẻ nào lạc vào đó, có đi không có về. Thậm chí, có người còn nói, họ thấy những bóng ma vật vờ quanh khu vực đó vào ban đêm, như những oan hồn không thể siêu thoát."

Lão Hồ dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt ông chứa đựng một sự cảnh báo sâu sắc. "Đó không phải là nơi mà một người bình thường như chúng ta nên đặt chân đến, Lâm Dịch. Quyền lực của U Minh Cung không chỉ đến từ sự bí ẩn, mà còn từ sự tàn khốc và không từ thủ đoạn nào. Chúng có thể thao túng, có thể hủy diệt bất cứ ai cản đường."

Trần Nhị Cẩu đã không còn dám thở mạnh. Cậu ta cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt, rõ ràng là đang rất sợ hãi. Lâm Dịch thì khác. Hắn cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong đầu, hàng vạn suy nghĩ đang chạy đua. U Minh Cung? Một tổ chức bí ẩn, đen tối? Hắn liên tưởng ngay đến những băng nhóm tội phạm có tổ chức mà hắn từng đọc trên báo ở thế giới cũ. Chắc chắn không thể tách rời khỏi những thế lực áp bức như Trần Thị Gia Tộc. Sự tham nhũng, bóc lột luôn có những chân rết ngầm, những tổ chức đứng sau lưng để củng cố quyền lực.

"Còn một nơi nữa," Lão Hồ tiếp tục, giọng ông khẽ run lên, "ở trấn xa, có cái Sòng Bạc Hắc Long. Nó khét tiếng lắm, ẩn mình trong những khu phố tối tăm, nơi vận may được thắng và mất chỉ trong chớp mắt. Kẻ nào dính vào đó thì mất cả chì lẫn chài, tán gia bại sản. Ta đã thấy không ít người đàn ông trong làng, vì túng quẫn hay vì ham muốn đổi đời, đã bán đi ruộng đất, bán đi vợ con, thậm chí là bán mình làm nô lệ để dấn thân vào đó. Nhưng chưa một ai có thể thoát ra mà không phải trả giá đắt."

Lão Hồ mô tả về Sòng Bạc Hắc Long với một sự chua chát rõ rệt. "Nó không chỉ là một sòng bạc, Lâm Dịch à. Nó là một cái bẫy. Ánh đèn lờ mờ, mùi rượu nồng nặc, tiếng reo hò, tiếng chửi rủa, tiếng xu xèng va vào nhau... Tất cả đều tạo nên một thứ ma lực khiến người ta quên đi mọi thứ, chỉ còn lại sự căng thẳng, phấn khích tột độ, rồi cuối cùng là sự tuyệt vọng. Phía sau những cánh cửa gỗ dày nặng đó, là những kẻ cho vay nặng lãi, những tên bảo kê tàn bạo. Nơi đó là hiện thân của sự mục nát, nơi nhân phẩm con người bị chà đạp, nơi những số phận bị định đoạt chỉ bằng một quân bài."

Lão Hồ đưa mắt nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự lo lắng. "Sơn Cước này, Lâm Dịch à, không chỉ có đói nghèo, mà còn có những thứ tồi tệ hơn nhiều. Những thứ này, chúng ta không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng ảnh hưởng của chúng thì lại bao trùm lên cuộc sống của tất cả mọi người." Ông ngụ ý về sự thối nát của quan trường, về quyền lực thao túng của những thế lực như Trần Thị Gia Tộc, mà Lão Hồ đã nhiều lần chứng kiến.

Lâm Dịch hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh nội tâm đang dậy sóng. "U Minh Cung? Sòng Bạc Hắc Long?" Hắn lẩm bẩm trong đầu. "Thế giới này quả nhiên rộng lớn và phức tạp hơn mình nghĩ rất nhiều. Những thứ này chắc chắn không thể tách rời khỏi Trần Thị Gia Tộc và những kẻ như Lý Hổ, Lý Quản Sự. Chúng là những mắt xích trong một hệ thống lớn hơn, một hệ thống được xây dựng trên sự bóc lột và áp bức."

Hắn chợt nhận ra, những cải tiến nhỏ nhặt của hắn, những nỗ lực để giúp đỡ dân làng, chỉ là những giải pháp tạm thời. Để thực sự thay đổi, hắn phải đối mặt với những gốc rễ của vấn đề, những thế lực đen tối đang thao túng cuộc sống của hàng vạn người. Điều này không chỉ là một cuộc chiến sinh tồn đơn thuần nữa, mà là một cuộc chiến chống lại một hệ thống được thiết lập để bóc lột và đàn áp. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng nó phải được sử dụng một cách khôn ngoan và chiến lược."

Lâm Dịch thầm nghiền ngẫm từng lời của Lão Hồ. Hắn không có bàn tay vàng siêu nhiên, không có sức mạnh tu luyện. Nhưng hắn có một bộ óc đến từ tương lai, một khả năng phân tích và kết nối thông tin mà không ai ở thế giới này có được. Hắn không thể nhắm mắt làm ngơ trước những hiểm nguy này, không chỉ vì bản thân, mà còn vì Lâm Tiểu Nguyệt, vì Vương Đại Trụ, vì Nhị Cẩu, và vì tất cả những con người chất phác đang bị chèn ép trong cái thế giới tàn khốc này.

Con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn dài và đầy chông gai hơn rất nhiều. Nhưng hắn đã có một cái nhìn rõ ràng hơn về những gì hắn phải đối mặt. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn một cách ý nghĩa, đôi khi phải đứng lên chống lại những điều bất công. Hắn không mơ mộng trở thành anh hùng, nhưng hắn sẽ không lùi bước khi những người hắn quan tâm bị đe dọa. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nghĩ thầm, ánh mắt kiên định. "Nhưng tôi sẽ cố gắng tạo ra một chút công bằng cho những người xứng đáng."

Đêm càng về khuya, cái lạnh càng thấm sâu hơn. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một kế hoạch lớn hơn, phức tạp hơn, đang dần hình thành. Hắn biết, để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn, hắn không chỉ cần vun đắp mà còn phải dọn dẹp những chướng ngại vật khổng lồ. Và Lão Hồ, với những lời cảnh báo và thông tin quý giá của mình, đã giúp hắn vẽ nên một bản đồ rõ ràng hơn về chiến trường sắp tới.

Đêm đó, Lâm Dịch không ngủ. Hắn trằn trọc, suy nghĩ về những bí mật ẩn sâu trong lòng Linh Thú Sơn Mạch, về những ánh đèn leo lét của Sòng Bạc Hắc Long, và về cái tên U Minh Cung đầy ám ảnh. Hắn biết, đã đến lúc hắn phải hành động.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free