Lạc thế chi nhân - Chương 19: Hành Trình Rừng Sâu: Khe Suối Của Hy Vọng
Ánh đèn lồng pha lê vẫn rực rỡ trên trần cao, nhưng đã vài ngày trôi qua kể từ khi đoàn người Lâm Dịch đặt chân đến Khách Sạn Vinh Hoa. Ba ngày ở Thương Hải Thành, Lâm Dịch không vội vã. Hắn dành thời gian quan sát dòng người tấp nập qua lại sảnh khách sạn, lắng nghe những câu chuyện vặt vãnh từ các thương nhân, thủy thủ và khách lữ hành. Hắn nhận ra, dù nơi đây sầm uất và phồn hoa, nhưng thông tin về một loại "khí khoáng tinh túy của biển cả" hay "hạt tinh thạch thấu quang" như Lão Hồ đã gợi ý lại mơ hồ đến lạ. Các chợ hàng hóa đặc biệt mà hắn kỳ vọng cũng chỉ toàn những món đồ xa xỉ, phục vụ giới tu luyện hoặc những gia đình quyền quý, không hề có thứ gì thực sự thiết thực cho nhu cầu lọc nước quy mô lớn của một ngôi làng nghèo.
Buổi tối thứ ba, sau khi mặt trời đã khuất dạng sau những mái nhà san sát, nhuộm cả bầu trời một màu tím than pha đỏ, Lâm Dịch quyết định thay đổi chiến thuật. Hắn gọi Trần Nhị Cẩu và A Tứ đến, giao cho họ một nhiệm vụ.
"Thương Hải Thành này, có những nơi mà những thông tin chính thống không thể chạm tới," Lâm Dịch chậm rãi nói, ánh mắt sắc bén quét qua hai người. "Những nơi mà kẻ lang thang, thủy thủ, lính đánh thuê tụ tập. Nơi mà tin đồn có thể trở thành sự thật, và sự thật có thể chỉ là một tin đồn."
Nhị Cẩu và A Tứ nghe vậy, vẻ mặt có chút căng thẳng. Lâm phụ, ngồi gần đó, khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì. Ông đã dần quen với những quyết định có vẻ táo bạo của con trai mình.
"Ta muốn hai người đến Quán Bar Hắc Phong," Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu hạ thấp. "Nơi đó, hỏi han về bất cứ thứ gì có thể dùng để làm sạch nước. Khoáng thạch lạ, thảo dược quý hiếm, hay thậm chí là những lời đồn thổi về các phương pháp cổ xưa. Nhớ kỹ, không được gây sự, không được tin tưởng bất kỳ ai tuyệt đối. Chỉ nghe, hỏi, và ghi nhớ."
Nhị Cẩu, dù có chút lo lắng hiện rõ trên gương mặt, vẫn nhanh chóng gật đầu. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn vỗ ngực, cố tỏ ra dũng cảm. A Tứ thì có vẻ rụt rè hơn, đôi mắt to tròn liếc nhìn Lâm Dịch, như muốn hỏi liệu có nguy hiểm không.
"Cứ cẩn thận là được," Lâm Dịch trấn an. "Mang theo ít bạc lẻ, mua vài vò rượu, hòa mình vào đó. Sẽ không ai để ý đến hai người đâu." Hắn đưa cho mỗi người một túi tiền nhỏ, dặn dò thêm vài điều.
Quán Bar Hắc Phong nằm sâu trong một con hẻm tối tăm, ẩn mình giữa những tòa nhà cũ kỹ. Khi Trần Nhị Cẩu và A Tứ rụt rè bước vào, một thế giới hoàn toàn khác mở ra trước mắt họ. Thiếu ánh sáng, chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét treo trên tường, hắt bóng những hình thù kỳ dị xuống sàn gỗ dính nhớp. Nội thất thô sơ, những chiếc bàn và ghế làm từ gỗ sậm màu, đầy vết xước. Không khí đặc quánh mùi rượu nồng, khói thuốc lá cuộn tròn bay lượn, trộn lẫn với mùi mồ hôi và một thứ mùi cũ kỹ khó tả, như thể nơi này đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm.
Âm thanh đập vào tai họ là một bản hợp xướng hỗn tạp: tiếng nhạc cụ thô mộc được chơi một cách ồn ào, tiếng la hét say xỉn, tiếng ly chén va chạm lanh canh, và thỉnh thoảng, xen lẫn vào đó là vài tiếng cãi vã, thậm chí là đánh nhau ở một góc khuất. Đây là một nơi mà luật lệ dường như bị lãng quên, chỉ còn lại bản năng và sự hỗn loạn. Thủy thủ với khuôn mặt đen sạm vì nắng gió, lính đánh thuê với ánh mắt sắc lạnh, và đủ loại người khác, từ kẻ trộm vặt đến những tay buôn lậu, tất cả đều tìm thấy sự an ủi trong chén rượu hoặc sự giải tỏa trong những trận ẩu đả.
Nhị Cẩu và A Tứ cố gắng hòa vào đám đông. Họ chọn một góc khuất, gọi vài vò rượu rẻ tiền và bắt đầu lắng nghe. Nhị Cẩu, với bản tính nhanh nhẹn và khả năng giao tiếp trời phú, bắt chuyện với một gã thủy thủ say mèm. Hắn cố gắng hỏi về những khoáng chất hay thảo dược có khả năng lọc nước, những vật phẩm quý hiếm từ biển cả mà Lão Hồ đã nhắc đến. Nhưng những gì hắn nhận lại chỉ là những cái lắc đầu, những lời đồn đại mơ hồ về các loại "linh thạch" đắt đỏ dùng để tu luyện, hoặc những "thảo dược kỳ diệu" chỉ dành cho các bậc đại gia để kéo dài tuổi thọ. Không có gì thực sự hữu ích, hoặc phù hợp với nhu cầu và túi tiền của Thôn Làng Sơn Cước.
"Muốn nước sạch ư?" Một giọng nói lanh lảnh vang lên bên tai Nhị Cẩu. Hắn quay lại, thấy một tiểu nhị quán rượu đang lau bàn, gương mặt tinh ranh, đôi mắt sáng quắc. "Cứ mua linh thạch về mà lọc, nhưng giá thì... ha ha." Gã cười một cách mỉa mai, như thể đang chế giễu sự ngây thơ của Nhị Cẩu. "Mấy thứ đó chỉ có bọn nhà giàu mới dùng thôi. Dân đen như chúng ta, có nước mà uống là may rồi, còn đòi hỏi sạch với chẳng bẩn."
Tiểu nhị nói thêm vài câu bông đùa, nhưng trong đó có nhắc đến một loại "thạch anh" nào đó mà các thương nhân ở phía Đông thường dùng để "thanh lọc khí độc", nhưng đó cũng là thứ cực kỳ hiếm và giá trên trời. Nhị Cẩu cố gắng gặng hỏi thêm, nhưng gã tiểu nhị đã nhanh chóng lướt đi, biến mất vào đám đông ồn ào.
A Tứ, ở một bàn khác, cũng không khá hơn. Cậu ấy quá rụt rè, không dám bắt chuyện với ai. Những gì cậu nghe được chỉ là những câu chuyện về các chuyến hàng lậu, những cuộc ẩu đả, và những lời than phiền về cuộc sống khó khăn. Cậu cảm thấy choáng váng trước bầu không khí ồn ào, nguy hiểm nơi đây, trái ngược hoàn toàn với sự yên bình của làng quê. Cậu chỉ mong nhiệm vụ sớm kết thúc để có thể trở về bên Lâm Dịch.
Khi Nhị Cẩu và A Tứ trở về Khách Sạn Vinh Hoa, trời đã khuya. Lâm Dịch vẫn ngồi bên cửa sổ, ánh mắt nhìn ra biển ánh sáng của Thương Hải Thành. Hắn quay lại khi nghe tiếng bước chân.
"Đại ca, trong này hỗn loạn quá, hỏi mãi chẳng ra đâu vào đâu," Nhị Cẩu thở dài, đặt túi tiền lên bàn. "Toàn mấy thứ đắt đỏ không dùng được cho làng mình. Mấy người ở đó còn cười nhạo khi con nhắc đến chuyện lọc nước sạch cho dân nghèo."
A Tứ gật đầu phụ họa, vẻ mặt còn hiện rõ sự sợ hãi. "Đúng vậy, Đại ca. Con chẳng nghe được gì hữu ích cả, chỉ toàn là chuyện cướp bóc và đánh nhau thôi."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn đã lường trước điều này. Thương Hải Thành, dù sầm uất, nhưng lại là một thế giới phân cấp rõ ràng. Những thông tin quý giá, những giải pháp tiên tiến thường chỉ nằm trong tay giới thượng lưu hoặc những kẻ có quyền lực. Giải pháp cho Thôn Làng Sơn Cước không thể chỉ dựa vào tiền bạc hay những công nghệ xa vời. *Thành phố lớn có cái lợi của nó, nhưng cũng có những giới hạn riêng... giải pháp cho Thôn Làng Sơn Cước không thể chỉ dựa vào tiền bạc,* hắn thầm nghĩ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng tri thức cũng cần được ứng dụng một cách thực tế và phù hợp với hoàn cảnh. Có lẽ, mình đã đi sai hướng khi quá chú trọng vào những giải pháp 'hiện đại' mà quên đi bản chất của vấn đề.*
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. "Vậy là những gì Lão Hồ nói, có lẽ không phải là một giải pháp công nghệ, mà là một gợi ý về bản chất của nước sạch." Hắn quay sang Lâm phụ, người đã lắng nghe toàn bộ câu chuyện. "Cha, con nghĩ chúng ta cần thay đổi hướng đi. Sẽ không có 'linh thạch' hay 'thảo dược thần kỳ' nào có thể giải quyết vấn đề nước sạch cho cả làng một cách bền vững và tiết kiệm ở đây. Có lẽ, chúng ta nên tìm một nguồn tự nhiên sạch hơn, sau đó mới nghĩ cách dẫn về làng."
Lâm phụ gật gù. "Ta cũng nghĩ vậy. Thành phố tuy lớn, nhưng cái gì cũng đắt đỏ. Xem ra việc lọc nước cho cả làng bằng những thứ đó là không tưởng." Ông xoa xoa cằm, vẻ mặt đăm chiêu. "Nhưng tìm ở đâu bây giờ, Dịch nhi? Xung quanh làng ta, nguồn nước đều đã ô nhiễm hết rồi."
Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên bàn trà, rót một tách nước nóng. "Con cũng nghĩ vậy. Nhưng 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' cũng nhắc đến những loại cây cỏ chỉ mọc ở nơi nước trong lành. Có lẽ, chúng ta có thể dựa vào những dấu hiệu đó để tìm kiếm." Hắn cầm quyển sách cũ kỹ, lật giở vài trang. "Ngoài ra, còn có những câu chuyện về các khe suối ẩn mình trong núi sâu, chưa từng bị ô nhiễm bởi con người. Chúng ta sẽ không đi hỏi người mà đi hỏi đất trời."
Nhị Cẩu và A Tứ nhìn nhau, vẻ mặt vẫn còn chút hoang mang, nhưng cũng dần hiện lên tia hy vọng. Dù sao, họ cũng không muốn quay lại cái quán bar ồn ào và đáng sợ đó nữa.
"Vậy thì, sáng mai chúng ta sẽ lên đường." Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên quyết. "Chúng ta sẽ thuê một chuyến xe ngựa, đi dọc theo con đường về phía làng, nhưng không phải để về hẳn, mà để tìm kiếm. Chúng ta sẽ tìm những dấu hiệu của nước sạch, những dòng chảy tự nhiên mà con người chưa động đến."
Lâm phụ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tin tưởng. "Tùy con quyết định. Ta tin con, Dịch nhi. Chỉ cần con nói, ta sẽ theo con đến cùng."
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xua tan đi lớp sương mỏng còn vương trên mái ngói của Thương Hải Thành, đoàn người Lâm Dịch đã sẵn sàng lên đường. Lão Mã phu, một người đàn ông lưng còng, râu bạc phơ với đôi tay thô ráp nhưng vững vàng, đã đợi sẵn với chiếc xe ngựa cũ kỹ của mình. Lão ta có vẻ chậm rãi, nhưng ánh mắt lại rất tinh anh, toát lên kinh nghiệm của một người đã đi khắp mọi nẻo đường. Chiếc xe ngựa chất đầy lương thực và nước uống, đủ dùng cho vài ngày tìm kiếm.
Họ tạm biệt sự ồn ào và lộng lẫy của Thương Hải Thành, hướng về phía những ngọn đồi xanh mướt phía xa. Con đường mòn gồ ghề, đất đá lởm chởm, khiến chiếc xe ngựa cứ nảy lên bần bật. Nắng gắt chiếu thẳng xuống đầu, không khí nóng ẩm phả vào mặt, khác hẳn với sự mát mẻ của những ngày gần biển.
Khoảng giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh điểm, Lão Mã phu dừng xe tại một trạm tiếp tế nhỏ. Nơi đây là một tòa nhà đá đơn giản, cũ kỹ, với một chuồng ngựa bên cạnh và một cửa hàng nhỏ bán lương thảo. Tiếng gió thổi vi vu qua những kẽ hở của bức tường đá, hòa với tiếng động vật xa xăm và tiếng bảng hiệu gỗ kẽo kẹt, tạo nên một bản nhạc hoang vắng, xa xôi. Mùi bụi đất, rơm rạ, và mùi nấu ăn từ gian bếp nhỏ phảng phất trong không khí, xen lẫn với mùi ngựa quen thuộc.
"Nghỉ chân một lát, các vị khách," Lão Mã phu nói, giọng khàn khàn. "Đường phía trước còn xa và hiểm trở. Nên tiếp tế lương thảo và nghỉ ngơi cho khỏe."
Lâm Dịch cùng Lâm phụ, Nhị Cẩu và A Tứ xuống xe. Họ tìm một bóng cây to, trải tấm vải bạt ra và ngồi xuống. Lâm Dịch lấy ra ít lương khô và nước uống, chia cho mọi người. Lâm phụ nhấm nháp miếng bánh, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những dãy núi trùng điệp hiện lên mờ ảo dưới cái nắng gay gắt.
"Thành phố tuy lớn, nhưng cái gì cũng đắt đỏ," Lâm phụ khẽ thở dài, giọng nói chứa đựng chút lo lắng. "Xem ra việc lọc nước cho cả làng bằng những thứ xa xỉ đó là không tưởng. Bao nhiêu tiền bạc của gia đình, cứ thế mà vơi đi mất."
Lâm Dịch đặt tay lên vai cha, an ủi. "Cha yên tâm. Chúng ta không mất công vô ích. Ít nhất, chúng ta đã biết được rằng con đường đó không khả thi. Giờ thì chúng ta sẽ thử con đường khác." Hắn liếc nhìn quyển 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' đặt trong túi. "Con cũng nghĩ vậy. Có lẽ chúng ta nên tìm một nguồn tự nhiên sạch hơn, sau đó mới nghĩ cách dẫn về làng. Dù sao, 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' cũng nhắc đến những loại cây cỏ chỉ mọc ở nơi nước trong lành. Những loại thực vật đó, chúng ta có thể dùng làm chỉ dẫn."
A Tứ, đang ngồi cạnh, chăm chú lắng nghe. Cậu bé hiền lành, chăm chỉ này dù còn ít kinh nghiệm, nhưng sự nhiệt tình và ham học hỏi của cậu khiến Lâm Dịch rất hài lòng. "Đại ca nói phải. Chúng ta cứ đi sâu vào rừng xem sao. Biết đâu trời phật lại phù hộ, cho chúng ta tìm thấy thứ mình cần."
Nhị Cẩu cũng gật đầu đồng tình. "Đúng vậy! Cứ đi tìm, thế nào cũng ra. Hồi nhỏ, con cũng hay vào rừng hái nấm, cũng biết vài chỗ có suối nhỏ trong vắt lắm."
Lâm Dịch mỉm cười. "Đúng là như vậy. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn lâu dài, chúng ta cần nước sạch. Việc tìm kiếm này, không chỉ cho làng, mà còn cho cả gia đình chúng ta." Hắn ngước nhìn bầu trời xanh thẳm, ánh mắt hiện lên vẻ quyết tâm. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nếu muốn có được thứ mình cần, chỉ có thể tự mình đi tìm.*
Sau khi nghỉ ngơi và tiếp tế đầy đủ, đoàn người lại tiếp tục cuộc hành trình. Lão Mã phu vung roi, thúc ngựa đi tiếp trên con đường mòn. Cảnh vật dần thay đổi. Những cánh đồng lúa mì vàng óng dần được thay thế bằng những ngọn đồi trập trùng, phủ đầy cây cối rậm rạp. Không khí cũng trở nên trong lành hơn, mang theo mùi của đất và cây cỏ.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm cả không gian một màu cam đỏ rực rỡ, đoàn xe ngựa đến một Đồn Gác Biên Giới. Nơi đây nằm trên một con đèo hẹp, được xây dựng kiên cố bằng những bức tường đá cao ngất, với những tháp canh vươn lên sừng sững. Cổng chính bằng gỗ lim dày đặc, đóng chặt, toát lên vẻ uy nghiêm và cảnh giác.
Tiếng gió mạnh rít qua những khe tường đá, tạo nên âm thanh u u, như tiếng than khóc của một linh hồn cổ xưa. Mùi bụi đất, mồ hôi của lính tráng, và mùi kim loại từ vũ khí hòa quyện vào nhau, phảng phất trong không khí. Thỉnh thoảng, tiếng vũ khí va chạm lạch cạch vang lên từ bên trong doanh trại, cùng với tiếng bước chân tuần tra đều đặn, tạo nên một bầu không khí căng thẳng và kỷ luật.
Một tốp lính gác cổng thành bước ra. Họ mặc giáp sắt cũ kỹ, có vẻ mệt mỏi sau một ngày dài làm nhiệm vụ, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh và cảnh giác. Khuôn mặt của họ hằn rõ những vết sạm nắng và sự khắc nghiệt của cuộc sống biên giới.
"Dừng lại! Kiểm tra giấy tờ!" Một tên lính gác nói, giọng khàn khàn. Hắn đưa tay ra hiệu cho Lão Mã phu dừng xe.
Lâm Dịch xuống xe, cùng Lâm phụ đưa ra giấy tờ tùy thân. Hắn tận dụng cơ hội này để quan sát. Hắn nhận thấy những bức tường đá dù kiên cố nhưng đã có dấu hiệu xuống cấp. Vũ khí của lính tráng cũng không được mới mẻ, một số thanh kiếm đã han gỉ, và cung tên thì có vẻ như đã lâu không được thay dây. Số lượng lính gác cũng không nhiều như hắn tưởng tượng.
Trong lúc lính gác kiểm tra giấy tờ, Lâm Dịch nghe loáng thoáng vài câu chuyện vặt vãnh giữa những người lính.
"Đường này gần đây không yên ổn, cẩn thận lũ thổ phỉ," một tên lính nói với đồng đội, tay xoa xoa vết sẹo trên mặt. "Bọn chúng càng ngày càng táo tợn, dám cả gan cướp bóc ngay gần đồn gác này. Chắc là do triều đình ngày càng yếu kém, không còn đủ sức trấn áp nữa."
Một tên lính khác thở dài. "Không chỉ thổ phỉ đâu. Mấy bữa trước, còn có tin đồn bọn du mục phương Bắc lại bắt đầu quấy nhiễu biên giới. Cứ thế này, sớm muộn gì cũng có chuyện lớn."
Lâm Dịch lắng nghe, trái tim hắn chùng xuống. *Tình hình biên giới ngày càng tệ. Nếu không có nước sạch, dân làng sẽ yếu ớt, khó mà chống lại được những biến cố sắp tới.* Hắn nhận ra, sự bất ổn không chỉ giới hạn ở Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé của mình, mà đang lan rộng khắp Đại Hạ Vương Triều. Những lời Lão Hồ nói về sự mục ruỗng của quan trường, về quyền lực của Trần Thị Gia Tộc, giờ đây hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự suy yếu từ trung ương đang dần ảnh hưởng đến từng ngóc ngách của đế quốc, và biên giới chính là nơi đầu tiên cảm nhận rõ điều đó.
Sau khi kiểm tra xong, lính gác trả lại giấy tờ. "Được rồi, các ngươi đi đi. Nhưng nhớ cẩn thận. Đừng đi vào rừng sâu quá, kẻo gặp chuyện."
Lâm Dịch gật đầu, cảm ơn. Đoàn xe ngựa lại tiếp tục di chuyển, băng qua con đèo hẹp. Hắn quay đầu nhìn lại đồn gác, những bức tường đá sừng sững giờ đây lại mang một vẻ yếu ớt lạ thường dưới ánh hoàng hôn. *Sự suy tàn, nó không chỉ là một khái niệm, nó là thực tế hiện hữu ở mọi nơi.*
Đêm đó, họ dừng chân tại một bãi đất trống cạnh con đường mòn, dựng lều tạm và đốt lửa trại. Lão Mã phu kể vài câu chuyện về những chuyến đi gian nan, về những vùng đất hoang vu mà lão đã từng đặt chân đến. Lâm phụ lắng nghe, đôi khi lại hỏi han về những loại cây cỏ lạ mà Lão Mã phu từng thấy. Lâm Dịch thì cầm quyển 'Thần Nông Bách Thảo Phổ', lật giở từng trang, ánh mắt chăm chú tìm kiếm những thông tin về nguồn nước sạch và các loại thực vật mọc gần đó.
Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn giăng mắc khắp các tán cây, tạo nên một không khí se lạnh, ẩm ướt, Lâm Dịch đã thức dậy. Lão Mã phu đợi ở rìa rừng, chuẩn bị xe ngựa và lương thực. Lâm Dịch, Lâm phụ, Trần Nhị Cẩu và A Tứ thì chuẩn bị đi bộ vào sâu hơn trong rừng.
"Các con cứ cẩn thận," Lâm phụ dặn dò, giọng nói chứa đựng sự lo lắng. "Rừng sâu hiểm trở, không biết có rắn rết hay thú dữ gì không."
"Cha yên tâm," Lâm Dịch trấn an. "Con sẽ đi trước, quan sát kỹ." Hắn cầm theo một cây gậy chắc chắn, dùng để dò đường và phát hiện nguy hiểm.
Dựa vào những mô tả trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' về các loại cây ưa nước sạch, và kinh nghiệm quan sát của mình, Lâm Dịch dẫn đầu nhóm. Họ đi xuyên qua những bụi cây rậm rạp, những thảm lá mục ẩm ướt. Mùi đất ẩm, lá cây tươi và mục nát xộc vào mũi, tạo nên một cảm giác vừa hoang sơ vừa trong lành. Tiếng chim hót líu lo từ trên cao, tiếng côn trùng kêu rả rích, và tiếng gió xào xạc qua tán lá, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của rừng già.
Đường đi ngày càng khó khăn. Địa hình gồ ghề, dốc đá trơn trượt, và những thân cây cổ thụ đổ chắn ngang đường. Nhị Cẩu và A Tứ, dù có vẻ mệt mỏi, vẫn cố gắng theo kịp Lâm Dịch. Lâm phụ, dù đã lớn tuổi, nhưng với ý chí kiên cường và niềm tin vào con trai, ông cũng không hề than vãn.
Họ đã lội bộ hàng giờ liền, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng vẫn chưa tìm thấy dấu hiệu nào của nguồn nước sạch. Sự thất vọng bắt đầu len lỏi.
"Đại ca, liệu chúng ta có đi lạc không?" A Tứ khẽ hỏi, giọng nói đầy vẻ lo lắng.
Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Bỗng, một âm thanh nhỏ bé, gần như không thể nghe thấy, lọt vào tai hắn. *Tiếng nước chảy...*
Hắn mở mắt, ánh mắt sáng rực. "Không! Nghe này!"
Cả nhóm im lặng, lắng nghe. Quả thật, từ phía sau một vách đá phủ đầy rêu phong, một âm thanh róc rách yếu ớt vang lên. Lâm Dịch nhanh chóng dẫn cả nhóm đi về phía âm thanh đó.
Vượt qua một vách đá phủ đầy rêu xanh mướt, một khung cảnh kỳ diệu hiện ra trước mắt họ. Một khe suối nhỏ, ẩn mình giữa những tán cây cổ thụ, đang chảy róc rách. Dòng nước trong vắt, mát lạnh, phản chiếu ánh nắng lấp lánh như những viên ngọc bích. Những hòn đá cuội dưới đáy suối hiện rõ mồn một, và những cụm rêu xanh mướt bám vào bờ, cho thấy sự trong lành của dòng nước. Không có dấu hiệu của sự ô nhiễm hay tác động của con người.
"Đây rồi!" Lâm Dịch thốt lên, giọng nói tràn đầy hy vọng và sự nhẹ nhõm. "Nước trong vắt thế này... có lẽ chúng ta đã tìm thấy thứ mình cần."
Lâm phụ tiến đến gần, cúi xuống vốc một vốc nước. Nước mát lạnh thấm vào lòng bàn tay, ông đưa lên mũi ngửi, rồi khẽ nếm thử. "Thật là trời giúp! Nước mát quá, Dịch nhi. Ngọt lành. Nhưng liệu có đủ cho cả làng không?" Ánh mắt ông vẫn còn chút lo lắng về quy mô.
Nhị Cẩu không chờ đợi. Hắn nhanh chóng quỳ xuống, vục cả hai tay vào dòng nước mát lạnh, uống một ngụm lớn. "Để Nhị Cẩu nếm thử xem! Ngọt thật! Ngon hơn nước ở làng mình nhiều!" Hắn cười rạng rỡ, quên hết mệt mỏi. A Tứ cũng làm theo, vẻ mặt rạng ngời.
Lâm Dịch cẩn thận lấy ra một chiếc chai nhỏ đã chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng múc đầy nước từ khe suối. Hắn đưa chai nước lên ngang tầm mắt, quan sát kỹ lưỡng. Nước trong veo, không một chút vẩn đục. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mát của không khí. Đây chính là thứ họ đã tìm kiếm bấy lâu nay.
"Chúng ta cần mang mẫu này về kiểm tra kỹ càng, cha," Lâm Dịch nói, ánh mắt rạng rỡ nhưng vẫn giữ sự thận trọng thường thấy. "Chúng ta sẽ dùng 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' để phân tích các loại thực vật mọc quanh đây, và xem xét liệu có bất kỳ mối nguy hiểm nào tiềm ẩn không. Nhưng con tin đây là một khởi đầu tốt."
Hắn nhìn ngắm khe suối nhỏ. *Việc phát hiện khe suối nhỏ mở ra hy vọng cho nguồn nước sạch, nhưng cũng đặt ra thách thức về cách dẫn nước và quy mô sử dụng, cho thấy vấn đề sinh tồn không bao giờ dễ dàng.* Đây chỉ là bước đầu tiên. Con đường phía trước vẫn còn dài, với vô vàn khó khăn và thử thách. Nhưng ít nhất, giờ đây họ đã có một tia hy vọng. Một hy vọng có thể thay đổi vận mệnh của Thôn Làng Sơn Cước.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.