Lạc thế chi nhân - Chương 14: Hành Trình Khảo Sát: Dấu Vết Của Nước Và Bóng Dáng Cổ Xưa
Đêm đã buông xuống, bóng tối bao trùm cả Thôn Làng Sơn Cước. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một tia sáng của quyết tâm đã được thắp lên. Hắn biết, đã đến lúc hắn phải hành động. Câu nói của Lão Hồ về sự kiểm soát nguồn nước, về "Hầm Ngục Tối" tàn khốc của Trần Thị Gia Tộc, không chỉ là những lời cảnh báo mà còn là một bản án, một lời thách thức. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn đã tự nhủ, nhưng cái sinh tồn ở đây không còn là việc no bụng qua ngày nữa, mà là sống một cách có nhân phẩm, có quyền tự quyết định những điều cơ bản nhất của cuộc đời. Hắn không mơ mộng trở thành anh hùng, nhưng hắn sẽ không lùi bước khi những người hắn quan tâm bị đe dọa. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nghĩ thầm, "nhưng tôi sẽ cố gắng tạo ra một chút công bằng cho những người xứng đáng." Con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn dài và đầy chông gai hơn rất nhiều. Hắn không chỉ cần vun đắp mà còn phải dọn dẹp những chướng ngại vật khổng lồ.
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ gỗ, đánh thức Lâm Dịch. Đêm qua, dù cơ thể mệt mỏi sau một ngày dài suy tư, tâm trí hắn vẫn không ngừng hoạt động, phân tích từng mẩu thông tin Lão Hồ đã cung cấp. Hắn thức dậy sớm hơn mọi ngày, không phải để lo lắng bữa ăn, mà để quan sát. Bước chân nhẹ nhàng ra khỏi nhà, không khí buổi sáng trong lành và se lạnh mơn man da thịt, mang theo mùi đất ẩm còn vương sương đêm và mùi khói bếp xa xăm từ những mái nhà đã thức giấc. Thôn Làng Sơn Cước vẫn bình yên trong vẻ mộc mạc của nó, tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng chó sủa vọng từ xa, và đâu đó là tiếng trẻ con bắt đầu đùa giỡn trong sân.
Hắn đứng tựa cửa, đôi mắt sâu thẳm quét một vòng quanh làng. Không lâu sau, hắn nhìn thấy Lâm mẫu. Bóng dáng gầy gò của mẹ hắn, với mái tóc còn vương vài sợi bạc, đang cẩn thận lấy hai chiếc gánh nước từ góc nhà. Gương mặt bà hằn rõ những nếp nhăn của tháng năm vất vả, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Bên cạnh bà là vài phụ nữ khác trong làng, ai nấy cũng với vẻ mặt cam chịu, mệt mỏi nhưng không lời than vãn, chuẩn bị cho chuyến đi gánh nước thường nhật. Những chiếc gánh tre đã sờn, những chiếc vò đất nặng trĩu. Hắn thấy rõ sự nặng nhọc trong từng bước chân họ, sự nhọc nhằn khi phải đi một quãng đường xa xôi, leo dốc xuống đồi để đến con suối duy nhất còn cung cấp nước. Mỗi gáo nước, mỗi bước chân đều thấm đẫm mồ hôi và công sức. Đây không chỉ là gánh nặng thể xác, mà còn là gánh nặng tinh thần, một sự áp bức vô hình đè lên cuộc sống của những người dân nghèo.
Lâm Dịch thở dài một hơi nhẹ. Trong thế giới hiện đại của hắn, nước sạch là một điều hiển nhiên, được dẫn đến tận vòi. Ở đây, nó là một thứ xa xỉ, một biểu tượng cho sự bất công. Hắn nhớ lại lời Lão Hồ: Trần Thị Gia Tộc kiểm soát nguồn nước. Điều đó có nghĩa là, ngay cả việc sinh tồn cơ bản nhất của người dân cũng nằm trong bàn tay của kẻ khác.
"Đại ca, sáng sớm đã ra đây ngắm cảnh sao?" Tiếng Trần Nhị Cẩu vang lên từ phía sau, giọng nói vẫn hăng hái, tràn đầy sức sống. Nhị Cẩu vừa thức dậy, mái tóc bù xù, đôi mắt còn ngái ngủ nhưng đã sáng bừng khi thấy Lâm Dịch. Cậu ta tiến lại gần, vẻ mặt có chút tò mò.
Lâm Dịch quay lại, khẽ lắc đầu. "Không phải ngắm cảnh, Nhị Cẩu. Là quan sát." Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Trần Nhị Cẩu. "Ngươi thấy đấy, việc gánh nước mỗi ngày tiêu tốn bao nhiêu sức lực của các bà, các mẹ? Nước sạch là sự sống. Nếu chúng ta không có nước sạch, không có nguồn nước ổn định, làng chúng ta sẽ mãi mãi bị kìm kẹp, thậm chí là suy tàn."
Trần Nhị Cẩu gật gù, vẻ mặt ngây thơ nhưng chân thành. "Đúng vậy ạ. Mẹ cháu hay bảo, có nước sạch là phúc lớn. Nhiều khi trời hạn, suối cạn, cả làng phải chờ đợi từng giọt nước mưa, hoặc đi xa hơn nữa để tìm kiếm." Cậu ta dừng lại, rồi nhìn Lâm Dịch với ánh mắt tin tưởng tuyệt đối. "Vậy Đại ca tính làm gì ạ?"
"Hôm nay, chúng ta sẽ đi tìm một nguồn nước mới," Lâm Dịch nói, giọng điệu dứt khoát. "Một nguồn nước gần hơn, sạch hơn, và quan trọng nhất là không bị bất kỳ ai kiểm soát." Hắn đi vào trong nhà, lấy ra một tấm bản đồ thô sơ hắn đã tự vẽ trong đêm, dựa trên những lời miêu tả của Lão Hồ và ký ức mơ hồ của chính mình về địa hình. Cùng với đó là một cái cuốc nhỏ, vài sợi dây thừng, một ít lương khô và một bầu nước đã được lọc kỹ càng. "Đây là một nhiệm vụ quan trọng, Nhị Cẩu. Có thể mất nhiều thời gian, nhưng chúng ta phải làm."
Trần Nhị Cẩu không hề do dự. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Cậu ta lập tức chạy đi chuẩn bị đồ đạc của mình, chỉ là một cái túi vải đựng vài củ khoai nướng và một chiếc dao nhỏ, nhưng sự nhiệt tình của cậu ta thì không gì sánh bằng. Lâm Dịch nhìn theo, trong lòng cảm thấy ấm áp. Trong cái thế giới khắc nghiệt này, có một người đồng hành tin tưởng mình vô điều kiện là một tài sản vô giá. Hắn nghĩ về những lời Lão Hồ nói, về Hầm Ngục Tối, về Trần Thị Gia Tộc. Cuộc chiến này không chỉ là tìm nước, mà là tìm lại quyền sống, quyền tự do. Và để chiến thắng, hắn cần không chỉ tri thức, mà còn cả sự kiên trì và lòng dũng cảm. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, "nhưng sức người cũng không thể thiếu." Hắn kiểm tra lại lần cuối chiếc la bàn tự chế nhỏ của mình, một cây kim sắt được nam châm hóa nổi trên mặt nước trong một cái bát nhỏ. Dù không chính xác tuyệt đối, nó vẫn tốt hơn là hoàn toàn không có phương hướng trong một thế giới mà bản đồ địa lý chỉ tồn tại trong trí nhớ.
Khi mặt trời bắt đầu lên cao, nhuộm vàng những mái nhà tranh và con đường đất, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu đã sẵn sàng lên đường. Họ tạm biệt Lâm mẫu đang bận rộn với công việc nhà, bà chỉ dặn dò vài câu giữ gìn sức khỏe, ánh mắt bà tràn đầy lo lắng nhưng cũng có chút tin tưởng lạ kỳ vào đứa con trai ít nói này. Họ bước ra khỏi làng, bỏ lại phía sau tiếng trẻ con cười đùa, tiếng gà gáy và mùi khói bếp quen thuộc, hướng về phía những ngọn đồi xanh thẫm, nơi Rừng Trúc Thanh Tịnh trải dài như một tấm thảm khổng lồ.
***
Họ nhanh chóng tiến vào Rừng Trúc Thanh Tịnh. Ngay lập tức, không khí thay đổi rõ rệt. Cái nắng gắt của buổi sáng dần dịu đi, nhường chỗ cho sự mát mẻ, dễ chịu của những tán tre dày đặc. Những thân tre cao vút, xanh mướt, đứng thẳng tắp như những cột trụ khổng lồ, tạo thành một vòm trời xanh lục tự nhiên, chỉ có những tia nắng lẻ loi mới có thể len lỏi xuống mặt đất ẩm ướt. Tiếng gió xào xạc trong tán lá tre tạo nên một bản giao hưởng êm tai, như lời thì thầm của rừng già. Đâu đó, tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng kêu vo ve, tạo nên một không khí bình yên đến lạ. Mùi tre tươi, mùi đất ẩm và cả mùi mục của lá tre rơi rụng tràn ngập không khí, mang đến một cảm giác trong lành, sảng khoái.
Lâm Dịch đi trước, đôi mắt hắn không ngừng quan sát. Hắn không có những công cụ địa chất hiện đại, không có máy dò nước ngầm, nhưng hắn có kiến thức cơ bản về thủy văn và địa chất từ thế giới cũ. Hắn tìm kiếm những dấu hiệu mà tự nhiên ban tặng: sự thay đổi của thảm thực vật, nơi nào cây cối xanh tốt bất thường, nơi nào có những loại cây ưa nước mọc nhiều. Hắn chú ý đến độ ẩm của đất, màu sắc của đá, thậm chí cả hướng chảy của những vũng nước đọng nhỏ nhất. "Nước thường chảy theo những khe nứt của địa hình, hoặc tụ lại ở những vùng trũng," hắn giải thích cho Trần Nhị Cẩu, giọng trầm tư. "Những nơi có nhiều rong rêu, hoặc những tảng đá có màu sắc lạ, đôi khi là dấu hiệu của mạch nước ngầm gần bề mặt."
Trần Nhị Cẩu đi theo sau, học hỏi từng cử chỉ của Lâm Dịch. Cậu ta không hiểu hết những thuật ngữ phức tạp mà Lâm Dịch dùng, nhưng cậu ta tin tưởng vào "Đại ca" của mình. Cậu ta dùng con dao nhỏ của mình để phát quang những bụi cây dại, mở đường cho cả hai. "Đại ca, sao Đại ca biết mấy cái này hay vậy ạ?" Trần Nhị Cẩu hỏi, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi. "Đó là tri thức, Nhị Cẩu. Tri thức giúp chúng ta hiểu biết về thế giới này, và từ đó, tìm ra cách để sinh tồn tốt hơn." Hắn dừng lại bên một tảng đá lớn phủ đầy rêu xanh rì, dùng tay chạm vào bề mặt ẩm ướt của nó. "Nhìn xem, rêu xanh tốt như thế này, chứng tỏ nơi đây có độ ẩm cao. Có thể là do nước từ dưới đất thấm lên, hoặc nước mưa đọng lại lâu ngày." Hắn quỳ xuống, đào một chút đất bằng con cuốc nhỏ. Đất ở đây có màu sẫm hơn, và cảm giác ẩm ướt hơn hẳn những nơi khác. Nhưng chỉ là ẩm ướt, không có dấu hiệu của một mạch nước.
Họ tiếp tục đi, len lỏi qua những thân tre dày đặc. Có những lúc, lối đi trở nên chật hẹp, họ phải cúi người hoặc luồn lách qua những bụi cây rậm rạp. Tiếng bước chân lạo xạo trên lớp lá tre khô rụng, đôi khi làm giật mình một vài chú chim nhỏ đang đậu trên cành. Rừng trúc trở nên tĩnh lặng hơn, có vẻ như ít người đặt chân đến đây.
Bỗng, Lâm Dịch dừng lại đột ngột. Hắn cúi người, chạm tay vào một vết lõm trên mặt đất, được bao phủ bởi lá cây và đất cát. "Xem này, Nhị Cẩu," hắn nói, giọng trầm xuống. "Hình như có một lối đi cũ ở đây."
Trần Nhị Cẩu tiến lại gần, nhìn theo ngón tay của Lâm Dịch. Quả thật, ẩn dưới lớp lá mục là một dấu vết mờ mịt của một con đường mòn. Nó không giống như đường mòn do thú rừng tạo ra, mà có vẻ là do con người đi lại đã lâu, nhưng giờ đây đã bị thiên nhiên nuốt chửng. "Con Đường Mòn Cổ!" Trần Nhị Cẩu thốt lên, mắt sáng rỡ. "Cháu từng nghe Lão Hồ kể về nó. Ông bảo nó là một con đường cũ lắm rồi, không ai còn dùng nữa, nó dẫn đi đâu thì không ai rõ, nhưng có người nói nó đi xuyên núi, đến một nơi xa xôi nào đó."
Lâm Dịch nhíu mày. "Con Đường Mòn Cổ... Vậy ra nó có thật." Hắn suy nghĩ nhanh. Một con đường cũ, ít người qua lại, có thể là nơi lý tưởng để tìm kiếm những nguồn nước hoang sơ, chưa bị kiểm soát. Hơn nữa, nó có thể dẫn đến những khu vực mà dân làng chưa từng khám phá, hoặc đã bỏ quên. "Chúng ta sẽ đi theo con đường này," hắn quyết định. "Dù không biết nó dẫn đi đâu, nhưng nếu nó đã tồn tại từ lâu, có lẽ nó đã được tạo ra để đi đến một nơi có giá trị nào đó, hoặc ít nhất là cung cấp một tuyến đường thuận tiện qua địa hình hiểm trở này."
Trần Nhị Cẩu không chút do dự. "Được thôi, Đại ca! Chỉ cần Đại ca nói, Nhị Cẩu sẽ đi theo!" Cậu ta lập tức dùng dao phát quang lối đi, dù chỉ là tạm thời, để lộ ra những viên đá lởm chởm và rễ cây chằng chịt. Lâm Dịch theo sát phía sau, cẩn thận quan sát từng dấu hiệu. Hắn biết, một con đường cũ cũng có thể ẩn chứa những nguy hiểm cũ. Nhưng để tìm được nguồn sống cho làng, hắn không thể chùn bước. Hắn cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ, không chỉ về nguồn nước, mà còn về lịch sử của con đường này, và những bí ẩn mà nó có thể che giấu. Cảm giác như một nhà thám hiểm đang khám phá một di tích cổ đại, dù mục đích của hắn lại vô cùng thực tế: nước uống.
***
Con Đường Mòn Cổ không dễ dàng chút nào. Nó gập ghềnh, uốn lượn, và phần lớn đã bị cây cối, bụi rậm nuốt chửng. Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu phải liên tục phát quang, dùng sức để vượt qua những đoạn đường bị chặn bởi rễ cây cổ thụ khổng lồ hoặc đá lởm chởm. Càng đi sâu, những thân tre thưa dần, nhường chỗ cho những cây cổ thụ cao lớn với tán lá rậm rạp, tạo thành một vòm trời xanh thẫm, che khuất phần lớn ánh nắng mặt trời gay gắt của buổi trưa. Tuy nhiên, ở những khoảng trống giữa các tán cây, ánh nắng vẫn chiếu thẳng xuống, tạo nên những vệt sáng chói chang trên nền đất.
Mùi đất ẩm và lá mục vẫn phảng phất, nhưng giờ đây xen lẫn với mùi hoa dại thơm ngát và một chút mùi ngai ngái của động vật hoang dã. Tiếng côn trùng kêu vo ve càng lúc càng to, như một bản hợp xướng không ngừng của rừng già. Mỗi bước chân của họ đều tạo ra tiếng lạo xạo trên lớp lá khô và cành cây mục, phá vỡ sự yên tĩnh vốn có của con đường. Lâm Dịch vẫn đi trước, đôi mắt sắc bén không ngừng tìm kiếm. Hắn cẩn thận quan sát từng dấu hiệu: sự thay đổi của thực vật, độ ẩm của đất, thậm chí cả những vết chân động vật nhỏ. Hắn đào thử đất ở những nơi có vẻ khả nghi, nhưng hết lần này đến lần khác, hắn chỉ tìm thấy đất ẩm hoặc những vũng nước đục ngầu, không đủ sạch để uống. Mỗi lần như vậy, một chút hy vọng lại vụt tắt, rồi lại được thắp lên bởi sự kiên trì.
"Đại ca, liệu có thật sự có nước ở đây không?" Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng cậu ta đã có chút mệt mỏi. Trán cậu ta lấm tấm mồ hôi, chiếc áo vải thô đã thấm ướt.
Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn dùng bàn tay thô ráp của mình vuốt nhẹ lên một phiến đá lớn có những đường vân kỳ lạ, cảm nhận sự mát lạnh dưới lòng bàn tay. "Nước nhất định phải có, Nhị Cẩu. Thiên nhiên không thể không có nước. Vấn đề là chúng ta phải tìm ra nó, và quan trọng hơn là nó phải nằm ở vị trí thuận lợi cho làng." Hắn nghĩ về những nguyên lý địa chất, về tầng nước ngầm, về sự hình thành của các con suối. Nhưng giữa lý thuyết và thực tế ở thế giới này là một khoảng cách mênh mông. Hắn không có công cụ để khảo sát sâu, chỉ có đôi mắt, đôi tay và bộ óc của mình. Đôi khi, hắn cảm thấy sự bất lực khi đối diện với sự thô sơ của môi trường, nhưng ý chí kiên cường không cho phép hắn nản lòng.
Khi họ đến một đoạn đường tương đối rộng hơn, một khoảng trống tự nhiên giữa những cây cổ thụ, một âm thanh lạ bắt đầu vọng đến từ phía xa. Ban đầu chỉ là tiếng kẽo kẹt mơ hồ, nhưng càng lúc càng rõ. Lâm Dịch ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu im lặng, cả hai nín thở lắng nghe. Tiếng kẽo kẹt ấy dần biến thành tiếng bánh xe gỗ nặng nề lăn trên mặt đất, kèm theo tiếng vó ngựa dậm đều.
Không lâu sau, một bóng dáng xuất hiện từ phía khúc quanh. Đó là một chiếc xe ngựa cũ kỹ, chất đầy những bao tải lớn, chậm rãi di chuyển trên con đường mòn. Người điều khiển xe là một lão già lưng còng, râu bạc phơ, tay cầm một chiếc roi ngựa đã sờn. Đó chính là Lão Mã phu.
Lão Mã phu có vẻ không bất ngờ khi thấy hai người họ. Đôi mắt tinh anh của lão, dù đã hằn sâu những nếp nhăn của tuổi tác, vẫn ánh lên vẻ bình thản và từng trải. Lão chỉ gật đầu chào hỏi Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu, không nói một lời. Chiếc xe ngựa của lão kẽo kẹt đi ngang qua, mang theo mùi mồ hôi ngựa, mùi gỗ cũ và mùi đất.
Lâm Dịch khẽ cúi đầu đáp lại. Khi chiếc xe ngựa đã đi qua một đoạn, hắn mới lên tiếng, "Lão Mã phu, con đường này dẫn đi đâu vậy ạ? Và liệu có nguồn nước sạch nào gần đây không?"
Lão Mã phu kéo dây cương, khiến chiếc xe ngựa dừng lại. Lão quay đầu lại, đôi mắt nheo lại nhìn Lâm Dịch, như thể đang cân nhắc điều gì. Giọng lão khàn khàn nhưng rõ ràng, mỗi lời nói đều mang theo sự trầm tĩnh của người từng trải. "Con đường này à? Nó là huyết mạch cũ của vùng này đấy, cậu bé. Nó dẫn đến trấn Khê Thủy, rồi xa hơn nữa là đến trấn Hắc Long. Người ta không còn dùng nhiều, vì đường lớn giờ dễ đi hơn, nhưng với kẻ chở hàng như lão già này, đôi khi nó là lối tắt." Lão dừng lại, chậm rãi nhấp một ngụm nước từ bầu da treo bên hông xe. "Nước sạch ư? Khó lắm. Núi rừng này rộng lớn, nhưng nước tốt thì lại bị giữ hết rồi." Lão liếc nhìn Lâm Dịch một cái đầy ẩn ý, như thể lão đã biết hoặc đoán được lý do Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu xuất hiện ở đây. "Có câu, 'Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người.' Giếng cạn thì đào sâu hơn, suối cạn thì tìm xa hơn. Nhưng có những thứ, dù có đào sâu hay tìm xa cũng không thể có được, nếu lòng người đã hóa đá."
Nói rồi, Lão Mã phu không đợi Lâm Dịch trả lời. Lão khẽ vung roi, tiếng "chóc" vang lên khô khốc, và chiếc xe ngựa lại tiếp tục hành trình kẽo kẹt của mình, dần khuất dạng sau khúc quanh.
Lâm Dịch đứng lặng người, suy nghĩ về những lời nói của Lão Mã phu. "Nước tốt thì lại bị giữ hết rồi." Lời này không chỉ ám chỉ sự khan hiếm của tự nhiên, mà còn là sự kiểm soát của con người, cụ thể là Trần Thị Gia Tộc. Lão Mã phu, một người chuyên chở hàng hóa, thường xuyên đi lại giữa các trấn, chắc hẳn đã chứng kiến nhiều điều, hiểu rõ hơn ai hết về quy luật vận hành của thế giới này, về quyền lực và sự thối nát. "Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người." Câu nói ấy vang vọng trong đầu Lâm Dịch, vừa là một lời khuyên về sự kiên nhẫn, vừa là một lời cảnh báo về sự phức tạp của bản chất con người.
Trần Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch, vẻ mặt có chút bối rối. "Lão Mã phu nói gì lạ vậy Đại ca?"
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không lạ đâu, Nhị Cẩu. Lão Mã phu là người từng trải. Lão đang nói về những khó khăn mà chúng ta sẽ phải đối mặt, không chỉ từ thiên nhiên, mà còn từ con người." Hắn nhìn về phía con đường mòn, nơi chiếc xe ngựa của Lão Mã phu vừa biến mất. Sự xuất hiện của Lão Mã phu trên con đường cổ này không chỉ là một sự trùng hợp. Nó gợi ý rằng con đường này, dù ít được sử dụng, vẫn có vai trò quan trọng trong việc kết nối các vùng. Điều này có thể mở ra những cơ hội mới cho Lâm Dịch trong tương lai, không chỉ để tìm nước, mà còn để mở rộng giao thương, tiếp xúc với thế giới bên ngoài làng. Nhưng trước mắt, nhiệm vụ vẫn là nước. Hắn cảm nhận rõ rệt cái nắng gay gắt đang rát trên da, bàn tay thô ráp của hắn nắm chặt cuốc nhỏ. Sự mệt mỏi bắt đầu thấm thía, nhưng ý chí không hề suy giảm. Hắn biết, hành trình tìm kiếm này sẽ không kết thúc chỉ trong một ngày.
***
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu trở về Thôn Làng Sơn Cước. Cả hai đều thấm mệt, áo quần lấm lem bụi đất và mồ hôi. Dù đã dành cả ngày để lùng sục, đào bới, và phân tích, họ vẫn chưa tìm thấy một nguồn nước thực sự tiềm năng nào. Chỉ có những khe suối cạn, những vũng nước đục, và những dấu hiệu mơ hồ của nước ngầm nằm quá sâu. Cảm giác thất vọng là có thật, nhưng Lâm Dịch không cho phép nó lấn át đi sự quyết tâm. Hắn đã ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trên đường đi: vị trí của những phiến đá, hướng dốc của địa hình, loại thực vật mọc ở đâu, thậm chí cả mùi hương đặc trưng ở từng khu vực. Tất cả đều là dữ liệu, là những mảnh ghép trong bức tranh lớn mà hắn đang cố gắng hoàn thiện.
Khi họ bước vào làng, ánh đèn lồng bắt đầu le lói thắp sáng từ các ngôi nhà, tạo nên những chấm vàng ấm áp trong bóng chiều tà. Mùi khói bếp thoang thoảng, mùi thức ăn quen thuộc của làng xóm, và tiếng trẻ con cười đùa vọng lại, tất cả như một lời nhắc nhở về lý do vì sao hắn phải kiên trì. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình dị và khắc nghiệt, chờ đợi một giải pháp.
"Đại ca, chúng ta về nhà nghỉ ngơi đã chứ ạ?" Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng nói mệt mỏi nhưng vẫn đầy tôn kính.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Ta cần đến nhà Lão Hồ trước." Hắn biết, Lão Hồ là một kho tàng thông tin sống, một người đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của vùng đất này. Những lời khuyên của Lão Hồ, dù đôi khi mang tính ẩn ý, luôn chứa đựng sự sâu sắc và kinh nghiệm quý báu.
Họ đến nhà Lão Hồ. Cánh cửa gỗ cũ kỹ vẫn mở hé, để lộ ánh đèn dầu vàng vọt bên trong. Mùi thảo mộc đặc trưng của nhà Lão Hồ phảng phất trong không khí. Lão Hồ đang ngồi bên bàn, tay mân mê một chiếc chén trà sứ cũ, đôi mắt tinh anh của lão nhìn ra khoảng sân tối mịt. Khi thấy Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu, lão chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho họ vào.
"Lão Hồ, chúng con đã đi khảo sát một ngày," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm lắng, nhưng ánh mắt kiên định. Hắn không vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề. "Chúng con đã đi sâu vào Rừng Trúc Thanh Tịnh, tìm thấy Con Đường Mòn Cổ mà người đã nhắc đến. Chúng con đã tìm kiếm dấu hiệu của mạch nước ở nhiều nơi, nhưng..." Hắn dừng lại, hơi thở nặng nề. "Chưa có kết quả khả quan nào."
Lão Hồ lắng nghe một cách chăm chú, không cắt lời. Khi Lâm Dịch ngừng nói, lão nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống. "Ta đoán là vậy. Nước sạch không phải dễ tìm. Hơn nữa, những nơi dễ tìm thì đã bị người khác chiếm giữ từ lâu rồi." Lão Hồ nói, giọng điệu bình thản, như thể ông đã lường trước được điều này.
Lâm Dịch không nản lòng. Hắn cúi xuống, dùng ngón tay phác thảo sơ đồ trên nền đất cát, nơi ánh đèn dầu chiếu rọi. "Đây là những điểm con đã đi qua, những nơi con đã đào thử. Con nhận thấy, địa hình ở phía Đông làng có vẻ dốc hơn, có nhiều khe nứt đá hơn. Và có một điều lạ, ở một đoạn của Con Đường Mòn Cổ, con gặp Lão Mã phu. Ông ấy nói rằng con đường này dẫn đến trấn Khê Thủy và trấn Hắc Long, và rằng 'nước tốt thì đã bị giữ hết rồi'."
Lão Hồ khẽ gật đầu, đôi mắt nheo lại nhìn vào những nét vẽ trên đất. "Lão Mã phu là người từng trải, lời lão nói không sai. Con đường đó đã từng là huyết mạch giao thương quan trọng. Và đúng vậy, nước ở những nơi đó, đều đã có chủ rồi." Lão dừng lại, rồi dùng cây gậy gỗ nhỏ của mình khẽ gõ vào một điểm trên bản đồ cát của Lâm Dịch, nơi Lâm Dịch vừa chỉ về phía đông. "Con nói đúng. Phía đông, địa hình dốc, nhiều khe nứt. Có lẽ con nên chú ý hơn đến những khe đá sâu, hoặc những nơi có thực vật mọc kỳ lạ. Nước ngầm có thể chảy sâu dưới lòng đất, hoặc hình thành những hang động chứa nước." Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy thâm ý. "Muốn có nước sạch, đôi khi phải đi vào những nơi mà người thường không dám đặt chân tới."
Lời nói của Lão Hồ như một tia sáng lóe lên trong đầu Lâm Dịch. "Hang động chứa nước..." Hắn chợt nhớ lại những kiến thức về địa chất, về các mạch nước ngầm hình thành trong các hang đá vôi. "Nhưng những nơi đó thường nguy hiểm, thưa Lão Hồ?"
"Nguy hiểm thì sao không?" Lão Hồ cười khẩy. "Chuyện gì mà không nguy hiểm? Chỉ có kẻ dám đối mặt với nguy hiểm mới có thể đạt được điều mình muốn. Chỉ là, phải cẩn trọng, và phải có mưu lược." Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, rồi nhìn sang Trần Nhị Cẩu đang ngồi yên lặng lắng nghe. "Con đường phía trước còn rất dài, Dịch nhi. Nước không phải chỉ là nước. Nó là quyền lực. Nó là sự sống. Và để giành lấy nó, con cần kiên nhẫn, và một tầm nhìn xa hơn."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, Lão Hồ không chỉ đơn thuần nói về việc tìm nước. Ông đang nói về cuộc chiến lớn hơn, cuộc chiến chống lại Trần Thị Gia Tộc, cuộc chiến giành lại quyền tự chủ cho làng. Ngày hôm nay, hắn không tìm thấy nước. Nhưng hắn đã tìm thấy những manh mối mới, những hướng đi mới, và quan trọng hơn, hắn đã củng cố thêm niềm tin vào con đường mình đã chọn. Hắn đã hiểu rõ hơn về địa hình, về những khó khăn, và về bản chất của thế giới này. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, và mỗi ngày trôi qua, hắn lại thu thập thêm một ít.
Bóng tối bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Ánh đèn lồng ngoài kia vẫn le lói, nhưng trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch lớn hơn, chi tiết hơn đang dần thành hình. Hắn không chỉ tìm một nguồn nước. Hắn đang đặt nền móng cho một tương lai khác, một tương lai mà những người dân làng Sơn Cước có thể tự do kiểm soát số phận của mình. Con đường phía trước, dù đầy chông gai và thử thách, nhưng với quyết tâm sắt đá và bộ óc đến từ thế kỷ hai mươi mốt, Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.