Lạc thế chi nhân - Chương 15: Nước Trong Và Tri Thức Mới: Bước Chân Ra Phố Trấn
Ánh đèn dầu hắt hiu trên bản đồ cát đã lụi tàn từ lâu, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, những đường nét địa hình, những khe đá sâu và lời nói thâm thúy của Lão Hồ vẫn còn hiển hiện rõ mồn một. Đêm đó, hắn trằn trọc không ngủ. Hắn không chỉ suy nghĩ về nguồn nước, mà còn về ý nghĩa sâu xa hơn của nó – quyền lực, sự sống, và sự tự chủ. Với bộ óc của người hiện đại, hắn hiểu rằng, để giành lấy sự tự chủ, không thể trông chờ vào những điều viển vông hay phép màu. Phải bắt đầu từ những điều cơ bản nhất, thiết yếu nhất, và nước chính là khởi điểm.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương mỏng giăng trên đỉnh Linh Thú Sơn Mạch, Lâm Dịch đã thức dậy. Hắn không lao ra ngoài tìm kiếm nguồn nước mới ngay lập tức. Thay vào đó, hắn tập trung vào một vấn đề khác: làm sao để nguồn nước hiện có, dù không hoàn hảo, trở nên an toàn hơn. Hắn nhớ lại những kiến thức cơ bản về lọc nước từ thời hiện đại, những bài học về sinh tồn và môi trường mà hắn từng đọc qua, hay những chương trình khoa học đã xem. Không có công nghệ cao, không có vật liệu chuyên dụng, nhưng hắn có thể tận dụng những gì thiên nhiên và cuộc sống ở Sơn Cước mang lại.
Trong căn nhà gỗ đơn giản, tiếng gà gáy thê lương từ xa vọng lại, lẫn với tiếng trò chuyện lộn xộn của những dân làng sớm thức. Mùi khói gỗ từ bếp đã bắt đầu lan tỏa, hòa cùng mùi đất ẩm đặc trưng sau một đêm sương. Lâm Dịch tìm kiếm những vật dụng cũ kỹ, những thứ mà có lẽ người khác sẽ vứt bỏ. Hắn tìm thấy một chiếc chum sành cũ kỹ, có lẽ đã từng dùng để đựng gạo hoặc nước, nay nằm lăn lóc ở một góc sân. Anh cẩn thận mang nó vào góc nhà, nơi có một khoảng đất trống. Kế bên, Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngái ngủ, dụi mắt bước ra. Thấy Lâm Dịch đang bận rộn, cậu bé nhanh chóng tỉnh táo, ánh mắt tò mò dõi theo từng động tác của đại ca.
"Đại ca, huynh đang làm gì vậy?" Nhị Cẩu hỏi, giọng còn ngái ngủ nhưng tràn đầy sự hiếu kỳ.
Lâm Dịch mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ẩn ý. "Huynh đang cố gắng biến nước bẩn thành nước sạch." Hắn nói, tay vẫn thoăn thoắt gom nhặt những viên sỏi nhỏ, những hạt cát mịn từ con suối gần nhà, và cả than củi đã tàn từ bếp lò. Than củi, hắn biết, là một chất hấp phụ tuyệt vời.
Trần Nhị Cẩu tròn mắt, không hiểu rõ nhưng vẫn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Cậu bé lập tức xắn tay áo, bắt đầu phụ giúp Lâm Dịch nhặt sỏi, nghiền than củi thành những mảnh nhỏ hơn.
Lâm phụ và Lâm mẫu, nghe tiếng động, cũng bước ra. Lâm phụ, với làn da rám nắng và đôi tay thô ráp, đứng tựa cửa, ánh mắt chất phác nhưng đầy kỳ vọng. Lâm mẫu thì không giấu nổi vẻ lo lắng. "Liệu có uống được không con? Đừng có làm liều." Bà nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Nước suối tuy có đục, nhưng đã uống bao đời nay rồi."
Lâm Dịch ngước lên, trấn an mẹ. "Mẫu thân yên tâm, con sẽ không làm liều. Đây là một phương pháp con từng nghe nói, có thể giúp nước trong hơn, sạch hơn. Ít nhất là loại bỏ được phần nào cặn bẩn và mùi vị." Hắn giải thích, tay không ngừng sắp xếp các vật liệu. Đầu tiên là một lớp sỏi to ở đáy chum, rồi đến sỏi nhỏ, sau đó là một lớp cát dày, và cuối cùng là than củi đập nhỏ. Hắn nhớ lại nguyên lý cơ bản: cát và sỏi sẽ giữ lại cặn bẩn lớn, than củi sẽ hút mùi và một phần chất độc. Đó là một hệ thống lọc đơn giản, nhưng lại là khởi đầu của mọi công nghệ lọc nước hiện đại.
Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, cũng chạy ra, đứng nép sau lưng Lâm mẫu, tò mò nhìn anh trai làm việc. Bé thì thầm: "Ca ca làm gì lạ vậy?"
Nhị Cẩu, sau khi nghe Lâm Dịch giải thích, càng thêm hào hứng. "Đại ca làm gì cũng có lý, cứ tin đại ca đi!" Cậu bé vỗ vỗ vào vai Lâm Tiểu Nguyệt, ra vẻ hiểu biết.
Khi hệ thống lọc nước thô sơ đã hoàn thành, Lâm Dịch cẩn thận đổ một gáo nước suối đục ngầu, vàng vọt vào lớp than củi trên cùng. Tiếng nước chảy róc rách qua các lớp vật liệu, chậm rãi nhưng đều đặn. Cả gia đình nín thở chờ đợi. Thời gian như ngừng lại. Từng giọt, từng giọt nước bắt đầu rỉ ra từ đáy chum.
Đầu tiên, nó vẫn còn hơi đục. Nhưng khi những giọt nước tiếp theo chảy xuống, màu sắc dần chuyển biến. Từ màu vàng đất, nó từ từ trở nên trong hơn, dù vẫn còn chút vẩn đục nhẹ. Điều quan trọng là, mùi tanh nồng của bùn đất đã giảm đi đáng kể.
Lâm Tiểu Nguyệt là người đầu tiên reo lên. "Nước trong hơn rồi ca ca!" Cô bé chỉ vào dòng nước chảy ra, đôi mắt sáng rực.
Lâm mẫu đưa tay hứng một ít nước, ngửi nhẹ. Vẻ lo lắng trên gương mặt bà dịu đi phần nào, thay vào đó là sự kinh ngạc. "Thật sự... không còn mùi bùn nữa."
Lâm Dịch cầm một chén nước, quan sát kỹ lưỡng. Nước vẫn chưa hoàn toàn trong veo như nước đóng chai ở thế giới cũ của hắn, nhưng nó đã là một cải thiện đáng kể so với nước suối trực tiếp. Hắn nhấp một ngụm nhỏ, cẩn thận cảm nhận. Vị nước vẫn còn hơi lạ, nhưng không còn cảm giác tanh tưởi, khó chịu như trước. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Để có nước uống an toàn tuyệt đối, cần phải đun sôi. Nhưng ít nhất, với phương pháp này, họ đã có thể loại bỏ phần lớn cặn bẩn và vi khuẩn có hại.
Trong lòng Lâm Dịch, một sự hài lòng nhẹ nhõm dâng lên. Thí nghiệm nhỏ này, dù đơn giản, đã chứng minh được giá trị của tri thức hiện đại ngay cả trong một thế giới cổ đại thiếu thốn. Hắn nhận ra, vấn đề không phải là không có 'bàn tay vàng' hay thiên phú tu luyện, mà là biết cách vận dụng trí tuệ của mình. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ một lần nữa. Tuy nhiên, hắn cũng nhận thấy giới hạn của những gì mình biết. Hắn đã quên đi quá nhiều chi tiết về cấu tạo bộ lọc nước tiên tiến, về các loại vật liệu lọc hiệu quả hơn. Để thực sự tạo ra một nguồn nước sạch bền vững cho cả làng, hắn cần nhiều hơn thế. Hắn cần thông tin, cần tìm hiểu về các loại khoáng chất, về địa lý, về những phương pháp cổ xưa mà có lẽ dân làng đã lãng quên hoặc chưa từng biết đến. Và để làm điều đó, hắn phải bước ra khỏi Thôn Làng Sơn Cước.
***
Sau thành công bước đầu với bộ lọc nước thô sơ, Lâm Dịch đã có thêm niềm tin để thuyết phục gia đình về chuyến đi đến trấn. Lâm phụ và Lâm mẫu, dù vẫn còn chút lo lắng, nhưng khi thấy con trai mình tràn đầy quyết tâm và những cải thiện rõ rệt mà hắn mang lại cho cuộc sống của họ, họ đành gật đầu. Lâm Dịch giải thích rằng hắn cần ra trấn để tìm kiếm thêm vật liệu, tìm hiểu thêm về các loại thảo mộc và phương pháp cổ xưa để cải thiện nguồn nước và cuộc sống.
Giữa trưa, khi mặt trời đã lên cao, rải những vệt nắng vàng nhạt qua những tán lá xanh um tùm, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu bắt đầu hành trình. Gió mát thổi qua những ngọn cây, mang theo mùi đất và lá ẩm đặc trưng của khu rừng. Tiếng lá xào xạc theo mỗi bước chân, cùng với tiếng côn trùng kêu rả rích tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên quen thuộc. Họ đi theo Con Đường Mòn Cổ, con đường mà chỉ một ngày trước đó họ đã khám phá. Con đường đất len lỏi qua những hàng cây cổ thụ, đôi khi lộ ra những cột mốc đá cũ kỹ, rêu phong, chứng tỏ sự tồn tại của nó đã từ rất lâu đời.
"Đại ca, trấn này có gì hay ho không?" Trần Nhị Cẩu hỏi, ánh mắt lấp lánh sự tò mò. Đối với một cậu bé lớn lên ở vùng biên thùy nghèo khó này, mỗi chuyến đi ra ngoài làng đều là một cuộc phiêu lưu.
Lâm Dịch bước đi vững vàng, ánh mắt hắn không ngừng quan sát xung quanh. "Chỉ mong tìm được vài thứ có ích. Kiến thức cũng là một loại vũ khí." Hắn nói, giọng trầm tư. Hắn biết, thế giới bên ngoài làng không chỉ có những điều mới lạ, mà còn ẩn chứa vô vàn thách thức và nguy hiểm. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, để tồn tại và bảo vệ những người hắn yêu quý, hắn không thể mãi bó hẹp trong cái giếng làng Sơn Cước.
Trên đường đi, họ gặp một Người chăn ngựa đang dắt đàn ngựa trở về chuồng. Người đàn ông vạm vỡ, nước da ngăm đen vì nắng gió, vẻ mặt hiền lành. Ông ta gật đầu chào Lâm Dịch và Nhị Cẩu, một cử chỉ thân thiện quen thuộc trên con đường vắng vẻ này. "Ngày an lành!" Người chăn ngựa nói, giọng khàn khàn nhưng chân thật. Lâm Dịch cũng gật đầu đáp lại. Hắn quan sát đàn ngựa, nghĩ về khả năng vận chuyển, về sự kết nối giữa các vùng miền mà những người như thế này đang duy trì.
Càng đến gần trấn, con đường mòn càng rộng hơn, dấu vết của người qua lại cũng nhiều hơn. Những bụi cây hai bên đường lùi dần, nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh rì hoặc đã gặt, tạo nên một khung cảnh khác biệt hẳn so với vẻ hoang sơ của Linh Thú Sơn Mạch. Cuối cùng, một cổng thành bằng gỗ và đá sừng sững hiện ra. Cánh cổng thành không quá lớn, nhưng cũng đủ để tạo nên một rào cản vật lý giữa thế giới bên trong và bên ngoài.
Tại cổng thành, một Lính gác cổng thành với bộ giáp sắt cũ kỹ, vẻ mặt mệt mỏi, đang dựa vào tường thành, mắt lim dim. Có vẻ như cuộc sống gác cổng không mấy thú vị. Anh ta ngáp một tiếng dài, rồi miễn cưỡng nhìn hai người Lâm Dịch và Nhị Cẩu đang tiến lại gần.
"Vào đi, nhớ đừng gây sự." Lính gác nói cộc lốc, không thèm nhìn kỹ hai người. Ánh mắt anh ta lướt qua Lâm Dịch và Nhị Cẩu, không chút quan tâm. Đối với anh ta, đây chỉ là hai thiếu niên nhà quê đến trấn. Hắn đã quá quen với những gương mặt như vậy.
Lâm Dịch và Nhị Cẩu bước qua cổng thành. Không khí bên trong trấn lập tức thay đổi. Tiếng ồn ào của chợ búa, tiếng rao hàng, tiếng trò chuyện, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường đất đá, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng sống động. Mùi gia vị nồng nàn từ các quầy hàng, mùi thức ăn đường phố hấp dẫn, mùi gỗ cũ từ những căn nhà, và cả mùi bụi bặm từ những con đường tấp nập. Tất cả những cảm giác mới lạ này ập vào Lâm Dịch, khiến hắn như lạc vào một thế giới khác.
Trấn này, dù không lớn, nhưng rõ ràng là một trung tâm giao thương quan trọng của vùng. Những con phố nhỏ hẹp, hai bên là những cửa tiệm san sát. Người qua lại tấp nập, đủ mọi thành phần: tiểu thương, nông dân, thợ thủ công, và cả những kẻ trông có vẻ như giang hồ. Lâm Dịch hít thở thật sâu, cảm nhận sự sống động của nơi đây. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nghĩ. "Nhưng nó cũng không từ chối bất cứ ai có đủ bản lĩnh để nắm bắt cơ hội." Chuyến đi này không chỉ là tìm kiếm thông tin, mà còn là một cơ hội để hắn mở rộng tầm nhìn, để hiểu rõ hơn về cách thế giới này vận hành.
***
Trong lòng trấn, Lâm Dịch dẫn Trần Nhị Cẩu đi sâu vào những con hẻm nhỏ, tránh xa khu chợ chính ồn ào. Hắn không tìm kiếm thức ăn hay quần áo, thứ hắn cần là tri thức. Sau một hồi dò hỏi và quan sát, ánh mắt hắn dừng lại ở một góc khuất yên tĩnh, nơi có một tiệm sách cũ nát, đầy bụi bặm. Cửa tiệm nhỏ, gỗ đã bạc màu, biển hiệu cũng đã mờ chữ. Từ bên ngoài, khó có thể biết được đây là một tiệm sách.
Bước vào bên trong, mùi giấy cũ, gỗ mục và bụi bặm xộc thẳng vào mũi. Không gian tối tăm, chỉ có vài tia nắng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ cũ kỹ, chiếu rọi lên những chồng sách cao ngất, lộn xộn. Một ông lão tóc bạc phơ, lưng còng, đôi mắt mờ đục sau cặp kính tre, đang ngồi sau quầy, tay mân mê một cuốn sách cũ. Đó là chủ tiệm.
"Chàng trai trẻ tìm gì? Sách cổ hay sách chuyện?" Chủ tiệm sách hỏi, giọng khàn khàn như tiếng lá khô. Ông ta ngước lên nhìn Lâm Dịch và Nhị Cẩu, ánh mắt đầy vẻ dò xét. Đối với một người đã quen với sự hối hả của chợ búa, sự xuất hiện của hai thiếu niên có vẻ chất phác này trong tiệm sách của ông ta là điều khá lạ lùng.
Lâm Dịch cẩn thận lướt qua các kệ sách, chạm vào những trang giấy ố vàng, cố gắng đọc những tựa sách đã mờ. Hắn không tìm những câu chuyện kiếm hiệp hay những bài thơ lãng mạn. Hắn tìm kiếm những kiến thức thực tế, những thứ có thể áp dụng vào cuộc sống. "Tôi tìm sách về cây cỏ, về cách chữa bệnh... những thứ thực tế." Lâm Dịch nói, giọng điệu điềm tĩnh. Hắn muốn tìm kiếm những cuốn sách về y học cổ truyền, về nông nghiệp, về những phương pháp sinh tồn mà người xưa đã đúc kết. Hắn biết, trong thế giới này, những kiến thức như vậy đôi khi bị coi là tầm thường, không bằng những bí kíp tu luyện hay võ công. Nhưng đối với hắn, đó lại là kho báu vô giá.
Chủ tiệm sách dường như hơi ngạc nhiên trước câu trả lời của Lâm Dịch. Đa số khách đến tiệm của ông đều tìm kiếm những câu chuyện kỳ ảo, những bí mật võ công. Một thiếu niên chất phác lại đi tìm sách thực tế như vậy là điều hiếm thấy. Ông ta suy nghĩ một lát, rồi chỉ vào một góc khuất, nơi có một chồng sách cũ kỹ, bám đầy mạng nhện. "Cuốn này có lẽ hợp với cậu. Chẳng mấy ai quan tâm nữa... Người ta gọi nó là 'Thần Nông Bách Thảo Phổ'."
Lâm Dịch bước đến, cẩn thận nhấc cuốn sách lên. Bìa sách làm bằng da thú đã bạc màu, sờn rách ở các góc. Bên trong, những trang giấy đã ngả vàng, chữ viết tay cổ kính, có cả những hình vẽ minh họa các loại cây cỏ, rễ cây, hoa lá một cách tỉ mỉ. Hắn mở lướt qua. Dù không hiểu hết nội dung, nhưng những hình vẽ và một vài dòng chữ quen thuộc đã khiến hắn nhận ra giá trị của nó. Đây chính là thứ hắn cần! Một cuốn bách khoa toàn thư về các loại thảo dược, công dụng và cách sử dụng chúng. Với nó, hắn có thể tìm hiểu về các loại cây thuốc, về cách thanh lọc nước bằng thảo dược, hay thậm chí là phát triển những phương pháp chữa bệnh đơn giản cho dân làng.
"Cuốn này... giá bao nhiêu?" Lâm Dịch hỏi, giọng hơi run. Hắn không biết mình có đủ tiền không.
Chủ tiệm sách xua tay. "Một vài đồng bạc vụn là được rồi. Cuốn sách này đã nằm đây bao đời, chẳng ai đoái hoài. Cậu có duyên với nó, coi như ta bán rẻ cho người cần."
Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm, trả cho ông lão vài đồng bạc, cảm thấy như mình vừa tìm được một kho báu. Cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" này không chỉ là một cuốn sách, nó là một cánh cửa mở ra vô vàn khả năng mới cho Thôn Làng Sơn Cước. Hắn nắm chặt cuốn sách trong tay, cảm nhận sức nặng của tri thức.
Sau khi rời tiệm sách, Lâm Dịch và Nhị Cẩu tiếp tục đi dạo qua khu chợ một lúc nữa. Hắn muốn quan sát thêm về cuộc sống ở trấn, về cách mọi người giao thương, về những loại hàng hóa được mua bán. Bỗng nhiên, ánh mắt hắn dừng lại ở một góc chợ, nơi những người bốc vác đang hì hục chuyển hàng từ một xe ngựa lớn. Trong số đó, có một người đàn ông vạm vỡ, phong trần, với nụ cười sảng khoái và dáng điệu dứt khoát. Người đàn ông đó, không ai khác, chính là Mã Đại Ca, người mà Lão Mã phu đã nhắc đến, và có lẽ là người mà Lâm Dịch đã thoáng gặp trên Con Đường Mòn Cổ hôm qua.
Mã Đại Ca dường như là một người có uy tín trong giới vận chuyển hàng hóa. Ông ta liên tục chỉ đạo đám phu khuân vác, đôi lúc còn tự tay nhấc những kiện hàng nặng trịch. Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng Mã Đại Ca, ghi nhớ ngoại hình và phong thái của ông. Hắn biết, để phát triển Thôn Làng Sơn Cước, hắn sẽ cần đến những mối quan hệ, những tuyến vận chuyển. Mã Đại Ca, một người vận chuyển hàng hóa qua lại giữa các trấn, có thể là một đối tác tiềm năng trong tương lai. Hắn không vội vàng tiếp cận, chỉ âm thầm ghi nhận. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn bền vững, cần phải xây dựng nền tảng vững chắc từ mọi mặt.
***
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu bắt đầu hành trình trở về làng. Con Đường Mòn Cổ lúc này hiện lên một vẻ u ám hơn hẳn buổi trưa. Những đám mây xám xịt bắt đầu kéo đến, che khuất mặt trời, khiến cảnh vật chìm trong một màu ảm đạm. Gió rít qua những khe nứt của núi đá, tạo thành những âm thanh ghê rợn, như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa. Tiếng kẽo kẹt của những thân cây khô trong gió càng làm tăng thêm vẻ rùng rợn. Mùi bụi, mùi mục nát cổ xưa, cùng với không khí lạnh lẽo ẩm ướt phả ra từ khu rừng sâu thẳm, khiến Nhị Cẩu không khỏi rụt rè.
"Đại ca, đó... đó có phải là chỗ mà lão Hồ hay kể không? Cổ Mộ Phủ... nghe nói có ma quỷ." Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng run rẩy, bám chặt vào áo Lâm Dịch. Ánh mắt cậu bé đầy vẻ sợ hãi, nhìn chằm chằm về phía xa.
Từ xa, một công trình kiến trúc đá đồ sộ, đổ nát hiện ra mờ ảo trong ánh tà dương. Đó là Cổ Mộ Phủ, một di tích cổ xưa mà Lão Hồ đã từng nhắc đến với vẻ bí ẩn. Những bức tường đá cao ngất, những cột trụ đã sụp đổ, những mái vòm đã vỡ nát, tất cả tạo nên một khung cảnh hoang tàn nhưng đầy vẻ uy nghiêm. Dù đã bị thời gian và thiên nhiên tàn phá, nó vẫn toát lên một sức mạnh, một sự bí ẩn khó tả. Đây không phải là một ngôi mộ thông thường, nó giống như một pháo đài cổ kính bị lãng quên, chứa đựng những bí mật đã chôn vùi qua hàng ngàn năm.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt hắn không rời khỏi Cổ Mộ Phủ. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, kỳ lạ phả ra từ đó, xen lẫn với sự tò mò không thể kìm nén. Hắn biết, Lão Hồ không chỉ kể về một ngôi mộ ma ám, mà còn ẩn ý về những điều sâu xa hơn, những bí mật bị chôn vùi, những nguồn tài nguyên hoặc sức mạnh mà người thường không dám chạm đến.
Trong tay Lâm Dịch, cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" dường như trở nên nặng trịch hơn. Nó không chỉ chứa đựng tri thức về cây cỏ, mà còn là biểu tượng cho sự khám phá, cho hy vọng mới. Hắn nhìn Cổ Mộ Phủ, rồi nhìn xuống cuốn sách trong tay. Hai thứ đó, một cổ kính, một hiện đại (trong tư tưởng của hắn), dường như đang kết nối với nhau, mở ra một con đường mới.
"Muốn có nước sạch, đôi khi phải đi vào những nơi mà người thường không dám đặt chân tới." Lời nói của Lão Hồ lại vang vọng trong đầu hắn. Có lẽ, Cổ Mộ Phủ này không chỉ là một ngôi mộ, mà là một kho tàng bí mật, chứa đựng những điều mà Lâm Dịch cần để thực sự thay đổi số phận của Thôn Làng Sơn Cước. Nhưng hắn biết, sự khám phá đó phải được thực hiện một cách cẩn trọng, có kế hoạch, không phải là sự liều lĩnh mù quáng.
Lâm Dịch nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ cuốn sách và sự quyết tâm đang bùng cháy trong lòng. Con đường phía trước, dù đầy chông gai và thử thách, nhưng với tri thức mới và tầm nhìn rộng mở, hắn đã sẵn sàng đối mặt. Hắn không chỉ là một người xuyên không lạc thế, hắn là một người kiến tạo, một người dám mơ về một tương lai khác cho những người dân Thôn Làng Sơn Cước. Và hành trình đó, chỉ mới bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.