Lạc thế chi nhân - Chương 16: Bệnh Dịch Đầu Mùa: Lời Hứa Với Tiểu Nguyệt
Ánh tà dương cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nuốt chửng Con Đường Mòn Cổ vào bóng tối thăm thẳm. Gió vẫn rít, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi đất mục từ sâu thẳm rừng núi. Trần Nhị Cẩu vẫn rụt rè, bám sát gót Lâm Dịch, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Cổ Mộ Phủ đã chìm vào hư vô. Lâm Dịch im lặng, bước chân hắn vẫn đều đặn, nhưng trong lòng, một dòng suy nghĩ hỗn độn đang cuộn trào. Cuốn “Thần Nông Bách Thảo Phổ” trong tay giờ đây không chỉ là tri thức, mà còn là một lời hứa, một gánh nặng trách nhiệm vô hình. Hắn đã thấy sự mong manh của sinh mệnh trong cái thế giới khắc nghiệt này, đã cảm nhận được cái đói, cái khát và giờ đây, có lẽ là bệnh tật.
Đêm đó, Lâm Dịch trở về nhà trong sự mệt mỏi rã rời, nhưng tâm trí hắn vẫn căng như dây đàn. Hắn lật giở từng trang sách cổ, đôi mắt lướt qua những hình vẽ cây cỏ lạ lẫm, những dòng chữ Hán cổ khó hiểu. Hắn cố gắng ghi nhớ, cố gắng liên kết chúng với những kiến thức y học hiện đại đã mờ nhạt trong ký ức. Hắn biết, tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng để sử dụng được nó trong thế giới này, hắn cần phải thích nghi, cần phải học hỏi lại từ đầu.
***
Sáng hôm sau, một bầu trời xám xịt và ẩm ướt bao phủ Thôn Làng Sơn Cước. Cơn mưa đêm qua đã khiến không khí trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo hơi sương mờ mịt bao quanh những mái nhà tranh vách đất. Tiếng gà gáy vẫn vang lên đều đặn từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh, và đâu đó là tiếng trẻ con nô đùa còn ngái ngủ. Nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, không khí lại chùng xuống một cách nặng nề. Mùi khói gỗ từ bếp vẫn thoang thoảng, xen lẫn với một mùi vị khó tả của sự ẩm mốc và bệnh tật.
Lâm Dịch tỉnh giấc bởi tiếng ho khan và tiếng khóc thút thít khe khẽ của Lâm mẫu. Hắn vùng dậy, trái tim như thắt lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Lâm Tiểu Nguyệt nằm co ro trên chiếc giường rơm, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu giờ tái mét, đôi môi khô nứt, hơi thở yếu ớt. Đôi mắt to tròn thường ngày long lanh giờ đây đờ đẫn, vô hồn. Lâm mẫu ngồi bệt bên cạnh, lưng còng hẳn đi, bàn tay run rẩy nắm chặt tay con gái, nước mắt lăn dài trên gò má hằn sâu những nếp nhăn. Tiếng thổn thức nghẹn ngào của bà như cứa vào lòng Lâm Dịch. Lâm phụ ngồi đối diện, trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ánh mắt thất thần nhìn ra khoảng không vô định. Khuôn mặt chất phác, lam lũ của ông giờ đây hằn rõ sự bất lực và đau khổ. Ông cũng thỉnh thoảng ho khan, nhưng âm thanh đó quá nhỏ bé, bị nuốt chửng bởi nỗi lo lắng tột cùng cho con gái.
Lâm Dịch bước đến bên giường, quỳ xuống, bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên trán Tiểu Nguyệt. Cảm giác nóng rực truyền đến khiến hắn giật mình. Cơn sốt cao đang hành hạ cô bé. Hắn vội vàng nhúng khăn vào chậu nước lã, vắt nhẹ rồi lau trán, lau mặt cho em gái. Hắn cố gắng giữ cho bàn tay mình vững vàng, nhưng trong lòng, cơn hoảng loạn đã bắt đầu dâng lên.
“Tiểu Nguyệt… con bé yếu quá. Hay là… hay là do nước?” Lâm mẫu nấc nghẹn, giọng nói run rẩy đến nỗi gần như không nghe rõ. Bà ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, đôi mắt đỏ hoe, chất chứa một tia hy vọng mong manh.
Lâm phụ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông khàn đặc: “Thôn làng ta năm nào chẳng có đợt bệnh vặt thế này. Cứ qua đi là thôi… nhưng lần này sao lại nặng vậy?” Ông ho vài tiếng, rồi đưa tay ôm ngực, vẻ mặt nhăn nhó. Lâm Dịch nhận thấy, không chỉ Tiểu Nguyệt, ngay cả cha mẹ hắn cũng có vẻ mệt mỏi, uể oải hơn hẳn ngày thường.
Lâm Dịch nhẹ nhàng bắt mạch cho Tiểu Nguyệt, cảm nhận nhịp đập nhanh và yếu ớt dưới đầu ngón tay. Hắn quan sát kỹ lưỡng các triệu chứng: sốt cao, tiêu chảy, nôn mửa. Những mảnh ký ức về y học hiện đại, những bài học về vệ sinh dịch tễ chợt ùa về trong tâm trí hắn. Không cần phải là một bác sĩ chuyên sâu, hắn cũng có thể nhận ra đây là những dấu hiệu điển hình của bệnh tả, hay ít nhất là một dạng nhiễm trùng đường ruột nghiêm trọng do nước bẩn và vệ sinh kém.
Hắn tự trách mình. **“Bệnh dịch… Nước bẩn. Mình đã quá chủ quan.”** Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nội tâm đầy vẻ hối hận. Kể từ khi thử nghiệm lọc nước thành công, hắn đã quá tập trung vào việc nghiên cứu “Thần Nông Bách Thảo Phổ” mà quên đi rằng, nguồn nước sạch vẫn chưa đến được với tất cả mọi người, và thói quen sinh hoạt của dân làng vẫn còn rất lạc hậu. Cơn mưa đầu mùa, cộng với nguồn nước sinh hoạt chủ yếu từ suối và giếng khơi không đảm bảo vệ sinh, đã tạo điều kiện lý tưởng cho mầm bệnh bùng phát. Hắn đã nhìn thấy nguy cơ, nhưng lại chưa đủ nhanh chóng để hành động.
Hắn siết chặt tay Tiểu Nguyệt, cố gắng truyền hơi ấm cho cô bé. “Tiểu Nguyệt đừng sợ, ca ca sẽ tìm thuốc cho em. Nhất định sẽ khỏi.” Hắn nói, giọng kiên định, dù trong lòng vẫn còn đầy bất an. Đây không phải là một lời hứa suông, đây là một mệnh lệnh hắn đặt ra cho chính mình.
Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt hắn lướt qua căn nhà nhỏ, dừng lại ở chiếc bàn gỗ đơn sơ. Nơi đó, cuốn “Thần Nông Bách Thảo Phổ” vẫn nằm im lìm. Hắn cầm lấy cuốn sách, lật giở nhanh chóng. Ánh mắt hắn quét qua từng trang, tìm kiếm những ghi chép về các loại bệnh dịch, về những loại thảo dược có thể dùng để điều trị các triệu chứng như sốt, tiêu chảy. Hắn đã dành cả đêm để nghiên cứu, nhưng kiến thức trong sách quá rộng lớn, và hắn cần phải tìm ra loại thuốc hiệu quả nhất, trong thời gian ngắn nhất. Hắn biết, thời gian là thứ xa xỉ nhất lúc này.
Những hình ảnh về các loại thảo dược, các bài thuốc cổ truyền hiện lên dưới ngón tay hắn. Hắn cố gắng so sánh, đối chiếu với những gì mình biết. Có những loại cây quen thuộc mọc quanh làng, nhưng cũng có những loại chỉ được mô tả mơ hồ, hoặc ghi chú là cực kỳ quý hiếm. Hắn biết, để cứu Tiểu Nguyệt, hắn không thể chỉ dựa vào những gì có sẵn. Hắn phải hành động, phải đi xa hơn, phải tìm kiếm. Dù có phải lật tung cả Đại Hạ vương triều này lên, hắn cũng sẽ tìm ra cách cứu lấy gia đình mình.
Cảm giác tội lỗi và bất lực vẫn day dứt trong lòng Lâm Dịch. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ gia đình, sẽ cải thiện cuộc sống của họ. Giờ đây, khi bệnh tật ập đến, hắn mới thấy mình vẫn còn quá yếu kém. Nhưng chính sự yếu kém đó lại biến thành một ngọn lửa, đốt cháy sự quyết tâm trong hắn. **“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,”** hắn nhắc nhở mình. Và để sinh tồn một cách bền vững, hắn không chỉ cần nước sạch, mà còn cần cả y thuật để chống lại bệnh tật.
Hắn đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn cha mẹ. “Con sẽ đưa Tiểu Nguyệt đến nhà Hồ Gia Gia. Người hãy ở nhà nghỉ ngơi, đừng quá lo lắng.” Giọng hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng Lâm phụ và Lâm mẫu vẫn nhìn thấy sự căng thẳng ẩn sâu trong đôi mắt hắn. Hắn biết, họ không thể làm gì hơn ngoài việc cầu nguyện. Trách nhiệm giờ đây đè nặng lên vai hắn.
***
Giữa trưa, ánh nắng yếu ớt xuyên qua làn mây xám, rải rác những vệt sáng nhạt nhòa trên con đường đất lầy lội sau trận mưa. Lâm Dịch cẩn thận bế Lâm Tiểu Nguyệt trên tay, bước đi vội vã về phía nhà Hồ Gia Gia. Nhị Cẩu đi phía sau, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng, thỉnh thoảng lại đưa tay muốn đỡ Lâm Dịch, nhưng hắn chỉ lắc đầu. Hắn biết, Nhị Cẩu cũng đang sợ hãi, nhưng cậu bé vẫn kiên quyết đi theo.
Nhà Hồ Gia Gia nằm nép mình dưới một gốc cây cổ thụ lớn ở rìa làng, trông có vẻ cổ kính và tịch mịch. Mùi thảo dược nồng nàn, thoang thoảng trong không khí, xoa dịu một phần nào đó sự căng thẳng trong lòng Lâm Dịch. Hồ Gia Gia, với dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, mái tóc và râu bạc phơ như sương, đang ngồi bên bàn bào chế thuốc. Đôi mắt ông hiền từ nhưng cũng đầy vẻ từng trải. Nghe tiếng bước chân, ông ngẩng đầu lên, rồi ánh mắt chợt dừng lại ở Tiểu Nguyệt đang nằm lịm trong vòng tay Lâm Dịch.
“Ôi chao, Tiểu Nguyệt bé bỏng, sao lại ra nông nỗi này?” Hồ Gia Gia thốt lên, giọng ông đầy vẻ xót xa. Ông vội vã đứng dậy, tay thoăn thoắt dọn dẹp bàn, rồi đưa tay đón lấy Tiểu Nguyệt từ Lâm Dịch. Ông đặt cô bé nằm cẩn thận trên một chiếc giường gỗ đơn sơ, rồi bắt mạch. Lâm Dịch đứng bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi Hồ Gia Gia, từng cử chỉ nhỏ của ông cũng không thoát khỏi sự quan sát của hắn.
Hồ Gia Gia nhắm mắt lại, ngón tay đặt trên cổ tay Tiểu Nguyệt, cảm nhận nhịp đập yếu ớt. Lông mày ông nhíu lại, rồi giãn ra. Sau một hồi lâu, ông thở dài một tiếng nặng nề. “Đúng như ta nghĩ, là bệnh thổ tả do nước bẩn. Thôn làng năm nào cũng vậy vào đầu mùa mưa, nhưng năm nay có vẻ nặng hơn.” Ông nói, giọng trầm buồn. “Mấy ngày nay ta đã khám cho vài người trong làng, triệu chứng đều tương tự.”
Lâm Dịch cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Hồ Gia Gia, cha và mẹ con cũng có vẻ không khỏe. Người có thể xem giúp họ không?” Hắn hỏi, giọng có chút run rẩy. Hồ Gia Gia gật đầu, lần lượt bắt mạch cho Lâm phụ và Lâm mẫu. Quả nhiên, cả hai cũng có dấu hiệu nhiễm bệnh, dù nhẹ hơn Tiểu Nguyệt rất nhiều.
“Bệnh này, nếu là người lớn thì may ra còn chống đỡ được, nhưng với trẻ con thì nguy hiểm vô cùng.” Hồ Gia Gia lắc đầu, ông mở một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, lấy ra vài gói thảo dược khô. “Ta chỉ có vài loại thảo dược thông thường, có thể giúp hạ sốt, cầm tiêu chảy tạm thời. Nhưng để trị tận gốc thì khó. Tiếc là ta cũng chỉ có vậy…” Giọng ông đầy vẻ bất lực.
Lâm Dịch chợt nhớ đến cuốn “Thần Nông Bách Thảo Phổ”. Hắn vội vàng mở sách, tìm đến phần ghi chép về các loại bệnh dịch và thảo dược. Hắn chỉ vào một hình vẽ, rồi đọc to tên một loại thảo dược: “Hồ Gia Gia, trong sách này có ghi chép về một loại ‘Hồng Thạch Thảo’ có thể trị được chứng này. Người có biết nó mọc ở đâu không?”
Hồ Gia Gia nhìn vào cuốn sách trong tay Lâm Dịch, đôi mắt ông sáng lên một chút, rồi lại nhanh chóng trở nên u ám. Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc. “Hồng Thạch Thảo? Đó là loại quý hiếm, cực kỳ hiếm có. Nó chỉ mọc ở những vùng núi sâu, hiểm trở, nơi khí hậu đặc biệt. Hoặc, may ra, chỉ có ở các tiệm thuốc lớn ở trấn mới có, nhưng giá của nó thì…” Ông ngừng lại, không nói hết câu, nhưng Lâm Dịch đã hiểu. Với tình hình kinh tế của gia đình hắn, việc mua một loại thảo dược quý hiếm như vậy gần như là không thể.
Nhưng Lâm Dịch không bỏ cuộc. Hắn nhìn Tiểu Nguyệt, gương mặt cô bé vẫn đỏ bừng vì sốt, hơi thở yếu ớt. Hắn đã hứa với em. **“Tri thức là vũ khí mạnh nhất,”** hắn nhắc nhở mình. Cuốn sách này đã cho hắn một tia hy vọng. Hắn không thể để nó vụt tắt.
“Vậy thì con phải đi trấn.” Lâm Dịch nói, giọng quyết đoán. “Con sẽ tìm Hồng Thạch Thảo, dù có phải trả giá thế nào.”
Hồ Gia Gia nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ông lộ vẻ kinh ngạc, rồi chuyển sang sự ngưỡng mộ. Ông đã thấy sự kiên định lạ thường ở thiếu niên này. “Đường đến trấn xa xôi, lại nhiều hiểm nguy. Hơn nữa, việc tìm Hồng Thạch Thảo không dễ dàng chút nào. Ngươi có chắc không?”
“Con chắc chắn.” Lâm Dịch đáp, không chút do dự. “Nhờ Hồ Gia Gia chăm sóc Tiểu Nguyệt và cha mẹ con. Con sẽ cố gắng trở về nhanh nhất có thể.”
Hồ Gia Gia gật đầu, ông đưa cho Lâm Dịch một túi nhỏ. “Đây là chút tiền phòng thân, và mấy viên thuốc cầm tiêu chảy. Lộ trình đi trấn, ta có thể chỉ dẫn cho ngươi. Nhưng phải nhớ, cẩn thận là trên hết.”
Lâm Dịch cúi đầu cảm ơn. Hắn biết, Hồ Gia Gia đã làm hết sức mình. Giờ đây, mọi hy vọng đều đặt vào chuyến đi này. Hắn nhìn Tiểu Nguyệt một lần cuối, rồi quay lưng bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu trách nhiệm nhưng cũng đầy quyết tâm. Trần Nhị Cẩu vội vã theo sau, không nói một lời, nhưng ánh mắt kiên định của cậu bé đã nói lên tất cả. Cậu sẽ cùng Lâm Dịch đối mặt với mọi khó khăn.
***
Chiều tối, con đường mòn cổ hiện lên trong một vẻ bình yên đến lạ. Ánh nắng chiều đã dần tắt, nhường chỗ cho một bầu trời trong xanh vời vợi, điểm xuyết vài vì sao lấp lánh đầu tiên. Không khí se lạnh đặc trưng của vùng núi bắt đầu bao trùm, mang theo mùi của cây cỏ dại và đất ẩm. Nhưng Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu không có thời gian để thưởng thức vẻ đẹp đó. Bước chân họ hối hả, vội vã trên con đường gập ghềnh. Tiếng giày dép thô sơ ma sát với đá sỏi tạo thành một âm thanh đều đặn, gấp gáp, như nhịp đập của trái tim đang lo lắng.
Lâm Dịch dẫn đầu, vẻ mặt hắn căng thẳng nhưng đôi mắt lại kiên định đến lạ. Hắn không ngừng tính toán, suy xét về quãng đường, về thời gian, về những điều có thể xảy ra ở trấn. Trong đầu hắn, hình ảnh Tiểu Nguyệt tái nhợt vẫn ám ảnh, thúc giục hắn phải nhanh hơn nữa. Trần Nhị Cẩu đi theo sau, cố gắng theo kịp bước chân dài của Lâm Dịch. Cậu bé vốn không quen đi đường xa, nhưng sự lo lắng cho Tiểu Nguyệt và sự trung thành với Lâm Dịch đã tiếp thêm sức mạnh cho cậu.
“Đại ca, Tiểu Nguyệt sẽ không sao chứ?” Trần Nhị Cẩu cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi, giọng nói vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch.
Lâm Dịch không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn nhìn thẳng về phía trước, như thể muốn xuyên thủng màn đêm. “Sẽ không sao. Chúng ta phải nhanh lên một chút.” Giọng hắn trầm và chắc chắn, như một lời khẳng định cho chính mình, và cho cả Nhị Cẩu. Hắn không cho phép mình yếu lòng lúc này.
Họ tiếp tục đi trong im lặng, chỉ có tiếng bước chân và tiếng gió xào xạc trên những tán cây. Khoảng nửa canh giờ sau, từ xa, một ánh lửa bập bùng hiện ra, kèm theo tiếng nói chuyện lách tách. Đó là một trạm tiếp tế nhỏ ven đường, nơi các đoàn xe ngựa thường dừng chân nghỉ ngơi trước khi tiếp tục hành trình xuyên đêm.
Một đoàn xe ngựa nhỏ đang nghỉ chân tại đó. Ba chiếc xe chất đầy hàng hóa, được che phủ cẩn thận bằng bạt thô. Bên cạnh đống lửa trại, vài người phu xe đang ăn uống, nói chuyện rôm rả. Một Lão phu xe với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của gió sương, đang cặm cụi kiểm tra bánh xe, đôi mắt tinh tường rà soát từng chi tiết nhỏ. Ông ta đội một chiếc mũ rộng vành đã bạc màu, che khuất gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ chòm râu lưa thưa và đôi môi mím chặt. Động tác của ông chậm rãi nhưng đầy kinh nghiệm.
Nghe tiếng bước chân của Lâm Dịch và Nhị Cẩu, Lão phu xe ngẩng đầu lên. Ánh mắt ông ta quét qua hai người, dừng lại ở vẻ mặt căng thẳng của Lâm Dịch. “Hai tiểu huynh đệ đi đâu mà vội thế? Đường buổi tối không an toàn đâu.” Giọng ông ta trầm khàn, mang theo sự từng trải của người đã đi khắp nơi.
Lâm Dịch dừng lại, chắp tay chào. “Chào lão trượng. Chúng con đang vội đến trấn để tìm thuốc cho em gái bị bệnh. Không biết đường đến trấn còn xa không, và ở đó có những tiệm thuốc lớn nào đáng tin cậy không ạ?” Hắn hỏi, giọng điệu lễ phép nhưng vẫn toát lên sự cấp bách.
Lão phu xe ngừng tay, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt dò xét. Ông ta có vẻ ngạc nhiên khi thấy một thiếu niên ở vùng quê nghèo lại có vẻ điềm tĩnh và ăn nói rõ ràng như vậy. “Đến trấn thì còn phải đi thêm ít nhất hai canh giờ nữa. Nếu là tiệm thuốc lớn, thì ở trấn Thiên Phong có mấy nhà họ Lý, họ Vương là nổi tiếng nhất. Nhưng muốn tìm thuốc quý hiếm, e rằng phải đến những nơi đặc biệt hơn.” Ông ta nói, rồi đưa tay chỉ về phía trước. “Đường này tuy hơi xa nhưng ít trộm cướp hơn đường vòng qua rừng. Cứ đi thẳng là đến trấn.”
“Cảm ơn lão trượng đã chỉ dẫn.” Lâm Dịch nói, rồi hắn chần chừ một chút. “Lão trượng có biết loại thảo dược nào tên là ‘Hồng Thạch Thảo’ không ạ? Nghe nói nó có thể chữa được bệnh thổ tả.”
Lão phu xe nheo mắt, trầm ngâm một lát. “Hồng Thạch Thảo à… Ta có nghe nói. Đó là một loại thuốc cực kỳ quý hiếm, không phải tiệm thuốc nào cũng có. Ngay cả ở trấn, cũng khó mà tìm được. Có lẽ, chỉ có những buổi đấu giá lớn, hoặc những thương hội tầm cỡ mới có cơ hội sở hữu nó. Mà giá cả thì… không phải ai cũng gánh nổi đâu.” Ông ta nói, rồi lắc đầu. “Chuyến này của hai tiểu huynh đệ e rằng không dễ dàng chút nào.”
Lâm Dịch gật đầu. Hắn đã lường trước được điều này. **“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,”** hắn thầm nhủ. Muốn có được thứ quý giá, phải chấp nhận trả giá xứng đáng. Hắn cảm ơn Lão phu xe một lần nữa, rồi cùng Trần Nhị Cẩu tiếp tục hành trình. Lời cảnh báo của Lão phu xe về sự khó khăn trong việc tìm thuốc càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng hắn. Hắn không thể quay về tay trắng.
***
Đêm đã về khuya, những con phố của trấn Thiên Phong vẫn còn vương vấn chút hơi tàn của sự nhộn nhịp ban ngày. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải rắc ánh sáng bạc mờ ảo xuống những mái ngói rêu phong và con đường đá lát. Tiếng vó ngựa lóc cóc xa dần, tiếng rao hàng đã im bặt, chỉ còn lại tiếng gió đêm rít qua những khe hở và tiếng chó sủa vu vơ từ một góc phố nào đó. Mùi hương của những món ăn vặt, của thảo dược và của khói đèn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của một trấn nhỏ đang dần chìm vào giấc ngủ.
Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu, mệt mỏi rã rời sau chuyến đi dài, cuối cùng cũng đến được cổng trấn. May mắn thay, cổng trấn vẫn chưa đóng hoàn toàn. Lính gác cổng, với vẻ mặt ngái ngủ, chỉ liếc nhìn hai người một cách hờ hững rồi phất tay cho qua. Họ đi sâu vào trấn, tìm kiếm một quán trọ. Cuối cùng, họ dừng chân trước Quán Trọ Lạc Nguyệt, một tòa nhà hai tầng có vẻ khang trang hơn những nơi khác, với ánh đèn lồng vàng vọt hắt ra từ bên trong, tạo nên một không khí ấm cúng.
Tiếng chuông gió kêu lanh canh khi Lâm Dịch đẩy cánh cửa gỗ. Một người đàn ông có thân hình tròn trịa, với nụ cười niềm nở luôn thường trực trên môi và bộ râu mép tỉa tót cẩn thận, vội vã từ quầy lễ tân bước ra. Đó chính là Chủ quán trọ Mập. Hắn là một người có ánh mắt tinh tường, luôn biết cách đón tiếp khách và đánh giá túi tiền của họ chỉ qua một cái nhìn.
“Ôi chao, hai vị khách quý. Đã tối muộn rồi mà vẫn còn khách đến. Cứ tự nhiên như ở nhà.” Chủ quán trọ Mập nói, giọng ông ta đầy vẻ niềm nở, nhưng đôi mắt lại không ngừng quét qua y phục giản dị của Lâm Dịch và Nhị Cẩu. “Hai vị muốn dùng bữa hay tìm chỗ nghỉ chân?”
“Chúng con muốn thuê một phòng, và tiện thể hỏi han vài điều.” Lâm Dịch đáp, giọng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh. Hắn lấy ra vài đồng tiền bạc ít ỏi mà Hồ Gia Gia đã đưa cho. “Chúng con đến đây để tìm thuốc men. Không biết Chủ quán có biết tiệm thuốc nào lớn và uy tín ở trấn này không? Đặc biệt là loại thảo dược tên là ‘Hồng Thạch Thảo’.”
Chủ quán trọ Mập nheo mắt, nhìn số tiền trong tay Lâm Dịch, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt kiên định của hắn. Ông ta cười xòa. “Tìm thuốc men sao? Chỗ này ta biết rõ lắm. Tiệm thuốc ở trấn thì có Lý Gia Dược Phố và Vương Gia Dược Các là lớn nhất, nhưng ‘Hồng Thạch Thảo’ thì… Ôi chao, đó là một loại quý giá, cực kỳ khó tìm. E rằng chỉ có ở Nhà Đấu Giá Thiên Bảo may ra mới có, mà giá thì…” Ông ta ngừng lại, đưa tay vuốt bộ râu mép, ý muốn nói rằng giá của nó không hề rẻ.
Lâm Dịch gật đầu. Hắn đã nghe điều này từ Lão phu xe. “Nhà Đấu Giá Thiên Bảo? Đó là nơi nào vậy, Chủ quán?”
“À, đó là nơi tập trung những món đồ quý hiếm nhất, từ bảo vật cổ xưa đến linh dược thần kỳ. Chỉ những người có tiền tài, quyền thế mới có thể bước chân vào đó. Nó nằm ở khu trung tâm trấn, không xa đây là mấy.” Chủ quán trọ Mập nói, đôi mắt ông ta lộ rõ vẻ ngưỡng mộ và thèm muốn khi nhắc đến Nhà Đấu Giá Thiên Bảo. “Nhưng mà, nếu hai vị đã mệt mỏi rồi, cứ nghỉ ngơi trước đã. Sáng mai hẵng tính toán. Ta sẽ sắp xếp cho hai vị một căn phòng ấm cúng.”
Lâm Dịch thuê một căn phòng nhỏ, đơn giản nhưng sạch sẽ. Sau khi đưa Nhị Cẩu vào nghỉ ngơi, hắn không ngủ được. Sự lo lắng cho Tiểu Nguyệt vẫn day dứt trong lòng. Hắn biết, hắn không thể chờ đợi đến sáng mai. Hắn muốn tận mắt thấy Nhà Đấu Giá Thiên Bảo, muốn cảm nhận được cái không khí của nơi mà Chủ quán trọ Mập đã nói là “tập trung những món đồ quý hiếm”.
Hắn lặng lẽ rời khỏi quán trọ, bước chân nhẹ nhàng trên con đường đá lát ẩm ướt. Trấn Thiên Phong về đêm khác hẳn với vẻ huyên náo ban ngày. Im ắng hơn, nhưng không vì thế mà mất đi sự quyến rũ. Ánh đèn lồng thưa thớt treo trên các mái hiên, hắt bóng đổ dài trên mặt đất. Sau vài lần hỏi đường những người đi làm đêm, Lâm Dịch cuối cùng cũng tìm đến khu trung tâm của trấn.
Và rồi, hắn nhìn thấy nó. Nhà Đấu Giá Thiên Bảo. Một tòa nhà đồ sộ, được xây bằng đá xanh kiên cố, với những cột trụ chạm khắc tinh xảo và mái ngói lưu ly lấp lánh dưới ánh trăng. Dù đã về khuya, nhưng từ bên trong vẫn toát ra một thứ ánh sáng vàng nhạt, huyền ảo, cùng với những âm thanh mơ hồ của tiếng nhạc cụ và tiếng người nói chuyện nhỏ nhẹ. Nó không ồn ào, nhưng lại mang một vẻ uy nghi, hào nhoáng đến lạ. Những vệ binh mặc giáp trụ đứng gác nghiêm nghị ở cổng, ánh mắt sắc lạnh quét qua mọi người qua lại.
Lâm Dịch dừng lại ở một góc khuất, quan sát. Hắn không dám đến quá gần. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khác biệt tỏa ra từ nơi đó, một thứ năng lượng của quyền lực, của tiền tài, của những bí mật được che giấu. Mùi hương của những loại gỗ quý, của phấn hoa xa lạ, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của tiền bạc và sự xa hoa, phả vào không khí. Đây không phải là một ngôi nhà bình thường, đây là một trung tâm quyền lực, nơi định đoạt số phận của nhiều người.
“Nhà Đấu Giá Thiên Bảo… một nơi có thể nắm giữ tài nguyên và cả quyền lực. Mình cần phải tìm hiểu kỹ hơn.” Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nội tâm đầy vẻ suy tư. Hắn biết, để có được “Hồng Thạch Thảo”, hắn không chỉ cần tiền, mà còn cần cả sự khôn khéo, mưu lược. Hắn không thể đơn thuần là một người mua hàng. Hắn phải hiểu cách vận hành của nơi này, phải tìm ra kẽ hở, hoặc một con đường khác.
Hắn nhìn chằm chằm vào Nhà Đấu Giá Thiên Bảo, rồi lại nhớ về Thôn Làng Sơn Cước, về gia đình đang đau ốm, về những người dân lam lũ đang từng ngày vật lộn với cái đói, cái nghèo và bệnh tật. **“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,”** hắn nhắc nhở mình. Nhưng sinh tồn của một người, của một gia đình, và của cả một thôn làng lại là những cấp độ hoàn toàn khác nhau. Hắn không thể chỉ nghĩ cho riêng mình. Hắn phải trở thành một người kiến tạo, một người dám thay đổi số phận.
Lâm Dịch quay lưng, bước đi trong màn đêm tĩnh mịch. Hắn không còn cảm thấy mệt mỏi nữa. Trong lòng hắn, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy dữ dội. Chuyến đi này, không chỉ là để tìm thuốc cho Tiểu Nguyệt, mà còn là bước chân đầu tiên của hắn ra khỏi vùng an toàn, để đối mặt với một thế giới rộng lớn hơn, phức tạp hơn, nhưng cũng đầy rẫy những cơ hội. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm ra cách.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.