Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 21: Bản Phác Thảo Dẫn Nước: Gieo Mầm Niềm Tin

Lâm Dịch bước đi, mỗi bước chân trên nền đá lạnh lẽo như vang vọng trong thinh không của đêm tối. Cánh cổng đá khổng lồ của Vô Tận Tháp sừng sững trước mặt hắn, nặng nề và uy nghi, như một cánh cửa ngăn cách giữa hai thế giới, một bên là hiện thực trần trụi và một bên là những bí ẩn cổ xưa. Hắn không có 'linh căn', không cảm nhận được 'linh khí' dồi dào như những tu sĩ trong truyền thuyết, nhưng một luồng năng lượng kỳ lạ vẫn len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến toàn thân hắn như run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kích thích đến từ tận sâu thẳm trong trí óc.

Trần Nhị Cẩu đứng bên ngoài, ánh mắt dõi theo bóng lưng Lâm Dịch cho đến khi hắn hoàn toàn khuất vào trong màn đêm thăm thẳm của cánh cổng. Chàng trai trẻ đó, chỉ hơn hắn vài tuổi, nhưng lại mang trong mình một khí chất khác lạ, một sự trầm tĩnh và kiên định mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ ai. Nhị Cẩu co rúm người lại, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm khuya và sự nặng nề của không khí xung quanh Vô Tận Tháp. Hắn không hiểu Lâm Dịch muốn tìm kiếm điều gì ở một nơi như vậy, một nơi mà ngay cả những kẻ gan dạ nhất cũng phải e dè. Nhưng hắn tin Lâm Dịch, tin vào ánh mắt sắc bén và những quyết định tưởng chừng điên rồ nhưng luôn mang lại hiệu quả bất ngờ của hắn. Cứ thế, Nhị Cẩu lặng lẽ chờ đợi, nỗi lo lắng như một sợi dây thắt chặt trong lồng ngực.

Bên trong Vô Tận Tháp, không gian rộng lớn đến choáng ngợp. Trần Dịch không tìm thấy những bảo vật quý hiếm hay công pháp tu luyện tối thượng như trong tiểu thuyết. Ngọn tháp này không phải là một kho báu, mà là một thư viện khổng lồ, một bảo tàng của tri thức cổ đại. Hàng ngàn bức phù điêu chạm khắc trên tường, những hình vẽ kỳ lạ mô tả các cơ chế vận hành của thủy lợi, những công trình kiến trúc cổ xưa với hệ thống dẫn nước phức tạp, những bản đồ thiên văn chi chít ký tự mà hắn không thể nào hiểu được. Hắn đi qua những hành lang dài hun hút, không khí đặc quánh mùi đá cũ, mùi ẩm mốc của thời gian và một chút hương trầm thoang thoảng. Những ngọn lửa linh hồn xanh lập lòe soi rọi con đường, tạo nên một khung cảnh vừa huyền ảo vừa rợn người.

Lâm Dịch không phải là một nhà khảo cổ, càng không phải là một chuyên gia về kiến trúc cổ đại. Nhưng với tư duy logic và kiến thức khoa học cơ bản từ thế giới hiện đại, hắn nhanh chóng nhận ra giá trị của những gì mình đang thấy. Đây không phải là ma thuật, mà là khoa học được thể hiện dưới một dạng thức khác, một dạng thức đã bị lãng quên hoặc bị hiểu lầm trong thời đại này. Hắn dừng lại trước một bức tường lớn, nơi khắc họa chi tiết một hệ thống dẫn nước phức tạp, với những đường ống bằng đá được kết nối một cách tinh xảo, những bể chứa tự điều chỉnh mực nước, và cả những cơ cấu điều khiển dòng chảy dựa trên nguyên lý áp suất và trọng lực.

*Hóa ra, không phải là không có. Chỉ là người ta đã quên đi cách áp dụng chúng.* Lâm Dịch thầm nghĩ. Những gì hắn thấy ở đây không phải là một giải pháp trực tiếp, mà là một nguồn cảm hứng, một lời khẳng định rằng ý tưởng của hắn không phải là viển vông. Người cổ đại cũng đã từng làm được, thậm chí còn phức tạp hơn nhiều so với những gì hắn hình dung. Vấn đề không phải là 'có làm được hay không', mà là 'làm thế nào để đơn giản hóa, để phù hợp với tài nguyên và công cụ hiện có'.

Hắn không ở lại quá lâu. Sự thực dụng của một người hiện đại luôn đặt lợi ích lên hàng đầu. Hắn đã tìm thấy câu trả lời mình cần, đã củng cố niềm tin vào khả năng của mình. Vô Tận Tháp không ban cho hắn 'bàn tay vàng', nhưng nó đã mở ra một cánh cửa trong tâm trí, giúp hắn sắp xếp lại những mảnh ghép kiến thức rời rạc. Hắn ghi nhớ những chi tiết quan trọng nhất, những nguyên lý cơ bản nhất, những hình ảnh trực quan nhất. Với một tâm thế nhẹ nhõm và tràn đầy quyết tâm, Lâm Dịch quay trở ra, ánh mắt sáng ngời ý chí.

Trần Nhị Cẩu giật mình khi thấy Lâm Dịch xuất hiện trở lại, như một cái bóng thoát ra từ màn đêm. Hắn vội vã chạy đến, kiểm tra xem Lâm Dịch có bị thương hay không. "Đại ca, ngài không sao chứ? Bên trong... có gì lạ không?"

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi. "Không có gì lạ cả, Nhị Cẩu. Chỉ là một nơi chứa đầy những điều cũ kỹ, nhưng cũng có những thứ rất đáng để học hỏi." Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt kiên định của hắn đã đủ để trấn an Nhị Cẩu. "Chúng ta về thôi. Ta đã tìm thấy thứ mình cần."

Chuyến đi về Thôn Làng Sơn Cước diễn ra suôn sẻ. Dọc đường, Lâm Dịch không ngừng suy nghĩ, sắp xếp lại những hình ảnh, những nguyên lý đã thấy trong Vô Tận Tháp, kết hợp chúng với kiến thức hiện đại về thủy lợi và các vật liệu thô sơ có sẵn trong làng. Tre, đá, đất sét... tất cả đều có thể trở thành những thành phần quan trọng trong hệ thống dẫn nước của hắn. Hắn nhận ra, đôi khi, sự phức tạp của công nghệ hiện đại không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất. Sự đơn giản, hiệu quả và bền vững mới là chìa khóa để sinh tồn trong một thế giới thiếu thốn tài nguyên như Đại Hạ.

Mấy ngày sau khi trở về, Lâm Dịch vùi đầu vào công việc. Hắn không nghỉ ngơi, không một phút giây lãng phí. Nỗi lo về nguồn nước, về sức khỏe của gia đình và dân làng vẫn luôn đè nặng trong tâm trí hắn. Hắn biết, thời gian không chờ đợi ai.

Sáng sớm hôm đó, một luồng nắng vàng yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ, rải một vệt sáng mờ ảo trên nền đất. Trong căn nhà gỗ nhỏ bé, ấm cúng của gia đình Lâm Dịch, một cảnh tượng khác thường đang diễn ra. Lâm Dịch, với vẻ mặt trầm tư nhưng ánh mắt sắc bén, đang cẩn thận dùng một mẩu than củi vẽ phác thảo trên một tấm ván gỗ lớn đã được bào phẳng. Tiếng than củi cọ vào mặt gỗ khô khốc, tạo ra những âm thanh sột soạt đều đặn, đôi khi xen lẫn tiếng khẽ khàng của Lâm Dịch khi hắn điều chỉnh nét vẽ. Mùi khói gỗ thoang thoảng từ mẩu than quyện với mùi đất ẩm đặc trưng của ngôi nhà, tạo nên một không khí tĩnh lặng, tập trung. Hắn vẫn còn chút xanh xao sau chuyến đi dài và những đêm ít ngủ, nhưng sự mệt mỏi đó dường như bị lấn át bởi ý chí và sự tập trung cao độ.

Bên cạnh hắn, Lâm phụ và Lão Hồ đứng quan sát, ánh mắt đầy tò mò xen lẫn một chút hoài nghi. Lâm phụ, với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp của một lão nông chân chất, nhíu mày nhìn vào tấm ván. Những đường nét phức tạp, những ký hiệu lạ lẫm trên đó hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của ông. Ông vốn quen với sự đơn giản, với những công việc đồng áng quen thuộc, chứ không phải những bản vẽ chi chít như thế này.

"Dịch nhi, con đang vẽ thứ gì kỳ lạ vậy?" Lâm phụ cất giọng hỏi, âm điệu chất phác nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Có phải lại là thứ gì từ sách vở khó hiểu của con không? Mấy bữa nay con cứ vùi đầu vào đó, không nghỉ ngơi. Sức khỏe quan trọng hơn tất thảy, con biết không?" Ông đưa tay lên vuốt chòm râu lưa thưa, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng cho đứa con trai gầy gò của mình. Ông sợ rằng Lâm Dịch lại một lần nữa theo đuổi những thứ viển vông, những ý tưởng xa vời thực tế, như cái cách thằng bé từng đọc những cuốn sách cổ quái mà ông không thể nào hiểu nổi.

Lão Hồ đứng cạnh, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt tinh anh của ông lại chăm chú nhìn vào tấm ván hơn cả Lâm phụ. Ông không nói gì ngay, chỉ khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt nheo lại đầy suy tư. Ông đã chứng kiến không ít lần những ý tưởng "khác người" của Lâm Dịch mang lại những kết quả bất ngờ. Hắn không giống những người khác trong làng, hắn có một cái gì đó rất riêng, rất đặc biệt.

"Trông có vẻ phức tạp, nhưng ta thấy Dịch nhi có vẻ rất tâm đắc," Lão Hồ cuối cùng cũng cất lời, giọng nói trầm ấm và chậm rãi. "Chắc hẳn có điều gì đặc biệt mà thằng bé muốn làm." Ông nhìn sang Lâm phụ, ánh mắt như muốn trấn an người bạn già, đồng thời cũng thể hiện sự tin tưởng vào Lâm Dịch. Lão Hồ đã sống đủ lâu để hiểu rằng đôi khi, những điều mới mẻ lại là chìa khóa để thay đổi cuộc sống.

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn vẫn chăm chú đặt nét than cuối cùng, hoàn thiện một đường cong thể hiện dòng chảy của nước. Cảm giác thô ráp của tấm ván gỗ dưới bàn tay hắn, sự ma sát của than củi khi tạo ra những đường nét rõ ràng, tất cả đều tạo nên một sự chân thực cho công việc hắn đang làm. Hắn hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua khuôn mặt lo lắng của cha và ánh mắt đầy suy tư của Lão Hồ.

"Cha, Lão Hồ," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh và rõ ràng, thu hút toàn bộ sự chú ý của hai người. "Đây không phải là thứ gì đó viển vông. Đây là kế hoạch để chúng ta có nước sạch, không chỉ cho gia đình mình mà còn cho cả thôn làng." Hắn dùng tay chỉ vào tấm ván, từng ngón tay gầy gò lướt trên những đường nét than đen. "Đây là một hệ thống dẫn nước. Chúng ta sẽ lợi dụng địa hình, lợi dụng độ dốc tự nhiên, để nước từ khe suối con tìm thấy chảy về làng."

Lâm phụ vẫn còn chút hoài nghi, nhưng đã bắt đầu lắng nghe một cách nghiêm túc hơn. "Dẫn nước về làng? Bằng cách nào, con trai? Nước chảy ngược lên sao?" Ông vẫn chưa thể hình dung ra được.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Không phải chảy ngược, cha. Mà là chảy xuôi. Từ chỗ cao xuống chỗ thấp. Con đã tìm hiểu kỹ, khe suối đó cao hơn làng chúng ta rất nhiều. Chúng ta chỉ cần xây dựng một đường dẫn." Hắn lấy một cây gậy nhỏ, chỉ vào tấm ván. "Chúng ta sẽ dùng tre, loại tre già chắc chắn nhất trong rừng, và đá. Chúng ta sẽ đục rỗng thân tre, nối chúng lại với nhau thành những đường ống dài. Rồi đặt chúng men theo sườn núi, có thể là men theo Vách Đá Nguyệt Quang, nơi có độ dốc phù hợp nhất."

Lão Hồ gật gù, ánh mắt sáng lên một chút. "Dùng tre làm ống nước... Ta đã từng nghe nói đến, nhưng đó là chuyện của những thời xa xưa, khi mà người ta còn biết cách chế tạo những ống tre bền chắc. Nhưng nó rất tốn công và không phải ai cũng biết cách làm."

"Con đã tìm hiểu," Lâm Dịch khẳng định, giọng nói đầy tự tin. "Trong Vô Tận Tháp, con đã thấy những bản khắc cổ xưa về cách người xưa đã làm. Chúng ta sẽ làm được. Và những đoạn ống tre này sẽ được chôn xuống đất hoặc che chắn cẩn thận, tránh bị hư hại bởi thời tiết hay động vật. Ở những chỗ địa hình hiểm trở, chúng ta sẽ dùng đá để tạo thành máng dẫn hoặc ống dẫn kiên cố hơn." Hắn dùng tay vạch một đường dài trên tấm ván, tượng trưng cho đường ống dẫn nước. "Nước sẽ chảy từ khe suối, qua đường ống, về đến một cái bể chứa lớn được xây bằng đá ngay rìa làng. Từ bể chứa đó, chúng ta có thể làm những đường ống nhỏ hơn dẫn vào từng nhà, hoặc ít nhất là đến những điểm lấy nước công cộng thuận tiện."

Lâm phụ nghe đến đây, ánh mắt đã giãn ra nhiều. "Nước tự chảy... về tận làng? Không cần gánh vác nữa sao?" Một tia hy vọng le lói trong đôi mắt ông. Cả đời ông đã phải vất vả gánh từng gánh nước từ con suối nhỏ cách làng không xa, nhưng nước đó lại không sạch, thường xuyên khiến người trong làng bị bệnh. Ý nghĩ về một nguồn nước sạch chảy thẳng về làng là một điều quá đỗi xa xỉ, tưởng chừng như chỉ có trong mơ.

"Đúng vậy, cha," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Nó sẽ giúp chúng ta có nước sạch quanh năm, không cần phải vất vả gánh nước mỗi ngày, và quan trọng hơn là sẽ giảm bệnh tật. Những bệnh như đau bụng, tả lỵ, vốn hoành hành trong làng chúng ta, sẽ giảm đi đáng kể. Sức khỏe của mọi người sẽ tốt hơn. Chúng ta có thể trồng trọt nhiều hơn, chăn nuôi nhiều hơn, vì có đủ nước tưới tiêu. Cuộc sống của cả làng sẽ thay đổi."

Lâm phụ lắng nghe, trong lòng như có một làn sóng ấm áp dâng lên. Ông nhìn vào tấm ván, rồi nhìn vào đứa con trai gầy gò nhưng đầy nghị lực của mình. Ông biết, những gì Lâm Dịch nói không phải là những lời sáo rỗng. Từ ngày Lâm Dịch "thay đổi", cậu ta đã mang lại không ít điều bất ngờ cho gia đình, từ việc bắt được nhiều thú hơn, đến việc tìm ra cách chế biến thức ăn ngon hơn, và giờ đây là ý tưởng về nguồn nước sạch.

"Nước tự chảy? Nghe có vẻ thần kỳ quá, Dịch nhi," Lâm phụ nói, vẫn còn chút kinh ngạc. "Liệu có tốn kém lắm không? Tre và đá thì làng ta không thiếu, nhưng công sức bỏ ra thì sao? Liệu có thực sự làm được không?" Ông nhìn sang Lão Hồ, tìm kiếm sự đồng tình.

Lão Hồ vuốt râu, đôi mắt tinh anh nheo lại. "Ý tưởng không tệ, Dịch nhi. Rất táo bạo. Nhưng tre và đá liệu có đủ kiên cố để chịu được áp lực của nước trong thời gian dài? Và việc đào đường ống trên vách đá liệu có an toàn? Vách Đá Nguyệt Quang không phải là nơi dễ đi lại. Nếu không cẩn thận, có thể sẽ có tai nạn." Lão Hồ, với kinh nghiệm của một người già từng trải, đã nhìn ra những khó khăn tiềm tàng. Ông không hoàn toàn phản đối, nhưng cũng không thể tin tưởng tuyệt đối. Ông muốn Lâm Dịch phải tính toán kỹ lưỡng mọi rủi ro.

Lâm Dịch gật đầu, hiểu rõ những lo lắng của họ. "Đó là những vấn đề con cũng đã nghĩ đến. Tre cần phải là loại tre già, được ngâm tẩm và xử lý đặc biệt để tăng độ bền. Con đã thấy cách người xưa làm trong các bản khắc. Còn việc đào đường ống trên vách đá, đúng là hiểm trở, cần phải có người khéo léo, cẩn thận và có kinh nghiệm. Nhưng con tin, nếu chúng ta cùng nhau làm, chúng ta sẽ vượt qua được." Hắn nhấn mạnh từ "chúng ta", như muốn nhắc nhở rằng đây không phải là công việc của riêng hắn, mà là của cả cộng đồng.

Lâm phụ chìm vào suy tư. Ông nhìn tấm ván gỗ, những đường nét than củi đơn giản nhưng lại vẽ nên một tương lai tươi sáng. Một tương lai không còn cảnh đói khát, bệnh tật vì nguồn nước bẩn. Một tương lai mà ông đã từng nghĩ là không thể. Ánh mắt ông dần trở nên mềm mại hơn, sự hoài nghi dần tan biến, thay vào đó là một niềm hy vọng mãnh liệt. Ông nhớ lại lời của Lâm Dịch: "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Và đúng vậy, nước sạch chính là nền tảng của sự sinh tồn.

"Vậy thì, chúng ta phải đi xem Vách Đá Nguyệt Quang một lần nữa," Lâm phụ cuối cùng cũng nói, giọng nói đã không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự quyết tâm. "Ta và Lão Hồ sẽ đi cùng con. Xem xem con tính toán như thế nào."

Lão Hồ gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Mắt thấy tai nghe vẫn hơn. Ta cũng muốn xem, cái 'hệ thống dẫn nước' của thằng bé này rốt cuộc trông như thế nào khi áp dụng vào thực tế."

Một nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trên môi Lâm Dịch. Hắn biết, đây là một bước tiến lớn. Sự đồng thuận của Lâm phụ và Lão Hồ không chỉ mang ý nghĩa về sự chấp nhận của gia đình, mà còn là khởi đầu cho việc thuyết phục cả thôn làng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, hắn thầm nhủ. Và giờ đây, hắn đã có thể dùng tri thức ấy để bảo vệ những người mình yêu thương.

Chiều muộn, ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ những ngọn núi xa xăm, tạo nên một bức tranh tráng lệ nhưng cũng đầy vẻ u tịch. Lâm Dịch, Lâm phụ và Lão Hồ đứng dưới chân Vách Đá Nguyệt Quang, ngước nhìn lên bức tường đá cao chót vót, sừng sững như một người khổng lồ canh gác cả vùng đất. Vách đá dựng đứng, với những gờ đá lởm chởm, những hốc đá ẩn mình và những khe nứt tự nhiên chạy dài, tạo nên một vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng tiềm ẩn đầy nguy hiểm. Gió bắt đầu rít lên từng hồi, mang theo mùi đá lạnh, mùi đất ẩm và hương nhựa thông thoang thoảng từ những cây thông già cắm rễ trên kẽ đá. Xa xa, tiếng động vật hoang dã vọng lại, thêm vào sự hoang sơ, bình yên nhưng không kém phần khắc nghiệt của nơi này.

Lâm Dịch chỉ tay lên cao, ánh mắt quét qua từng chi tiết của vách đá, từng gờ đá, từng khe nứt mà hắn đã quan sát kỹ lưỡng trong những lần đi tìm kiếm nguồn nước. "Cha, Lão Hồ, mọi người nhìn xem. Khe suối mà con tìm thấy nằm ở độ cao kia, phía sau gờ đá lớn nhất. Nước chảy quanh năm và rất trong lành. Đây là điểm cao nhất chúng ta có thể đặt bồn chứa nước ban đầu." Hắn chỉ vào một mỏm đá nhô ra, cao hơn hẳn so với vị trí họ đang đứng. "Từ đó, nước sẽ chảy theo đường ống tre men theo vách đá, qua những khe hở tự nhiên mà con đã đánh dấu, rồi từ từ dẫn về làng."

Lâm phụ ngẩng đầu nhìn theo hướng tay Lâm Dịch chỉ, ánh mắt nheo lại. Ông đã từng đi qua đây nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nhìn Vách Đá Nguyệt Quang với ánh mắt chi tiết và tính toán như bây giờ. "Vách đá này hiểm trở quá, Dịch nhi," ông thốt lên, giọng nói đầy lo lắng. "Con phải cẩn thận. Chỉ cần sảy chân một chút thôi là có thể mất mạng như chơi. Nhưng nếu thành công, thì đúng là phúc lớn cho làng ta. Cả đời ta chưa từng nghĩ có ngày làng mình lại có nước sạch chảy về tận nhà." Ánh mắt ông vẫn chất chứa sự lo lắng cho an nguy của con trai, nhưng niềm hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn cho làng đã bắt đầu lấn át sự e ngại ban đầu. Ông đã bắt đầu hình dung ra cảnh những đứa trẻ không còn phải gánh nước, không còn bị bệnh tật hành hạ, những cánh đồng xanh tươi quanh năm.

Lão Hồ bước lại gần vách đá hơn, tay sờ lên bề mặt đá gồ ghề. "Ta thấy có một vài khe nứt tự nhiên ở đây có thể lợi dụng," ông nói, ánh mắt tinh anh quét qua những đường nét của vách đá, kinh nghiệm sống lâu năm đã giúp ông nhìn ra những điều mà người khác không thấy. "Chúng ta có thể dùng những khe này để cố định đường ống, hoặc thậm chí là làm máng dẫn nước ở những đoạn ngắn. Nhưng đúng như lời cha con nói, đây là một công việc đầy nguy hiểm. Cần nhiều sức người và sự khéo léo để không làm sạt lở đá, hoặc làm hỏng đường ống. Đặc biệt là những đoạn phải đục đẽo hay tạo hình cho đá."

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy, Lão Hồ. Con biết. Đó là lý do chúng ta cần phải khảo sát thật kỹ, lên kế hoạch chi tiết từng bước. Chúng ta sẽ không làm ẩu. Con sẽ phác thảo chi tiết hơn, từng đoạn một, cả cách cố định ống tre và làm máng đá. Chúng ta cần những người thợ mộc giỏi nhất làng để đục tre, những người có sức khỏe và kinh nghiệm nhất để leo trèo và làm việc trên vách đá. Và đặc biệt, chúng ta cần sự đồng lòng của tất cả dân làng."

Hắn đứng đó, giữa không gian bao la của núi rừng, cảm nhận sự lạnh lẽo của gió chiều và sự hùng vĩ của vách đá. Trong lòng hắn trỗi dậy một cảm giác vừa thách thức, vừa quyết tâm. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Không có phép màu, không có bàn tay vàng. Chỉ có sự nỗ lực, tri thức và ý chí kiên cường mới có thể tạo ra sự khác biệt. Hắn không phải là anh hùng, nhưng hắn sẽ làm mọi thứ có thể để bảo vệ những người thân yêu, để cải thiện cuộc sống cho họ.

Lâm phụ và Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, ánh mắt họ không còn vẻ hoài nghi hay chỉ đơn thuần là lo lắng nữa. Trong ánh mắt họ, giờ đây đã pha lẫn sự nể phục, sự tin tưởng và một niềm hy vọng lớn lao. Họ biết, đứa con trai/cháu trai này của họ không còn là đứa trẻ yếu đuối ngày nào. Hắn đã trưởng thành, đã gánh vác một trách nhiệm lớn lao trên vai.

Ánh hoàng hôn dần lặn xuống phía chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng, từ những đỉnh núi cao vút đến những thảm rừng xanh thẳm. Vách Đá Nguyệt Quang, giờ đây được bao phủ bởi một màu đỏ rực rỡ, càng trở nên tráng lệ và bí ẩn. Ba bóng người đứng đó, nhỏ bé giữa thiên nhiên hùng vĩ, nhưng trong lòng mỗi người đều mang một ý chí kiên cường. Đối với Lâm Dịch, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một thử thách lớn. Nhưng hắn tin, với tri thức và sự kiên trì, hắn sẽ biến giấc mơ về nguồn nước sạch thành hiện thực, mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho Thôn Làng Sơn Cước. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí núi rừng và sức nặng của trách nhiệm đang đặt trên vai mình. Bước tiếp theo, sẽ là huy động dân làng. Nhưng đó là chuyện của ngày mai.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free