Lạc thế chi nhân - Chương 20: Nguồn Nước Định Mệnh: Phân Tích Và Lộ Trình Mới
Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn giăng mắc khắp các tán cây, tạo nên một không khí se lạnh, ẩm ướt, Lâm Dịch đã thức dậy. Lão Mã phu đợi ở rìa rừng, chuẩn bị xe ngựa và lương thực. Lâm Dịch, Lâm phụ, Trần Nhị Cẩu và A Tứ thì chuẩn bị đi bộ vào sâu hơn trong rừng.
"Các con cứ cẩn thận," Lâm phụ dặn dò, giọng nói chứa đựng sự lo lắng. "Rừng sâu hiểm trở, không biết có rắn rết hay thú dữ gì không."
"Cha yên tâm," Lâm Dịch trấn an. "Con sẽ đi trước, quan sát kỹ." Hắn cầm theo một cây gậy chắc chắn, dùng để dò đường và phát hiện nguy hiểm.
Dựa vào những mô tả trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' về các loại cây ưa nước sạch, và kinh nghiệm quan sát của mình, Lâm Dịch dẫn đầu nhóm. Họ đi xuyên qua những bụi cây rậm rạp, những thảm lá mục ẩm ướt. Mùi đất ẩm, lá cây tươi và mục nát xộc vào mũi, tạo nên một cảm giác vừa hoang sơ vừa trong lành. Tiếng chim hót líu lo từ trên cao, tiếng côn trùng kêu rả rích, và tiếng gió xào xạc qua tán lá, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của rừng già.
Đường đi ngày càng khó khăn. Địa hình gồ ghề, dốc đá trơn trượt, và những thân cây cổ thụ đổ chắn ngang đường. Nhị Cẩu và A Tứ, dù có vẻ mệt mỏi, vẫn cố gắng theo kịp Lâm Dịch. Lâm phụ, dù đã lớn tuổi, nhưng với ý chí kiên cường và niềm tin vào con trai, ông cũng không hề than vãn.
Họ đã lội bộ hàng giờ liền, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng vẫn chưa tìm thấy dấu hiệu nào của nguồn nước sạch. Sự thất vọng bắt đầu len lỏi.
"Đại ca, liệu chúng ta có đi lạc không?" A Tứ khẽ hỏi, giọng nói đầy vẻ lo lắng.
Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Bỗng, một âm thanh nhỏ bé, gần như không thể nghe thấy, lọt vào tai hắn. *Tiếng nước chảy...*
Hắn mở mắt, ánh mắt sáng rực. "Không! Nghe này!"
Cả nhóm im lặng, lắng nghe. Quả thật, từ phía sau một vách đá phủ đầy rêu phong, một âm thanh róc rách yếu ớt vang lên. Lâm Dịch nhanh chóng dẫn cả nhóm đi về phía âm thanh đó.
Vượt qua một vách đá phủ đầy rêu xanh mướt, một khung cảnh kỳ diệu hiện ra trước mắt họ. Một khe suối nhỏ, ẩn mình giữa những tán cây cổ thụ, đang chảy róc rách. Dòng nước trong vắt, mát lạnh, phản chiếu ánh nắng lấp lánh như những viên ngọc bích. Những hòn đá cuội dưới đáy suối hiện rõ mồn một, và những cụm rêu xanh mướt bám vào bờ, cho thấy sự trong lành của dòng nước. Không có dấu hiệu của sự ô nhiễm hay tác động của con người.
"Đây rồi!" Lâm Dịch thốt lên, giọng nói tràn đầy hy vọng và sự nhẹ nhõm. "Nước trong vắt thế này... có lẽ chúng ta đã tìm thấy thứ mình cần."
Lâm phụ tiến đến gần, cúi xuống vốc một vốc nước. Nước mát lạnh thấm vào lòng bàn tay, ông đưa lên mũi ngửi, rồi khẽ nếm thử. "Thật là trời giúp! Nước mát quá, Dịch nhi. Ngọt lành. Nhưng liệu có đủ cho cả làng không?" Ánh mắt ông vẫn còn chút lo lắng về quy mô.
Nhị Cẩu không chờ đợi. Hắn nhanh chóng quỳ xuống, vục cả hai tay vào dòng nước mát lạnh, uống một ngụm lớn. "Để Nhị Cẩu nếm thử xem! Ngọt thật! Ngon hơn nước ở làng mình nhiều!" Hắn cười rạng rỡ, quên hết mệt mỏi. A Tứ cũng làm theo, vẻ mặt rạng ngời.
Lâm Dịch cẩn thận lấy ra một chiếc chai nhỏ đã chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng múc đầy nước từ khe suối. Hắn đưa chai nước lên ngang tầm mắt, quan sát kỹ lưỡng. Nước trong veo, không một chút vẩn đục. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mát của không khí. Đây chính là thứ họ đã tìm kiếm bấy lâu nay.
"Chúng ta cần mang mẫu này về kiểm tra kỹ càng, cha," Lâm Dịch nói, ánh mắt rạng rỡ nhưng vẫn giữ sự thận trọng thường thấy. "Chúng ta sẽ dùng 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' để phân tích các loại thực vật mọc quanh đây, và xem xét liệu có bất kỳ mối nguy hiểm nào tiềm ẩn không. Nhưng con tin đây là một khởi đầu tốt."
Hắn nhìn ngắm khe suối nhỏ. *Việc phát hiện khe suối nhỏ mở ra hy vọng cho nguồn nước sạch, nhưng cũng đặt ra thách thức về cách dẫn nước và quy mô sử dụng, cho thấy vấn đề sinh tồn không bao giờ dễ dàng.* Đây chỉ là bước đầu tiên. Con đường phía trước vẫn còn dài, với vô vàn khó khăn và thử thách. Nhưng ít nhất, giờ đây họ đã có một tia hy vọng. Một hy vọng có thể thay đổi vận mệnh của Thôn Làng Sơn Cước.
***
Sáng sớm hôm sau, Thôn Làng Sơn Cước vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, nhưng khí trời đã ấm áp hơn đôi chút. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía xa, lác đác vài tiếng trẻ con cười đùa, và mùi khói bếp vương vấn trong không khí, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ. Trong căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch, không khí lại căng thẳng hơn một chút. Trên chiếc bàn gỗ đã cũ kỹ, Lâm Dịch cẩn thận đặt chiếc chai thủy tinh chứa đầy nước suối trong vắt mà họ đã mang về từ rừng sâu. Bên cạnh là cuốn 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' đã ngả màu thời gian, cùng vài lọ nhỏ đựng các loại thuốc thử đơn giản mà hắn đã tự chế từ những nguyên liệu có sẵn trong làng.
Lâm phụ ngồi đối diện, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy hy vọng và một chút lo lắng. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh nheo lại, đang chậm rãi nhấm nháp chén trà nóng, thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Dịch với vẻ quan sát thấu đáo. Trần Nhị Cẩu và A Tứ đứng nép mình ở góc phòng, tò mò dõi theo từng cử động của Lâm Dịch, không dám phát ra tiếng động lớn sợ làm phiền.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân. Hắn biết rằng những 'phép thử' thô sơ này không thể mang lại kết quả chính xác như phòng thí nghiệm hiện đại, nhưng ít nhất, chúng cũng đủ để đưa ra đánh giá ban đầu. Hắn rót một ít nước vào một chiếc chén sứ trắng, đưa lên mũi ngửi. Không mùi. Hắn nếm thử một ngụm nhỏ. Vị ngọt mát, không chút tạp chất hay vị tanh nồng thường thấy ở nước giếng làng.
"Trong vắt, không mùi, không vị lạ... độ pH có vẻ ổn," Lâm Dịch thì thầm, tự nói với chính mình bằng những thuật ngữ mà những người xung quanh không thể hiểu. Hắn nhớ lại những kiến thức về hóa học cơ bản, về chỉ số độ pH, về các vi sinh vật và kim loại nặng mà mắt thường không thể thấy được. "So với nước giếng của làng, đây quả thực là một trời một vực."
Tiếp đó, hắn cẩn thận nhỏ từng giọt thuốc thử vào mẫu nước. Một lọ đựng nước ép từ một loại cây cỏ có tính axit nhẹ, một lọ khác là dung dịch kiềm từ tro bếp đã qua xử lý. Hắn quan sát sự thay đổi màu sắc, dù chỉ là rất nhỏ. Nước vẫn giữ nguyên độ trong. Điều này cho thấy nó không chứa quá nhiều tạp chất hữu cơ hoặc kim loại phản ứng.
"Lão Hồ, nước suối này quả thật là kỳ diệu," Lâm Dịch nói, ngẩng đầu lên nhìn vị lão nhân. "Nếu có thể dẫn về làng, bệnh tật sẽ giảm đi rất nhiều, đặc biệt là các bệnh về đường ruột. Sức khỏe của mọi người sẽ được cải thiện đáng kể."
Lão Hồ khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống bàn. "Đúng là trời ban. Từ khi ta còn nhỏ đến giờ, chưa từng thấy dòng suối nào trong lành đến vậy quanh vùng này. Nhưng con đường từ suối về làng không hề dễ dàng, Dịch nhi. Địa hình hiểm trở, khoảng cách lại không gần. Rồi còn phải tính đến mùa khô, nước sẽ cạn, và mùa mưa lũ, nước có thể bị đục, thậm chí cuốn theo đất đá. Việc dẫn nước về làng, đó là một công trình lớn, không đơn giản chỉ là đào mương dẫn nước."
Lâm phụ chen vào, giọng đầy lo lắng. "Đúng vậy, Dịch nhi. Chi phí cho việc này chắc chắn không nhỏ. Gỗ, đá, nhân công... lấy đâu ra tiền? Rồi còn phải tính toán đường đi, làm sao để nước chảy được liên tục mà không bị tắc nghẽn hay ô nhiễm trên đường đi?"
Lâm Dịch trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những trang giấy của 'Thần Nông Bách Thảo Phổ'. Cuốn sách này, ngoài những bài thuốc và phương pháp chữa bệnh, còn chứa đựng những ghi chép về địa lý, về các loại đất đá và cách chúng ảnh hưởng đến nguồn nước. Hắn đã dành cả đêm để nghiên cứu, tìm kiếm những gợi ý về vật liệu xây dựng đường dẫn nước hoặc phương pháp lọc nước tự nhiên. Hắn nhận ra, vấn đề không chỉ là kỹ thuật, mà còn là vật liệu và công cụ. Những gì có ở Thôn Làng Sơn Cước quá thô sơ, không đủ để xây dựng một hệ thống dẫn nước quy mô lớn, bền vững và hiệu quả.
*Nguồn nước thì có, nhưng kỹ thuật và vật liệu thì không. Đây mới là khởi đầu của một thách thức thực sự.* Hắn nhắm mắt lại, hình dung bản đồ địa hình từ khe suối về làng. Độ dốc, khúc cua, những vách đá, những đoạn đất mềm... tất cả đều là những trở ngại cần được tính toán kỹ lưỡng. *Nếu mình ở thế giới cũ, chỉ cần vài kỹ sư, vài máy móc hiện đại là xong. Nhưng ở đây, mọi thứ đều phải làm bằng tay, bằng sức người, và bằng những vật liệu thô sơ nhất.*
"Con hiểu những lo lắng của cha và Lão Hồ," Lâm Dịch nói, mở mắt ra, ánh nhìn kiên định. "Nhưng nếu chúng ta không làm, Thôn Làng Sơn Cước sẽ mãi chìm trong bệnh tật và đói nghèo. Nước sạch là nền tảng của mọi sự phát triển. Con đã suy nghĩ về việc này rất nhiều. Để dẫn nước về làng, chúng ta cần một hệ thống dẫn nước kiên cố, không chỉ là mương đất. Có lẽ là đường ống bằng tre, hoặc tốt hơn là bằng đất nung, thậm chí là đá. Nhưng quan trọng hơn, chúng ta cần phải đảm bảo nước không bị thất thoát hay ô nhiễm trên đường đi."
"Ống tre thì dễ mục, ống đất nung thì dễ vỡ, còn đá thì quá nặng, lại khó đẽo gọt," Lâm phụ thở dài. "Làm sao mà thực hiện được?"
"Đó là lý do con cần phải đi ra ngoài, cha," Lâm Dịch kiên quyết. "Ở Thương Hải Thành, con đã thấy sự sầm uất và những điều mà làng ta chưa từng biết đến. Con tin rằng ở các thành trấn lớn hơn, sẽ có những vật liệu, những công cụ, hoặc ít nhất là những người có kiến thức về việc xây dựng các công trình thủy lợi. Chúng ta không thể chỉ dựa vào sức người và những gì có sẵn ở làng."
Lão Hồ vuốt chòm râu bạc. "Thành Cổ Thiên Phong... đó là một nơi lớn hơn Thương Hải Thành rất nhiều, Dịch nhi. Nơi đó là trung tâm của thương mại và cả những kiến thức cổ xưa. Nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy và sự phức tạp. Con định đi một mình sao?"
"Con sẽ đi cùng Nhị Cẩu," Lâm Dịch đáp, nhìn về phía Trần Nhị Cẩu đang đứng thẳng người, sẵn sàng nhận lệnh. "Và con cần tìm hiểu thêm về các phương pháp dẫn thủy nhập điền, những công trình của người xưa. Trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' có nhắc đến một số kỹ thuật cổ, nh��ng không đủ chi tiết để áp dụng. Con tin rằng ở những nơi phát triển hơn, sẽ có những thư viện, những học giả, hoặc ít nhất là những người buôn bán vật liệu đặc biệt."
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu lập tức lên tiếng, gương mặt rạng rỡ. "Nhị Cẩu sẽ bảo vệ đại ca!"
A Tứ gật đầu mạnh mẽ, mặc dù không nói gì, nhưng ánh mắt kiên định thể hiện sự ủng hộ tuyệt đối.
Lâm phụ nhìn con trai, ánh mắt từ lo lắng dần chuyển sang tự hào. Ông biết, Lâm Dịch không còn là đứa trẻ chỉ biết vâng lời nữa. Hắn đã trưởng thành, có suy nghĩ, có tầm nhìn, và quan trọng nhất, có một ý chí kiên cường vì lợi ích chung. "Vậy con đi cẩn thận. Cần bao nhiêu tiền, cứ nói cha. Gia đình ta sẽ cố gắng hết sức."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, đây là một dự án khổng lồ, nhưng hắn không thể lùi bước. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn không chỉ là cho riêng mình, mà còn cho cả những người mình yêu thương.* Hắn nhìn chiếc chai nước trong vắt, cảm thấy một tia hy vọng bùng cháy trong lồng ngực.
***
Vài ngày sau, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu đã có mặt tại Thành Cổ Thiên Phong, một đô thị rộng lớn và cổ kính hơn cả Thương Hải Thành rất nhiều. Giữa trưa, ánh nắng gắt đổ xuống những con phố lát đá xanh, tạo nên một không khí oi ả nhưng không làm giảm đi sự sôi động. Kiến trúc ở đây mang một vẻ uy nghi, vững chãi với những tòa nhà đá cao tầng, mái ngói cong vút, và những công trình điêu khắc tinh xảo mà Lâm Dịch chưa từng thấy. Khác với sự vội vã mang tính thương mại của Thương Hải Thành, Thiên Phong Thành dường như mang một vẻ trầm mặc, thâm thúy hơn, như một lão già từng trải chứa đựng vô vàn câu chuyện.
Con phố mà Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu đang đi qua đông đúc đến nghẹt thở. Tiếng rao hàng của tiểu thương vang lên không ngớt, hòa lẫn vào tiếng vó ngựa lóc cóc trên đường, tiếng bánh xe xe bò kẽo kẹt và tiếng trò chuyện ồn ào của hàng trăm con người. Thỉnh thoảng, từ phía xa, Lâm Dịch còn nghe thấy tiếng va chạm kim loại lanh canh, xen lẫn một vài dao động linh khí yếu ớt, cho thấy nơi đây không chỉ là trung tâm thương mại mà còn là nơi tập trung của các tu sĩ và võ giả. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn đường phố, mùi hương trầm thoang thoảng từ một ngôi đền cổ, và cả mùi kim loại đặc trưng từ các lò rèn gần đó, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, vô cùng phong phú và lạ lẫm.
"Đại ca, thành trấn này thật náo nhiệt!" Trần Nhị Cẩu thốt lên, đôi mắt sáng rỡ nhìn ngó xung quanh với vẻ ngạc nhiên tột độ. Hắn chưa từng thấy một nơi nào lớn và đông đúc đến vậy. "Không biết chúng ta có tìm được thứ cần không?"
Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn đưa mắt quan sát tỉ mỉ từng chi tiết, từ những tấm biển hiệu được chạm khắc tinh xảo, những loại hàng hóa lạ mắt bày bán trên vỉa hè, cho đến từng gương mặt người qua lại. *Thông tin là vàng.* Hắn nhận ra, trong một thế giới thiếu thốn công nghệ thông tin như Đại Hạ, những đô thị như Thiên Phong Thành chính là mạng lưới thông tin khổng lồ. Những người dân thường, dù nhỏ bé, cũng là một phần của mạng lưới đó, mang theo những câu chuyện, những tin tức từ khắp nơi.
Hắn khẽ nhếch mép. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng nó cũng không từ chối ai cơ hội nếu họ đủ thông minh để nắm bắt.*
Bỗng, một giọng nói non nớt nhưng lanh lảnh vang lên ngay bên cạnh họ. "Công tử ơi, đánh giày không ạ? Giày của ngài dính bùn rồi!"
Lâm Dịch quay sang. Đó là một cậu bé chừng mười tuổi, quần áo rách rưới, gương mặt lấm lem bụi bẩn nhưng đôi mắt lại sáng quắc, lanh lợi. Cậu bé cầm một chiếc hộp gỗ cũ kỹ đựng đồ nghề đánh giày, trên lưng còn đeo một cái túi vải nhỏ. Nhị Cẩu định xua tay, nhưng Lâm Dịch lại khẽ lắc đầu.
"Ngươi muốn bao nhiêu?" Lâm Dịch hỏi, giọng bình thản.
Cậu bé mở to mắt, có vẻ ngạc nhiên khi gặp một vị khách chịu dừng lại. "Dạ, hai đồng tiền xu ạ, thưa công tử."
Lâm Dịch ngồi xuống một băng ghế đá gần đó, đưa chân ra. Cậu bé nhanh nhẹn quỳ xuống, bắt đầu công việc của mình. Trong khi cậu bé cặm cụi lau chùi đôi giày vải thô của Lâm Dịch, hắn khẽ hỏi: "Ngươi ở đây đã lâu chưa? Có biết nơi nào bán các loại ống dẫn nước bằng đất nung hoặc đá tốt không?"
Cậu bé ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút bối rối. "Ống dẫn nước ạ? Con không rõ lắm, công tử. Thường thì các tiệm gốm sứ có bán mấy cái ống nước nhỏ dùng trong nhà, nhưng con thấy ngài hỏi chắc là loại lớn hơn nhiều. Mấy thứ đó thì con không biết. Nhưng con biết, nếu muốn tìm hiểu về công trình lớn, có lẽ phải hỏi các thương hội lớn hoặc là... tìm ở Vô Tận Tháp. Nghe nói ở đó có đủ mọi thứ, từ cổ kim đến kỳ lạ."
"Vô Tận Tháp?" Lâm Dịch lẩm bẩm, ghi nhớ cái tên này. Hắn đã nghe loáng thoáng về nó trên đường đến đây, nhưng không nghĩ nó lại có thể liên quan đến vấn đề của mình.
Vài bước chân sau đó, một giọng hát buồn bã, day dứt lọt vào tai Lâm Dịch. Từ một góc phố khuất, dưới bóng mát của một cây cổ thụ, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc phơ, mặc bộ quần áo cũ kỹ đang ôm đàn tỳ bà. Ngón tay lão gẩy nhẹ trên dây đàn, tạo ra những âm thanh trầm bổng, nức nở. Lão hát về sự suy tàn của một vương triều, về những người dân lầm than, về chiến loạn sắp bùng nổ ở biên giới xa xôi.
*“Vương triều Đại Hạ, tựa như lá vàng rơi,*
*Quan trường thối nát, dân chúng chịu đọa đày.*
*Biên cương khói lửa, tiếng trống giục giã giang hồ,*
*Ai người đứng dậy, cứu lấy bách tính lầm than?”*
Giọng hát của lão chất chứa nỗi niềm ưu sầu, u uất, như một tiếng thở dài của thời đại. Lâm Dịch đứng lại một lúc, lắng nghe. *Foreshadowing...* Hắn nhận ra, lời hát của người hát rong không chỉ là một bản nhạc giải trí, mà còn là một tấm gương phản chiếu tình hình xã hội, một nguồn tin tức không chính thức nhưng đôi khi lại chân thực hơn cả những lời tuyên bố của quan phủ. Những tin tức về tình hình bất ổn ở Đồn Gác Biên Giới mà hắn đã nghe được trên đường đi, giờ đây lại được củng cố qua lời ca của người hát rong này.
"Đại ca, chúng ta đi tiếp thôi," Trần Nhị Cẩu khẽ giục, có vẻ không thích những lời ca buồn bã ấy. "Mặt trời sắp lặn rồi."
Lâm Dịch gật đầu, đưa cho cậu bé đánh giày mấy đồng xu rồi rời đi. Hắn biết, thành phố này còn nhiều điều để khám phá, nhưng thời gian không cho phép. Điều hắn cần bây giờ là tìm một nơi cụ thể, một đầu mối đáng tin cậy.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những mái ngói cong vút của Thành Cổ Thiên Phong, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu đã tìm đến một khu phố thương mại sầm uất hơn. Dựa vào những thông tin ít ỏi thu thập được từ các tiểu thương và người qua đường, Lâm Dịch quyết định tìm đến Trương Quản Sự, một người được đồn đại là có mối quan hệ rộng rãi với nhiều thương hội lớn trong thành.
Văn phòng của Trương Quản Sự nằm trong một con hẻm nhỏ, khuất sau một dãy cửa hàng buôn bán tơ lụa và hương liệu. Căn phòng không quá lớn, nhưng được bài trí gọn gàng, sạch sẽ. Bàn ghế bằng gỗ lim bóng loáng, trên tường treo vài bức thư pháp cổ kính và một tấm bản đồ lớn vẽ chi tiết các tuyến đường thương mại. Một ngọn đèn dầu đã được thắp sáng, hắt ánh vàng dịu nhẹ lên không gian. Mùi mực tàu, giấy và một chút hương trà thoang thoảng trong không khí, tạo cảm giác trầm lắng và chuyên nghiệp.
Trương Quản Sự là một người đàn ông tuổi trung niên, vóc dáng không quá cao lớn nhưng ăn mặc gọn gàng, tươm tất. Khuôn mặt ông ta có chút xảo quyệt, nhưng đôi mắt lại tinh anh, sắc sảo, biết nhìn người. Ông ta ngồi sau chiếc bàn lớn, đang kiểm tra một chồng sổ sách. Khi Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu bước vào, ông ta ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nửa miệng đầy ý tứ.
"Ồ, hai vị đây chắc là Lâm công tử và vị bằng hữu của ngài?" Trương Quản Sự nói, giọng điệu khách sáo nhưng không kém phần dò xét. "Mời ngồi. Không biết hai vị tìm đến lão có việc gì?"
Lâm Dịch tiến lên, hơi cúi đầu chào. "Chào Trương Quản Sự. Tiểu tử họ Lâm, tên Dịch. Nghe danh Trương Quản Sự là người có tài năng và kiến thức sâu rộng về mọi loại vật liệu và công trình trong thành, nên mạo muội đến đây thỉnh giáo." Hắn không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề, nhưng vẫn giữ một sự thận trọng cần thiết. "Tiểu tử đang có ý định cải tạo nguồn nước cho thôn làng mình. Chúng tôi đã tìm được một dòng suối sạch, nhưng để dẫn nước về làng và đảm bảo nguồn nước luôn trong lành, cần đến những vật liệu đặc biệt và phương pháp xây dựng kiên cố. Tiểu tử muốn hỏi Trương Quản Sự có biết nơi nào có thể cung cấp các loại ống dẫn nước bằng đất nung chất lượng cao, hoặc đá đã qua xử lý để xây dựng đường dẫn nước bền vững không?"
Trương Quản Sự nhướn mày, ánh mắt tinh ranh lướt qua Lâm Dịch. "Ồ, cải tạo nguồn nước cho cả một ngôi làng? Ý tưởng không tồi. Một việc làm có ích cho dân chúng. Nhưng thứ mà Lâm công tử muốn tìm, e rằng không có trong các cửa hàng thông thường." Ông ta khẽ nhấp một ngụm trà, vẻ mặt trầm tư. "Các loại ống dẫn nước bằng đất nung lớn, hoặc đá đã được gia cố để chịu được áp lực nước và thời tiết, không phải là thứ mà bất kỳ tiệm gốm hay xưởng đá nào cũng có thể làm ra. Hơn nữa, việc tính toán đường dẫn nước, độ dốc, áp lực... đó là một kiến thức chuyên sâu, không phải ai cũng biết."
Lâm Dịch giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng nội tâm lại có chút dao động. *Quả nhiên, mình đã đánh giá thấp độ phức tạp của vấn đề này trong thế giới cổ đại.* Hắn biết, các công trình thủy lợi cổ đại đòi hỏi kiến thức hình học, vật lý và kỹ thuật xây dựng rất cao, không thua kém gì hiện đại, chỉ là cách tiếp cận khác.
"Vậy xin Trương Quản Sự chỉ giáo," Lâm Dịch nói, giọng điệu khiêm tốn. "Tiểu tử chân thành muốn tìm hiểu."
Trương Quản Sự đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. "Nếu chỉ là mua bán vật liệu thông thường, ta có thể chỉ dẫn cho Lâm công tử. Nhưng đây là một công trình lớn, mang tính kỹ thuật cao. Những thứ như vậy, không phải là sản phẩm đại trà. Chúng thường được chế tạo theo yêu cầu đặc biệt, hoặc là những bí quyết được truyền từ đời này sang đời khác." Ông ta dừng lại, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt dò xét. "Lâm công tử có vẻ không phải là người của Đại Hạ. Phong thái và cách nói chuyện của ngài có phần khác biệt."
Lâm Dịch hơi giật mình, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh. *Trương Quản Sự này quả nhiên không đơn giản. Khả năng quan sát và đánh giá người của ông ta rất sắc bén.* "Trương Quản Sự quá lời. Tiểu tử chỉ là người đọc nhiều sách, suy nghĩ nhiều về những vấn đề của thôn làng."
Trương Quản Sự cười khẩy, nhưng không đào sâu thêm. "Được rồi. Nếu Lâm công tử thực sự muốn tìm kiếm kiến thức và vật liệu cho một công trình lớn như vậy, lão có thể gợi ý một nơi. Một nơi mà nhiều người trong thành này không dám bén mảng đến, nhưng lại chứa đựng vô vàn bí mật và tri thức cổ xưa."
Lâm Dịch chăm chú lắng nghe. "Xin Trương Quản Sự chỉ điểm."
"Vô Tận Tháp," Trương Quản Sự nói, giọng trầm xuống. "Một ngọn tháp cổ kính, sừng sững ở phía tây thành. Nghe nói đó là nơi các tu sĩ rèn luyện bản thân, tìm kiếm cơ duyên. Nhưng cũng có tin đồn rằng, bên trong tháp còn lưu giữ vô số tri thức cổ kim, từ thuật luyện đan, pháp trận, đến cả những kỹ thuật xây dựng và thủy lợi của các nền văn minh đã biến mất. Nó không chỉ dành cho tu luyện, mà còn cho những ai đủ khả năng và dũng khí để khám phá."
Trần Nhị Cẩu nghe đến "Vô Tận Tháp" thì vẻ mặt biến sắc. Hắn đã từng nghe những câu chuyện rùng rợn về nơi đó, nơi mà các tu sĩ mạnh mẽ cũng có thể mất mạng, nơi mà những sinh vật kỳ dị và cạm bẫy chết người rình rập.
"Vô Tận Tháp..." Lâm Dịch lặp lại, ánh mắt lóe lên tia sáng. *Một nơi như thế này... không chỉ là tu luyện. Phải có thứ gì đó khác, một loại trí tuệ cổ xưa có thể giải quyết vấn đề của mình.* Hắn hiểu rằng Trương Quản Sự không phải là người tùy tiện gợi ý. Ông ta đã đánh giá được năng lực và sự quyết tâm của Lâm Dịch.
"Cảm ơn Trương Quản Sự đã chỉ giáo," Lâm Dịch đứng dậy, chắp tay. "Ân tình này, tiểu tử xin ghi nhớ."
"Không dám," Trương Quản Sự mỉm cười. "Cũng chỉ là một lời gợi ý. Con đường phía trước, Lâm công tử phải tự mình bước đi. Nhưng lão tin, với sự thông minh của ngài, sẽ có thể tìm được điều mình muốn."
***
Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm Thành Cổ Thiên Phong trong một màn đêm huyền ảo. Những ngọn đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, hắt ánh sáng lung linh lên những con phố, tạo nên một khung cảnh vừa cổ kính vừa lãng mạn. Tuy nhiên, ở phía tây thành, nơi Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu đang đứng, không khí lại mang một vẻ uy nghiêm, bí ẩn đến rợn người.
Trước mắt họ là Vô Tận Tháp, một công trình kiến trúc đồ sộ và cổ kính sừng sững vươn lên giữa màn đêm. Ngọn tháp được xây bằng những khối đá màu xám đen khổng lồ, chạm khắc tinh xảo với những họa tiết cổ xưa mà Lâm Dịch chưa từng thấy. Một số ký tự lạ, dường như là cổ văn hoặc phù chú, thỉnh thoảng lại phát sáng yếu ớt, tạo nên một vẻ ma mị, huyền ảo. Ngọn tháp cao vút, dường như xuyên thủng cả bầu trời đêm, đỉnh tháp chìm vào những tầng mây mờ ảo, không thấy rõ.
Dưới chân tháp, một cơn gió lạnh buốt thổi qua, mang theo mùi đất ẩm, bụi bặm và một chút hương lưu huỳnh thoang thoảng, gợi lên cảm giác về một nơi chốn xa xưa, bị lãng quên. Lâm Dịch cảm nhận được một luồng năng lượng tiềm ẩn mạnh mẽ tỏa ra từ ngọn tháp, một loại năng lượng không giống với bất kỳ thứ gì hắn từng biết. Đó không phải là điện, cũng không phải là nhiệt, mà là một cảm giác áp bức, kỳ lạ, như có hàng ngàn câu chuyện, hàng vạn bí mật đang ẩn chứa bên trong.
"Đại ca... đây là Vô Tận Tháp sao?" Trần Nhị Cẩu khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy. Hắn co rúm người lại, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào ngọn tháp. Từ khi sinh ra đến giờ, hắn chỉ nghe những lời đồn đại về nơi này, nơi mà các tu sĩ quyền năng mới dám đặt chân vào. Đối với một người dân làng chân chất như hắn, Vô Tận Tháp là hiện thân của sự nguy hiểm và thần bí.
Lâm Dịch không trả lời Nhị Cẩu. Hắn đứng yên, ngẩng đầu nhìn lên đỉnh tháp, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư. Hắn không phải là tu sĩ, không có linh căn, không thể cảm nhận được 'linh khí' hay 'dao động linh khí' như những người ở thế giới này. Nhưng hắn có tư duy logic, có khả năng quan sát và phân tích của người hiện đại. Hắn hiểu rằng một công trình tồn tại hàng trăm, hàng ngàn năm như thế này, không chỉ đơn thuần là nơi để rèn luyện võ công hay tu luyện phép thuật.
*Một nơi như thế này... không chỉ là tu luyện. Phải có thứ gì đó khác, một loại trí tuệ cổ xưa có thể giải quyết vấn đề của mình.* Hắn nhớ lại lời của Trương Quản Sự, về những kỹ thuật xây dựng và thủy lợi của các nền văn minh đã biến mất. Thế giới hiện đại của hắn đã phát triển đến đỉnh cao của công nghệ, nhưng thế giới này lại có những điều mà khoa học hiện đại không thể lý giải, những bí mật của thiên địa và con người đã được tích lũy qua hàng vạn năm.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí về đêm. Từ một người đàn ông hiện đại bị xuyên không về một thế giới cổ đại, hắn đã trải qua bao nhiêu khó khăn để sinh tồn. Từ việc tìm kiếm thức ăn, bảo vệ gia đình, cho đến việc cải tạo nguồn nước cho cả thôn làng. Mỗi bước đi đều là một thách thức mới, đòi hỏi hắn phải thích nghi, phải học hỏi, và phải không ngừng tìm kiếm giải pháp.
Áp lực phải tìm ra giải pháp nhanh chóng để cải thiện đời sống cho gia đình và dân làng đè nặng lên vai hắn. Nỗi lo lắng liệu ý tưởng hiện đại của mình có thể thực hiện được trong một thế giới lạc hậu, thiếu thốn công cụ và vật liệu, luôn thường trực. Nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải chấp nhận những rủi ro lớn nhất.*
"Nhị Cẩu, ngươi cứ ở đây đợi ta," Lâm Dịch quay sang, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết. "Ta sẽ vào trong đó một lát. Nếu quá lâu mà ta không quay ra, ngươi hãy trở về làng và báo lại cho cha ta."
Trần Nhị Cẩu mở to mắt, định phản đối, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, hắn đành nuốt lời vào trong. "Đại ca... ngài cẩn thận."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, đây là một bước đi mạo hiểm. Nhưng hắn tin rằng, ở Vô Tận Tháp này, hắn sẽ tìm thấy điều mình cần. Hoặc là kiến thức, hoặc là vật liệu, hoặc là một cơ duyên nào đó có thể giúp hắn hoàn thành dự án dẫn nước sạch về Thôn Làng Sơn Cước.
Hắn không phải là anh hùng, không mơ mộng thay đổi thế giới. Hắn chỉ là một người đàn ông đang cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người mình yêu thương. Và đôi khi, con đường để làm được điều đó lại dẫn đến những nơi kỳ lạ và bí ẩn nhất. Với một ý chí sắt đá, Lâm Dịch bước từng bước về phía cánh cổng đá khổng lồ của Vô Tận Tháp, chìm vào bóng tối và sự bí ẩn của nó, không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.