Lạc thế chi nhân - Chương 18: Hải Thành Cuộc Hành Trình: Lời Gợi Của Lão Hồ
Mặt trời đã ngả bóng phía tây, những tia nắng cuối cùng còn vương trên đỉnh núi, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên mái nhà tranh vách đất của Thôn Làng Sơn Cước. Hương khói bếp len lỏi giữa những con đường nhỏ, báo hiệu một buổi tối ấm cúng sắp đến. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, sự ấm áp ấy chưa thể xua đi nỗi thất vọng. Chuyến đi đến Làng Chài Thiên Hải, dù đã mở ra một thế giới mới đầy ấn tượng, lại không mang lại kết quả như hắn mong đợi về "Hồng Thạch Thảo". Loại thảo dược ấy, dù có thể tìm thấy, nhưng số lượng quá ít ỏi, không đủ để giải quyết vấn đề nước sạch cho cả một ngôi làng đang dần phát triển.
Hắn và Trần Nhị Cẩu trở về, bước chân nặng trĩu. Khuôn mặt Lâm Dịch vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng đôi mắt sâu thẳm lộ rõ sự mỏi mệt và một chút bất lực hiếm hoi. Nhị Cẩu thì không giấu được vẻ ủ rũ, cứ đi được vài bước lại thở dài thườn thượt. Họ không về nhà ngay mà tìm đến gốc cây đa cổ thụ cuối làng, nơi Lão Hồ thường ngồi nhâm nhi chén trà, hít thở không khí trong lành và quan sát cuộc sống của dân làng. Hôm nay, Lâm phụ cũng có mặt ở đó, ngồi cạnh Lão Hồ, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía con đường mòn quen thuộc, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.
Khi nhìn thấy hai bóng người dần hiện rõ dưới ánh chiều tà, Lâm phụ đứng bật dậy, ánh mắt mừng rỡ pha lẫn sốt ruột. "Dịch nhi, Nhị Cẩu, hai con về rồi! Chuyến đi thế nào?"
Lâm Dịch tiến lại gần, cúi chào Lão Hồ và cha. Hắn không vội trả lời, mà chỉ khẽ lắc đầu, rồi ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh Lão Hồ. Nhị Cẩu cũng tìm một chỗ ngồi bệt xuống đất, gãi đầu bứt tai.
Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh thường nheo lại, đặt chén trà xuống, khẽ ho một tiếng. "Xem ra chuyến đi không như ý muốn rồi, Dịch nhi?" Giọng ông trầm ấm, chứa đựng sự thấu hiểu.
Lâm Dịch gật đầu. "Dạ, Lão Hồ. Chúng con đã đến Làng Chài Thiên Hải như lời chỉ dẫn. Cảnh vật nơi đó thật sự rất khác biệt, biển cả bao la, dân tình chất phác. Chúng con cũng đã tìm thấy Hồng Thạch Thảo, nhưng số lượng quá ít ỏi, chỉ đủ dùng cho một vài gia đình nhỏ lẻ. Để lọc nước cho cả làng, thậm chí chỉ là một phần nhỏ của làng, thì e rằng không thể." Hắn thở dài, ánh mắt dõi về phía những mái nhà tranh đang dần chìm vào bóng tối. "Con sợ, chỉ Hồng Thạch Thảo không đủ để giải quyết tận gốc vấn đề nước sạch cho làng ta."
Lâm phụ nghe vậy, vẻ mặt càng thêm lo lắng. "Vậy là lại về không sao? Tiểu Nguyệt nhà mình còn nhỏ, cần nước sạch để không bị bệnh tật nữa. Chẳng lẽ chúng ta cứ mãi dùng nước suối bẩn này sao?" Giọng ông trầm xuống, đầy vẻ bất lực. Sự cam chịu trước hoàn cảnh dường như đã ăn sâu vào tâm trí những người dân nơi đây.
Lâm Dịch siết chặt bàn tay. Hắn không thể chấp nhận sự cam chịu đó. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn không chỉ là sống sót qua ngày, mà là sống một cách khỏe mạnh, an toàn.* Hắn đã nhìn thấy ánh mắt hoài nghi và cả sự hy vọng nơi cha mình. Hắn phải tìm ra giải pháp. "Cha yên tâm, con sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta sẽ tìm cách khác."
Lão Hồ vuốt chòm râu bạc, trầm ngâm nhìn về phía xa. "Nước là mạch sống. Để thanh lọc mạch sống, cần tinh hoa của trời đất. Đôi khi, những thứ tinh hoa đó không phải là cây cỏ mọc hoang dại, mà là những vật chất đặc biệt, những khoáng thạch được hình thành từ sâu thẳm lòng đất, hay nơi biển cả giao hòa với trời xanh." Ông ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lâm Dịch, như đang dò xét, rồi lại tiếp tục. "Ta từng nghe nói, ở những vùng đất xa xôi, nơi giao thương sầm uất, người ta thường tìm thấy một loại khoáng thạch đặc biệt. Người ta gọi nó là 'khí khoáng tinh túy của biển cả', hoặc có kẻ lại gọi là 'hạt tinh thạch thấu quang'. Nó có khả năng thanh lọc nước một cách kỳ diệu, biến nước đục thành nước trong, nước bẩn thành nước sạch. Nhưng đó là những thứ quý hiếm, chỉ có thể tìm thấy ở các chợ lớn, nơi tụ hội của các thương nhân từ khắp nơi, đặc biệt là Thương Hải Thành."
Lâm Dịch chăm chú lắng nghe, từng lời của Lão Hồ như mở ra một cánh cửa mới. *Khí khoáng tinh túy của biển cả? Hạt tinh thạch thấu quang?* Hắn liên tưởng đến các loại vật liệu lọc nước hiện đại như than hoạt tính, cát, sỏi, nhưng được "cổ điển hóa" bằng những cái tên huyền bí. Dù là gì đi nữa, nếu nó thực sự có khả năng như Lão Hồ nói, thì đó chính là thứ hắn cần.
Lâm phụ nghe đến "Thương Hải Thành", gương mặt thoáng chút tái đi. "Thương Hải Thành ư? Xa xôi như vậy, lại nhiều hiểm nguy. Ta nghe nói đó là nơi tập trung của đủ loại người, giang hồ, thương nhân, cả quan lại tham lam. Đi đến đó, e rằng khó khăn muôn trùng." Nỗi sợ hãi về thế giới bên ngoài làng, về những điều ông không biết, hiện rõ trong ánh mắt.
Lâm Dịch hiểu nỗi lo của cha. Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé này đã là cả thế giới với cha hắn. Việc mạo hiểm ra ngoài, đặc biệt là đến một nơi sầm uất và phức tạp như Thương Hải Thành, là một quyết định lớn. Hắn nhìn cha, ánh mắt kiên định. "Cha, con biết là nguy hiểm, nhưng nếu chúng ta muốn làng mình có nước sạch, muốn Tiểu Nguyệt và các em nhỏ khác không còn ốm đau vì nước bẩn, thì chúng ta phải tìm cách. Lão Hồ đã gợi ý một con đường, chúng ta cần phải thử." Hắn quay sang Lão Hồ, giọng thành khẩn. "Lão Hồ, người có biết thêm thông tin gì về loại khoáng thạch đó không? Hoặc nơi nào ở Thương Hải Thành có thể tìm thấy nó?"
Lão Hồ khẽ lắc đầu. "Ta chỉ nghe đồn đại thôi, Dịch nhi. Những thứ quý hiếm như vậy không phải ai cũng biết, cũng không phải dễ dàng mà tìm thấy. Nhưng nếu con đã quyết tâm, thì đó là con đường duy nhất. Thương Hải Thành, đó là một thế giới thu nhỏ, nơi có cả cơ hội lẫn cạm bẫy. Con cần phải cẩn trọng, dùng cái đầu của mình để suy xét mọi chuyện."
Lâm Dịch gật đầu. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn sẽ dùng kiến thức và kinh nghiệm của mình để vượt qua những cạm bẫy đó. "Vâng, con hiểu rồi." Hắn nhìn sang Nhị Cẩu, người vẫn đang bứt tai lo lắng. "Nhị Cẩu, ngươi có muốn đi cùng ta không?"
Nhị Cẩu ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực trở lại. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Đi Thương Hải Thành sao? Nghe có vẻ thú vị đó!" Dù còn chút sợ hãi, nhưng lòng trung thành và sự tò mò của hắn đã chiến thắng.
Lâm phụ vẫn còn do dự. "Thế còn công việc ở nhà? Ruộng đồng, vườn tược... Ai sẽ lo liệu?"
Lâm Dịch mỉm cười trấn an cha. "Cha đừng lo, con đã dặn dò chú Vương Đại Trụ và Lý Hổ giúp đỡ rồi. Mẹ và Tiểu Nguyệt cũng sẽ được chăm sóc. Vả lại, con nghĩ, có lẽ chúng ta không chỉ đi hai người." Hắn quay sang phía sau, nơi một bóng người cao gầy, hơi nhút nhát đang đứng lặng lẽ. Đó là A Tứ, một thiếu niên trong làng, kém Nhị Cẩu vài tuổi, tính tình hiền lành, chăm chỉ và rất ngưỡng mộ Lâm Dịch. A Tứ nãy giờ vẫn đứng đó, im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện, ánh mắt lộ rõ vẻ tò mò và một chút khao khát được theo chân "đại ca" Lâm Dịch.
"A Tứ, ngươi có muốn đi cùng chúng ta không? Chuyến đi này có thể sẽ rất gian khổ, nhưng cũng sẽ giúp ngươi mở mang tầm mắt." Lâm Dịch hỏi.
A Tứ giật mình, không ngờ Lâm Dịch lại gọi tên mình. Gương mặt hắn ửng đỏ, có chút ngượng ngùng, nhưng sau đó, đôi mắt hắn sáng lên vẻ nhiệt tình. "Con... con muốn đi ạ! Con sẽ giúp được gì thì con sẽ làm hết sức!"
Lâm phụ nhìn A Tứ, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Ông thấy sự tự tin và quyết đoán nơi con trai, và cả niềm tin không lay chuyển của Nhị Cẩu, sự nhiệt tình của A Tứ. Ông thở dài một tiếng, nhưng lần này là tiếng thở dài của sự chấp nhận, không còn là bất lực. "Được rồi. Nếu con đã quyết tâm như vậy, cha sẽ đi cùng con. Ta không thể để con một mình đối mặt với những hiểm nguy đó."
Lâm Dịch nhìn cha, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Dù cha hắn vẫn còn nhiều lo lắng, nhưng niềm tin và tình yêu thương dành cho hắn đã thắng thế. "Cha..." Hắn không nói nên lời, chỉ khẽ gật đầu. Đây chính là điều hắn mong muốn. Sự ủng hộ của cha sẽ là động lực lớn nhất.
Lão Hồ khẽ mỉm cười. "Vậy là tốt rồi. Nhớ kỹ, Dịch nhi, đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Thương Hải Thành là nơi cá rồng lộn xộn, con cần phải cẩn trọng từng bước."
Đêm đó, Lâm Dịch không ngủ được. Hắn nằm trằn trọc, trong đầu phác thảo vô số kế hoạch. Chuyến đi đến Thương Hải Thành sẽ là một thử thách lớn, không chỉ cho riêng hắn mà còn cho cả cha và những người bạn đồng hành. Nhưng hắn tin rằng, *tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và hắn sẽ dùng nó để vượt qua mọi khó khăn. Mục tiêu của hắn không chỉ là tìm kiếm "khí khoáng tinh túy của biển cả", mà còn là mở rộng tầm nhìn, xây dựng những mối quan hệ mới, và tìm ra con đường để Thôn Làng Sơn Cước có một tương lai tốt đẹp hơn. Chuyến đi này, chỉ là sự khởi đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng phía đông, xuyên qua màn sương mỏng còn vương trên những ngọn cây, Lâm Dịch, Lâm phụ, Trần Nhị Cẩu và A Tứ đã chuẩn bị sẵn sàng. Hành trang của họ đơn giản, chỉ gồm vài bộ quần áo dự phòng, lương khô và nước uống, cùng một ít bạc vụn mà Lâm Dịch đã tích cóp được từ những lần bán thảo dược. Không khí trong làng vẫn còn chìm trong sự yên tĩnh của buổi bình minh, chỉ có tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên và tiếng lá cây xào xạc trong gió sớm. Lâm mẫu tiễn họ ra tận cổng làng, mắt đỏ hoe vì lo lắng, dặn dò Lâm phụ và Lâm Dịch đủ điều. Lâm Tiểu Nguyệt níu áo cha, đôi mắt to tròn ngấn nước, nhưng Lâm Dịch đã hứa sẽ sớm trở về với những câu chuyện thú vị và nước sạch cho nàng.
Con đường mòn dẫn ra khỏi Thôn Làng Sơn Cước, xuyên qua những ngọn đồi thoai thoải, rồi dần trở nên hiểm trở hơn. Đây là một trong những Con Đường Mòn Cổ, ít người qua lại, vì vậy nó giữ được vẻ hoang sơ, rậm rạp. Những cây cổ thụ cao vút, cành lá đan xen nhau tạo thành một vòm trời xanh thẫm, khiến ánh nắng khó lòng xuyên qua. Dưới chân, con đường đất nhỏ hẹp, lổn nhổn đá sỏi và rễ cây lồi lõm, đòi hỏi sự cẩn trọng trong từng bước chân.
Lâm phụ đi trước, tay cầm một cây gậy tre chắc chắn, thỉnh thoảng lại quay đầu nhắc nhở Nhị Cẩu và A Tứ đi sau. "Cẩn thận đó, đư���ng này dễ trượt lắm." Khuôn mặt ông vẫn còn nét lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa sự kiên cường của một người cha đang vì con mà dấn thân vào điều chưa biết. Lâm Dịch đi giữa, đôi mắt không ngừng quan sát xung quanh, ghi nhớ từng khúc cua, từng dấu hiệu trên đường. Hắn cố gắng sắp xếp những thông tin rời rạc về địa hình, về những mối nguy hiểm tiềm tàng mà Lão Hồ đã cảnh báo. *Địa hình thế này, cần có bản đồ chính xác. Mà ở thời đại này, bản đồ chỉ tồn tại trong trí nhớ của những người đã đi qua.* Hắn phải tự mình tạo ra bản đồ đó trong đầu.
Tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng côn trùng kêu vo ve từ sâu trong rừng, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã. Mùi đất ẩm, mùi lá mục và hương hoa dại quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. A Tứ, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ tò mò, cứ đi được một đoạn lại dừng lại chỉ trỏ vào một loài cây lạ, một con chim đẹp, rồi lại rụt rè hỏi Nhị Cẩu. "Anh Nhị Cẩu, đó là cây gì vậy ạ? Sao lá nó lại to thế?" Nhị Cẩu, dù đã từng đi đến trấn, nhưng cảnh rừng núi hoang vu này cũng khiến hắn ngỡ ngàng, chỉ biết gãi đầu cười xòa.
Khi họ đang men theo một sườn dốc cheo leo, đột nhiên, bầu trời tối sầm lại. Một trận mưa lớn bất chợt trút xuống, không báo trước. "Mưa rồi! Mau tìm chỗ trú!" Lâm phụ vội vàng hô lên. Nước mưa xối xả làm con đường đất nhanh chóng biến thành dòng suối nhỏ chảy xiết, những viên đá lăn lóc trên đường trở nên trơn trượt vô cùng. Họ vội vàng tìm một hốc đá lớn để trú tạm, nhưng cơn mưa vẫn không có dấu hiệu ngớt.
"Trời ạ, mưa gì mà lớn thế không biết!" Nhị Cẩu rụt cổ lại, run cầm cập. A Tứ thì sợ hãi nép sát vào Lâm Dịch.
Lâm Dịch nhíu mày. Hắn nhìn ra ngoài, nước mưa như trút, những tảng đá nhỏ bắt đầu lở xuống từ phía trên. "Chúng ta không thể ở đây lâu. Cả sườn dốc đang bị xói mòn. Chúng ta phải tìm cách vượt qua đoạn này ngay." Hắn bình tĩnh phân tích. *Nguy hiểm luôn rình rập, và đôi khi nó đến từ những thứ tự nhiên nhất.*
Với sự hướng dẫn của Lâm Dịch, cả nhóm cẩn thận men theo con đường lởm chởm đá. Lâm phụ dùng gậy dò đường, Lâm Dịch và Nhị Cẩu dùng sức nâng đỡ A Tứ. Cả bốn người phải bám víu vào rễ cây, vào những mỏm đá nhô ra để không bị trượt chân xuống vực sâu. Có lúc, Lâm phụ suýt nữa thì ngã, nhưng Lâm Dịch đã kịp thời giữ lại. "Cha, cẩn thận!"
Sau gần nửa canh giờ vật lộn với cơn mưa và con đường trơn trượt, họ cuối cùng cũng thoát khỏi đoạn dốc nguy hiểm. Mưa cũng bắt đầu ngớt, nhường chỗ cho những giọt nước còn đọng trên lá cây lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt vừa ló dạng. Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm, quần áo ướt sũng và người đầy bùn đất.
Khi họ vừa đi được một đoạn, bỗng từ trong lùm cây rậm rạp phía trước, một nhóm ba người đàn ông thân hình vạm vỡ, quần áo xốc xếch, tay cầm đao kiếm thô sơ xông ra, chặn đứng đường đi của họ. "Đứng lại! Nộp hết bạc ra đây!" Một tên hô lớn, giọng khàn đục. Đó là thổ phỉ.
Lâm phụ và Nhị Cẩu tái mặt. A Tứ sợ hãi đến mức không dám thở mạnh, nép sau lưng Lâm Dịch. Lâm Dịch thì vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt sắc bén lướt qua ba tên thổ phỉ, đánh giá vũ khí, trang phục và khí chất của chúng. *Chỉ là thổ phỉ nhỏ, có lẽ không phải là những kẻ giết người không chớp mắt.* Hắn hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho giọng nói bình thản nhất có thể.
"Các vị huynh đài, đường xá xa xôi, chúng tôi chỉ là những người dân thường đi làm ăn, không có nhiều của cải. Các vị thả chúng tôi đi, chúng tôi sẽ không dám làm phiền." Lâm Dịch nói, tay khẽ đặt lên vai A Tứ, trấn an cậu bé.
Tên cầm đầu cười khẩy. "Dân thường? Dân thường mà dám đi trên con đường này? Đừng có giả vờ! Mau giao hết tiền bạc, nếu không thì đừng trách chúng ta không khách khí!" Hắn vung con đao gỉ sét lên, ánh mắt dữ tợn.
Lâm Dịch mỉm cười nhạt, một nụ cười khó hiểu. "Tiền bạc thì chúng tôi không có nhiều thật. Nhưng nếu các vị huynh đài chịu khó nghe tôi nói một lời, có lẽ các vị sẽ không cần phải làm cái nghề nguy hiểm này nữa."
Tên thổ phỉ nhíu mày. "Ngươi nói gì?"
"Các vị huynh đài thử nghĩ xem, làm cái nghề này, một là bị quan phủ truy bắt, hai là bị giang hồ thanh trừng, ba là đói rách quanh năm. Chẳng phải là một công việc đầy rủi ro và không có tương lai sao?" Lâm Dịch nói một cách chậm rãi, dùng giọng điệu như đang phân tích một vấn đề kinh doanh. "Tôi có một mối làm ăn nhỏ, cần người đáng tin cậy. Nếu các vị chịu từ bỏ con đường này, tôi có thể chỉ cho các vị một con đường khác, an toàn hơn, thu nhập ổn định hơn, và quan trọng là không phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ."
Ba tên thổ phỉ nhìn nhau, có chút ngạc nhiên trước lời đề nghị bất ngờ này. Tên cầm đầu có vẻ do dự. "Ngươi... ngươi nói thật sao? Làm gì có chuyện tốt như vậy?"
Lâm Dịch khẽ nhún vai. "Tất nhiên là có điều kiện. Tôi cần các vị phải chứng minh sự thành ý. Bây giờ, các vị có thể lấy hết tiền bạc của chúng tôi, nhưng các vị sẽ mất đi một cơ hội thay đổi cuộc đời. Hoặc các vị có thể tin tôi một lần, và biết đâu, cuộc đời các vị sẽ sang một trang mới." Hắn nói, ánh mắt kiên định, không một chút sợ hãi. Hắn biết, đối với những kẻ như thế này, việc đưa ra một lựa chọn hấp dẫn hơn, một "lối thoát", đôi khi hiệu quả hơn là chống cự.
Tên thổ phỉ cầm đầu nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch. Gương mặt thanh tú của thiếu niên này không hề có chút sợ hãi, mà tràn đầy sự tự tin. Hắn ta chưa từng gặp kẻ nào lại nói chuyện với thổ phỉ như đang nói chuyện với đối tác làm ăn. Hắn ta do dự một lúc, rồi khẽ phất tay. "Được rồi, tạm tin ngươi một lần. Mau cút đi! Nếu lời ngươi nói là giả, ta sẽ tìm đến tận nhà ngươi để tính sổ!"
Lâm Dịch cúi đầu nhẹ. "Cảm ơn các vị huynh đài đã tin tưởng. Chúng tôi xin phép." Hắn quay lưng, ra hiệu cho Lâm phụ, Nhị Cẩu và A Tứ đi tiếp. Cả nhóm nhanh chóng rời đi, không dám ngoảnh đầu nhìn lại.
Sau khi đi được một đoạn khá xa, khuất khỏi tầm mắt của bọn thổ phỉ, Lâm phụ thở phào nhẹ nhõm. "May quá, Dịch nhi. Con thật sự có tài ăn nói. Nếu không, cha sợ chúng ta đã gặp chuyện rồi."
Trần Nhị Cẩu thì mắt sáng rực. "Đại ca thật sự có tài! Dùng mấy câu nói mà đuổi được bọn thổ phỉ đi! Nhị Cẩu còn tưởng phen này phải đánh nhau một trận chứ!"
A Tứ cũng lí nhí. "Đại ca... lợi hại quá."
Lâm Dịch chỉ khẽ cười. *Đó không phải là tài ăn nói, đó là nắm bắt tâm lý con người.* Hắn biết bọn thổ phỉ này không phải hạng tàn độc, chỉ là vì mưu sinh mà phải làm càn. Việc đưa ra một cơ hội tốt hơn, dù chỉ là một lời hứa, cũng đủ để chúng lung lay. Chuyến đi này, hắn phải bảo vệ an toàn cho mọi người. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, tri thức và mưu lược còn sắc bén hơn cả đao kiếm.*
Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng sau sự cố đó, Lâm phụ càng thêm tin tưởng vào sự dẫn dắt của Lâm Dịch. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một niềm hy vọng mong manh vào tương lai.
***
Sau vài ngày đêm ròng rã trên Con Đường Mòn Cổ đầy hiểm trở, vượt qua những cánh rừng sâu thẳm, những ngọn đồi chập chùng và những con suối chảy xiết, cuối cùng, cả đoàn cũng đến được Thương Hải Thành. Từ xa, thành phố cảng hiện ra như một bức tranh hùng vĩ, trải dài tít tắp đến tận chân trời, nơi biển cả xanh ngắt hòa vào đường chân trời mờ ảo.
Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt họ là sự sầm uất và rộng lớn đến choáng ngợp. Khác xa với Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé và Trấn Thiên Phong tấp nập, Thương Hải Thành là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Những bức tường thành kiên cố, cao ngất ngưởng, bao bọc lấy một đô thị rộng lớn, nơi những mái nhà ngói đỏ tươi và những kiến trúc nhiều tầng san sát nhau vươn lên giữa làn khói bếp bảng lảng. Tiếng người ồn ào, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng vang vọng từ phía cổng thành đã đủ khiến Nhị Cẩu và A Tứ phải trợn tròn mắt.
"Trời ơi, đây là đâu vậy đại ca? Lớn quá!" Trần Nhị Cẩu reo lên, quên cả mệt mỏi. Đôi mắt hắn sáng rực, không ngừng đảo quanh, cố gắng thu hết mọi thứ vào tầm mắt. "Lớn hơn cả Trấn Thiên Phong gấp mấy lần ấy chứ!"
A Tứ thì không nói nên lời, chỉ biết há hốc mồm, đôi mắt ngây thơ phản chiếu sự kinh ngạc tột độ. Hắn chỉ trỏ liên tục, thốt lên những tiếng "ồ", "à" nhỏ xíu. Đối với hai thiếu niên này, việc nhìn thấy một thành phố lớn như vậy là điều chưa từng có trong đời.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Hắn cũng bị ấn tượng bởi sự tráng lệ của Thương Hải Thành, dù không đến mức ngỡ ngàng như Nhị Cẩu và A Tứ. *Thương Hải Thành, đúng là không hổ danh là một trong những trung tâm thương mại lớn nhất Đại Hạ. Cơ hội cũng nhiều, nhưng phức tạp cũng không ít.* Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ đã dặn. Đây là nơi cá rồng lộn xộn, là nơi hội tụ của đủ loại người, đủ loại mưu đồ.
Hắn dẫn cha và hai người bạn đi thẳng đến Bến Cảng Lớn theo lời gợi ý của Lão Hồ. Càng tiến sâu vào thành phố, sự ồn ào càng tăng lên, không khí càng trở nên náo nhiệt. Sau khi đi qua những con phố đông đúc với đủ loại cửa hàng, quán ăn, họ cuối cùng cũng đến được khu vực cảng biển.
Khung cảnh ở Bến Cảng Lớn thực sự là một bức tranh sống động và đầy màu sắc. Những chiếc cầu cảng gỗ dài hun hút, nơi hàng trăm con thuyền buồm lớn nhỏ đang tấp nập ra vào. Những con tàu thương thuyền khổng lồ, với những cột buồm cao ngất và cánh buồm trắng phau, đang chất dỡ hàng hóa. Tiếng hải âu kêu vang vọng trên bầu trời xanh biếc, tiếng còi tàu hú dài, tiếng hò hét của những người khuân vác, tiếng rao hàng của các thương nhân, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống.
Mùi nước biển mặn chát hòa lẫn với mùi cá tươi, mùi hắc ín từ những con tàu, mùi gia vị lạ từ những kiện hàng được dỡ xuống, và cả mùi mồ hôi của những người lao động. Tất cả tạo nên một hương vị đặc trưng, mạnh mẽ của vùng biển cả. Hàng hóa chất đống trên bến cảng, đủ loại màu sắc và hình dạng: những thùng gỗ lớn, những bao tải vải thô, những chiếc lồng tre đựng gia cầm, những khối đá lạ mắt, những tấm lụa óng ả. Người dân ở đây có làn da rám nắng, vóc dáng rắn rỏi, và ánh mắt tinh anh, nhanh nhẹn. Họ đến từ khắp nơi, với những trang phục và ngôn ngữ khác nhau, tạo nên một sự đa dạng văn hóa hiếm thấy.
Lâm Dịch đứng lặng người một lúc, đôi mắt lướt qua từng chi tiết, từ những con thuyền buồm cổ kính đến những gương mặt xa lạ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng gió biển lồng lộng thổi qua. *Đúng vậy, đây chính là nơi Lão Hồ gợi ý. Nơi đây có thể tìm thấy 'tinh hoa của trời đất' từ mọi miền, nơi mà những vật phẩm quý hiếm nhất được đưa đến để giao thương.* Hắn biết, trong sự hỗn loạn và đa dạng này, sẽ có những thông tin quý giá, những cơ hội lớn đang chờ đợi.
Lâm phụ đứng cạnh Lâm Dịch, ánh mắt dõi theo những con tàu đang nhổ neo ra khơi. Gương mặt ông trầm ngâm, một cảm giác thế giới rộng lớn hơn, phức tạp hơn bao trùm lấy ông. "Nơi này thật khác xa làng ta... Dịch nhi, con thấy đấy, thế giới này rộng lớn biết bao. Cha chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được thấy cảnh tượng như thế này." Giọng ông chứa đựng sự ngưỡng mộ và cả một chút bối rối. Ông đã dành cả đời mình ở một vùng quê hẻo lánh, và giờ đây, trước mắt ông là một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà ông không hề hay biết.
Lâm Dịch khẽ vỗ vai cha. "Vâng, cha. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng nó cũng không từ chối ai một cơ hội nếu họ dám tìm kiếm." Hắn nhìn cha, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm. "Chúng ta đã đến được đây, và chúng ta sẽ tìm thấy thứ mình cần."
Nhị Cẩu và A Tứ vẫn còn say sưa với khung cảnh náo nhiệt. Nhị Cẩu cứ hết chỉ vào con thuyền này lại chỉ vào con thuyền khác, miệng không ngừng hỏi Lâm Dịch những câu hỏi ngây ngô về biển cả. A Tứ thì lặng lẽ hơn, nhưng ánh mắt hắn cũng không thể rời khỏi những con tàu khổng lồ. Cả hai đều đang trải qua những điều chưa từng có, mở rộng tầm nhìn của mình theo cách riêng.
Lâm Dịch biết, việc tìm kiếm "khí khoáng tinh túy của biển cả" hay "hạt tinh thạch thấu quang" sẽ không đơn giản. Hắn không thể đi hỏi bừa. Hắn cần phải tìm hiểu, quan sát, và quan trọng nhất, là tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi và lên kế hoạch. Ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm vàng cả bến cảng, và những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, tạo nên một khung cảnh lung linh huyền ảo. Thương Hải Thành, một thế giới mới đã mở ra trước mắt họ, với những cơ hội và thách thức đang chờ đợi.
***
Khi màn đêm dần buông xuống, bao trùm lấy Thương Hải Thành, những ánh đèn lồng và đuốc lửa bắt đầu thắp sáng khắp nơi, biến thành phố thành một dải ngân hà lấp lánh dưới bầu trời đầy sao. Sau một ngày dài di chuyển và bị choáng ngợp bởi sự sầm uất của bến cảng, Lâm Dịch quyết định tìm một nơi nghỉ chân. Hắn không muốn ở những nhà trọ tồi tàn, nơi dễ bị dòm ngó và tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Hắn cần một nơi an toàn, sạch sẽ và quan trọng hơn, là một nơi có thể giúp hắn thu thập thông tin.
Ánh mắt hắn dừng lại trước Khách Sạn Vinh Hoa. Đó là một kiến trúc nhiều tầng, được xây dựng bằng gạch xanh và gỗ quý, thiết kế trang nhã và tinh tế. Bên ngoài khách sạn treo những chiếc đèn lồng lụa đỏ rực rỡ, ánh sáng ấm áp hắt ra từ những ô cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo. Từ bên trong, hắn có thể nghe thấy tiếng nhạc du dương và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ, không ồn ào như những quán trọ bình dân. *Một nơi như thế này, chắc chắn sẽ có những người giàu có, những thương nhân lớn lui tới. Và nơi có tiền, có quyền, thường cũng là nơi có thông tin.*
Lâm Dịch dẫn Lâm phụ, Nhị Cẩu và A Tứ bước vào sảnh lớn của Khách Sạn Vinh Hoa. Sàn nhà được lát bằng những phiến đá cẩm thạch bóng loáng, phản chiếu ánh sáng từ những chiếc đèn lồng pha lê treo trên trần cao. Không khí trong sảnh phảng phất mùi hương trầm cao cấp, mùi gỗ đánh bóng và cả mùi nước hoa thoang thoảng từ những vị khách sang trọng đang qua lại. Mọi người đều ăn mặc chỉnh tề, nói chuyện khẽ khàng, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào hỗn loạn ở bến cảng.
Tiểu nhị tiếp đón họ với thái độ lịch sự, chuyên nghiệp. Nhị Cẩu và A Tứ có vẻ hơi rụt rè trước sự sang trọng của nơi này, cứ đi được vài bước lại nhìn quanh, như sợ làm vấy bẩn thứ gì đó. Lâm phụ thì vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng ánh mắt ông lộ rõ sự thận trọng và có chút bối rối. Chỉ có Lâm Dịch là vẫn giữ được vẻ tự tin, ung dung như thể hắn đã quen thuộc với những nơi như vậy.
"Chúng tôi muốn thuê một phòng tốt nhất có thể, có thể ở được bốn người, và yên tĩnh." Lâm Dịch nói với tiểu nhị, giọng điệu vừa phải, không quá kiêu ngạo cũng không quá rụt rè. Hắn đưa ra một túi tiền nhỏ, bên trong có đủ bạc để thuê một căn phòng tử tế.
Tiểu nhị nhìn Lâm Dịch, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên trước vẻ điềm tĩnh của thiếu niên này. "Vâng, khách quan. Mời ngài theo tôi."
Họ được dẫn lên tầng ba, vào một căn phòng rộng rãi, sạch sẽ và ấm cúng. Căn phòng có bốn chiếc giường nhỏ được trải ga gấm mềm mại, một chiếc bàn trà với ấm nước nóng và vài tách sứ trắng tinh. Cửa sổ lớn nhìn ra khung cảnh Thương Hải Thành về đêm, với vô số ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian. Mùi gia vị lạ từ nhà hàng phía dưới len lỏi lên, kích thích khứu giác.
Lâm phụ ngồi xuống mép giường, khẽ thở dài. "Nơi này thật khác xa làng ta... Dịch nhi, con định bắt đầu từ đâu? Giữa một thành phố lớn như vậy, biết bao nhiêu người, bao nhiêu thứ, làm sao chúng ta tìm được cái mà Lão Hồ nói?" Giọng ông chứa đựng sự lo lắng, nhưng cũng có một chút tò mò.
Lâm Dịch ngồi xuống chiếc ghế bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao la. Ánh đèn lấp lánh của Thương Hải Thành trải dài vô tận, như một biển ánh sáng không ngừng nghỉ. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận sự thoải mái từ chiếc ghế êm ái và không khí trong lành của căn phòng. *Một nơi nhộn nhịp, thường bí mật.* Hắn nhớ lại lời mô tả về Khách Sạn Vinh Hoa. Đây không chỉ là nơi nghỉ ngơi, mà còn là một trung tâm thông tin tiềm năng.
"Cha yên tâm, con đã có vài ý tưởng." Lâm Dịch quay lại, nở một nụ cười trấn an. "Thương Hải Thành này, chắc chắn có điều chúng ta cần. Chúng ta sẽ không đi hỏi bừa, mà sẽ tìm hiểu từng bước. Một nơi như Khách Sạn Vinh Hoa này, chắc chắn sẽ có những mối quan hệ, những thông tin mà chúng ta cần. Ngày mai, con sẽ bắt đầu từ việc quan sát, lắng nghe, và tìm hiểu về các chợ hàng hóa đặc biệt ở đây."
Nhị Cẩu và A Tứ đã nhanh chóng tìm được chỗ ngủ của mình. Dù còn chút bỡ ngỡ, nhưng sự thoải mái và sạch sẽ của căn phòng khiến họ cảm thấy an toàn hơn nhiều so với việc ngủ ngoài trời. Nhị Cẩu thì đã lăn ra ngủ ngay lập tức sau chuyến đi mệt mỏi, còn A Tứ thì vẫn còn hơi choáng ngợp, nhưng cũng dần chìm vào giấc ngủ sau khi được Lâm Dịch trấn an.
Lâm Dịch biết, nhiệm vụ sắp tới sẽ không dễ dàng. Việc tìm kiếm một loại khoáng thạch bí ẩn trong một thành phố xa lạ, nơi đầy rẫy những kẻ lọc lừa và những quy tắc ngầm, là một thử thách lớn. Hắn còn phải lo lắng cho sự an toàn của cha và hai người bạn đồng hành. Nhưng đây cũng là cơ hội lớn để thay đổi vận mệnh của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn không chỉ tìm kiếm một giải pháp lọc nước, mà còn đang tìm kiếm một con đường để nâng tầm cuộc sống của những người dân nghèo khó. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ở Thương Hải Thành này, có lẽ tri thức không chỉ là về sách vở, mà còn là về cách vận hành của xã hội, về những mối quan hệ ngầm, về cách nắm bắt cơ hội.*
Hắn tin rằng, Khách Sạn Vinh Hoa này, với sự nhộn nhịp và những bí mật của nó, sẽ là nơi khởi đầu cho hành trình khám phá Thương Hải Thành. Hắn không mơ mộng trở thành bá chủ hay tiên nhân, nhưng hắn sẽ không ngừng nỗ lực để bảo vệ những người hắn yêu thương và xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn. Chuyến đi này, chỉ là sự khởi đầu, và những bí ẩn của Thương Hải Thành đang chờ hắn giải mã.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.