Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 13: Ánh Nước Lấp Lánh, Bóng Đêm Nhà Ngục

Đêm đó, Lâm Dịch trằn trọc không ngủ. Những lời nói của Lão Hồ về U Minh Cung và Sòng Bạc Hắc Long cứ văng vẳng bên tai, đan xen với hình ảnh Trần Thị Gia Tộc và Lý Hổ, Lý Quản Sự. Hắn biết, thế giới này không chỉ có những hiểm nguy đến từ tự nhiên hoang dã, mà còn ẩn chứa những bóng tối sâu thẳm hơn, được dệt nên từ lòng tham và sự mục ruỗng của con người. Hắn đã hiểu rằng, để bảo vệ những gì mình trân trọng, để xây dựng một cuộc sống ổn định, hắn không chỉ cần vun đắp mà còn phải dọn dẹp những chướng ngại vật khổng lồ. Một kế hoạch lớn hơn, phức tạp hơn đang dần hình thành trong tâm trí hắn, nhưng hắn biết, mọi cuộc chiến vĩ đại đều bắt đầu từ những bước đi nhỏ nhất, từ những vấn đề thiết yếu nhất.

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn đang lờ mờ rải những tia nắng yếu ớt lên Thôn Làng Sơn Cước, nhuộm hồng những mái nhà tranh vách đất, Lâm Dịch đã thức giấc. Một làn gió sớm se lạnh mơn man qua khung cửa sổ đơn sơ, mang theo mùi khói bếp lẫn mùi đất ẩm sau sương đêm, cùng tiếng gà gáy thưa thớt từ các nhà lân cận. Hắn đứng ở cửa nhà mình, vươn vai một cái, đôi mắt sâu thẳm quét một lượt qua khung cảnh quen thuộc. Thôn làng vẫn bình yên như mọi ngày, lũ trẻ con đã rục rịch chạy nhảy, đùa giỡn trên con đường đất lầy lội, tiếng cười trong trẻo của chúng như xua tan đi phần nào cái lạnh giá của buổi sớm. Xa xa, tiếng kêu kẽo kẹt của những gánh nước nặng trĩu vang lên, kéo theo là hình ảnh những bóng người phụ nữ nhỏ bé, lầm lũi đi về từ phía con suối.

Lâm Dịch nheo mắt nhìn. Đó là Lâm mẫu và vài người phụ nữ khác trong làng. Họ đi từng bước nặng nhọc, thân hình vốn đã gầy guộc lại càng thêm còng xuống dưới sức nặng của những chiếc thùng gỗ, chiếc chum sành chất đầy nước. Nước vương vãi ra ngoài theo từng nhịp bước chân, in hằn những vệt tối trên bộ quần áo bạc màu của họ. Hắn có thể cảm nhận được sự mệt mỏi toát ra từ dáng vẻ của họ, một sự mệt mỏi đã ăn sâu vào xương tủy, trở thành một phần của cuộc sống.

Khi Lâm mẫu bước chân vào sân, đặt phịch chiếc chum xuống đất, một tiếng thở dài mệt nhọc thoát ra khỏi lồng ngực bà. Lâm Dịch bước tới, nhìn vào trong chum. Nước bên trong vẫn còn đục ngầu, những hạt phù sa lơ lửng, chậm rãi lắng xuống đáy. Một mùi tanh nhẹ, lẫn chút mùi ngai ngái của đất và lá mục bốc lên, không hề trong lành như thứ nước máy quen thuộc mà hắn từng uống.

"Mẫu thân, nước này... vẫn đục như vậy sao?" Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm thấp, đôi mày khẽ nhíu lại. Hắn chạm tay vào mặt nước lạnh buốt, cảm nhận sự thô ráp của nó.

Lâm mẫu đưa tay vuốt mớ tóc mai lòa xòa trên trán, khuôn mặt hằn rõ những nếp nhăn của năm tháng và sự vất vả. Ánh mắt bà nhìn Lâm Dịch đầy yêu thương, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi cam chịu đã thành quen. "Chẳng còn cách nào khác đâu, Dịch nhi. Suối xa, nước cũng chẳng sạch hơn là bao. Cứ đun sôi mà dùng thôi." Bà nói, giọng đều đều như kể một chuyện đã quá hiển nhiên. "Dân làng mình đời nào cũng vậy. Có nước dùng là may lắm rồi."

Lâm Dịch không nói gì thêm, chỉ gật đầu. Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa lo lắng đã bùng lên. Hắn nhớ lại những kiến thức y tế cơ bản từ thế giới cũ: nước đục, không được lọc sạch, là nguồn gốc của vô vàn bệnh tật. Kiết lỵ, tả, thương hàn... những cái tên quen thuộc ấy có thể biến thành án tử hình ở một nơi thiếu thốn y tế như thế này. Không có thuốc men, không có bác sĩ, một trận bệnh đơn giản cũng đủ để cướp đi sinh mạng một người. Hắn từng thấy những đứa trẻ trong làng bị tiêu chảy, sốt cao, cơ thể gầy gò yếu ớt. Liệu có phải một phần nguyên nhân đến từ nguồn nước này không?

Nghĩ đến Lâm Tiểu Nguyệt, hắn càng thêm sốt ruột. Con bé còn quá nhỏ, sức đề kháng yếu ớt. Làm sao hắn có thể yên tâm khi mỗi ngày con bé đều dùng thứ nước không đảm bảo vệ sinh này? "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. Nhưng để sinh tồn, không chỉ cần lương thực mà còn phải có nước sạch. Đây không phải là một vấn đề có thể bỏ qua. Nó là một mắt xích yếu kém trong chuỗi sinh tồn của cả làng, một cái gót chân Achilles có thể bị kẻ thù lợi dụng, hoặc chỉ đơn giản là tự hủy hoại từ bên trong.

Hắn nhìn ra xa, về phía con suối. Nó cách làng không gần, phải mất gần nửa canh giờ đi bộ mới tới. Một quãng đường dài và vất vả, đặc biệt là khi phải gánh nặng. Sự lãng phí sức lao động này là không thể chấp nhận được. Những người phụ nữ đáng lẽ có thể làm những công việc khác hữu ích hơn, thay vì mỗi ngày phải còng lưng gánh nước bẩn. Tư duy logic của người hiện đại khiến hắn nhìn nhận vấn đề này không chỉ là một gánh nặng cá nhân, mà là một sự kém hiệu quả của cả một hệ thống. Hắn biết, hắn phải làm gì đó.

***

Bữa sáng của gia đình Lâm Dịch diễn ra trong một không khí trầm lắng quen thuộc. Mâm cơm đạm bạc với cháo loãng, rau dại luộc và vài miếng thịt khô ít ỏi. Lâm Tiểu Nguyệt ngồi đối diện hắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn ngây thơ chớp chớp nhìn hắn. Con bé ăn một cách ngon lành, không hề hay biết về những lo toan đang giằng xé trong lòng ca ca mình. Lâm Dịch gắp cho con bé một miếng thịt khô, đoạn đưa mắt nhìn Lâm phụ và Lâm mẫu.

Lâm phụ đang cúi đầu ăn, dáng vẻ mệt mỏi sau một đêm làm việc đồng áng. Lâm mẫu vẫn vậy, chăm sóc từng thành viên trong gia đình. Cả hai đều gầy gò, dấu vết của cuộc sống khốn khó hằn sâu trên từng nét mặt. Hắn nhận ra, vấn đề nước không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe, mà còn đến toàn bộ năng suất lao động và chất lượng cuộc sống của mọi người.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, quyết định đưa vấn đề ra. "Phụ thân, mẫu thân," hắn nói, giọng chậm rãi, cẩn trọng, "trong làng mình có nguồn nước nào khác gần hơn không? Con thấy nước suối này... liệu có ảnh hưởng đến sức khỏe không?" Hắn cố gắng che giấu sự lo lắng, giữ cho giọng điệu thật tự nhiên, như một câu hỏi bâng quơ của một thiếu niên tò mò.

Lâm phụ ngẩng đầu lên, đặt đôi đũa xuống. Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt có chút ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ của con trai. "Từ đời ông cha đến giờ vẫn dùng suối đó, Dịch nhi à. Nước trong núi có vài chỗ nhưng xa lắm, lại nhiều thú dữ, người thường không dám tới gần." Giọng ông vẫn đều đều, mang theo sự bất lực đã thành quen thuộc. "Mấy mạch nước ngầm gần đây thì cạn rồi, hoặc là bị... người ta lấp lại."

"Lấp lại?" Lâm Dịch thầm nhíu mày. "Ai lấp lại?" Hắn muốn hỏi, nhưng lại kìm nén. Nghe Lâm phụ nói, hắn biết cha hắn cũng không biết rõ. Hoặc có thể, ông biết nhưng không dám nói. Sự thận trọng đã ăn sâu vào máu thịt những người dân nơi đây. Những lời của Lão Hồ đêm qua lại hiện về trong đầu hắn: "Quyền lực và sự thối nát".

Hắn gật đầu, ra vẻ đã hiểu. "Vậy à..."

Trong đầu hắn, một bản đồ các vấn đề đang dần được vẽ ra. Nguồn nước hiện tại: xa, bẩn, tốn sức lao động. Nguồn nước tiềm năng: trong núi, xa, nguy hiểm (thú dữ), và quan trọng nhất, có vẻ như đã bị "người ta" kiểm soát hoặc phá hủy. Cái từ "người ta" ấy, hắn dám chắc, không ai khác ngoài Trần Thị Gia Tộc. Chúng không chỉ bóc lột sức lao động, chiếm đoạt đất đai, mà còn khống chế cả nguồn sống cơ bản nhất của người dân.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lại tự nhủ. Nhưng sự bất công này quá hiển nhiên, quá tàn nhẫn. Nó không chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà là gánh nặng cụ thể trên vai Lâm mẫu, là mối hiểm họa tiềm tàng cho sức khỏe của Lâm Tiểu Nguyệt. Hắn không thể nhắm mắt làm ngơ.

Lâm Dịch nhìn Lâm Tiểu Nguyệt đang cắm cúi ăn, miệng dính đầy cháo. Con bé ngây thơ, không biết gì về những hiểm nguy rình rập xung quanh. Hắn nghĩ đến Vương Đại Trụ, đến Trần Nhị Cẩu, đến những người dân chất phác khác trong làng. Tất cả họ đều đang chịu chung một số phận. Nếu hắn muốn xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình mình, hắn cũng phải nghĩ đến việc cải thiện cuộc sống cho những người xung quanh. Bởi vì, trong một môi trường sống đầy khắc nghiệt và bất ổn như thế này, sự đoàn kết và tương trợ là chìa khóa để sinh tồn.

Hắn không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng siêu nhiên. Nhưng hắn có tri thức, có tư duy logic, và có một bộ óc đến từ một nền văn minh tiến bộ hơn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tin tưởng. Vấn đề là làm sao để sử dụng vũ khí này một cách hiệu quả, an toàn, và quan trọng nhất là không tự đưa mình vào chỗ chết.

Lâm Dịch đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng đã bắt đầu trở nên rực rỡ hơn. Những ngọn núi trùng điệp của Linh Thú Sơn Mạch hiện ra xanh thẳm, hùng vĩ. Nơi đó, chắc chắn ẩn chứa nhiều bí mật, cả về tài nguyên lẫn hiểm nguy. Hắn biết, để tìm được một nguồn nước sạch cho làng, hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn. Và người duy nhất có đủ thông tin, đủ sự tinh tường để giải đáp thắc mắc của hắn lúc này, chính là Lão Hồ. Hắn cần một cái cớ để đến gặp ông lão, một cái cớ đủ hợp lý để không gây nghi ngờ. Trần Nhị Cẩu sẽ là người đồng hành lý tưởng.

***

Chiều tà, khi ánh nắng vàng úa bắt đầu nhuộm đỏ những ngọn cây trên đỉnh núi, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu men theo con đường mòn quen thuộc dẫn đến nhà Lão Hồ. Không khí đã trở nên mát mẻ hơn, tiếng gió xào xạc qua những rặng tre rì rào như một bản nhạc của thiên nhiên. Mùi khói bếp đã bắt đầu bốc lên từ các mái nhà tranh, lẫn với mùi thảo dược khô thoang thoảng trong không khí.

"Đại ca, chúng ta đến hỏi Lão Hồ về loại cây gì vậy ạ?" Nhị Cẩu hỏi, đôi mắt sáng ngời đầy tò mò, bước chân nhanh nhẹn theo sát Lâm Dịch. Cậu bé vẫn luôn ngưỡng mộ Lâm Dịch và sẵn lòng làm mọi thứ hắn yêu cầu.

Lâm Dịch cười nhẹ, không đáp thẳng. "Cứ đi rồi sẽ biết." Hắn không muốn Nhị Cẩu quá lo lắng hay nói hớ. Mục đích thật sự của chuyến đi này cần được giữ kín. Hắn đến nhà Lão Hồ không chỉ để tìm một loại cây, mà là để tìm một con đường.

Lão Hồ đang ngồi trước hiên nhà, lưng còng dựa vào cột gỗ, tay cầm một ấm trà sành nhỏ. Khói trà nghi ngút bốc lên, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của hoa cúc. Mái tóc bạc phơ của ông lão lấp lánh dưới ánh nắng chiều. Đôi mắt tinh anh của ông khẽ nheo lại khi thấy Lâm Dịch và Nhị Cẩu tiến đến.

"Hai đứa đến rồi đấy à?" Lão Hồ nói, giọng trầm tĩnh, chậm rãi. Ông ra hiệu mời hai người ngồi xuống chiếc ghế gỗ thô sơ ��ối diện. "Uống chén trà cho ấm bụng."

Lâm Dịch và Nhị Cẩu ngồi xuống. Nhị Cẩu lễ phép nhận lấy chén trà từ tay Lão Hồ, còn Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu cảm ơn. Hắn nhìn thẳng vào Lão Hồ, ánh mắt sắc bén, nhưng vẫn giữ một vẻ điềm đạm.

"Lão Hồ, con có một vài thắc mắc muốn hỏi ông." Lâm Dịch mở lời, không vòng vo quá nhiều. "Con nghe nói trong núi có nhiều mạch nước ngầm, liệu có thể tìm được nguồn nước sạch hơn cho làng không? Con thấy nước suối hiện tại vừa xa, vừa không được trong lành cho lắm."

Lão Hồ nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những ngọn núi xa tít tắp. Một nụ cười hiền lành nở trên môi ông, nhưng nụ cười ấy không mang vẻ vui tươi, mà ẩn chứa nhiều suy tư. "Nước thì có đó, Dịch nhi à, nhiều là đằng khác. Dưới lòng đất này, trong những khe đá sâu thẳm, có những mạch nước trong veo, tinh khiết hơn cả nước suối trên núi. Nhưng không phải ai cũng lấy được."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, nội tâm hắn đã chuẩn bị cho một câu chuyện phức tạp.

Lão Hồ tiếp tục, giọng ông trở nên trầm hơn, như đang kể một câu chuyện cổ xưa đầy bi kịch. "Trần Thị Gia Tộc, họ đã sớm kiểm soát những mạch nước lớn, những con suối nguồn tinh khiết từ lâu rồi. Từ hàng trăm năm trước, khi tổ tiên họ mới đến đây khai hoang, họ đã dùng quyền lực và tiền bạc để chiếm đoạt những nguồn tài nguyên quý giá nhất của vùng này. Đất đai, rừng núi, và cả những mạch nước ngầm. Kẻ nào dám bén mảng, dám tự ý khai thác mà không được phép của họ, đều bị tống vào 'Hầm Ngục Tối' của họ. Có vào mà không có ra."

"Hầm Ngục Tối?" Lâm Dịch lặp lại, giọng hắn khẽ khàng, nhưng trong lòng đã dậy sóng. Cái tên đó, nó tự thân đã mang một vẻ lạnh lẽo, tối tăm và tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ.

Lão Hồ gật đầu, ánh mắt ông thoáng qua một nỗi sợ hãi đã cũ, đã ăn sâu vào tiềm thức. "Phải, Hầm Ngục Tối. Nó nằm sâu dưới đất, bên trong phủ đệ của Trần Thị Gia Tộc. Không ai biết chính xác nó trông như thế nào, nhưng có những kẻ liều lĩnh từng nghe ngóng được, hoặc có người nhà bị tống vào đó, rồi tìm cách kể lại trước khi chết." Ông dừng lại, uống thêm một ngụm trà. "Họ nói, đó là một nơi tối tăm đến mức ánh sáng không thể lọt vào, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Tiếng than khóc, tiếng rên rỉ, tiếng roi quất... vang vọng không ngừng. Những kẻ bị giam cầm ở đó, họ không chỉ bị đánh đập, hành hạ thể xác, mà còn bị tra tấn tinh thần. Hy vọng và ý chí sống bị nghiền nát từng chút một. Cuối cùng, họ sẽ chết trong tuyệt vọng, hoặc trở thành những cái xác không hồn, bị Trần Thị lợi dụng làm việc nặng nhọc cho đến khi kiệt sức."

Lão Hồ miêu tả, dù không tận mắt chứng kiến, nhưng những lời lẽ của ông đủ để vẽ nên một bức tranh rùng rợn trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn hình dung ra một nhà tù trung cổ, nơi luật pháp không tồn tại, chỉ có sự tàn bạo của kẻ thống trị. Đây không chỉ là một nhà tù, mà là một công cụ để đàn áp, để duy trì quyền lực và sự kiểm soát tuyệt đối của Trần Thị Gia Tộc đối với mọi nguồn sống, mọi hơi thở của người dân.

"Chúng kiểm soát cả nước uống..." Lâm Dịch thì thầm, giọng hắn nặng trĩu. Điều này còn tàn bạo hơn cả việc thu thuế nặng, hơn cả việc cưỡng đoạt đất đai. Đây là khống chế sự sống. Một khi đã kiểm soát nguồn nước, chúng có thể kiểm soát mọi thứ.

Lão Hồ thở dài. "Dịch nhi, Trần Thị Gia Tộc đã bám rễ ở đây quá sâu. Quyền lực của họ không chỉ nằm ở tiền bạc, đất đai, mà còn ở việc thao túng cả những thứ cơ bản nhất của cuộc sống. Chúng không chỉ muốn người dân phục tùng, mà còn muốn người dân phải quỳ gối, phải biết ơn vì đã cho họ một giọt nước để sống."

Lâm Dịch nhắm mắt lại, nội tâm hắn đang phân tích dữ liệu một cách điên cuồng. "U Minh Cung, Sòng Bạc Hắc Long, và giờ là Hầm Ngục Tối... Tất cả đều là những mắt xích trong một hệ thống lớn hơn, một hệ thống được xây dựng trên sự bóc lột và áp bức." Hắn biết, vấn đề nước uống của làng không chỉ là một vấn đề vệ sinh hay kỹ thuật đơn thuần. Nó đã bị chính trị hóa, bị quyền lực thao túng.

Để tìm một nguồn nước sạch cho làng, hắn không chỉ cần đến tri thức về thủy lợi hay địa chất. Hắn cần phải đối đầu với Trần Thị Gia Tộc. Đây không còn là một cuộc chiến sinh tồn đơn thuần nữa, mà là một cuộc chiến chống lại một hệ thống được thiết lập để bóc lột và đàn áp. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "nhưng để sinh tồn một cách ý nghĩa, đôi khi phải đứng lên chống lại những điều bất công."

Hắn không mơ mộng trở thành anh hùng, nhưng hắn sẽ không lùi bước khi những người hắn quan tâm bị đe dọa. Hắn không có bàn tay vàng siêu nhiên, nhưng hắn có một bộ óc đến từ tương lai, một khả năng phân tích và kết nối thông tin mà không ai ở thế giới này có được. Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt kiên định. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nghĩ thầm, "nhưng tôi sẽ cố gắng tạo ra một chút công bằng cho những người xứng đáng."

Con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn dài và đầy chông gai hơn rất nhiều. Hắn không chỉ cần vun đắp mà còn phải dọn dẹp những chướng ngại vật khổng lồ. Và Lão Hồ, với những lời cảnh báo và thông tin quý giá của mình, đã giúp hắn vẽ nên một bản đồ rõ ràng hơn về chiến trường sắp tới. Vấn đề nước uống sẽ trở thành một xung đột lớn, có thể là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cuộc đối đầu với Trần Thị Gia Tộc. Lâm Dịch sẽ phải tìm cách tiếp cận hoặc tạo ra một nguồn nước sạch mới, thể hiện tư duy sáng tạo và khả năng giải quyết vấn đề của anh. Lời nhắc nhở về 'Hầm Ngục Tối' báo hiệu rằng Lâm Dịch có thể sẽ phải đối mặt trực tiếp với sự tàn bạo của Trần Thị Gia Tộc và nhà tù này trong các chương sau. Sự quan tâm của Lâm Dịch đến các vấn đề chung của làng cho thấy anh đang dần đảm nhận vai trò lãnh đạo không chính thức.

Đêm đã buông xuống, bóng tối bao trùm cả Thôn Làng Sơn Cước. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một tia sáng của quyết tâm đã được thắp lên. Hắn biết, đã đến lúc hắn phải hành động.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free