Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 17: Nguồn Nước Định Mệnh: Thuyết Phục Lâm Phụ

Màn đêm buông xuống Trấn Thiên Phong tĩnh mịch, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa quyết tâm vẫn bùng cháy rực rỡ. Hắn không ngủ được đêm đó. Hình ảnh Nhà Đấu Giá Thiên Bảo sừng sững uy nghi, những vệ binh mặc giáp trụ, và cái không khí xa hoa, quyền lực tỏa ra từ nơi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn. Hắn nghĩ về Tiểu Nguyệt, về đôi mắt ngây thơ của con bé khi đang sốt, về sự lo lắng hằn sâu trên khuôn mặt cha mẹ. Rồi hắn lại nghĩ về Thôn Làng Sơn Cước, về những gương mặt lam lũ, về cái giếng làng đục ngầu mỗi khi mưa xuống. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, nhưng cái sinh tồn ấy không chỉ là của riêng hắn, mà là của cả gia đình, cả một cộng đồng. Hắn không thể chỉ nghĩ cho mình.

Sáng sớm hôm sau, hắn và Nhị Cẩu trở về làng. Chuyến đi này không chỉ mang về những thông tin quý giá về "Hồng Thạch Thảo" mà còn là một bước ngoặt trong tư duy của Lâm Dịch. Hắn nhận ra, để thực sự thay đổi, hắn cần phải thuyết phục những người thân cận nhất của mình, bắt đầu từ cha hắn.

Vài ngày sau, khi Tiểu Nguyệt đã khỏe hơn nhiều, đã có thể chạy nhảy chơi đùa ngoài sân, Lâm Dịch mới tìm được cơ hội thích hợp để nói chuyện. Bữa cơm tối hôm ấy, cả nhà quây quần bên mâm cơm đạm bạc. Mùi khói củi từ bếp lẫn mùi thức ăn giản dị quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác ấm cúng quen thuộc. Ngoài sân, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên, và xa xa, tiếng trẻ con trong làng vẫn còn đang chơi đùa dưới ánh trăng. Đó là một buổi tối mùa hạ mát mẻ, bầu trời đầy sao, nhưng trong căn nhà gỗ đơn sơ, ánh đèn dầu leo lét là nguồn sáng chính.

Lâm Dịch nhìn Tiểu Nguyệt đang cắm cúi ăn, đôi má bầu bĩnh đã hồng hào trở lại, tuy vẫn còn đôi chút gầy guộc. Hơi thở của con bé đều đặn, không còn tiếng ho khan hay rên rỉ như những ngày qua. Nỗi lo lắng trong lòng hắn dịu đi đôi chút, nhưng lại nhường chỗ cho một quyết tâm mạnh mẽ hơn. Hắn biết, đây là thời điểm.

Đặt đũa xuống, Lâm Dịch hắng giọng. "Cha, mẹ, con có một ý này, có thể giúp Tiểu Nguyệt và mọi người trong nhà không còn bị bệnh vặt nữa. Thậm chí là cả làng mình."

Lâm phụ, người đàn ông với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp vì quanh năm làm bạn với đất đai, đang chậm rãi nhai. Ông ngước mắt lên, đôi mắt hiền lành nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi và bảo thủ của người dân quê. "Nói gì vậy con? Bệnh vặt là chuyện thường tình của người nghèo. Nước giếng mình dùng bao đời nay có sao đâu? Chẳng qua là trời hành thôi." Giọng ông trầm đục, mang theo niềm tin sâu sắc vào những điều đã được chấp nhận từ ngàn đời.

Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với đôi mắt vẫn còn vương vấn nét lo âu, liền đặt tay lên vai Lâm Dịch. "Tiểu Nguyệt nhà mình xanh xao quá, ta cũng lo lắm. Con có cách gì thì nói cha con nghe đi." Bà là người nhạy cảm hơn, dễ dao động hơn, và nỗi sợ hãi cho con cái là động lực lớn nhất của bà. Bà luôn ủng hộ những ý tưởng của Lâm Dịch, dù đôi khi không hiểu hết.

Lâm Dịch gật đầu, biết rằng đây là cơ hội của mình. Hắn kéo cái hộp gỗ nhỏ sang, lấy ra cuốn *Thần Nông Bách Thảo Phổ*. Cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách, nhưng những trang giấy bên trong lại chứa đựng kho tàng tri thức quý giá. Hắn nhẹ nhàng lật dở, tìm đến những trang nói về nguồn bệnh và cách phòng tránh. "Không phải trời hành đâu cha. Là do nước mình chưa sạch. Con đã đọc trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ', có rất nhiều loại bệnh là do nước mà ra." Hắn chỉ vào một đoạn chữ Hán cổ, rồi lại chỉ vào những hình vẽ minh họa các loại cây thuốc dùng để tẩy uế, thanh độc. "Sách này có ghi rõ, nước đục, nước tù, nước có mùi lạ... đều có thể sinh bệnh. Mà nước giếng làng mình, mỗi khi mưa lớn, đều đục ngầu, có lúc còn có mùi tanh nữa."

Lâm phụ nheo mắt nhìn những dòng chữ ngoằn ngoèo, rồi lại nhìn hình vẽ. Ông không biết chữ, nhưng sự tự tin trong giọng nói của Lâm Dịch, và cái vẻ mặt nghiêm túc của hắn, khiến ông phải lắng nghe. "Nhưng... nước giếng đó là tổ tiên để lại. Từ xưa đến nay vẫn vậy mà." Lời nói của ông vẫn đầy sự hoài nghi, như thể Lâm Dịch đang muốn lật đổ một chân lý đã tồn tại hàng trăm năm.

Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích. "Tổ tiên để lại là để mình dùng, nhưng nếu mình biết cách làm cho nó tốt hơn, sạch hơn, thì không phải là càng quý trọng công sức tổ tiên sao cha? Giống như mình trồng lúa, mình biết cách làm cho đất phì nhiêu, cho hạt lúa mẩy hơn, thì đâu thể nói cứ phải gieo hạt theo cách cũ, mặc kệ năng suất hay sâu bệnh?" Hắn dùng một ví dụ gần gũi với nghề nông của cha mình để dễ bề thuyết phục. "Con muốn dẫn nước từ suối trên cao về, rồi làm một cái bể lọc... Bể lọc này sẽ dùng cát, sỏi, than củi. Nước chảy qua đó sẽ sạch hơn rất nhiều, trong hơn, và quan trọng là ít mầm bệnh hơn." Hắn vẽ phác thảo lên nền đất bằng ngón tay, một sơ đồ đơn giản về hệ thống dẫn nước và bể lọc. "Như vậy, Tiểu Nguyệt sẽ không còn đau bụng nữa, cha mẹ cũng khỏe mạnh hơn, và cả làng mình cũng sẽ ít bệnh tật hơn."

Lâm mẫu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy hy vọng. "Thật sao con? Nếu làm được như vậy thì tốt quá." Bà quay sang Lâm phụ, giọng khẩn khoản. "Ông nó, nghe thằng Dịch nói xem sao. Nó là người có học, lại đọc sách thánh hiền, chắc chắn không nói bừa đâu."

Lâm phụ im lặng, đưa mắt nhìn con trai, rồi nhìn cuốn sách cổ. Ông nhớ lại những ngày Tiểu Nguyệt ốm quặt quẹo, người xanh xao gầy guộc. Ông nhớ lại mỗi khi mình bị đau bụng, hay những cơn sốt vặt của vợ. Có lẽ, Lâm Dịch nói đúng. Ông đã dùng nước giếng này cả đời, nhưng chưa bao giờ thực sự nghĩ về "sạch" hay "bẩn". Chỉ biết rằng nó có ở đó, và cứ thế mà dùng. Sự hoài nghi trong ông vẫn còn đó, nhưng đã bị lung lay bởi nỗi lo lắng cho gia đình và sự logic sắc bén của Lâm Dịch.

"Việc dẫn nước từ suối về... tốn công, tốn sức lắm con. Lại còn phải đào mương, làm bể lọc..." Lâm phụ nói, giọng đã dịu đi một chút, không còn kiên quyết phản đối. "Mà than củi thì lấy đâu ra?"

Lâm Dịch biết hắn đã thành công một nửa. "Con sẽ nghĩ cách. Con có thể nhờ Nhị Cẩu, nhờ các chú bác trong làng. Nếu mọi người thấy được cái lợi ích, thấy được con cái mình khỏe mạnh, thì chắc chắn sẽ cùng chung tay thôi, cha à. Than củi, mình có thể đốt từ củi khô, hoặc dùng tro bếp than hóa. Con có đọc trong sách, đều có tác dụng lọc nước cả." Hắn trình bày một cách rành mạch, từng bước một, như thể đã suy tính kỹ lưỡng từ lâu.

Lâm phụ thở dài một tiếng, nhưng không phải là tiếng thở của sự phản đối, mà là tiếng thở của sự suy tư. Ông nhìn con trai, rồi nhìn ra khoảng sân vắng. "Vậy thì... con cứ thử xem sao. Nhưng phải cẩn thận. Đừng để mình lại mang tiếng là bày trò." Ông vẫn giữ lại một chút thận trọng, nhưng đã là một sự chấp thuận ngầm.

Lâm Dịch biết đây là một chiến thắng nhỏ nhưng vô cùng quan trọng. Hắn cúi đầu. "Vâng, cha. Con sẽ làm cho thật tốt." Trong lòng hắn, một cảm giác ấm áp dâng lên. Hắn đã vượt qua được rào cản đầu tiên. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nghĩ, và vũ khí ấy, giờ đây, đã được chấp nhận.

***

Sau khi thuyết phục được Lâm phụ, Lâm Dịch lại tiếp tục hành trình dang dở của mình. Hắn cần tìm "Hồng Thạch Thảo" để điều trị tận gốc những bệnh vặt liên quan đến đường ruột và để bổ sung vào kho dược liệu của mình. Lần này, hắn đi cùng Trần Nhị Cẩu, quay trở lại Trấn Thiên Phong.

Thành Thiên Phong vào ban ngày hoàn toàn khác biệt so với vẻ tĩnh mịch lúc nửa đêm. Ánh nắng vàng óng trải dài trên những con phố lát đá, nhuộm rực rỡ những mái ngói cong vút. Tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng leng keng của thợ rèn, tiếng vó ngựa lọc cọc trên đường, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn ven đường, mùi thuốc bắc thoang thoảng từ tiệm dược, mùi mồ hôi của những người lao động, tất cả cùng tạo nên một bức tranh sống động của một trấn nhỏ đang phát triển.

Lâm Dịch và Nhị Cẩu đi bộ trên con phố chính, mắt đảo quanh tìm kiếm các tiệm thuốc lớn nhỏ, các hàng bán nguyên liệu. Nhị Cẩu, với bản tính tò mò và hiếu động, không ngừng trầm trồ trước những cửa hàng lớn, những mặt hàng lạ mắt. "Đại ca, trấn này thật là đông đúc! Nhiều thứ hay ho quá!"

Lâm Dịch chỉ gật đầu, ánh mắt hắn vẫn tập trung vào việc tìm kiếm. Hắn đã ghé qua Lý Gia Dược Phố và Vương Gia Dược Các, hai tiệm thuốc lớn nhất trấn theo lời Chủ quán trọ Mập, nhưng đều không tìm thấy "Hồng Thạch Thảo". Các thầy thuốc ở đó đều nói rằng đó là một loại thảo dược hiếm, khó tìm, thường chỉ có ở những vùng xa xôi hoặc phải thông qua đấu giá.

"Đại ca, mình đi đâu nữa? Cả buổi sáng mà 'Hồng Thạch Thảo' vẫn bặt vô âm tín." Nhị Cẩu nhăn nhó, cái bụng đã bắt đầu réo.

Lâm Dịch thầm thở dài. *Cuộc sống ở đây không có Google Maps hay Baidu. Thông tin phải tự tìm kiếm, mò mẫm, từ những nguồn nhỏ nhất.* Hắn đưa mắt nhìn quanh, rồi dừng lại ở một quán cơm nhỏ, tấp nập khách ra vào. Mùi cá kho gừng thơm lừng, mùi canh nóng hổi bốc lên nghi ngút, kích thích dạ dày. "Chúng ta vào quán cơm này ăn chút đã, rồi hỏi thăm xem sao." Hắn nói với Nhị Cẩu, ra hiệu bước vào.

Quán cơm không quá lớn, nhưng sạch sẽ và ấm cúng. Những chiếc bàn gỗ đơn sơ kê san sát nhau, khách hàng đa phần là người lao động, thương nhân nhỏ. Một người đàn ông béo tốt, luôn miệng tươi cười, tay cầm chiếc khăn trắng lau bàn, liền niềm nở đón tiếp. Chính là Chủ tiệm cơm mà Lâm Dịch đã nghe nói. "Hai vị khách quan dùng gì? Quán ta có món cá kho gừng, rất nổi tiếng đấy! Hay là bát mì nóng hổi xua tan mệt mỏi?" Giọng ông ta sang sảng, đầy nhiệt tình.

"Cho chúng tôi hai bát mì, và xin hỏi, ông chủ có biết ở đâu bán 'Hồng Thạch Thảo' không?" Lâm Dịch hỏi, không vòng vo. Hắn biết những người buôn bán như Chủ tiệm cơm thường có mạng lưới thông tin rộng rãi.

Chủ tiệm cơm vừa đặt hai bát mì nóng hổi xuống bàn, vừa suy nghĩ, vuốt vuốt bộ râu thưa thớt. "Hồng Thạch Thảo ư? Ài, thứ đó hiếm lắm. Mấy tiệm thuốc lớn trong trấn cũng không có đâu. Ta chỉ nghe nói, loại thảo dược này thường chỉ mọc ở những vùng đất đặc biệt, ven biển chẳng hạn."

Vừa lúc đó, một chàng thanh niên nhanh nhẹn, mặc bộ đồ phục vụ của quán, đang bưng bê đồ ăn đi ngang qua, nghe được câu chuyện. Đó chính là Tiểu Nhị Quán Rượu, gương mặt lanh lợi, đôi mắt sáng. Hắn liền lân la đến, đặt khay đồ xuống bàn bên cạnh, rồi ghé tai nói nhỏ với Lâm Dịch, giọng đầy vẻ hiểu biết. "Hồng Thạch Thảo ư? Nghe nói loại đó chỉ mọc ở mấy vùng đất ven biển, hay trong các làng chài thôi. Dân biển họ hay dùng để trị bệnh phong thấp, đau nhức xương khớp. Hồi trước có mấy người đi biển về, có mang theo một ít bán cho thầy lang Hồ trong làng ta đấy. Mà giờ thì không thấy nữa rồi."

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Làng chài ven biển? Thông tin này hoàn toàn mới và rất đáng giá. Hắn đã đi khắp trấn, hỏi han đủ nơi mà không ai nhắc đến. Hắn nhìn Tiểu Nhị Quán Rượu, rồi lại nhìn Chủ tiệm cơm. "Vậy theo ngươi, làng chài nào là gần đây nhất, dễ đi nhất?"

Chủ tiệm cơm nghe vậy cũng gật gù. "Đúng rồi, có Làng Chài Thiên Hải, không quá xa đây. Đi xe ngựa chừng nửa ngày là tới."

Lâm Dịch và Nhị Cẩu ăn xong bát mì, trong lòng đã có hướng đi mới. Hắn trả tiền, không quên thưởng thêm cho Tiểu Nhị Quán Rượu một ít bạc lẻ. "Cảm ơn ngươi đã chỉ dẫn."

Tiểu Nhị Quán Rượu mắt sáng rỡ, vội vàng chắp tay. "Không có gì, khách quan cứ tự nhiên."

Rời khỏi quán cơm, Lâm Dịch không chần chừ, liền thuê một chiếc xe ngựa để đến Làng Chài Thiên Hải. Hắn biết, thời gian là vàng bạc, đặc biệt là khi liên quan đến sức khỏe của Tiểu Nguyệt và kế hoạch lớn hơn của hắn.

***

Con đường đi đến Làng Chài Thiên Hải là một hành trình đầy thú vị. Từ những con đường đồi núi gập ghềnh với những hàng cây cổ thụ rậm rạp, cảnh quan dần thay đổi. Những dãy núi lùi dần về phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài, rồi dần dần là những bãi cát trắng mịn, hoang sơ. Gió biển bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi mặn đặc trưng. Tiếng sóng vỗ rì rào từ xa đã có thể nghe thấy.

Lâm Dịch ngồi trên xe ngựa, nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt của địa hình và khí hậu. Đây là một thế giới rộng lớn hơn hắn tưởng, và mỗi một nơi đều có những đặc trưng riêng, những tài nguyên riêng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí biển mặn mòi tràn vào lồng ngực, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi của chuyến đi. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng nó cũng không từ chối ai một cơ hội nếu họ dám tìm kiếm.*

Chiều muộn, khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả một vùng trời, Làng Chài Thiên Hải hiện ra trước mắt họ. Đó là một ngôi làng nhỏ bé, nép mình bên bờ biển xanh ngắt. Những mái nhà lợp bằng lá dừa, những chiếc thuyền đánh cá sơn màu sặc sỡ neo đậu gần bờ, lưới đánh cá được phơi khô trên những giàn tre. Tiếng hải âu kêu vang vọng trên bầu trời, tiếng sóng biển vỗ bờ rì rào, và tiếng trẻ con cười đùa trên bãi cát trắng. Mùi cá tươi, mùi nước biển, mùi lưới phơi khô quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của vùng biển.

"Đại ca, đây là Làng Chài Ven Biển sao? Thật khác với làng ta quá!" Trần Nhị Cẩu reo lên thích thú, đôi mắt sáng rực. Hắn chưa bao giờ nhìn thấy biển, và cảnh tượng này khiến hắn vô cùng ngạc nhiên.

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Mỗi nơi một vẻ. Nhưng đều là nơi con người sinh sống và mưu sinh."

Chiếc xe ngựa dừng lại ở rìa làng. Lâm Dịch và Nhị Cẩu bước xuống, đôi chân cảm nhận rõ sự khác biệt của nền đất pha cát. Họ đi bộ vào làng, quan sát xung quanh. Dân làng ở đây có làn da rám nắng hơn, vóc dáng rắn rỏi hơn, và ánh mắt mang vẻ phong trần của những người quanh năm đối mặt với biển cả. Những người phụ nữ ngồi đan lưới, những đứa trẻ chạy nhảy đuổi bắt nhau, và những người đàn ông đang sửa sang thuyền bè. Mọi thứ diễn ra một cách bình dị, mộc mạc.

Lâm Dịch biết, việc tìm kiếm "Hồng Thạch Thảo" ở đây cũng sẽ không dễ dàng. Hắn không thể đường đột hỏi thẳng. Hắn cần phải tìm hiểu phong tục tập quán của họ, cần phải xây dựng lòng tin, hoặc ít nhất là tìm được một người đáng tin cậy để hỏi han. "Nhị Cẩu, chúng ta cứ đi dạo một vòng đã. Quan sát xem có tiệm thuốc hay ai trông giống như biết về thảo dược không." Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt, từng căn nhà.

Hắn hít thở sâu, cảm nhận luồng gió biển mát lành xoa dịu tâm hồn. Làng Chài Thiên Hải là một thử thách mới, một chương mới trong hành trình của hắn. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã từng bước chinh phục Thôn Làng Sơn Cước, đã từng bước khám phá Trấn Thiên Phong. Giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với biển cả và những bí ẩn mà nó che giấu. Nỗi lo lắng cho Tiểu Nguyệt, cho gia đình, cho làng, tất cả đã hóa thành động lực mạnh mẽ thúc đẩy hắn tiến về phía trước. Hắn sẽ tìm ra "Hồng Thạch Thảo", và hắn sẽ tìm ra con đường để những người thân yêu của hắn có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Chuyến đi này, chỉ là sự khởi đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free